Bài b́nh
của Văn Lang Bùi Như Hùng
Vào thời Đông Châu, Lă Bất Vi là một tên lái buôn
giỏi, mưu mô đầy bụng mà văn chương cũng xuất chúng. Y lập mưu
sóan ngôi nhà Tần bằng cách đem một nàng hầu đă có thai với
y, rồi đem nàng dâng cho Thái tử tương lai của nước Tần, chỉ
chờ Thái tử lên ngôi rồi khi chết đi sẽ truyền lại cho "con" thế là
xong việc.
Trích :
(từ website VNthuquan)
Truyện Tàu Đông Châu Liệt Quốc
Lại
nói vương tôn nước Tần tên là Dị Nhân,
từ sau khi Tần, Triệu hội ở Thằng Tri, sang
làm con tin ở Triệu. Dị Nhân là con thứ An Quốc
quân. An Quốc quân có tên tự là Tử Hề, là thái
tử của Chiêu Tương vương [vua nước Tần].
Thái tử An Quốc quân có hơn hai mươi người con trai,
đều là con các nàng hầu, không phải con đích.
Sở phi, gọi là Hoa Dương phu nhân là người
được yêu nhất, nhưng lại chưa có con
trai. Mẹ Dị Nhân là Hạ Cơ, không được
yêu lại chết sớm, cho nên Dị Nhân làm con tin
ở Triệu. Vua Triệu giận lây đến con tin,
muốn giết Dị Nhân. B́nh Nguyên quân can ngăn, vua
Triệu bèn an trí Dị Nhân ở Tùng Đài, ra vào canh
giữ, lại rút bớt lương đi. Dị Nhân
suốt ngày uất ức không biết làm thế nào.
Bấy
giờ có người ở Dương Dịch, họ Lă,
tên là Bất Vi, cha con đều làm lái buôn, vẫn đi
lại các nước, mua rẻ bán đắt, nên có
vốn to, khi đến Hàm Đan gặp Dị Nhân ở
giữa đường, thấy Dị Nhân mặt
trắng, môi đỏ, dẫu trong lúc phong trần mà
vẫn có vẻ tôn quí, bèn lấy làm lạ, hỏi người
bên cạnh xem là ai. Người kia đáp đó là con trai
An Quốc quân nước Tần sang Triệu làm con tin, v́
quân Tần hay đến đánh Triệu, nên vua Triệu
suưt đem giết đi, nay dù khỏi chết, nhưng
bị đày ở Tùng Đài, cấp dụng không đủ
nên lại càng khổ lắm. Bất Vi nghe nói nghĩ
thầm đó là một món hàng buôn có lợi to, bèn
về hỏi cha rằng :
- Cày ruộng lợi gấp mấy ?
Người cha nói :
- Lợi gấp mười.
Lại hỏi :
- Buôn châu ngọc lợi gấp mấy ?
- Lợi gấp trăm.
Lại hỏi :
- Nếu giúp cho một người được lên làm
vua, thống trị sơn hà, th́ lợi gấp mấy ?
Người cha cười nói rằng :
- Làm sao giúp cho một người làm vua được !
Nếu giúp được th́ lợi đến gấp ngh́n
gấp muôn, biết thế nào mà tính ?
Lă Bất Vi liền đem trăm nén vàng kết giao
với công tôn Kiên là người vua Triệu sai giám sát
Dị Nhân, đi lại dần dần, rồi được
tiếp kiến Dị Nhân, giả cách không biết là ai,
hỏi lai lịch, công tôn Kiên nói thực cho biết.
