HUYỀN THOẠI KHỔNG MINH

   

   

  

 

    

  

  

   

 

        

     

 


 B́nh luận của Văn Lang BÙI NHƯ HÙNG    2005

    

 

 

Mọi sự trích dịch của bài b́nh luận nầy ḥan ṭan tự do, miễn là trung thành và có ghi rơ xuất xứ.

  

Bài b́nh luận nầy đặt căn bản luận công và tội của Quân Sư KHỔNG MINH đă được ghi chép trong bộ truyện  TAM QUỐC DIỄN NGHĨA của La Quán Trung. Bộ sách nầy có in đầy đủ  trong website VNthuquan  mà chúng tôi xin mạn phép trích nhiều đoạn để xử dụng như các chứng tích cho lập luận.    

Công tŕnh của website  VN Thư Quán   rất bao quát trong nhiều lănh vực, phong phú, trung thực, là một điều rất đáng khích lệ v́ hữu ích vô cùng cho nền văn hóa nước nhà.

  

Bộ truyện TAM QUỐC DIỄN NGHĨA của La Quán Trung (có sách dịch ghi tên tác giả là Lă Quán Trung) là một trong các bộ truyện hay nhất của Trung Quốc.

 

Nhân vật KHỔNG MINH (gịng họ Gia Cát, tên Lượng, c̣n có biệt hiệu là Ngọa Long)  là nhân vật nổi tiếng nhất trong bộ truyện nầy và  cũng là nhân vật nổi tiếng và được tôn sùng nhất Trung Quốc và trong xă hội Á Đông từ ngàn xưa đến nay: 

  

( đến nay   nghĩa là  đến khi độc giả đọc xong bài B̀NH LUẬN nầy )

    

  

Người viết chỉ dựa theo bộ truyện  TAM QUỐC DIỄN NGHĨA của La Quán Trung (hay là TAM QUỐC CHÍ) v́ tác giả bộ truỵện nầy đă đưa Khổng Minh lên tột đỉnh vinh quang, có khi tác giả đă thần thoại hóa nhân vật nầy một cách thật tài t́nh, vừa thông thiên đạt địa, vừa tận trung báo quốc, báo ân tri ngộ với chúa công Lưu Bị, t́nh thâm nghĩa trọng, Khổng Minh trở thành tấm gương sáng tận trung báo quốc cho các triều đại nối tiếp nhau gần hai ngàn năm sau.

TAM QUỐC DIỄN NGHĨA của La Quán Trung gợi lên nhiều t́nh tiết éo le, tỉ mỉ, sống động đă đưa độc giả vào khung truyện như chính người đọc đang sống với xă hội thời cuộc lúc đó. 

    

   

  

I.  KHỔNG MINH là BẬC  KỲ TÀI  

 

  "Vạn đại quân sư Gia Cát Lượng . . ." 

  

Hai thành tích sáng chói của Khổng Minh là 

  

A.  Nói khích Chu Du để quyết đánh bại Tào Tháo

   

Bối cảnh lúc bấy giờ Lưu Bị ( tự là Huyền Đức) chỉ có năm ba ngàn quân, rút lui chạy trốn xấc bấc xan ban,  đang bị đại quân Tào Tháo gồm cả triệu người truy nă đến tận Tân Giả. Lưu Bị phải chạy về Giang Hạ lánh nạn.

Tào Tháo đóng quân bên phía bắc sông Trường Giang.

Khổng Minh bèn sang Đông Ngô bàn kế chống Tào Tháo. Đông Ngô nằm ở phía Nam bờ sông Trường Giang.

Đa số quan văn Đông Ngô chủ ḥa, c̣n các quan vơ lại chủ chiến. Trong t́nh trạng khó xử đó, chúa Đông Ngô là Tôn Quyền (được lên ngôi v́ người anh là Tôn Sách, biệt hiệu là Tôn Bá Phù, qua đời sớm do bạo bệnh) mới triệu vời Đô đốc Chu Du, đang tập luyện thủy quân tại Ba Dương Hồ, về Sài Tang (thủ đô Đông Ngô)  để tính kế sách ḥa hay chiến với Tào Tháo. Đây là vấn đề sanh tử của Đông Ngô.

    

Lỗ Túc, có biệt hiệu là Tử Kính, nhân vật chủ chiến, là cận thần nhất của Tôn Quyền mới đưa Khổng Minh đến gặp Chu Du, khi Chu Du vừa về đến, để bàn kế đánh Tào Tháo trước khi Chu Du vào gặp Tôn Quyền (Chu Du có sách viết là Châu Du, biệt hiệu là Chu Công Cẩn).

 

Trong thực bụng Chu Du muốn ḥa. 

   

Trích:  

  

Chu Du nói:
- Tào Tháo lấy danh nghĩa Thhiên tử mà xuất sư, ta kháng cự th́ trái lẽ. Vả chăng thế quân Tào quá mạnh, ta đánh th́ dễ thua, hàng th́ yên ổn, ư tôi đă quyết, ngày mai tôi vào ra mắt Chúa công xin sai sứ đi cầu hàng.

 
Chu Du hỏi khổng Minh về t́nh h́nh quân sự trong những trận đánh với Tào Tháo trước đó như thế nào.

Khổng Minh cho biết rằng Tào Tháo hiện có hơn cả triệu quân, binh hùng tướng mạnh, cho nên cầu ḥa là hơn, Lỗ Túc (người đă đưa Khổng Minh vào gặp Chu Du) vô cùng tức tối v́ lúc nào ông ta cũng chủ chiến.

Khổng Minh c̣n nói thêm rằng việc cầu ḥa rất lợi, mà lại rất dễ, v́ Tào Tháo không đ̣i hỏi ǵ của Đông Ngô như đất đai hay vàng bạc châu báu, mà chỉ cần nộp 2 người con gái xứ Đông Ngô cho Tào Tháo th́ Tào Tháo sẽ vui vẻ rút quân.

Chu Du lấy làm lạ, tại sao Tào Tháo huy động cả triệu quân từ ngàn dặm đến đây chỉ v́ 2 người con gái ( ! ? ).

