|
NHẬN ĐỊNH: Cái tṛ hề chế ngự Trung Quốc lại đem ra bàn căi một các lố bịch tại Hà nội. Mấy tên hề không ngừng diễn tuồng ba xạo. Bộ mặt CUỘI của chúng bay nay đă bị lột trần. BNH
|
||||||||||||
|
PHÊ B̀NH : |
Lá thư từ Á Châu Vấn đề chế ngự Trung Quốc lại gặp phải trở ngại |
|||||||||||
| Khôi hài và lố bịch hết chỗ nói: ..."rằng phương cách tốt nhất để đối phó với Trung Quốc đang phát triển nhanh chóng, là tạo dựng lên một liên minh các quốc gia láng giềng cho mục đích này để chế ngự hoặc như thế nào đó bao vây Trung Quốc. " Các Charlot tân thời càng ngày càng diễu dỡ. Chúng ta cần nh́n kỹ những bộ mặt điếm đàng, Tàu phù cực kỳ gian trá man rợ đang làm cho đất nước tan hoang. V́ đất nước Việt Nam đối với bọn Tàu phù (dưới danh xưng Việt Nam Xă hội Chủ nghĩa) là một thuộc địa màu mỡ, chúng phải tận t́nh khai thác. Hoa Kỳ đă quyết chí bao vây Trung Cộng từ 58 năm nay (1950-2008) th́ có ích ǵ ? th́ đă là được ǵ ? Ngu đến thế là cùng !!!
|
Howard
W French. International
Herald Tribune 28/2/08
HÀ NỘI: Một
ư kiến hấp dẫn đang lưu
truyền trong một vài
thành phần chuyên môn về
chính sách đối ngoại
trong vài năm qua đă gợi
ư rằng phương cách tốt
nhất để đối phó với
Trung Quốc đang phát
triển nhanh chóng, là
tạo dựng lên một liên
minh các quốc gia láng
giềng cho mục đích này
để chế ngự hoặc như thế
nào đó bao vây Trung
Quốc.
Trong khi
chưa bao giờ được công
khai ủng hộ bởi bất cứ
một chính phủ nào, nhưng
ư kiến trên đă cám dỗ
nhiều nhà cố vấn về
chính sách đối ngoại,
không phải chỉ ở Hoa Kỳ,
nhưng ở Nhật Bản và
trong một tầm mức thấp
hơn có lẽ là ở cả Úc.
Cũng
không có khó khăn ǵ để
hiểu tại sao, v́ cái ư
nghĩ này đẹp ở chỗ là sự
đơn giản của nó. Và
trong khi không có ai ở
vào vị trí trách nhiệm
của một trong các quốc
gia này bắt đầu gọi
Trung Quốc là kẻ thù,
th́ nó đặt nền tảng trên
một nguyên tắc cổ hủ :
kẻ thù của kẻ thù tôi,
là bạn tôi.
Chương
tŕnh hoạch định này
không bao giờ đi được
tới đâu nếu không có hơn
một nguyên nhân.
Đầu tiên
là cái sở trường ngoại
giao của chính Trung
Quốc trong tầm nh́n xa
đă thấy những hiểm nguy
của việc bị bao vây và
đang làm việc rất hăng
say để giải trừ nó.
Vấn đề
toàn cầu hóa cũng quan
trọng. Dù là bằng các nỗ
lực qua các kế hoạch hay
cơ hội, sự đi lên của
Trung Quốc như một nhà
xuất cảng đầy thế lực,
cộng với sự mở rộng
tương đối của nền kinh
tế Trung Hoa, đă tạo lên
những liên kết mạnh mẽ
với kinh tế thế giới và
giúp cho các quốc gia
khác, ít nhất không phải
là các nước láng giềng
của Trung Quốc, có một
phần chia chác quan
trọng trong triển vọng
kinh tế của họ.
Điều trái
ngược với sự tiến lên
của một quốc gia chuyên
về chế tạo khổng lồ khác
tại Đông Á, Nhật Bản ở
thập niên 1980s, th́
không thể nào đáng chú ư
hơn. Sự tăng trưởng của
Nhật Bản lúc đó bị khắp
nơi coi như là đầu mối
gây ra sự thiệt tḥi của
các nhà sản xuất tại Hoa
Kỳ và Âu Châu. Và bởi v́
Nhật Bản đă không bao
giờ thật sự đón nhận đầu
tư nước ngoài, cho nên
chỉ có một vài kẻ bên
ngoài được chia chác lợi
nhuận từ sự đi lên của
người Nhật.
