|
||||||
|
Phó Chủ Tịch Ủy Ban Chống Khủng Bố LHQ Bao Che Kẻ Khủng Bố
(TC) Xâm Lăng Đất
Nước Ḿnh Ngày 10 tháng 1 năm
2008 H, Ngày 16-10-2007, tại
Đại hội đồng Liên hiệp quốc, 183/190 quốc gia đă bỏ phiếu chấp thuận cho Việt
Nam gia nhập Hội đồng Bảo an, giữ ghế không thường trực của Châu Á, nhiệm kỳ
2008/2009. Lập tức báo chí Cộng sản Việt Nam (CSVN) lên tiếng ca ngợi “chiến
thắng” đưa chúng lên đỉnh cao trên trường quốc tế, coi như có được nhờ sự ủng hộ
của hai thành viên thường trực nhiều thế lực là Trung quốc và Hoa Kỳ [với dụng ư
dùng nó làm lá phiếu ‘tay sai’]. Nhưng, Giáo sư Stein Tonnesson ở Na Uy lại cho
rằng: “Cùng với vị thế
lên cao trên trường quốc tế, nhờ tư cách thành viên Hội đồng Bảo an Liên hiệp
quốc, áp lực về các tiêu chuẩn nhân quyền cũng tăng theo”. Chưa ai thấy áp lực về
các tiêu chuẩn nhân quyền dành cho CSVN sẽ tăng theo như thế nào. Nhưng, kể từ
chiều tối ngày 2-1-2008, theo giờ Hà Nội, Thông Tấn Xă Việt Nam, cho biết: “Theo phân công
chính thức của Hội Đồng Bảo An, Việt Nam sẽ làm Chủ tịch Ủy ban về Xiêra Lêôn,
Phó Chủ tịch Ủy ban về Libăng, Cộng ḥa Dân Chủ Công Gô và Ủy Ban Chống Khủng Bố”. Trong các chức vụ được
đề cử đó chức vụ dành cho CSVN được
dư luận lưu ư hơn hết là Phó Chủ tịch Ủy ban Chống Khủng bố, v́ nó là sự mỉa mai
“không chịu nổi”, do CSVN đă từng có một quá khứ khủng bố hàng đầu thế giới, từ
vụ cải cách ruộng đất giết hại hơn nửa triệu người trong thập niên 1950, cho đến
vụ thảm sát Mậu Thân năm 1968, vụ pháo kích vào Trường Tiểu học Cai Lậy giết hai
vô số học sinh tiểu học, vụ ngược đăi và sát hại nhiều trăm ngàn người rớt nước
mắt buông súng và xuôi tay đầu hàng để bị lừa gạt đưa đi đày đọa trong các “trại
tù cải tạo”, vụ lưu đày khổ sai nhiều triệu người trên các vùng kinh tế mới, vụ
nhận ch́m hơn nửa triệu người dưới ḷng biển sâu trong biệt vụ lấy vàng đuổi
người ra khỏi nước và gài gạt người vượt biên để lấy của cho vào tù và bắn giết
không nương tay... Chưa hết, các cấp lănh
đạo hàng đầu của Phó Chủ tịch Ủy ban Chống Khủng bố nầy lại c̣n là những kẻ từng
lên tiếng ủng hộ kẻ khủng bố khủng khiếp Saddam Hussein, chúng muốn đưa người
sang làm cố vấn và cho bộ đội sang chiến đấu giúp khi tên trùm khủng bố này
đương đầu với kẻ chống khủng bố hàng đầu là Hoa Kỳ... Có người về hùa với
CSVN nói rằng đó là chuyện của quá khứ, bây giờ chúng đă thay h́nh đổi dạng theo
“kinh tế thị trường”, biến ḿnh thành những đại gia đỏ quanh năm hoan lạc như
những tên hoang dâm vô độ trong cung điện đỏ..., dưới sự nâng đỡ của Hoa Kỳ...,
nên không c̣n khủng bố nữa. Nhưng, khủng bố đâu có dứt, lắm lúc nó c̣n tệ hại
hơn nữa. Có lẽ nhờ được Hoa Kỳ nâng đỡ, rồi biết mánh của Hoa Kỳ, chúng cho
chuyển dạng khủng bố, nhằm che mắt dư luận, bằng thứ màng che quá mỏng, nên ai
cũng có thể thấy, nếu đừng quay lưng, hay bụm tay che mắt cho khỏi thấy, khi bị
cám dỗ bởi đủ loại quyền danh lợi lộc đỏ tanh mùi máu. Thay h́nh đổi dạng