  

Trích:

  

Khổng Minh vẫn thản nhiên như không, bỗng dơng dạc nói:
- Lượng này có môt kế,, chẳng nhọc công dắt dê khiêng rượu, dâng đất và nạp ấn xin hàng, cũng khỏi phải đem thân qua sông bái yết Tào Tháo. Chỉ sai vài tên quân quèn, chèo một chiếc thuyền con, đưa hai người qua cho Tào Tháo. Tào Tháo được hai người ấy rồi, trăm vạn quân cũng đều bó giáp, hạ cờ mà lui về hết.

  

Chu Du rất ngạc nhiên, nhưng giả bộ b́nh tỉnh hỏi Khổng Minh về sự việc lạ lùng nầy.

 

Trích:

 

- Dùng hai người nào mà lui binh Tào được như thế?
  

Khổng Minh c̣n văn hoa nói thêm:
- Đất Giang Đông mất hai nggười ấy, tỷ như cây lớn rụng đi hai chiếc lá, kho đầy bớt đi hai hạt thóc. C̣n Tào Tháo được hai người ấy th́ coi quư như ngàn vàng, sung sướng vô cùng, ắt lui binh.
  

Châu Du càng lấy làm lạ, lại hỏi:
- Nhưng phải dùng hai ngწời nào?
  

Khổng Minh khoan thai nói:
- Lúc Lượng này c̣n ở Long Trung, có nghe Tào Tháo lập một cái đài ở mé sông Chương Hà, gọi là đài Đồng Tước. Đài ấy cực kỳ tráng lệ. Tháo sai trang hoàng tô điểm lộng lẫy, rồi tuyển nhiều gái đẹp trong thiên hạ để đưa về đấy. Vả lại, Tào Tháo là đứa háo sắc, nghe nói bên Giang Đông này có Kiều công nào đó sinh đặng hai người con gái, cô chị là Đại Kiều, cô em là Tiểu Kiều, cả hai đều có dung nhan chim sa cá lặn với vẻ yểu điệu nguyệt thẹn hoa nhường. Nên Tào Tháo thề rằng: "Ta một là dẹp an bốn biển, lập nên Đế nghiệp. Hai là lấy được hai nàng Kiều bên Giang Đông đem về để vào đài Đồng Tước, dùng vui lúc tuổi già, dầu có thác ta cũng chẳng hờn." Nay Tào Tháo tuy dẫn binh trăm vạn, lườm lườm như cọp gầm, muốn nuốt Giang Đông, chứ thật ra chỉ v́ hai người con gái ấy mà thôi. Sao Tướng quân chẳng đi t́m Kiều công, bỏ ra ngàn lượng vàng, mua lấy hai người con gái ấy, rồi đem sang sông nạp cho Tào Tháo. Tháo được hai mỹ nữ ấy, ắt hả hê vui sướng mà rút quân lập tức. Đó là cái kế "Phạm Lăi dâng Tây Thi", nên làm ngay đi thôi!
  

  

Châu Du nghe qua, tái mặt, vặn hỏi:
- Tào Tháo muốn đư𓒟c hai nàng Kiều, vậy có ǵ làm bằng chứng?
  
Khổng Minh nói:
- Con trai nhỏ của Tào Tháoo là Tào Thực tự là Tử Kiến, có tài hạ bút thành văn. Khi xây xong đài Đồng Tước, Tào Tháo có sai làm một bài phú gọi là Đồng Tước đài phú. Trong bài phú ấy, ư hắn muốn làm Thiên tử, lại thề bắt hai nàng Kiều.
  
Châu Du hỏi:
- Tiên sinh có nhớ bài phú 𓉷y không?
  
Khổng Minh đáp:

- V́ lời văn rất hoa mỹ,  tôi đọc thấy cũng thích, nên đă thuộc ḷng.
   
Châu Du liền nói:
- Xin tiên sinh đọc th𓕉 xem nào.
  
Khổng Minh liền hắng giọng đọc bài " Đồng tước đài phú" một thôi như sau:
  
Noi gương đức Thánh quân sáng rỡ,
Lên đài cao hớn hở mộng t́nh.
Xưa kia Thái Thú ḥa ḿnh,
Chăn dân đem lại thái b́nh nơi nơi.
  

Dựng lên giữa lưng trời bát ngát,
Một đài cao uy khí hiên ngang.
Trập trùng một vẻ mỹ quang,
Gác cao, hồ rộng nh́n sang hướng Đoài.
  

Gịng Chương thủy chảy dài uốn khúc,
Dưới vùng cây hoa quả tốt tươi.
Hai bên sừng sững hai đài,
Ngọc Long, Kim Phượng sáng ngời ánh dương.

T́m hai Kiều phương Nam về sống,
Vui cùng nhau giấc mộng hồi xuân
.
Trên cao nh́n xuống cơi trần,
Đế đô mấy lớp, mây tầng bao quanh.
  
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
  
 

Bài phú này thực ra đă bị Khổng Minh sửa đổi câu thứ mười ba và mười bốn. Nguyên văn câu này của Tào Thực là:  

 

Bắc hai cầu Đông, Tây nối lại,  

Như cầu vồng sáng chói không gian...  

 

Nhưng Khổng Minh muốn chọc tức Châu Du nên đă đă đổi ra là:

   

T́m hai Kiều phương Nam về sống,  

Vui cùng nhau giấc mộng hồi xuân...

  

Châu Du nghe xong bài phú, đùng đùng nổi giận, đứng phắt dậy trỏ tay về phía Bắc, nghiến răng trợn mắt mắng lớn:  

- Thằng giặc già dám khinh ta như thế à! Ta thề giết nó!

 

Khổng Minh làm bộ đứng dậy can:  

- Xin ngài đừng nóng giận. Xưa mọi Đơn Vu mấy phen xâm lấn bờ cơi, Thiên tử nhà Hán c̣n phải đem công chúa mà ḥa thân thay, huống chi nay chỉ có hai người con gái của dân gian, giá đáng là bao nhiêu mà tiếc như vậy?

 

Châu Du uất ức nói:  

- Ông có nhiều chỗ chưa hiểu, Đại Kiều là chính phối của Tôn Bá Phù tướng quân, c̣n Tiểu Kiều chính là vợ của tôi đấy!

