ĐỊA LƯ CÓ THẬT
|
Ảnh hưởng kinh ḥang của ngôi mộ của ông nội chí sĩ TRẦN VĂN BÁ
Tường tŕnh của Văn Lang Bùi Như Hùng 2007-10-31
Tôi là nhân chứng bất đắc dĩ của một sự kiện vô tiền khóan hậu:
Ảnh hưởng của một ngôi mộ chôn sai, đây là một trong những yếu tố khiến một gia đ́nh ưu việt anh dũng bị tai ương họa kiếp và c̣n ảnh hưởng rất lớn đến đất nước, khi lịch sử nước ta đang đi vào giai đọan đen tối cùng cực từ 1963 cho đến nay:
Đó là cái chết của ông Trần Văn Văn và con ruột ông là anh Trần Văn Bá, có phải do một ngôi mộ chôn sai ?
Tôi xin tŕnh bày tất cả theo sự hiểu biết hạn hẹp của ḿnh, thấy ǵ nói nấy.
Tôi không thể bịa đặt v́ ngôi mộ c̣n đó, Gia đ́nh người quá cố c̣n có nhiều người đang sống tại hải ngoại và trong nước, quí vị đó sẽ đọc và thẩm định bài viết nầy.
Viết ra đề tài nầy để giải tỏa một sự uẩn ức và mặc cảm trong 40 năm. Viết ra đề tài nầy để giải tỏa một sự uẩn ức và mặc cảm đă không làm tṛn một lời ủy thác trong 40 năm.
1) Cơ duyên gặp ông Văn Tôi làm việc tại nha Khảo cứu thuộc bộ Canh nông, số 121 đường Nguyễn Bỉnh Khiêm có cửa hông trổ ra đường Phan Thanh Giản. Nhà ông Trần văn Văn ở đường Phan Thanh Giản, ông bước qua đường là đến nha Khảo cứu bằng lối cửa bên hông nầy. Ông đến gặp tôi tại văn pḥng 2 lần chỉ nói chuyện trên trời dưới đất cho vui v́ ông nghe nói tôi du học ở Pháp mới về. Ông Văn người cao ráo, lông mày đậm nét h́nh chữ nhất, ông mặc sơ-mi trắng ngắn tay, quần tây kaki và đi sandales, y phục thật đơn sơ gọn ghẽ mới tinh. Ông có dáng đi khoan thai ung dung. Tôi không biết ông làm ǵ, mà chỉ nghe ông nói là nhà ông ở gần, bước sang nói chuyện cho vui. Lần thứ hai ông đến gặp tôi th́ tôi có thưa rằng tuần tới tôi đi công tác ở Phong dinh, An giang 3 ngày (sau đó tôi phải tŕnh diện nhập ngũ theo nghị định của bộ Quốc pḥng), đó là công tác t́m một nơi để lập thí điểm cho nha Khảo cứu; th́ ông Văn bảo tôi rằng ông có một sở đất ở An giang, và nếu tiện ông nhờ tôi ghé đến quan sát và cho ông biết ư kiến nên trồng tỉa những ǵ. Ông cho địa chỉ và dặn phải đi xuồng đuôi tôm qua khu đất của ông, ông sẽ cho người đón tôi ở bến sông. [tôi bị gọi nhập ngũ v́ trong tháng 4 năm 1966, tôi gởi thơ bảo đảm đến ông Đại sứ Henry Cabot Lodge là tôi nhận thấy khả năng của các Cố vấn Hoa kỳ rất thấp kém, mà lại lên giọng ta đây với chuyên viên VN, coi chuyên viên VN không vào đâu, nên tôi đề nghị mở cuộc thi: "tôi sẽ thi với tất cả các Cố vấn Hoa Kỳ cấp cao nhất của mỗi ngành, người nào giỏi về ngành ǵ th́ tôi chấp nhận thi với họ môn đó" Như vậy họ không thiệt tḥi ǵ cả. Đây là sự tranh đua hơn kém về học thức "rất sportif trong tinh thần thể thao" trong tinh thần thượng vơ, để phân cao thấp về kiến thức. Dụng ư của tôi là các tiến sĩ Ph. D. Hoa kỳ không thể lấy bằng cấp ra để mà lên mặt kẻ cả, khinh miệt người Việt chúng tôi. Sau đó ông Tổng Lănh sự sứ quán Mỹ là Thomas Richardson có trả lời nếu có sự xích mích giữa tôi và các cố vấn Hoa Kỳ là "đây chỉ là sự hiểu lầm... và ông ta mong có sự cộng tác tốt đẹp do thông cảm ..." đại để là như vậy. Tuy nhiên tháng 11 năm đó tôi được Bộ Quốc pḥng ưu ái gởi cho tôi lệnh gọi nhập ngũ. ] V́ sức khỏe kém. Tôi được miễn dịch.