Một hôm công tôn Kiên đặt tiệc rượu
mời Bất Vi. Bất Vi nói :
- Trong tiệc chẳng có người khách nào khác, có vương
tôn nước Tần ở đây sao chẳng mời
đến cùng uống rượu cho vui. Công tôn Kiên nghe
lời, liền cho mời Dị Nhân đến tiếp
Bất Vi, cùng ngồi uống. Tiệc đến giữa
chừng, công tôn Kiên đứng dậy đi ra nhà xí,
Bất Vi hỏi thầm Dị Nhân rằng :
- Vua Tần nay đă già, thái tử yêu nhất Hoa Dương
phu nhân nhưng phu nhân lại không con; anh em điện
hạ có hơn hai mươi người mà chưa có ai
được yêu lắm, điện hạ sao không nhân lúc
này xin về nước Tần, thờ Hoa Dương phu
nhân, xin làm con, mai sau sẽ có hy vọng được làm
thái tử.
Dị Nhân ứa nước mắt nói rằng :
- Tôi khi nào dám mong điều đó, nhưng mỗi khi nói
đến nước cũ, ḷng như dao cắt, chỉ
giận chưa có kế ǵ thoát thân được mà thôi.
Bất Vi nói :
- Nhà tôi dẫu nghèo, xin đem ngh́n vàng, v́ điện
hạ sang Tần nói với thái tử và phu nhân để
cứu điện hạ về nước, ư điện
hạ nghĩ thế nào ?
Dị Nhân nói :
- Nếu được như lời ngài nói, th́ mai sau
được phú quư xin cùng ngài hưởng chung.
Nói vừa xong th́ công tôn Kiên vào, hỏi rằng :
- Lă quân nói chuyện ǵ thế ?
Bất Vi nói :
- Tôi hỏi thăm vương tôn về giá ngọc ở
nước Tần, vương tôn từ chối nói là không
biết.
Công tôn Kiên không ngờ, lại sai rót rượu
uống, đến lúc thật vui say mới tan.
Từ đó Bất Vi thời thường đi lại
với Dị Nhân, một mặt đưa cho Dị Nhân năm
trăm lạng vàng, dặn nên mua chuộc những người
tả hữu và tiếp đăi tân khách. Người nhà công
tôn Kiên đă được Dị Nhân cho tiền, đều
coi Dị Nhân như người một nhà, không c̣n nghi
kỵ ǵ nữa. Lă Bất Vi lại đem năm trăm vàng
mua các đồ quư, từ biệt công tôn Kiên đi sang Hàm
Dương, ḍ biết Hoa Dương phu nhân có người
chị gái cũng lấy chồng ở Tần, bèn trước
hết mua chuộc người nhà, nhờ vào nói với bà
chị rằng vương tôn Dị Nhân ở Triệu lúc
nào cũng tưởng nhớ thái tử và phu nhân, có
lễ đưa về kính biếu, nhờ Bất Vi
chuyển giúp, c̣n chút lễ mọn này là riêng để
kính dâng bà. Rồi đưa ra một cái tráp đựng
nhiều món vàng ngọc nhờ dâng lên. Bà chị mừng
quá, tự ra nhà ngoài để tiếp khách, bảo Lă
Bất Vi rằng :
- Vương tôn thật là có ḷng tốt, nhưng cũng
làm phiền quí khách phải đi xa! Ngày nay vương tôn
ở Triệu, có c̣n nhớ đến nước cũ
không ?
Bất Vi nói :
- Nhà tôi ở đối diện với công quán của vương
tôn. Có việc ǵ vương tôn vẫn nói chuyện
với tôi, nên tôi biết rơ tâm sự. Vương tôn ngày
đêm lúc nào cũng tưởng nhớ thái tử và phu
nhân, nói từ bé mồ côi mẹ, phu nhân tức là đích
mẫu, muốn về nước phụng dưỡng
để hết đạo hiếu.
Bà chị hỏi :
- Vương tôn bấy lâu có được b́nh yên không
?
Bất Vi nói :
- V́ Tần cứ đến đánh Triệu luôn, nên vua
Triệu thường muốn đem vương tôn ra chém,
nay may được thần dân hợp sức bảo
tấu, nên mới c̣n sống, v́ thế nên lại càng nóng
nảy mong về.
