Chuyện
Kể 25 Năm Sau
Chúng tôi nhận Email
bài viết của một người kư tên là Thích-nữ
Diệu-Minh, thư viết từ 25 năm về trước, có h́nh
ảnh minh chứng, trong đó có những sự kiện
chúng tôi biết là sự thật. Những người trong
cuộc hoặc những nhân vật chung quanh cũng có
thật. Bài viết đă tràn lan trên hệ thống mạng
lưới toàn cầu trong vài ngày qua, chúng tôi
không phổ biến th́ cũng có vài trăm ngàn người
nhận và đọc Email rồi. Xin tải đăng lại không
cắt xén một gịng một chử nào xem như một tài
liệu, thực hư thế nào th́ sau 25 năm
nó cũng sắp sữa phơi bày.Ông Nguyễn
Thanh Hoàng và Văn Nghệ Tiền
Phong
Thái Lan ngày 21 tháng 6 năm 1980.
Con đă nhận được
thư thầy viết cho, thực mừng quá, không ngờ sang
đến đây con lại được đọc thơ thầy. Sau đây con
kính bạch với Thầy về gia đ́nh con. Chị Hai con
cùng gia đ́nh đă đi vùng kinh tế mới, măi
Đồng-tháp-mười. Cháu Tuyết Hoa chết v́ sốt rét
không có thuốc. Cha con đă qua đời trong trại
học tập, họ cho nhận xác về chôn, nhưng không
cho tiền mua ḥm, chúng con đành lấy mền bọc lại
mà đem chôn vậy, thảm lắm thầy ôi!. Về việc thầy
hỏi thăm gia đ́nh ông Nguyễn-thanh-Hoàng tức
Hồ-Anh, chủ nhiệm
báo Văn Nghệ Tiền Phong, con
xin kính bạch như sau :
H́nh chụp gia đ́nh
ông Nguyễn-thanh-Hoàng (xem hồ sơ gởi kèm) Con
với chị Lê-kim-Mai, vợ ông Hoàng, là bạn với
nhau khi con học tiểu học. Con nhớ chị Mai tuổi
Kỷ-Sửu tức sinh năm 1949, c̣n con th́ tuổi
Canh-dần, sinh năm 1950, thầy có nhớ gọi con là
«Con cọp cái không… ?.
Bọn chúng con chơi
với nhau từ thửa nhỏ, nên cái ǵ cũng nói với
nhau hết. Chị Mai là con bác Lê-văn-Bảy, chị của
bác Bảy là Lê-thị-Cai lấy bác Nguyễn-văn-Phong.
Gia đ́nh của chị Mai khá giả con thân với cả anh
Lợi anh của chị Mai, sau anh Lợi bị người ta
giết chết hồi trước năm 1975. Nhà này c̣n hai
người con gái nửa cũng xinh lắm, đó là chị Dung
hiện ở Mỹ, và một chị nửa lấy chồng làm bác sĩ
bệnh viện Từ- Dũ, mà con không muốn nhắc đến
tên. Con không rơ ông Nguyễn-thanh-Hoàng quen
với chị Mai trong trường hợp nào, mà chỉ biết
rằng khi học ở trung học, th́ chị Mai học dở,
nên bỏ ngang, c̣n con lên đại học. Một lần chị
Mai đến rủ con đi xem bói với bác Bảy gái. Chúng
con tới coi ông thầy Cảnh ở đường
Nguyễn-thiện-Thuật. Bác Bảy coi cho cả nhà rồi
coi tới chị Lê-kim-Mai. Thầy nói rằng chị ít
nhất phải qua đời chồng mới êm nhà. Bác Bảy đưa
ra ngày sinh tháng đẻ của một người nào con
không biết rơ nhờ thầy coi xem có lấy chị Mai
được không. Con thấy số này sinh năm 1925. Con
giật ḿnh béo chị Mai hỏi rằng : - Bộ mày định
lấy ông lăo hay sao ? Bấy giờ chị Mai mới có 23
tuổi mà người đó đă 47 tuổi rồi. Con không nhớ
thầy Cảnh nói những ǵ.
