CHIẾN LƯỢC    HOAKỲ  TRUNGQUỐC

CHƯƠNG III  

 

 

 NGUYỄN TẤT TRUNG:      

 ai đúc cốt,  ai tráng men ???? 

 

 

Tài liệu mật từ Văn Phòng Chủ tịch Quốc hội Cộng sản Việt Nam.

Nguyên văn bức thư này được giữ tại Văn Phòng Chủ tịch Quốc Hội Cộng sản Việt Nam.

___________________________________________________________________________

Cao Bằng ngày 29 tháng 7 năm 1983

Kính gởi ông Nguyễn hữu Thọ, Chủ tịch Quốc hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Tôi là một thương binh đã 25 năm nay vô cùng đau khổ, không dám hé răng với ai. Không phải chỉ vì vết thương bom đạn, chiến tranh mà là một vết thương lòng vô cùng nhức nhối. Nay tôi sắp được từ giã cái xã hội vô cùng đen tối này để đi sang thế giới khác, tôi phải chạy vạy rất khó khăn mới viết được bức thư này lên Chủ tịch, hy vọng ông còn lương tri, lương tâm đem ra ánh sáng một vụ bê bối vô cùng nghiêm trọng tàn ác, mà người vợ chưa cưới của tôi là một nạn nhân. Nay tôi hy vọng những tên hung thủ được lột mặt nạ trước công chúng, không để cho chúng ngồi trên đầu trên cổ nhân dân.
Nguyên từ năm 1954, tôi có người yêu tên Nguyễn thị Vàng, 22 tuổi quê làng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Cô Vàng có người chị họ là Nguyễn thị Xuân, tên gọi trong gia đình là cô Sang tức Minh Xuân. Tôi nhập ngũ đi bộ đội cuối năm 1952. Cô Vàng và cô Xuân tình nguyện vào công tác hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Được mấy tháng sau ông Trần đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục hậu cần mấy lần đến gặp cô Xuân. Đầu năm 1955 thì đem xe tới đón về Hà Nội, nói là để phục vụ Bác Hồ. Được mấy tháng sau thì cô Xuân cũng xin cho cô Vàng về Hà Nội, ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm với cô Xuân và cô Nguyệt con gái ông Hoàng văn Đệ cậu ruột cô Xuân.

