B̀NH LUẬN:   về bài  cuộc chiến năm 1979   dưới đây 

Đây là đánh  CUỘI. V́ bọn mưu sĩ Trung Cộng và Việt Cộng cùng hè nhau bày binh bố trận giả đ̣ đánh nhau để lừa bọn Mỹ ngu.

Và bọn CIA Mỹ chó đẻ ngu như ḅ đă trúng kế chúng nó.

Chúng c̣n cho Hoàng Văn Hoan giả đ̣ chạy trốn qua Bắc Kinh, rồi Việt Cộng tuyên bố xử tử h́nh tên Hoan nầy. Ngoài ra bộ Ngoại giao VC lại cho công bố cuốn Bạch Thư tố giác chủ trương bá quyền của Phương Bắc.

Tất cả chỉ là dàn cảnh để lừa lợn ỉn Hoa Kỳ vào rọ !

Lợn ỉn Hoa Kỳ hí ha hí hửng cho là thời cơ đă đến để lôi kéo VC về phe ḿnh trong chiến lược bao vây TC !!!

Lợn ỉn Hoa Kỳ tưởng thiệt mới lập ra Mặt Trận Ḥang Cơ Minh để tàn hại phục quốc của Người Việt Hải Ngoại. Lợn ỉn Hoa Kỳ là một lũ chó đẻ.

Chúng đă giết VNCH, chúng đă giết bao nhiêu người Việt QG, nhưng v́ chúng nó là lợn ỉn chó điên chỉ biết quay lại cắn người Việt QG mà thôi. Chúng cắn NVQG hết keo nầy đến keo khác. Lợn ỉn Hoa Kỳ ngu ngốc cắn NVQG v́ chúng hành động theo đề nghị gian ác của bọn gián điệp Trung Cộng nằm vùng trong CIA, DIA, NSA ...

Khi lợn ỉn thấy TC và VC đánh nhau tại Trường Sa 1984 là lợn ỉn mưu giết chí sĩ Trần văn Bá 1985.

Lợn ỉn liền bỏ cấm vận, lập ṭa đại sứ mà lại c̣n cho Đại tá Matsuoko đến VN đem cán bộ VC là Nguyễn Chí Thiện DơM qua Hoa Kỳ để tàn hại Ngươi Việt QG một cách bỉ ổi.

Ngày nay bọn BBC là một lũ nhai lại đem cái chuyện đánh cuội 1979 ra ngỏ hầu lừa bọn Hoa Kỳ lợn ỉn một lần nữa ! như chúng đă lừa từ 50 năm nay: chiến lược Hoa Kỳ Trung Cộng.

Bùi Như Hùng

2009

  

 

 

 cuộc chiến năm 1979

Tại sao CSVN không đ̣i Trung Quốc,láng giềng hữu nghị răng liền răng,môi liền môi một thời,bồi thường chiến tranh cho cuộc chiến năm 1979 chỉ nhằm tàn phá hạ tầng cơ sở cuả VNDCCH và tàn sát dân lành.

Trong khi CSVN đă xé bỏ hiệp định Paris 1973 để thôn tính miền Nam,đồng minh cuả Mỹ,lại không hổ thẹn leo lẽo đ̣i,kẻ thù đế quốc Mỹ bồi thường chiến tranh.

Thế mới biết nền ngoại giao “16 chữ vàng”: “Láng giềng cưỡi cổ, cướp đất toàn diện, lấn biển lâu dài, thôn tính tương lai”. 

Nội xâm: Cướp đêm là Đảng,cướp ngày là Quan. 

............ ......... ......... ......... ......... ....

Cuộc chiến 1979 là trách nhiệm của ai?
Tiến sĩ Hoàng Kim Phúc
Đại học Oxford, Anh Quốc

 


 
 

Năm tôi lên chín, Trung Quốc tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc.

Yếu tố chính trị trực tiếp nào đưa đến cuộc chiến năm 1979? Có phải là xu hướng “ly khai” của cộng đồng Hoa kiều phía Nam khi đ̣i giữ ngoại tịch và chối bỏ quốc tịch Việt Nam vào nửa cuối thập niên 70?

Hay là chính sách bài trừ tư bản mà cộng đồng Hoa kiều bị ảnh hưởng nhiều nhất? Hay đó là câu trả lời cho cuộc chiến của Việt Nam với Cambodia nhằm trừ khử Khme Đỏ, khi đó đang được Trung Quốc đỡ đầu?

Phải chăng Trung Quốc gây chiến để dằn mặt khi Việt Nam đang giao hảo chặt chẽ với Liên Xô và mở rộng ảnh hưởng tới Lào và Cambodia? Hay để Trung Quốc lấy điểm với Mỹ v́ lúc đó chiến tranh lạnh vẫn đang căng thẳng?

Hay nó đơn thuần để giải quyết những xung đột nội bộ Trung Quốc để lại từ thời ḱ Tứ Nhân Bang? Tất cả những khả năng trên các sử gia phương Tây cho tới nay vẫn chưa ai có số liệu thật đầy đủ và thuyết phục.

Vết thương khó lành

Nhưng cho dù với bất cứ lí do ǵ th́ đây cũng là một cuộc chiến hết sức man rợ và vô nhân đạo, v́ chưa đầy 30 ngày mà gần một trăm ngàn người (60-100 ngàn theo các số liệu khác nhau) của cả hai phía đă thương vong.

Chừng nào những ẩn số lịch sử về nguyên nhân cuộc chiến chưa được sáng tỏ trước cộng luận và lịch sử thế giới th́ chừng đó nguy cơ để xảy ra những tranh chấp tương tự giữa Trung Quốc và các nước láng giềng c̣n có cơ hội tái diễn, đặc biệt khi nền chính trị tại quốc gia khổng lồ này c̣n dựa trên nền tảng độc tài toàn trị.

Mặc dù cuộc chiến đẫm máu chính thức diễn ra khá ngắn ngủi nhưng những đợt pháo kích dai dẳng dọc tuyến biên giới, kéo dài nhiều năm sau đó mới để lại những “vết thương” khó lành trong kí ức đương đại của dân chúng Việt Nam, đặc biệt là dân miền Bắc.

Làng tôi sống khi ấy gồm ba xóm, nay thuộc quận Ba Đ́nh, vậy mà cũng có tới hai anh đi bộ đội bị pháo chết trên “chốt”.

Từ “lên chốt” đă có lúc được nhiều thanh niên nhắc tới như “ác mộng”. Dù mục tiêu chiến lược của việc tấn công Việt Nam vẫn c̣n nhiều uẩn khúc lịch sử nhưng về mặt nào đó Trung Quốc đă thành công trong việc gây nên một tâm lư lo lắng bất ổn, pha sự sợ hăi trong các thành phần dân chúng Việt Nam.

Tuy nhiên điều Trung Quốc không lường hết là cuộc chiến 79 giống như một nhát cuốc tàn bạo, lật thẳng “tấm ván thiên” chôn nỗi căm thù sâu thẳm và âm ỷ của các dân tộc Việt với kẻ xâm lược ngàn năm từ phương Bắc.

Sự căm thù tưởng đă có lúc bị vùi lấp đi bởi “tấm t́nh đồng chí” môi hở răng lạnh, hay bởi những luận điệu tuyên truyền “Núi liền núi, sông liền sông” hữu hảo.

Xâm lăng 1979 đă đánh mạnh vào ḷng tự hào của các dân tộc Việt, cái mà ở chừng mực nào đó đă giúp họ tồn tại anh dũng bên cạnh “đế quốc” Trung Hoa trong ngàn năm không bị đồng hóa, kể từ chiến thắng Bạch Đằng.