2) Ngôi mộ vừa mới chôn
Trước khi nhập ngũ, tôi đi công tác ở An Giang, nhân tiện đến xem khu đất gia đ́nh ông Trần Văn Văn.
Vùng đất của gia đ́nh ông Văn là một ḥn đảo trên sông Cửu Long, đất rất ph́ nhiêu, có trồng cây so đủa bao quanh, tác dụng của cây so đủa rất đa dạng ở đây, vừa giữ cho bờ đất khỏi lở, vừa làm cho tốt đất (cây so đủa thuộc họ đậu nên có rễ cộng sinh với azotobacter để tạo ra chất đạm), vừa có thân cây thích ứng cho việc trồng nấm tai mèo auricularia.
Tôi chú ư đến một ngôi mộ. Ông thân sinh của cụ Văn vừa mới qua đời độ một tháng và được chôn nơi đây. Điểm nổi bật của ngôi mộ nầy là được chôn trong một cái hồ. Xin ghi lại theo kư ức (sau 40 năm, một vài chi tiết có thể nhớ sai, xin chân thành cáo lỗi, nếu có ǵ sai xin thân bằng quyến thuộc của người quá cố vui ḷng chỉ dạy): Ngôi mộ chôn không xa bờ bao nhiêu, từ đáy hồ phải đổ đất cao lên thành một ốc đảo nhỏ, rồi được đắp đất thành một nấm mồ. Cho nên người ta phải đắp thêm đất làm thành một lối đi từ bờ hồ đến ngôi mộ.
3) Cảm nghĩ của tôi Tôi là người chỉ học lóm Địa lư, nghĩa là chẳng có sách vở, cũng chẳng có thầy dạy (không có chính sư, mà cũng chẳng có chính thư). Khi lên 5, 6 tuổi chỉ nghe lóm các cụ (cha tôi và các bạn của ông) bàn về địa lư, vai tṛ “trọng đại” của tôi lúc ấy được ở gần các cụ là để bưng rót nước trà. Sau đó v́ Pháp đổ bộ lên tấn công vào Đà Nẳng, phải chạy tản cư vào rừng (bị sốt rét, bị kiết lỵ, cũng c̣n nghe các cụ thầm th́ với nhau bàn về Địa lư nhưng rất ít oi v́ bị Việt Minh cho là mê tín dị đoan; rồi tôi qua Pháp du học 11 năm, cho nên cái vốn liến về địa lư của tôi như quí vị thấy nó eo hẹp dường nào ! tôi nghe và nhớ nhiều danh từ về địa lư mà không hiểu ǵ cả) Hiểu biết của ḿnh chỉ thuộc loại c̣n tệ hơn dở dở ương ương. Cho nên mặc cảm đầy ḿnh, nói ra th́ sợ nói sai. Mà trong lănh vực như Địa lư (quí cụ già dạy là) sự sai lầm sẽ tai hại không biết đến đâu mà lường.
Khi thấy ngôi mộ trên, tôi nhận định là chôn sai, tôi chỉ có cảm nhận như vậy, mà tôi không dám nói. Cho nên để trả lời câu hỏi của người cháu của ông Văn (ông ta thấy tôi đứng bần thần, suy tư) tôi chỉ phát biểu cho qua chuyện là: “hễ đă chôn rồi th́ tôi không dám có ư kiến”. [ Đại để như tôi có đứa cháu, nó mới lấy chồng, sau đó nó đưa cho tôi xem lá số của nó và của chồng nó, để hỏi ư kiến về duyên nợ của chúng nó có tốt không. Tôi trả lời là “lấy nhau rồi th́ bác đây không có ư kiến”. Nếu nó thông minh th́ nó phải hiểu ngay rằng nếu hai lá số của chúng nó mà lấy nhau tốt, ăn đời ở kiếp, ăn nên làm ra th́ tôi đă khen lấy khen để. Đàng nầy tôi nói không có ư kiến th́ tất nhiên phải hiểu là không tốt rồi.]
V́ vậy tôi mong có dịp tŕnh bày cặn kẽ với ông Văn về ngôi mộ với cách chôn sai kỳ cục, mà tôi cảm nhận thấy trong người bần thần khó chịu khi đứng nh́n ngôi mộ.
4) Cái Chết của ông Văn
Tai kiếp mà các nhà ái quốc, các đại gia tộc gánh chịu th́ ai ai cũng biết những tấm gương hy sinh oanh liệt qua các thời đại trong ư chí bảo vệ giống ṇi và đất nước chúng ta.