Đã luôn 2 năm tôi chỉ được tiếp thư chứ không được gặp cô Vàng, người yêu của tôi. Nhưng khoảng tháng 10 năm 1957 tôi bị thương nhẹ được đưa về điều trị tại bệnh viện huyện Hòa An. Chúng tôi vô cùng sung sướng lại được gặp nhau. Trong một tuần lễ cô Vàng kể lại mọi nỗi đau xót cô đã gặp phải cho tôi nghe. Tôi xin ghi lại tỉ mỉ những lời cô Vàng tâm sự với tôi, mà không bao giờ tôi có thể lãng quên đi được.
Vàng kể :
Đầu năm 1955 cô Xuân được về gặp Bác Hồ. Bác Hồ định lấy cô Xuân làm vợ chính thức. Mấy tháng sau chị Xuân xin cho em cùng về ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm, Hà Nội. Còn tầng dưới thì cho ông Nguyễn quý Kiên, Chánh văn phòng Thủ tướng phủ ở. Vì các lãnh đạo không cho chị Xuân cùng ở với Bác nên nhà chủ tịch phủ, giao cho ông Trần quốc Hoàn, Bộ trưởng bộ Công An trực tiếp quản lý chị Xuân, cho nên chị Xuân mới được đem về ở số 66 Hàng Bông Nhuộm, nhà của công an.
Cuối năm 1956 chị Xuân sinh được một cậu con trai. Cụ Hồ đặt tên là Nguyễn tất Trung. Em có nhiệm vụ bế cháu.
Ông Bộ trưởng Công an Trần quốc Hoàn có nhiệm vụ quản lý chị Xuân nên thường đến luôn. Nhưng một buổi tối vào khoảng mồng 6 hay mồng 7 tháng 2 năm 1957, ông Hoàn tới, ngồi nói chuyện vu vơ một tí rồi nắm tay chị Xuân, kéo vào một cái buồng xép, từ cầu thang đi lên, vật chị Xuân lên một cái giường nhỏ, định hãm hiếp. Chị Xuân bị nhét khăn vào miệng nhưng vẫn ú ớ la lên. Em hoảng sợ la tru tréo. Còn chị Nguyệt sợ quá, rúm người lại ngồi ở một góc tường. Nghe tiếng cửa sổ nhà dưới xô xầm vào tường, lão Hoàn bỏ chị Xuân ra, rút khẩu súng lục trong túi áo hoa lên nói to: “ Chúng máy im mồm, không ông cho chết hết. “ rồi hầm hầm chạy xuống thang ra ô tô chuồn.
Chị Xuân thất thểu đi ra khóc nức nở, ôm choàng lấy em. Em hỏi nó nắm tay chị, sao chị không đánh văng vào mặt nó mà để nó dắt đi ? Chị Xuân vừa nức nở vừa nói, “ Đau khổ nhục nhã lắm. Chị phải nói hết để các em tha tội cho chị. Từ hôm chị mời về nhà này, có một bà già độ 60 tuổi ở một buồng dưới nhà, vợ một cán bộ Công an đã chết, lên thân mật nói chuyện với chị rằng : Sao cô ở đây một mình? Bạn đàn bà với nhau để tôi nói thật cho cô biết. Cái lão đem cô về đây là một tên côn đồ lưu manh, dâm ô tàn ác vô kể. Tôi xin kể một vài chuyện cho cô nghe. Ông Lương khánh Thiện, một Ủy viên trung ương, bị đế quốc Pháp giết có cô con gái tên là Bình. Chị Đường, vợ anh Thiện đem con gái gởi Bác Hoàn nhờ bác tác thành cho. Lão Hoàn đã hiếp nó, nó chửa rồi thì chọn một tên lưu manh vào làm Công an để gả cô Bình làm vợ. Lão lại đem một cô gái khác có nhan sắc nhận là cháu, cũng hiếp cô gái này cho tới có chửa, rồi giết chết quăng xác xuống hồ Ha Le để khỏi mang tiếng. Cán bộ Công an nhiều người biết chuyện của nó, nhưng không ai dám hở răng, vì sợ lão vu cho tội gì đó rồi bắt giam rồi thủ tiêu.
Nghe chuyện đó chị cũng khủng khiếp , nhưng nghĩ là nó đối xử độc ác với mọi người khác, còn đối với mình thì nó đâu dám. Nhưng chỉ được mấy hôm sau chị nghe tiếng giầy đi nhè nhẹ lên gác, chị chạy ra thì thấy nó đi lên nhếch mép cười một cách xỏ lá. Nó chào chị rồi đi thẳng vào nhà, nó ôm ghì lấy chị vào lòng rồi hôn chị. Chị xô nó ra nói, “ Không được hỗn, tôi là vợ ông chủ tịch nước. “ Nó cười một cách nhạo báng : “ Tôi biết bà to lắm nhưng sinh mệnh bà nằm trong tay tôi.” Rồi nó lại nói, “ Sinh mệnh tất cả dân tộc Việt Nam, kể cả bố mẹ anh chị nhà bà cũng nằm trong tay tôi. Tôi muốn bắt ở tù, thủ tiêu đứa nào tùy ý. Và tôi nói cho bà biết cụ già nhà bà cũng không ngoài tay với của tôi.”
Rồi nó rút khẩu súng dí vào ngực chị. Chị ngồi sụp xuống ghế nói, “ Anh cứ bắn đi “. Nó cười khì khì : Tôi chưa dại gì bắn. Tôi tặng bà vật khác. Nó dắt súng vào túi quần rồi rút ra một sợi dây dù to bằng chiếc đũa, đã thắt sẵn một cái thòng lọng. Nó quàng cái tròng vào cổ chị rồi kéo chị lại cái giường kia, đẩy chị nắm xuống, rồi đầu sợi giây nó buộc vào chân giường. Chị khiếp sợ run như cầy sấy. Nó nói, “ Bây giờ bà muốn chết tôi cho bà chết “ Rồi nó lột hết quần áo chị, nó ngồi xuống nó ngắm nghía ngâm nga :
“ Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
Đào nguyên lạc lối đâu mà đến đây.?
Phẩm tiên đã đến tay phàm
Thì vin cành quýt cho cam sự đời.
Rồi nó nằm đè lên hiếp chị. Chị xấu hổ lấy tay che mặt. Nó kéo tay chị và nói, “ Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già mà còn vờ làm gái”. Xong nó cởi thòng lòng cho chị, rồi nó ngồi bên chị tán tỉnh hàng giờ, “ Anh thương em lắm. Người ta gặp hạnh phúc phải biết hưởng hạnh phúc. Nếu em thuận tình thì muốn gì cũng có. “ Nó đeo vào tay chị một chiếc nhẫn vàng, chị đã ném vào nhà xí. Nó lại dặn, “ Việc này phải tuyệt đối bí mật, nếu hở ra thì mất mạng cả lũ và tôi nói cho cô biết ông cụ tin tôi hơn cô.”
Rồi từ đó chị biến thành một thứ trò chơi của nó. Thấy bóng dáng nó, chị như một con mèo nhìn thấy con cọp, hồn vía lên mây. Nó muốn làm gì thì tùy ý nó. Trong mấy tháng trời chị tính quẩn lo quanh, không biết tâm sự với ai mà không làm sao thoát khỏi nanh vuốt của nó. Nhớ lại lời nó của bà già, chị liền xin Bác cho hai em về đây, mong tránh được mặt nó.
Nhưng những hôm Công An gọi các em đi làm hộ khẩu, đi làm chứng minh thư lâu hàng buổi là nó tới hành hạ chị. Nó bảo chị phải nói cho hai em biết. Phải biết câm cái miệng nếu bép xép thì mất mạng cả lũ. Hôm nay nó lại đây trắng trợn như vậy vì nó tưởng chị đã dặn hai em rồi. Bây giờ việc đã xảy ra, chị thấy rất nguy hiểm. Em nói, “ Hay là chị em ta trốn đi ? “ Chị Xuân nói, “Sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với Bác, bây giờ đã có con trai, xin Bác cho mẹ con ra công khai. “ Bác nói, “ Cô xin như vậy là hợp tình, hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê đức Thọ, Hoàng quốc Việt đồng ý mới được. Do đó cô đành phải chờ một thời gian nữa. “ Mấy tuần trước Bác lại hỏi chị, “ Các cô ở đó có nhiều người lạ tới thăm phải không? “ Chị thưa, “ Ba chị em không có ai quen biết ở Hà Nội. Còn bà con ở Cao Bằng không biết chị em ở đâu.” Bác nói, “ Không nhẽ ông Bộ trưởng Công An nói dối. “