Bà chị hỏi :
- Thần dân Triệu v́ cớ ǵ lại chịu bảo
tấu cho vương tôn ?
Bất Vi nói :
- Vương tôn là người hiền hiếu, mỗi khi
gặp sinh nhật của vua Tần, thái tử và phu nhân,
và các ngày nguyên đán, sóc vọng đều tắm
gội chay sạch, đốt hương trông về phía
tây mà bái chúc, người Triệu không ai là không
biết. Vả lại vương tôn hiếu học,
trọng hiền, giao kết khắp bực hiền sĩ các
nước. Thiên hạ đều khen là người
hiền hiếu. V́ thế thần dân nước Triệu
mới bảo tấu cho.
Bất Vi nói xong, lại lấy mấy món đồ quí,
giá đáng chừng năm trăm vàng, dâng lên nói rằng
:
- Vương tôn v́ không thể về chầu hầu thái
tử và phu nhân được, nên có lễ mọn này
để tỏ ḷng hiếu thuận, dám phiền vương
thân chuyển đệ cho.
Bà chị sai người nhà làm cơm rượu đăi
Lă Bất Vi, rồi đi ngay vào nói chuyện với Hoa Dương
phu nhân. Phu nhân thấy các đồ quí, cho là vương
tôn thực có ḷng yêu ḿnh, trong ḷng mừng quá. Bà chị
về nói chuyện cho Bất Vi biết. Bất Vi giả cách
hỏi rằng :
- Phu nhân có mấy người con trai?
Bà chị đáp là chẳng được người nào.
Bất Vi nói :
- Tôi nghe đem sắc đẹp thờ người,
hễ sắc suy th́ t́nh yêu cũng hết. Nay phu nhân
được thái tử rất yêu mà không có con, th́ nên
nhân lúc này chọn trong các con chồng, người nào
hiền hiếu lấy làm con ḿnh, mai sau người con
ấy được lên làm vua, thế lực phu nhân há
chẳng càng được vững vàng lắm ru! Nếu
không th́ sau này sắc đẹp đă kém, ḷng yêu
chẳng c̣n, có hối cũng không kịp nữa. Nay
Dị Nhân là người hiền hiếu lại hết ḷng
yêu quư phu nhân, nếu phu nhân cất nhắc lên làm đích
tử, như vậy sẽ được tôn quí đời
đời ở nước Tần này.
Bà chị lại đem lời nói ấy vào nói với Hoa
Dương phu nhân. Phu nhân cho lời Bất Vi nói là
phải, nhân một đêm cùng An Quốc quân uống rượu
đang vui, bỗng ứa nước mắt. Thái tử
lấy làm lạ, hỏi cớ ǵ. Phu nhân nói :
- Thiếp nay được sung vào hậu cung, chẳng may
không con. Thiếp xem trong các con của thái tử chỉ có
Dị Nhân là người có hiền đức, tân khách
chư hầu đi lại, ai nấy đều khen.
Nếu được Dị Nhân làm con kế tự th́ thân
thiếp sau này có chỗ cậy nhờ.
Thái tử bằng ḷng cho. Phu nhân nói :
- Thái tử hôm nay ưng cho thiếp điều ấy, ngày
mai lại nghe lời một cung nhân nào khác, rồi quên
đi th́ sao ?
Thái tử nói :
- Nếu phu nhân không tin, xin khắc thẻ làm chứng.
Nói đoạn bèn lấy một cái thẻ khắc
bốn chữ “Đích tử Dị Nhân” rồi đem
chẻ đôi, mỗi người giữ một nửa
để làm tin.
Phu nhân nói :
- Thái tử đương ở Triệu, làm thế nào mà
đem về được ?
Thái tử nói :
- Để ta sẽ nhân dịp nào đó mà nói với vua
cho.
Bấy giờ vua Tần đang giận Triệu, thái
tử nói việc ấy, nhưng vua Tần không nghe.