 [Tôn Bá Phù là biệt hiệu của Tôn Sách, anh của Tôn Quyền]

 

Khổng Minh giả bộ sợ hăi, vội chắp tay nói:  

- Quả t́nh Lượng không biết! Trót mở miệng nói càn, tội thật đáng chết! Đáng chết!

 

Châu Du căm gan tím ruột, nghiến răng nói:  

- Ta thề không đội trời chung với thằng Tào tặc!

 

Khổng Minh c̣n cố khích thêm một câu:  

- Việc này phải nghĩ cho chín đă. Chớ nóng nảy mà hối về sau.

 

Châu Du hăng máu lên, nói:  

- Ta vâng lời Bá Phù kư thác, lẽ nào đi uốn ḿnh hàng giặc Tháo! Những lời ta nói hồi năy là để thử ư nhau đấy chứ! Ngay từ lúc rời Ba Dương Hồ về đây, ta đă có chủ trương Bắc phạt rồi. Dẫu dao búa kề đầu, ta quyết không đổi chí. Mong tiên sinh giúp cho một tay, cùng phá giặc Tháo.

 

Khổng Minh ḷng vui như mở cờ, liền nói:  

- Nếu như Đô Đốc đă quyết ḷng, tôi nguyện ra sức khuyển mă, sớm tối bày mưu dưới trướng để trừ Tào tặc.

 

Châu Du nói:  

 

- Ngày mai vào yết kiến Chúa công, lập tức thương nghị việc khởi binh vấn tội Tào Tháo.

 

 [Chúa công tức là Tôn Quyền]

 

Chu Du bị gạt v́ một bài phú, nhưng chính Tào Tháo là kẻ háo sắc thật sự, nếu Đông Ngô đầu hàng th́ thế nào Tháo cũng đ̣i tiến cống 2 nàng Kiều.

 

Kết quả đôi bên giao binh trong trận Xích Bích, và một triêu quân Tào Tháo đại bại. Tào Tháo mang đầu máu chạy về Hứa Đô.        

Nguyên văn đọan nầy

  

  

 

Mưu lược thứ hai của Khổng Minh cũng thật tài t́nh như sau, dưới ng̣i bút của La Quán Trung:

   

B. Lưu Bị cầu hôn Giang Đông 

   

Đây cũng là một sự thành công vượt mọi tưởng tượng, chứng minh Khổng Minh là một thiên tài, cỗ kim hăn hữu.

 

 

Lưu Bị mới mất vợ.

   

Trích:

     

Ít ngày sau quân báo bên Kinh Châu có tang, quân sĩ đều dựng cờ trắng. Hỏi ra mới biết là Cam phu nhơn, vợ Huyền Đức chết.  

[ Huyền Đức  là biệt hiệu của  Lưu Bị]

 

Châu Du nói :

 - Kế thành rồi !

  

Lỗ Túc hỏi kế ra sao, Châu Du đáp :

- Lưu Bị mất vợ, c̣n Chúa công ta có em gái vơ nghệ tinh thông, ít ai b́ kịp. Nay bày với Chúa công cho người đi làm mai, gạt cho Lưu Bị qua làm rể, tới Nam Từ ta phục quân giết luôn, hoặc bắt va để đổi Kinh Châu .

  

Lỗ Túc lănh mạng về tŕnh Tôn Quyền, Tôn Quyền y kế, lại hỏi nên cho ai đi.

 

Lỗ Túc thưa :

- Cho Lữ Phạm đi th́ xong việc.

  

Tôn Quyền kêu Lữ Phạm đến bảo :

- Ta có em gái muốn gả cho Lưu Bị để kết thêm t́nh thân mà diệt Tào Tháo. Vậy ngươi phải đi một phen .

  

Lữ Phạm lănh mạng đi liền.

Huyền Đức đêm ngày buồn bă nhớ Cam phu nhơn . Ngày nọ nghe bên Đông Ngô cho Lữ Phạm tới viếng.

  

Khổng Minh cười :

- Đây lại là kế Châu Du. Vậy Chúa công cứ tiếp, tôi sẽ nghe ở sau b́nh phong. Hễ y nói ǵ, chúa công cứ thuận, sau đó tôi sẽ thảo luận với chúa công.

  

Huyền Đức liền mời Lữ Phạm vào, uống trà nói chuyện.

  

Sau khi hàn huyên. Lữ Phạm gợi chuyện :

- Tôi nghe phu nhơn tạ thế, lại biết một chỗ rất xứng đáng nên tới định làm mai .

  

Huyền Đức nói :  

- Tôi đă nửa đời rồi, c̣n mong ǵ chuyện chắp nối nữa ?

  

Lữ Phạm lại nói :

- Người không có vợ, cũng như nhà mà không sườn. Chúa công tôi nay có một em gái, vừa có tài vừa có sắc, nếu hai nhà mà nên duyên Tần Tấn với nhau, lo chi việc lớn không xong !

   

Huyền Đức hỏi :  

- Ngô Hầu có biết việc này chăng ?

  

Lữ Phạm nói :  

- Nếu không thưa trước với Ngô Hầu tôi đâu dám tới đây .

 

Huyền Đức nghĩ rồi đáp :

- Vậy mai tôi xin trả lời .

  

Lữ Phạm về quán dịch nghĩ .

   

Khổng Minh nói với Huyền Đức :

- Tôi vừa gieo được một quẻ tốt lành, vậy Chúa công nên bằng ḷng .

 

 Sau lại cho Tôn Càng tới đính ước rồi sẽ chọn ngày để Huyền Đức qua kết thân.

  

Huyền Đức nói :

- Tôi tự nhiên đem thân vào nơi nguy hiểm sao ?

  

Khổng Minh thưa :

- Nhân kế Châu Du, tôi sẽ thi hành kế của tôi, em gái Ngô Hầu về với Chúa công mà Kinh Châu vẫn giữ được .

   

Sau đó Huyền Đức cho Tôn Càng theo Lữ Phạm sang ra mắt Tôn Quyền.

  

Tôn Càng vào yết kiến Tôn Quyền, Tôn Quyền nói :

- Ta muốn gả em cho Huyền Đức chớ không có chi khác .