“ Chị suy nghĩ mãi mới thấy rõ, nó muốn vu cáo chị em ta liên hệ với gián điệp hoặc đặc vụ gì đó để định kế thoát thân nếu việc của nó bị bại lộ. Bây giờ ta trốn cũng không làm sao thoát khỏi tay nó, mà nó còn vu cáo, giết hại ba chị em chúng ta.” Chị Xuân lại nói, “ Chị bị giết cũng đáng đời, chị rất hối hận xin hai em về đây để chịu chung số phận với chị. “ Em thấy nguy hiểm vì tên Hoàn đã nổi tiếng ở Bộ Công An là một tên dâm bôn vô cùng tàn ác.
Đến độ một tuần sau, vào 7 giờ tối ngày 11 tháng 2 năm 1957, ngày em còn nhớ như đinh đóng cột. Một chiếc xe com măng ca thường đón chị Xuân lên gặp Bác Hồ, anh Ninh xồm, người bảo vệ Trần quốc Hoàn chuyển lên bảo vệ Bác, vào gặp chị Xuân nói lên gặp Bác. Chị Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra đi. Sáng hôm sau, 12 tháng 2, một nhân viên Công An Hà Nội đến báo tin chị Xuân gặp tai nạn ô tô chết rồi, hiện còn để ở nhà xác Bệnh viện Phủ Doãn. Em hốt hoảng đưa cháu cho chị Nguyệt, ra lên xe Công An vào bệnh viện. Em không được vô nhà xác, họ nói còn mổ tử thi. Lên một phòng chờ em thấy trong phòng đã khá đông người: Công an, Tòa án, Kiểm sát viên. Sau một tiếng, hai bác sĩ, một cán bộ Công an, một kiểm sát viên lên phòng chờ, đem theo một tờ biên bản đọc to lên cho mọi người nghe. Tử thi thân thể không có thương tích gì, thấy rõ không bị tai nạn ô tô và cũng không phải bị đâm chém đánh đập gì. Mổ tử thi trong cơ thể lục phủ ngũ tạng cũng không có thương tích gì. Dạ dầy không có thức ăn, không có thuốc độc. Tử cung không có tinh trùng biểu thị không bị hiếp dâm.
Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nứt. Mổ sọ não không còn óc, mà chỉ còn nước nhờn chảy tuôn ra. Bác sĩ tuyên bố đây có thể bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu. Đây là phương pháp giết người của bọn lưu manh chuyên nghiệp của nhiều nước đã sử dụng. Em vô cùng đau khổ chạy về kể chuyện lại cho chị Nguyệt nghe để hai chị em cùng khóc. Ít lâu sau, một cán bộ Công an đến bế cháu Trung đi, chúng em không được biết đem đi đâu. Rồi em thì được đi học một lớp y tá của khu tự trị Việt Bắc ở Thái Nguyên. Chị Nguyệt không biết họ cho đi đâu, sống chết thế nào. Học mấy tháng thì em được chuyển về bệnh viện Cao Bằng, em khóc luôn, họ cho là em bị bệnh thần kinh nên cho về đây điều trị. May lại được gặp anh kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Em nghĩ anh chỉ bị thương nhẹ, anh còn sống được lâu anh sẽ nói cho toàn dân biết được vụ bê bối này. Còn em thì chắc chắn sẽ bị chúng giết vì em đã nói vụ này cho nhiều chị em, bà con biết. Bọn hung thủ còn theo dõi em. Ở Cao Bằng có hôm em thấy thằng Ninh xồm tới gặp Bác sĩ bệnh viện trưởng, được ít hôm họ tuyên bố em bị bệnh thần kinh nên được chuyển về điều trị tại Hòa An.”
Tôi chỉ được gặp Vàng em tôi có một tháng, đến ngày mồng 2 tháng 11 năm 1957, cô Vàng đi về thăm ông cậu Hoàng văn Đệ. Hung thủ đi theo rồi giết chết em tôi quăng xác xuống sông Bằng Giang đến ngày mồng 5 tháng 11 mới nổi lên ở cầu Hoàng Bồ. Tôi được tin sửng sốt chạy về cầu Hoàng Bồ thì thi hài đã được kiểm nghiệm và chôn cất rồi. Nghe dư luận xôn xao là bị đánh vỡ sọ, đồng hồ đeo tay vẫn còn nguyên và người nhà đã nhận về chôn cất. Tôi đâm bổ về Hà Nội liên lạc được với một cậu bạn cùng học làm việc ở Tòa án Hà Nội. Tôi kể vụ án em tôi bị giết thì bạn tôi sao cho tôi một bản Công văn Viện Kiểm Sát hỏi toà án về vụ em tôi và cô Xuân bị giết. Tôi xin sao bản văn đó trình ông để tiện việc điều tra. Vụ này nhiều người bị giết. Cô Xuân, vợ cụ Hồ chí Minh, cô Vàng, vợ chưa cưới của tôi, cô Nguyệt, còn nhiều người ở Trường y tá Thái Nguyên nghe chuyện Vàng kể đi nói chuyện lại cũng bị giết lây.
Mấy chục năm nay tôi tím gan thắt ruột, nghĩ cách trả thù cho em tôi nhưng sức yếu thế cô nên đành ngậm hờn chờ chết. Theo Vàng dặn lại, tôi liên hệ với một số cán bộ về hưu Công an, kiểm sát thì được họ cho tôi biết cậu Trung ngày đó đã được đưa về cụ Bằng nuôi. Độ 4, 5 tuổi thì gửi cho Chu văn Tấn, đến năm 13 tuổi là năm 1969 ngày Bác Hồ mất thì giao cho ông Vũ Kỳ, nguyên thư ký của Bác, nay là Phó giám đốc Bảo tàng Hồ chí Minh, làm con nuôi. Vũ Kỳ có hai con đẻ là Vũ Vinh và Vũ Quang, còn Vũ Trung là con nuôi, tức là con của chị Xuân và Bác Hồ. Tôi, một thương binh sắp đi qua thế giới khác, máu hòa nước mắt viết thư này nhờ một người bạn chí tình, thành tâm bảo vệ lẽ phải, đánh máy bức thư này gửi tới trình ông. Mong ông lưu ý xét cho mấy việc:
1) Các ông nên sẵn lòng bảo vệ chân lý điều tra cho ra những đứa chủ mưu, thủ ác, chứ không truy xét những người có lương tâm phát hiện lũ tàn ác.
2) Ở xã Hồng Việt bà con bạn hữu chị Xuân còn trạc tuổi 45 trở lên còn khá nhiều đều rõ ràng cô Vàng, cô Xuân, cô Nguyệt và chắc gia đình cô Xuân còn khá nhiều di vật của cô Xuân. Nhưng tất cả mọi người đều khiếp sợ, không dám hé răng. Mong ông cho điều tra thận trọng, bí mật, vì việc điều tra này bị lộ thì cả lô bà con này bị thủ tiêu.
3) Cậu Nguyễn tất Trung còn sống khỏe mạnh nhưng việc điều tra lộ ra thì cậu cũng dễ dàng bị thủ tiêu. Tên hung thủ lái xe đón bà Xuân đi giết là Tạ quang Chiến hiện nay là Tổng cục Phó Tổng cục Thể dục Thể thao. Còn tên Ninh xồm thì chúng tôi không hiểu đã leo lên chức vụ nào rồi.
Từ thế giới khác, kính chúc Ngài nhiều hạnh phúc

