|
Bài b́nh luận nầy đặt căn bản
luận công và tội của Quân Sư KHỔNG MINH.
Tất cả sự ngiệp của
Khổng Minh đă được ghi chép
đầy đủ trong bộ truyện
TAM QUỐC DIỄN NGHĨA của La Quán Trung. Bộ sách nầy có in đầy đủ
trong website VNthuquan
mà chúng tôi xin mạn phép trích
nhiều đoạn để xử dụng như các chứng
tích cho lập luận.
Công tŕnh của website
VN Thư Quán rất bao
quát trong nhiều lănh vực, phong phú, trung thực, là một điều rất đáng khích
lệ v́ hữu ích vô cùng cho nền văn hóa nước nhà.
Bộ truyện TAM QUỐC DIỄN
NGHĨA của
La
Quán Trung (có sách dịch ghi tên tác giả là Lă Quán Trung, tên sách
cũng có thể là TAM QUỐC CHÍ) là một trong các bộ truyện hay nhất của Trung Quốc.
Nhân vật KHỔNG MINH (gịng
họ Gia Cát, tên Lượng, c̣n có biệt hiệu là Ngọa
Long) là nhân vật
nổi tiếng nhất trong bộ truyện nầy và
cũng là nhân vật nổi
tiếng và được tôn sùng nhất Trung Quốc và trong xă hội Á Đông từ ngàn xưa
đến
nay:
(
đến nay
nghĩa là
đến khi độc giả đọc xong bài B̀NH LUẬN nầy
)
Người viết chỉ dựa theo bộ
truyện TAM QUỐC DIỄN NGHĨA của La Quán Trung (hay là TAM QUỐC
CHÍ) v́ tác giả bộ truỵện
nầy đă đưa Khổng Minh lên tột đỉnh vinh quang, có khi tác giả đă
thần thoại hóa nhân vật nầy một cách thật tài
t́nh, vừa thông thiên đạt địa, vừa tận trung báo
quốc, báo ân tri ngộ với chúa công Lưu Bị, t́nh
thâm nghĩa trọng, Khổng Minh trở thành tấm gương sáng tận
trung báo quốc cho các triều đại nối tiếp nhau gần hai ngàn
năm sau.
TAM QUỐC DIỄN NGHĨA của La Quán Trung
gợi lên nhiều t́nh tiết éo le, tỉ mỉ, sống động đă đưa độc
giả vào khung truyện như chính người đọc đang sống với xă hội
thời cuộc lúc đó.
I. KHỔNG MINH
là BẬC KỲ TÀI
"Vạn đại quân sư
Gia Cát Lượng . . ."
Hai thành tích sáng chói của Khổng
Minh là
A.
Nói khích
Chu Du để quyết đánh bại Tào Tháo
Bối cảnh lúc bấy giờ Lưu Bị
( tự là Huyền Đức) chỉ có năm ba ngàn quân, rút lui chạy trốn xấc bấc xan ban,
đang bị đại quân Tào Tháo gồm cả triệu người truy nă đến tận
Tân Giả. Lưu Bị phải chạy về Giang Hạ
lánh nạn.
Tào Tháo đóng quân bên phía bắc sông
Trường Giang.
Khổng Minh bèn sang Đông Ngô bàn
kế chống Tào Tháo. Đông Ngô nằm ở phía Nam bờ sông
Trường Giang.
Đa
số quan văn Đông Ngô chủ ḥa, c̣n các quan vơ lại chủ chiến.
Trong t́nh trạng khó xử đó, chúa Đông Ngô là Tôn Quyền
(được lên ngôi v́ người anh là Tôn Sách, biệt
hiệu là Tôn Bá Phù, qua đời sớm
do bạo
bệnh) mới triệu
vời Đô đốc Chu Du, đang tập luyện thủy quân tại Ba Dương
Hồ, về Sài Tang (thủ đô Đông Ngô) để tính kế sách ḥa hay chiến
với Tào Tháo. Đây là vấn đề sanh tử của Đông Ngô.
Lỗ Túc, có biệt hiệu là Tử Kính,
nhân vật chủ chiến, là cận thần nhất của Tôn Quyền mới đưa
Khổng Minh đến gặp Chu Du, khi Chu Du vừa về đến, để bàn kế đánh Tào
Tháo trước khi Chu Du vào gặp Tôn Quyền (Chu Du có sách viết là Châu Du, biệt hiệu là Chu Công Cẩn).
Trong thực bụng Chu Du muốn
ḥa.
Trích:
Chu
Du nói:
- Tào Tháo lấy danh nghĩa Thiên tử mà xuất sư,
ta kháng cự th́ trái lẽ. Vả chăng thế quân Tào
quá mạnh, ta đánh th́ dễ thua, hàng th́ yên ổn, ư
tôi đă quyết, ngày mai tôi vào ra mắt Chúa công xin sai
sứ đi cầu hàng.
Chu Du hỏi khổng Minh về t́nh h́nh quân sự trong những
trận đánh với Tào Tháo trước đó như thế nào.
Khổng Minh cho biết rằng Tào Tháo
hiện có hơn cả triệu quân, binh hùng tướng mạnh, cho nên cầu ḥa
là hơn, Lỗ Túc (người đă đưa Khổng Minh vào gặp Chu Du)
vô cùng tức tối v́ lúc nào ông ta cũng chủ chiến.
Khổng Minh c̣n nói thêm rằng việc
cầu ḥa rất lợi, mà lại rất dễ, v́ Tào Tháo không đ̣i hỏi ǵ của Đông Ngô
như đất đai hay vàng bạc châu báu, mà chỉ cần nộp 2 người con gái xứ Đông Ngô
cho Tào Tháo th́ Tào Tháo sẽ vui vẻ rút quân.
Chu Du lấy làm lạ, tại sao Tào
Tháo huy động cả triệu quân từ ngàn dặm đến đây chỉ v́ 2 người con gái
( ! ? ).
Trích:
Khổng
Minh vẫn thản nhiên như không, bỗng dơng dạc nói:
- Lượng này có môt kế, chẳng nhọc công dắt
dê khiêng rượu, dâng đất và nạp ấn xin hàng,
cũng khỏi phải đem thân qua sông bái yết Tào Tháo.
Chỉ sai vài tên quân quèn, chèo một chiếc thuyền
con, đưa hai người qua cho Tào Tháo. Tào Tháo
được hai người ấy rồi, trăm vạn
quân cũng đều bó giáp, hạ cờ mà lui về hết.
Chu
Du rất ngạc nhiên, nhưng giả bộ b́nh tỉnh hỏi
Khổng Minh về sự việc lạ lùng nầy.
Trích:
-
Dùng hai người nào mà lui binh Tào được như
thế?
Khổng
Minh c̣n văn hoa nói thêm:
- Đất Giang Đông mất hai người ấy, tỷ như
cây lớn rụng đi hai chiếc lá, kho đầy bớt
đi hai hạt thóc. C̣n Tào Tháo được hai người
ấy th́ coi quư như ngàn vàng, sung sướng vô cùng,
ắt lui binh.
Châu
Du càng lấy làm lạ, lại hỏi:
- Nhưng phải dùng hai người nào?
Khổng
Minh khoan thai nói:
- Lúc Lượng này c̣n ở Long Trung, có nghe Tào Tháo lập
một cái đài ở mé sông Chương Hà, gọi là
đài Đồng Tước. Đài ấy cực kỳ tráng
lệ. Tháo sai trang hoàng tô điểm lộng lẫy, rồi
tuyển nhiều gái đẹp trong thiên hạ để
đưa về đấy. Vả lại, Tào Tháo là đứa
háo sắc, nghe nói bên Giang Đông này có Kiều công nào
đó sinh đặng hai người con gái, cô chị là
Đại Kiều, cô em là Tiểu Kiều, cả hai đều
có dung nhan chim sa cá lặn với vẻ yểu điệu
nguyệt thẹn hoa nhường. Nên Tào Tháo thề rằng:
"Ta một là dẹp an bốn biển, lập nên Đế
nghiệp. Hai là lấy được hai nàng Kiều bên
Giang Đông đem về để vào đài Đồng Tước,
dùng vui lúc tuổi già, dầu có thác ta cũng chẳng hờn."
Nay Tào Tháo tuy dẫn binh trăm vạn, lườm lườm
như cọp gầm, muốn nuốt Giang Đông, chứ thật
ra chỉ v́ hai người con gái ấy mà thôi. Sao Tướng
quân chẳng đi t́m Kiều công, bỏ ra ngàn lượng
vàng, mua lấy hai người con gái ấy, rồi đem
sang sông nạp cho Tào Tháo. Tháo được hai mỹ
nữ ấy, ắt hả hê vui sướng mà rút quân lập
tức. Đó là cái kế "Phạm Lăi dâng Tây Thi",
nên làm ngay đi thôi!
Châu
Du nghe qua, tái mặt, vặn hỏi:
- Tào Tháo muốn được hai nàng Kiều, vậy có
ǵ làm bằng chứng?
Khổng Minh nói:
- Con trai nhỏ của Tào Tháo là Tào Thực tự là Tử
Kiến, có tài hạ bút thành văn. Khi xây xong đài Đồng
Tước, Tào Tháo có sai làm một bài phú gọi là Đồng
Tước đài phú. Trong bài phú ấy, ư hắn muốn
làm Thiên tử, lại thề bắt hai nàng Kiều.
Châu Du hỏi:
- Tiên sinh có nhớ bài phú ấy không?
Khổng Minh đáp:
-
V́ lời văn rất hoa mỹ, tôi đọc thấy cũng thích, nên đă
thuộc ḷng.
Châu Du liền nói:
- Xin tiên sinh đọc thử xem nào.
Khổng Minh liền hắng giọng đọc bài " Đồng
tước đài phú" một thôi như sau:
Noi gương đức Thánh quân sáng rỡ,
Lên đài cao hớn hở mộng t́nh.
Xưa kia Thái Thú ḥa ḿnh,
Chăn dân đem lại thái b́nh nơi nơi.
Dựng
lên giữa lưng trời bát ngát,
Một đài cao uy khí hiên ngang.
Trập trùng một vẻ mỹ quang,
Gác cao, hồ rộng nh́n sang hướng Đoài.
Gịng
Chương thủy chảy dài uốn khúc,
Dưới vùng cây hoa quả tốt tươi.
Hai bên sừng sững hai đài,
Ngọc Long, Kim Phượng sáng ngời ánh dương.
T́m hai Kiều phương Nam về sống,
Vui cùng nhau giấc mộng hồi xuân.
Trên cao nh́n xuống cơi trần,
Đế đô mấy lớp, mây tầng bao quanh.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Bài
phú này thực ra đă bị Khổng Minh sửa đổi
câu thứ mười ba và mười bốn. Nguyên văn
câu này của Tào Thực là:
Bắc
hai cầu Đông, Tây nối lại,
Như
cầu vồng sáng chói không gian...
Nhưng
Khổng Minh muốn chọc tức Châu Du nên đă đă
đổi ra là:
T́m
hai Kiều phương Nam về sống,
Vui
cùng nhau giấc mộng hồi xuân...
Châu
Du nghe xong bài phú, đùng đùng nổi giận, đứng
phắt dậy trỏ tay về phía Bắc, nghiến răng
trợn mắt mắng lớn:
-
Thằng giặc già dám khinh ta như thế à! Ta thề giết
nó!
Khổng
Minh làm bộ đứng dậy can:
-
Xin ngài đừng nóng giận. Xưa mọi Đơn Vu mấy
phen xâm lấn bờ cơi, Thiên tử nhà Hán c̣n phải
đem công chúa mà ḥa thân thay, huống chi nay chỉ có hai
người con gái của dân gian, giá đáng là bao nhiêu mà
tiếc như vậy?
Châu
Du uất ức nói:
-
Ông có nhiều chỗ chưa hiểu, Đại Kiều là
chính phối của Tôn Bá Phù tướng quân, c̣n Tiểu
Kiều chính là vợ của tôi đấy!
[Tôn
Bá Phù là biệt hiệu của Tôn Sách, anh của Tôn Quyền.
Tôn sách mất sớm v́ bạo bệnh, Châu Du nhận lời ủy thác của Tôn Sách mà hết ḷng
pḥ tá Tôn Quyền]
Khổng
Minh giả bộ sợ hăi, vội chắp tay nói:
-
Quả t́nh Lượng không biết! Trót mở miệng nói
càn, tội thật đáng chết! Đáng chết!
Châu
Du căm gan tím ruột, nghiến răng nói:
-
Ta thề không đội trời chung với thằng Tào tặc!
Khổng
Minh c̣n cố khích thêm một câu:
-
Việc này phải nghĩ cho chín đă. Chớ nóng nảy
mà hối về sau.
Châu
Du hăng máu lên, nói:
-
Ta vâng lời Bá Phù kư thác, lẽ nào đi uốn ḿnh hàng
giặc Tháo! Những lời ta nói hồi năy là để
thử ư nhau đấy chứ! Ngay từ lúc rời Ba Dương
Hồ về đây, ta đă có chủ trương Bắc
phạt rồi. Dẫu dao búa kề đầu, ta quyết
không đổi chí. Mong tiên sinh giúp cho một tay, cùng phá
giặc Tháo.
Khổng
Minh ḷng vui như mở cờ, liền nói:
-
Nếu như Đô Đốc đă quyết ḷng, tôi nguyện
ra sức khuyển mă, sớm tối bày mưu dưới
trướng để trừ Tào tặc.
Châu
Du nói:
- Ngày
mai vào yết kiến Chúa công, lập tức thương
nghị việc khởi binh vấn tội Tào Tháo.
[Chúa
công
tức là Tôn Quyền]
Chu Du bị gạt v́ một bài phú,
nhưng chính Tào Tháo là kẻ háo sắc thật sự, nếu Đông Ngô đầu hàng
th́
thế nào Tháo cũng đ̣i tiến cống 2 nàng Kiều.
Kết quả đôi bên giao binh trong
trận Xích Bích, và một triệu quân Tào Tháo đại bại. Tào
Tháo mang đầu máu chạy về Hứa Đô.
Mưu lược thứ hai của Khổng
Minh cũng thật tài t́nh như sau, dưới ng̣i bút của La
Quán Trung:
B. Lưu Bị cầu hôn
Giang Đông
Đây
cũng là một sự thành công vượt mọi tưởng tượng, chứng minh
Khổng Minh là một thiên tài, cỗ kim hăn hữu.
Lưu Bị mới mất vợ.
Trích:
Ít
ngày sau quân báo bên Kinh Châu có tang, quân sĩ đều dựng
cờ trắng. Hỏi ra mới biết là Cam phu nhơn, vợ
Huyền Đức chết.
[
Huyền Đức là
biệt hiệu của Lưu Bị]
Châu
Du nói :
-
Kế thành rồi !
Lỗ
Túc hỏi kế ra sao, Châu Du đáp :
-
Lưu Bị mất vợ, c̣n Chúa công ta có em gái vơ nghệ
tinh thông, ít ai b́ kịp. Nay bày với Chúa công cho người
đi làm mai, gạt cho Lưu Bị qua làm rể, tới
Nam Từ ta phục quân giết luôn, hoặc bắt va
để đổi Kinh
Châu .
Lỗ
Túc lănh mạng về tŕnh Tôn Quyền, Tôn Quyền y kế,
lại hỏi nên cho ai đi.
Lỗ
Túc thưa :
-
Cho Lữ Phạm đi th́ xong việc.
Tôn
Quyền kêu Lữ Phạm đến bảo :
-
Ta có em gái muốn gả cho Lưu Bị để kết
thêm t́nh thân mà diệt Tào Tháo. Vậy ngươi phải
đi một phen .
Lữ
Phạm lănh mạng đi liền.
Huyền
Đức đêm ngày buồn bă nhớ Cam phu nhơn . Ngày nọ
nghe bên Đông Ngô cho Lữ Phạm tới viếng.
Khổng
Minh cười :
-
Đây lại là kế Châu Du. Vậy Chúa công cứ tiếp,
tôi sẽ nghe ở sau b́nh phong. Hễ y nói ǵ, chúa công cứ
thuận, sau đó tôi sẽ thảo luận với chúa công.
Huyền
Đức liền mời Lữ Phạm vào, uống trà nói
chuyện.
Sau
khi hàn huyên. Lữ Phạm gợi chuyện :
-
Tôi nghe phu nhơn tạ thế, lại biết một chỗ
rất xứng đáng nên tới định làm mai .
Huyền
Đức nói :
-
Tôi đă nửa đời rồi, c̣n mong ǵ chuyện chắp
nối nữa ?
Lữ
Phạm lại nói :
-
Người không có vợ, cũng như nhà mà không sườn.
Chúa công tôi nay có một em gái, vừa có tài vừa có sắc,
nếu hai nhà mà nên duyên Tần Tấn với nhau, lo chi việc
lớn không xong !
Huyền
Đức hỏi :
-
Ngô Hầu có biết việc này chăng ?
Lữ
Phạm nói :
-
Nếu không thưa trước với Ngô Hầu tôi đâu
dám tới đây .
Huyền
Đức nghĩ rồi đáp :
-
Vậy mai tôi xin trả lời .
Lữ
Phạm về quán dịch nghĩ .
Khổng
Minh nói với Huyền Đức :
-
Tôi vừa gieo được một quẻ tốt lành, vậy
Chúa công nên bằng ḷng .
Sau
lại cho Tôn Càng tới đính ước rồi sẽ
chọn ngày để Huyền Đức qua kết thân.
Huyền
Đức nói :
-
Tôi tự nhiên đem thân vào nơi nguy hiểm sao ?
Khổng
Minh thưa :
-
Nhân kế Châu Du, tôi sẽ thi hành kế của tôi, em gái
Ngô Hầu về với Chúa công mà Kinh Châu vẫn giữ
được .
Sau
đó Huyền Đức cho Tôn Càng theo Lữ Phạm sang ra
mắt Tôn Quyền.
Tôn
Càng vào yết kiến Tôn Quyền, Tôn Quyền nói :
-
Ta muốn gả em cho Huyền Đức chớ không có chi khác
.
Tôn
Càng bái lạy trở về Kinh Châu thưa với Huyền
Đức :
-
Ngô Hầu chờ Chúa công qua kết thân .