không có nghĩa là không c̣n khủng bố, mà khủng bố đă hiện h́nh dưới dạng tinh vi
hơn; đó là chụp mũ cho những ai chúng muốn khủng bố là khủng bố để ra tay khủng
bố, đó là trường hợp của nạn nhơn Đỗ Thành Công [với bút hiệu Trần Nam - tác giả
một số bài viết trên mạng Internet kêu gọi dân chủ], trong tháng 7 năm 2006, khi
về thăm gia đ́nh ở Phan Thiết, Việt Nam, bị quy kết là có liên hệ với “tổ chức
khủng bố của Nguyễn Hữu Chánh” và “có ư định đánh bom ṭa Đại sứ Mỹ”, mà không
trưng được một bằng chứng cụ thể nào, nên khi bị các Dân biểu và Quốc hội Hoa Kỳ
lên án gắt gao, can thiệp dữ dội, và chính nạn nhơn cũng quyết liệt phản đối
bằng tuyệt thực và nhiều h́nh thức khác, khiến sau hơn 1 tháng giam giữ mà không
có cách ǵ để buộc tội, đành trả tự do, cho về Mỹ... chờ dựng chuyện khủng bố
khác.
Phóng viên Nguyễn
Thi Thanh Vân Đến tháng 11 năm 2007,
CSVN lại bắt giam một số thành viên của đảng Việt Tân ở Sài G̣n và vu cáo họ
“khủng bố”, nhưng không trưng được bằng cớ nào để biện minh cho việc câu lưu, kể
cả việc nhét vào hành lư của họ khẩu súng với mấy viên đạn. Nội vụ trơ trẽn bị
đích thân ông Đại sứ Mỹ Michael Michalak đ̣i điều tra cặn kẽ nguồn gốc khẩu súng
bị cho là dùng để khủng bố đó, sợ bị ḷi ra chuyện “của ḿnh hại ḿnh”, nên đành
kiếm chuyện “ép cung” rồi trả tự do cho họ về Mỹ cho yên chuyện. Cả nữ phóng
viên Nguyễn Thị Thanh Vân, mang quốc tịch Pháp, cũng bị CSVN cho vào tṛng, bắt
giam, nhưng không cách ǵ buộc được tội, đành nuốt nhục thả về Pháp. Từ đó, nh́n
vào nội vụ, có người không ngần ngại nói rằng: “Ông Nhà nước Việt
Nam này bắt người lạ quá và thả người cũng lạ quá. Mang súng lên máy bay mà được
thả th́ làm sao Nhà nước Việt Nam chống khủng bố được, làm sao Phó Chủ tịch Ủy
ban Chống Khủng bố Liên hiệp quốc làm chuyện chống khủng bố đuợc. May là họ
không đ̣i xin lỗi rồi mới chịu đi, không đ̣i đưa ra ṭa về tội vu cáo như ở Hoa
Kỳ”. Đối với người trong
nước th́ không cần quy chụp tội khủng bố để làm chuyện khủng bố, công an CSVN cứ
khơi khơi làm chuyện khủng bố khi thấy cần khủng bố để dằn mặt bất cứ ai chúng
cho là “bất đồng chánh kiến” với chúng. Điển h́nh là các trường hợp Linh mục
Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng giữa ṭa, nhân chứng Phạm Văn Trội bị ngăn chặn, hành
hung và bắt cóc ngay trước cổng ṭa, không cho vào ṭa làm chứng theo yêu cầu
của ṭa án; cùng lúc bắt một số người đưa đi ra khỏi khu vực toà án, rồi trục
xuất họ về địa phương cư trú; báo chí và các nhà ngoại giao ngoại quốc bị ngăn
không cho vào ṭa, một số được vào th́ không cho trực tiếp quan sát vụ án, mà
phải ngồi ở pḥng khác để theo dơi qua màn ảnh truyền h́nh; tại pḥng xử cho
công an la ó để áp đảo tinh thần luật sư...; đó chỉ mới là năm ba dẫn dụ trong
vụ án phúc thẩm hai Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân... khiến phiên
ṭa trở thành một phiên toà bịt miệng(!)khác nữa.