Nguyễn Thị Vàng và Chồng

 

 

 

 

LUẬN BÀN :  Tài liệu trên đây được phổ biến rộng rãi trên mạng,

có 4 khía cạnh cần suy xét :

 

-        2 người đứng đơn là Nguyễn Thị Vàng và chồng, mà không có ghi tên họ người chồng nầy mặc dù y đã gần đất xa trời “Nay tôi sắp được từ giã cái xã hội vô cùng đen tối này để đi sang thế giới khác” thì ông ta còn sợ gì mà không ký rõ họ tên ?

-        Tên gián điệp trá hàng là Vũ Thư Hiên (con của Bí thư của Hồ Chí Minh là Vũ Đình Huỳnh, tên nầy vô cùng ngu ngốc, khờ dại và đần độn vì tới chết y vẫn tin theo Hồ Chí Minh) lại giả trá hơn để gây ngộ nhận là hắn ghi trong quyển Đêm Giữa Ban Ngày: tên của cô chị của cô Nguyễn Thị Vàng là Nông Thị Xuân (cái họ Nông nầy của cô chị tên Xuân khác với họ Nguyễn của cô em Vàng) mà tên gián điệp Hiên lại không nêu nguyên nhân. Tên Hiên còn lưu manh bảo kê cho một gián điệp khác tự xưng là thi sĩ Nguyễn Chí Thiện trong âm mưu giết người để cướp của.)   

-        Cô Xuân khai cô mang bầu, mà trong lúc đó cô ta liên tục phục vụ tình dục cho 2 người đàn ông là Hồ Chí Minh và Trần Quốc Hòan (ngủ với Hồ thì ít mà với Trần thì nhiều), thì khi sinh ra Nguyễn Tất Trung thì ai đúc cốt, ai tráng men ?  Cô Xuân có nói cho cô Vàng biết rằng:  “Rồi nó nằm đè lên hiếp chị. Chị xấu hổ lấy tay che mặt.”Tài liệu còn ghi rõ câu: “ Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già mà còn vờ làm gái”do Trần Quốc Hòan nói sau khi dập liễu vùi hoa mà nói theo đại thi hào Nguyễn Du là “Một cơn mưa gió nặng nề.”

-        Hồ Chí Minh có một tay chân thân tín là Tạ Đình Đề, nếu chúng ta thấy Nguyễn Thị Xuân, người yêu của Hồ Chủ Tịch, bị hiếp dâm, bị đập đầu như một con chó bị bỏ trong bao bố, thì phải đặt câu hỏi: “cái thằng Tạ Đình Đề, tài giỏi vô song do CIA huấn luyện, chết tiêu đâu rồi ? đến một cái việc tầy trời trong cung cấm như vậy mà chẳng thấy bóng dáng nó đâu ?”. Khi khám nghiệm tử thi cô Xuân thì Bác sĩ ghi  Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nứt. Mổ sọ não không còn óc, mà chỉ còn nước nhờn chảy tuôn ra. Bác sĩ tuyên bố đây có thể bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu. Đây là phương pháp giết người của bọn lưu manh chuyên nghiệp của nhiều nước [Xã Hội Chủ Nghĩa] đã sử dụng”, đó là lối giết chó ở các tiệm bán thịt chó,  cho nên mọi sự thêu dệt về Tạ Đình Đề và Hồ Chí Minh là xạo, là chúa xạo. Và cả cái chuyện về hiện vụ có chi là đáng tin.