Trong cảnh dầu sôi lửa bỏng của dân tộc, th́ Việt Nam không thiếu ǵ những vị anh hùng xả thân v́ nước nhà. Nhiều đại gia tộc đă hứng chịu tai ương họa kiếp những mong cứu giống ṇi qua khỏi cảnh lầm than. Gia đ́nh TT Ngô Đ́nh Diệm và gia đ́nh ông Trần Văn Văn là điển h́nh.
a- Như tài liệu của ông Lâm Lễ Trinh Cảnh sát tuyên bố là Ông Trần Văn Văn bị bắn tại đường Mạc Đỉnh Chi. b- C̣n người ta kể lại cho tôi nghe th́ vụ ám sát xảy ra tại đường Phan Kế Bính. Lượt chuyện như sau: Ông Nguyễn Văn Thôn, Giám đốc nha Khảo Cứu, có tâm sự với tôi rằng: "Tài xế của ông là ông Lụa, khi lái xe đi rước ông th́ gặp ngay vụ ám sát nầy tại đường Phan Kế Bính "
PHÂN TÍCH sự KHẢ TÍN của 2 TÀI LIỆU:
- Tài liệu a- do ông Lâm Lễ trinh là do phúc tŕnh chính thức của cảnh sát th́ phạm trường là trên đường Mạc Đĩnh Chi Tài liệu có thể đúng nếu các nhân viên điều tra là những người lương thiện (nhưng rất khả nghi như việc họ bắt ngay được thủ phạm).
- Chi tiết b- do ông Nguyễn Văn Thôn kể cho tôi là do một người khác đă mục kích và kể lại: phạm trường là trên đường Phan Kế Bính, mà tôi tường thuật nơi đây là kể lại lời của một người [ông Nguyễn Văn Thôn] đă nghe một người khác [ông Lụa] kể lại.
Tuy nhiên chúng ta phải nghiệm xét trường hợp nào có lư:
1- Đường Mạc Đĩnh Chi rất đông xe cộ và người qua lại lúc 8 giờ 30 sáng c̣n đường Phan Kế Bính th́ rất vắng v́ hai bên đường ṭan là villa, đường Phan Kế Bính nằm ở gần cuối đường Phan Đ́nh Phùng, con đường nầy chỉ chạy đến Nguyễn Bỉnh Khiêm th́ hết. Đường Phan Kế Bính rất ngắn, chỉ nối đường Phan Thanh Giản với đường Phan Đ́nh Phùng mà thôi. Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm lại bị chặn không cho ai qua lại từ đài truyền h́nh đến sở thú v́ là khu quân sự có đài phát thanh quân đội. 2- bọn ám sát phải ra tay hạ thủ tại một nơi ít người qua lại như vậy.
Cho đến bây giờ chúng ta chưa có cơ hội và yếu tố để xác định được. V́ chẳng có ai dại ǵ tin theo các "tài liệu" của VC và của Việt gian tay sai CIA thời VNCH.
5) Không gặp gia đ́nh ông Văn
V́ mặc cảm v́ cái học non nớt của ḿnh, tôi sống dày ṿ không biết làm sao thấu triệt khoa Địa Lư (tôi không đọc được chữ nho), hồi đó có cuốn Hồng Vũ Cấm Thư (dịch ra tiếng Việt) tŕnh bày nhiều địa cục nhưng không chỉ dạy địa lư căn bản, th́ măi sau nầy, năm 1990, GS Cao Trung tại Hoa Kỳ mới cho xuất bản sách về Địa Lư Tả Ao bằng tiếng Việt, th́ tôi đọc được ngay trong khái niệm địa lư đầu tiên tôi t́m thấy trong sách Ngài Tả Ao chỉ dạy rằng nơi b́nh dương (đồng bằng, như vùng đồng bằng sông Cửu Long) nên chôn nơi đất cao (nơi đất có h́nh nhủ, đột), chôn thấp tất bị úng thủy, c̣n nơi sơn cước th́ t́m huyệt nơi tàng phong, tránh gió, phải ở chổ thấp (nơi đất có h́nh thuộc oa, kiềm).