Cái ư
kiến để bao vây Trung
Quốc cũng gặp phải nhiều
khó khăn khác nhau. Ở
thời gian đầu, những
quốc gia láng giềng như
Nam Hàn đă bày tỏ rơ
ràng rằng họ không muốn
dính dáng đến một liên
minh thầm lặng chống lại
– hoặc có thể là có phản
ứng đối với - sự đi lên
của nước láng giềng
khổng lồ vốn có truyền
thống ảnh hưởng đến họ.
Đă khá
lâu trước khi người Mỹ
bắt đầu để ư đến quan
điểm này, th́ Nam Hàn đă
hiểu rằng họ cần sự giúp
đỡ của Trung Quốc để
quản lư sự chuyển hướng
đầy khó khăn của Bắc Hàn
để tiến đến một tương
lai hoà b́nh có nhiều
triển vọng và cởi mở hơn.
Sự mong
muốn của Trung Quốc để
nắm một vai tṛ chính
trên mặt ngoại giao
quanh cái câu hỏi về
chương tŕnh vũ khí hạt
nhân của Bắc Hàn, là một
sự tương đương về chính
trị đối với sự nhiệt
t́nh của Bắc Kinh về
toàn cầu hóa, để cải
thiện chỗ đứng của Trung
Quốc trên thế giới và
đưa họ trở lại vai tṛ
lịch sử như một thế lực
quan trọng trong khu vực,
hầu làm cho rơ điều mà
bà Madeleine Albright
đă mô tả về vị trí của
Hoa Kỳ trên thế giới.
Kế tiếp
tới phiên Ấn Độ, sự ưa
chuộng của họ về nước Mỹ
th́ chỉ cao tới một mức
nào đó rồi ngừng lại khá
xa ở bất cứ chỗ nào,
ngay cả khi chỗ đó chỉ
ám chỉ đến một liên minh
để chế ngự Trung Quốc.
Người Nam Hàn trong quá
tŕnh lịch sử luôn là
những người suy xét cẩn
trọng, luôn cân nhắc lợi
hại giữa các nước láng
giềng mạnh với nhau,
nhưng không bao giờ muốn
tiến đến quá gần gũi với
bất cứ ai, Ấn Độ tự coi
ḿnh là một nền văn minh
vĩ đại và là một thế lực
mà cả thế giới đang chờ
đợi.
Thật là
thất vọng khi Ấn Độ chỉ
tiết lộ rất ít việc họ
sẽ xử dụng cái thế lực
mới này để áp đặt cho
mục đích ǵ nếu nó trở
thành hiện thực, nhưng
khi một kẻ đă kết hợp
niềm tin trong vận mệnh
của chính ḿnh với cái
lư tưởng phi liên kết đă
ăn sâu trong họ, th́ rất
khó mà tưởng tượng được
rằng Ấn Độ sẽ tham gia
vào để nhập cuộc với bất
cứ ai - nhất là để chống
lại Trung Quốc, là nước
mà quan hệ của Ấn Độ với
họ đă rắc rối quá đủ rồi.
Đề cập
đến những phức tạp này
chính là chỗ mà cái lư
thuyết về một chính sách
chế ngự gặp phải trở
ngại lớn nhất: theo sự
quan sát thông thường
th́ quan hệ của Trung
Quốc với các quốc gia
láng giềng quan trọng
nhất đang đầy dẫy những
nghiêm trọng, đến cái độ
mà không c̣n có thể đạt
được lợi ích ǵ thêm khi
bắt tay vào hoặc ngay cả
có vẻ như đang bắt tay
vào làm việc, để làm cho
vấn đề thêm rắc rối.
Nh́n
quanh cái chu vi của
Trung Quốc th́ sẽ mau
chóng hiểu tại sao.
Trung Quốc đă đánh một
trận chiến biên giới
ngắn ngủi nhưng dữ dội
với Ấn Độ vào thập niên
1960s, và hai nước -
được coi là hai đối thủ
tương lai – chưa bao
giờ đi đến chỗ thoả
thuận với nhau về vấn đề
tranh chấp lănh thổ.
Trong
vùng đông bắc, Trung
Quốc phải đối phó với
những lời tố cáo của hai
nước Bắc và Nam Hàn rằng
họ đă thâu tóm đất đai
cổ truyền của người Hàn
quốc và bóp méo lịch sử
của vương quốc Triều
Tiên cổ xưa để che đậy
dấu vết.
Về phía
đông, Trung Quốc gặp
phải sự tranh chấp với
Nhật Bản về vấn đề lănh
hải trong một khu vực
được coi là giàu có về
dầu hoả và khí đốt. Thật
là mỉa mai, với cái quá
tŕnh đầy thù hận giữa
Bắc Kinh và Đông Kinh,
th́ trong tất cả các vấn
đề tranh chấp lănh thổ
của Trung Quốc với các
quốc gia láng giềng, th́
hôm nay sự tranh chấp
này xem ra dễ giải quyết
nhất.