Bất Vi biết em trai vương hậu là Dương Toàn
quân đang được vua yêu, lại đút lót các người
môn hạ cầu vào yết kiến Dương Toàn quân,
Bất Vi nói
rằng:
- Tội ngài đến chết, ngài có biết không ?
Dương Toàn quân cả sợ nói rằng :
- Tôi có tội ǵ?
Bất Vi nói :
- Môn hạ của ngài ai cũng đều ở ngôi cao,
bỗng lộc nhiều, hầu non vợ đẹp, mà môn
hạ của thái tử th́ không ai có quyền thế
cả. Đại vương ngày nay tuổi đă già,
một mai mất đi, thái tử lên nối ngôi, bọn
môn hạ của thái tử tất oán ngài lắm, nguy cơ
của ngài đă đến sau lưng rồi đó.
Dương Toàn quân nói :
- Bây giờ biết làm thế nào ?
Bất Vi nói :
- Tôi có kế này, có thể khiến ngài thọ được
trăm tuổi, vững vàng như Thái Sơn, ngài có
muốn nghe không ?
Dương Toàn quân qú xuống hỏi kế.
Bất Vi nói :
- Đại vương tuổi đă già mà thái tử
lại không có con đích, nay vương tôn Dị Nhân có
tiếng là người hiền hiếu mà lại bị
bỏ ở nước Triệu, ngày đêm mong mỏi
được về, nếu ngài xin được vương
hậu nói với vua Tần cho đón Dị Nhân về,
khiến thái tử lập làm đích tử, như
vậy Dị Nhân không nước mà có nước. Hoa Dương
phu nhân không con mà có con, thái tử và vương tôn đều
cảm ơn vương hậu đời đời, tước
vị của ngài có thể giữ vững được.
Dương Toàn quân sụp lạy xin theo như lời,
rồi đem lời Bất Vi nói với vương
hậu. Vương hậu nói với vua Tần.
Vua Tần nói :
- Đợi người Triệu xin hoà, ta sẽ đón
Dị Nhân về nước.
Thái tử cho triệu Bất Vi vào hỏi rằng :
- Ta muốn đón Dị Nhân về nước, phụ vương
chưa chuẩn cho, tiên sinh có diệu kế ǵ không ?
Bất Vi dập đầu nói rằng :
- Nếu thái tử quả định lập vương tôn
làm kế tự, th́ tiểu nhân chẳng dám tiếc gia
sản ngh́n vàng, đút lót cho các nhà quyền thế nước
Triệu, tất có thể mang Dị Nhân về được.
Thái tử và phu nhân đều cả mừng, đem hai trăm
lạng vàng giao cho Lă Bất Vi, nhờ chuyển giao cho
Dị Nhân để chi tiêu về việc kết khách. Vương
hậu cũng lấy một trăm lạng vàng giao cho
Bất Vi. Phu nhân lại sắm cho Dị Nhân một ḥm
quần áo và tặng riêng Bất Vi một trăm lạng
vàng, phong sẵn cho Bất Vi làm thái phó của Dị Nhân,
dặn nói cho Dị Nhân biết chẳng mấy ngày
nữa sẽ gặp nhau, chớ nên lo nghĩ.
Bất Vi từ biệt ra về. Đến Hàm Đan, trước
hết nói cho cha biết người cha cả mừng. Hôm
sau mang lễ vào yết kiến công tôn Kiên, rồi vào chào
Dị Nhân, đem lời nói của vương hậu, thái
tử và phu nhân nói hết cho nghe, lại đem năm trăm
lạng vàng và ḥm quần áo giao lại cho Dị Nhân.
Dị Nhân cả mừng nói rằng :
- Ḥm quần áo tôi xin nhận, c̣n số vàng tiên sinh
cứ cầm lấy, nếu có việc ǵ dùng đến
xin tuỳ ư tiên sinh, cốt làm sao cứu được tôi
về nước, tôi xin cảm ơn vô cùng.
