
|
CÓ CÁI G̀ KHÔNG ỔN |
ô.ô
^
Trong quyển "Hoả Ḷ"
Thiện
DỗM viết
Ngồi
hút thuốc lào, uống trà ngon, nghe thơ, đó là những
giờ phút hạnh phúc nhất trong tù. Hạnh phúc v́ chúng
tôi quên hẳn chúng tôi đang tù tội, ốm yếu, quên
hẳn mọi ô trọc trong cuộc đời. Chúng
tôi ch́m đắm, hay đúng hơn, bay bổng trong
say sưa: say trà, say thuốc, say thơ. Anh Cung [ Phùng
Cung ] đọc
liền một lúc ba, bốn bài: giọng trầm nhẹ,
nghe rất rơ. Càng nghe, tôi càng ngạc nhiên, càng bị lôi
cuốn vào ḍng thơ anh. Tôi chưa từng được
đọc thơ nào như thế. Nó mới tinh. Mới
về ư, về t́nh, về ngôn ngữ, và nhất là về
h́nh tượng, âm điệu. Thơ anh thực là đẹp.
Anh đọc tới đâu, tôi thấm tới đó. Thơ
đẹp, cũng như mọi vẻ đẹp trên thế
gian này, đâu cần phải nghiên cứu nát óc mới
thấy. Nó đi thẳng vào tim, vào óc ngay. Tôi biết anh
tốn nhiều tâm huyết lắm mới tạo
được những câu thơ như thế. Anh t́m ṭi
nhiều về chữ nghĩa, nhưng không mắc
“ngữ bệnh” như Âu Dương Tu hàng ngàn năm
trước đă than phiền. Anh t́m ṭi nhiều về h́nh
tượng, về âm điệu nhưng không trở thành
cầu kỳ, quái gở, thậm chí tới mức ngớ
ngẩn như một số người.....
Năm
1992 anh (Phùng Cung) và Phùng Quán tổ chức mừng thọ
bác Nguyễn Hữu Đang 80 tuổi (tuổi ta). Anh viết
thư mời các văn nghệ sĩ, mời cả Đỗ
Mười, Lê Đức Anh. Trong giấy mời anh đề
là “Mừng sống dai”. Điều này làm chính quyền
tím ruột. Tuy trong buổi ăn uống họp mặt, không
ai trực tiếp lên án Đảng, nhưng sự việc
hàng mấy trăm văn nghệ sĩ, trí thức tới
mừng thọ một tên phản động bị bỏ
tù 15 năm, quản thúc tại Thái B́nh hơn chục năm,
đă là cái tát vào mặt Đảng! Đỗ Mười,
Lê Đức Anh tất nhiên không tới. Nhưng công an th́
tới đông, dù không được mời. Họ ngang
nhiên quay cả phim video để làm tài liệu! Buổi
“Mừng sống dai” đông vui này c̣n chứng tỏ một
điều: nỗi sợ đă giảm nhiều. Bạo lực
đă ít hiệu quả.
Ngày anh Phùng Quán mất, Phùng Cung đứng ra tổ chức tang lễ. Đám táng Phùng Quán làm Đảng lo ngại. Nó quá đông. Có những ṿng hoa đề những ḍng chữ như “Những người cùng chung hoạn nạn”, “Một kẻ sĩ bất khuất”..vv. Nhiều bài thơ ca ngợi Phùng Quán, chửi bóng gió Đảng cũng xuất hiện.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
|
3 cái nh́n lạ lùng: 199x (?) hay 1993 ? hay 1994 ?
A) Nhân vật số 1 là Nguyễn Hữu Hiệu, h́nh như ông ta là đạo diễn cho cuộc gặp gỡ giữa hai nhân vật có giao t́nh thâm sâu là "Nguyễn Chí Thiện" và Phùng Cung
số 1 cười ruồi Tại sao lại cười ruồi ? trong lúc số 2 nhăn nhó ?
B) Nhân vật số 2 là Thiện DỗM có cái nh́n thất vọng, cay cú, xấu hổ, như mếu (sự giả trá không lừa được số 3)
C) Nhân vật số 3 là Phùng Cung, có cái nh́n bất măn, ông ta nh́n đi chổ khác đượm vẻ khinh bĩ, tỡm, "ta biết mi là giả", bất cần mi làm tṛ ǵ.
Thế th́ NÀ thế LÀO ??????