[năm 1966, có một lần tôi theo anh tôi vào nghe một ông thầy địa lư nổi tiếng nhất Miền Nam là ông Dương Thái Bang, nhà ở cư xá Đô Thành, giảng về Địa lư, rồi một hôm ông Bang dẫn môn đệ, độ mươi lăm người, đi thực tập t́m huyệt và điểm huyệt tại Cát Lái, tôi cũng được hân hạnh đi theo. Lúc xe tôi đến nơi th́ thấy nhiều người đang đào huyệt. Tôi nh́n qua nh́n lại đă thấy có năm ba ngôi mộ đă được chôn từ mấy năm trước, hôm nay người ta định chôn thêm 3 ngôi mộ nữa do cải táng (dời hài cốt từ một nơi khác đến đây an táng) theo lời dạy của thầy Địa lư Dương Thái Bang. Sau khi xem qua vị trí nơi đang đào huyệt, tôi buộc miệng nói "huyệt ở đàng kia, sao lại đào ở đây ? " vừa nói tôi chỉ tay về một khu đất cao hơn, xung quanh khu nầy có cây dứa mọc thành một một ṿng bao quanh bờ. Sau khi quan sát thật kỹ, thầy Dương Thái Bang có bày tỏ đồng ư và nói "ông nầy có mắt tinh lắm" ] [ Năm 1967, anh tôi muốn cải táng mộ của cha chúng tôi hiện đang chôn tại nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi. Một hôm chúng tôi (trong số có người đă học Địa lư từ nhiều năm rồi) đi xe từ Tân Uyên ra Vũng Tàu, sau khi quyết định cho xe chạy trở lại xem cho kỹ một nơi do đường rẻ về phía Tây Bắc trường Bộ binh Thủ Đức khá xa, đến chổ xe không chạy được th́ đi bộ, chúng tôi phải t́m cho ra một nơi lớn chỉ bằng chiếc chiếu trong một vùng rộng gần vài trăm cây số bề dài, bề rộng cũng độ hai ba chục cây. Xế chiều th́ tôi nh́n thấy một nơi "ưng ư", tôi chỉ tay về phía xa xa và nói "gần cây duối đàng kia", cách chỗ chúng tôi đang đứng chỉ vài trăm thước thôi. Đến nơi không phân biệt và thấy được ǵ v́ lau sậy cao quá đầu người, chúng tôi nhắm ngọn cây duối mà đến gần. Bỗng một người trong nhóm kêu lên "có cái ǵ lạ lắm ở đây!!". Chúng tôi cùng đi đến xem th́ là một ngôi mộ đă xưa cũ. Anh tôi quan sát thật lâu, suy xét qua cách chôn, cách đắp nấm mồ và h́nh bia mộ và dấu vết thời gian xóa nḥa th́ anh tôi xác định ngôi mộ là của người Tàu đă được chôn từ 300 năm rồi, làm bằng vôi trộn với mủ cây ô dước nên rất bền. Như vậy cách ấn định huyệt mả của thầy Địa lư người Tàu từ mấy trăm năm về trước và cái nh́n theo "trực giác" của tôi hôm nay rất phù hợp.]
Cái nhận định như trên của tôi về ngôi mộ của cụ thân sinh của ông Trần Văn Văn là chỉ theo trực giác thôi.
XIN TR̀NH BÀY VỀ TỘI ÁC MƯU SÁT ÔNG TRẦN VĂN VĂN:
Tôi trở về Sàig̣n chiều ngày 6 tháng 12 năm 1966. V́ phải tŕnh diện tại quân vụ thị trấn lúc 8giờ30 sáng ngày 7 tháng 12, cho nên tôi phải ghé thăm ngay cụ Văn lúc 7giờ30 để xin tŕnh với cụ Văn về chuyến đi An Giang mà tôi đă ghé qua sở đất của gia đ́nh cụ Văn. Sáng hôm đó (7-12-1966) Tôi đến nhà cụ Văn, ở đường Phan Thanh Giản, thấy nhà cụ Văn có một số chậu kiểng rất lớn xếp hàng trước cửa ra vào (tức gần lề đường người đi bộ) trong mỗi chậu kiểng đều có trồng cây xinh tươi và cao. Khi tôi vừa đến cửa th́ có một người đàn ông độ trên dưới 40 tuổi, bất thần xuất hiện, h́nh như ông nầy đă núp sau một trong các chậu kiểng, tôi giật ḿnh v́ sự xuất hiện đột ngột của ông ta, tôi đang ngơ ngác, th́ ông ta hỏi tôi "kế họach có ǵ thay đổi ?". Tôi không hiểu ông ta muốn nói ǵ, mà tôi cho là ông nầy là người nhà cụ Văn, cho nên tôi nói "tôi muốn thăm cụ Văn, không biết lúc nầy cụ Văn thức dậy chưa?" Ông ấy nói "không biết", cho