Hoa Thịnh
Đốn có thể đă tạo ra
nhiều ồn ào về phái Hồi
giáo cực đoan, nhưng
những khó khăn của Hoa
Kỳ chẳng là ǵ cả khi so
sánh với Trung Quốc, với
thành phần theo đạo Hồi
giáo ở vùng viễn tây
giáp ranh với hai nước
Pakistan và A Phú Hăn
cứng đầu, đang sục sôi
đầy phẩn uất đối với Bắc
Kinh.
Những khó
khăn trường kỳ của Bắc
Kinh cũng xuất hiện dọc
theo tất cả các đường
biên giới khác của Trung
Quốc, bắt đầu với vùng
biên giới rộng lớn ở
phía bắc giáp Nga Sô.
Mạc Tư Khoa và Bắc Kinh
hiện thời th́ có vẻ như
ḥa thuận với nhau, được
ghi nhận là có phối hợp
tốt với nhau để gây trở
ngại cho Hoa Kỳ, dù là
về chủ trương được coi
là đường lối đơn phương
hoặc sự khuyến khích về
dân chủ của người Mỹ .
Nhưng dân số của Nga Sô
đang sụt giảm trầm
trọng, và người Nga đang
cảnh giác cao độ về cái
mà một số người lo sợ
rằng Trung Quốc sẽ lần
ṃn chiếm đoạt những
vùng dân cư thưa thớt ở
phía đông của nước Nga.
Ở đây tại
Việt Nam cũng thế, sự
nghi ngờ về Trung Quốc
rất sâu xa, với bằng
chứng là những cuộc
xuống đường biểu t́nh
chống Bắc Kinh hồi tháng
12 năm ngoái. Hai nước
đă giao tranh một trận
cuối cùng mới đây trong
nhiều trận đánh vào năm
1979, khi Trung Quốc
sang xâm lăng để trừng
phạt Viêt Nam v́ xâm
chiếm Cam Bốt để lật đổ
Pol Pot, nguyên là một
đồng minh của Trung Hoa.
Nhiều cơn thịnh nộ đă
bùng nổ trở lại vào cuối
năm ngoái khi Trung Quốc
gia tăng việc tuyên bố
chủ quyền trên quần đảo
Trường Sa, cũng được
tuyên bố chủ tuyền toàn
bộ hoặc từng phần bởi
Việt Nam, Phi Luật Tân,
Mă Lai Á, Brunei và Đài
Loan.
Bắc Kinh
đă cảnh báo các công ty
dầu khí quốc tế rằng nếu
họ theo đuổi các công
tŕnh (thăm ḍ dầu khí
ngoài khơi biển Đông)
với nhà nước Việt Nam
trên các vùng lănh hải
đang tranh chấp th́ họ
sẽ bị loại trừ khỏi thị
trường Trung Quốc.
Có một cơ
hội rộng lớn hơn cho Hoa
Thịnh Đốn, hơn là đi t́m
một phương thức chung để
đối phó với Trung Quốc
dọc theo biên giới của
họ. Những mâu thuẫn giữa
Trung Quốc và các quốc
gia láng giềng sẽ không
biến mất, và sự phẩn uất
đối với một Bắc Kinh
càng lúc càng hùng mạnh,
sẽ chỉ gia tăng thêm trừ
khi Trung Quốc có thể
chấp nhận một thái độ
dung ḥa hơn. Trong
trường hợp này, nếu Hoa
Kỳ đóng vai tṛ của một
người môi giới trung
thực, để giúp làm giảm
sự nóng nẩy, th́ uy tín
của họ sẽ được đề cao,
cùng với sức mạnh trong
hệ thống quốc tế.
LETTER FROM ASIAContainment of China hits roadblocks again
Published: February 28,
2008
HANOI:
A seductive idea has
taken hold in certain
foreign policy circles
in recent years that
suggests the best way to
deal with a fast-rising
China is to build ad hoc
coalitions of the
country's neighbors to
constrain or somehow
encircle it.
While
never openly espoused by
any government, the idea
has tempted foreign
policy thinkers not just
in the United States,
but in Japan and to a
lesser degree perhaps
Australia, too.
It is not
hard to understand why,
either, for the thought
is beautiful in its
simplicity. And while no
one in a position of
responsibility in any of
these countries has
started calling China an
enemy, it is based on an
ancient principle: that
the enemy of my enemy is
my friend.
That this
schema has never gotten
very far off the ground
has more than one cause.