ô.ô |
CÓ CÁI G̀ KHÔNG ỔN
H́nh này chụp năm 1994 do Thiện DỗM cung cấp cho bọn đồng lơa Jean Libby dơ dáy để phổ biến |
Với cái bản mặt "cô hồn"của nó như vậy khi gặp Phùng Cung mà đem so với câu:
. . . . . . Chúng tôi ch́m đắm, hay đúng hơn, bay bổng trong say sưa: say trà, say thuốc, say thơ. Anh Cung đọc liền một lúc ba, bốn bài: giọng trầm nhẹ, nghe rất rơ. Càng nghe, tôi càng ngạc nhiên, càng bị lôi cuốn vào ḍng thơ anh.
TH̀
CÓ CÁI G̀ KHÔNG ỔN

"nhà thơ không làm thơ nữa" !?
ô.ô
Trong số người nầy, Phùng Cung là người duy nhất đă gặp Đại thi hào Nguyễn Chí Thiện (thật) trong tù.

ô.ô
Kết quả là Phùng Cung bị chúng giết chết !
1997
Chúng phải giết chết Phùng Cung th́ mới bảo mật được cái mưu gian GIẾT NGƯỜI CƯỚP CỦA. Nhưng Thiện DỗM c̣n đi thêm một đường lừa bịp kinh dị tổ sư ba xạo bằng cách viết những lời tha thiết về mối giao t́nh gắn bó với Phùng Cung, hăy đem so với cuộc gặp gỡ "méo mó" như trong các h́nh chụp:
Thiện DỗM Viết: “tháng giêng, 1997 tôi ở Hoa kỳ. Tôi cùng
bạn bè đang tụ họp ở nhà Đại úy
Kiều Duy Vinh để chờ một cú điện
thoại gọi cho tôi. Nhà thơ Lê Quang Dũng thông báo là
Phùng
Cung đă chết tại nhà anh vào ngày thứ sáu, sau hai
tuần bạo bệnh. Phùng Cung là
người bạn tù với tôi. Và họ đang
chuẩn bị tang lễ. Tôi nghe như
tiếng sét đánh và rất đau khổ. Anh đă
vĩnh viễn ra đi, tôi sẽ không c̣n được
nh́n anh trầm ngâm, uống trà, hay được nghe
thơ của anh nữa.”
-“ Tôi hiểu cái chết là điều không
thể tránh được, nhưng tôi không kềm chế
được cảm giác mất mát lớn lao và tôi đă
khóc. Đêm ấy, khi nằm ngủ tôi quay mặt vào vách
tường. Hồi tưởng lại
lần đầu gặp nhau tại Phong Quang vào một
ngày mùa đông ảm đạm. Anh
đứng bên cạnh cây ớt đỏ. Anh đưa mắt nh́n bầu trời nặng
trĩu cũng nặng buồn như khuôn mặt của
anh. Và sau đó, trong ngày chia tay từ giả tôi vào Sài
g̣n để đáp chuyến bay đi Hoa kỳ, anh
nắm đôi bàn tay tôi bịn rịn không rời,
nước mắt anh lưng tṛng. Sáng thức dậy,
chập chờn giấc mơ tôi thấy những v́ sao, tôi thấy những cánh buồm xanh biếc
quyện bay với gió trong dăy ngân hà đem linh hồn anh
đến nơi vĩnh hằng. Ngày nào đó, khi trở
về Việt Nam tôi không thể làm ǵ hơn bằng im
lặng đứng trước mộ anh nằm ở mô
đất trâu cày dẫm nát ở cuối làng.” [ANCT
tr.10] (Jean Libby).
Tài liệu "Ông Ḷ Nguyễn Chí Thiện"
Xin chú ư câu nầy:“tháng giêng, 1997 tôi ở Hoa kỳ. Tôi cùng bạn bè đang tụ họp ở nhà Đại úy Kiều Duy Vinh để chờ một cú điện thoại gọi cho tôi. Nhà thơ Lê Quang Dũng thông báo là Phùng Cung đă chết
Tên gian tế chờ một cú điện thoại về CÁI CHẾT của Văn Thi sĩ PHÙNG CUNG v́ Việt Cộng phải giết ông mới bảo mật được âm mưu của thằng gặc DỗM.
ô.ô
|
"Ông Ḷ Nguyễn Chí Thiện": ".... anh nắm đôi bàn tay tôi bịn rịn không rời, nước mắt anh lưng tṛng." |
"Ông Ḷ Nguyễn Chí Thiện": ".... anh nắm đôi bàn tay tôi bịn rịn không rời, nước mắt anh lưng tṛng."
"Ông Ḷ Nguyễn Chí Thiện": ".... anh nắm đôi bàn tay tôi bịn rịn không rời, nước mắt anh lưng tṛng." |
"Ông Ḷ Nguyễn Chí Thiện": ".... anh nắm đôi bàn tay tôi bịn rịn không rời, nước mắt anh lưng tṛng." |
|
C̣n nhân chứng nào "bịn
rịn" như th để diệt khẩu |
||
|
|