nên tôi gơ cửa th́ có một người ra mở cửa và tôi nói tên họ và tŕnh bày là tôi phải gặp cụ Văn. Người đó bảo tôi đợi một chút, sau đó trở ra mở rộng cửa mời tôi vào nhà. Tôi ngồi đợi độ mười phút th́ cụ Văn ra pḥng khách gặp tôi. Tôi tŕnh bày sơ lượt về nhận định của tôi về sự trồng tỉa của cái sở đất ở An Giang, tôi không nói ǵ về ngôi mộ (tôi định t́m hiểu kỹ hơn về Địa Lư, và sẽ tŕnh bày sau). Ông Văn rất ngạc nhiên khi nghe tôi nói tôi phải tŕnh diện nhập ngũ hôm nay, ông có hứa là nếu ông làm được ǵ th́ ông sẽ giúp tôi (cho đến khi đó tôi cũng chưa biết ông Văn làm ǵ, mà trong đầu tôi chỉ biết ông ở gần nha Khảo Cứu thế thôi). Tôi đến quân vụ thị trấn lúc 8giờ30 sáng, tŕnh nộp lệnh gọi nhập ngũ. Rồi có xe chở vào trại Quan Trung để chờ khám sức khỏe. Tôi không hay biết ǵ về các tin tức, chẳng tha thiết đến thời sự. Độ hơn một tuần th́ có anh Thiếu Úy gọi tên tôi trong số mươi tên trong danh sách "bất lực" và tôi đi lănh giấy "hơan dịch 2 khóa", tức được tạm hơan dịch v́ lư do sức khỏe. Khi tôi trở lại nha Khảo Cứu th́ ông Giám đốc Nguyễn Văn Thôn thường hay tâm sự với tôi nhiều chuyện lai rai cho vui, nhân tiện tôi có nói với cụ Thôn là tôi sẽ đi thăm ông Văn, th́ cụ Thôn cho tôi hay là ông Văn bị ám sát chết rồi. Cụ Thôn c̣n tỉ mỉ kể cho tôi nghe như sau: Ông tài xế Lụa có kể cho cụ Thôn biết về vụ ám sát nầy, (ông tài xế Lụa có nhiệm vụ đem xe đi đón cụ Thôn sáng hôm đó). Đây là lời cụ Nguyễn Văn Thôn : (vào sáng ngày 7 tháng 12) " khi xe ông Lụa đi đón tôi [ tôi tức ông Nguyễn Văn Thôn] chạy từ nha Khảo Cứu qua đường Tự Đức, rồi quẹo qua đường Phan Kế Bính th́ phải đậu sau một chiếc xe, v́ chính xe nầy không chạy được do bị một chiếc xe Jeep đậu cản ngay ở ngă ba Phan Kế Bính và Phan Đ́nh Phùng. Có một chiếc xe gắn máy, loại Honda, có một người lái và một người ngồi sau, chạy từ đường Phan Đ́nh Phùng trờ tới, người ngồi sau bắn vào xe ông Văn mấy phát [cụ Thôn không kể hay không biết loại khí giới xử dụng] rồi chạy đi về phía ngă tư Tự Đức và Phan Kế Bính, xong xe nầy quay đầu lại ḍm vào xe ông Văn, và chạy đến bên xe Jeep, dừng lại, nói rằng "nó chết rồi Đại Úy", có tiếng chữi thề từ xe Jeep " Đ. M." rồi xe Jeep và xe gắn máy cùng chạy trên đường Phan Đ́nh Phùng về hướng Chợ Lớn."
Bọn hung thủ đă nghiên cứu rất kỹ phạm trường v́ khu vực nầy rất vắng, khu vực nầy ṭan là villa. Đường Phan Đ́nh Phùng chạy đến đường Nguyễn Bỉnh Khiêm th́ hết, mà đường Nguyễn Bỉnh Khiêm bị một hàng rào kẽm gai cắt ngang (khu đài truyền h́nh và đài phát thanh quân đội), không thể đi về hướng sở thú được, cho nên chẳng có mấy ai qua lại khu nầy.
Chi tiết
Như vậy lúc 7 giờ 30, tôi chỉ gặp cụ Văn độ hơn một giờ trước khị cụ bị chúng ám sát. Tên tài xế (người núp sau chậu kiểng) mà tôi gặp (nó lại tưởng tôi là người của bọn chúng) đă hỏi tôi "kế họach có ǵ thay đổi ?" nó là đồng lơa trong vụ mưu sát nầy, nó chạy xe ngay vào chổ đă được đồng bọn phục kích trên đường Phan Kế Bính.
CIA TIẾP TAY VIỆT CỘNG để GIẾT CHÍ SĨ TRẦN VĂN BÁ
Từ 32 năm nay, tôi nhận định rằng tất cả mọi họat động phục quốc của người Quốc Gia đều bị CIA báo cáo với Việt Cộng trong mưu đồ của Hoa Kỳ mua chuộc Việt Cộng, CIA những mong rằng làm như vậy th́ sẽ dùng được Việt Cộng để chống lại Trung Cộng. Ở đây tôi không bàn đến cái nông cạn của CIA.