First is
China's own diplomatic
skill in foreseeing the
risk of encirclement and
working assiduously to
disarm it.
Globalization is
important, too. Whether
by dint of strategy or
happenstance, the rise
of China as an exporting
powerhouse, combined
with the relative
openness of the Chinese
economy, has created
ever stronger linkages
with the international
economy, giving other
countries, not least
China's neighbors, a
vital stake in its
prospects.
The
contrast with the rise
of another East Asian
manufacturing behemoth,
Japan in the 1980s,
couldn't be more
striking. Japan's growth
then was overwhelmingly
seen as coming at the
expense of competitors
in the United States and
in Europe. And because
Japan never truly
embraced foreign
investment, few
outsiders shared in the
dividends from its rise.
The idea
of encircling China has
run into other problems,
too. Quite early on,
important neighbors like
South Korea made it
clear that they would
have no part of a tacit
coalition against - or
perhaps in reaction to -
the rise of their giant
and traditionally
influential neighbor.
Well
before the Americans
came around to the view,
the South Koreans
understood they needed
China to help manage
North Korea's vexed
transition toward a more
peaceful, prosperous and
open future.
China's
willingness to play a
leading role in the
diplomacy around the
question of North
Korea's nuclear weapons
program has been the
political equivalent of
Beijing's enthusiasm for
globalization, improving
China's standing in the
world and returning it
to its historical status
as this region's
indispensable power, to
paraphrase Madeleine
Albright's description
of the United States'
place in the world.
One turns
next to India, whose
enthusiasm for things
American is as high as
it comes but stops well
short of anything that
even hints at a compact
to contain China. Where
South Koreans have
historically been
cautious balancers,
weighing more powerful
neighbors off against
each other, never
wanting to get too close
to any one of them,
India sees itself a
great civilization and
global power in waiting.
India has
disappointingly given
little indication of the
uses to which it will
apply this new power,
should it materialize,
but when one combines
its belief in its own
destiny with its deep
seated ideology of
nonalignment, it becomes
hard to imagine India
casting its lot with
anybody - least of all
against China, with whom
its relations are
already complicated
enough.
Mention
of these complications
is actually where the
containment theory meets
its biggest obstacle:
the common-sense
observation that China's
relations with its most
important neighbors are
already seriously
fraught, to the point
where there is no
benefit to be gained
from working or even
appearing to work to
complicate things
further.
Look
around China's periphery
and quickly understand
why. China fought a
brief but fierce border
war with India in 1960s,
and the two countries -
putative future rivals -
have never come to terms
about the disputed
territory.
In the
northeast, China faces
claims from the two
Koreas that it has
absorbed traditionally
Korean lands and
distorted the history of
an ancient Korean
kingdom in order to
cover its tracks.
To the
east, China faces a
dispute with Japan over
maritime boundaries in
an area thought to be
rich in oil and gas.
Ironically, given the
longtime animosity
between Beijing and
Tokyo, of all of China's
disputes with its
neighbors, today this
one looks like the most
manageable.
Washington may make all
the noise about Islamic
fundamentalism, but its
problems pale in
comparison with China's,
whose Muslim far west
abuts restive Pakistan
and Afghanistan and
seethes with resentment
toward Beijing.
Longer-term
problems loom all along
China's other frontiers,
too, starting with the
vast northern border
with Russia. Moscow and
Beijing would seem to be
getting along fine these
days, notably working
well together to hinder
the United States,
whether over its
perceived unilateralism
or its encouragement of
democracy. The
population of Russia,
however, is in steep
decline, and Russians
are deeply wary of what
some fear could be a
creeping Chinese
annexation of scantly
populated regions in the
Russian east
Here in
Vietnam, too, suspicions
of China run deep, as
evidenced by
anti-Beijing street
protests in December.
The two countries fought
the latest of many wars
in 1979, when China
invaded to punish
Vietnam for invading
Cambodia to unseat Pol
Pot, a Chinese ally.
Tempers flared again
late last year when
China stepped up its
claims to the Spratly
Islands, which are also
claimed in whole or part
by Vietnam, the
Philippines, Malaysia,
Brunei and Taiwan.
Beijing
reportedly warned
international oil
companies that if they
pursued offshore
projects with the
Vietnamese in disputed
waters, they would be
excluded from Chinese
markets.
There is
far greater opportunity
for Washington than
searching for common
cause against China
along its borders.
China's contradictions
with its neighbors are
not going away, and
resentment of an
increasingly powerful
Beijing will only grow
unless it can accept
more give and take. In
this, if the United
States plays honest
broker, helping lower
temperatures, its
reputation will be
enhanced, along with the
strength of the
international system.
|
|||||||||||