  

Nghe thấy cộng sản viết ra cái gì, nói ra cái gì  thì chúng ta phải hết sức cẩn trọng.  

  Vậy: NGUYỄN TẤT TRUNG:

 ai đúc cốt, ai tráng men ???? 

Xin chú ý:

“Tuy cũng có dáng cao dong dỏng, nhưng không hề có dấu vết gì của ông Hồ kể từ dáng vẻ khuôn hình đến các nét trên gương mặt.”

 

Trân trọng,

 

Bùi Như Hùng  

 

 

Xin mời Quí vị xem tiếp vỡ tuồng con cóc:                           con cóc trong hang

                                                                                                con cóc nhảy ra

                                                                                                con cóc ngồi đó.”

From: Matthew Tran <bcde_vn@yahoo.com>
Reply-To: DienDanDauTranh@yahoogroups.com
To: nvtbkp86@aol.com, BBC Vietnamese <vietnamese@bbc.co.uk>, chan_troimoi2003@yahoo.com, cnq@danchimviet.com, Conongtxusa@yahoo.com, daichung@daichung.com, dallasvnradio@yahoo.com, Danchuausa@aol.com, danluan98@hotmail.com, DepMagazine@aol.com, doimoimagazine@yahoo.com, duongphuc@radio.viet.com, dvl_ydan@yahoo.fr, Hai Trieu <nsvietnam@yahoo.com>, hoahao@hoahao.org, honque@honque.net, ChinhLuan@yahoogroups.com, DienDanCongLuan@yahoogroups.com, DienDanDauTranh@yahoogroups.com, DienDanQLVNCH@yahoogroups.com, DienDanTinTuc@yahoogroups.com, DienDanTonGiao@yahoogroups.com, diendanviahe2@yahoogroups.com, eForum-DFW@yahoogroups.com, hoinghi@egroups.com, SGHN_9@yahoogroups.com, tinhlam@egroups.com, XomVangQld@yahoogroups.com.au
CC: Btgvqhvn-1@yahoogroups.com, Btgvqhvn-2@yahoogroups.com
Subject: [DIEN DAN DAU TRANH] Kho^ng fa~i chuye^.n te^'u: o^ng Nguye^~n Ta^'t Trung .. con hoang (kho^ng ho^n thu') cu~a co^ No^ng Thi. Xua^n vo*'i HCM ...
Date: Fri, 21 Jul 2006 11:25:25 -0700 (PDT)  

Unicode & Vietnet

Bi kịch của thời đại !! 

Nguyễn Tất Trung (con hoang cũa

 Hồ chí Minh)  

Nguyễn Thái Hoàng

 Bạn LHA (Hoa Kỳ) viết: “Cám ơn bạn Nguyễn Thái Hoàng đă cho bạn đọc biết về tung tích của anh Nguyễn Tất Trung (con của Hồ chi Minh với Nông Thị Xuân) . Trong cuốn hồi ký "Đêm Giữa Ban Ngày" của nhà văn Vũ Thư Hiên có nói rằng sau khi bà Nông Thị Xuân bị ám hại, th́ Nguyễn Tất Trung được giao cho Vũ Kỳ nuôi rồi sau đó không c̣n biết tin tức ǵ nữạ Tôi không hiểu tại sao cùng là hậu duệ của ông Hồ lại bị phân biệt đối xử như vậy, anh Trung cũng là con “Vua” như Nông Đức Mạnh, nhưng ông Mạnh lại được làm tổng bí thư, trong khi Trung lại quét lá đa. “Cây đắng không thể sinh trái ngọt", hy vọng anh Nguyễn Tất Trung là trường hợp ngoại lệ" .

 Dù không muốn làm mọi người thất vọng, nhưng Hoàng cũng phải nói thật điều này : Bạn LHA nói đúng : Cây đắng không thể sinh trái ngọt . Nguyễn Tất Trung không phải trường hợp ngoại lệ mà đă bị Đảng nhuộm đỏ từ đầu đến chân . Rất có thể Hoàng có lỗi trong việc này v́ đă thông tin không đầy đủ đến bạn đọc, làm bạn đọc hiểu lầm . Thực t́nh, cũng như LHA và rất nhiều người Việt Nam khác, Hoàng cũng tràn trề hy vọng về một Tất Trung khác, một Tất Trung v́ nỗi đau xé gan xé ruột của mẹ ḿnh, của chú, d́, và họ hàng bên ngoại mà hành xử khác, biết phân biệt đâu là chính nghĩa, đâu là trọng tội, cho dù tội ác ấy được phủ bằng màu cờ đỏ sao vàng đi chăng nữa, th́ bàn tay của kẻ cầm cờ chắc ǵ đă sạch ? đă không nhuốm máu mẹ đẻ ḿnh ? Như bao nhiêu năm anh đă từng thét vào mặt họ: "Phải làm sáng tỏ cái chết của mẹ tôi, không thằng nào khốn nạn bằng thằng bố tôi, đẻ con ra mà không dám nhận con...v.v" .