Sau đây là bằng cớ CIA giúp Việt Cộng giết chí sĩ Trần Văn Bá:
1979 CIA đă lập Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do Phó Đề Đốc Ḥang Cơ Minh lănh đạo. Tôi nói CIA v́ chính tên Phú Mắt Xanh (Richard Armitage, Trung úy Hải quân, sau về làm tại DAO từ năm 1973) tên nầy là gốc Do Thái chuyên buôn bán ma túy tại Thái Lan sau ngày 1 tháng 5 - 1975, nó xúi Phó Đề Đốc Ḥang Cơ Minh lập ra "đứa con cầu tự" Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam MTQGTNGPVN (lúc đó người Việt Quốc Gia ai ai cũng mong có một tổ chức chính thức diệt bọn Cộng phỉ để lấy lại VN). Sau đó khi ông Chủ Tịch Quốc Nội Ḥang Cơ Minh và ông Chủ Tịch Hải Ngoại là Đại tá Cảnh sát Phạm Văn Liễu chữi nhau như mổ ḅ, các văn thư tố cáo nhau rất kinh khủng làm người đọc rởn tai gai ốc. "Đứa con cầu tự" MTQGTNGPVN mau chóng trở thành một cái quái thai ung thối làm thui chột mọi niềm hy vọng giải phóng Việt Nam. Mọi hy vọng lấy lại VN suy thoái từ đó. (CIA của Hoa Kỳ là một lũ ăm cám)
Nguyễn Đồng Sơn được đề cử thay thế Đại Tá Phạm Văn Liễu trong chức vụ Tổng Vụ Trưởng Hải Ngoại của cái MTQGTNGPVN.
Nhưng Nguyễn Đồng Sơn là ai ?
Đó là bí danh của Nguyễn Xuân Nghĩa, mà tên nầy gọi Bí thư VC Nguyễn Văn Linh bằng bác ruột. Khi Việt Cộng kết án tử h́nh chí sĩ Trần Văn Bá th́ tên Nguyễn Đồng Sơn ra chỉ thị cho ṭan thể đ̣an viên của MTQGTTNGNVN không được tham gia biểu t́nh chống Việt Cộng đă kết án tử h́nh anh Trần Văn Bá và các chiến hữu, nó kư văn thư No 001/VT/TV . Trong sách ĐẠI CÁO TRẠNG tôi đă viết:
" Dĩ
nhiên Việt cộng không thể không kiểm soát phong trào nầy
[MTQGTNGPVN], cho nên phải giao cho
cháu ruột của Tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn văn Linh là Nguyễn xuân Nghĩa bí
danh Nguyễn Đồng Sơn làm chủ tịch, tiếp tục biến kháng chiến thành tṛ hề và là
công cụ trợ giúp tội ác Việt cộng. Do văn thư số
No 001/VT/TV đề ngày 06 tháng
01 năm 1985 tên N. Đ. Sơn ra chỉ thị cho toàn thể đoàn viên MTQGTNGPVN không
được tham gia biểu t́nh phản đối Việt cộng hành quyết chiến sĩ Quốc gia Trần văn
Bá, con cụ Trần văn Văn.
Như vậy rơ ràng CIA đă thông đồng với gian tặc Việt Cộng khát máu trong âm mưu giết anh Trần Văn Bá và chiến hữu.
Nhưng nguyên nhân sâu xa là mưu sĩ Trung Cộng lừa được CIA, khi Trung Cộng và Việt Cộng giả đ̣ xung đột trên biển, chúng bắn giết nhau, trước ống kính của Đệ Thất hạm đội Hoa Kỳ, chúng làm cho một số binh sĩ VC chết bỏ xác tan xương trên biển. Thế là Hoa Kỳ ngu như ḅ, tin là có sự xung đột thật sự giữa VC với TC. Gián điệp TC nằm vùng trong CIA, trong các cơ cấu Hoa Kỳ kẻ tung người hứng liền xúi Hoa Kỳ chọn VC là căn cứ địa để bao vây TC. Hoa Kỳ liền : - giúp VC giết chí sĩ TRần Văn Bá cùng tất cả các tổ chức phục quốc của người Việt Quốc gia (Hoa Kỳ là một lũ ngu và chó để) như do văn thư No 001/VT/TV của Tổng vụ Hải ngọai của các Mặt Trận Ḥang Cơ Minh - giúp VC được bỏ cấm vận, lập ṭa đại sứ, được tối huệ quốc. v.v.
(Tài liệu Hoa Kỳ là lợn ỉn ăn cám:
họ ăn cám từ 50 năm rồi).
LỄ TƯỞNG NIỆM CHÍ SĨ TRÂN VĂN BÁ:
http://good-times.webshots.com/slideshow/562020692wIeZhw;jsessionid=abcEXFgme6N5i-ZBN2lDr
HẬU QUẢ
Chĩ sĩ Trần Văn Bá đă bị Việt Cộng hành quyết năm 1985. Đầu thập niên 90 tôi đệ nạp tài liệu No 001/VT/TV (và bản dịch ra Pháp ngữ) cho Bộ An ninh Canada xin cho điều tra để có thể truy tố Nguyễn Xuân Nghĩa, tên nầy vội bỏ trốn về Pháp.