  

Tôn Càng bái lạy trở về Kinh Châu thưa với Huyền Đức :

- Ngô Hầu chờ Chúa công qua kết thân .

  

Huyền Đức giùng giàng chưa dám đi, Khổng Minh nói :

- Tôi đă có ba kế sách, nhưng cần có Tử Long đi theo mới được . Bèn kêu Tử Long tới dặn :

- Ba cái cẩm nang này, sang Đông Ngô, cứ theo thứ tự mà làm .

 

[Tử Long tức là danh tướng Triệu Tử Long]

  

Xong đó Khổng Minh cho người qua Đông Ngô nạp sính lễ.

Lúc ấy nhằm tiết đông, Huyền Đức cho dọn mười chiếc thuyền rồi khởi hành cùng Tôn Càng, Triệu Vân. Việc ở Kinh Châu giao cho Khổng Minh.

Tới Nam Từ, theo lời dặn, Triệu Vân mở cẩm nang thứ nhứt.

Xem xong liền dặn quân sĩ phải làm . . . như vậy, như vậy . . .

 

Sau đó Tử Long mời Huyền Đức tới ra mắt Kiều Quốc Lăo.

 

Quốc Lăo là cha của Nhị Kiều nay tuổi đă cao.

 

Huyền Đức mang lễ vật ra mắt Quốc Lăo kễ đầu đuôi câu chuyện. C̣n quân theo hầu Huyền Đức th́

đi khắp nơi trong thành nói lên việc Huyền Đức sang làm rể bên Đông Ngô, giây lát dân chúng khắp nơi đều biết.

Tôn Quyền sai Lữ Phạm đón rước Huyền Đức vào quán dịch .

Kiều Quốc Lăo vào ra mắt Ngô Quốc Thái để mừng.

  

Quốc Thái giật ḿnh nói :

- Tôi có hay biết ǵ việc này đâu. Rồi sai quân đi ḍ hỏi.

    

Quân về báo :

 - Quả có như vậy, hiện có tới mấy trăm tên quân theo Huyền Đức đang đi khắp thành mua lễ vật sắm

sửa lễ thành hôn .

  

Quốc Thá́ cho vời Tôn Quyền tới, khóc mà nói :  

- Thiệt mi coi thường ta quá. Chớ chị ta khi lâm chung có dặn mi những ǵ, mi c̣n nhớ không ?

  

Tôn Quyền là con chí hiếu nên thưa ngay :  

- Mẹ có điều chi xin cứ dạy bảo, sao lại âu sầu làm vậy ?

  

Quốc Thái nói :

- Sao mi đem em gả cho Huyền Đức mà không tŕnh ta rơ ?

  

Tôn Quyền thưa :

- V́ sao mà mẹ hay ?

 

Quốc Thái nói :

- Cả thành này, ai mà chẳng biết !

  

Tôn Quyền lật đật tŕnh :

- Thưa mẹ, đây là kế Châu Du gạt Huyền Đức qua giữ lại để đ̣i Kinh Châu. Chớ đâu có cưới gả ǵ đâu.

  

Quốc Thái nỗi trận lôi đ́nh :

- Ôi Đô Đốc sáu Quận, tám mươi mốt Châu mà không lấy được Kinh Châu, lại phải để con gái ta ra làm

nhục, ví như có giết được Lưu Bị th́ con gái ta cũng phải mang tiếng góa chồng .

Sau này c̣n ai dám lấy !

  

Nói rồi lại vật vả than khóc . Tôn Quyền chết điếng không nói được một lời, Quốc Thái cứ kêu tên Châu Du mắng nhiếc .

  

Kiều Quốc Lăo khuyên :

- Việc đă tới nước này , gả phứt cho xong .

  

Tôn Quyền nói :

- Tôi e Huyền Đức tuổi tác không xứng ?

  

Kiều Quốc Lăo nói :  

- Huyền Đức là anh kiệt trong thiên hạ , rể như vậy khá lám chớ !

  

Quốc Thái nói :

- Ta chưa biết mặt. Vậy mai mời y đến chùa Cam Lồ để ta coi thử. Không vừa ư ta th́ mặc các ngươi muốn làm chi th́ làm, c̣n vừa ư ta th́ phải tuân lịnh ta gả cưới hẳn hoi .

  

Tôn Quyền vâng lời, gọi Lữ Phạm sắp đặt theo lời Quốc Thái dặn .

  

Lữ Phạm nói :  

- Ta cứ phục quân sẳn, Quốc Thái không vừa ư th́ giết Huyền Đức luôn .

 

Tôn Quyền y lời, cho Giả Huê phục quân sẳn .

Hôm sau Ngô Quốc Thái cùng Kiều Quốc Lăo tới chùa Cam Lồ, ngồi tại phương trượng chờ .

 

Tôn Quyền cũng dắt bọn mưu sĩ tới, c̣n Lữ Phạm đi thỉnh Huyền Đức.

 

Triệu Vân liền dẫn binh nai nịt chỉnh tề theo sau Huyền Đức, c̣n Huyền Đức mặc cẩm bào lên ngựa tới Chùa Cam Lồ .

Tới nơi, Tôn Quyền thấy Huyền Đức dung mạo khác thường trong ḷng cũng phục. Hai người dắt nhau vào chào Quốc Thái .

 

Quốc Thái nh́n kỷ rồi bảo Kiều Quốc Lăo :  

-Đáng rể ta lắm .

  

Rồi liền truyền bày tiệc thiết đải Huyền Đức. Khi đang ăn, Triệu Vân lấy mắt nháy Huyền Đức, 

Huyền Đức liền tới trước mặt Quốc Thái quỳ xuống khóc thưa rằng :

- Nếu Quốc Thái muốn giết tôi, xin giết ngay cho rồi !

  

Quốc Thái ngạc nhiên hỏi :  

- Sao lại nói vậỵ ?

  

Huyền Đức thưa :  

- Vậy bao nhiêu quân phục ở nơi đây để làm ǵ ?

 

Quốc Thái cả giận, hỏi Tôn Quyền.

Tôn Quyền đổ cho Lữ Phạm, Lữ Phạm lại đổ cho Giả Huê, tất cả bị Quốc Thái quở mắng lủi thủi bước ra .