Mục đích Trung Quốc dạy cho Việt Nam một bài học bằng cuộc chiến 1979 có lẽ cũng man dại và phản tác dụng không khác ǵ việc trước đó quân đội Mỹ ném bom rải thảm nhằm đưa Hà Nội quay lại “thời ḱ đồ đá”.

Về mặt lịch sử, chiến tranh 79 là một mũi tiêm chủng tái khởi động ư thức đề kháng mănh liệt chống lại dă tâm tạo ảnh hưởng và “kiểm soát” của Trung Quốc với Việt Nam ở hiện tại và tương lai.

Với những kí ức và thông tin của riêng ḿnh có được, tôi không hề nghĩ rằng cuộc chiến tranh 1979 chỉ dừng lại ở khẩu hiệu của Đặng là “dạy cho Việt Nam một bài học”.

Cuộc chiến kéo dài

Cuộc chiến đă không thực sự kết thúc sau năm 1979. Hơn thế, nó là một tính toán lâu dài, thậm chí nó là một phần trong cả một chính sách lớn của Trung Quốc với Việt Nam mà hành động phát lộ đầu tiên là đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Mặc dù trước đó lính Trung Quốc đă lấn chiếm bằng cách di dời cột mốc biên giới khi giúp chính quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà làm đường.

Sự ngẫu nhiên của số phận và nghề nghiệp đă cho tôi thêm tư liệu và thông tin để nh́n nhận chi tiết mối quan hệ “vừa là đồng chí vừa là anh em” rất mai mỉa này.

Với quyết tâm t́m cho ra mối quan hệ của một số loài muỗi sốt rét chính ở Việt Nam và mối tương quan dẫn truyền của nó qua biên giới Việt-Trung, tôi đă đi hàng chục chuyến công tác tại dọc tuyến biên giới Việt Trung.

Ở nhiều nơi khi tôi đến, danh nghĩa là cuộc chiến đă qua 20 năm, kư ức về sự man rợ của cuộc chiến như vừa mới hôm qua. Lần đầu đến Hà Giang, ngồi cạnh bác lái già chạy xe Hà Giang-Vị Xuyên, ông kể. “Năm 79 nó sang, dân bên ḿnh hoàn toàn bị bất ngờ, v́ thế thiệt hại là vô kể.

"Nó rút đi đặt ḿn giật sập bất cứ cái ǵ gọi là do tay con người tạo nên. Ḿn nó c̣n gài lại vô số trong các khu dân cư, tỉnh lộ. Mà nào có yên, pháo nó c̣n “củng” sang đây liên tục tới năm 88-89.

"Thằng con tôi đi củi với hai thằng bé cùng lớp bị trúng ḿn. Hai đứa chết, một đứa cụt hai chân, mù mắt”. Phía Việt Nam đă hoàn toàn bị bất ngờ trong cuộc chiến 79.

"Khu vực “Hữu nghị Quan”, dân các xă xung quanh kể lại là chiều hôm trước lính Tàu c̣n sang đá bóng với thanh niên địa phương và lính biên pḥng Việt Nam. Tối hôm đó có chiếu bóng ngoài băi, bọn lính Tàu c̣n sang chơi đầy, thế mà sáng hôm sau nó tấn công."

Nhóm nghiên cứu của tôi đă “nằm” ở Cà Liểng, nơi có hẻm núi hẹp, độc đạo, mà xe tăng Trung Quốc đă vào Việt Nam ở ngả Cao Bằng. Một cô giáo bản, dân tộc Mèo “đen” sáng hôm đó chở ông bố xuống huyện khám bệnh.

Tự dưng thấy rất nhiều xe tăng với “bộ đội” ngồi trên ở phía sau tiến tới. Ông cụ giơ tay chào nhưng sau thấy xe tăng cứ tiến sát như muốn nghiến lên chiếc xe đạp, ông kêu ầm lên để các chú “bộ đội” nghe thấy.

Đột nhiên thằng ôn vật ngồi trên tháp pháo rút súng làm đánh đùng một cái vào đầu ông cụ.

Ông cụ lăn xuống chết tức khắc, cô con gái sợ quá quăng xe đạp lao vào rừng, chạy tắt xuống huyện đội. Lúc đó người ta mới ngă ngửa ra là Tàu đánh”. Dân Thạch An, Cao Bằng mạnh ai nấy chạy, giạt hết lên núi.

Vào sâu trong rừng, người đồng bào sau đó t́m thấy những vạt rừng phủ kín quần áo, vơng, bạt, vỏ đồ hộp và phân…của bọn lính sơn cước Tàu. Chúng đă ém quân từ khá lâu trước đó. Từ đỉnh núi đồng bào địa phương nh́n ngay xuống bản, thậm chí sân nhà ḿnh. Nhiều người phải liều mạng lẻn về để lấy muối, lấy dao, quần áo…
  
Chiều đến họ thấy hàng chục thằng lính Tàu “vật nhau” với những chiếc xe đạp của dân bỏ lại.

Bọn lính này được tuyển mộ từ những vùng cực ḱ nghèo đói và lạc hậu của Hoa lục nên không biết ngay cả đi xe đạp.

Không ngạc nhiên rằng chúng hết sức tàn bạo và hung hăn. Đối với người dân tộc sống dọc các tỉnh biên giới phía Bắc, căn nhà và các vật dụng thiết thân như con dao, cái cối đá, ngọn đèn dầu là những vật vô cùng quí giá.

Nắm được tâm lí này, bọn lính Tàu được lệnh tàn phá mọi thứ dù là nhỏ nhất, trước khi rút đi.

Người dân các vùng từ Cao Bằng, Hà Giang, Lao Cai… đều kể cho tôi nghe những chi tiết khá tương tự rằng khi về lại nhà cũ, tất cả bị thiêu trụi. Những chiếc đèn dầu hỏa, vại dưa, chum nước, cối đá… đều bị đập vỡ, ngay cả những con dao bài giắt ở vách bếp cũng bị chặt vào nhau cho nát lưỡi dao, giếng nước bị sâp v́ lựu đạn tống xuống.

Năm 1986, trong một chuyến thực tập hè ở Lương Sơn, Ḥa B́nh, tôi ở cùng những trung đoàn lính Việt nam đang tập đạn thật v́ địa h́nh Lương Sơn tương tự Vị Xuyên, Hà Giang.

Sau một tháng họ sẽ đi Vị Xuyên. Những người lính trẻ âu lo v́ những tin tức ác liệt từ Vị Xuyên và các điểm nóng khác vẫn truyền về trong suốt nhiều năm sau 1979.

Đầu năm 1988, Trung Quốc tấn công Trường Sa, 74 bộ đội Việt Nam đă bị thiệt mạng.

Năm 1995, theo anh bạn học làm kiểm dịch sinh vật, tôi lên cửa khẩu Chi Ma. Mặc dù hai nước lúc đó đă “b́nh thường hóa” và thông thương buôn bán nhưng những dăy đồi trùng điệp liền kề với cửa ải này vẫn dày đặc các trận địa ḿn.

Xung đột lẻ tẻ trên đường biên vẫn liên tiếp xảy ra. Ban đêm, các cột mốc bị di dời vào đất Việt Nam như cơm bữa. Nhiều năm trở lại đây, trên biên giới bộ cột mốc vẫn bị di chuyển.