Huyền
Đức giùng giàng chưa dám đi, Khổng Minh nói :
-
Tôi đă có ba kế sách, nhưng cần có Tử Long
đi theo mới được . Bèn kêu Tử Long tới
dặn :
-
Ba cái cẩm nang này, sang Đông Ngô, cứ theo thứ tự
mà làm .
[Tử Long tức là
danh tướng Triệu Tử Long]
Xong
đó Khổng Minh cho người qua Đông Ngô nạp sính lễ.
Lúc
ấy nhằm tiết đông, Huyền Đức cho dọn
mười chiếc thuyền rồi khởi hành cùng Tôn Càng,
Triệu Vân. Việc ở Kinh Châu giao cho Khổng Minh.
Tới
Nam Từ, theo lời dặn, Triệu Vân mở cẩm nang
thứ nhứt.
Xem
xong liền dặn quân sĩ phải làm . . . như vậy,
như vậy . . .
Sau
đó Tử Long mời Huyền Đức tới ra mắt
Kiều Quốc Lăo.
Quốc
Lăo là cha của Nhị Kiều nay tuổi đă cao.
Huyền
Đức mang lễ vật ra mắt Quốc Lăo kễ đầu
đuôi câu chuyện. C̣n quân theo hầu Huyền Đức
th́
đi
khắp nơi trong thành nói lên việc Huyền Đức
sang làm rể bên Đông Ngô, giây lát dân chúng khắp nơi
đều biết.
Tôn
Quyền sai Lữ Phạm đón rước Huyền Đức
vào quán dịch .
Kiều
Quốc Lăo vào ra mắt Ngô Quốc Thái để mừng.
Quốc
Thái giật ḿnh nói :
-
Tôi có hay biết ǵ việc này đâu. Rồi sai quân
đi ḍ hỏi.
Quân
về báo :
-
Quả có như vậy, hiện có tới mấy trăm tên
quân theo Huyền Đức đang đi khắp thành mua lễ
vật sắm
sửa
lễ thành hôn .
Quốc
Thá́ cho vời Tôn Quyền tới, khóc mà nói :
-
Thiệt mi coi thường ta quá. Chớ chị ta khi lâm
chung có dặn mi những ǵ, mi c̣n nhớ không ?
Tôn
Quyền là con chí hiếu nên thưa ngay :
-
Mẹ có điều chi xin cứ dạy bảo, sao lại
âu sầu làm vậy ?
Quốc
Thái nói :
-
Sao mi đem em gả cho Huyền Đức mà không tŕnh ta rơ
?
Tôn
Quyền thưa :
-
V́ sao mà mẹ hay ?
Quốc
Thái nói :
-
Cả thành này, ai mà chẳng biết !
Tôn
Quyền lật đật tŕnh :
-
Thưa mẹ, đây là kế Châu Du gạt Huyền Đức
qua giữ lại để đ̣i Kinh Châu. Chớ đâu
có cưới gả ǵ đâu.
Quốc
Thái nỗi trận lôi đ́nh :
-
Ôi Đô Đốc sáu Quận, tám mươi mốt Châu mà không
lấy được Kinh Châu, lại phải để
con gái ta ra làm
nhục, ví như có giết được Lưu Bị th́ con gái
ta cũng phải mang tiếng góa chồng .
Sau
này c̣n ai dám lấy !
Nói
rồi lại vật vả than khóc . Tôn Quyền chết
điếng không nói được một lời, Quốc
Thái cứ kêu tên Châu Du mắng nhiếc .
Kiều
Quốc Lăo khuyên :
-
Việc đă tới nước này , gả phứt cho
xong .
Tôn
Quyền nói :
-
Tôi e Huyền Đức tuổi tác không xứng ?
Kiều
Quốc Lăo nói :
-
Huyền Đức là anh kiệt trong thiên hạ , rể như
vậy khá lám chớ !
Quốc
Thái nói :
-
Ta chưa biết mặt. Vậy mai mời y đến chùa
Cam Lồ để ta coi thử. Không vừa ư ta th́ mặc
các ngươi muốn làm chi th́ làm, c̣n vừa ư ta th́ phải
tuân lịnh ta gả cưới hẳn hoi .
Tôn
Quyền vâng lời, gọi Lữ Phạm sắp đặt
theo lời Quốc Thái dặn .
Lữ
Phạm nói :
-
Ta cứ phục quân sẳn, Quốc Thái không vừa ư th́
giết Huyền Đức luôn .
Tôn
Quyền y lời, cho Giả Huê phục quân sẳn .
Hôm
sau Ngô Quốc Thái cùng Kiều Quốc Lăo tới chùa Cam Lồ,
ngồi tại phương trượng chờ .
Tôn
Quyền cũng dắt bọn mưu sĩ tới, c̣n Lữ
Phạm đi thỉnh Huyền Đức.
Triệu
Vân liền dẫn binh nai nịt chỉnh tề theo sau Huyền
Đức, c̣n Huyền Đức mặc cẩm bào lên ngựa
tới Chùa Cam Lồ .
Tới
nơi, Tôn Quyền thấy Huyền Đức dung mạo khác
thường trong ḷng cũng phục. Hai người dắt
nhau vào chào Quốc Thái .
Quốc
Thái nh́n kỷ rồi bảo Kiều Quốc Lăo :
-Đáng
rể ta lắm .
Rồi
liền truyền bày tiệc thiết đải Huyền
Đức.
Khi đang ăn, Triệu Vân lấy mắt nháy Huyền Đức,
Huyền
Đức liền tới trước mặt Quốc Thái quỳ
xuống khóc thưa rằng :
-
Nếu Quốc Thái muốn giết tôi, xin giết ngay cho rồi
!
Quốc
Thái ngạc nhiên hỏi :
-
Sao lại nói vậỵ ?
Huyền
Đức thưa :
-
Vậy bao nhiêu quân phục ở nơi đây để làm
ǵ ?
Quốc
Thái cả giận, hỏi Tôn Quyền.
Tôn
Quyền đổ cho Lữ Phạm, Lữ Phạm lại
đổ cho Giả Huê, tất cả bị Quốc Thái
quở mắng lủi thủi bước ra .
Măn
tiệc, về tới quán dịch, Tôn Càng nói :
-
Bây giờ chúa công nên năn nỉ Kiều Quốc Lăo giúp
việc thành hôn cho sớm .
Huyền
Đức liền đến nhờ Kiều Quốc Lăo, Quốc
Lăo gật đầu.
Quốc
Lăo sau đó đến tŕnh với Ngô Quốc Thái :
-
Huyền Đức xin được sớm thành hôn v́
ở lâu e có người hăm hại chăng .
Quốc
Thái nạt :
-
Con rể ta, ai mà dám hại !
Rồi
cho Huyền Đức dọn vào thư viện của Quốc
Thái chờ ngày làm lễ . Huyền Đức xin cho Triệu
Vân theo ḿnh, Quốc Thái chuẩn y.
Ít
ngày sau, Quốc Thái đứng ra cho phép Tôn phu nhơn và
Huyền Đức hiệp cẩn.
Trăm
quan đều dự tiệc yến say sưa vui vẽ.
Sau đó, Tôn Quyền cho người
canh gác cẩn mật, Lưu Bị khó trở về Kinh Châu. Muốn trở về
Kinh Châu, không phải dễ, cho nên Triệu Tử Long mở cẩm nang thứ
hai ra:
Tào Tháo mang quân tấn công Kinh
Châu, phải nài cho được Tôn phu Nhân (vợ mới của Lưu Bị) theo
về Kinh Châu.
Quân Tôn Quyền hay được, liền
cho quân rượt theo bắt lại. Triệu Tử Long mở cẩm nang thứ ba ra:
xin Tôn Phu nhân lấy uy ra lịnh cho các tướng Ngô không được cản
trở.
Khi Tôn Quyền đích thân ra lịnh
bắt cả em gái (Tôn phu nhân) nếu trái lệnh, nhưng lúc đó nhóm Lưu
Bị đă chạy đến bờ sông, nơi đây đă có chiến thuyền của
Khổng Minh rước xuống để về Kinh Châu an
ṭan.
Đúng
là kỳ tài.
PHÂN TÍCH :
Theo sách Tam Quốc Diễn Nghĩa
câu chuyện thành hôn của Lưu Bị với Tôn phu nhơn rất ly kỳ
thích thú dưới ng̣i bút của thiên tài La Quán Trung.
Nhưng xét cho cùng, th́ Kinh Châu
chỉ cách Đông Ngô có một con sông, sự liên lạc qua lại hai bên
bờ với nhau rất dễ dàng và thường xuyên. Cho nên theo tôi, Khổng
Minh khi được tin Tôn Quyền muốn gả em gái, th́ trong đôi ba ngày
đă cho người liên lạc với Kiều Công ( cha của Đại Kiều và
Tiểu Kiều) xin ông ta đứng ra làm mai, và dĩ nhiên
họ thỉnh ư Quốc
Thái trước và được sự đồng ư bà, th́ Khổng Minh mới để cho Lưu
Bị qua sông dâng sính lễ.
Có lẽ sự thật là vậy, mà La
Quán Trung đă thần thoại hóa câu chuyện, làm cho trở nên ly kỳ,
hồi hộp và thi vị.
C̣n việc trốn về Kinh Châu th́
cũng dễ thôi, chỉ cần chiến thuyền Khổng Minh giả dạng lái buôn,
hẹn Lưu Bị tại bến sông là đón được về Kinh Châu.
Cước chú
Trong văn học sử nước
ta có 2 nhân vật là Tôn Thọ Tường và Phan Văn Trị:
Thời thực dân Pháp mới bắt đầu
xâm chiếm nước ta từ năm 1862 và kế tiếp.
Ông Tôn Thọ Tường th́ xu thời,
thấy quân đội Pháp quá mạnh, ông mới bỏ bạn
bè để theo Pháp.
Ông Phan Văn Trị tŕ chí, nhất định
giữ lập trường chống Pháp.
Trong bài xướng họa sau đây của
ông Tường và ông Trị cùng mượn tâm sự của Tôn Phu Nhân trong
t́nh cảnh quyết định phải bỏ anh là Tôn Quyền để theo chồng
là Lưu Bị về Kinh Châu.
(có nhiều sự ghi chép những
câu xướng họa sau đây có sai lệch đôi chút
trong các ấn bản, câu của ngườ́ nầy
th́ để qua bài người kia, điều đó không quan trọng,
nhưng đại thể nói lên tâm sự 2 người
cùng nh́n 1 sự việc, dưới 2 lăng kính khác nhau v́ khẩu khí và
t́nh huống phải tương ứng với lập trường cá nhân của mỗi vị
tác giả)
|
TÔN
PHU NHƠN QUI HỚN |
|
Bài xướng của ông Tôn Thọ Tường |
Bài họa của ông Phan Văn Trị |
|
Cài trâm sửa túi vẹn câu ṭng
Mặt giả
trời chiều biệt cơi Đông
Ở Ngô
bịn rịn cḥm mây bạc
Về Hán
trâu tria phận má hồng
Son phấn
thà cam dày gió bụi,
Đá vàng
chi để thẹn non sông.
Ai về
nhắn với Châu Công Cẩn
Thà mất
bụng anh, đặng bụng chồng. |
Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ ṭng
Ngàn năm rơ tiết gái Giang Đông
Ngút tỏa vần Ngô in sắc trắng
Duyên xe về Thục đượm màu hồng
Hai vai tơ tóc bền trời đất
Một gánh can thường nặng núi sông
Anh hỡi Tôn Quyền, anh có thấu
Trai ngay thờ chúa, gái thờ chồng |
Sau khi Lưu Bị lên ngôi vua tại
Hán Trung, phong Khổng Minh chức Quân sư, tước phẩm Vơ hầu.
Người đời sau có câu rất bái
phục Khổng Minh:
"Vạn đại
quân sư Gia Cát Lượng . . ."
|
Kính
thưa Quí vị, cái mới của bài b́nh luận
HUYỀN
THOẠI KHỔNG MINH
bắt
đầu từ đây:
|
Mỗi mỗi lập luận đều được
chứng minh với bằng cớ lấy ra từ TAM QUỐC CHÍ của La Quán
Trung.
Không thêm, không bớt, không
xuyên tạc, cốt túy của vấn đề là nh́n thấu suốt tim đen kẻ
chủ mưu có những quyết định và hành động để thực hiện mục
đích, mưu đồ thầm kín riêng tư.
II. KHỔNG
MINH là ĐẠI GIAN HÙNG
THÂM HIỂM và VÔ CÙNG ĐỘC ÁC
Theo tôi nghĩ
thâm ư Khổng
Minh không muốn theo pḥ Lưu Bị, cực chẳng đă Khổng Minh phải
theo pḥ Lưu Bị v́ Lưu Bị 3 lần đến lều tranh cầu cạnh, cho nên
Khổng Minh mới nhận lời, tuy nhiên Khổng Minh nhận lời sau khi
nghĩ ra kế sách mưu đồ riêng cho y.
Trích:
Từ Thứ vừa
đi vừa ngại Khổng Minh không khứng giúp Lưu
Bị nên vội ghé tới thăm Khổng Minh.
Khổng Minh hỏi có việc ǵ ?
Từ Thứ đáp :
- Tôi đă quyết pḥ Lưu Dự Châu, nhưng Tào Tháo
bắt giữ mẹ tôi, mẹ tôi lại biên thư kêu tôi
về nên cực chẳng đă phải từ giă Lưu Bị.
Tuy nhiên tôi đă tiến cử tiên sanh với Lưu Dự
Châu, v́ Lưu Dự Châu quả là người có đức
lớn. Thế nào cũng t́m tới tiên sanh bây giờ, dám
xin tiên sanh nhận lời là may mắn cho tôi .
Khổng Minh không vui mà
đáp :
- Ông muốn đem tôi làm vật hy sinh hay sao ?
Nói rồi quay vào .
Từ Thứ cũng thẹn
thùng mà tiếp tục lên đường về Hứa
đô t́m mẹ cho tṛn đạo hiếu.
( Theo tôi nghĩ
trong thời kỳ hổn lọan Khổng Minh muốn theo Tào Tháo, y sẽ chờ
Tào Tháo cướp ngôi nhà Hán, rồi y sẽ cướp ngôi của Tào, th́
danh chánh ngôn thuận. Đó là sự việc mà sau nầy Tư Mă Ư đă
làm và thành công)
Lưu Bị là người đại nhân đại
nghĩa đương thời, hiền sĩ theo về, Đào Khiêm ủy thác Từ châu
chỉ nhắm mắt khi Lưu Bị khứng nhận lời khẩn cầu của ông
ta, Lưu Kính Thăng cũng có ư nhượng giang sơn cho Lưu Bị mà Lưu Bị
nhất quyết chối từ. ( Sau đó vợ thứ Lưu Kính Thăng lại đem
Kinh Châu dâng nạp cho Tào Tháo.)
Khổng Minh cố t́nh nấng ná ở
Long Trung, chờ xem Tào Tháo (đă t́m cách áp bức Từ Thứ qui Tào)
có vời y không. Nhưng ngày nầy qua tháng khác chẳng thấy. Lưu Bị
lần đầu nhắn lại người nhà của Khổng Minh là ḿnh tới thăm,
lại 1 lần thứ hai để lại thơ với đại ư mong cầu Khổng Minh
ra giúp ḿnh. Đến lần thứ ba Khổng Minh mới khứng đáp ứng, với
ngụ ư:
Trích:
Rồi (Lưu Bị) lại
kiên nhẫn đứng chờ... Chờ măi, qua suốt một
canh giờ nữa, Khổng Minh mới tỉnh giấc.
Vừa mở mắt đă
ngâm mấy câu rằng:
"Mộng lớn ai người sớm tỉnh ra?
B́nh sinh ta vẫn biết ḿnh ta.
Lều tranh no giấc, bừng con mắt!
Bóng ác ngoài song đă xế tà..."
Nghĩa là Khổng Minh thấy cuộc đời
qua nhanh " .... bừng con mắt! Bóng ác ngoài song đă
xế tà..."
Y mới miễn cưỡng khứng chịu
ra giúp Lưu Bị v́ "Bóng ác ngoài song đă xế tà...",
chứ y không ra giúp Lưu Bị v́ Lưu Bị là người nhân đức. Nói
cách khác Khổng Minh mà không xuất thân bây giờ th́ cũng chết già
thôi.
A.
ÂM MƯU GIẾT LƯU BỊ và BÀNG THỐNG
1. BỐI CẢNH:
Tại Kinh Châu,
Minh Chủ:
Lưu Bị biệt hiệu là Huyền Đức
Mưu sĩ có:
Gia Cát Lượng,
tự là Khổng Minh, biệt hiệu là Ngọa Long.
Bàng Thống, tự Sĩ Nguyên, biệt hiệu là Phụng Sồ
Đại
tướng có Quan Vơ, biệt
hiệu là Vân Trường, c̣n được gọi là Quan Công
Trương Phi, biệt hiệu là Dực Đức
Triệu Vân, biệt hiệu là Tử Long
Phó tướng có
Huỳnh Trung
(sau nầy Hùynh Trung được đưa lên hàng ngũ hổ tướng)
Ngụy Diên
Trong việc tranh bá đồ vương,
th́ sự tranh dành đất đai là tất yếu. Mục đích sắp tới
để mở mang bờ cơi của
quần thần Lưu Bị là tiến chiếm Ích Châu, thuộc quyền cai quản của Lưu Chương
(thân tộc nhà Hán).
2. CHỦ MƯU:
Vấn đề tiến quân vào Ích Châu
là cốt để thôn tính xứ nầy, cho nên trước đó
Lưu Bị tiếp đăi quan Biệt
giá Trương Ṭng của Ích Châu rất trọng thể
khi Trương Ṭng đi ngang qua Kinh Châu, cốt để dùng Trương
Ṭng làm tay trong nội ứng khi tiến quân vào.
Trích:
Bàng Thống tối hôm
đó luận bàn cùng Huyền Đức :
- Ích Châu đất hiếm, dân mạnh , nay có bọn Trương
Ṭng giúp đở chớ nên bỏ lở cơ hội .