  

Măn tiệc, về tới quán dịch, Tôn Càng nói :

- Bây giờ chúa công nên năn nỉ Kiều Quốc Lăo giúp việc thành hôn cho sớm .

   

Huyền Đức liền đến nhờ Kiều Quốc Lăo, Quốc Lăo gật đầu.

  

Quốc Lăo sau đó đến tŕnh với Ngô Quốc Thái :  

- Huyền Đức xin được sớm thành hôn v́ ở lâu e có người hăm hại chăng .

  

Quốc Thái nạt :  

- Con rể ta, ai mà dám hại ! 

  

Rồi cho Huyền Đức dọn vào thư viện của Quốc Thái chờ ngày làm lễ . Huyền Đức xin cho Triệu Vân theo ḿnh, Quốc Thái chuẩn y.

Ít ngày sau, Quốc Thái đứng ra cho phép Tôn phu nhơn và Huyền Đức hiệp cẩn.

   

Trăm quan đều dự tiệc yến say sưa vui vẽ. 

  

Sau đó, Tôn Quyền cho người canh gác cẩn mật, Lưu Bị khó trở về Kinh Châu. Muốn trở về Kinh Châu, không phải dễ, cho nên Triệu Tử Long mở cẩm nang thứ hai ra:

Tào Tháo mang quân tấn công Kinh Châu, phải nài cho được Tôn phu Nhân (vợ mới của Lưu Bị) theo về Kinh Châu.

Quân Tôn Quyền hay được, liền cho quân rượt theo bắt lại.  Triệu Tử Long mở cẩm nang thứ ba ra: xin Tôn Phu nhân lấy uy ra lịnh cho các tướng Ngô không được cản trở.

Khi Tôn Quyền đích thân ra lịnh bắt cả em gái (Tôn phu nhân) nếu trái lệnh, nhưng lúc đó nhóm Lưu Bị đă chạy đến bờ sông, nơi đây đă có chiến thuyền của Khổng Minh rước xuống để về Kinh Châu an ṭan.

Đúng là kỳ tài.

Nguyên văn đọan nầy

  

  

   

 

  PHÂN TÍCH : 

  

Theo sách Tam Quốc Diễn Nghĩa câu chuyện thành hôn của Lưu Bị với Tôn phu nhơn rất ly kỳ thích thú dưới ng̣i bút của thiên tài La Quán Trung.

  

Nhưng xét cho cùng, th́ Kinh Châu chỉ cách Đông Ngô có một con sông, sự liên lạc qua lại hai bên bờ với nhau rất dễ dàng và thường xuyên. Cho nên theo tôi, Khổng Minh khi được tin Tôn Quyền muốn gả em gái, th́ trong đôi ba ngày đă cho người liên lạc với Kiều Công ( cha của Đại Kiều và Tiểu Kiều) xin ông ta đứng ra làm mai, và dĩ nhiên họ thỉnh ư Quốc Thái trước và được sự đồng ư bà, th́ Khổng Minh mới để cho Lưu Bị qua sông dâng sính lễ.

Có lẽ sự thật là vậy, mà La Quán Trung đă thần thoại hóa câu chuyện, làm cho trở nên ly kỳ, hồi hộp và thi vị.

C̣n việc trốn về Kinh Châu th́ cũng dễ thôi, chỉ cần chiến thuyền Khổng Minh giả dạng lái buôn, hẹn Lưu Bị tại bến sông là đón được về Kinh Châu.  

 

  

 Cước chú  

 

Trong văn học sử nước ta có 2 nhân vật là Tôn Thọ Tường và Phan Văn Trị:

Thời thực dân Pháp mới bắt đầu xâm chiếm nước ta từ năm 1862 và kế tiếp. 

Ông Tôn Thọ Tường th́ xu thời, thấy quân đội Pháp quá mạnh, ông mới bỏ bạn bè để theo Pháp.

Ông Phan Văn Trị tŕ chí, nhất định giữ lập trường chống Pháp.

Trong bài xướng họa sau đây của ông Tường và ông Trị cùng mượn tâm sự của Tôn Phu Nhân trong t́nh cảnh quyết định phải bỏ anh là Tôn Quyền để theo chồng là Lưu Bị về Kinh Châu.

(có nhiều sự ghi chép những câu xướng họa sau đây có sai lệch đôi chút trong các ấn bản, câu của ngườ́ nầy th́ để qua bài người kia, điều đó không quan trọng, nhưng đại thể nói lên tâm sự 2 người cùng nh́n 1 sự việc, dưới 2 lăng kính khác nhau v́ khẩu khí và t́nh huống phải tương ứng với lập trường cá nhân của mỗi vị tác giả)

  

TÔN PHU NHƠN QUI HỚN

  Bài xướng của ông Tôn Thọ Tường     

  Bài họa của ông Phan Văn Trị

  Cài trâm sửa túi vẹn câu ṭng

  Mặt giả trời chiều biệt cơi Đông

  Ở Ngô bịn rịn cḥm mây bạc

  Về Hán trâu tria phận má hồng

  Son phấn thà cam dày gió bụi,

  Đá vàng chi để thẹn non sông.

  Ai về nhắn với Châu Công Cẩn

  Thà mất bụng anh, đặng bụng chồng.  

     Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ ṭng

     Ngàn năm rơ tiết gái Giang Đông

     Ngút tỏa vần Ngô in sắc trắng

     Duyên xe về Thục đượm màu hồng

     Hai vai tơ tóc bền trời đất

     Một gánh can thường nặng núi sông

     Anh hỡi Tôn Quyền, anh có thấu

     Trai ngay thờ chúa, gái thờ chồng   

   

         

Sau khi Lưu Bị lên ngôi vua tại Hán Trung, phong Khổng Minh chức Quân sư, tước phẩm Vơ hầu.

Người đời sau có câu rất bái phục Khổng Minh:  

   "Vạn đại quân sư Gia Cát Lượng . . ."  

  

  

      

 

 

    Kính thưa Quí vị,  cái mới của bài b́nh luận 

                       HUYỀN THOẠI KHỔNG MINH 

                                                      bắt đầu từ đây: 

  

 

 Mỗi mỗi lập luận đều được chứng minh với bằng cớ lấy ra từ TAM QUỐC CHÍ của La Quán Trung.