Trên biển, Trung Quốc nhiều lần dùng tàu chiến tấn công thuyền đánh cá và giết hại ngư dân Việt nam. Sự leo thang đă trắng trợn tới mức báo động khi Trung Quốc tuyên bố Hoàng Sa và Trường Sa là thuộc huyện Tam Sa của Hải Nam cuối năm 2007, xua đuổi các công ty liên doanh thăm ḍ dầu khí ở vùng Nam Côn Sơn của Việt nam và vừa rồi quyết định đầu tư 29 tỷ đôla để khai thác dầu trong hải phận Việt Nam.

Tiền Việt Nam giả được in bằng những kỹ thuật tinh vi từ Trung Quốc, tràn ngập qua các ngả biên giới vào Việt Nam. In bạc giả là một loại tội phạm nghiêm trọng ở mọi quốc gia. Sản xuất tiền giả để tung vào quốc gia khác là vi phạm luật pháp và công ước quốc tế.

Chính quyền Trung Quốc hoàn toàn im lặng trước những hoạt động tội phạm quy mô lớn này. Rơ ràng sự tấn công Việt Nam bằng quân sự trên biển và đất liền, tấn công chính trị và ngoại giao, tấn công phá hoại kinh tế… kéo dài hàng chục năm sau cuộc chiến, qua nhiều đời Tổng bí thư của Trung Quốc ắt phải là mưu đồ làm cho nước láng giềng nhỏ bé phải “chảy máu” tới chết.

Người Mỹ từ lâu đă có trách nhiệm hỗ trợ rà gỡ bom ḿn trong chiến tranh, sao tới nay người Trung Quốc vẫn tảng lờ những trận địa ḿn nằm trên đất Việt?

Theo tính toán của Bộ Quốc Pḥng Việt Nam, sẽ c̣n mất hàng chục năm nữa để giải phóng các trận địa ḿn nằm trên đất Việt, dọc biên giới phía Bắc.
 

 

[DDCL] Cuoc chien 1979 la trach nhiem cua ai

Thursday, February 12, 2009 3:26 AM
 
From:
To: undisclosed-recipients

 

 

Xin mời Quí Vị đọc bài tiếp

 

 Cuộc chiến 1979 là trách nhiệm của ai?

 Tiến sĩ Hoàng Kim Phúc
Đại học Oxford, Anh Quốc

 

 

Năm tôi lên chín, Trung Quốc tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc.

Yếu tố chính trị trực tiếp nào đưa đến cuộc chiến năm 1979? Có phải là xu hướng "ly khai" của cộng đồng Hoa kiều phía Nam khi đ̣i giữ ngoại tịch và chối bỏ quốc tịch Việt Nam vào nửa cuối thập niên 70?

Hay là chính sách bài trừ tư bản mà cộng đồng Hoa kiều bị ảnh hưởng nhiều nhất? Hay đó là câu trả lời cho cuộc chiến của Việt Nam với Cambodia nhằm trừ khử Khme Đỏ, khi đó đang được Trung Quốc đỡ đầu?

Phải chăng Trung Quốc gây chiến để dằn mặt khi Việt Nam đang giao hảo chặt chẽ với Liên Xô và mở rộng ảnh hưởng tới Lào và Cambodia? Hay để Trung Quốc lấy điểm với Mỹ v́ lúc đó chiến tranh lạnh vẫn đang căng thẳng?

Hay nó đơn thuần để giải quyết những xung đột nội bộ Trung Quốc để lại từ thời ḱ Tứ Nhân Bang ? Tất cả những khả năng trên các sử gia phương Tây cho tới nay vẫn chưa ai có số liệu thật đầy đủ và thuyết phục.

Vết thương khó lành

Nhưng cho dù với bất cứ lí do ǵ th́ đây cũng là một cuộc chiến hết sức man rợ và vô nhân đạo, v́ chưa đầy 30 ngày mà gần một trăm ngàn người (60-100 ngàn theo các số liệu khác nhau) của cả hai phía đă thương vong.

Chừng nào những ẩn số lịch sử về nguyên nhân cuộc chiến chưa được sáng tỏ trước cộng luận và lịch sử thế giới th́ chừng đó nguy cơ để xảy ra những tranh chấp tương tự giữa Trung Quốc và các nước láng giềng c̣n có cơ hội tái diễn, đặc biệt khi nền chính trị tại quốc gia khổng lồ này c̣n dựa trên nền tảng độc tài toàn trị.

Mặc dù cuộc chiến đẫm máu chính thức diễn ra khá ngắn ngủi nhưng những đợt pháo kích dai dẳng dọc tuyến biên giới, kéo dài nhiều năm sau đó mới để lại những "vết thương" khó lành trong kí ức đương đại của dân chúng Việt Nam, đặc biệt là dân miền Bắc.

Làng tôi sống khi ấy gồm ba xóm, nay thuộc quận Ba Đ́nh, vậy mà cũng có tới hai anh đi bộ đội bị pháo chết trên "chốt".

Từ "lên chốt" đă có lúc được nhiều thanh niên nhắc tới như "ác mộng". Dù mục tiêu chiến lược của việc tấn công Việt Nam vẫn c̣n nhiều uẩn khúc lịch sử nhưng về mặt nào đó Trung Quốc đă thành công trong việc gây nên một tâm lư lo lắng bất ổn, pha sự sợ hăi trong các thành phần dân chúng Việt Nam.

 

Việt Nam đang cho xây lại cột mốc mới gần thác Bản Giốc

Tuy nhiên điều Trung Quốc không lường hết là cuộc chiến 79 giống như một nhát cuốc tàn bạo, lật thẳng "tấm ván thiên" chôn nỗi căm thù sâu thẳm và âm ỷ của các dân tộc Việt với kẻ xâm lược ngàn năm từ phương Bắc.

Sự căm thù tưởng đă có lúc bị vùi lấp đi bởi "tấm t́nh đồng chí" môi hở răng lạnh, hay bởi những luận điệu tuyên truyền "Núi liền núi, sông liền sông" hữu hảo.

Xâm lăng 1979 đă đánh mạnh vào ḷng tự hào của các dân tộc Việt, cái mà ở chừng mực nào đó đă giúp họ tồn tại anh dũng bên cạnh "đế quốc" Trung Hoa trong ngàn năm không bị đồng hóa, kể từ chiến thắng Bạch Đằng.

Mục đích Trung Quốc dạy cho Việt Nam một bài học bằng cuộc chiến 1979 có lẽ cũng man dại và phản tác dụng không khác ǵ việc trước đó quân đội Mỹ ném bom rải thảm nhằm đưa Hà Nội quay lại "thời ḱ đồ đá".

Về mặt lịch sử, chiến tranh 79 là một mũi tiêm chủng tái khởi động ư thức đề kháng mănh liệt chống lại dă tâm tạo ảnh hưởng và "kiểm soát" của Trung Quốc với Việt Nam ở hiện tại và tương lai.

Với những kí ức và thông tin của riêng ḿnh có được, tôi không hề nghĩ rằng cuộc chiến tranh 1979 chỉ dừng lại ở khẩu hiệu của Đặng là "dạy cho Việt Nam một bài học".

Cuộc chiến kéo dài

Cuộc chiến đă không thực sự kết thúc sau năm 1979. Hơn thế, nó là một tính toán lâu dài, thậm chí nó là một phần trong cả một chính sách lớn của Trung Quốc với Việt Nam mà hành động phát lộ đầu tiên là đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Mặc dù trước đó lính Trung Quốc đă lấn chiếm bằng cách di dời cột mốc biên giới khi giúp chính quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà làm đường.

Sự ngẫu nhiên của số phận và nghề nghiệp đă cho tôi thêm tư liệu và thông tin để nh́n nhận chi tiết mối quan hệ "vừa là đồng chí vừa là anh em" rất mai mỉa này.