Huyền Đức lại bàn với Khổng Minh rồi cùng
xếp đặt : Huyền Đức, Bàng Thống, Huỳnh
Trung , Ngụy Diên đi Ích Châu , c̣n Khổng Minh, Vân Trường,
Trương Phi, Triệu Vân ở lại giử Kinh Châu .
Lúc đó nhằm mùa đông,
Huyền Đức kéo hơn năm vạn quân vào Tây Xuyên .
Xin
chú ư:
Đây
là mấu chốt của vấn đề, quân th́ có năm
vạn người chớ không ít, nhưng chỉ có 2 phó
tướng Huỳnh Trung và Ngụy Diên thôi.
C̣n
3 dũng tướng là Quan Công, Triệu Tử Long và Trương
Phi th́ ngồi chơi xơi nước tại Kinh Châu với
Khổng Minh.
3.
HẬU QUẢ:
BÀNG THỐNG BỊ GIẾT CHẾT
Cho
nên trên đường tiến quân đến Lạc Thành
Trích:
Lúc
đó, Bàng Thống đi vào đoạn đường
chật hẹp, hai bên núi thẳng như vách, cây cối
um tùm, bèn nghi ngại hỏi quân :
- Đây là chỗ nào ?
Quân sĩ thưa :
- Chỗ này là đồi Lạc Phượng .
Bàng Thống thất kinh, chợt nghĩ :
- Đạo hiệu ta là Phượng Sồ, chỗ này là
đồi Lạc Phượng, thiệt nguy cho ta !
Nghĩ rồi truyện lịnh lui quân, nhưng quá muộn,
một tiếng pháo nổ vang, muôn ngàn mũi tên cứng
bay xuống, Bàng Thống bị chết giữa đám quân
Kinh Châu kẹt cứng tiến lui hết lối .
Một
vài tên chạy thoát lên trước báo tin cho Ngụy Diên.
Diên vùa quay lại toan cứu cũng bị cung nỏ bắn
xuống như mưa, Diên bèn cứ thẳng lối trước
mặt mà chạy về hướng Lạc Thành.
Chạy một quăng lại bị Ngô Lan, Lôi Đồng
ở Lạc Thành kéo ra đánh tới, Trương Nhiệm
lại từ phía sau đuổi tới, Diên hết sức
đánh cũng không thoát được ṿng vây , đang lúc
nguy khốn, chợt có đạo quân của Hoàng Trung kéo
tới cứu . Hoàng Ngụy hai mặt giáp lại đánh
th́ đại quân Huyền Đức cũng vừa tới,
quân Thục thua to lui về .
Huyền
Đức trở về ải Phù Quan, lập tức hỏi
thăm tin tức Bàng Thống. Có tên quân ở đồi
Lạc Phượng chạy về thoát thưa ngay :
- Quân sư cả người lẫn ngựa đều bị
tên bắn chết ở đồi Lạc Phượng rồi
.
4.
SAU ĐÓ MỚI DÙNG ĐẠI BINH đi THÔN TÍNH ÍCH CHÂU:
Sau khi Bàng Thống chết th́
Trích:
Nói về Khổng Minh, hồi
đó đang tiết Thất Tịch, sai đặt bàn rượu
cùng các quan yến ẩm vui vẻ, chợt phương Tây,
một ngôi sao lớn sa xuống , ánh sáng lóe lên tứ phía.
Khổng Minh ném ngay chén rượu mà rằng :
- Đau đớn thay ! Xót xa thay !
(
Giả dối vô cùng.)
Các quan c̣n đang kinh ngạc, Khổng Minh nói tiếp :
- Tướng tinh phương Tây rớt xuống, tánh mạng
Bàng quân sư hỏng mất rồi !
Thế là tiệc
tan. Cách vài hôm sau, Khổng Minh đang bàn việc với Vân
Trường th́ có tin :
- Quan B́nh về tới .
Quan B́nh vào tŕnh thơ của Huyền Đức báo tin Bàng
Thống đă chết.
Khổng Minh khóc vang lên rồi nói :
- Thế này ta phải t́m ngay tới chúa công mới
được .
Vân Trường hỏi :
- Quân sư mà đi, đất Kinh Châu quan yếu này ai trông
giữ ?
Khổng Minh nói :
- Qua lời lẻ trong thư, tuy không nói tên, ta cũng biệt
chúa công định lựa ai rồi... vậy mong Vân Trường
gánh lấy trọng trách này .
Quan Công xin nhận lời, Khổng Minh bèn mở tiệc rồi
giao ấn thụ.
Khổng Minh trịnh trọng nhắc :
- Tất cả trách nhiệm lớn lao gởi vào tay tướng
quân đây.
Quan công đáp :
- Đại trượng phu nhận lănh trọng trách, trừ
phi tuyệt mạng mới thôi.
Khổng Minh nghe vậy, ḷng chợt không vui. . . nhưng việc
đă giao rồi .
Khổng Minh suy nghĩ hồi lâu rồi nói :
- Ta có tám chữ này, tướng qnân nhớ lấy,
ắt giữ được Kinh Châu.
Tám chữ đó là : " Bắc cự Tào Tháo, Đông ḥa
Tôn Quyền ".
Vân Trường nói :
- Tôi xin ghi tạc lời Quân sư chỉ bảo.
Bây giờ Khổng Minh thống lănh một phần binh mă,
lên đường đi Tây Xuyên, sai Trương Phi theo
đường Ba Châu mà tới phía Tây Thành, cử Triệu
Vân đi tiên phuông, đem thủy quân ngược sông lên
gặp nhau ở Lạc Thành, Khổng Minh cùng Giản Ung ,
Tưởng Uyển đi sau.
PHÂN TÍCH :
1. Bàng Thống chỉ là một
vị quan chuyên việc quản trị và cai trị (manager, administrateur). Việc quan trong
huyện tích lũy từ 3 tháng rồi mà Bàng Thống chỉ xử trí trong một
buổi sáng là xong.
Bàng Thống không phải là người
để ra trận mạc, không
phải là kẻ xung tên đụt pháo.
Cái chức vụ hay nhất nên
dành cho Bàng Thống là chức vụ của Tiêu Hà.
2.
Đúng lư ra phải
cắt đặt như thế nầy mới hợp lư:
a) Lưu Bị ở Kinh Châu với Bàng Thống, Trương Phi, Triệu Tử
Long
b) Đi đánh Ích Châu có Quan Công, Khổng Minh, Hùynh Trung,
Ngụy Diên
Như vậy th́ mới vẹn ṭan trăm
bề, chứ ai lại để Lưu Bị vào chốn hiểm nguy như vậy
mà chỉ có 2 phó tướng đi theo, trong lúc 3 dũng tướng hạng nhất
th́ ở Kinh Châu ăn nhậu, trong
trận nầy Lưu Bị không chết là may phước. Cho nên tôi vẫn nghi
Lưu Bị chắc cũng nằm trong kế hoạch cố sát của Khổng
Minh.
3. Nếu c̣n Bàng Thống, th́ sau nầy
ông ta sẽ lo việc vận lương, an định việc triều đ́nh, th́
Khổng Minh sẽ thảnh thơi đánh Trung Nguyên th́ ṭan thắng.
Nhưng Khổng Minh không để cho Bàng Thống sống
sót.
C̣n Bàng Thống th́ khó thực
hiện
việc sóan ngôi.
4. Sau khi Bàng Thống chết rồi
th́ đại quân và 2 tướng sóai (Trương Phi và Triệu Tử Long) mới
theo Khổng Minh cùng chinh phạt Ích Châu, rồi chỉ để có một ḿnh
Quan Công ở lại giữ Kinh Châu. Sự kiện luôn luôn để
một ḿnh Quan Công tại Kinh Châu là cố t́nh.
B.
ÂM MƯU CỰC ĐỘC GIẾT ĐƯỢC QUAN CÔNG
QUAN CÔNG là ĐỆ
NHẤT DANH TƯỚNG
[18 xứ chư hầu hiệp lại để đánh Đổng Trác
các chư hầu tôn Viên Thiệu lên
làm minh chủ]
* Thắng HOA HÙNG
Trích:
[Hoa Hùng là tướng tiên phong của
Đổng Trác]
Đương khi ấy, có quân thám lại
báo:
- Hoa Hùng dẫn quân thiết kỵ
xuống cửa quan, nó lấy sào cắm cái chóp mũ của Tôn thái
thú, đến trước cửa trại, ḥ hét thách đánh nhau.
Thiệu hỏi:
- Ai dám ra trận ?
[Thiệu tức là Viên Thiệu, chủ soái của 18 lộ quân chư hầu ]
Sau lưng Viên Thuật, có một tướng
lực lưỡng, tên là Du Thiệp bước ra thưa rằng:
- Tiểu tướng xin ra.
Thiệu mừng sai Thiệp ra. Vừa
được một lát, có người về báo rằng:
- Thiệp đánh nhau với Hoa Hùng
được ba hiệp, bị Hùng chém chết.
Các tướng nghe thấy mất vía.
Thái thú Hàn Phúc mới nói rằng:
- Tôi có thượng tướng Phan
Phụng chém được Hoa Hùng.
Thiệu bằng sai Phan Phụng ra đánh.
Phụng tay cầm một cái búa tạ, lên ngựa, ra được một lúc, lại
bị Hoa Hùng chém chết nốt.
Các tướng không người nào c̣n
máu mặt.
Thiệu nói rằng:
- Tiếc thay! tướng ta là Nhan
Lương, Văn Xú chưa đến. Giá thử được một người ở đây th́
sợ ǵ thằng Hoa Hùng !
Nói chưa dứt lời, một người
ở dưới thềm, chạy ra nói to lên rằng:
- Tiểu tướng xin ra chém đầu
Hoa Hùng, đem dâng dưới trướng.
Chúng coi xem ai th́ thấy người
ấy cao chín thước, mắt phượng mày ngài, mặt như táo chín,
tiếng giống chuông kêu.
Thiệu hỏi là người nào, Tỏan
thưa:
- Em Huyền Đức tên là Quan Vơ
đấy.
Thiệu lại hỏi hiện làm chức
ǵ? Tỏan thưa:
- Vơ theo Huyền Đức làm mă
cung thủ.
Viên Thuật ở trong trướng thét
lên rằng:
- Thằng nầy là thằng nào! mày
khinh chư hầu chúng tao không có đại tướng hay sao, thứ mầy là
một thằng cung thủ, dám nói khóat à ? Chúng đâu, đuổi cổ nó
ra ngoài kia !
Tào Tháo vội ngăn rằng:
- Người ấy đă nói khoát thế,
tất cũng có dũng lực. Xin hăy thử cho ra, hễ không đánh được
ta sẽ trị tội.
Viên Thiệu nói:
- Sai một tay cung thủ ra đánh,
giặc nó cười cho không ?
Tào Tháo lại nói:
- Người ấy diện mạo khôi
ngô thế kia, Hoa Hùng biết đâu là tay cung.
Quan Công nói:
- Bằng tôi không đánh được,
xin chặt đầu tôi đi !
Tháo sai người rót chén rượu,
đưa Quan Công uống, rồi sẽ ra.
Qua Công nói:
- Xin hăy để chén rượu đấy.
Tôi về ngay !
Nói rồi đi ra, vác long đao nhảy
lên ngựa, được một lát các chư hầu nghe thấy ngoài cửa quân
trống đánh, người reo ầm ầm, tựa như trời tan đất lở, núi đổ
non nghiêng; chúng tướng ai ai cũng kinh hồn mất vía, sắp sai người
ra coi xem làm sao th́ đă thấy tiếng nhạc nhong nhong trở về, ngựa
đă vào đến giữa đám quân; Quan Công cầm đầu Hoa Hùng ném xuống
đất.
Bấy giờ chén rượu của Tào
Tháo hăy c̣n nóng.
*
Thắng NHAN LƯƠNG và VĂN XÚ
[Viên
Thiệu tiến binh đánh Tào Tháo]
Trích:
Tháo liền dẫn
binh mười lăm vạn, chia ra làm ba đội kéo
đi. Đi dọc đường lại gặp thơ của
Lưu Giêng cấp báo liền liền. Tháo vội đem năm
vạn quân đi trước đến thành Bạch Mă.
Khi đến nơi thấy tướng của Viên Thiệu
là Nhan Lương bày binh bố trận, binh giáp đâu
đó chỉnh tề.
Tào Tháo khen thầm, rồi hỏi:
- Hàng tướng sĩ có ai dám ra đánh với Nhan Lương
chăng?
Tống Hiến bước
tới xin đi, Tào Tháo mừng rỡ nói:
- Ngươi là đại tướng của Lữ Bố,
nếu ra trận ắt thành công.
Tống Hiến lănh mạng
đề thương lên ngựa xông ra trước trận
gặp Nhan Lương đánh chưa đầy hai hiệp,
Nhan Lương đă chém Tống Hiến một đao rơi
đầu xuống đất.
Quân chạy về phi báo,
Tào Tháo thất kinh nói:
- Nhan Lương quả là một tay dũng tướng, lời
đồn chẳng sai.
Ngụy Tục bước
ra nói:
- Nó đă giết bạn của tôi, vậy xin cho tôi ra báo
thù.
Tháo liền cho đi. Ngụy
Tục lên ngựa xông ra trước trận.
Đánh chưa đầy hai hiệp, Nhan Lương cầm
đao nhắm ngay đầu Ngụy Tục xáng xuống.
Ngụy Tục đỡ không nổi nhào xuống ngựa
chết.
Tào Tháo kinh hăi nói:
- Thật là dũng tướng đó.
Rồi quay lại hỏi các tướng:
- C̣n ai dám ra trận nữa không?
Từ Hoảng bước
tới xin đi. Tào Tháo nhận lời.
Từ Hoảng liền cầm thương lên ngựa xông
ra.
Nhan Lương cũng chẳng thèm hỏi tên họ cứ
việc cầm đao xông tới đánh.
Đánh vừa được mười hiệp Từ Hoảng
cũng không chịu nổi phải quày ngựa chạy tuốt
vào thành.
Tào Tháo thấy thiệt luôn
hai tướng trong ḷng buồn bực, nói:
- Nếu có Nhan Lương cầm binh, e binh ta khó thắng
được.
Tŕnh Dục nói:
- Tôi xin tiến cử một người ắt trừ
Nhan Lương được:
Tào Tháo hỏi ai, Tŕnh Dục
liền nói:
- Nếu không sai Quan Công đi th́ chẳng ai dám đánh.
Tào Tháo nói:
- Người ấy có hứa là khi lập được
công rồi sẽ đi, nay nếu sai người ấy ra
trận mà thắng được, ắt người
ấy không chịu ở.
Tŕnh Dục lại nói:
- Huyền Đức nếu c̣n ắt đầu Viên Thiệu.
Ta sai Quan Công ra trận giết tướng của Viên Thiệu,
thế nào Viên Thiệu cũng nghi mà giết Huyền Đức.
Nếu Huyền Đức không c̣n, sợ ǵ Quan Công đi nữa.
Tào Tháo khen phải vỗ
tay cười, rồi liền cho người đi thỉnh
Quan Công đến.
Quan Công tiếp được lệnh liền vào từ
giă hai chị.
Hai vị Phu nhân nói:
- Thúc thúc đi chuyến này, nhớ ḍ la tin tức Hoàng
Thúc nhé!
Quan Công vâng dạ rồi
lui ra, tay cầm Thanh Long đao, lên ngựa Xích Thố dẫn
vài người tùy tùng thẳng đến thành Bạch Mă
ra mắt Tào Tháo.
Tào Tháo nói:
- Nhan Lương giết luôn hai tướng, chẳng ai dám
đánh nên phải mời Vân Trường đến
đây bàn định.
Quan Công nói:
- Để tôi nh́n qua một chút xem sao.
Tháo truyền bày rượu
thết đăi. Đang uống, bỗng có tin báo Nhan Lương
kéo quân ra thách đánh.
Tháo liền dẫn Quan Công lên núi để quan sát.
Tháo mời Quan Công cùng ngồi, các tướng đều
đứng hai bên.
Tháo thấy Nhan Lương
đă bày trận thế, cờ bay rợp trời, bào giáp
rực rỡ, đao thương sáng loáng, người như
rừng gươm, liền trỏ tay xuống bảo Quan Công:
- Tướng quân coi, binh mă Hà Bắc hùng tráng thế
đấy!
Quan Công khẽ nghiêng mắt
nói:
- Theo ư tôi th́ đó cũng chỉ như loại thảo
mộc có chi phải lo.
Tháo lại trỏ tay lần
nữa nói:
- Người mặc áo vàng, cầm đao dừng ngựa
dưới đám tàn lộng kia, chính là Nhan Lương
đấy.
Quan Công đưa mắt
nh́n qua một chút rồi bảo Tháo:
- Tôi xem Nhan Lương như đứa dựng nêu bán
đầu vậy.
Tháo nói:
- Nó tài lắm đó, chớ có khinh thị.
Quan Công liền đứng
dậy nói:
- Tôi tuy bất tài song cũng xin ra trận lấy đầu
Nhan Lương đem về nạp cho Thừa Tướng.
Trương Liêu nói:
- Giữa chốn ba quân không nên nói đùa!
Quan Công hăng hái nhảy
phóc lên ngựa chạy thẳng xuống núi, trợn đôi
mắt phụng, dựng cặp mày tằm, vẹt dùa quân
Hà Bắc dường như sóng ngă, gió tan.
Nhan Lương đang đứng dưới cây lọng,
thấy Quan Công đến vừa muốn hỏi th́ ngựa
Xích Thố đă đến trước mặt rồi.
Nhan Lương chưa kịp trở tay, Quan Công đưa
lưỡi Thanh Long đao chém một đao, Nhan Lương
ngă lăn xuống ngựa. Quan Công nhảy xuống đất,
cắt lấy thủ cấp, treo dưới cổ ngựa,
rồi lại phi thân lên yên, vung đao ra khỏi trận,
dễ dàng như vào chỗ không người.
Binh tướng Hà Bắc sợ nhốn nháo cả lên, chưa
đánh đă rối loạn.
Quân Tào thừa thế đánh tràn sang, chém giết tơi
bời, cướp được lừa ngựa, khí giới
vô số.