Lúc về đường con
hỏi lại chị Mai, chỉ ấy nói rằng : Đó là ông
Nguyễn-thanh-Hoàng chủ nhà in và chủ báo VNTP
đấy. Lúc đầu chị Mai không bằng ḷng, v́ chỉ yêu
một ông sinh viên y-khoa. Nhưng ông sinh viên
không kinh nghiệm về con gái nên hai người xa
nhau. Chỉ bảo rằng số đă ba đời chồng, th́ lấy
ông già, đợi nó chết, th́ ôm của, lấy một thằng
trai tơ sướng hơn. Đến ngày cưới có nhiều vụ lôi
thôi lắm : Ông Hoàng đă có vợ từ trước, con c̣n
lớn hơn chị Mai với con nữa. Vợ ông Hoàng tới
nhà chị Mai khóc ghê lắm, nhưng sau rồi tiền bạc
cũng giải quyết êm thấm. Lúc sắp cưới con ông
Hoàng có đăng báo chúc mừng bố lấy vợ «Hạnh
Phúc», gây ra nhiều vụ lôi thôi.
Từ ngày ấy con
không chơi với chị Mai nữa. Năm 1972 chị Mai đẻ
ra được một đứa cháu gái. Nghĩ t́nh cũ con có
đến thăm chỉ ở nhà thương. Chị có tâm sự với con
rằng, ông Nguyễn-thanh-Hoàng bị bệnh đái đường
nên liệt-dương. Cụ sắp sửa gần chị là bị …văi
ra. Thành ra lấy chồng cũng như không. Bởi vậy
chị lén đi lại với ông sinh viên y khoa cũ, nay
ra trường làm việc ở sư đoàn 18, đóng ở
Xuân-Lộc, đứa trẻ gái là con của ông Bác-sĩ đó,
chứ ông Hoàng già rồi, lại bị liệt dương làm sao
đẻ con? Chị bảo con nh́n đứa bé xem giống ai,
con nh́n thấy nó chẳng giống chị ấy, v́ mặt chị
ấy trái soan, mà mắt con bé th́ tṛn. Con cũng
không thấy nó giống ông Hoàng tí nào cả. Một lát
th́ có ông Trung-úy quân y vào thăm, chị Mai
nháy mắt cho con biết đó là cha của đứa bé. Con
bỏ ra ngoài cho hai người tâm sự. Một lát sau
ông Hoàng tới, con hoảng sợ chạy vào báo động,
chị Mai cười nói với con rằng : - Thằng già này
ngu lắm cơ, đừng có sợ. Anh Hoàng vào, con ngạc
nhiên thấy ông bắt tay «T́nh địch» ra vẻ thân
lắm.
Sau con mới biết
chị Mai đă nói dối ông Hoàng rằng ông Trung-úy
Bác-sĩ kia là bà con sao đó. Ông Hoàng tin lắm.
Chị Mai được ông Hoàng cung cấp tiền bạc sống
như đế vương, mỗi lần đi chơi mua sắm với ông
Bác-sĩ, chỉ đều bỏ tiền ra bao hết. Họ bí mật
mua căn lầu nhỏ ở trên cư xá Thanh-Đa, để lấy
chỗ hẹn ḥ. Con nhớ là số nhà 10, lô S, quay ra
bờ sông Saigon. Một lần chị rủ con đi chơi với
ông bác sĩ, giới thiệu bạn ông Bác-sĩ cho con.
Khi về chỉ mua ít thước vải, con hỏi để làm ǵ ?
Chị bảo «Mua để may cho thằng già mặc». Người
bạn của chồng chị Mai, sau là chồng của con, như
thầy biết đó. Lần cuối cùng con gặp anh ông
Hoàng là ngày 15 tháng 4 năm 1975, tại nhà hàng
Bá Đa để mừng sinh nhật cháu gái được hai
năm.