 Không thêm, không bớt, không xuyên tạc, cốt túy của vấn đề là nh́n thấu suốt tim đen kẻ chủ mưu có những   quyết định và hành động để thực hiện mục đích, mưu đồ thầm kín riêng tư.

    

   

 

II.  KHỔNG MINH  là  ĐẠI GIAN HÙNG

        THÂM HIỂM và VÔ CÙNG  ĐỘC ÁC 

  

  

   Theo tôi nghĩ thâm ư Khổng Minh không muốn theo pḥ Lưu Bị, cực chẳng đă Khổng Minh phải theo pḥ Lưu Bị v́ Lưu Bị 3 lần đến lều tranh cầu cạnh, cho nên Khổng Minh mới nhận lời, tuy nhiên Khổng Minh nhận lời sau khi nghĩ ra kế sách mưu đồ riêng cho y.

 

   

 Trích:

 

  Từ Thứ vừa đi vừa ngại Khổng Minh không khứng giúp Lưu Bị nên vội ghé tới thăm Khổng Minh.
Khổng Minh hỏi có việc ǵ ?
Từ Thứ đáp :
- Tôi đă quyết pḥ Lưu Dự Châu, nhưng Tào Tháo bắt giữ mẹ tôi, mẹ tôi lại biên thư kêu tôi về nên cực chẳng đă phải từ giă Lưu Bị. Tuy nhiên tôi đă tiến cử tiên sanh với Lưu Dự Châu, v́ Lưu Dự Châu quả là người có đức lớn. Thế nào cũng t́m tới tiên sanh bây giờ, dám xin tiên sanh nhận lời là may mắn cho tôi .

  

 Khổng Minh không vui mà đáp :
- Ông muốn đem tôi làm v𓐅t hy sinh hay sao ? 

 

Nói rồi quay vào . 

Từ Thứ cũng thẹn thùng mà tiếp tục lên đường về Hứa đô t́m mẹ cho tṛn đạo hiếu.

 

 

   ( Theo tôi nghĩ trong thời kỳ hổn lọan Khổng Minh muốn theo Tào Tháo, y sẽ chờ  Tào Tháo cướp ngôi nhà Hán, rồi y sẽ cướp ngôi của Tào, th́ danh chánh ngôn thuận. Đó là sự việc mà sau nầy Tư Mă Ư đă làm và thành công)  

      

Lưu Bị là người đại nhân đại nghĩa đương thời, hiền sĩ theo về, Đào Khiêm ủy thác Từ châu chỉ nhắm mắt khi Lưu Bị khứng nhận lời khẩn cầu của ông ta, Lưu Kính Thăng cũng có ư nhượng giang sơn cho Lưu Bị mà Lưu Bị nhất quyết chối từ. ( Sau đó vợ thứ Lưu Kính Thăng lại đem Kinh Châu dâng nạp cho Tào Tháo.) 

 

Khổng Minh cố t́nh nấng ná ở Long Trung, chờ xem Tào Tháo (đă t́m cách áp bức Từ Thứ qui Tào) có vời y không. Nhưng ngày nầy qua tháng khác chẳng thấy. Lưu Bị lần đầu nhắn lại người nhà của Khổng Minh là ḿnh tới thăm, lại 1 lần thứ hai để lại thơ với đại ư mong cầu Khổng Minh ra giúp ḿnh. Đến lần thứ ba Khổng Minh mới khứng đáp ứng, với ngụ ư:

  

Trích:

  

Rồi (Lưu Bị)  lại kiên nhẫn đứng chờ... Chờ măi, qua suốt một canh giờ nữa, Khổng Minh mới tỉnh giấc.

Vừa mở mắt đă ngâm mấy câu rằng:

 
"Mộng lớn ai người sớm tỉnh ra?
B́nh sinh ta vẫn biết ḿnh ta.
Lều tranh no giấc, bừng con mắt!
Bóng ác ngoài song đă xế tà..."

 

Nghĩa là Khổng Minh thấy cuộc đời qua nhanh " .... bừng con mắt! Bóng ác ngoài song đă xế tà..."

Y mới miễn cưỡng khứng chịu ra giúp Lưu Bị v́ "Bóng ác ngoài song đă xế tà...", chứ y không ra giúp Lưu Bị v́ Lưu Bị là người nhân đức. Nói cách khác Khổng Minh mà không xuất thân bây giờ th́ cũng chết già thôi. 

 

   

A.  ÂM MƯU GIẾT   LƯU BỊ  và  BÀNG THỐNG

   

 

1.  BỐI  CẢNH:   

 

Tại Kinh Châu, 

 

Minh Chủ:            Lưu Bị biệt hiệu là Huyền Đức  

Mưu sĩ có:            Gia Cát Lượng, tự là Khổng Minh, biệt hiệu là Ngọa Long.

                             Bàng Thống, tự Sĩ Nguyên, biệt hiệu là Phụng Sồ

Đại tướng có        Quan Vơ, biệt hiệu là Vân Tường, c̣n được gọi là Quan Công

                              Trương Phi, biệt hiệu là Dực Đức

                              Triệu Vân, biệt hiệu là Tử Long

Phó tướng có        Huỳnh Trung (sau nầy Hùynh Trung được đưa lên hàng ngũ hổ tướng)

                              Ngụy Diên  

  

Trong việc tranh bá đồ vương, th́ sự tranh dành đất đai là tất yếu. Mục đích sắp tới để mở mang bờ cơi của quần thần Lưu Bị là tiến chiếm  Ích Châu, thuộc quyền cai quản của Lưu Chương (thân tộc nhà Hán).  

  

  

2.  CHỦ MƯU:   

  

Vấn đề tiến quân vào Ích Châu là cốt để thôn tính xứ nầy, cho nên trước đó Lưu Bị tiếp đăi quan Biệt giá Trương Ṭng của Ích Châu rất trọng thể khi Trương Ṭng đi ngang qua Kinh Châu, cốt để dùng Trương Ṭng làm tay trong nội ứng khi tiến quân vào.