Quan Công phi ngựa lên núi, các tướng đều hết
lời khen mừng.
Tào Tháo nói:
- Tướng quân thật là thần nhân đó.
Quan Công nói:
- Tôi đây đă thấm vào đâu. Em tôi là Trương
Dực Đức, nơi chốn trăm muôn binh sĩ, lấy
đầu thượng tướng như tḥ tay vào túi lấy
đồ.
Tào Tháo nghe nói thất kinh,
liền day lại dặn các tướng sĩ:
- Nếu sau có gặp Trương Dức Đức, chớ nên
đánh với hắn.
Lại truyền mỗi người
lấy viết biên nơi bâu áo cho nhớ.
. . . . . . . . . . . .
.
[phía Viên
Thiệu ]
Bỗng có một
tướng ra trước trướng mà rằng :
- Tôi là bạn thân Nhan Lương xin v́ bạn mà báo thù
.
Nh́n lại th́ ra Văn Xú.
Viên Thiệu mừng rỡ, cấp cho mười ngàn binh
sĩ ra thành. Đồng thời, Viên Thiệu cũng cho binh
sang qua sông Huỳnh Hà.
Huyền Đức thưa :
- Tôi mang ơn Minh Công đă lâu, nay xin cho tôi đi nghe ngóng
tin tức .
Viên Thiệu liền cho Huyền
Đức cùng Văn Xú tiến quân lên .
Huyền Đức đi sau, Văn Xú mang đại đao lên
ngựa đi trước khiêu chiến. Lúc đó Quan Công
được Tào Tháo dâng biểu lên Vua phong chức Hớn
Thọ Đ́nh Hầu, lại đúc ấn ban cho.
Quân vào báo Viên Thiệu lại sai đại tướng
Văn Xú tới đánh nữa, binh mă đă vượt
Huỳnh Hà rồi.
Tào Tháo liền truyền hậu quân thành tiền quân, tiền
quân thành hậu quân mà đi tới phía Tây Hà.
Lữ Kiền lấy làm lạ sao Thừa Tướng lại
cho lương thảo đi trước, trong ḷng hồ
nghi lắm. Hỏi th́ Tào Tháo chỉ cười trừ.
Đi gần tới Giang Tân, nghe phía trên la hét ầm ầm.
Hỏi th́ quân bảo là đại quân của Văn Xú sắp
tới nơi, và quân ở phía trước của Tào Tháo
đang bị rối loạn.
Tháo truyền rút hết quân lên núi đất tạm lánh
và hạ trại.
Khi Văn Xú tới , Tào Tháo lại bảo quân cứ cởi
giáp tháo yên nghỉ ngơi !
Lữ Kiền dậm chân
than trời, Tào Tháo bảo :
- Ngươi cứ yên, ta dùng mồi nhử giặc đó
. Nói rồi nháy Tuân Du mà cười.
Quân Văn Xú tới, thấy
xe lương thảo bỏ bừa băi th́ tan ră hàng ngũ
mà thi nhau tranh cướp.
Lúc đó Tào Tháo mới nổi mật lệnh, bao nhiêu
tinh binh mai phục đổ ra, chém giết quân Viên Thiệu
không sao kể xiết !
Văn Xú đành phải chạy dài.
Tào Tháo nh́n thấy hỏi
:
- Có ai ra bắt Văn Xú danh tướng Hà Bắc cho ta ?
Từ Quảng, Trương
Liêu cùng xông ra, Văn Xú lấy cung bắn một mũi tên
trúng vào chóp mũi Trương Liêu, lại bắn mũi
nữa, con ngựa của Trương Liêu quỵ xuống.
May có Từ Quảng chạy tới, Văn Xú đối
địch luôn và đuổi Từ Quảng phải thua
chạy,
chợt một tướng
mặt đỏ râu dài xuất hiện, chặn đường
Văn Xú mà rằng
- Tướng giặc chớ
chạy !
Văn Xú quát mắng :
- Ngươi chờ xem ta trả thù cho Nhan Lương
đây .
Nói rồi hai bên đánh vùi,
hồi lâu Văn Xú không cự nổi Quan Công, toan chạy
th́ đă bị một nhát thanh long đao, đầu bay
khỏi cổ .
Quân Hà Bắc phần bị giết, phần rớt xuống
sông vô số .
Huyền Đức lúc đó
đi tới th́ có quân báo :
- Lại tướng mặt đỏ râu dài giết mất
Văn Xú rồi !
Huyền Đức mừng thầm
chạy tới nh́n xa xa thấy một tứớng chạy
đi chạy lại như baỵ, lại có phất phới
cờ hiệu Hớn Thọ Đ́nh Hầu Quan Vân Trường.
*
Đi qua 5 cửa ải, chém 6 tướng
Chính Tào Tháo cũng
phải cảm phục Quan Công:
Hạ Hầu Đôn dẫn năm
trăm quân kỵ chạy tới và nói :
- Thừa lệnh Thừa Tướng, ta trấn giữ nơi
đây, làm sao ngươi lại xông pha chém giết thủ
hạ của ta như vậy ?
Nói rồi xông lại
đánh với Quan Công.
Chợt có người mang
chiếu của Tào Tháo tới, kêu lớn :
- Chớ giao chiến với Vân Trường nữa !
Rồi người đó
mở chiếu đọc :
- Thừa Tướng kính mến tấm ḷng trung nghĩa của
Vân Trường, lại e dọc đường bị ngăn
cản nên có chiếu này truyền tướng quân thâu
binh .
Hạ Hầu Đôn hỏi :
- Vậy chớ chuyện qua ải chém tướng, Thừa
Tướng đă rơ chưa ?
Người ấy đáp
chưa.
Tức thời Hạ Hầu
Đôn nói :
- Vậy ta phải bắt Vân Trường mới
được !
Nói rồi lại xông vào,
Quan Công cũng nổi giận nạt rằng :
- Dễ ta sợ ngươi sao !
Hai người lại
đánh vùi, được ba hiệp có một tướng
phi ngựa như bay tới.
Hai bên nh́n lại xem ai, th́ ra Trương Liêu.
Trương Liêu kêu Hạ
Hầu Đôn mà rằng :
- Thừa Tướng được báo cáo việc Quan Công
chém sáu tướng rồi , nhưng v́ có lời giao ước,
lại v́ cảm nghĩa, nên Thừa Tướng truyền
cho Tướng quân phải băi binh .
. . . . . . . . . .
[sau nầy Hạ Hầu Đôn bị Quan Công giết chết ở trận Phàn Thành]
Thế
mà KHỔNG MINH CHỦ MƯU giết
được QUAN CÔNG
1.
BỐI CẢNH:
Kinh Châu trong vị trí địa
dư là lưỡng đầu thọ địch. Phía đông có Tôn Quyền lăm le đánh
chiếm, c̣n phía bắc th́ quân Tào Tháo tinh nhuệ trấn giữ.
Kinh Châu chỉ do một ḿnh
Quan Công, ở thế lưỡng đầu thọ cường địch.
2. NGŨ HỔ TƯỚNG LÀM G̀:
Ích Châu được
b́nh định sao không cho một tướng như Trương Phi hay Triệu Tử
Long ra giúp giữ Kinh Châu cùng với Quan Công, như vậy có phải
an ṭan không ?
Đây
không phải là Khổng Minh sơ xuất mà y cố t́nh.
Trong lúc đó th́
ở Ích Châu có các tướng Trương Phi, Triệu Tử Long, Hùynh Trung,
Mă Siêu, Ngụy Diên, ngồi chơi xơi nước.
3. SAI QUAN CÔNG
ĐI ĐÁNH TÀO
NHƠN
Quan Công đang trấn giữ Kinh Châu
an ṭan (dù ở trong thế lưỡng đầu thọ địch).
Thế mà thâm độc hơn hết là Khổng
Minh xui bẫy Lưu Bị sai Quan Công đi đánh Tào Nhơn
ở Tương Dương, Phàn Thành.
Một ḿnh trấn giữ Kinh Châu
đă khó, nay lại do chính Khổng
Minh dùng kế "điệu hổ ly sơn", sai Quan Công tiến binh đánh
Tào Nhân. Kinh Châu bỏ trống, th́ Quan Công không c̣n đường về,
không c̣n hậu cứ, tất phải chết.
Quan Công càng đánh chiếm được
nhiều thành, th́ càng phải chia quân trấn giữ cho nên quân của Quan Công
bị phân tán, viện binh lại không thấy:
Trích:
Tôn
Quân nghe lời, sai sứ đi ngỏ ư với Tào Tháo.
[ Tôn Quân tức là Tôn Quyền, chúa tể Đông Ngô]
Tào cả mừng bèn sai Tào Nhơn hiệp cùng Đông Ngô
chiếm lấy Kinh Châu.
Ngày kia bỗng có tin báo :
- Tào Tháo cùng Đông Ngô đánh Kinh Châu .
Huyền Đức thất kinh cho mời Khổng Minh đến
để bàn luận.
Khổng Minh nói :
- Tôi biết mưu ấy, song Đông Ngô mưu sĩ nhiều,
chắc sẽ xúi Tào Tháo sai Tào Nhơn tấn binh trước
.
Huyền Đức hỏi :
- Vậy phải tính sao ?
Khổng Minh đáp :
- Khiến Vân Trường đi lấy Phàn Thành trước
để làm cho binh Tào vỡ mật tất nó phải tan
.
Huyền Đức bèn sai Phi Thí đến nói với Vân Trường
:
- Chúa công khiến tướng quân dẫn binh đánh Phàn
Thành .
Vân Trường bèn sai Mê Phương dẫn quân đóng
trước thành Kinh Châu. Trong lúc bàn chuyện với Phi
Thí, bỗng lửa phát cháy. Th́ ra Mê Phương và Phó Sĩ
Nhơn măi uống rượu nên để lửa cháy
hỏa pháo. Binh khí lương thảo đều bị
thiêu rụi.
Vân Trường cả giận đ̣i Mê Phương và Phó
Sĩ Nhơn đến quở trách, truyền đem 2 người
ra chém.
Phi Thí can ngăn hết lời, Vân Trường mới thôi.
Sau đó, truyền hai người đem quân trấn nơi
Nam Quận và Công An. C̣n ḿnh lănh trung quân, Mả Lương
và Y Tịch làm tham mưu, Liêu Hóa đi tiên phong, Quan B́nh
làm phó tướng, tất cả kéo binh ra đi.
Khi đến Tương Dương, Tào Nhơn nghe báo có
Vân Trường th́ thất kinh, ư muốn cố thủ không
ra đánh.
Phó tướng là Diệu Ngươn nói :
- Đại Vương giao ước với Đông Ngô chiếm
Kinh Châu. Nay chưa đánh mà Vân Trường đă đến.
Ấy là ư muốn nạp ḿnh cho tướng công. Tại
sao Ngài lại cố thủ ?
Măng Lũng nói :
- Vân Trường đâu phải tay thường. Hăy coi chừng
!
Hạ Hầu Đôn nói :
- Nay binh giặt mới đến, c̣n mệt mỏi, không
đánh th́ đợi chừng nào ?
Tào Nhơn nghe theo, sai Măng Lũng thủ thành c̣n ḿnh đích
thân đi đánh Vân Trường.
Hai bên bố trận xong. Liêu Ḥa ra khiêu chiến, Diệu
Ngươi ra cự địch . Một lát, Liêu Hóa giả
vờ bỏ chạy, Diệu Ngươn lại rượt
theo. Binh Kinh Châu lui lại mười dặm. Bỗng phía
sau có tiếng quân hét vang, Tào Nhơn thấy thế vội
truyền lui binh cho mau. Phía sau Lưu Hóa và Quan B́nh đánh
tới. Binh Tào đại bại. Tào Nhơn biết ḿnh
đă trúng kế vội rút về Tương Dương.
Đến giữa đường th́ gặp Vân Trường
đang g̣ ngựa hoành đao chặn lại.
Tào Nhơn vỡ mật, không dám giao phong, cứ nhắm Tương
Dương mà chạy riệt. Lát sau, Diệu Ngươn
và Hạ Hầu Đôn kéo binh về đồn, gặp Vân
Trường chém cho mỗi người một đao chết
tốt . Binh Tào hổn loạn, té nhào xuống sông chết
như rạ.
Tào Nhơn lui về cố thủ Phàn Thành .
C̣n Vân Trường
chiếm được Tương Dương mở tiệc
khao quân. Giữa tiệc, Tùy Quân là Vương Phủ thưa
rằng :
- Nay tuy chiếm được Tương Dương, song
Lữ Mông thường hay để ư Kinh Châu, nếu kéo
binh đi e bất tiện .
Vân Trường đáp :
- Ta cũng đang lo việc ấy. Nói xong sai Vương
Phủ xây cất pḥng hỏa đài dọc mé sông canh giử.
Hễ thấy binh Ngô kéo tới th́ đốt lửa làm
hiệu, ta sẽ trở về đánh bọn chúng.
Vương Phủ nói :
- Mê Phương và Phó sĩ Nhơn giữ nơi ấy, tôi
e không chắc lắm. Vậy xin sai Triệu Lụy đến
tiếp ứng mới an tâm .
Vân Trường đáp :
- Triệu Lụy đang mắc lo lương thảo cũng
là việc trọng. Vậy ngươi chớ lo ngại, hăy
ráng làm phận sự ấy là tốt rồi.
Nói xong sai Quan B́nh sửa soạn chiến thuyền qua sông
đi đánh Phàn Thành.
Tào Nhơn lui về giữ Phàn Thành bèn viết thư báo
cho Tào Tháo ở Hứa Đô xin thêm viện binh.
Tào xem thư cả kinh, nói với Vu Cấm :
- Tương Dương mất, Phàn Thành đang lâm nguy.
Ngươi phải đem binh đi tiếp cứu gấp
.
Tào Tháo lúc nào cũng khôn, chuyên
lo tiếp viện quân nhà,
C̣n trong lúc đó th́
4.
QUAN CÔNG KHÔNG CÓ
TIẾP VIỆN:
Quan Công lưỡng đầu
thọ địch, Khổng Minh biết vậy, nhưng đại quân tại Hán Trung
không đến tiếp viện.
Nếu tiếp viện th́ có thể lấy Hứa Đô
của Tào Tháo rồi.
Cho
nên khi
Quan Công nghe tin Kinh Châu bị mất v́ Tôn Quyền đánh chiếm v́ Quan
Công đă đem quân đi xa, th́ Quan Công buộc phải lui về để
cứu Kinh
Châu :
Trích:
.
. . . . . . .
Quan Công không dám đánh, nhắm đường Lâm Thơ mà
chạy.
Chạy được mấy dặm th́ gặp Phan Chương xông tới.
Quan Công hươi thương tới đánh. Chương thua bỏ chạy. Quan Công không dám rượt theo, cứ đường núi mà
chạy.
Phía sau Quan B́nh chạy tới thưa :
- Triệu Lụy đă bỏ ḿnh !
Quan Công thương xót vô cùng. Đi đến Quyết Thạch, hai bên đều là núi, cây cối rậm rạp, Quan Công đương chạy, bỗng có
tiếng la hét, hai bên binh phục ào ra, lấy câu móc giật mạnh, khiến ngựa vấp chân té
xuống, Quan Công ngă theo. Quan B́nh thấy cha ḿnh bị bắt, nhào tới cứu, nhưng rốt cuộc cũng bị bắt theo.
Trời vừa sáng, Tôn Quyền nghe cha con Quan Công bị bắt, liền nhóm hết chư tướng lại bàn luận, khiến Mă Trung dẫn Quan Công đến.
Tôn Quyền nói :
- Ta mến tài đức Quan Hầu đă lâu, muốn kết thân, sao lại khi ta quá
vậy ?
Quan Công nạt lớn :
- Ta với Lưu Hoàng Thúc đă kết nghĩa với nhau, quyết khôi phục nhà
Hớn. Nay chí chưa toại mà lại bị gian kế này th́ có
chết cũng chẳng cần. Bây đừng nhiều lời .
Tôn Quyền hỏi các quan :
- Vân Trường là người hào kiệt trong đời Ta rất mến. Vậy có nên trọng đăi để dụ y đầu hàng .
Tử Hàm thưa :
- Thuở trước Tào Tháo vừa được y đă phong Hàm tử tước, tam nhựt tiểu yến , thất nhựt đại yến, mà c̣n giử y không được. Nay, nếu không trừ đi e sẽ sinh hậu họa.
Tôn Quyền làm thinh một lát, rồi sai dẫn cha con Quan Công ra pháp trường hành
quyết.
Như vậy Khổng Minh đă
mượn tay liên quân Tào Tháo và Tôn Quyền để trừ khử
được Quan Vân Trường (độc thật.) Khổng
Minh là độc vật, giả nhân, giả nghĩa, giả đạo đức.
Điêu
nầy không thể chối căi được, mưu đồ đưa
Quan Công vào chỗ chết là do nó trù liệu từ bao nhiêu năm rồi.
5.
HẬU QUẢ của CÁI CHẾT
của QUAN CÔNG
Triều thần của Lưu Bị suy sụp.
Trương Phi bị ám tóan sau đó.
Lưu Bị nhất thiết cử binh đánh
Tôn Quyền báo thù, nhưng quân Giang Đông đại thắng, trong trận
nầy. Khổng Minh cố t́nh không tham dự. Lưu Bị
không sống nỗi sau cuộc bại trận nầy.
Ba anh em Đào Viên kết nghĩa cùng
kẻ trước người sau cùng chết.
PHÂN TÍCH :
1. Kế sách Khổng Minh chỉ
cho Quan Công là: "Đông ḥa Tôn Quyền, bắc chống Tào Tháo"
Cái lưu manh của Khổng Minh là ở chỗ đó:
Tôn Quyền năm lần bảy lượt đ̣i đất Kinh Châu, (có lần Chu
Du v́ đ̣i không được Kinh Châu mà phải bày kế
mong lừa Khổng Minh, Khổng Minh tương kế tựu kế gạt Chu Du tức hộc máu chết)
:
Kế đó là: Chu Du giả đ̣ đi đánh Ích Châu
dùm cho Lưu Bị, nhưng kỳ thực chờ Lưu Bị ra thành khao quân là
bắt ngay.