Với quyết tâm t́m cho ra mối quan hệ của một số loài muỗi sốt rét chính ở Việt Nam và mối tương quan dẫn truyền của nó qua biên giới Việt-Trung, tôi đă đi hàng chục chuyến công tác tại dọc tuyến biên giới Việt Trung.

Ở nhiều nơi khi tôi đến, danh nghĩa là cuộc chiến đă qua 20 năm, kư ức về sự man rợ của cuộc chiến như vừa mới hôm qua. Lần đầu đến Hà Giang, ngồi cạnh bác lái già chạy xe Hà Giang-Vị Xuyên, ông kể. "Năm 79 nó sang, dân bên ḿnh hoàn toàn bị bất ngờ, v́ thế thiệt hại là vô kể.

''Nó rút đi đặt ḿn giật sập bất cứ cái ǵ gọi là do tay con người tạo nên. Ḿn nó c̣n gài lại vô số trong các khu dân cư, tỉnh lộ. Mà nào có yên, pháo nó c̣n "củng" sang đây liên tục tới năm 88-89.

''Thằng con tôi đi củi với hai thằng bé cùng lớp bị trúng ḿn. Hai đứa chết, một đứa cụt hai chân, mù mắt". Phía Việt Nam đă hoàn toàn bị bất ngờ trong cuộc chiến 79.

''Khu vực "Hữu nghị Quan", dân các xă xung quanh kể lại là chiều hôm trước lính Tàu c̣n sang đá bóng với thanh niên địa phương và lính biên pḥng Việt Nam. Tối hôm đó có chiếu bóng ngoài băi, bọn lính Tàu c̣n sang chơi đầy, thế mà sáng hôm sau nó tấn công.''

Nhóm nghiên cứu của tôi đă "nằm" ở Cà Liểng, nơi có hẻm núi hẹp, độc đạo, mà xe tăng Trung Quốc đă vào Việt Nam ở ngả Cao Bằng. Một cô giáo bản, dân tộc Mèo "đen" sáng hôm đó chở ông bố xuống huyện khám bệnh.

Tự dưng thấy rất nhiều xe tăng với "bộ đội" ngồi trên ở phía sau tiến tới. Ông cụ giơ tay chào nhưng sau thấy xe tăng cứ tiến sát như muốn nghiến lên chiếc xe đạp, ông kêu ầm lên để các chú "bộ đội" nghe thấy.

Đột nhiên thằng ôn vật ngồi trên tháp pháo rút súng làm đánh đùng một cái vào đầu ông cụ.

Ông cụ lăn xuống chết tức khắc, cô con gái sợ quá quăng xe đạp lao vào rừng, chạy tắt xuống huyện đội. Lúc đó người ta mới ngă ngửa ra là Tàu đánh". Dân Thạch An, Cao Bằng mạnh ai nấy chạy, giạt hết lên núi.

Vào sâu trong rừng, người đồng bào sau đó t́m thấy những vạt rừng phủ kín quần áo, vơng, bạt, vỏ đồ hộp và phân…của bọn lính sơn cước Tàu. Chúng đă ém quân từ khá lâu trước đó. Từ đỉnh núi đồng bào địa phương nh́n ngay xuống bản, thậm chí sân nhà ḿnh. Nhiều người phải liều mạng lẻn về để lấy muối, lấy dao, quần áo…

 

Vấn đề biên giới trên Biển Đông vẫn còn căng thẳng

Chiều đến họ thấy hàng chục thằng lính Tàu "vật nhau" với những chiếc xe đạp của dân bỏ lại.

Bọn lính này được tuyển mộ từ những vùng cực ḱ nghèo đói và lạc hậu của Hoa lục nên không biết ngay cả đi xe đạp.

Không ngạc nhiên rằng chúng hết sức tàn bạo và hung hăn. Đối với người dân tộc sống dọc các tỉnh biên giới phía Bắc, căn nhà và các vật dụng thiết thân như con dao, cái cối đá, ngọn đèn dầu là những vật vô cùng quí giá.

Nắm được tâm lí này, bọn lính Tàu được lệnh tàn phá mọi thứ dù là nhỏ nhất, trước khi rút đi.

Người dân các vùng từ Cao Bằng, Hà Giang, Lao Cai… đều kể cho tôi nghe những chi tiết khá tương tự rằng khi về lại nhà cũ, tất cả bị thiêu trụi. Những chiếc đèn dầu hỏa, vại dưa, chum nước, cối đá… đều bị đập vỡ, ngay cả những con dao bài giắt ở vách bếp cũng bị chặt vào nhau cho nát lưỡi dao, giếng nước bị sâp v́ lựu đạn tống xuống.

Năm 1986, trong một chuyến thực tập hè ở Lương Sơn, Ḥa B́nh, tôi ở cùng những trung đoàn lính Việt nam đang tập đạn thật v́ địa h́nh Lương Sơn tương tự Vị Xuyên, Hà Giang.

Sau một tháng họ sẽ đi Vị Xuyên. Những người lính trẻ âu lo v́ những tin tức ác liệt từ Vị Xuyên và các điểm nóng khác vẫn truyền về trong suốt nhiều năm sau 1979.

Đầu năm 1988, Trung Quốc tấn công Trường Sa, 74 bộ đội Việt Nam đă bị thiệt mạng.

Năm 1995, theo anh bạn học làm kiểm dịch sinh vật, tôi lên cửa khẩu Chi Ma. Mặc dù hai nước lúc đó đă "b́nh thường hóa" và thông thương buôn bán nhưng những dăy đồi trùng điệp liền kề với cửa ải này vẫn dày đặc các trận địa ḿn.

Xung đột lẻ tẻ trên đường biên vẫn liên tiếp xảy ra. Ban đêm, các cột mốc bị di dời vào đất Việt Nam như cơm bữa. Nhiều năm trở lại đây, trên biên giới bộ cột mốc vẫn bị di chuyển.

Trên biển, Trung Quốc nhiều lần dùng tàu chiến tấn công thuyền đánh cá và giết hại ngư dân Việt nam. Sự leo thang đă trắng trợn tới mức báo động khi Trung Quốc tuyên bố Hoàng Sa và Trường Sa là thuộc huyện Tam Sa của Hải Nam cuối năm 2007, xua đuổi các công ty liên doanh thăm ḍ dầu khí ở vùng Nam Côn Sơn của Việt nam và vừa rồi quyết định đầu tư 29 tỷ đôla để khai thác dầu trong hải phận Việt Nam.

Tiền Việt Nam giả được in bằng những kỹ thuật tinh vi từ Trung Quốc, tràn ngập qua các ngả biên giới vào Việt Nam. In bạc giả là một loại tội phạm nghiêm trọng ở mọi quốc gia. Sản xuất tiền giả để tung vào quốc gia khác là vi phạm luật pháp và công ước quốc tế.

Chính quyền Trung Quốc hoàn toàn im lặng trước những hoạt động tội phạm quy mô lớn này. Rơ ràng sự tấn công Việt Nam bằng quân sự trên biển và đất liền, tấn công chính trị và ngoại giao, tấn công phá hoại kinh tế… kéo dài hàng chục năm sau cuộc chiến, qua nhiều đời Tổng bí thư của Trung Quốc ắt phải là mưu đồ làm cho nước láng giềng nhỏ bé phải "chảy máu" tới chết.

Người Mỹ từ lâu đă có trách nhiệm hỗ trợ rà gỡ bom ḿn trong chiến tranh, sao tới nay người Trung Quốc vẫn tảng lờ những trận địa ḿn nằm trên đất Việt?