Lại nói Lă Bất Vi có lấy một người gái
đẹp ở Hàm Đan tên là Triệu Cơ, giỏi
đàn hát và múa. Biết là ả đă có mang được
hai tháng. Bất Vi nghĩ rằng Dị Nhân về nước
tất số phận được nối ngôi vua,
nếu đem ả này dâng cho hắn, may mà sinh được
con trai, đó tức là ḥn máu của ḿnh, đứa
con trai ấy mà lên làm vua, th́ thiên hạ của nhà
họ Doanh sẽ về họ Lă, như vậy cái
việc ḿnh phá của nhà đi để làm đây
mới không uổng. Kế ấy đă định
rồi, bèn mời Dị Nhân và công tôn Kiên đến nhà
uống rượu, bàn tiệc đủ các đồ
ngon vật lạ, và có đàn hát làm vui. Rượu đến
nửa chừng, Bất Vi nói :
- Bỉ nhân mới lấy được đứa
hầu non, có biết hát múa, muốn cho nó ra mời rượu,
xin các ngài chớ hiềm là đường đột.
Nói xong, sai hai con hầu vào gọi Triệu Cơ ra,
Bất Vi nói :
- Nàng nên vái chào hai vị quí nhân đây !
Triệu Cơ thoăn thoắt gót sen, đứng trên
thảm nhung cúi đầu hai lần. Dị Nhân và công tôn
Kiên vội vàng đáp lễ lại. Bất Vi sai Triệu
Cơ tay nâng chén vàng mời Dị Nhân, Dị Nhân
ngửa mặt nh́n Triệu Cơ thấy rơ ràng là
một vị giai nhân, mày ngài mắt phượng, da
tuyết tóc mây, cái vẻ mỹ lệ yêu kiều không bút
mực nào tả hết cho được. Triệu Cơ
mời rượu xong, liền xóng tay áo đứng trên
thảm nhung mà múa, chân tay mềm mại, điệu
bộ dịu dàng, làm cho công tôn Kiên và Dị Nhân hoa
mắt mê ḷng, thần hồn điên đảo, cùng nhau
khen ngợi măi không thôi. Triệu Cơ múa xong. Bất Vi
lại sai rót chén lớn dâng mời. Hai người đều
uống một hơi hết ngay. Triệu Cơ mời rượu
xong, trở vào trong nhà, chủ khách lại cùng nhau thù
tạc rất vui. Công tôn Kiên say quá nằm lăn ra,
Dị Nhân trong ḷng nghĩ đến Triệu Cơ, mượn
rượu giả say, nói với Bất Vi rằng :
- Nghĩ như tôi một ḿnh chơ vơ ở đất
khách, quạnh hiu vắng vẻ, vậy muốn xin ngài cho
tôi người nàng hầu ấy làm vợ, để
được thoả ḷng ước ao, không rơ thân giá
bao nhiêu, xin ngài dạy cho, tôi xin kính nộp.
Bất Vi giả cách giận mà nói rằng :
- Tôi lấy ḷng tốt mời điện hạ đến
dự tiệc, đem thê thiếp ra mời để
tỏ ư kính mến, nay điện hạ lại muốn cướp
người yêu của tôi, c̣n ra nghĩa lư ǵ ?
Dị Nhân hổ thẹn quá, liền qú xuống nói
rằng :
- Tôi v́ ở nơi đất khách buồn bă, nghĩ
lầm ra thế đó cũng là lời nói rồ dại
trong khi say rượu, xin ngài rộng ḷng tha thứ cho.
Lă Bất Vi vội vàng đỡ dậy nói rằng :
- Tôi mưu tính đường về cho điện
hạ, cái gia sản ngh́n vàng phá hết c̣n không tiếc,
lẽ nào tôi lại tiếc một đứa con gái làm ǵ.
Nhưng con bé ấy c̣n ít tuổi lại hay thẹn,
sợ nó không nghe. Nếu nó bằng ḷng tôi xin kính dâng
điện hạ để làm kẻ sửa túi nâng khăn.