Bây giờ giặc vào
tới Nha-trang rồi nên Saigon nhộn lắm. Thế mà
sáng hôm đó, ông Bác-sĩ bồ của chị Mai cũng lên
Xuân-Lộc về mừng sinh nhật của con ông. Ngày 30
tháng 4 năm 1975, ông Hoàng bỏ nhà chạy tháo
thân một ḿnh. Chị Mai không buồn ǵ cả, bởi ông
bồ Bác-sĩ vừa ra ngủ, về sống với chị công khai
tại nhà của ông Hoàng. Nhà đó con không nhớ số,
nhưng ở ngay trước bệnh viện Cơ… Phú-nhuận, ngay
trong cư xá Ngân-Hàng. Nhà có 2 căn, sau bán đi
một, c̣n một. Chị Mai có mời vợ chồng con tới ăn
cơm, chỉ gọi con vào bếp nói rằng : «Mầy thấy
không, thằng già trốn rồi, tài sản về tao hết,
bây giờ bọn chúng tao hạnh phúc chưa ?». Nhưng
ít ngày sau chồng con và ông bố chị Mai phải đi
tŕnh diện học tập.
Chị ấy quen chứng
chạy chơi, đi hết với thằng cán bộ này tới thằng
khác, c̣n con mải dạy học và nuôi chồng nên
không có thời giờ gạn chị ấy. Đầu năm 1976, chị
ấy dắt đến cho con một ông Tây lai, bảo con muốn
xuất ngoại, th́ làm giấy hôn thú với ông Tây lai
khác. Con muốn cho chồng học tập về nên không
thử. Chị ấy làm hôn thú với ông tây lai khác.
Lúc đầu th́ chị ấy cho ông Tây lai 5 lượng vàng,
chứ không có t́nh nghĩa ǵ hết. Một hôm con đến
nhà chị sớm để hỏi một việc, th́ thấy ông Tây
lai từ trong buồng mặc quần áo ngủ đi ra với
chỉ. Bấy giờ có cả ông bà Lê-văn-Thế chủ tiệm
thịt ḅ ở 345 Hai-Bà-Trưng cũng đến, ông bà hơi
khó chịu khi thấy ông Tây lai ngồi ôm đứa con
gái của chị Mai, mặc đồ ngủ. Nhưng sau vở lở ra
ông Tây lai đă làm hôn thú với người khác rồi,
nên hôn thú với chị Mai không thành. Ông ta trốn
mất. Chị Mai có thai nên vào bệnh viện Từ-Dũ phá
thai.
Đầu năm 1977 con
gặp người bạn là chị Bùi-thị Thu-Hà sinh ngày
9-3-1952 tại Kiến-Ḥa, chị ở tại nhà số 19/22
B́nh-Qưới, quận 11, thành phố Hồ-chí-Minh, chị
giới thiệu con quen với ông cán bộ lớn lắm, có
thể bảo lỉnh cho chồng con. Chỉ dắt con lại nhà
ông ở số 27/3 Đặng-trần-Côn, quận I, thành phố
Hồ-chí-Minh. Ông khoảng 40 tuồi, tên là
Trân-thanh-Thưởng, dáng người tráng trao, ăn nói
ngọt ngào lắm, không có vẻ Cộng-sản dụ dân tỵ
nạn. Ông Thưởng hứa bảo lỉnh cho chồng con ra.
Theo ông nói ông coi về nghành xuất nhập đường
biển. Con hỏi giá cả, ông cười, hẹn con vào văn
pḥng. Nhưng hôm sau con chưa tới văn pḥng, ông
đă tới nhà con. Ông đ̣i «Ngủ với con» rồi lo cho
chồng con. Con c̣n đang lưỡng lự th́ chị Mai tới
con giới thiệu chỉ cho ông Thưởng. Lúc tiển ông
về con nói với ông rằng con là gái có chồng,
không nên cưởng ép, nếu muốn th́ rủ chị Mai tốt
hơn, bởi chồng chị đi di tăn ra ngoại quốc rồi.
Ông Thưởng vui lắm, kư giấy bảo lỉnh cho chồng
con, chỉ hơn tháng sau chồng con về. Con có biếu
ông chiếc xe gắn máy Honda mua lại của người ta.