Theo tính toán của Bộ Quốc Pḥng Việt Nam, sẽ c̣n mất hàng chục năm nữa để giải phóng các trận địa ḿn nằm trên đất Việt, dọc biên giới phía Bắc.

Những trái ḿn Made in China đang nằm trên đất Việt chính là những bằng chứng hiển nhiên để mỗi người dân Việt nam có cơ hội để đánh giá sự thành thật, thiện chí theo phương châm "16 chữ vàng" từ phía nước láng giềng khổng lồ phía Bắc này.

 Hồn Nhiên

Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
    Lư Thường Kiệt

From: Tina Dinh <xixon1999@yahoo.com>
Date: 2009/2/11
Subject:
To: xixon1999@gmail.com

Gửi quư vị bài viết này. Đọc để biết được sự man rợ của "thằng vừa là đồng chí, vừa là anh em" đối với dân ḿnh:

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/indepth/story/2009/02/090211_sino_viet_reflection.shtml

 

 

LẠI THÊM TAIF LIỆU CỐ T̀NH CỔ VƠ cho BỌN BỊP 

 

CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC SAU 30 NĂM !

 

 (KỶ NIỆM 30 NĂM (17/2/1979 - 17/2/2009) CHIẾN ĐẤU, CHIẾN THẮNG

QUÂN BÀNH TRƯỚNG BÁ QUYỀN BẮC KINH)

 

 Nhận rơ bộ mặt bẩn thỉu, gian ác, thâm độc... của ông "bạn lớn, láng giềng", là thây ma của chế độ độc tài, toàn trị, siêu lừa... đó chính là tập đoàn bành trướng, bá quyền, sô vanh nước lớn Bắc Kinh. Năm 1975, kết thúc chiến tranh, Sư đoàn 3 bộ binh chúng tôi chưa được hưởng một ngày hoà b́nh. Tháng 7 năm 1976, từ Nha trang, tỉnh Khánh Hoà, toàn Sư đoàn nhận lệnh chuyển quân ra Bắc có nhiệm vụ chống kẻ thù K (kẻ thù K là tập đoàn bành trướng, bá quyền Bắc Kinh). Sau một năm ổn định biên chế, toàn đơn vị tập trung huấn luyện, rèn quân. Tháng 7-1978, từ vị trí đóng quân chúng tôi được lệnh chuyển lên xây dựng trận địa trên toàn tuyến biên giới tỉnh Lạng Sơn. Đến vị trí đóng quân mới, nhiệm vụ chính của chúng tôi là: đào hầm, đào hào, gần 8 tháng vừa tập trung xây dựng trận địa, vừa củng cố doanh trại, ổn định nơi ăn ở, vừa tổ chức huấn luyện thuần thục với các phương án theo địa h́nh được phân công và luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu cao. Những tháng, năm trên biên giới Lạng Sơn, cuộc sống đầy gian nan, vất vả, đói rét,.... Song, tinh thần bộ đội rất hăng hái, căm thù tập đoàn bành trướng, bá quyền Bắc Kinh. V́ nó, mà chúng tôi chưa được hưởng một ngày hoà b́nh.

Mới ngày nào, nay đă tṛn 30 năm (17/2/1979 - 17/2/2009) cuộc chiến tranh trên toàn tuyến biên giới phía Bắc do tập đoàn bành trướng, bá quyền Bắc Kinh gây hấn, khởi xướng. 5 giờ ngày 17-2-1979, đơn vị chưa báo thức, tôi nhận được điện từ Trung đoàn thông báo: "Địch đánh lớn ở Cao Bằng". Điều khó khăn của chúng tôi lúc này là: Trước đó, cán bộ cấp trưởng quân sự từ đại đội trở lên về hết Sư đoàn tập huấn, số ở lại trực chiến đều là cán bộ chính trị. Chưa kịp thông báo cho các đại đội tin "Địch đánh lớn ở Cao Bằng" th́, khoảng 15 phút sau, pháo của quân Bành trướng Bắc Kinh dồn dập nă vào vị trí đóng quân toàn tiểu đoàn. Dưới làn hoả lực (gồm các loại pháo) của kẻ thù, các chiến sỹ chuyền đạt bất chấp gian nguy, bộ đội đă chuyền lệnh tiểu đoàn xuống từng đại đội. Chấp hành mệnh lệnh cấp trên, các đại đội khẩn trương cho bộ đội vận động chiếm lĩnh trận địa theo đúng phương án (trước đó đă được tập dượt nhiều lần rất nhuần nhuyễn) trước khi bộ binh địch xuất hiện. Các đại đội chiếm lĩnh trận địa chốt đúng ư định, đă trong tư thế sẵn sàng chiến đấu cũng là lúc bộ binh địch xuất hiện.