Thật không ngờ Đảng đă “vững vàng đường lối, kiên tŕ quan điểm lập trường cách mạng” đến cùng để biến Nguyễn Tất Trung  thành Nguyền Tất Nhụt”, thiếu hụt niềm tin và bản lĩnh chiến đấu, từ căm thù cái ác, cái xấu trở thành nguội lạnh vô cảm, vô đạo như hiện naỵ

 Để giúp mọi người hiểu rơ về Nguyễn Tất Trung , cũng là thanh minh sự lầm lẫn của ḿnh, Hoàng xin nói dông dài một chút như sau:

 V́ ảnh hưởng nghề nghiệp, trong khi chưa bị Đảng thiến hết nhân cách Hoàng vẫn lê la ở khu vực ga Trần Quư Cáp là nơi bà con từ 60 tỉnh thành trong cả nước đổ về, tụ tập, khiếu kiện vượt cấp, để t́m hiểu , hỏi han , tuy biết chẳng thể giúp được ǵ cho họ mà chỉ để t́m hiểu xem mức độ đểu giả độc ác của Đảng cộng sản đến đâu thôỉ. Trong một lần như vậy Hoàng ngồi nghỉ ở quán bia số nhà 62 cùng phố , được anh Mẫn (chủ quán) rỉ tai cho biết là Vũ Trung rất hay đến đây uống biạ. Từ hôm đó Hoàng chủ động đến đó nhiều lần để chờ gặp cho bằng được con người huyền thoại nàỵ

 Thú thật lần đầu nh́n thấy anh Trung dựng xe bước vào quán, Hoàng hồi hộp ghê lắm, tim đập, chân run, cái nh́n đầy tinh lực, chăm chú như thể của đôi t́nh nhân trong thơ Đàm Phố: "Yêu nhau mà mắt nh́n không chớp, thấy nhau rồi chỉ muốn nuốt trôi nhau" .

Sau cái mỉm cười xă giao, bắt tay với chủ quán, Trung lui về với cốc bia của ḿnh, trở thành người khác hẳn, lặng lẽ u uẩn, câm nín, căm tức, căng thẳng...

Về h́nh thể Trung rất đẹp, trẻ hơn cái tuổi 49, 50 của ḿnh rất nhiều. Da trắng, sống mũi cao, lông mi cong vắt, môi đỏ, nói chuyện rất có duyên, miệng cười, mắt cũng cười theo. Nghiă là hoàn toàn giống mẹ, như trong "Đêm giữa ban ngày" của Vũ Thư Hiên: "Cô Xuân 21 tuổi, khá đẹp, nước da trắng hồng, môi đỏ, nụ cười như hoa nở" . Tuy cũng có dáng cao dong dỏng, nhưng không hề có dấu vết ǵ của ông Hồ kể từ dáng vẻ khuôn h́nh đến các nét trên gương mặt. Về trang phục, Trung ăn vận gọn gàng, lịch sự và bắt mắt, đến mức anh bạn đi cùng Hoàng - vốn quyền cao, chức trọng, phải thầm th́: "Thằng cha đẹp quá, ḿnh mà là con gái, nhất định phải chửa hoang với nó, ít nhất là 7 lần”. Qua nhiều lần bí mật quan sát, Hoàng cảm thấy bề ngoài Trung đóng vai lăng tử con nhà giàu, chịu chơi, nhưng bên trong là nỗi đau không lời, nỗi đau khấn bốn phương trời c̣n đau, thậm chí Hoàng chỉ có thể mượn thơ Thế Lữ để tả: "Ngậm một khối căm hờn trong tim óc..."

 Nghĩ măi cuối cùng dịp may cũng đến, trong số bạn thân của Hoàng có một anh thuộc diện "con ông cháu cha" vốn trước học cùng trường trung học mang tên Nguyễn Văn Trỗi ở Trung Quốc với Trung . Thế là anh vui vẻ gọi điện thoại hẹn gặp và kéo cả Hoàng đị Trong suốt buôỉ gặp mặt vui vẻ đó, Hoàng càng củng cố thêm nhận định của ḿnh . Lần ấy đúng dịp ông Vũ Kỳ mất, Trung nhắc đến cái chết của bố nuôi đầy quyến luyến. Từ lúc ông bắt đầu trở bệnh, đến lúc phải thở bằng ô xy, rồi 20 ngày cuối, trong lúc cả nhà xúm vào săn sóc, ông yêu cầu đưa giấy bút, kiên quyết bắt rút ống thở để ra đi, hoàn toàn tỉnh táo, không một chút vật vă đau đớn . Ngay sau đó chính phủ đă kư duyệt cho gia đ́nh 50 triệu để xây mộ ở nghĩa trang Mai Dịch”

 Trong câu chuyện hễ nhắc đến ông Hồ là Trung thay đổi thái độ, mặt cau có, căng thẳng . Mỗi khi anh bạn đưa ra những lời phủ nhận về một số phần tử "quá khích", "nói xấu" ông Hồ, Trung đều gạt đi, bảo:

- "Ông lạc hậu, quan liêu quá. Chịu khó lên mạng mà đọc đi, không th́ nghe lời dân gian nói ấy, ông Hồ mất đi chỉ để lại: "Ba Đồng Chinh Bằng Tôn (1)" có ích mẹ ǵ đâu ...