Cô Lữ Thị Thu Trang
bị công an giả côn đồ hành hung Chưa hết, trong thời
gian CSVN rêu rao là quên quá khứ hận thù, quên quá khứ khủng bố, mưu toan rửa
sạch bàn tay máu..., khủng bố cũng cứ khơi khơi được chúng nhắm thẳng vào các
nhà văn Dương Thu Hương lúc c̣n ở quê nhà, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy trước và
sau khi bị bắt giam..., 3 chị em họ Lữ bị công an giả côn đồ hành hung, cụ Hoàng
Minh Chính bị công an và “xă hội đen” đến ném mắm tôm pha nhớt xe vào nhà, vào
người nhà, thường xuyên hăm doạ đánh đập, chửi bới và quấy nhiễu; ông Nguyễn
Phương Anh bị ngang nhiên đánh cho bể đầu bầm ḿnh, khi đến thăm bạn...
Ông Nguyễn Phương
Anh bị công an hành hung Mặt khác, Khối 8406,
dân oan khiếu kiện, những người tranh đấu đ̣i dân chủ hóa đất nước thường xuyên
bị khủng bố dưới nhiều h́nh thức, bắt giam, mời thẩm vấn, lục soát nhà, tịch thu
máy móc, tài liệu. Đă có vô số người bị bắt không lư do, không biết bao giờ được
xét xử và người ta chưa biết họ bị qui cho tội nào, dầu thời gian giam giữ đă
kéo dài hơn một năm, có người bị mất tích, khiến nhiều tổ chức và chánh trị gia
trên thế giới đă gọi nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam là một “nhà nước khủng bố”
[terrorist-state] mặc dầu chúng đă công nhận và cam kết tôn trọng Hiến Chương
Nhân Quyền và Công Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, khi xin gia
nhập tổ chức Liên hiệp quốc, nhưng chưa bao giờ chịu thi hành. Chúng đă lợi dụng
chống khủng bố để đàn áp tiếng nói tự do, để khủng bố những nhà đấu tranh Dân
Chủ Hóa Việt Nam! Có người nghe tin CSVN
được bầu làm Phó Chủ tịch Ủy ban Chống Khủng bố đă thở dài sườn sượt nói: “Trên 70 năm bươn
chải trong nghề khủng bố, bây giờ mới được làm Phó Chủ tịch Uỷ ban Chống Khủng
Bố th́ thật là tội cho Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc quá. Không biết với tư
cách Phó Chủ tịch, CSVN có dám chống bọn Tàu khủng bố dân chài Việt Nam như đă
xảy ra ở Thanh Hoá năm 2005, và năm 2007 ở đảo Lư Sơn thuộc tỉnh Quang Ngăi, khi
lớp th́ bị bắt rồi bị đ̣i tiền chuộc, lớp th́ bị giết chết ngay tại chổ...” Xa hơn nữa: “Với tư cách thành
viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc, CSVN có dám bảo an lănh
thổ và lănh hải của ḿnh bị Trung quốc xâm lăng không, hay lại đi
bảo an cho bọn xâm lược cả gan áp đặt cả quyền cai trị
trên các quần đảo Hoàng Sa và Trương Sa của Tổ quốc Việt Nam?” Tới đây cũng chưa hết,
chuyện khủng bố về hùa với khủng bố cũng đang nhịp nhàng xảy diễn khi Đảng và
Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam thẳng tay khủng bố sinh viên học
sinh trong các lần biểu t́nh chống Trung quốc xâm lăng Hoàng Sa và Trường Sa của
Việt Nam, đặc biệt là cuộc biểu t́nh lần thứ ba được họ chuẩn bị thực hiện trong
ngày tưởng niệm Trần Văn Ơn, 9-1-2008, bằng quá nhiều thủ thuật vừa trấn áp vừa
đe dọa, từ Hà Nội vào Sài G̣n, cho vừa ḷng kẻ khủng bố Trung quốc.