 

Trích: 

 

Bàng Thống tối hôm đó luận bàn cùng Huyền Đức :
- Ích Châu đất hiếm, ddân mạnh , nay có bọn Trương Ṭng giúp đở chớ nên bỏ lở cơ hội .


Huyền Đức lại bàn với Khổng Minh rồi cùng xếp đặt : Huyền Đức, Bàng Thống, Huỳnh Trung , Ngụy Diên đi Ích Châu , c̣n Khổng Minh, Vân Trường, Trương Phi, Triệu Vân ở lại giử Kinh Châu .

Lúc đó nhằm mùa đông, Huyền Đức kéo hơn năm vạn quân vào Tây Xuyên .

  

Xin chú ư:

Đây là mấu chốt của vấn đề, quân th́ có năm vạn người chớ không ít, nhưng chỉ có 2 phó tướng Huỳnh Trung và Ngụy Diên thôi.

C̣n 3 dũng tướng là Quan Công, Triệu Tử Long và Trương Phi th́ ngồi chơi xơi nước tại Kinh Châu với Khổng Minh.   

   

3.  HẬU QUẢ: BÀNG THỐNG BỊ GIẾT CHẾT  

    

Cho nên trên đường tiến quân đến Lạc Thành 

 

Trích: 

 

Lúc đó, Bàng Thống đi vào đoạn đường chật hẹp, hai bên núi thẳng như vách, cây cối um tùm, bèn nghi ngại hỏi quân :
- Đây là chổ nào ?

Quân sĩ thưa :
- Chổ này là đồi L𓏹c Phượng .

Bàng Thống thất kinh, chợt nghĩ :
- Đạo hiệu ta là Phư&##7907;ng Sồ, chổ này là đồi Lạc Phượng, thiệt nguy cho ta !

Nghĩ rồi truyện lịnh lui quân, nhưng quá muộn, một tiếng pháo nổ vang, muôn ngàn mũi tên cứng bay xuống, Bàng Thống bị chết giữa đám quân Kinh Châu kẹt cứng tiến lui hết lối .
 

Một vài tên chạy thoát lên trước báo tin cho Ngụy Diên.
Diên vùa quay lại toan cứu cũng bị cung nỏ bắn xuống như mưa, Diên bèn cứ thẳng lối trước mặt mà chạy về hướng Lạc Thành.
Chạy một quăng lại bị Ngô Lan, Lôi Đồng ở Lạc Thành kéo ra đánh tới, Trương Nhiệm lại từ phía sau đuổi tới, Diên hết sức đánh cũng không thoát được ṿng vây , đang lúc nguy khốn, chợt có đạo quân của Hoàng Trung kéo tới cứu . Hoàng Ngụy hai mặt giáp lại đánh th́ đại quân Huyền Đức cũng vừa tới, quân Thục thua to lui về .
 

Huyền Đức trở về ải Phù Quan, lập tức hỏi thăm tin tức Bàng Thống. Có tên quân ở đồi Lạc Phượng chạy về thoát thưa ngay :
- Quân sư cả ngườ;i lẫn ngựa đều bị tên bắn chết ở đồi Lạc Phượng rồi . 

  

 

4.  SAU ĐÓ MỚI DÙNG ĐẠI BINH đi THÔN TÍNH ÍCH CHÂU:   

  

Sau khi Bàng Thống chết th́ 

 

Trích:  

  

Nói về Khổng Minh, hồi đó đang tiết Thất Tịch, sai đặt bàn rượu cùng các quan yến ẩm vui vẻ, chợt phương Tây, một ngôi sao lớn sa xuống , ánh sáng lóe lên tứ phía.

Khổng Minh ném ngay chén rượu mà rằng :
- Đau đớn thay ! Xót xa thayy !

                                                                                                   ( Giả dối vô cùng.)


Các quan c̣n đang kinh ngạc, Khổng Minh nói tiếp :
- Tướng tinh phươnng Tây rớt xuống, tánh mạng Bàng quân sư hỏng mất rồi !

Thế là tiệc tan. Cách vài hôm sau, Khổng Minh đang bàn việc với Vân Trường th́ có tin :
- Quan B́nh về tới .

Quan B́nh vào tŕnh thơ của Huyền Đức báo tin Bàng Thống đă chết.

Khổng Minh khóc vang lên rồi nói :
- Thế này ta phải t́m ngay tới chúa công mới được .

Vân Trường hỏi :
- Quân sư mà đi, đ𓉷t Kinh Châu quan yếu này ai trông giữ ?

Khổng Minh nói :
- Qua lời lẻ trong thư;, tuy không nói tên, ta cũng biệt chúa công định lựa ai rồi... vậy mong Vân Trường gánh lấy trọng trách này .

Quan Công xin nhận lời, Khổng Minh bèn mở tiệc rồi giao ấn thụ.

Khổng Minh trịnh trọng nhắc :
- Tất cả trách nhiệm lớn lao gởi vào tay tướng quân đây.

  
Quan công đáp :
- Đại trượng phu nhận lănh trọng trách, trừ phi tuyệt mạng mới thôi.
 
Khổng Minh nghe vậy, ḷng chợt không vui. . . nhưng việc đă giao rồi .

Khổng Minh suy nghĩ hồi lâu rồi nói :
- Ta có tám chữ này, tư𓒗ng qnân nhớ lấy, ắt giữ được Kinh Châu.
Tám chữ đó là : " Bắc cự Tào Tháo, Đông ḥa Tôn Quyền ".

Vân Trường nói :
- Tôi xin ghi tạc lời Quân sư chỉ bảo.

Bây giờ Khổng Minh thống lănh một phần binh mă, lên đường đi Tây Xuyên, sai Trương Phi theo đường Ba Châu mà tới phía Tây Thành, cử Triệu Vân đi tiên phuông, đem thủy quân ngược sông lên gặp nhau ở Lạc Thành, Khổng Minh cùng Giản Ung , Tưởng Uyển đi sau.

 

Nguyên văn đọan nầy


 

 

  PHÂN TÍCH : 

   

1.  Bàng Thống chỉ là một vị quan chuyên việc quản trị và cai trị (manager, administrateur). Việc quan trong huyện tích lũy từ 3 tháng rồi mà Bàng Thống chỉ xử trí trong một buổi sáng là xong.