Lưu Bị hứa sẽ ra thành khao quân khi Chu Du đến.
Trích:
Lỗ
Túc vốn khoan nhơn, thấy t́nh cảnh Huyền Đức
như vậy nên kiếu từ về thưa với Châu
Du.
Châu
Du kêu trời nói :
-
Xưa kia Lưu Bị ở với Lưu Biểu mà y c̣n
manh tâm đoạt Kinh Châu th́ Lưu Chương ăn nhằm
ǵ ? Tôi lại có một kế, phiền Tử Kính đi
phen nữa, sang nói với Luu Bị :
-
Huyền Đức không tiện lấy Tây Xuyên, xin để
Đông Ngô lấy cho rồi, coi Tây Xuyên như của hồi
môn, lúc đó Lưu Bị phải trả Kinh Châu lại.
Thực ra là ta mượn danh thế thôi, chứ khi đi
đánh Tây Xuyên ta sẽ mượn đường Kinh Châu
. Lưu Bị không từ chối đựợc, sẽ
phải khao quân ta là khác . Thừa cơ, ta sẽ giết
Lưu Bị, đoạt Kinh.Châu.
Nghe
xong Lỗ Túc cả mừng bèn trở qua Kinh Châu lần nữa.
Khổng
Minh hay Lỗ Túc đến , bàn với Huyền Đức :
-
Y chưa có th́ giờ về tŕnh với Ngô Hầu, lật
đật sang đây ngay là lại thi hành kế của Châu
Du . Vậy cứ mời y vào xem sao ?
Huyền
Đức cho mời .
Lỗ
Túc vào thưa :
-
Ngô Hầu có nhiều thịnh t́nh với Hoàng Thúc nên sẽ
cho quân đi đánh Tây Xuyên để cho Hoàng Thúc làm của
hồi môn, chừng đó sẽ đ̣i Kinh Châu lại .
Khổng
Minh khen :
-
Ngô Hầu thiệt là tốt !
Lỗ
Túc lui ra .
Huyền
Đức hỏi, Khổng Minh đáp :
-
Châu Du mượn danh đánh Tây Xuyên. nhưng chính là nhắm
Kinh Châu. Hễ chúa công ra thành khao quân, nó sẽ nhân dịp
bắt chúa công và đánh bất ngờ khiến ta trở
tay không kịp .
Huyền
Đức lo sợ, Khổng Minh thưa:
-
Xin chúa công chớ lo, nhứt định Châu Du lại thất
bại phen nữa !.
Đoạn
Khổng Minh kêu Triệu Vân lại dặn :
-
Cứ làm . . . như vậy, như vậy .
C̣n
Lỗ Túc về kễ lại với Châu Du là Huyền Đức
và Khổng Minh không nghi kỵ ǵ hết .
Châu
Du mừng lắm, nói :
-
Phen này họ trúng kế ta rồi .
Bèn
sai Lỗ Túc về tŕnh Tôn Quyền cho Tŕnh Phổ đem
binh tiếp ứng .
Châu
Du khi đó vết thương đă gần lành, sai Cam
Ninh dẫn năm ngàn quân đi tiên phuông, Lữ Mông, Lăng
Thống đi hậu tập c̣n bản thân cùng Đinh Phụng,
Từ Thạnh lănh trung quân, thủy lục rần rộ
qua Kinh Châu.
Khi
binh gần tới Hải Khẩu, Châu Du hỏi quân bên
Kinh Châu đă sai ai ra nghênh tiếp chưa, quân báo có Mê
Trước xin ra mắt.
Châu
Du truyền vào .
Mê
Trước thưa :
-
Chúa tôi đă sắp sửa xong rồi, hiện đang
ở trước thành chờ Đô Đốc .
Châu
Du liền giục quân tới măi chẳng thấy ai cả.
Gần
tới Kinh Châu, quân về báo cũng chẳng thấy người
nào, trên thành chỉ dựng hai cây cờ trắng lớn.
Châu
Du liền cho quân rời thuyền lên bộ, dẫn bọn
Cam Ninh, Từ Thạnh đến gần thành coi.
Th́nh
ĺnh trên thành gươm giáo vụt dựng lên một lượt,
Triệu Vân từ trên nói xuống :
-
Quân sư tôi đă rơ kế của Đô Đốc muốn
đánh úp Kinh Châu nên cho tôi ở đây giữ .
Lại
có quân về báo :
-
Quan Công, Trương Phi, Huỳnh Trung , Ngụy Diên đang
dẫn bốn đạo hùng binh sắp tới nơi.
Châu
Du nghe vậy hét to một tiếng, nhào lăn xuống ngựa,
vết thương gần khỏi lại bị xé rách.
Châu
Du được vực xuống thuyền, tả hữu lại
tŕnh :
-
Lưu Bị đang uống rượu ở trên núi với
Khổng Minh .
Châu
Du càng bực tức, bỗng có tin Tôn Du vâng lịnh Ngô Hầu
đă đem ba vạn binh ṛng tới tiếp ứng .
Châu
Du liền quyết tâm đánh lấy Tây Xuyên.
Thuyền
đi tới Ba Khẩu bỗng gặp chiến thuyền Lưu
Phong, Quan B́nh xuất hiện.
Châu
Du ra lịnh tiến đánh, chợt nghe báo có thư của
Khổng Minh gởi tới.
"
Thơ từ dạo xa nhau ở Sài Tang lúc nào tôi cũng
mong nhớ Đô Đốc, nay nghe tin Đô Đốc định
đi đánh Tây Xuyên. nghĩ rằng Lưu Chương
không phải dễ đánh v́ Ích Châu hiểm trở dân mạnh, lại e rằng Tào Tháo nhơn dịp đó mà đánh
Giang Nam báo thù trong lúc Đô Đốc vắng mặt nên tôi không
nỡ ngồi xem cảnh đó, dám mong túc hạ nghĩ lại."
Châu
Du xem rồi, nghe trong ḿnh mệt mỏi liền truyền tả
hữu giấy mực viết gởi Ngô Hầu một bức
thơ, xong gọi hết chư tướng lại gần
nói, tôi không phải không hết ḿnh v́ nước để
bảo ơn Ngô Chúa, ngặt v́ tôi đây e mệnh tôi sắp
dứt, đành nhờ các ông phải hết sức khuông
pḥ Ngô Chúa cho nên nghiệp cả. Dặn rồi ngất
đi hồi lâu.
Các
tướng xúm lại lay gọi, Châu Du chợt tỉnh hét
vang một tiếng :
-
Trời sanh Du, sao c̣n sanh Lượng ? Rồi thở
hơi cuối cùng.
Thương
thay Công Cẩn một ḷng v́ nước, v́ Chúa, nay thác
đi mới được ba mươi sáu tuổi .
Sau đó c̣n ngón đ̣n độc nữa
nhằm để đổ hết hận thù lên đầu Quan Công:
Cuối cùng Khổng Minh và Lưu Bị
giả vờ ưng thuận
trả đất Kinh Châu cho Tôn Quyền (v́ Tôn Quyền giả vờ bắt giam cả nhà người anh của
Khổng Minh là Gia Cát Cẩn lại), cái lưu manh của Khổng Minh là y
biết Quan Công sẽ không chịu giao trả đất cho Tôn Quyền, như vậy
chỉ một ḿnh Quan Công gánh chịu cái thù hiềm của Tôn Quyền.
Tôn Quyền giả đ̣ bắt nhốt cả
nhà Gia Cát Cẩn, anh ruột của Khổng Minh [Gia Cát Lượng], rồi cho Gia Cát
Cẩn
sang Kinh Châu để nói rằng chỉ tha gia đ́nh Gia Cát Cẩn nếu Khổng
Minh năn nỉ Lưu Bị chịu trả lại Kinh Châu:
Trích:
Khổng Minh khóc rằng :
- Cả nhà tôi [ thực ra là gia đ́nh của Gia Cát Cẩn] sống chết nơi tay chúa công. Xin chúa công
nghĩ lại mà trả Kinh Châu cho tôi được vẹn
t́nh máu mủ.
Huyền Đức liền viết thư cho Vân Trường
dạy trả lại ba quận Trường Sa, Linh Lăng
và Quế Dương.
Viết xong trao cho Cẩn mà rằng :
Tiên sinh đưa thư cho em ta rồi lựa lời mà nói.
Hắn tánh nóng như lửa, ta cũng c̣n phải sợ
đấy !
Cẩn được thư liền lên đường
sang Kinh Châu đưa thư lên Vân Trường xem.
Vân Trường xem xong, biến sắc mặt mà rằng :
- Ta kết nghĩa với anh ta là để khuông pḥ nhà Hớn.
Kinh Châu là đất
Hớn. Dù anh ta có thư, ta cũng không trả đâu ?
Cẩn nói :
- Cả nhà tôi đều bị bắt giam, nay tướng
quân không trả, tất bị giết hết . Nói xong lăn
ra khóc. . .
Vân Trường lại nói :
- Đây là quỉ kế Ngô Hầu, lừa ta sao được
!
Nói rồi lui vào, không tiếp Cẩn nữa.
Cẩn đành lủi thủi trở về tŕnh hết mọi
việc lên Tôn Quyền.
Tôn Quyền thở dài mà rằng :
- Tử Du v́ ta mà đi lại khó nhọc, vẫn không
xong việc chắc đây lại là mẹo lừa dối
của Không Minh rồi !
Sau đó Quyền nghĩ ra một cách là Huyền Đức
đă trả 3 quận th́ cứ cho người đi trấn
nhậm xem sao.
Mấy hôm sau, các người này về thưa :
- Quan Vơ không cho trấn nhậm và đuổi chúng tôi
về hết !
Như vậy làm sao mà ḥa với Tôn
Quyền được, dù Quan Công có gả con gái cho Tôn Quyền đi nữa th́
sự tranh đất vẫn xảy ra v́ trước đó Tôn Phu Nhân đă gả cho
Lưu Bị mà Tôn Quyền vẫn mưu chiếm Kinh Châu như thường.
2. *
Quan Công một ḿnh đang
trấn giữ Kinh Châu yên như bàn thạch, th́ Khổng Minh lại sai đi đánh
Tào Nhân. (Quí vị nhớ lúc trước Khổng Minh ở giữ Kinh Châu có
Quan Công, Trương Phi và cả Triệu Tử Long nữa)
th́ hà cớ ǵ chỉ để một ḿnh Quan Công trấn giữ Kinh Châu, rồi
lại c̣n sai đi đánh Tào Nhân ở Phàn Thành, khiến Kinh Châu bỏ ngỏ.
* có bao giờ Khổng Minh tiếp vận
những người của Lưu Bị lâm trận đâu, xem trường hợp Mă Siêu bị
thua Tào Tháo th́ biết. Nó đă xúi Mă Siêu cất binh đánh Tào Tháo th́ nó sẽ
cho binh tiếp ứng, nhưng khi hai bên giao tranh trong nhiều tháng
trời, nó có cất quân đánh Tào
Tháo đâu.
Cuối cùng Mă Siêu bị Tào Tháo dùng kế ly gián đánh cho tán gia bại sản, đơn thương độc mă trơ trọi,
rồi chạy theo dưới trướng Lưu Bị.
3. *
Khổng
Minh làm ǵ cũng cẩn trọng, suy trước tính sau, việc Quan Công đơn
chiếc bị sai đi đánh Tào Nhơn ở Phàn Thành là quá hiểm độc.
Người biết việc chút đỉnh cũng thấy rằng chỉ cần sai Triệu
Tử Long hay Trương Phi đem mười vạn quân tiếp ứng
th́ hậu phương
Kinh Châu làm sao mất, mà Quan Công làm sao bị giết được.
* Cho nên Khổng Minh cố t́nh giao
nạp mạng
Quan Công trong tay giặc: sai Quan Công đi đánh Phàn Thành là kế
điệu hổ ly sơn, Quan Công không c̣n đường sống.
Đó
là lư do thầm kín của âm mưu thâm độc của Khổng tặc mà tôi
khám phá ra: Phải t́m cách giết Quan Công đi th́ mưu đồ sóan
ngôi của nó mới có cơ may thực hiện.
D. KHÔNG GIÚP
ĐÁNH ĐÔNG NGÔ để cho LƯU BỊ PHẢI TỨC CHẾT
1.
BỐI CẢNH:
Quan Công chết rồi th́ triều
đ́nh Lưu Bị như sét đánh, Lưu Bị phải trả thù với bất cứ
giá nào.
Lưu Bị nhất định trả thù,
tự ư thân chinh.
Khổng Minh không đi theo
chinh phạt
Đông Ngô, sao ác hiểm quá vậy.
Trích:
Tiên
chúa [Lưu Bị ] nói :
- Tôn Quyền hại em trẫm, lại thêm Phó Sĩ Nhơn,
Mê Phương, Phan Chương, Mă Trung là kẻ thù của
trẫm, nếu không giết bọn chúng, ḷng trẫm không
an .
Triệu Vân tâu :
- Thù của nhà Hớn là chung, của anh em là tư. Xin hăy
lấy thiên hạ làm trọng .
Tiên chúa nói :
- Ta biết, song thù của ta chưa trả, th́ ta không thể
sống được . Nói đoạn, khởi binh đánh
Đông Ngô. Một mặt sai sứ qua Ngu Khê mượn thêm
binh Phiên, mặt khác sai Mân Trung đến phong cho Trương
Phi làm Xa Kỵ tướng quân; lănh Tư Đồ Hiệu
Húy Tây Hương Hầu.
2.
XUẤT ĐẠI QUÂN CHINH PHẠT mà QUÂN
SƯ VẮNG MẶT:
Lưu Bị có thành tích để đời là "đánh
đâu thua đó", thế mà Lưu bị đem trên nửa triệu quân đi đánh Đông Ngô mà Khổng
Minh ở lại Thành Đô, không đi theo.
Cho nên
Đóng quân mà phải vẽ
họa
đồ để đem tŕnh về Thành Đô xin ư kiến Quân sư, trong lúc
sinh mạng của trên năm trăm ngàn quân mă chỉ sớm chiều là tiêu
tan. Đánh giặc kiểu ǵ kỳ lạ vậy. Nếu c̣n Bàng Thống ở giữ
việc triều chính, có phải Khổng Minh ra trận địa th́ mọi sự được
vẹn ṭan không ? Bàng Thống chết rồi than ôi !
Trích:
Mă Lương tâu :
- Thừa Tướng biết rơ các ải khẩu, sao bệ
hạ không vẽ bản đồ rồi thỉnh kế
của Thừa Tướng ?
Tiên Chúa đáp :
- Việc nhỏ ấy hà tất phải hỏi Thừa Tướng
.
Mă Lương
tâu :
- Không nên khinh việc nhỏ mà không đề pḥng !
Tiên chúa
nghe lời, bèn sai Mă Lương vẽ bản đồ các
trại rồi về thỉnh ư Khổng Minh.
Mă Lương phụng mạng đi liền.
Sau đó Tiên Chúa dời binh đến chỗ rậm rạp
mà tránh nóng.
Quân do thám chạy về phi báo cho Châu Thới.
Thới
và Dương cả mừng ra mắt Lục Tốn, thưa
rằng :
- Nay Binh Thục đều dời trại vào rùng núi để
tránh nắng. Vậy xin Đô Đốc hăy thừa cơ mà
đánh đi !
Cho nên
3.
LƯU BỊ BẠI TRẬN:
Sau đó binh thua, tướng chết:
Trích:
Tiên
Chúa đại bại chạy về Bạch Đế Thành,
kiểm điểm lại binh mă thấy mất hơn bảy
vạn.
Triệu Vân cứ cố thủ, ngày đêm sai giữ các
cửa thành rất ngặt.
Lúc đó Mă Lương chạy về đem hết lời
Khổng Minh tâu với Tiên chúa.
Tiên chúa than :
- Phải ta sớm nghe lời Thừa Tướng th́ đâu
đến nỗi này. Nay trẫm c̣n mặt mũi nào về
Thành Đô trông thấy quần thần nữa .
Bèn xuống
chỉ ở luôn Bạch Đế Thành.
4.
HẬU QUẢ THÊ THẢM:
Trích:
Trong khi đó, Tiên chúa
ở Bạch Đế thành đă một năm, lại lâm
bệnh nặng. Phần thương nhớ em , khóc đến
ḷa hai mắt.
Đêm nọ, trong giấc mơ Tiên Chúa thấy có 2 người
đứng hầu.
Tiên Chúa nổi giận :
- Trong ḿnh Trẫm không an, truyền chúng bay phải lui !
Hai người không
chịu lui. Xem kỹ th́ ra Quan Vân Trường và Trương
Phi.
Tiên Chúa bèn hỏi :
- Hai em chết rồi sao c̣n đến hầu anh được
?
Hai người tâu :
- Chúng em đă thác, song trời thấy khi b́nh sanh, hai em
đều tín nghĩa, nên đă phong cho chúng em làm thần.
Chẳng bao lâu nữa anh em ta sẽ gặp nhau.
Tiên Chúa khóc rống rồi giật ḿnh thức dậy, kêu
kẻ tả hữu mà nói :
- Trẫm chẳng c̣n sống lâu nữa !
Nói xong, sai quân về Thành Đô thỉnh Thừa tướng
và Lư Nghiêm đến Bạch Đế thành mà lănh di mạng
.
Khổng Minh và Lư Nghiêm cùng hai con của Tiên Chúa đến
Vĩnh An cung bái kiến.
C̣n Thái Tử Lưu Thiện ở lại giữ Thành Đô.
Khổng Minh thấy bệnh Tiên Chúa đă nguy, bèn quỳ
xuống mà nghe dạy.
Tiên chúa truyền :
- Từ Trẫm gặp Thừa Tướng đến nay,
nhờ tài ba của Thừa Tướng nên mới gây
được nghiệp Đế , nay v́ không nghe Thừa Tướng
nên bại binh. Bịnh t́nh trẫm đă kiệt nay mai
ắt chết, c̣n Thái Tử th́ nhỏ dại, nên phải
phó thác việc cả cho Thừa Tướng .
E.