Công an ngăn chận
các cuộc biểu t́nh phản đối Trung Quốc của Sinh viên Thanh niên Việt Nam. RFA
file photo. Tin AFP đánh đi từ Hà
Nội ngày 9-1-2008 cho hay cảnh sát mặc sắc phục và cảnh sát chống biểu t́nh đă
được điều động đến bên ng̣ai Ṭa Đại sứ Trung quốc tại Hà Nội và Lănh sự quán
Trung quốc tại Saigon vào sáng sớm ngày hôm trước [8-1-2008] để ngăn chận các
cuộc biểu t́nh chống Trung quốc do giới thanh niên sinh viên khởi xướng.
Công an ngăn chặn
người tham dự biểu t́nh Tin AFP, được đài RFA
loan đi, cũng nhắc lại là vào những tuần lễ đầu tháng 12, sinh viên Việt Nam đă
tổ chức các cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc và Hà Nội đă bắt giữ một số sinh
viên tranh đấu sau khi có lời phản kháng của Trung Quốc là Việt Nam đă làm ngơ
để các cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc xảy ra. Lần nầy, lực lượng công an, an
ninh, mật vụ đă t́m cách khủng bố tinh thần, đe doạ nhiều nhân tố đă công khai
tích cực tham dự trong các cuộc biểu t́nh chống Trung quốc chiếm Trường Sa và
Hoàng Sa thời gian qua. Tại các trường Đại Học, sinh viên đă bị đe doạ trực tiếp
là có thể bị đuổi học ngay lập tức nếu tham dự các cuộc biểu t́nh. Nhiều trường
tại Sài G̣n thuộc Đại học, Cao đẳng và Chuyên nghiệp như Kiến Trúc, Hồng Bàng,
Tôn Đức Thắng, Cao Thắng, sinh viên các Khoa học Xă hội, Tự nhiên, Sư phạm v.v...
trước đó đều bị áp lực và đe dọa cấm tham gia biểu t́nh chống Trung quốc.
Văn thư của Bộ Giáo
Dục cấm sinh viên biểu t́nh Các nguồn tin khác từ
Huỳnh Dũng Thắng [ở Hà Nội] và Trần Hai Việt [ở Saigon] của Đảng DCND cũng cho
biết: “Tại Hà Nội, cảnh
sát cơ động, ch́m và nổi đă được triệu tập và bao vây chung quanh Toà Đại sứ
Trung quốc và các khu vực lân cận. Đuờng phố chính đi ngang ṭa đại sứ, đường
Hoàng Diệu dù không bị ngăn chận, ḍng lưu thông vẫn xảy ra, tuy nhiên mật vụ
ch́m và nổi tràn ngập. Tất cả những thanh niên sinh viên và bất cứ ai hiện diện
tại khu vực gần Toà Đai sứ Trung quốc đều bị mật vụ an ninh đến làm việc và đuổi
ra khỏi khu vực. Chính bác sĩ Phạm Hồng Sơn cũng đă bị hai nhân viên an ninh
ch́m cưỡng bức rời khỏi khu vực khi ông đến để tham dự cuộc biểu t́nh. Tại Sài
G̣n, biểu t́nh cũng đă không thể xảy ra như dự kiến. Công an ch́m nổi bao vây sứ
quán và trải dày đặc trên các đường Nguyễn Thị Minh Khai dẫn ngang sứ quán. Công
an dựng hàng rào bảo vệ Lănh sự quán Trung quốc, các địa điểm lân cận thường vẫn
nhận giữ xe nhưng hôm nay không cho giữ xe. Nhà văn hóa thanh niên cho biết đóng
cửa, không nhận giữ xe... nên cuộc biểu t́nh đă khộng thể xảy ra”. Cũng nên biết thêm là
tại Hà Nội có một số Dân Oan và Sinh viên [khoảng 30 người] tập trung tại vườn
hoa Lê Nin cách Đại sứ quán Trung quốc chừng 200 mét, vào lúc 8:30 sáng, để biểu
t́nh bằng những tấm biểu ngữ nhỏ cầm tay. Đến khoảng 9 giờ hơn họ bị công an