Dị Nhân lạy hai lạy tạ ơn, rồi đợi
công tôn Kiên tỉnh rượu cùng lên xe trở về. Đêm
ấy Bất Vi bảo Triệu Cơ rằng :
- Vương tôn nước Tần có ḷng yêu nàng lắm,
xin lấy nàng làm vợ, ư nàng thế nào ?
Triệu Cơ nói :
- Thiếp đă đem thân thờ chàng, vả lại
đă có thai, nỡ nào chàng lại bỏ, bắt phải
thờ người khác ?
Bất Vi mật bảo rằng :
- Nàng lấy tôi suốt đời, chẳng qua chỉ là
vợ một anh lái buôn. Vị vương tôn ấy sau này
sẽ có phận được làm vua Tần, nàng mà
được yêu, tất làm vương hậu. May ra sinh
con, tức là thái tử, th́ tôi với nàng sẽ là cha
mẹ vua Tần, đều được phú quí vô cùng.
Vậy nàng nên nghĩ t́nh vợ chồng, nén ḷng theo
kế tôi, chớ nên tiết lộ.
Triệu Cơ nói :
- Việc chàng mưu tính là việc lớn, thiếp cũng
xin theo, nhưng mối t́nh ân ái vợ chồng, ḷng nào mà
nỡ dứt cho đặng !
Nói xong ứa nước mắt khóc.
Bất Vi an ủi rằng :
- Nếu nàng không quên chút t́nh cũ, th́ mai sau chiếm
được thiên hạ nhà Tần, ta vẫn làm vợ
chồng không bao giờ rời nhau, há chẳng hay lắm
ru!
Hai người bèn chỉ trời mà thề với nhau
rồi cùng đi ngủ, mối t́nh ân ái lại mặn
nồng hơn những đêm xưa. Hôm sau Bất Vi đến
công quán, bảo Dị Nhân rằng :
- Đội ơn điện hạ không hiềm đứa
tiểu thiếp quê mùa, dùng làm kẻ hầu khăn lược,
tôi phải dỗ măi nó mới nghe, hôm nay tốt này, xin
đưa đến ngự sở để hầu
hạ.
Dị Nhân nói ;
- Tấm ḷng cao nghĩa của tiên sinh, tôi dù nát xương
cũng không thể báo đền !
Công tôn Kiên nói :
- Đă có cái lương duyên ấy tôi xin đứng ra
làm mối !
Bèn sai người nhà làm tiệc mừng. Bất Vi từ
tạ về, đến chiều dùng xe đưa Triệu
Cơ đến cùng Dị Nhân thành thân.
Dị Nhân lấy được Triệu Cơ như cá
gặp nước, yêu mến lạ thường,
được hơn một tháng, Triệu Cơ nói
với Dị Nhân rằng :
- Thiếp được hầu điện hạ,
trời cho nay đă có thai rồi.
Dị Nhân không biết chuyện, ngỡ là giọt máu
của ḿnh, vui mừng khôn xiết. Triệu Cơ đă
có mang hai tháng rồi mới lấy Dị Nhân, sau đó tám
tháng th́ vừa được mười tháng, đáng
lẽ đến kỳ sinh nở th́ phải, vậy mà
vẫn không thấy chuyển động. Có lẽ
trời sinh ra một vị chân mệnh đế vương,
không giống người thường, nên măi đến
lúc đúng mười hai tháng mới sinh một đứa
con trai. Khi sinh ra có ánh sáng đỏ rực nhà, trăm
thứ chim bay đến lượn múa. Đứa bé mũi
to, mắt dài, trán rộng, mỗi mắt có hai con ngươi,
trong miệng đă có vài cái răng, khóc rất to, đi
ngoài đường cũng nghe tiếng. Dị Nhân cả
mừng nói rằng :
- Ta nghe các chân chúa sinh ra, tất có điềm lạ.