KHÔNG MUỐN
TRIỆT HẠ TÀO THÁO
1. HUÊ DUNG ĐẠO:
Sau khi thua trận Xích Bích, một
triệu quân Tào
Tháo c̣n chưa tới một trăm quân sĩ, tướng tá kiệt quệ, Khổng Minh lại
t́m cách Tha Tào Tháo khi sắp đặt cho Quan Công trấn giữ Huê Dung
đạo.
Mà Quan Công tha Tào Tháo thật.
Đó
là mưu sâu của Khổng Minh, phải để một kẻ mưu đồ hăm hại
vua Hán đế sống sót, th́ chính nghiă đánh kẻ mưu đồ
sẽ về ḿnh. Không
Minh tiên liệu Tào Tháo thế nào cũng đọat ngôi.
Khi Mă Siêu khởi binh đánh Tào Tháo
th́ Khổng Minh không lợi dụng thời cơ mà đánh Tào. V́ đánh Tào,
cứu Hán đế rồi th́ Lưu Bị làm sao lê ngôi ḥang đế, cho nên phải mượn tay
họ Tào để giết Hán đế th́ xong việc, chính nghĩa
sẽ về tay ta. Quí vị có thấy cái thâm độc của Khổng Minh
chưa ?
Trích:
. . . . . . . . . . . .
.
Tào Tháo có Trương Liêu bảo vệ cùng hơn trăm quân kỵ chạy được ra ngoài.
Nh́n bốn phía, phía nào cũng có lửa.
Trương Liêu bảo Tào Tháo :
- Xin Thừa Tướng chạy ra phía Ô Lâm, hiện không có lửa, may ra thoát đă.ng.
Vừa chạy tới đă thấy Lữ Mông xuất hiện, Trương Liêu vội ra cự địch cho Tào Tháo cha.y.
Tào Tháo chạy một quăng lại gặp Lăng Thống .
Tào Tháo sợ hăi rụng rời, may thay có Từ Quáng kịp chạy tới hươi thương đánh với Lăng Thống.
Tào Tháo , liền nhắm hướng núi phía Bắc mà chạy th́ gặp hai tướng của ḿnh là Mă Diên, Trương Khải thua trận cũng vừa chạy tới đó. Tất cả liền hợp lại mà
tiến, vừa đi một quăng lại bị Cam Ninh xông ra cản đường.
Mă Diên toan chống cự, bị Cam Ninh chém một đao bay đầu, Trương Khải xông lại cũng bị Cam Ninh chém nốt.
Tào Tháo lúc này chỉ c̣n trông mong đạo quân tiếp cứu từ Hiệp Phi, có
biết đâu đường Hiệp Phi đă bị Tôn Quyền chận rồi. Tôn Quyền lại sai Lục Tốn nổi lửa,
Thái Sử Từ tức thời rốc binh đánh tới.
Tào Tháo vội vả chay sang ngả Di Lăng th́ gặp Trương Hấp vừa bị đại bại chạy tới.
Tào Tháo nh́n ánh lửa xa xa hỏi tả hữu :
- Đây là nơi nào ?
Quân sĩ thưa :
- Phía Tây là Ô Lâm, phía Bắc Nghị Đô.
Bỗng Tào Tháo cười lên
sằng sặc mà
rằng :
- Châu Du , Khổng Minh ít trí, chứ nó mai phục ở đây th́ ḿnh nguy .
Nói vừa dứt lời th́ trống chiêng vang dậy, một tướng kéo binh ra nạt lớn :
- Có ta là Triệu Tử Long chờ ngươi ở đây đă lâu.
Từ Quáng và Trương Hấp xông đến cự địch cho Tào Tháo
chạy.
Tào Tháo thoát nạn lúc trời vừa sáng, mưa đổ xuống như trút.
Quân sĩ thấy đều vừa rét vừa đói, sắp sửa nấu cơm th́ có
Hứa Chữ, Lư Điển ở đâu chạy tới Tào Tháo cả mừng.
Lại chạy một quăng, Tào Tháo hỏi :
- Đây là đâu ?
Quân sĩ thưa :
- Một bên Nam Di Lăng có đường lớn, một bên Bắc Di Lang có đường núi nhỏ .
Tào Tháo truyền theo Nam Di Lang mà đi.
Tới Hồ Lô khẩu, quân sĩ chết ở dọc đường đă nhiều, Tào Tháo liền cho dừng lại nghỉ rồi bày lương thực, nồi niêu ra nấu cơm, ngựa th́ cho đi ăn cỏ, y giáp th́ đem phơi phong.
Tào Tháo ngồi dưới gốc cây bỗng bật cười dài.
Chư tướng nói :
- Lúc năy Thừa Tướng cười th́ có Triệu Tử Long, bây giờ chẳng hiểu Thừa Tướng cười là ư ǵ ?
Tào Tháo đáp :
- Ta là địch th́ đă cho mai phục một đạo quân ở đây, chẳng đánh cũng thắng .
Tức thời tiếng quân lại vang dậy, có tiếng nạt :
- Tào Tháo chớ chạy !
Nh́n ra là Trương Phi, Tào Tháo hồn vía bay lên mây xanh, Hứa Chữ vội nhảy ngựa không yên ra đánh.
Tào Tháo thừa cơ lại chạy tuốt. Các tướng cũng chạy theo, áo măo người nào người nấy tan tành xơ xác.
Đang chạy lại có quân báo :
- Trước mặt có hai đàng, đàng lớn th́ xa hơn
mấy chục dậm, đàng nhỏ là Huê Dung đạo, khó đi lắm.
Tào Tháo lên cao nh́n, thấy phía Huê Dung đạo có khói lên,
liền truyền quân cứ phía đó mà đi.
Chư Tướng can :
- Có khói lửa là có quân mai phục !
Tào Tháo nói :
- Binh pháp phải hư hư thực thực, Gia Cát Lượng đa mưu nên đốt lửa để ta không đi nẻo Huê
Dung, kỳ thực y phục binh ở đàng lớn, đời nào ta mắc mưu y .
Các tướng khen là Thừa Tướng cao
kiến.
Đi vào Huê Dung đạo, người ngựa đều mệt le lưỡi, chẳng c̣n ra hàng ngũ nào hết, kẻ cháy râu, người phỏng mặt trông thật thảm thương !
Đi một lát tới
chỗ hơi bằng phẳng , Tào Tháo nh́n lại ba quân than rằng :
- Đi mươi ba mươi vạn,, về c̣n trăm quân bịnh hoạn . Trời ơi có
thấu !
Đi ít dặm nữa, mọi người lại nghe Tào Tháo buột miệng cười h́ h́ !
Chư tướng lại thất kinh, không hiểu sao Thừa Tướng lại cười.
Lúc năy cười th́ gặp Trương Phi, nay không biết c̣n thiên lôi thần tướng nào nữa ?
Tào Tháo nói :
- Gia Cát , Châu Du ngu quá, chúng nó mà phục một đạo binh ở đây th́ ta chỉ c̣n nước xuống ngựa xin hàng.
Vừa dứt. tiếng pháo nổ vang, một tướng mặt đỏ râu dài cầm thanh long đao xông ra chặn đường.
Mọi người nh́n nhau đứng chết trân , Tào Tháo giục :
- Xuống ngựa hết !
Các tướng xin liều đánh một trâ.n.
Tào Tháo hét :
- Ta truyền hạ mă tất cả , rồi nói nhỏ với mọi người :
- Vân Trường là hổ tướng, chúng ta đều hết hơi sức rồi, đánh th́
bị giết, bị bắt hết, chi bằng để ta dùng lời hơn lẻ thiệt giải bày cùng y . Y là người luôn luôn trọng nghĩa, trước kia ta đă
hậu đăi y, lẽ nào y chẳng c̣n chút t́nh sao ?
Nói rồi xuống ngựa, bước tới gần Vân Trường vái mà
hỏi :
- Lâu không đặng gặp, tướng quân vẫn mạnh giỏi ?
Vân Trường hét lên :
- Không có chuyện ǵ nói cả. Ta vâng lịnh quân sư chờ đây, hăy giơ tay chịu trói !
Tào Tháo khẩn khoản xin :
- Tôi đă thế cùng lực tận, mong Vân Trường nghĩ tới ngày trước mà
vị t́nh chút nào .
Vân Trường nói :
- Thừa Tướng quả đăi tôi rất hâ.u. Song chém Nhan Lương trảm Văn Xú cũng đủ đền đáp rồi. Nay không thể nghĩ t́nh riêng mà
bỏ phép công được !
Tào Tháo lại tha thiết kể lể :
- Nhưng c̣n qua ngũ quan, trảm lục tướng của tôi th́ sao ? Vậy mà tôi một dạ không oán,
lại chạy theo giă biệt hầu mong tặng lễ vật lộ phí đi đường. Tướng quân há quên chuyện Du Công Chi Tư đuổi theo Tử Trạc Nhu Tủ thời xuân thu sao ? Hôm nay, tôi hoàn toàn là
bại tướng xin được cầu an vào phút cuối cùng, Vân Trường là
bậc đại tướng khoan dung há không một chút niệm t́nh ư ?
Vân Trường suy nghĩ, thấy việc Tào Tháo kể ra không phải là không đúng, nh́n binh Tào người nào người nấy như muốn bật khóc th́ Vân Trường động ḷng bảo quân dang ra.
Tào Tháo cả mừng, kéo cả đoàn vừa chạy qua khỏi, bỗng Vân Trường hét lên một tiếng, bao nhiêu binh Tào đều qú xuống van xin.
Vân Trường lại càng không nỡ, nh́n ra bạn cũ của ḿnh là Trương Liêu cũng tơi tả chạy tới, Vân Trường động t́nh cố cựu thâm giao, than dài một tiếng tha cho đi hết !
Tào Tháo về đến Nam Quận chỉ c̣n hai mươi bảy quân kỵ , được Tào Nhơn ra rước.
Tào Tháo than :
- Ta đă ngỡ không c̣n nh́n thấy ngươi nữa !
Rồi về Hứa đô, đưa một cẩm nang cho Tào Nhơn ở lại giữ Nam Quận, dặn khi nguy cấp hăy mở ra xem.
Sau đó dặn Tào Nhơn phải quản lănh luôn Kinh Châu, Hạ Hầu Đôn coi Tương Dương, Trương Liêu, Nhạc Tấn, Lư Điển cai quản Hiệp Phi.
2.
MĂ SIÊU:
Mưu sĩ Tào Tháo lập kế đánh Đông
Ngô th́ Đông Ngô sẽ cầu viện Lưu Bị, như vậy Lưu bị sẽ không
cất binh đánh
Hán Trung.
Đông Ngô sai Lỗ Túc đi
cầu viện.
Khổng Minh xúi Mă Siêu cất quân
đánh Tào Tháo để trả thù việc Tào Tháo giết cha Mă Siêu là Mă
Đằng.
Trích:
Lỗ Túc liền
được lịnh mang thư qua Huyền Đức cầu
cứu.
Được thư Huyền Đức mời Khổng Minh tới.
Khổng Minh nói :
- Sẽ chẳng phải điều binh Giang Nam mà cũng
khỏi điều binh Kinh Châu . Tự nhiên Tào Tháo không dám
ḍm ngó Giang Nam nữa .
Huyền Đức liền đáp thư , đại ư nói nếu
Tào Tháo đánh , Huyền Đức sẽ tiếp viện
ngay .
Lỗ Túc đi rồi
, Khổng Minh nói với Huyền Đức :
- Tào Tháo vừa giết Mă Đằng, nay Chúa công viết
thơ liên kết với Mă Siêu , rồi bảo y đánh
Tào Tháo báo thù cha th́ Tào Tháo không dám đánh Giang Nam nữa
.
Huyền Đức liền cho người mang thư tới Mă
Siêu .
Ngày nọ , Mă Siêu đang thương nghị với các
tướng , chợt có Mă Đại hoảng hốt về
thưa :
- Chú và em đều bị Tào Tháo giết rồi .
Mă siêu hỏi hết đầu đuôi , chừng nghe xong
té lăn xuống đất mà khóc . Các tướng vực
lên khuyên giải , bỗng nghe có thơ của Huyền Đức
.
Mă Siêu cho đem ngay vào xem , trong thơ nói Mă Siêu cứ
đánh Tào Tháo mặt hữu , c̣n mặt tiền Huyền
Đức sẽ trợ lực trừ đứa gian thần
.
Nhưng không hề có chuyện quân Lưu Bị cử đi
"trợ
lực trừ đứa
gia thần!"
Lúc đầu
Mă Siêu có được sự giúp đỡ
của đại quân của Hàn Toại, một người bạn của Mă Đằng (Mă
Đằng là cha của Mă Siêu)
Mă Siêu đánh cho Tào Tháo thất
điên bát đảo:
Trích:
Binh Tào cả sợ,
đua nhau chạy tán loạn, c̣n Bàng Đức và Mă Đại
th́ cố t́m Tào Tháo bắt.
Tào Tháo đang chạy nghe có tiếng reo :
- Ngựi mặc hồng bào là Tào Tháo .
Tào Tháo liền vứt bỏ
ngay hồng bào.
Liền có tiếng kêu lớn :
- Thằng râu dài là Tào Tháo , Tháo thất kinh lấy gươm
cắt bỏ chùm râu chạy trốn.
Lại có tiếng la :
- Tào Tháo vừa cắt râu, thằng nào cắt râu là Tào
Tháo.
Tào Tháo lấy ngay lá cờ nhỏ bao kín cả cổ mà
chạy. Chạy một quăng, vừa quay nh́n lại th́ thấy
Mă Siêu đuổi tới. Tào Tháo liền chạy quanh một
gốc cây đại thọ, Mă Siêu giơ thương phóng
thiệt mạnh, nhưng không trúng Tào Tháo, cắm phập
vào thân cây , chừng rút được mũi thương
ra, Tào Tháo đă trốn thoát mà không sao t́m thấy !
Nếu binh Lưu Bị tiến đánh Hứa
Đô lúc nầy th́ Tào Tháo phải bị diệt. Nhưng Khổng Minh không
ra quân.
Sau đó Tào Tháo dùng
kế ly gián, khiến Mă Siêu đại bại.
Trích:
Hàng Toại sợ Mă Siêu
giết, đành nghe lời viết thư hàng Tào Tháo.
Tào Tháo mừng rỡ phong Hàng Toại làm Tây Lương
Thái Thú.
Mă Siêu hay tin lập tức dẫn Bàng Đức, Mă Đại
tới dinh Hàng Toại.
Mă Siêu chém trúng tay Hàng Toại, tay tả rớt xuống
đất.
Các tướng Hàng Toại xông vào đánh, chừng Mă Siêu
dẹp xong th́ Hàng Toại đă được thủ hạ
mang đi.
Lúc đó, quân Tào kéo tới đánh, hàng ngũ bên Mă Siêu
hỗn loạn, Mă Siêu nhờ Bàng Đức và Mă Đại hộ
vệ , chạy thoát khỏi ṿng vây.
Tào Tháo thâu được ải, phong Hàng Toại chức
Thái Thú như cũ.
Cho nên
Quí vị có thấy binh của Lưu Bị
đến tiếp viện Mă Siêu để "trợ lực trừ đứa
gia thần!" không ? KHÔNG.
Đó là bộ mặt thật của Khổng
Minh: ai chết mặc bay.
III. KHỔNG
MINH là CỰC KỲ NGU XUẨN
A. KHÔNG BIẾT
TRỪ TƯ MĂ Ư
1.
BỐI CẢNH:
Trong hàng ngũ nước Ngụy do Tào
Tuấn lên ngôi cai trị, Khổng Minh sợ nhất là Tư Mă
Ư.
Cho nên Khổng Minh t́m cách
trừ khử Tư Mă Ư trước khi tiến đánh Tào
Tuấn.
2.
CHỦ MƯU
Trích:
C̣n về phía Tây Thu.c. Khổng Minh được tin ấy thất kinh, nói rằng :
- Tào Phi chết, Tào Tuấn lên thay chuyện đó chẳng can ǵ , duy có
việc Tư Mă Ư làm Đề đốc, quản nơi Tây Lương th́ thiệt là cái họa lớn cho ta .
Mă Tắc nói :
- Tư Mă Ư thế nào mà Thừa Tướng phải ngại ?
Khổng Minh nói :
- Một tên đa mưu túc trí .
Mă Tắc nói :
- Vậy tôi xin dâng một kế khiến Tư Mă Ư phải chết trong tay Tào Tuấn .
Khổng Minh hỏi th́ Mă Tắc thưa :
- Ư là đại thần bên Ngụy , nhưng Tào Tuấn rất nghi kỵ , sao ngài không sai người đến Lạc Dương và
Nghiệp Quận đổ vấy lên rằng : Tư Mă Ư muốn làm phản, lại giả làm tờ bản văn của Tư Mă Ư dán khắp nơi, khiến Tào Tuấn sanh nghi mà
giết Tư Mă Ư .
Khổng Minh khen phải, bèn sai thi hành y kế .
Ngày kia, có quân do thám gỡ một bản văn về dâng Tào Tuấn.
Tờ cáo thị như sau : Ta là Tư Mă Ư, lănh chức Phiêu Kỵ tướng quân,
thống lănh các đạo binh nơi Tây Lương, nay cáo thị cùng thiên hạ rằng : Xét ra Thái Tổ Vơ Hoàng Đế ư
muộn lập Tử Kiến lên nối ngôi, chẳng may bị những lời gian nịnh nên phải nín lă.ng. Nay Tào Tuấn vốn không đức hạnh, lại chiếm ngôi cao, rất phụ lời di chúc của Thái Tổ . Nay ta ứng ḷng trời, thuận ḷng người, hẹn ngày dấy binh làm thỏa ḷng trông cậy của muôn dân.
Vậy hăy qui thuận theo Tân quân. Nếu không theo sẽ bị tru di tam tô.c.
Tào Tuấn đọc xong thất kinh bèn hỏi các quan.
Huê Hâm tâu :
- Tư Mă Ư xin trấn nơi Tây Lương cũng v́ ư đồ . Lời của Thái Tào xưa kia khuyên không nên phó thác binh quyền cho y, quả đă thành sự thâ.t.
Vương Lăng tâu :
- Tư Mă Ư đa mưu túc kế , không kịp trừ ắt sinh đại họa .