Măi 22 năm sau, khi [tháng 6-2007] tôi tiết lộ cho chính phủ Hoa Kỳ biết là sự họ đă chọn lựa o bế Việt Cộng mà họ đă tàn hại Người Việt Quốc Gia (như anh Trần Văn bá) là sai lầm do VC và Tàu phù xúi gạt:
th́ Hoa Kỳ đă hối hận và mới đây họ đă
1 - cấp giải thưởng Truman - Regan cho chí sĩ Trần Văn Bá 2 - chấp nhận CIA đă chủ mưu giết TT Ngô Đ́nh Diệm 3 - Hoa Kỳ đang cổ vơ cho tinh thần quốc gia cao quí của TT Diệm, thay v́ họ đă mướn bồi bút mạ lỵ gia đ́nh TT từ 45 năm nay (1962-2007).
C̣n bọn cán bộ Tàu phù và Việt Cộng chính hiệu th́ tiếp tục t́m mọi cách để hạ uy tín của TT Diệm.
THÂM MƯU TRUNG CỘNG chuyên t́m GIẾT NGƯỜI VIỆT QG
Các MƯU THÂM HIỂM GỒM CÓ:
(tôi kể ra cái ǵ tôi biết hay tôi là nhân chứng)
1 - Dùng khoa ĐỊA LƯ
Bây giờ tôi xin đặt lại câu hỏi "có phải hai cái chết con và cháu trong gia đ́nh ông Trần Văn Văn là v́ ngôi mộ chôn sai do thầy Địa lư phản thùng xúi chôn như vậy?" Tôi không có vơ đóan là việc chôn cất ông nội chí sĩ Trần Văn Bá có do cái ông thầy Địa lư Dương Thái Bang bày vẽ ra hay không. Phạm trường của vụ án mạng mà ông Trần Văn Văn bị sát hại là trên đường Mạc Đĩnh Chi hay trên đường Phan Kế Bính th́ cái nguyên nhân và hậu quả là cha con ông Văn bị thảm tử vẫn là đề tài cần suy xét.
Tôi có nghe biết việc Cao Biền trấn ếm các nơi có long huyệt của đất nước ta để nước ta không thể có nhân tài đánh bại Trung Quốc. Cao Biền làm công việc gian ác nầy tại Bắc Việt. Có vị bàn với tôi rằng kể từ ngày đó, các vị nguyên thủ của Việt Nam không có ai sinh trưởng tại các tỉnh Miền Bắc bị trù ếm đó (tỉnh Miền Bắc của thời Cao Biền).
Sau nầy bọn Tàu phù cũng vẫn không bao giờ bỏ ư định mưu hại chúng ta.
TÔI TIN RẰNG: Một trong nhiều cách Trung Quốc hại chúng ta là dùng một số ông thầy Tàu (bói toán và địa lư) gian manh.
2 - Thầy Tàu
Tôi lúc nào cũng quí tọng người Hoa, cho nên bọn Tàu phù mới có cơ hội để hại tôi. Tôi lúc nào cũng quí trọng người Do Thái, cho nên Mafia Do Thái có dịp mưu hại tôi
Lịch coi ngày tốt xấu th́ thường do các ông thầy Tàu lập ra. Sự tin tưởng vào các ông thầy Tàu thường là cố hữu trong dân gian. Gián điệp Trung Cộng biết người Việt thường tin vào các ông thầy bói Tàu, cho nên họ gài cho chúng ta vào cửa TỬ. Năm 1972, tôi lấy vợ, tôi có đi coi ngày, người ta có mách cho một ông thầy Tàu ở Chợ Lớn coi ngày hay lắm, lâu quá không nhớ tên. Ông thầy ấn định ngày cưới và giờ rước dâu.
Sau nầy có dịp xem sách coi ngày giờ th́ tôi giựt ḿnh kinh hăi. Ngày cưới mà ông thầy Tàu bảo làm đám cưới th́ ghi phải kiên cưới gả, . Giờ tỵ rước dâu của ngày đó là giờ "thiên cẩu hạ thực"! Trời đất quỉ thần ơi, sao bọn chúng ác độc quá vậy !.
3 - Người Tàu tiêu biểu
Người Tàu có người tốt người xấu, chúng ta không nên vơ đủa cả nắm. Tôi xin kể cái ǵ tôi biết. Năm 1971, tôi có đến gặp ông Đại sứ Hồ Liên tại ṭa đại sứ Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan), v́ Đài Loan bây giờ là do Quốc Dân Đảng nắm chính quyền.