tịch thu và bắt đưa lên xe [3 sinh viên và 4 Dân Oan]. Một nhóm sinh viên học
sinh khác khoảng 15 người đi bộ từ hướng Hồ Hoàn Kiếm, từ Lê Thái Tổ qua tới
Hàng Gai th́ bị công an giải tán, trong số 15 sinh viên có 2 em bị bắt. Như vậy,
số người biểu t́nh được nh́n thấy gồm 2 nhóm tổng cộng 45 người. Một sự kiện trớ trêu là
trước ngày sinh viên học sinh kêu gọi nhau đi biểu t́nh, nhưng không thực hiện
được như ư, v́ bị công an khủng bố gắt gao quá [9-1-2008], th́ lại có chuyện
không ai tưởng tượng có thể xảy ra là từ 1 tới 3 giờ trưa ngày
08-01-2008, khoảng hơn chục du khách Trung Quốc đă cầm cờ Trung Quốc và biểu ngữ
mang ḍng chữ lớn “Hoàng Sa & Trường Sa là những giọt máu của Trung Quốc” đi
biểu t́nh trước Đại Sứ Quán Trung Quốc tại Hà Nội. Đoàn biểu t́nh
này được công an CSVN trang trọng bảo vệ trong suốt 2 tiếng đồng hồ. Đây là cuộc
biểu t́nh lần thứ hai. Lần trước, ngày 4-1-2008, các công dân Trung quốc cũng
biểu lộ thái độ tương tự trước sứ quán của họ, cũng hớn hở được công an CSVN bảo
vệ. Như vậy, có ai dám nghĩ
khác hơn là: “CSVN khủng bố
người biểu t́nh chống Trung quốc xâm lăng Hoàng Sa & Trường Sa của Việt Nam; và
bao che kẻ khủng bố xâm lăng hai quần
đảo nầy trong cương vị Phó Chủ tịch Ủy ban Chống Khủng bố của Hội đồng Bảo an
Liên hiệp quốc”. Một vụ khủng bố khác,
theo tin của VietCatholic News (Chúa Nhật 06/01/2008), 500 trẻ em ra phố cầu
nguyện đ̣i Ṭa Khâm Sừ và giáo dân xứ Thái Hà, Hà nội, liên tục cầu nguyện trước
sự áp chế của công an cũng được ghi nhận trong mấy ngày qua với h́nh ảnh các cụ
già bị hiếp đáp vô cùng thô bạo.
H́nh từ VietCatholic
News với ghi chú: Công an hiếp đáp các bà cụ già. Cùng nghe tin trên [tin
CSVN được bầu làm Phó Chủ tịch Ủy ban Chống Khủng bố của Hội đồng Bảo an Liên
hiệp quốc], nghĩ tới Nghị quyết 36, nghĩ tới bộ phận được CSVN gọi là không
tách rời khỏi Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam, nghĩ tới cái được gọi
là khúc ruột xa ngàn dặm của CSVN là... Việt kiều, không biết Phó Chủ tịch của
cái Ủy ban Chống Khủng bố đó có quan tâm đến chuyện DÂN CHỦ bị KHỦNG
BỐ tại thành phố San Jose, khiến người nghị viên tên Madison
Nguyễn, được CSVN xưng tụng, qua vụ án bức tử tên Little Saigon
[cái tên được hơn 90% cư dân thành phố muốn đặt cho khu thương măi trên
đường Story] đang phải từng ngày gục đầu đón nhận nhục lịnh “trục
xuất ra khỏi các sinh hoạt cộng đồng - Madison out”, lắm lét nh́n
các cuộc biểu t́nh Thứ Ba Đen hằng tuần [vừa diễn ra thêm lần nửa ngày 8-1-2008]
lên án bà phản bội cử tri, chà đạp dân chủ, diễn ra trước tiền đ́nh thành phố bà
đang cao ngạo ngự trị trong thế nghị viên, trước văn pḥng làm việc của bà, và
bà phải từng giờ chờ bị trục xuất ra khỏi chức vụ đó [qua quyết định Recall]
theo đúng tinh thần dân chủ pháp trị của Hoa Kỳ. Thêm chuyện khủng bố
khủng khiếp nữa mà cấp lănh đạo hàng đầu của Phó Chủ tịch Ủy ban Chống Khủng bố