Từ đấy ông ở hẳn nhà chị Mai.
Khoảng 14 tháng 4
năm 1977, th́ chị Bùi-thị Thu-Hà đưa đến cho con
coi giấy xuất cảnh của chị mang số 1357/VNXC cấp
ngày 7 tháng 3 năm 1977, do chánh sở ngoại kiều
là Nguyễn-văn-Bút kư. Chị c̣n đợi giấy bảo lỉnh
của người nhà ở Pháp gởi về là lên đường ngay.
Khoảng tháng 9 năm 1977 th́ chị Mai cho con biết
chị với ông Thưởng bị cắt đứt rồi, mà chỉ giới
thiệu cho con một người khác bí danh là anh Sáu.
Anh ấy người Bắc, hiện đang cho cho chị xuất
ngoại. Con đến hỏi ông Trần thanh Thưởng sao lại
bỏ rơi chị, th́ ông Thưởng không nói ǵ, có vẻ
buồn lắm. Con ṭ ṃ hỏi chị Mai th́ chỉ bảo lệnh
trên cấm không cho anh Thưởng liên hệ với chị
ấy. Anh Sáu sẽ huấn luyện cho chị ấy, để rồi cho
xuất ngoại, hầu có thể làm việc cho Đảng ở ngoại
quốc. Con thấy vắng đứa cháu gái, hỏi chị Mai,
th́ chỉ nói đă được Đảng cho xuất ngoại với bố
nó là anh Hoàng rồi. Đảng cho nó sang Pháp từ
hồi tháng 6 năm 1977. Bởi có mang nó sang như
vậy, ở ngoại quốc anh Hoàng mới chịu kư giấy làm
việc cho Đảng. Đợi khi cháu bé tới nơi, ông
Hoàng kư giấy làm việc cho Đảng rồi, th́ không
thể lui được nửa, bấy giờ chị Mai đi cùng với.
Chị Mai cho biết anh Sáu làm Đại-tá An-ninh
Nội-chính. Con nhỏ và chị Mai được nhiều việc
nên hay đến nhà chị chơi, chị cho con đọc thư
của anh Hoàng gởi về, có cái th́ gửi bằng bưu
điện qua địa chỉ khác. Có hai cái gửi tay, do sứ
quán chuyển về cho Đại-tá Sáu, ông Sáu trao cho
chị. Trong hai thư này đại khái bảo anh đă xuất
bản báo VNTP ở Mỹ từ năm 1976, bán được nhiều
lắm, nên được cơ sở Đảng ở ngoại quốc (Pháp)
chiêu mộ làm việc, coi như cán bộ bám trụ trong
ḷng địch vậy.
Nhân một đêm ông
Đại-tá Sáu không có nhà, chị Mai đến nhà con
ngủ, chỉ có tâm sự và khóc với con rằng : Trước
chị định t́nh tự với ông Sáu cho qua, sau khi ra
ngoại quốc sẽ trở mặt, nhưng ông Sáu biết
trước…tất cả những cuộc ăn chơi, làm t́nh của
chị Mai với ông Sáu đều bị chụp h́nh hết. Đợi
nếu sau này chị trở mặt, th́ sẽ công bố h́nh đó.
Chị Mai lo sợ ghê lắm. Chị muốn viết thư riêng
cho anh ấy để nói rơ mọi sự, nhưng không làm sao
nói rơ ra được Chị cho biết cán bộ móc nối chồng
chị ở Paris tên là Pierre Idylle bí danh
Trần-trung-Quân. Chỉ biết rằng anh Hoàng ngây
thơ nên bị tên Idylle Tây lai cho vào tṛng, chị
ấy cũng mắc tṛng mà không hay. Tên
Trần-trung-Quân gởi về cho chị Mai một cái giấy
bảo lănh vào Pháp và một cái giấy «Hứa kết hôn»
với ông Tây nào đó ở Pháp, lấy lư do đó để cho
chính phủ Pháp dễ chấp nhận. Về phần Đại-tá Sáu
th́ ông ấy bắt chị Mai viết cho thơ cho ông
Hoàng đ̣i tiền nhiều lắm. Ông Hoàng gởi về cho
chị ấy tất cả là 20.000 đô la.