Tào Tuấn định thân chinh mà
trừ Mă Ư , nhưng Tào Chơn tâu :
- Không nên, Văn Hoàng Đế đă thác cô cho người có lư nào Tư Mă Ư sớm thay ḷng như vậy . Có
thể là kế ly gián của Thục hay Ngô. Xin bệ hạ hăy xét lại ?
Tào Tuấn nói :
- Nếu chần chờ, nhỡ y thiệt tâm làm phản th́ sao ?
Tào Chơn tâu :
- Chẳng khó chi , Bệ hạ giả đ̣ ngự giá đi chơi, đến coi động tịnh thế nào rồi sẽ khiến đến trước xe mà
bắt cũng chưa muô.n.
Tào Tuấn nghe theo, bèn truyền xe giá đến thẳng Ung Châu .
Tư Mă Ư được tin, sai kiểm điểm ba vạn binh ṛng ra nghinh đón .
Quan cận thần tâu :
- Tư Mă Ư thật đă rắp tâm làm phản nên đem binh chống cự .
Tào Tuấn liền khiến Tào Hưu đi trước ứng chiến.
Tư Mă Ư thấy vậy, bèn qú móp mà nghinh tiếp thánh giá .
Tào Hưu liền bước tới nói :
- Trọng Đạt đă lănh lời thác cô của Tiên Đế sao c̣n làm phản ?
Tư Mă Ư cả kinh, hỏi lại đầu đuôi, rồi thưa :
- Như vậy là kế ly gián của Ngô hoặc Thu.c.
Nói đoạn truyền quân binh lui hết, một ḿnh đến trước Tào Tuấn qú lạy mà khóc :
- Tôi thọ lời thác cô của Tiên đế, dám đâu phản phúc như vậy .
Tào Tuấn c̣n do dự th́ Huê Hâm tâu :
- Chớ nên phó thác binh quyền cho y nữa . Hăy cất chức y cho về điền lư !
Tào Tuấn nghe lời, cho Tư Mă Ư về làng, và truyền Tào Hưu quản thủ binh mă Ung Châu và Lương Châu .
Quân thám thính về báo cho Khổng Minh.
Khổng Minh cả mừng nói :
- Ta muốn phạt Ngụy đă lâu, ngặt có Tư Mă Ư . Nay sự thể đă xong, c̣n chờ ǵ nữa . Bèn xin Hậu chúa lănh binh đánh Ngụy .
3.
MƯU NỬA VỜI:
V́ Tư Mă Ư chỉ mới bị tước
hết binh quyền, cho nên
Khi Khổng Minh khởi binh đánh Ngụy
của Tào Tuấn th́ đương nhiên Tư Mă Ư được đắc dụng trở lại.
Trích:
Chơn và Hoài không biết
chạy đàng nào, bèn cởi hết áo măo, trốn vào
đám tàn quân mà thoát thân.
Sau đó Chơn và Hoài sai người về Lạc Dương
xin cầu cứu.
Ngụy Chúa Tào Tuấn ngày ấy lâm trào, quan cận thần
tâu :
- Đại Đô Đốc Tào Chơn thua binh Thục mấy trận,
Tây Khương đến cứu cũng bị đánh
lui. T́nh thế rất nguy !
Tào Tuấn thất kinh hỏi
:
- Binh Thục thế mạnh như vậy. Ai dám đến
tiếp ứng Tào Chơn ?
Hỏi luôn mấy tiếng,
không thấy ai dám ra lănh binh.
Huê Hâm tâu :
- Xin Bệ Hạ hăy ngự giá thân chinh, quân sĩ mới
hết ḷng trừ binh Thục.
Quan Thái Phó Chung Do tâu :
- Tôi xin tiến cử một người trừ được
Khổng Minh .
Tào Tuấn hỏi ai, Chung
Do thưa :
- Trước kia Khổng Minh đă dùng quỉ kế ly gián
để Bệ Hạ truất quyền Tư Mă Ư. Nên từ
đó Khổng Minh hoành hành. Nay xin Bệ Hạ xét dùng lại
Ư th́ lo ǵ việc trừ Tây Thục.
Tào Tuấn nói :
- Trẫm cũng ăn năn về việc ấy, song không
biết tính thế nào ? Vậy nay Tư Mă Ư Trọng Đạt
ở đâu ?
Chung Do tâu :
- Mới đây tôi nghe Trọng Đạt ở Huyễn Thành,
vậy xin Bệ Hạ cho vời tới, rồi phục
nguyên chức, sau đó sai y đem binh đánh Thục th́
ắt vẹn toàn.
Tào Tuấn bèn một mặt
sai sứ đến phong Tư Mă Ư điều khiển.
Khổng Minh từ ngày ra binh luôn luôn toàn thắng.
Bỗng có tin quan trấn thủ Vĩnh An Cung là Lư Nghiêm
sai con đến ra mắt.
Khổng Minh nghe báo, tưởng Đông Ngô sanh tâm lấn cơi,
bèn đ̣i con Lư Nghiêm vào.
Lư Phong thưa :
- Tôi đến để báo tin mừng cho Thừa Tướng.
Khổng Minh hỏi, Phong thưa
:
- Trước kia Mạnh Đạt đầu Ngụy là chuyện
bắt buột. Vả lại lúc ấy Tào Tháo c̣n trọng
dụng y, giao cho hết trách nhiệm. Đến khi Tào Phi chết,
Tào Tuấn lên ngôi, nhiều người ghen ghét, nên Mạnh
Đạt có ư muốn về với Thục. Lại muốn
kéo binh Thượng Dung thẳng đến lấy Trường
An, giúp cho binh Thục. Vậy cha tôi khiến đem thư
đến cho Thừa Tướng.
Khổng Minh xem thư cả mừng. bèn trọng thưởng
Lư Phong.
Bỗng có tin báo, Ngụy Chúa, một phía thân chinh đến
Trường An, một phía cho Tư Mă Ư làm chinh Tây Đô Đốc
, khởi binh đến chống ta.
Khổng Minh nghe báo cả kinh.
Đúng lư ra phải luôn luôn
cho người
hối lộ để dèm pha Tư Mă Ư với Tào Tuấn, làm sao cho Tào Tuấn sanh
nghi cho binh đi bắt Tư Mă Ư, hoặc bức tử Tư
Mă Ư. Hay hơn nữa là
lúc Tư Mă Ư bị áp bức th́ cho người đến dụ Ư về hàng nhà
Hán. Nhưng tiếc thay Khổng minh không đủ khôn để thi hành kế ly
gián đến cùng.
Thế rồi Khổng Minh 6
lần đối đàu với Tư Mă Ư, Khổng Minh đều thua.
B.
BÀI HỌC
QUẢN TRỌNG
1.
BỐI CẢNH:
Quản Trọng rất tài giỏi đă
pḥ giúp Tề Ḥan Công lên làm bá chủ chư hầu.
Khổng Minh tự ví ḿnh giỏi như
Quản Trọng thời Xuân Thu Chiến quốc, cả ngàn năm trước.
Trên thực tế:
Sau khi Lưu Bị chết th́ trong triều lúc bấy giờ các
tướng giỏi chỉ c̣n có Triệu Tử Long. Văn thần
th́ chẳng có
ai là giỏi.
2. CHỦ MƯU:
Ư
chí của Khổng Minh là đánh trung nguyên, hưng phục nhà Hán.
Mà v́ không thấy cái sai của Quản
Trọng, cho nên Khổng Minh lúc nào cũng đơn độc và
dĩ nhiên thất bại.
3.
SAI LẦM
Khổng Minh không thấy cái sai
lầm ghê
gớm của Quản Trọng là chính Quản Trọng không biết đào tạo kẻ
thừa kế ḿnh, cho nên khi Quản Trọng qua đời th́ cơ nghiệp của
ông cũng bị tiêu tùng luôn, đến nỗi vua Tề Ḥan Công bị bỏ đói
đến chết !
Thế mà Khổng Minh không biết sửa
cái khuyết điểm đó, cho nên y không cố gắng thu nhận đồ đệ giỏi
để nối chí ḿnh, y không biết đào tạo lớp trẻ thật nhiều để khuông pḥ
xă tắc. Sau cùng y mới nhận một đệ tử là Khương Duy (quá ít)
Gian ác và ích kỉ như Khổng Minh
th́ thua là phải, sao lại
trách ông Trời ?
C. BÀI HỌC
HÀN TÍN
1.
BỐI CẢNH
Lập khu an ṭan tại Hán
Trung như thời Lưu Bang th́ đúng rồi.
Tuy nhiên Khổng Minh không học được
mưu lược của Hàn Tín đă xử dụng hơn hai trăm năm trước.
Muốn tiến quân từ Hán
Trung ra đánh Trung Nguyên th́ phải đi qua dăy núi Kỳ Sơn có địa
thế vô cùng hiểm trở, dưới 3 yếu tố:
- đường hẹp, đại quân khó tiến
nhanh
- địch ở trên cao điểm tấn công
rất dễ quân binh di chuyển bên dưới
- đường vận lương có thể bị
cắt đứt bất cứ lúc nào.
Cho nên 6 lần Khổng Minh xuất quân
đi qua đường nầy để đánh Trung nguyên là
6 lần thất bại.
2.
KHÔNG HỌC ĐƯỢC KẾ SÁCH của HÀN TÍN
Mưu lược của Hàn Tín
khi trước là "Minh tu Sạn đạo, ám độ Trần Thương".
Tất cả tâm huyết của trận
chiến nầy đặt nặng ở sự chuẩn bị hành quân : ṭan thể
nổ lực của Nguyên soái Hàn Tín là dồn vào công tŕnh duy nhất:
đường Sạn đạo (xuyên qua dăy núi Kỳ Sơn) được ngày đêm tu chỉnh để đại quân có thể
đi xuyên núi tiến đánh Trung nguyên: công tŕnh xẻ đá, lấp
khe hay làm cầu để đại quân xử dụng được là vạn nan.
Công tŕnh nầy dù mười năm
cũng khó ḥan thành. Cho nên phía Hạng Vơ chẳng cần lo sợ
chi cả.
Trích
( Hán Sở Tranh hùng, hồi thứ 20 ):
[ nói về phía Hạng Vơ ]
Từ
khi Chương Hàm được phong làm Ung vương,
trấn Tam Tần, sai cháu là Chương B́nh vào giữ
ải Đại Tản Quan để đề pḥng quân Hán
Trung.
Chương
Hàm lại hạ chỉ truyền rằng :
"Phải giữ
vững cửa quan, hễ có tin tức ǵ không được
án động, phải cấp báo với Tam Tần để
liệu đường pḥng bị."
Nay,
nhân nghe tin Hán vương dùng Hàn Tín làm Nguyên Soái ; lại
nghe báo Phàn Khoái làm Tiên phong, tu bổ Sạn đạo,
để hưng binh Đông chinh, Chương B́nh lập tức
phi báo với Ung vương.
Chương
Hàm nghe báo cười lớn, nói với kẻ tả hữu
:
-
Hàn Tín trước kia ở Sở là một tên vác giáo
theo hầu, nay bỏ Sở về Hán, chẳng qua cũng
chỉ để sai khiến mà thôi, không biết v́ lẽ
ǵ mà Hán vương lại phong làm Nguyên Soái ? Vả Hàn
Tín là kẻ đê tiện thuở hàn vi làm lắm chuyện
hèn mạt, nhất đán được phong làm tướng
th́ ba quân c̣n ai phục, làm sao điều khiển nổi
chư tướng ?
Lại
như Sạn đạo dài ba trăm dặm, đă bị
đốt phá mà tu bổ lại th́ biết bao giờ mới
xong ? Cách hành binh ấy chẳng qua là mưu trí của
đứa tiểu nhân, làm tṛ cười cho thiên hạ.
Người chỉ huy sự tu bổ Sạn
đạo là tướng Phàn Khoái, tính nóng và hung tợn, cho nên các thuộc
cấp sợ bị bắt tội mới phải đang đêm bỏ trốn sang xin đầu
hàng quân Hạng Vơ.
Bất th́nh ĺnh, Hàn Tín cho
rút gần hết quân ở Sạn đạo để tiến đánh Tam Tần. Đó là bắt
đầu phát
động kế sách: dương đông kích tây.
Trích
( Hán Sở Tranh hùng, hồi thứ 21 ):
Nhắc
qua việc bên Sở, quan trấn thủ Tản Quan là Chương
B́nh từ khi được hai tướng Diêu Long và Ngân
Vũ đem dân phu đến đầu hàng, ngày ngày sai
quân lính đi thám thính xem Sạn đạo tu bổ đă
xong chưa.
Một
hôm, có quân về báo :
-
Sạn đạo vẫn chưa tu bổ xong, mà người
đốc công nay không phải Phàn Khoái nữa.
Chương
B́nh hỏi :
-
Ai đến thay cho Phàn Khoái vậy ?
Quận
sĩ thưa :
-
Viên nha tướng tên Tôn Hưng, c̣n dân phu mỗi ngày một
ít đi, việc Đông chinh cũng không nghe thấy động
tĩnh ǵ nữa.
Diêu
Long nói :
-
Người Hán Trung chỉ thị uy thế thôi, chứ tài
nào thoát ra khỏi Bao Trung được ?
Ngân
Vũ nói :
-
Mấy năm nay Bao Trung được mùa, dân t́nh sung măn,
Hán vương chỉ hưởng lạc, đâu c̣n nghĩ
đến việc lớn
Chương
B́nh nói :
-
Cứ xem Hán vương dùng Hàn Tín đủ biết con
người thấp thỏi, không có con mắt tinh đời
rồi.
Ba
người đang bàn luận, bỗng có quân vào báo :
-
Phàn Khoái dẫn quân đến cửa quan đốc quân
đánh thành.
Chương
B́nh nghe báo tái mặt, vội vă cấp báo cho Chương
Hàm biết để đem quân đến cứu , và bàn
với Diêu Long, Ngân Vũ :
-
Phàn Khoái đă đến đây, ta phải ra quân cự
chiến.
Vậy
hai ngươi đốc quân canh bốn mặt thành cho
Nghiêm ngặt.
Hai
người đồng thanh nói :
-
Xin tướng quân cứ an ḷng. Chúng tôi nguyện tận
lực
Chương
B́nh dẫn ba ngàn quân xuống cửa Đông, thấy quân Phàn
Khoái đội ngũ chỉnh tề, giáo gươm sáng
chói, đàng sau có Tân Kỳ áp hậu, sát khí đằng
đằng.
Phàn
Khoái ngồi trên ngựa, mặt hầm hầm như than
lửa đỏ, thấy Chương B́nh kéo quân ra, hét lớn,
nói :
-
Bọn bây đem hai mươi vạn quân Tần đầu
Hạng Vũ để cho Hạng Vũ chôn sống cả.
Nay lại c̣n tham danh làm tướng, chẳng hổ lắm
sao ?
Chương
B́nh cũng quát lớn nói :
-
Hán vương nhà ngươi được thụ phong nơi
Bao Trung lẽ ra phải an phận chăn dân, giữ đạo
chư hầu, cớ sao c̣n dám phạm đến đất
đai ta ? Nếu muốn sống phải kéo quân về kẻo
hối không kịp.
Phàn
Khoái nổi giận, cầm kích đâm thẳng tới.
Chương
B́nh đưa dao ra đỡ. Giao chiến được
hai mười hiệp, Chương B́nh đuối sức,
quất ngựa bỏ chạy.
Tân
Kỳ lập tức xua đạo hậu quân đuổi
theo.
Chương
B́nh chạy vào thành đóng kín cửa lại.
Phàn
Khoái và Tân Kỳ đắc thắng thu quân về trại.
Hôm
sau, Phàn Khoái dự bị các hỏa pháo, hỏa tiễn,
kéo đến dưới thành khiêu chiến.
Chương
B́nh đóng cửa, cố thủ không ra.
Phàn
Khoái chẳng biết làm sao, c̣n đang nghĩ kế th́ có
tin Hàn Nguyên soái đă kéo quân đến nơi.
Phàn
Khoái và Tân Kỳ vội vă ra khỏi trại ba dặm nghênh
đón.
Hàn
Tín đến cửa Tản Quan, xem xét mọi nơi, thấy
được ám hiệu của ḿnh, biết Chương
B́nh đă trúng kế, đang trọng dụng Diêu Long và
Ngân vũ, liền truyền quân đốt hỏa pháo và
bắn hỏa tiễn tung vào cửa quan.
Quân
canh rối loạn, không dám lên mặt thành chống giữ.
Chương
B́nh nóng ruột, thân dẫn quân sĩ lên mặt thành .
Lúc
đó Ngân Vũ, Diêu Long và một trăm dân phu đầu
hàng trước kia, cũng đều cầm giáo lên mặt
thành cả.
Hàn
Tín giơ roi quất ngựa đến nói :
-
Chương B́nh ? Bá vương nhà ngươi vô đạo
giết vua Nghĩa Đế, bội ước với Hán vương,
ḷng dân căm phẫn.
Nay
ta đem quân đến đây quyết dẹp loạn, trừ
đứa hung tàn, cứu muôn dân. Nếu ngươi giác
ngộ đầu hàng sẽ khỏi
tội
chết.
Chương
B́nh nói :
-
Ta đây là quư tộc của Ung vương, làm sao lại
hàng đứa luồn trôn thiên hạ.
Chương
B́nh vừa dứt tiếng th́ Diêu Long và Ngân Vũ xông
đến bắt Chương B́nh trói lại. Một trăm
dân phu đều bao quanh, cầm binh khí canh giữ.
Ngân
Vũ giơ gươm lên trời nói lớn :
-
Hỡi binh sĩ, Hán vương là một minh quân, giàu
đạo đức đáng cho chúng ta tôn thờ. Nếu
kẻ nào đầu hàng sẽ được thu dụng,
kẻ nào chống lại sẽ rơi đầu.
Quân
sĩ trong thành thấy chủ tướng đă bị bắt,
đều bỏ vũ khí, qú móp xuống đất.
Diêu
Long, Ngân Vũ sai mở cửa giải Chương B́nh ra.