Bàng Thống không phải là người để ra trận mạc, không phải là kẻ xung tên đụt pháo.

Cái chức vụ  hay nhất nên dành cho Bàng Thống là chức vụ của Tiêu Hà. 

 

2.  Đúng lư ra phải cắt đặt như thế nầy mới hợp lư:

        a)  Lưu Bị ở Kinh Châu với Bàng Thống, Trương Phi, Triệu Tử Long

        b)  Đi đánh  Ích Châu có Quan Công, Khổng Minh, Hùynh Trung, Ngụy Diên  

 Như vậy th́ mới vẹn ṭan trăm bề, chứ ai lại để Lưu Bị vào chốn hiểm nguy như vậy mà chỉ có 2 phó tướng đi theo, trong lúc 3 dũng tướng hạng nhất th́ ở Kinh Châu ăn nhậu, trong trận nầy Lưu Bị không chết là may phước. Cho nên tôi vẫn nghi Lưu Bị chắc cũng nằm trong kế hoạch cố sát của Khổng Minh. 

 

3. Nếu c̣n Bàng Thống, th́ sau nầy ông ta sẽ lo việc vận lương, an định việc triều đ́nh, th́ Khổng Minh sẽ thảnh thơi đánh Trung Nguyên th́ ṭan thắng. Nhưng Khổng Minh không để cho Bàng Thống sống sót.

C̣n Bàng Thống th́ khó thực hiện việc sóan ngôi.

  

4. Sau khi Bàng Thống chết rồi th́ đại quân và 2 tướng sóai (Trương Phi và Triệu Tử Long) mới theo Khổng Minh cùng chinh phạt Ích Châu, rồi chỉ để có một ḿnh Quan Công ở lại giữ Kinh Châu. Sự kiện luôn luôn để một ḿnh Quan Công tại Kinh Châu là cố t́nh.  

 

      

B.   ÂM MƯU CỰC ĐỘC  GIẾT ĐƯỢC  QUAN CÔNG

   

 

QUAN CÔNG là ĐỆ NHẤT DANH TƯỚNG

  

[18 xứ chư hầu hiệp lại để đánh Đổng Trác

các chư hầu tôn Viên Thiệu lên làm minh chủ]  

 

* Thắng HOA HÙNG 

 

 Trích:

[Hoa Hùng là tướng tiên phong của Đổng Trác]

 

Đương khi ấy, có quân thám lại báo:

- Hoa Hùng dẫn quân thiết kỵ xuống cửa quan, nó lấy sào cắm  cái chóp mũ của Tôn thái thú, đến trước cửa trại, ḥ hét thách đánh nhau.

 

Thiệu hỏi:

- Ai dám ra trận ?

 

[Thiệu tức là Viên Thiệu, chủ soái của 18 lộ quân chư hầu ]

 

Sau lưng Viên Thuật, có một tướng lực lưỡng, tên là Du Thiệp bước ra thưa rằng:

- Tiểu tướng xin ra.

 

Thiệu mừng sai Thiệp ra. Vừa được một lát, có người về báo rằng:

- Thiệp đánh nhau với Hoa Hùng được ba hiệp, bị Hùng chém chết.

 

Các tướng nghe thấy mất vía.

 

Thái thú Hàn Phúc mới nói rằng:

- Tôi có thượng tướng Phan Phụng chém được Hoa Hùng.

 

Thiệu bằng sai Phan Phụng ra đánh. Phụng tay cầm một cái búa tạ, lên ngựa, ra được một lúc, lại bị Hoa Hùng chém chết nốt.

Các tướng không người nào c̣n máu mặt.

 

Thiệu nói rằng:

- Tiếc thay! tướng ta là Nhan Lương, Văn Xú chưa đến. Giá thử được một người ở đây th́ sợ ǵ thằng Hoa Hùng !

 

Nói chưa dứt lời, một người ở dưới thềm, chạy ra nói to lên rằng:

- Tiểu tướng xin ra chém đầu Hoa Hùng, đem dâng dưới trướng.

 

Chúng coi xem ai th́ thấy người ấy  cao chín thước, mắt phượng mày ngài, mặt như táo chín, tiếng giống chuông kêu.

 

Thiệu hỏi là người nào, Tỏan thưa:

- Em Huyền Đức tên là Quan Vơ đấy.

 

Thiệu lại hỏi hiện làm chức ǵ? Tỏan thưa:

- Vơ theo Huyền Đức làm mă cung thủ.

 

Viên Thuật ở trong trướng thét lên rằng:

- Thằng nầy là thằng nào! mày khinh chư hầu chúng tao không có đại tướng hay sao, thứ mầy là một thằng cung thủ, dám nói khóat à ? Chúng đâu, đuổi cổ nó ra ngoài kia !

 

Tào Tháo vội ngăn rằng:

- Người ấy đă nói khoát thế, tất cũng có dũng lực. Xin hăy thử cho ra, hễ không đánh được ta sẽ trị tội.

 

Viên Thiệu nói:

- Sai một tay cung thủ ra đánh, giặc nó cười cho không ?

 

Tào Tháo lại nói:

- Người ấy diện mạo khôi ngô thế kia, Hoa Hùng biết đâu là tay cung.

 

Quan Công nói:

- Bằng tôi không đánh được, xin chặt đầu tôi đi !

 

Tháo sai người rót chén rượu, đưa Quan Công uống, rồi sẽ ra.

 

Qua Công nói:

- Xin hăy để chén rượu đấy. Tôi về ngay !

 

Nói rồi đi ra, vác long đao nhảy lên ngựa, được một lát các chư hầu nghe thấy ngoài cửa quân trống đánh, người reo ầm ầm, tựa như trời tan đất lở, núi đổ non nghiêng; chúng tướng ai ai cũng kinh hồn mất vía, sắp sai người ra coi xem làm sao th́ đă thấy tiếng nhạc nhong nhong trở về, ngựa đă vào đến giữa đám quân; Quan Công cầm đầu Hoa Hùng ném xuống đất.

Bấy giờ chén rượu của Tào Tháo hăy c̣n nóng.