Trong cuộc vui Trung c̣n đọc cả thơ "cửa mở" của Việt Phương (Thư kư riêng của Phạm Văn Đồng) cho cả hội cùng nghe (đại ư):

 Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thuỵ Sĩ

Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ

Mở đài địch như mở toang cánh cửa,

Nghe nó chửi mà thấy cả ngày mai”

 

 Sau này trong vài lần gặp lại, Hoàng có đặt thẳng vấn đề với Trung:

- Trong cuộc đời có bao giờ anh cảm thấy ḿnh bị đối xử tệ bạc không ?

 Trung đáp không hề né tránh :

- Có chứ, không phải chỉ một lần mà là thường xuyên  .

 Và Trung kết luận:

- Đến bom đạn thành cổ Quảng trị c̣n không lấy nổi mạng ḿnh, kể cũng lạ ...

 Biết được điều lạ lùng này Hoàng vội vă thốt lên:

- Tại sao anh phải đi lính, là con Bác Kỳ th́ cùng lắm cũng chỉ là lính cậu, lính văn pḥng thôi chứ, sao lại phải ra mặt trận  ?

 Trung bảo:

- Không có đâu, 10 năm trên khắp các chiến trường đông, tây, nam, bắc, nhưng căng thẳng nhất vẫn là thành cổ Quảng Trị và mặt trận Cămuchiạ. Trong hai thời điểm khắc nghiệt ấy, trung b́nh mỗi ngày ḿnh phải chia tay với vài chục thằng bạn, chúng nằm lại thành cổ, bên kia bờ sông Thạch Hăn, hoặc đạp phải ḿn bị thương phải chuyển lên quân y viện ...

 Hoàng thăm ḍ:

- Có bao giờ anh nghĩ ḿnh là con người của huyền thoại, luôn bao bọc quanh ḿnh cả một lớp huyền thoại hư thực không ?

 Trung trả lời, mắt như có lệ:

- Ḿnh cạn khô nước mắt khóc mẹ từ lâu rồi, đừng hỏi nữạ

 Lúc này Hoàng mới kịp nghĩ ra là trong tất cả những lần gặp gỡ, chưa khi nào Trung được phép đi một ḿnh mà luôn luôn có các "ông bạn" cặp kè bên cạnh .

 Thú thật đêm đầu tiên sau lần gặp, Hoàng trằn trọc băn khoăn không ngủ nổi, càng lên mạng càng đọc được thông tin về ông Hồ, Hoàng càng mong muốn được gặp lại, thậm chí Hoàng đă nghĩ, dù có dao kề cổ Hoàng cũng phải viết về con người này ...

 Tất nhiên ư nghĩ ấy là viễn vông ở Việt Nam, v́ tất cả các tổng biên tập, các giám đốc nhà xuất bản đều đă nhận được một bài học nhớ đời sau vụ tổng biên tập báo Tuổi Trẻ Minh Hạnh mất chức v́ đă dại dột đăng tin về người vợ Trung Quốc của ông Hồ .

 Lần cuối cùng Hoàng gặp Trung tại quán cà phê Bông Giấy 2, đường Lê Thành Nghị, Hà Nộị.

Người Chủ quán là vợ Trung, trẻ, đẹp, duyên dáng tên Duyên. Tại đây, qua những lời bộc bạch chân t́nh của chị Duyên về sự quan tâm săn sóc của chú Khải, chú Lương, chú Mười, anh Mạnh v.v., Hoàng biết Trung đă bị Đảng dùng chức tước mua chuộc và bị nhuộm đỏ từ đầu đến chân, ít nhất là từ mười năm naỵ

Trước đó theo lời Trung thú nhận: anh luôn có "cận vệ" theo sát, cấm vận mọi điều, chỉ khoảng 10 năm trở lại đây mới được quyền đi đó đi đây vào Nam thăm bạn hay thăm lại đồng đội xưa", v.v .

Hiện ngôi nhà cũng là quán cà phê của anh chính là nhà được phân theo tiêu chuẩn cấp tướng tá của Tổng cục 2, tương đương chức thứ trưởng các bộ, ngành, với diện tích 160 m2 (2) .

 Điều đặc biệt quan trọng mà Hoàng biết được là sau khi gia nhập Tổng cục 2, Trung đă từng cùng Nguyễn chí Vịnh, con Nguyễn Chí Thanh tham gia các phi vụ mua bán máy bay, vũ khí đểu để trang bị cho Tổng Cục bằng nguồn vốn kếch sù của Bộ quốc pḥng và phất lên nhanh chóng.

Hiện tại Trung là một trong số 7 người giàu nhất Việt Nam (c̣n goị là nhóm G 7) gồm Phan Minh Hoàn (con Phan văn Khải), Nguyễn Hoài Bảo (con bà Lê thị Hoài), Lê Khả Diễn (con Lê Khả Phiêu) .v.v.

Trong số 5 đứa con của ông Vũ Kỳ gồm: Nhung - Quang “ Trung - Vinh - Minh, th́ Trung giàu ức vạn lần, kể cả cậu Vinh đang ở Đức cũng chỉ có số tài sản bằng một phần nhỏ của Trung  .

 Từ chỗ coi ḿnh là người "ngoài luồng", không chịu mang họ Vũ, không muốn sống cuộc đời thứ 2, lúc nào cũng đ̣i được Đảng buông tha để đi khắp thế gian, la lớn cho cả thế giới biết về cái chết oan nghiệt của mẹ ḿnh (“Tiếng oan dạy đất, oán ngờ loà mây”!).