[vài nét về Đại sứ Hồ Liên: ông nguyên là
Thiếu Tướng, chỉ huy chiến lược của Trung Hoa Dân Quốc, trong những năm trước
Trung Cộng có dàn ra cả ngàn khẩu đại bác bên này bờ biển, hàng ngày Trung Cộng
rót xuống 2 đảo Quế Môn và Mă Tổ (thuộc chính quyền Đài Loan) hàng ngàn quả pháo,
liên tu bất tận. Chịu đựng sự chèm ép nầy hết nỗi, ông Thiếu Tướng, mới ra lịnh bắn 2 quả đạn
nguyên tử vào khu tập trung đại bác tại bờ biển của Trung cộng, các khẩu đại bác
TC im hẳn từ đó. Xin nêu rơ là Hoa Kỳ có bí mật vơ trang đạn nguyên tử tại Đài Loan. Hoa
Kỳ có ra qui ước là khi xử dụng đầu đạn nguyên tử nầy th́ phải được Hoa Kỳ cho
phép (sự xử dụng vơ khí nguyên tử có thể đưa đến đại chiến). Nhưng Thiếu tướng
Hồ Liên đă tự ư (bề ngoài nói là tự ư, nhưng ai cũng biết đă có sự đồng ư của
chính phủ Trung Hoa Dân Quốc) phóng đạn nguyên tử vào Hoa lục mà không xin phép
Mỹ chi cả. Cho nên v́ Mỹ cực lực phản đối hành động nầy, thế là Thiếu tướng Hồ Liên bị
cách chức và bị kỹ luật, ông bị kỹ luật là ông không được ở trong quân ngũ nữa
và ông "bị cho đi làm Đại sứ tại Việt Nam Cộng Ḥa"]
Ông Đại sứ Hồ Liên rất phấn khởi khi ông nghe tôi nói là gia đ́nh tôi thuộc phe Việt Nam Quốc Dân Đảng và tôi là giáo sư đại học, ông vui vẻ hỏi thăm tôi qua thông dịch viên, tôi mong Trung Hoa Dân Quốc giúp VN trong công cuộc diệt Cộng. Nhưng khi ông nghe tôi nói tôi là người ái quốc, không chấp nhận lệ thuộc bất cứ ai, bất cứ từ đâu đến, th́ thái độ ông ta thay đổi hẳn, mặt ông ta đanh lại, ông ta vờ nh́n đồng hồ rồi nói rằng ông ta nhớ ra là ông ta đang có việc khẩn. Cuộc gặp gỡ chấm dứt không kết luận. (có lẽ trước khi gặp tôi, ông ta muốn t́m những tay sai An Nam dễ dạy bảo ?)
4 - Các vụ mưu sát khác:
Tôi tin rằng (tôi có bằng cớ) các vụ mưu sát Người Việt Quốc Gia là do bọn Tàu phù chủ trương. Hoặc là chúng trực tiếp ra tay, hoặc chúng phao vu đủ chuyện để rồi người Mỹ giết chúng ta. Tôi biết có rất nhiều tên người Việt gốc Tàu làm cho CIA. Cho nên với tư cách là nhân viên của CIA, chúng có thể phúc tŕnh hay báo cáo láo lếu trong mục đích vu khống chúng ta. Những vụ mưu sát gia đ́nh TT Ngô Đ́nh Diệm, GS Nguyễn Văn Bông, Dân biểu Trần Văn Văn, chí sĩ Trần Văn Bá . . . . và những vụ mưu giết người trong các trại lao căi, hay là đày ải các người tù cho đến thân tàn ma dại cũng chính do Tàu phù chủ mưu cùng Việt Cộng tay sai tàn hại người Quốc gia chúng ta.
Tàu phù càng giết được nhiều Người Việt ưu tú th́ chúng càng có cơ hội thôn tính Việt Nam: đây là vấn đề chính yếu và sinh tử của Người Việt.
Tàu phù ám tóan chúng ta trong bóng tối vô cùng độc hiểm.
Tài liệu nầy minh chứng mưu đồ của Tàu phù, chuyên dùng đủ mọi cách từ trù ếm địa lư, bói tóan cho đến độc dược và gián điệp để phao vu và xúi dại các đồng minh của chúng ta để họ trở thành kẻ thù của chúng ta và quay ra chém giết chúng ta.. . Tàu phù là những con thú gian ngoa khát máu tham tàn kinh khiếp.
Tàu phù là đại họa cho mọi dân tộc kể cả cho người Hoa. Có người Hoa nào tốt với người Việt, th́ chó điên Tàu phù sẽ giết.
|
|
Trở về CHƯƠNG III CHIẾN LƯỢC HOAKYvnTRUNGCONG