Thằng bé này cốt tướng khác thường,
lại đẻ vào ngày mồng một tháng giêng, ngày sau
tất cầm quyền ngự trị thiên hạ.
Bèn dùng họ Triệu Cơ gọi là Triệu Chính.
(Về sau Chính nối ngôi làm vua Tần, kiêm tính sáu nước,
tức là Tần Thuỷ Hoàng). Lă Bất Vi nghe tin
Triệu Cơ sinh con trai, trong ḷng mừng thầm rằng
mưu kế của ḿnh đă có kết quả. Năm
Triệu Chính đă lên ba tuổi, quân Tần lại vây
đánh thành Hàm Đan rất gấp. Bất Vi bảo
Dị Nhân rằng :
- Vua Triệu nếu lại giận lây đến điện
hạ, th́ làm thế nào? Chi bằng điện hạ
phải trốn về Tần mới có thể thoát
được.
Dị Nhân nói :
- Việc này đều nhờ tiên sinh trù tính giúp.
Lă Bất Vi bỏ ra sáu trăm cân vàng, lấy ba trăm
đút lót các quân tướng giữ thành ở cửa
nam, nói rằng :
- Tôi từ Dương Dịch đem cả nhà đến
đây buôn bán, không may gặp quân Tần kéo đến vây
thành lâu ngày quá, tôi nhớ nhà lắm, nên đem hết
vốn chia cả cho các ngài, chỉ xin rộng ḷng thả
cho cả nhà tôi ra khỏi thành để về Dương
Dịch, th́ tôi và toàn gia được đội ơn
vô cùng.
Các quân tướng giữ cửa thành bằng ḷng cho,
lại đem trăm cân vàng dâng công tôn Kiên, tỏ ư
muốn trở về Dương Dịch, nhờ công tôn
Kiên nói với tướng giữ cửa nam hộ. Nói lót
đă êm cả rồi. Bất Vi bèn bảo Dị Nhân
đem con Triệu Cơ mật gửi ở nhà người
mẹ. Hôm ấy Bất Vi làm rượu mời công tôn
Kiên, nói rằng :
- Chỉ trong ba ngày nữa tôi sẽ ra khỏi thành,
gọi là có chén rượu để từ biệt.
Khi uống rượu, Bất Vi cố ép để cho công
tôn Kiên uống thật say. Các người tả hữu và
quân lính đều được đăi nhiều rượu
thịt, ăn uống tha hồ no say rồi ai nấy đều
đi nghĩ, đến nửa đêm, Dị Nhân cải
trang, lần vào trong đám đầy tớ, theo cha con
Bất Vi đi ra cửa nam. Tướng giữ thành không
biết thực giả, mở khoá để cho cả
bọn ra khỏi cửa thành.
Đại doanh Vương Hạt vốn ở ngoài
cửa tây. V́ cửa nam là đường lớn đi
về Dương Dịch. Bất Vi đă nói là đi
về làng, cho nên phải đi ra cửa nam. Ba người
cùng bọn đầy tớ luôn ban đêm ra đi,
ngoặt một ṿng dài đi về hướng quân
Tần. Đến lúc trời sáng, bị quân Tần đi
tuần bắt được. Bất Vi chỉ vào Dị
Nhân nói rằng :
- Đây là vương tôn nước Tần, bấy lâu làm
con tin ở Triệu, nay trốn ra khỏi Hàm Đan để
về nước đó, các ngươi nên mau mau dẫn
đường !
Bọn lính tuần nhường ngựa cho ba người
cưỡi, dẫn đến đại dinh Vương
Hạt. Vương Hạt biết rơ lai lịch rồi cho
mời vào, lấy mũ áo cho Dị Nhân thay, đặt
tiệc khoản đăi. Vương Hạt nói :
- Đại vương thân đến đây đốc
chiến, hành cung ở cách đây không đầy mười
dặm.