của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc đă thực thi; đó là vụ khủng bố
Luật sư Lê Thị Công Nhân ngay trong nhà tù CSVN. Nếu trước đây sự khủng
bố nhắm vào người tù lương tâm Lê Thị Cộng Nhân, nhắm vào nhân chứng Phạm Văn
Trội, nhắm vào những thường dân ngưỡng mộ người nữ anh thư trẻ trung hiên ngang
đương đầu với bạo lực trên đường đấu tranh Dân Chủ Hóa Việt Nam muốn được trực
tiếp tham dự phiên ṭa được gọi là “công khai” [nhưng không phải cho người dân
được công khai tham dự, mà là cho công an công khai khủng bố người
tham dự] chỉ mới khiến dư luận phẫn uất; th́ sự khủng bố người tù
lương tâm này ngay trong nhà tù rất đáng quan tâm và phẫn uất hơn nữa, khi cô
quyết định dùng ngay sanh mạng của ḿnh để đấu tranh
không phải chỉ cho cá nhân cô mà c̣n cho những người tù bị giam chung với cô,
nói chung cho những người tù trong chế độ lao tù của CSVN.
Nữ Luật sư Lê Thị
Công Nhân Theo lời thuật lại của
mẹ cô là Bà Trần Thị Lệ th́ cô đă tuyệt thực từ ngày 27-12-2007
với 2 lư đo chánh đáng, một chung cho các người tù là thức ăn có thể không bảo
đảm vệ sinh khiến nhiều người tù bị tiêu chảy, và một riêng cho bản thân cô khi
bị những người tù chung pḥng [38 người] tuân theo áp lực của quản giáo
khủng bố tinh thần cô. Bởi, ban đầu, lúc cô mới bị giam chung
với họ, tất cả đều không có chi, nhưng khi họ bị quản giáo mời từng người đi làm
việc, lúc trở về họ thay đổi hẳn thái độ, chửi bới cô là phản động, phản quốc... Hành động tuyệt thực để
phản đối của cô, bất kể sanh mạng bị đe dọa, đă khiến
CSVN chuyển cô sang trại khác cách xa Hà Nội đến 200 cây số. Ở đây, chúng lại
khủng bố tinh thần cô, dưới dạng khác, là tịch thu cuốn Kinh Thánh do Uỷ Ban
Quốc tế Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo tặng, trong lần phái đoàn vào thăm cô hồi tháng
10 năm 2007 vừa qua, trước mặt Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Thứ trưởng Bộ Công
an. Mặt khác, trại tù không có nhà tắm cho tù nhân, khiến nữ tù nhân phải tắm lộ
thiên giữa tiết trời giá lạnh, một thứ khủng bố thể xác
tù nhân không thể chấp nhận được. V́ vậy, cô quyết định tiếp tục tuyệt thực. Có tin đồn cho rằng cô
đă chết, v́ khi chuyển đến trại tù mới cô bị ngất xỉu phải bất động nằm trên
băng ca lúc đưa vào bịnh xá, nên có người trông thấy lầm tưởng rằng cô đă chết.
Do vậy, khi được mẹ vào thăm, ngày 7-1-2008, thấy cô quá yếu phải đi từng bước
chậm để ra gặp bà, khiến bà rớt nước mắt khuyên cô hăy giữ sức khỏe để tồn tại.
Muốn tiếp tục tranh đấu hăy ăn uống trở lại. Sau cùng
cô đă vâng lời mẹ, ngưng tuyệt thực. Nhờ đó, sanh mạng cô
được bảo đảm để dành cho cuộc đấu tranh Dân Chủ Hóa Việt Nam đang chờ trong thời
gian tới, để thế giới không c̣n thấy cảnh trớ trêu: Phó Chủ tịch Ủy
ban Chống Khủng bố LHQ bao che kẻ khủng bố xâm lăng đất nước ḿnh. Hẹn con thư sau Giáo Già
|