Sau đó chồng con bị
đổi xuống tỉnh Đồng-tháp, nên con ít liên lạc
với chị. Giữa năm 1978 con về Saigon ghé nhà cũ,
thấy chị Mai vẫn c̣n ở đó với ông Đại-tá Sáu,
con hỏi sao chưa xuất ngoại, chị bảo giấy xuất
cảnh chị đă có, nhưng giấy nhập cảnh th́ không,
bởi tên Trần-trung-Quân làm việc sao đó bị lộ,
sở phản gián Tây biết được, bắt giam, rồi lại
tha, v́ do sự can thiệp của sứ quán. Bởi v́ Tây
không cho chị nhập cảnh sợ làm gián điệp. Chị
đưa cho con coi cái thơ của anh Hoàng gởi về cho
chị, thơ đánh máy, đại ư nói rằng những việc làm
của chị bị lộ rồi, đừng đi nữa. Anh Hoàng c̣n kể
ra những vụ chị Mai ăn nằm với những ai, v́ vậy
chị không xuất ngoại, v́ xuất ngoại ông Hoàng sẽ
ghen, không nhận chị nửa th́ chị bơ vơ. Nhưng
anh Đại-tá Sáu cho biết rằng thư đó không phải
của ông Hoàng viết, mà của CIA hay của phản gián
Tây viết. Nó viết như vậy để chị không xuất
ngoại, nó mất công bắt chị. C̣n ông Hoàng chả
hiểu sự việc ra làm sao cả.
Ở trại tỵ nạn
Thái-lan đọc báo VNTP con thấy chống cộng chứ
không theo Cộng. Con hỏi nhà con sao kỳ lạ vậy ?
Th́ nhà con nói dễ hiểu lắm : CS có thiếu ǵ tờ
báo của nó, chỉ cần một tờ báo làm bộ chống
Cộng, rồi cứ nhấm vào các điểm sau : - Tất cả
các chức sắc Phật-giáo, Công-giáo, Cao-đài,
Ḥa-hảo bôi nhọ để không c̣n ngóc đầu dậy được.
Ở ngoại quốc, muốn tụ họp đông đảo đồng bào phải
cần đến tôn giáo mà các thầy các cha bị bôi nhọ
th́ hết chống cộng. - Tất cả các ông tướng,
chính khách, các trí thức uy tín đều bị bôi nhọ.
Không c̣n ai tin tưởng ai hết, th́ không thống
nhất được lực lượng. - Mặt khác, tất cả những
người lớn với Cộng-sản xuất ngoại, đều bị bắt
bôi nhọ bằng đủ mọi giá, vu cho là
Cộng-sản.
Thế là không c̣n ai
có ai sức chống Cộng nửa. Kính bạch Thầy, Đấy là
tất cả mọi sự con biết về ông Nguyễn-thanh-Hoàng
và chị Lê-kim-Mai. Bên trong c̣n nhiều uẩn khúc
lắm. Vậy thầy hỏi các thầy ở Pháp xem, có tên
tây lai Cộng-sản nào tên là Pierre Idylle bí
danh Trần-trung-Quân không? Có đúng là ông Hoàng
tới Pháp từ hồi tháng 6 năm 1977 không ? Có đúng
từ ngày đó ông Nguyễn-thanh-Hoàng chuyên chửi
các thầy các cha và những người quốc gia không.
Lúc con rời VN, th́ chị Mai có làm cơm tiển đưa
con, anh Sáu chồng chị Mai có cho người đưa con
xuống Rạch-giá.
Người ta đi như vậy
mất 10 lạng vàng một người, hai vợ chồng con và
cháu bé th́ nhờ có anh Sáu nên mất có 15 lượng
mà thôi. Chừng con nhờ giấy bảo lỉnh của thầy,
chắc chắn sẽ gặp được thầy sớm. Trước khi ngừng
bút, con kính chúc thầy được Tam-an, để hoằng
pháp.