Lên vị trí chỉ huy trên cao điểm 339, nh́n ra pháo đài Đồng Đăng, chúng tôi thấy: bộ binh địch đông như kiến cỏ, chúng la hét ầm ỹ, hô tả... tả..., xe tăng địch đang quần lộn trên pháo đài. Tôi ra lệnh hoả lực nổ súng diệt xe tăng, các lực lượng khác nổ súng tiêu diệt bộ binh địch. Phát hiện có sự chống trả quyết liệt của quân ta, quân bành trướng Bắc Kinh chùn lại, dè dặt không giám nghênh ngang như ban đầu. Cùng lúc, tôi nhận tin: "Ban chỉ huy tiền phương, Trung đoàn bộ - Trung đoàn 12, đang bị địch bao vây chặt trên cao điểm 438". T́nh huống mới xuất hiện, chúng tôi vừa chỉ huy bộ đội nổ súng đánh bộ binh, xe tăng địch, vừa tranh thủ triệu tập cán bộ hội ư bàn phương án giải vậy cho sở chỉ huy tiền phương Trung đoàn. Hội ư xong, thay mặt Ban chỉ huy tiểu đoàn, tôi giao cho đồng chí Nguyễn Văn Biết - Chính trị viên đại đội 61 chỉ huy chung đội h́nh trên cao điểm 339 tiếp tục cho bộ đội nổ súng tiêu diệt địch, giữ chốt an toàn. Đại đội 63 và tiểu đoàn bộ dưới sự chỉ huy trực tiếp của tôi và đồng chí Nguyễn Xuân Phong (tiểu đoàn phó) quay lại cao điểm 438 giải vậy cho sở chỉ huy tiền phương Trung đoàn. Đội h́nh hướng cao điểm 438 thẳng tiến, đến nửa chừng lực lượng bị lộ, địch chống trả không lên được cao điểm. Tôi ra lệnh ṿng hướng đại đội 63, bí mật chiếm cao điểm 438. Đội h́nh hành quân vừa chạm cánh đồng Song Áng, phát hiện lực lượng địch quá đông. Tôi thông báo cho bộ đội: Bộ binh địch đông hơn ta gấp nhiều lần, chúng rất chủ quan đang hành quân tràn ra cánh đồng Song Áng, đồng thời động viên anh em b́nh tĩnh, hết sức bí mật, lợi dụng địa h́nh, địa vật chiếm lĩnh trận địa, ém quân an toàn, khi có lệnh đồng loạt nổ súng tiêu diệt bộ binh địch. Tôi tranh thủ trao đổi chớp nhoáng với đồng chí Phong (tiểu đoàn phó): Ta dùng khẩu Đại Liên do đồng chí Hoàng Mạnh Vạn - khẩu đội trưởng làm hiệu lệnh nổ súng và hai chúng tôi thống nhất nhận định: Khả năng lực lượng địch bí mật chiếm đường 1B, từ đường 1B kết hợp với xe tăng chúng tiến về Đồng Mỏ. Vừa tiến quân, chúng vừa thăm ḍ lực lượng ta. Trên đường tiến quân thuận lợi, không gặp sự kháng cự của ta, chúng sẽ chuyển thành lực lượng chính cùng xe tăng tiến thẳng về Hà Nội. Lực lượng này mà trót lọt, bọn chúng như đi vào chỗ không người. Bởi, phía sau ngày hôm đó (17-2-1979) không có bất kỳ lực lượng nào của ta chốt giữ. Và chắc chắn chúng sẽ thực hiện được lời thề: "Ăn cơm sáng ở Lạng Sơn, ăn cơm trưa ở Hà Nội". Mặt khác, nếu không nhanh chóng bẻ gấy trung đoàn vu hồi của quân bành trướng Bắc Kinh. Trung đoàn bộ - Trung đoàn 12 (kể cả tiền phương và cơ bản) bị xoá sổ là cái chắc. Phán đoán được ư đồ của địch, chúng tôi b́nh tĩnh để địch tràn ra cánh đồng, khi nào đầu đội h́nh chạm hang Con Khoang là nổ súng. Khẩu Đại Liên của đồng chí Hoàng Mạnh Vạn là hiệu lệnh, cối 60 chặn đầu đội h́nh địch tại hang Con Khoang. Đúng ư định, Đại liên phát hoả, đội h́nh tiểu đoàn thiếu (c61; c62) vào trận. Bị đánh bất ngờ, địch toán loạn không biết đường chống đỡ chết như ngả rạ, những tên sống sót chạy dạt sang phía chân đồi bên kia. Trận phủ đầu thua đau song, chúng chưa từ bỏ âm mưu chiếm đường 1B. Ổn định đội h́nh, chúng lại tổ chức hành quân. Bí mật nhử chúng vào trận đúng ư định, chúng tôi tiếp tục nổ súng tiến công, xác định ngổn ngang trên cánh đồng Song Áng. Chiến sự xẩy ra trên cánh đồng Song Áng kéo dài 3 ngày. Đánh thắng ngay trận đầu, càng đánh, càng mạnh, càng khí thế, bộ đội rất hăng, từ chiến sỹ nuôi quân đến thủ trưởng tiểu đoàn 6 bộ binh (thiếu c61; c62) thi đua nhau nổ súng tiêu diệt địch. Những trận đánh diễn ra trên cánh đồng Song Áng không có trong phương án định trước. Song, chính những trận đánh này đă góp phần phá tan ư đồ chiến lược của tập đoàn bành trướng, bá quyền Bắc Kinh "Ăn cơm sáng ở Lạng Sơn, ăn cơm trưa ở Hà Nội". Tiểu đoàn 6 bộ binh (thiếu c61; c62), hoàn thành suất sắc nhiệm vụ, hiệu suất chiến đấu rất cao chỉ một số đồng chí bị thương, không ai hy sinh. Song, điều hết sức ư nghĩa là: Chúng tôi đă chặn đứng được Trung đoàn vu hồi của địch, bảo vệ an toàn cả sở chỉ huy tiền phương, sở chỉ huy cơ bản Trung đoàn 12. Nhờ trận đánh trên, Trung đoàn bộ - Trung đoàn 12 an toàn tuyệt đối, giữ vững vị trí chỉ huy từ phút đầu đến phút chót !. Bẻ gẫy mũi vu hôi của Tàu, chúng tôi lui quân bổ sung vũ khí đạn dược. Trung đoàn điều Đại đội 63 tăng cường cho Trung đoàn 2, Ban chỉ huy tiểu đoàn (tôi và đồng chí Phong) tiếp tục về vị trí chỉ huy chiến đấu trên cao điểm 339.

Những ngày trên cao điểm 339, chiến sự xẩy ra rất quyết liệt, có trận bộ đội đánh giáp lá cà, quyết sống mái với quân bành trướng Bắc Kinh giữ chốt. Trung đội trưởng thiếu uư - Nguyễn Văn Xá hết đạn nhẩy thẳng váo đội h́nh địch dùng súng B40 đập vào đầu quân thù và Xá đă anh dũng hy sinh. Những hành động quả cảm ấy làm cho quân địch bát vía, kinh hồn. Cao điểm 339 được giữ vững đến 2 giờ ngày 24-2-1979, khi nhận được lệnh của Sư đoàn phó - Đới Ngọc Cầu, tôi mới làm thủ tục bàn giao trận địa cho đơn vị bạn. Đội h́nh tiểu đoàn 6 bộ binh (thiếu c63) lui quân về nhận nhiệm vụ mới. Ngày 24-2-1979 về Trung đoàn bộ, t́m vị trí đóng quân, ổn định nơi ăn, ở, bộ đội tạm nghỉ ngơi cho lại sức, săn sàng nhận nhiệm vụ mới.

Ngày 25-2-1979, đơn vị sắp xếp, ổn định biên chế, bỏ sung tiếp vũ khí, đạn dược, thực phẩm, thuốc men đúng cơ số. Cán bộ tiểu đoàn được triệu lên Ban chỉ huy Trung đoàn giao nhiệm vụ: "Tập trung 3 tiểu đoàn anh hùng, cất vó quân bành trướng Bắc Kinh tại ga Tam Lung, Lạng Sơn". Chiều 26-2-1979, tiểu đoàn lên Ôtô hành quân sang Kéo Càng, thị xă Lạng Sơn (Kéo càng cách thị xă Lạng Sơn khoảng 3 km).

Sáng 27-2-1979, chúng tôi nhận các vị trí chốt do Trung đoàn bộ binh 2 bàn giao. Tiểu đoàn 6 bộ binh (thiếu c63) vào vị trí, chúng tôi động viên bộ đội tích cực củng cố công sư, trận địa phù hợp với sở trường, cách đánh của ḿnh. Chiều ngày 27-2-1979, Ban chỉ huy Trung đoàn 2 triệu tập cán bộ tiểu đoàn 6 lên hội ư. Đến nơi, đồng chí Trung đoàn trưởng, Trung đoàn 2 thông báo: "cao điểm 800 mới bị địch đánh chiếm, Bộ tư lệnh sư đoàn 3 giao cho tiểu đoàn 6 bộ binh đánh chiếm lại". Nhận nhiệm vụ, tôi sững sờ, rất khó hiểu song vẫn nghiêm chỉnh chấp hành. Đêm hôm đó trời tối đen như mực, mưa tầm tă, rét như cắt da, cắt thịt song, bộ đội vẫn hành quân chiếm lĩnh trận địa. Đúng 2 giờ ngày 28-2-1979, chúng tôi lại nhận lệnh quay về Kéo Càng lập trận địa chốt. Tới sáng, các đại đội bố trí trận địa chốt và làm công tác hợp đồng tác chiến xong. Cán bộ tiểu đoàn về vị trí chỉ huy, chưa hết nỗi mệt nhọc, căng thẳng, đầy gian nan, vất vả. trong đêm hành quân th́:

Đúng 8 giờ ngày 28-2-1979, các loại pháo của quân bành trướng Bắc Kinh dồn dập nă vào trận địa chốt của tiểu đoàn 6 bộ binh (thiếu c63). Chúng tôi nhận định: Chắc lần này Tàu sẽ tổ chức đánh chiếm thị xă Lạng Sơn. Khoảng 30 phút sau bộ binh địch xuất hiện, quan sát đội h́nh thấy: bọn chúng rất dè dặt, nhút nhát kiểu vừa tiến quân, vừa thăm ḍ không giám hung hăng, hô hoán ầm ỹ như mấy ngày đầu. Bộ đội ta nổ súng chống trả. Chúng tôi bị mất phương tiện thông tin, liên lạc, t́nh h́nh trở lên phức tạp hơn. Ban chỉ huy tiểu đoàn chuyển vị trí ra Lục Khoang. Vừa chạm cánh đồng Lục Khoang, tôi phát hiện xe tăng ta xuất kích. Gặp được xe tăng, nỗi vui mừng khôn xiết, tôi giới thiệu với các đồng chí xe tăng toàn bộ trận địa chốt của tiểu đoàn 6 bộ binh và của trung đoàn 2 rồi cùng nhau bàn phương án kết hợp với xe tăng tổ chức tiến công tiêu diệt địch gỡ thế cho các trận địa chốt phía trước. Rút kinh nghiệm từ các trận đánh ở cánh đồng Song Áng, tôi trao đổi với các đồng chí xe tăng: Chúng ta cứ bí mật chiếm lĩnh trận địa chờ địch lọt vào đúng trận địa phục kích của ta, lúc đó mới đồng loạt nổ súng tiêu diệt, quá tŕnh phục kích là quá tŕnh theo dơi từng động thái của địch.