Tiệc xong, Vương Hạt sai lấy xe ngựa
đưa Dị Nhân đến hành cung. Vua Tần thấy
Dị Nhân mừng quá, nói rằng :
- Thái tử ngày đêm nhớ cháu, nay trời xui cháu ta
được thoát khỏi miệng hùm, vậy cháu nên
về Hàm Dương trước, để cho cha mẹ
cháu mừng !
Dị Nhân từ biệt vua Tần, cùng cha con Bất Vi lên
xe về Hàm Dương.
Sau đó Dị Nhân lên nối ngôi, rồi
khi qua đời th́ con của Dị Nhân (con tu hú) lên ngôi, đó là
Tần Thủy Ḥang Đế.
Như
vậy Tần Thủy Ḥang Đế là con ruột của Lă Bất Vi, cấy giống
vào gịng họ vua Tần [họ Doanh] mà thành.
Tuy Nhiên QUẢ BÁO KHÔNG XA:
Trích
:
Vua Tần
[Tần Thỉ Ḥang đế, con ruột Lă Bất Vi] lại
sợ Bất Vi vào ra nơi cung cấm như trước
[thông dâm với Triệu Cơ, mẹ của Tần Thỉ Hoàng đế],
bèn truyền cho dời khỏi đô thành, đến
ở đất phong tại Hà nam. Các nước nghe
Bất Vi đến đất phong, đều sai sứ
đến vấn an, tranh nhau mời làm tướng,
sứ giả đi lại không ngớt. Vua Tần sợ nước
khác dung Lă Bất Vi th́ có hại cho Tần, bèn tự tay
viết một phong thư đưa cho Lă Bất Vi, đại
lược nói rằng:
“Nhà ngươi có công ǵ với Tần, mà được
phong mười vạn hộ ? Nhà ngươi có thân ǵ
với Tần mà được gọi là thượng
phụ? Thế là Tần gia ơn cho nhà ngươi to
lắm đấy! Cái loạn Lao Ái
[Triệu Cơ quá dâm, Lă Bất Vi chịu không nổi, mới lập kế cho
Lao Ái đến phục vụ Triệu Cơ v́ "Lao Ái có bửu bối vĩ đại,
hành lạc lúc nào cũng vượt chỉ tiêu", sau đó nội vụ đổ
bể], do nhà ngươi gây
nên, quả nhân không nở giết, cho nhà ngươi
được đến ở đất phong. Nhà ngươi
không hối quá, lại cùng sứ giả chư hầu
giao thông, như vậy không đúng cái ư quả nhân khoan
đăi nhà ngươi. Vậy nhà ngươi khá cùng gia
quyến dời đến Thục quận, lấy một
thành huyện Tỉ, để làm chỗ hưởng than
trọn đời”.
Lă Bất Vi tiếp thư đọc xong, giận nói
rằng:
- Ta phá hết gia tài để phù lập tiên vương,
công ấy ai bằng ta ? Thái hậu trước kia gởi
thân cho ta mà có thai, vua tức là con ta đẻ ra, ai thân
bằng ta? Nhà vua sao nở phụ ta quá như thế?
Một lát lại thở dài mà nói rằng:
- Ta vốn con nhà lái buôn, mà mưu đoạt nước
người, gian dâm vợ người, giết vua người,
tuyệt tự người, trời nào lại có dung ta,
đến nay mới chết kể cũng là chậm
lắm rồi!
Bèn bỏ thuốc độc vào trong rượu uống mà
chết.
|
Tàu phù hành
động như Lă Bất Vi, v́ họ không biết tiền oan nghiệp chướng
là ǵ,
mà
họ không
biết rằng QUẢ BÁO đâu
có xa.
|
Tôi minh định rằng:
Truyền thống văn minh Á Đông chúng
ta lấy ĐỨC làm đầu, kiên dè quả báo mà khuyên con cháu nên ăn
lành ở hiền, tạo phước đức cho ḿnh và tạo hạnh phúc cho người.
Văn Lang Bùi Như Hùng
2007