 Trung đă bị Đảng trừng phạt nặng nề trong chính ngôi nhà 66 Thợ Nhuộm Hà Nộị. Nào tống đi lính để thành "anh hùng thời đại", nào tiêm thuốc độc cho trí năo u mê, tiêm thuốc triệt sản để thành một zôm-bi - vật vờ như một cái bóng, chỉ làm hùng hục như trâu (3) không có trí khôn để nhận biết ḿnh là ai, cũng không biết ai ngoài ḿnh, kể cả chuyện t́nh ái...Thấp tay và tàn bạo hơn hẳn các thầy pháp Châu Phi - điểm huyệt cho người chết sống lại để điều khiển, sai khiến như những zôm-bi. Đảng đă làm ngược lại, biến một cơ thể trẻ trung, khoẻ mạnh thành một xác chết biết đi... cho đến khi liều lượng của thuốc hết tác dụng, Đảng kịp thời dở lại chiêu bài dụ dỗ mua chuộc kèm doạ nạt, cưỡng bức  ...

Sống giữa ḷng Đảng, xa rời nhân dân, kết cục Trung đă được nặn tạo lại từ đầu, thành một quan chức cao cấp thành đạt trong quân đội, càng ngày càng cố hợp pháp hoá ḿnh trong vai đứa con ngoan của Vũ Kỳ để yên bề, thoát hiểm, và làm giàụ

 Việc Trung đến các bậc lăo thành cách Mạng để t́m hiểu về cái chết của mẹ đẻ là việc hoàn toàn có thật, chính Hoàng đă gặp Trung trong ngôi nhà của ông Ngô Thế Nùng - một tướng lĩnh cũ trong quân đội. Chỉ v́ anh rể là Hoàng Minh Chính mà cả hai vợ chồng ông Ngô Thế Nùng bị trượt dài v́ lư lịch, không sao leo lên được nữa.

Hôm Hoàng đang ngồi với bác gái - nói chuyện về việc cụ Chính chuẩn bị sang Mỹ chữa bệnh th́ Trung ḷ ḍ t́m đến, anh Hà ra mở cửa đưa vào, Hoàng vừa kịp nghe Trung nói: "Tôi phải gặp mẹ ông để t́m hiểu về cái chết của mẹ đẻ tôi", v́ lư do tế nhị Hoàng buộc phải ra về, sau đó gặp lại ở quán cà phê...

Khi đă phát hiện ra chân tướng thật của Trung th́ không bao giờ muốn gặp lại nữa (Trước đó hỏi về nghề nghiệp, lần nào Trung cũng bảo: Tự mở một công ty trách nhiệm hữu hạn, thu nhập bấp bênh và hoàn toàn không liên quan ǵ tới đám G7)  ...

 Bạn Nguyên Cam nhắn tin: Hoàng t́m cách chụp ngay một tấm h́nh của Nguyễn Tât Trung và chuyển ra hải ngoại để mọi người có thể nh́n thấy đứa con rơi của ông Hồ, hy vọng "Đàn chim Việt" sẽ là nơi đầu tiên đăng ảnh Nguyễn Tất Trung cho toàn thế giới biết  ...

 Điều này thật dễ lại thật khó, v́ cả thế giới khi biết đến "tin mật" này trên mạng th́ cánh "solôchôm" của chính quyền sẽ theo sát anh Trung từng bước và mạng sống của Hoàng rất có thể sẽ bị phơi trên "gác bếp" của Đảng ngay, chẳng thể "tung tăng" lên mạng mà tiếp tục gửi ảnh đâu. Hoàng đă nghĩ nhiều cách, kể cả nhờ các bậc bô lăo vốn được anh Trung quư mến, tiếp đón niềm nở, nhưng họ cũng sợ lôi thôi với công an Việt Nam nên không dám chụp, đành chờ dịp khác vậỵ

Trong 4 triệu đồng bào Hà Nội, Hoàng nghĩ, nhất định sẽ có người thay Hoàng làm việc này, thậm chí cả quang cảnh quán cà phê "Bông giấy", cách bày biện trang trí trong nhà và cả gia đ́nh anh Trung gồm chị Duyên và cháu Vũ Thành nữa.

 Thư đă dài, hy vọng lời nhắn của bạn Nguyên Cam sẽ sớm thành hiện thực: Ngày thần tượng Hồ Chí Minh sụp đổ cũng chính là ngày Đảng csVN sụp đổ v́ họ không c̣n bám vào đâu được nữạ

 C̣n cả 113 ư kiến tha thiết chân t́nh khác, từ Anh Đông (CHLBD) Trần Thế Hiển (USA) Martin Dang vandang123 (Germany), Lỗ Trí Thâm (Battlefielđ USA), độc giả “Thế giới không cộng sản", Hồ Ngọc (San Diego) v.v mà Hoàng rất muốn trao đổi, tâm t́nh, đành chờ dịp khác vậy  ...

 Gửi tới các bạn đọc lời chào chân t́nh .

 9- 2005 .

Nguyễn Thái Hoàng

(Lưu Vũ biên tập)

 1 . Tên các lănh đạo Việt Nam: Ba Duẩn, Phạm văn Đồng, Trường Chinh, Nguyễn Lương Bằng, Tôn Đức Thắng

2-. Số nhà: K10B, pḥng 106 . Tel: 0913.211.330

3-. Thời gian này Trung là công nhân của nhà máy cơ khí Trần Hưng Đạọ Trước khi làm bảo vệ cho hăng Hàn Quốc .

 

( VIET NET )