11 giờ 30 ngày 28-2-1979, đội h́nh địch lọt vào đúng đội h́nh phục kích, tôi ra lệnh bộ binh kết hợp cùng xe tăng xuất kích. Thời cơ chín muồi, chắc ăn, xe tăng dồn dập nă pháo vào đội h́nh bộ binh địch, hiệu quả chiến đấu rất cao. Bị đ̣n bất ngờ, đội h́nh địch tán loạn, chúng quay đầu tháo chạy. Được thế, lực lượng bộ binh c̣n lại của tiểu đoàn 6 cùng xe tăng tiếp tục truy kích tiêu diệt địch. Trận đánh kéo dài đến 17 giờ ngày 28-2-1979, xác địch ngổn ngang ở cánh đồng. Chúng tôi quan sát trên cánh đồng Lục Khoang không c̣n một bóng quân Tàu mới thu quân.

Một lần nữa, tiểu đoàn 6 bộ binh anh hùng lập công xuất sắc, đặc biệt c61, c62 chốt trên khu vực đồi Kéo Càng chiến đấu hết sức dũng cảm, ngoan cường bẻ gẫy nhiều đợt tiến công của địch. Nhưng lực lượng của chúng đông gấp nhiều lần ta, hoả lực đi cùng yểm trợ tối đa. Mặc dù cuộc chiến không cân sức, rất ác liệt song, bộ đội ta vẫn kiên cường bám trụ, quyết chiến đấu đến người lính cuối cùng trên đồi Kéo Càng góp phần giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ Quốc. Trận đánh này, tiểu đoàn 6 bộ binh (thiếu c63) tổn thất khá nặng, c61 bộ đội hy sinh gần hết, c62 hy sinh 2/3 quân số. Bị tổn thất, song tiểu đoàn 6 bộ binh cùng xe tăng đă chặn đứng, ḱm được bước tiến của kẻ thù không vào được thị xă Lạng Sơn đúng ngày 28-2-1979. Điều hết sức quan trọng là: Tiểu đoàn 6 bộ binh, trung đoàn 12, sư đoàn 3, được lệnh đi phối thuộc với c2, một lần nữa bảo vệ an toàn tuyệt đối sở chi huy Trung đoàn bộ binh 2 đủ điều kiện, thời gian lui về vị trí an toàn, không mất sức chiến đấu !. Và giải quyết đầy đủ, chu đáo chính sách thương binh, liệt sỹ đối với các sỹ quan, binh sỹ chiến đấu rất dũng cảm, đă phải nằm xuống v́ mảnh đất thiêng liêng này.

Những ngày này cách đây 30 năm, trên các phương tiện thông tin đại chúng nhà cầm quyền Bắc Kính ra rả chửi chế độ Ba - Đồng - Chinh (Ba là: Lê Duẩn; Phạm Văn Đồng; Trường Chinh). Trên biên giới phía Bắc, băng những chiếc loa nén công suất cực lớn, nhà cầm quyền Bắc Kinh hết lời chửi rủa chế độ Ba - Đồng - Chinh và không ngày nào chúng không rêu rao: "Dậy cho Việt Nam một bài học". Nhà cầm quyền Việt Nam chửi lại bằng nhiều dọng điệu: "Trung Quốc nghèo rớt mồng tơi, dân húp cháo suốt ngày, túi lách cách mấy đồng xu làm được tṛ ǵ ?" v.v và v.v. Thực tế trên chiến trường, chính đơn vị chúng tôi đă dậy cho nhà cầm quyền Bắc Kinh một bài học không thể chối căi. Trước nhiều ngày chưa nổ súng, chúng hùng hồn tuyên bố: Sẽ "Ăn cơm sáng ở Lạng Sơn, ăn cơm trưa ở Hà Nội". Song, từ biên giới vào thị xă Lạng Sơn vẻn vẹn trên vài chục cây số, với một đội quân "hùng mạnh" như vậy, chỉ quần nhau với một sư đoàn suốt từ ngày 17-2-1979 đến ngày 04-3-1979 mới vào được thị xă Lạng Sơn, nhờ một đêm ngủ trọ. Sáng ngày 05-3-1979 đă phải vội vàng tuyên bố rút quân vô điều kiện. Ai đă dậy cho ai bài học ?, Nhà cầm quyền Bắc Kinh hăy trả lời cho cả thế giới biết. Thực tiễn chứng minh rằng: Trên thế giới này, chưa quân đội nào tổ chức hành quân chậm như quân đội Trung Quốc, c̣n ỳ ạch hơn "lực sỹ Asin không đuổi kịp con rùa". Chúng ta thừa biết: Quân đội Trung Quốc chưa hề đánh thắng bất kỳ ai. Chắc nhà cầm quyền Bắc Kinh chưa quên bài học: Cả nước Trung Hoa rộng lớn, vẫn bị quân Nguyên thôn tính. Nhưng khi quân Nguyên sang Việt Nam đă bị Dân tộc Việt Nam 3 lần đánh tan không c̣n mảnh giáp.

Kết thúc chiến tranh biên giới phía Bắc, trên các phương tiện thông tin đại chúng ngày ấy, nhà nước Việt Nam dành cả tháng trời tuyên truyền, hết lời ca ngợi những thành tích chiến đấu dũng cảm, ngoan cường của Sư đoàn 3 bộ binh (sư đoàn sao vàng) anh hùng. 5 năm sau (17/2/1979 - 17/2/1984), Nhà nước Việt Nam tổ chức kỷ niệm đánh Tàu. Ngày đó, Sư đoàn mời những chiến sỹ đánh giỏi kể lại các trận đánh tháng 2-1979, trong đó có tôi. Chiều ngày 17-2-1984, tại pḥng chính trị Sư đoàn 3, tôi kể lại cho phóng viên Đài tiếng nói Việt Nam những trận đánh xuất sắc nhất của tiểu đoàn 6 bộ binh thuộc Trung đoàn 12, Sư đoàn 3 và khẳng định: Tiểu đoàn 6 bộ binh anh hùng đă dậy cho nhà cầm quyền Bắc Kinh một bài học nhớ đời.