Hai
người này đâu phải ai xa lạ, chính là Chu Bột
và Trần Vũ, tướng của Hán Vương. Trước
đây Hàn Tín sai Lục Giả đến Sạn đạo
bảo Phàn Khoái sai Chu Bột và Trần Vũ giả cách
đầu hàng. Đợi khi Hàn Tín đến th́ dùng đá
dựng ở cửa quan làm ám hiệu, và lợi dụng
lúc Hàn Tín công thành bắt Chương B́nh.
Đó
là kế "Minh tu Sạn đạo, ám độ Trần
Thương".
V́
vậy chỉ trong mười hôm, Hàn Tín đă hạ
được Tản Quan, đệ nhất kỳ công
trong bước đường Đông chinh của Hàn Tín.
Hàn
Tín vào thành, vỗ an trăm họ, rồi sai dọn dẹp
các công thự để chờ đón rước Hán vương.
Quân
sĩ giải Chương B́nh đến, Hàn Tín truyền
rằng :
-
Ngươi là cháu Chương Hàm, làm. quan với Sở,
trấn thủ ải này, nay bị bắt đáng lẽ
phải chém, song người là đứa đê hèn, dẫu
có chém cũng chỉ bẩn gươm, nên ta giao người
cho quan Quân Chính quản thúc trong quân để sai khiến.
Nếu có hành động nào ngang ngạnh chẳng toàn
mạng.
Chương
B́nh mừng rỡ dập đầu xuống đất
lạy tạ, rồi lủi thủi theo quân sĩ bước
ra.
Bỗng
có tin báo xa giá Hán vương đă gần đến
Tản Quan.
Hàn
Tín liền đem văn vũ ra khỏi thành mười
dặm tiếp đón.
Hán
vương thấy hạ được Tản Quan, ḷng
vui khôn tả truyền chỉ cho Hàn Tín được lên
ngựa theo về Tản Quan.
Hán
vương nói :
-
Tản Quan là chỗ yết hầu của Tam Tần, Nguyên
soái không tốn một tên quân mà hạ được,
khiến cho Tam Tần nghe tin phải vỡ mật, công
ấy thật đáng khen.
Khổng Minh đă không biết học
người xưa, mà cứ húc đầu 6 lần vào ghềnh đá Kỳ sơn. Thua
là phải.
3.
LỤC XUẤT KỲ SƠN là mua lấy ĐẠI BẠI và
chứng tỏ cái NGU
Khổng Minh sau Hàn Tín
cả mấy trăm năm mà chẳng có rút ra được một chút khôn nào cả.
Y cứ húc đầu vào rọ Kỳ Sơn th́ chỉ chuốc lấy thảm bại.
Cuối cùng
Trích:
Nói đoạn, sai làm thịt
trâu heo đến miếu Chiêu Liệt Hoàng đế [
Lưu Bị ] mà
khấn.
Khổng Minh khóc :
- Tôi thọ ơn Tiên chúa rất nặng, đă năm
phen ra khỏi Kỳ Sơn mà chưa toại ḷng. Lần này
tôi nguyện tiêu diệt phản tặc khôi phục Trung
Nguyên về cho Hớn đế .
Tế xong bèn bái tạ Hậu chúa, suốt đêm thẳng
đến Hớn Trung để tính việc xuất chinh.
Khổng Minh hết số trong kỳ khởi
binh thứ sáu nầy
V́ quá tự phụ, Khổng Minh cứ
thậm thụt ra vào Kỳ Sơn, mà không biết dùng
- dương đông kích tây,
lợi dụng yếu tố bất ngờ
- trá hàng để chiếm thành
giặc do tạo được nội ứng để chiếm thành tŕ mà không cần công
thành.
2 kế sách nầy phải thi hành cùng
một lúc như Hàn Tín đă thi hành khi xuất chiến Đông chinh, chỉ
một trận là thủ thắng.
IV. KHỔNG
MINH là ÁC MỘNG của TỪ THỨ
A. BỐI CẢNH
Từ Thứ là người biết
coi tướng mạo, ông ta cực chẳng đả mới bỏ Lưu Bị mà phải
về đầu hàng Tào Tháo, v́ Tào Tháo cho thi hành kế sách độc hại
do có người cho biết Từ Thứ là con chí hiếu, Tào Tháo cho bắt giam bà mẹ ông
ta, rồi cho người giả tuồng chữ của bà, viết thơ bảo Từ Thứ
phải bỏ Lưu Bị mà qui Tào !
Khi chia tay để về với mẹ, năm
lần bảy lượt, Từ Thứ cùng Lưu Bị ứa nước mắt thảm thương.
Trích:
"Tào Nhơn lại kễ
sở dĩ bị thua là v́ bên địch có Đơn Phước
làm quân sư.
Tào Tháo hỏi các mưu sĩ :
- Đơn Phước la ai ?
Tŕnh Dục cười mà rằng :
- Thực ra người ấy không phải là Đơn Phước,
mà đích thị Từ Thứ, lúc nhỏ ham học, lớn
lên làu thông thế sự, hay chơi với Tư Mă Huy.
Tào Tháo hỏi :
- Tài ông so với Từ Thứ thế nào ?
Tŕnh Dục thưa :
- So với y, tôi là kẻ bất tài !.
Tháo lại hỏi làm sao mà vời Từ Thứ về
được với ḿnh.
Tŕnh Dục nói :
- Từ Thứ là con chí hiếu, chỉ c̣n mẹ. Nay sai bắt
mẹ y, bảo bà ấy viết thư gọi con về là
Từ Thứ phải vâng lời.
Tào Tháo liền cho đi bắt Từ mẫu đưa về,
đối đăi rất trọng hậu rồi hỏi han
:
- Tôi nghe con bà là người hào kiệt trong thiên hạ,
nay lại đem tài pḥ kẻ phản phúc triều đ́nh
là Huyền Đức, vậy xin bà viết bức tâm thư
bảo Từ Thứ về đây tất triều đ́nh
sẽ trọng đăi.
Từ mẫu lại hỏi tánh t́nh Lưu Bị ra sao ?
Tào Tháo nói :
- Nó là kẻ tiểu tốt, mạo nhận họ nhà vua,
bề ngoài ra vẻ quân tử mà trong th́ ḷng dạ tiểu
nhơn .
Nghe xong, Từ mẫu liền quát lớn :
- Huyền Đức là ḍng dơi nhà Hán, vua cũng gọi là
hoàng thúc, lại là kẻ anh hùng, thiên hạ đều
biết tiếng, con ta pḥ người th́ lựa đáng
minh chúa, c̣n ngươi mới thiệt là gian thần phản
trắc đó .
Tào Tháo đă toan cho đem chém th́ Tŕnh Dục vội can
?
Từ mẫu dám nói lớn là cầu cho được chết
để trọn nghĩa.
Từ mẫu mà chết th́ Từ Thứ sẽ hết ḷng
giúp Lưu Bị. Vả lại c̣n Từ mẫu là c̣n có
cách cho Từ Thứ quay về.
Sau đó Tŕnh Dục tự nhận là bạn của Từ
Thứ đến thăm viếng Từ mẫu luôn luôn, Từ
mẫu cảm động có viết thư để cảm
tạ.
Tŕnh Dục liền bắt chước tuồng chữ của
Từ mẫu viết cho Từ Thứ một bức thư
rằng .
" Từ khi em con là Từ Khương khuất bóng theo
thân phụ, mẹ ở lại đây ṿ vơ một ḿnh.
Nay v́ tin con bội phản, chống lại triều đ́nh,
mẹ bị Thừa Tướng cho bắt mang về Hứa
đô. May thay có bọn Tŕnh Dục bảo lănh, nay nếu
con quay về mau th́ mẹ được thư thả, ngày
bắt được thư này, mong con nhớ nghĩa cù
lao trở về cùng mẹ cho trọn hiếu đạo.
Mẹ không cần viết nhiều, v́ nếu con trái lời
mẹ không về đầu th́ tánh mạng của mẹ
cũng như chỉ mành truớc gió mà thôi !".
Từ Thứ được thư th́ nước mắt
tuôn xuống như mưa, vào ra mắt Lưu Bị mà rằng
:
-Tôi chẳng phải Đơn Phước mà là Từ Thứ,
vốn muốn dốc ḷng pḥ Chúa Công, nhưng nay mẹ
già bị Tào Tháo bắt giử, mẹ tôi lại viết
thư cho tôi nên không thể không về cứu mẹ. Vậy
xin Chúa Công cho tôi về báo đền ơn mẹ, sau này
gặp nhau lại không biết .
Huyền Đức khóc róng mà nói :
-T́nh nào cho bằng t́nh mẹ con, c̣n làm sao mà nói nữa.
Xin quân sư đừng lo ǵ cho tôi nữa mà ráng tṛn chữ
hiếu .
Từ Thứ toan đi ngay, Huyền Đức xin hăy nán lại
một đêm thôi.
Đêm ấy Tôn Càng lén khuyên Huyền Đức :
- Việc binh cơ của ta, Từ Thứ biết hết,
chớ để va đi.
Huyền Bức nói :
- Tào Tháo giết Từ mẫu rồi , ḿnh dùng con, đó
là ḿnh bất nhơn. Không cho đi để t́nh mẹ
con không trọn, đó là bất nghĩa . Đừng bảo
ta làm điều quấy .
Rồi sau đó Huyền Đức và Từ Thứ chuyện
tṛ khóc lóc tới sáng th́ quân sĩ bày tiệc tiễn hành.
Từ Thứ bước đi, Huyền Đức đi theo
măi rồi mới chịu lên ngựa.
Huyền Đức lại dặn :
- Tôi vô Phước chẳng đặng tiên sanh giúp . Vậy
về với tân chúa, xin rán lập công danh để tiếng
ngàn đời .
Từ Thứ khóc nói :
- Tội dù có buộc ở bên Tào cũng nguyện không
bao giờ giúp Tào một mưu kế nào hết .
Nói rồi Từ Thứ ra đi, Huyền Đức khóc trông
theo măi."
Đối
đế lắm, khi nhận thấy Lưu bị quá bơ vơ, Từ Thứ mới quay ngựa
lại mà chỉ cho Lưu Bị phương cách đi cầu Khổng Minh đến giúp
đỡ.
Sự giới thiệu nầy rất miễn
cưỡng. Nhất định Từ Thứ không muốn vậy, mà v́ nghĩ rằng để
Lưu Bị trơ vơ th́ thế nào Lưu Bị cũng chết, v́ trong quá
tŕnh, không có mưu sĩ giỏi Lưu Bị đánh đâu thua đó.
Rất miễn cưỡng,
cực chẳng đả Từ Thứ, đă đi xa rồi, mới
quay ngựa lại để đề nghị Lưu Bị mời Khổng Minh
ra giúp, bởi nếu thấy
Khổng Minh là người tốt th́ hà cớ ǵ lại phải suy đi tính tới
lâu như vậy, nhất là nơi cư ngụ của Khổng Minh ở rất gần đây
thôi.
B. KHÔNG THỂ
CỘNG TÁC VỚI KHỔNG MINH
Khi thấy Từ Thứ về đến
th́ Từ
mẫu treo cổ tự tử:
Trích:
Hay tin Từ Thứ tới
Hứa Xương.
Tào Tháo bèn ra khỏi thành mà nghênh đón.
Từ Thứ vào tận phủ bái yết rồi xin đi
thăm mẹ.
Tào Tháo ḍ ư Từ Thứ :
- Bậc cao minh như tiên sinh sao thờ Lưu Bị làm vậy
?
Từ Thứ nói .
- Tôi luân lạc giang hồ, gặp được Huyền
Đức kết bạn rất thân . Nay mẹ tôi ở
đây th́ lại mong ơn Thừa Tướng, thiệt
chẳng dám quên.
Tháo nói :
- Ông th́ phụng dưỡng mẹ già, tôi lại
được nghe lời ông chỉ bảo .
Từ Thứ liền tới
hầu mẹ, lạy khóc ở dưới chân.
Tù Thứ bẫm :
- Được thư mẹ, con xin về hầu.
Từ mẫu ngạc nhiên
và nỗi giận :
- Ôi thôi, mi thờ đặng minh chúa mà mi không hiễu câu
trung hiếu khó lưỡng toàn sao ?
Tào Tháo là đứa dối vua hại dân, Lưu Bị là
bậc nhơn đức, ḍng dơi nhà Hớn. Nay lại tin
ở mấy chữ giả dối mà về đây, thiệt
c̣n mặt nào mà ngó tới ai nũa !
Từ Thứ chỉ lạy
phục không dám ngó lên.
Từ mẫu xô bàn rồi bước vào nhà trong.
Từ Thứ cứ qú mà chờ lệnh.
Giây lát gia nhân hớt hơ
hớt hăi chạy ra báo :
- Lăo phu nhân treo cổ tự vận rồi !.
Từ Thứ thất kinh vào
đỡ thây mẹ mà khóc rống.
1. XÉT TRƯỜNG HỢP BÀNG
THỐNG:
Xét thấy việc để Bàng
Thống đă bị hại khi đi đánh Ích Châu, th́ Từ Thứ nếu ở
cạnh
Lưu Bị cũng sẽ bị hại như vậy.
Không những Từ Thứ biết xem tướng
mạo, mà c̣n thấy rơ sự đố kỵ người tài của Khổng Minh
th́
Từ Thứ không thể cùng trào với Khổng Minh được.
2. TỪ
THỨ có nhiều CƠ HỘI về với LƯU BỊ mà KHÔNG VỀ:
Ngay trong trận Xích Bích,
nếu Từ Thứ muốn về với Lưu Bị th́ chỉ cần một chiếc thuyền
con cũng có thể đến Giang Hạ rồi.
Cái đau đớn nhất của
Từ Thứ là phải làm quan với Tào Tháo, người đă gây ra cái chết
cho mẹ ông ta.
Bà mẹ Từ Thứ tự vận, bà nhất
định không tuân lệnh Tào Tháo viết thơ khuyên con về giúp Tào.
Như vậy cũng như Tào Tháo giết
bà rồi.
Bà tự vận là để cho con bà phải
dứt khóat giúp Lưu Bị, v́ khi bà chết đi th́ không c̣n ǵ làm bận
bịu Từ Thứ nữa.
Từ Thứ không theo Tôn Quyền, v́
Tôn Quyền lúc nào cũng chủ mưu đánh Lưu Bị.
Từ Thứ không thể theo Lưu Bị,
v́ biết Khổng Minh sẽ mưu hại ḿnh.
Thảm thương thay, Từ Thứ chỉ
c̣n biết gởi tấm thân trở thành vô dụng nơi Tào Tháo.
Từ Thứ cứ ở bên Tào, mà không
đến giúp Lưu Bị, kể cả khi Lưu Bị lên ngôi vua, hùng cứ một
phương.
Thiên tài chí hiếu Từ Thứ
là con người thật sự đau khổ nhất, có tài mà không được thi
thố, có miệng mà không được nói, ai tai !
C.
KHỔNG MINH chưa ḷi rơ MƯU GIAN
Lưu Bị là hiền sĩ
đương thời,
các người trung quân ái quốc đều muốn phục vụ Lưu Bị, nhưng
Khổng Minh không ra thù tiếp Lưu Bị. Đến khi nghĩ
ra được độc kế sẽ dùng nhân lực của Lưu bị để mưu đồ
sau nầy th́ y mới chịu theo pḥ Lưu Bị.
Người đời chưa thấy rơ ràng
cái mưu gian của Khổng Minh v́ nó không có dịp để thi thố, v́
từ thất bại nầy đến thất bại khác, trong 24 năm trời, lục xuất
Kỳ sơn, hao binh tổn tướng mà không chiếm cứ thêm được tất đất
nào th́ y có dám giở tṛ ǵ ra được, ngoài cái âm vang của các
chiến công thời c̣n Quan Công, Trương Phi.
Không ai cản được La Quán Trung
ca tụng và đánh bóng Khổng Minh, nhưng phải đợi đến bài phân
tích nầy th́ gian tặc mới rơi mặt nạ giả nhân giả nghĩa.
V. SO SÁNH LƯU
BANG và LƯU BỊ
| |
LƯU BANG |
LƯU BỊ |
| Đạo đức |
3 |
10* |
| Mưu sĩ |
Hàn Tín, Trương
lương |
Khổng Minh,
Bàng Thống |
| Thừa tướng |
Tiêu
Hà |
Khổng
Minh |
| Đại tướng |
Phàn Khóai* |
Quan Công*Trương
Phi* Triệu Vân*
Hùynh Trung, Mă Siêu |
| Căn cứ điểm |
Hán
Trung |
Hán
Trung |
| Biết dùng người |
10* |
0 |
| Kết cuộc |
THẮNG* |
THUA |
VI.
TỔNG LUẬN
Khổng Minh là bậc kỳ tài
cổ kim hăn hữu, người đương thời thấu rơ tim đen của
y là Từ Nguyên Trực (Từ Thứ).
Ng̣i bút thần sầu quỉ khốc của
La Quán Trung đă đánh bóng Khổng Minh thật tài t́nh, và nhất là
miêu tả Khổng Minh như tận trung báo đền ơn sâu của Lưu Bị đă
tam đáo thảo lư, hạ ḿnh rước ông ta ra giúp nước.
La Quán Trung đă đề cao Khổng
Minh trong mọi lănh vực: trí, trung, quang minh, tiên liệu, cầu đảo
mưa gió, làm cho người đọc ai ai cũng kính phục.
La Quán Trung hành sự đúng theo
Nho giáo, quân sư phụ, kẻ hà hiếp vua như Tào Tháo, dù có tài giỏi
đến đâu, th́ cũng phải bị chỉ trích và miệt thị,
Chỉ có một người đương thời thấu rơ tim đen của
Khổng Minh là Từ Thứ.
ngày nay, dựa trên chứng tích rành rành,
có người thấu rơ
tim đen của Khổng Minh là Văn Lang.
"Vạn đại
lưu manh
Gia Cát Lượng . . ."
Xin mượn h́nh sau đây để
kết luận:
Họa
hổ, họa b́, nan họa cốt,
Tri
nhân, tri diện, bất tri tâm.
Vẽ cọp th́ vẽ được da, không
vẽ được xương cọp
Biết người, chỉ biết mặt, không
thể biết được ḷng.
|