Kỳ lạ thay: Suốt chặng đường lịch sử thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam chưa khi nào Nhà nước Việt Nam dành cả tháng trời liên tục tổ chức truyên truyền thành tích đánh giặc ngoại xâm như tuyên truyền Sư đoàn 3 bộ binh đánh quân bành trướng Bắc Kinh. Rơ ràng, đây là một sự kiện lịch sử rất trọng đại, hiếm có: Sự kiện Trung Quốc xâm lược Việt Nam năm 1979. Sau lần kỷ niệm 5 năm đánh Tàu, Nhà nước Việt Nam không những ném sự kiện lịch sử trọng đại vào sọt rác mà c̣n tổ chức đàn áp tất cả những ai là người yêu nước giám đứng lên chống Tàu. Trong khi những chiến thắng thời chống Pháp, chống Mỹ không được tuyên truyền rùm beng như tuyên truyền Sư 3 thời kỳ đánh Tàu lại tổ chức kỷ niệm rất long trọng như: Chiến dịch biên giới, Đông Khê, Rạch ngầm, Đồng xoài, Khe Sanh, đường 9 Nam Lào đến Điện Biên Phủ, Điện Biên Phủ trên không v.v, và các tṛ chơi vô bổ, vô văn hoá,... nhằm tiêu khiển thời gian, ru ngủ ḷng người,... cũng tổ chức kỷ niệm rùm beng, rất tốn kém (!). Mới ngày nào, Nhà nước Việt Nam c̣n dơng dạc tuyên bố trước thế giới rằng: "Trung Quốc là kẻ thù số một". Nay, suốt ngày rêu rao, ca ngợi bằng nhiều lời đường mật "16 chữ vàng"; "4 tốt" "măi măi xanh tươi, đời đời bền vững,...". Hiện tại, tội ác của nhà cầm quyền Bắc Kinh c̣n dă man, tàn bạo, nham hiểm,... hơn cuộc chiến tranh biến giới phía Bắc, ngày 17-2-1979 rất nhiều.

 Sau 30 năm, nhớ lại cuộc chiến tranh xẩy ra trên toàn tuyến biên giới phía Bắc, hàng vạn sỹ quan, binh sỹ "Thề quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh", giữ bằng được từng tấc đất thiêng liêng của Tổ Quốc đă phải nằm xuống. Nay, Bộ chính trị phớt lờ.

Trước đó, ngày 19-01-1974, được nhà cầm quyền Việt Nam bật đèn xanh, nhà cầm quyền Bắc Kinh tổ chức đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Lực lượng Hải quân-Quân lực Việt Nam Cộng Hoà dưới sự chỉ huy của Trung tá-Vũ Hữu Sang anh dũng đánh trả. Do lực lượng không cân sức, 58 sỹ quan, binh sỹ Hải quân - Quân lực Việt Nam Cộng Hoà đă phải ngă xuống v́ Tổ Quốc Việt Nam thân yêu.

Tháng 3 năm 1988, nhà cầm quyền Bắc Kinh tiếp tục dùng lực lượng Hải Quân đánh chiếm một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. 74 sỹ quan, binh sỹ Hải quân - Quân đội nhân dân Việt Nam lại phải nằm xuống v́ quyết tâm bảo vệ những mảnh đất thiêng liêng của Tổ Quốc. Nay, nhà cầm quyền Bắc Kinh ngang nhiên tuyên bố thành lập khu hành chính Tam Sa thuộc đảo Hải Nam, gồm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Chúng c̣n ngạo mạn tuyên bố: Tất cả các đảo ch́m chưa có người ở, chúng sẽ cho người ra ở và khai thác triệt để tài nguyên thuộc khu vực này. Hiện tại, nhà cầm quyền Bắc Kinh đă biến biển Đông của Việt Nam thành ao nhà của chúng. Nay, mai Cộng sản Việt Nam lại rước Tàu vào khai thác quặng Bôxit ở Tây Nguyên. Đúng vậy, bọn chúng đă cam tâm biến dân tộc ta thành nô lệ cho Tàu (!).

Chỉ v́ cuộc sống, Ngư dân Việt Nam trong đó có Ngư dân Thanh Hoá lặn lội ra khơi đánh bắt cá xa bờ trên vùng biển của chính ḿnh. Nhà cầm quyền Bắc Kinh nổ súng bắn chết 9 người, số sống sót bị chúng tuyên phạt. Nhà cầm quyền Việt Nam không những chỉ im lặng mà c̣n ngấm ngầm cử cán bộ tuyên huấn xuống dân tuyên truyền, giải thích rằng: Xẩy ra sự việc trên là do ngư dân chúng ta lấy trộm lưới của Tàu nên bị họ phạt (!) v.v.

Ngày nay, Việt Nam đă hội nhập Quốc tế, đă vào WTO, là hội viên không thường trực - Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc và đang lớn tiếng khoe khoang với thế giới rằng: "Việt Nam đang có uy tín trên trường Quốc Tế". Tại sao ???, Bộ chính trị - Đảng cộng sản Việt Nam không căn cứ vào các ưu thế trên để lên án những tội ác tầy trời, đặc biệt nguy hiểm mang tầm cỡ Quốc Tế của nhà cầm quyền Bắc Kinh đối với Việt Nam và yêu cầu Quốc Tế can thiệp sớm giải quyết vấn đề này. Bằng không, Nhà cầm quyền Việt Nam có đầy đủ cơ sở phát đơn khởi kiện nhà cầm quyền Bắc Kinh ra Toà án Quốc Tế, yêu cầu Toà án Quốc Tế thụ lư giải quyết làm rơ trắng - đen. Sự thật rành rành là vậy, không những Bộ chính trị - Đảng cộng sản Việt Nam không giám làm mà c̣n cố ư im lặng, t́m mọi thủ đoạn che đậy, tảng lờ (!).

Điều không thể chấp nhận được là: những chiến sỹ dân chủ, những thanh viên khối 8406, những sinh viên đều là những người yêu nước cùng nhau xuống đường biểu t́nh phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh xâm lược Việt Nam đều bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt bớ, bỏ tù. Đă đến lúc trên 80 triệu nhân dân Việt Nam chúng ta không thể ngồi im, làm ngơ trước thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam thao túng để nhà cầm quyền Bắc Kinh lộng hành cướp đất, cướp biển của nhân dân Việt Nam.

Dân tộc Việt Nam chúng ta phải có chính kiến, tỏ thái độ rơ ràng, không thể tha thứ trước những hành động, cử chỉ quá nhút nhát đến hèn mạt của Bộ chính trị - Đảng cộng sản Việt Nam đă và đang quỳ gối, hạ ḿnh, ươn hèn, cam tâm bán rẻ Tổ Quốc Việt Nam cho tập đoàn Đại Hán, chưa có tiền lệ trong lịch sử Dân tộc. Bộ chính trị - Đảng cộng sản Việt Nam muốn biến Việt Nam thành một "bang" của Trung Quốc, biến Dân tộc Việt Nam chúng ta thành nô lệ truyền kiếp cho nhà cầm quyền Bắc Kinh để cầu vinh hay sao ?!.

 

Tự do - Dân chủ - Đoàn kết  muôn năm !.

Dân tộc Việt Nam bất diệt !.

Tổ Quốc Việt Nam muôn năm !.

 

Ngày 14 tháng 2 năm 2009

Trần Anh Kim

Uỷ Viên Trung ương Đảng Dân Chủ Việt Nam.

Thành viên Ban điều hành khối 8406 tại miên Bắc.

 

Địa chỉ liên lạc:

Số nhà 502, tổ 10, phố Trần Hưng Đạo, TP Thái B́nh, tỉnh Thái B́nh, Việt Nam.

Tel: 0363 642 818 và mạng bị lũ "yêu tinh" tự tiện cắt để bưng bít thông tin.

Mobile:  093 666 9296

 

 

< Trở lại  Chiến lược HOA KỲ vn TRUNG CỘNG

 

 

 
 
   

 

 

   
   
   
   
      
 

Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage