CHIẾN LƯỢC        HOAKỲ  TRUNGQUỐC

CHƯƠNG III  

Nghi vấn Tiết Cương

 

  

Bình luận của Văn Lang Bùi Như Hùng 2007                                         

 

1. Tiết Đinh San - Phàn Lê Huê

 Trích : từ truyện Tiết Đinh San Chinh Tây

 

Ngày hôm sau nghe tin Phàn Lê Huê đến khiêu chiến, Nhơn Quý bất đắc dĩ phải cho Đinh San ra trận. Phàn Lê Huê nhìn thấy một tướng trẻ tuổi đầu đội kim khôi, mặc giáp bạc, cưỡi ngựa Đằng vân, cầm phương thiên hoạ kích hết sức oai dũng, tướng mạo chẳng khác Phan An, Tống Ngọc thì mừng thầm, còn Tiết Đinh San thấy Phàn Lê Huê mày tằm mắt phượng, xinh đẹp hơn cả Đậu Tiên Đồng thì cũng khen trong bụng nhưng vì danh dự của quân tướng nhà Đường nên quát lớn rồi múa kích đánh luôn.
Phàn Lê Huê vừa múa song đao chống đỡ vừa nói:
- Ngươi là Tiết Đinh San phải không? Sư phụ ta có dặn khi xuống núi sẽ kết duyên cùng ngươi. Vì thế đừng đánh nữa, ta sẽ thưa với phụ thân về đầu nhà Đường, giúp một tay bình Tây Liêu, ngươi nghĩ sao?  

[ giữa trận tiền mà "cua" trai như Phàn Lê Huê thì cũng hi hữu vào thời đó,

nói nào ngay thời bây giờ cũng thường xảy ra, vậy thôi]

Đinh San cũng vừa đánh vừa mắng lại:
- Ngươi thật không bi𓎳t hổ thẹn là gì, dám giở trò cột tìm trâu. Ta đây đường đường là thế tử Bình Liêu vương, đời nào chịu sánh duyên cùng nữ tặc.

Phàn Lê Huê nghe mắng liền nổi giận, niệm chú khiến cho trời đất bỗng nhiên tối tăm mù mịt, cát bay đá chạy cuồng loạn. Nhân lúc Tiết Đinh San đang mặt mày tối tăm, Phàn Lê Huê xông tới bắt sống, trói nghiến rồi mới thâu phép về, chỉ mặt Đinh San nói:
- Nếu ngươi chịu cùng ta kết hôn thì được sống, trái lại đừng trách ta vô tình.

 [ đây là hăm dọa ghê rợn thật sự, ôi khi đàn bà lên cơn như vậy thì làm sao mà thóat đây ?!]


Tiết Đinh San thấy tình hình này khó thoát nổi nên gật đầu, giả bằng lòng ưng chịu. Phàn Lê Huê mừng lắm, bắt Đinh San phải thề thốt thì mới tin. Đã lỡ dối trá, Đinh San đành phải lớn tiếng thề:
- Nếu Đinh San này bội &##432;ớc thì sẽ bị treo lơ lửng giữa trời.
Phàn Lê Huê nghe vậy liền hối quân mở trói. Tiết Đinh San lên ngựa chạy một đoạn, khi thấy chắc chắn đã được thả mới quay đầu lại, lớn tiếng mắng:
- Phàn Lê Huê! Ta bị tà phép c𓔇a ngươi nên mới bị bắt, đành phải hứa dối cho qua chuyện chứ đời nào lại ưng chịu dễ dàng như thế?

 [ Tiết Đinh San mắng mụ ta vì khinh bỉ, điều này rất có "cơ sở"

Tôi dùng chữ "cơ sở" của Việt cộng cho vui. Đúng ra phải dùng chữ căn bản, hay có lý ]

  
Mắng xong, Tiết Đinh San không để Phàn Lê Huê trả lời, múa kích đánh liền. Phàn Lê Huê hết sức nổi giận, đón
đỡ mấy hiệp thì bỏ chạy lên núi. Khi thấy Tiết Đinh San đuổi theo đến giữa chừng, Phàn Lê Huê niệm thần chú biến mất, phong cảnh cũng đổi ra khác hẳn. Đinh San nhìn chung quanh chỉ thấy toàn là vách đá lởm chởm, không hề có đường lên hay xuống, thì kinh hoảng vô cùng, cứ đứng sững mà nhìn. Chợt thấy có một tiều phu đang đi trên cao, Đinh San mừng rỡ gọi lớn, xin chỉ đường cứu mình. Tiều phu quay lại, nhìn xuống tỏ vẻ rất ngạc nhiên hỏi:
- Sao tướng quân xuống &##273;ược vậy? Nơi đây chẳng có đường lối nào cả, nếu muốn lên thì buộc dây vào lưng, lão sẽ kéo giúp cho.
Tiết Đinh San cả mừng, với sợi dây lão tiều phu vừa thòng xuống, buộc ngang lưng thật chặt rồi nói:
- Tôi buộc rồi, lão kéo lên &##273;i.
Chẳng ngờ lão tiều phu kéo nửa chừng thì buộc vào gốc cây lớn rồi cười nói:
- Tôi đi ăn cơm đây. TTướng quân đã thề thốt như thế nào thì cố mà chịu, đừng kêu la làm gì, nơi đây chẳng có ai đâu.
Nói xong, lão tiều phu bỏ đi ngay. Tiết Đinh San còn đang kinh hoảng chưa biết làm sao, chợt có mấy con chuột núi ở đâu chạy lại, cứ nhè sợi dây mà gặm. Tiết Đinh San sợ quá, thất thanh kêu cứu tuy biết rằng như vậy chỉ là vô vọng mà thôi. Ngờ đâu lại có một tiểu thư cùng với tám a hoàn đi tới. Nghe tiếng kêu, tiểu thư này liền nói với bọn a hoàn:
- Các ngươi hỏi xem ngწời ấy là ai, vì sao lại bị treo lơ lửng ở đây.
A hoàn vâng lệnh chạy tới hỏi ngay. Tiết Đinh San đành phải trả lời:
- Tôi là Tiết Đinh San, Nh𓐣 lộ nguyên soái của Đường triều. Hôm nay giao đấu với yêu nữ Phàn Lê Huê bị nó lừa lên núi, sau đó bị lão tiều phu dối trá treo trên vách núi. Nếu bằng lòng cứu giúp ơn ấy tôi nguyện chẳng dám quên.
Bọn a hoàn nghe vậy bỏ đi một lúc rồi mới quay lại nói:
- Nếu muốn đượ;c cứu thì phải bằng lòng ưng chịu một điều kiện của tiểu thư tôi mới xong.
Lúc ấy mấy con chuột đã cắn gần hết sợi dây nên Tiết Đinh San chẳng cần biết đó là điều kiện gì, gật đầu bằng lòng ngay. Bọn a hoàn liền xúm lại kéo Đinh San lên. Không thấy tiểu thư đâu, Đinh San ngạc nhiên hỏi thì được bọn a hoàn cho biết:
- Tướng quân cứ đ𓀯n vườn hoa trước mặt là gặp. Tiểu thư chúng tôi họ Thôi, là con của Binh Bộ thượng thư, không phải là người tầm thường đâu. Vì thế tướng quân nên giữ đúng lời, chớ bội ước mà rước nguy hiểm.
Tiết Đinh San nghe vậy nhờ mấy a hoàn dẫn đường tới đó. Thấy tiểu thư đang ngồi uống trà, Đinh San liền bước đến gần bái tạ, hỏi:
- Tiểu thư có điều kkiện gì muốn Đinh San này thi hành chăng?
Thôi tiểu thư gật đầu mỉm cười nói:
- Thật ra điều kiệnn này cũng không có gì khó khăn. Phàn Lê Huê vốn là chị em với tôi, nếu tướng quân bằng lòng kết lương duyên thì tôi sẽ đứng ra làm mai mối, long phụng vui vầy. Bằng tướng quân bội ước không nghe theo thì đừng mong trờ về nhìn lại gia đình.

Đinh San đành phải chối quanh:
- Đúng là điều này không ccó gì khó nhưng tôi còn nhỏ tuổi mà đã có hai vợ thì thật không dám đèo b
òng thêm nữa.
Thôi tiểu thư nghe vậy cả giận, mắng lớn rồi sai a hoàn trói nghiến Đinh San lại. Thình lình có tiếng sấm sét nổ vang, chấn động cả một vùng khiến Đinh San ù tai hoa mắt, tối tăm cả mặt mũi. Khi trời yên đất lặng, Đinh San mở mắt ra thì chẳng còn thấy Thôi tiểu thư cùng vườn hoa ở đâu nữa, chỉ có mình đang ngồi trong cũi còn Phàn Lê Huê đứng trước mặt quát hỏi:
- Ngươi là tên vong ân bộii nghĩa, mấy lần chẳng giữ lời thề. Lần này là cuối cùng, nếu ngươi không bằng lòng việc hôn nhân thì ta quyết chém đầu chẳng tha.

[khi đàn bà lên cơn dê xòm thì ghê rợn vậy đó, bại tướng Tiết Đinh San đâu còn có "soa", vì hết đường chạy rồi]
  
Bất đắc dĩ Tiết Đinh San phải nói:
- Tiểu thư bằng lòng tha chết thì ngày mai tôi sẽ cho người đến mai mói, nếu bội ước sẽ chết dưới biển sâu muôn trượng.
Phàn Lê Huê nghe Tiết Đinh San nói vậy liền truyền quân mở cũi thả Tiết Đinh San ra. Chờ lấy ngựa kích xong, Tiết Đinh San nhảy thót lên, chỉ mặt Phàn Lê Huê mắng tràn:
- Tiện tì! Ngươi hai phen làm nhục thì ta đâu còn tình nghĩa với ngươi mà đòi cưới hỏi. Ngươi nằm mơ cũng chẳng thấy được đâu.
Mắng xong, Tiết Đinh San múa kích định đánh tiếp. Phàn Lê Huê biết trước như vậy nên không đón đỡ, niệm thần chú khiến Đinh San như bị búa đánh vào đầu, ngã lăn ra bất tỉnh.
[đáng kiếp! ai bảo đẹp trai làm gì] Khi tỉnh dậy, Đinh San thấy mình trôi lềnh bềnh trên mặt biển thì kinh hoàng hơn, ngỡ rằng phen này chắc chết tới nơi. Đinh San chợt thấy có một chiếc thuyền lớn đi tới, trên thuyền là một vị thế tử đang ngồi ngắm cảnh thì liền kêu cứu. Vị thế tử này nghe kêu thì cho người cứu Đinh San lên ngay nhưng khi biết mọi việc liền nói:
- Tuy ngươi thân phận cഡng lớn nhưng Phàn Lê Huê theo lệnh sư phụ mở lời trước thì đáng lẽ ra ngươi đừng từ chối mới phải. Hai người mà hợp lực với nhau thì chắc chắn việc chinh Tây sẽ hoàn thành tốt đẹp.
Đinh San bướng bỉnh đáp:
- Phàn Lê Huê là đệ tử c&ủa tiên thì tôi cũng có sư phụ là Vương Ngao lão tổ. Nếu biết tôi bị nạn, thể nào sư phụ cũng đến cứu ngay.
Thế tử tức quá, sai quân buộc một viên đá lớn vào người Đinh San rồi quăng luôn xuống biển. Đinh San kinh hoảng đến ngất người đi, đến khi tỉnh lại tưởng như mình đã xuống âm phủ. Chẳng ngờ tỉnh táo lại một chút thì thấy mình vẫn còn nằm dài dưới đất, viên đá buộc nơi chân, chẳng sao nhúc nhích được. Đinh San chưa hiểu đầu đuôi ra sao thì Phàn Lê Huê đi tới cười hỏi:
- Ngươi lại bị ta b&ắt lần nữa. Bây giờ ngươi tính sao đây?
Túng thế Đinh San đành phải năn nỉ xin tha mạng
[đáng kiếp! ai bảo đẹp trai làm gì]. Phàn Lê Huê liền nói:
- Ngươi đã hai lần b&ội thề thì không thể tin được. Nếu ngươi không thề nặng thì ta quyết không tha cho đâu.
Tiết Đinh San không còn đường nào khác đành phải lớn tiếng thề:
- Lần này tôi còn phụ bạ;c tiểu thư nữa thì xin trời đất trừng phạt cả nhà chết bằng đao kiếm.
Phàn Lê Huê nghe Đinh San thề nặng thì xúc động vô cùng, êm ái nói:
- Tôi chờ đợi ngày này lââu rồi
[về sinh lý, thì trường hợp nầy gọi là rượn đực], xin chàng mai đến sớm một chút rồi chúng ta cùng về thành lo toan việc chinh Tây.
Tiết Đinh San không đáp, lẳng lặng lên ngựa về thành, ra mắt Nhơn Quý thuật hết đầu đuôi nhưng vẫn quyết không chịu theo lời kết hôn. Đậu Tiên Đồng và Kim Định nghe vậy rất cảm động, trong lòng đã muốn khuyên lang quân nên giữ lời hứa cho trọn đôi bề. Riêng Trình Giảo Kim thì cười ngất nói:
- Thánh thượng quả là có hồng phúc rất lớn. Theo lão thì chẳng bao lâu nữa việc bình Tây Liêu sẽ kết thúc.
Nhơn Quý ngơ ngác hỏi nguyên do thì Trình Giảo Kim giải thích:
- Phàn Hồng là danh tướngg được an đến tước vương tất nhiên là mưu cơ tài giỏi, nay con gái lại biết vãi đậu thành binh, chẳng tướng nào chống cự nổi mà nặng tình với lệnh lang thì tất phải quy thuận Đường triều. Như vậy việc đánh bắt Phiên vương dễ như trở bàn tay mà công đầu thuộc về nguyên soái, chẳng phải là thánh thượng có hồng phúc hay sao?
Nhơn Quý nghe vậy liền nhờ Trình Giảo Kim đứng ra làm mai mối hộ mình. Vốn là sở trường nên Trình Giảo Kim nhận lời đi ngay, lập tức về dinh sửa soạn lễ vật.

Nguyên văn trích từ VN Thư Quán

 

 

 Lời bàn:   về đọan nầy

Chẳng ai tin sự hiện hữu của bà La Sơn Thánh Mẫu (chuyện thần tiên, giả tưởng, có bản viết là Lê Sơn Thánh mẫu), 

như vậy đích thị chị Phàn Lê Huê nhà ta mê trai, tán tỉnh trai tơ ngay tại trận tiền, khăng khăng năm bảy lần đòi Tiết Đinh San phải thuận lấy thị thì thị mới buông tha cho ra về. Mặc dầu trước đó Phàn Lê Huê đã hứa gã cho Dương Phàm rồi. 

Bản chất của Phàn Lê Huê là như vậy, mà sau nầy đẻ con ra giống ai khác, chứ không giống Tiết Đinh San thì cũng không có gì để thắc mắc làm chi vô ích.

Về tâm lý thì đọan văn rất quan trọng (mà tôi thấy phải trích ra đầy đủ để xem cho vui)  vì nói lên phương cách hãn hữu mà Phàn Lê Huê có chủ đích thực hiện bền bĩ và còn bị mắng tàn tệ, thì chúng ta phải hiểu rõ tác giả muốn trình bày rằng: đàn bà cũng như đàn ông, con gái cũng như con trai, đều chủ động trong vấn đề tranh đọat và chiếm đoạt đối tượng, nếu đối tượng làm cho mình say mê. Nếu có ai chưa nhận thức ra điều này là tại họ không phải là đối tượng khiến cho người khác phái say mê mà thôi. 

Mê trai đến nỗi về khuyên cha phải dâng thành đầu hàng Nhà Đường. Bị cha đánh đuổi, Phàn Lê Huê chống đở, thế nào cha của Phàn Lê Huê bị đâm chết, hai người anh của y thị nhảy vào vòng chiến cũng bị đâm chết luôn. Ghê chưa !

Từ trước đến nay người ta chỉ phê bình nặng nề đàn ông mê gái thì làm cho mất nước như  Trụ vương mê Đắc Kỹ, như U vương mê Bao Tự, như Phù Sai mê Tây Thi, Đường Minh Hòang mê Dương Quí phi ...., nhưng xét ra trường hợp Phàn Lê Huê nầy thì cái mê trai của mụ ta lại ghê gớm hơn bội phần, vì mụ đã đâm chết cha và anh ruột rồi dâng xã tắc cho phía địch.

Chưa có đàn ông do mê gái mà dâng xã tắc cho phía địch:       đây là lời công đạo.

Bùi Như Hùng

2007 

 

   

2. Dương Phàm – Phàn Lê Huê

  Theo cốt truyện Tiết Đinh San Chinh Tây  thì Phàn Lê Huê trước đã hứa hôn với Dương Phàm  

 

Trích:

( Từ truyện Tiết Đinh San Chinh Tây)

Đây là đọan nói về trận chiến quyết định giữa Phàn Lê Huê và Dương Phàm:

Lúc nầy Phàn Lê Huê đã là vợ của Tiết Đinh San.

 

Nói xong, Phàn Lê Huê và Đinh San, Ứng Luân điểm quân kéo ra.

Đây là lần đầu Dương Phàm nhìn thấy mặt Phàn Lê Huê. Thấy nhan sắc của người mình định cưới xinh đẹp như Tây Thi tái sinh thì tiếc đến đứt ruột, bồi hồi nói:
- Phàn Lê Huê! Trước kia ta v&##7899;i ngươi đã có lời hứa kết hôn, chỉ vì việc binh đao mà thành ra chia uyên rẻ thúy. Nay đã gặp mặt thì hãy xóa hết  hận thù, cùng nhau nói lại duyên tình có được không?  

Phàn Lê Huê hổ thẹn mắng lại khiến Dương Phàm cũng giận theo, gằn giọng nói:
- Tiện tì! Ta không nỡ xu𓐩ng tay mà cũng không để tâm chấp nhất những việc vừa qua, vậy mà ngươi không biết suy sét thì quả là đứa ác độc, vì thế mới dám ra tay giết cha giết anh đầu hàng quân địch.  

Nói xong, Dương Phàm múa Xích Đồng đao xông tới đánh luôn. Hai bên giao tranh hơn ba mươi hiệp không phân được thắng bại nên Dương Phàm nóng lòng sốt ruột, lấy phi phiêu quăng lên. Phàn Lê Huê lập tức giở Càn khôn phách ra, thâu phi phiêu vào đó. Dương Phàm hoảng sợ vội vàng quăng luôn một khúc mười mấy cái phi phiêu nữa nhưng đều bị Càn khôn phách thâu vào bằng hết.
Dương Phàm thất kinh, giở luôn tà pháp cuối cùng ra, biến thành ba đầu sáu tay, mặt xanh nanh đỏ, thân hình cao hơn ba trượng, cầm sáu món binh khí, cùng với âm binh thần tướng xông vào đánh nhầu. Phàn Lê Huê cả cười, niệm chú rồi chỉ tay một cái, bao nhiêu binh ma tướng quỷ liền quay trở lại đánh cả Dương Phàm lẫn quân Liêu.
Dương Phàm chưa kịp bỏ chạy thì Phàn Lê Huê đã nhanh tay quăng Trảm yêu kiếm lên chặt đức một đầu và một tay khiến Dương Phàm đau quá hét lên thất thanh rồi quay ngựa chạy thẳng vào ải đóng chặt cửa lại. Các tướng Đường thừa cơ hội đó cho quân tiến lên đánh giết một trận tơi bời.
Chẳng ngờ Dương Phàm tịnh dưỡng hai ngày lại đến khiêu chiến lần nữa, hình như chưa sợ chút nào. Phàn Lê Huê hết sức cả giận, vì thế xông ra là đánh luôn. Lần này Dương Phàm cũng giỡ phép ra nhưng đều bị Phàn Lê Huê đánh cho tan tành, đành phải dùng đến chước cuối cùng là hiện thành ba đầu sáu tay, cùng với lũ âm binh tiến đánh.

 

[Hắc khí của Dương Phàm]

 
Phàn Lê Huê bèn lấy Hỏa hồ lô, thả một bầy quạ lửa đốt cháy bọn binh ma tướng quỷ, sau đó mới dùng phi đao chém đứt hết sáu tay của Dương Phàm. Thấy Dương Phàm nhào xuống đất nằm rên la thảm thiết, Phàn Lê Huê nhớ lại lời hứa hôn trước nên không nỡ xuống tay, quay ngựa bỏ đi. Chẳng ngờ khi ấy Tiết Ứng Luân vừa chạy tới, tiện tay chém đứt Dương Phàm làm hai đoạn. Trong xác của Dương Phàm chợt bắn ra một luồng hắc khí trúng ngay mặt Phàn Lê Huê làm cho nữ tướng xây xẩm mặt mày, nhào luôn xuống đất.
Nữ binh chẳng biết vì sao, cấp tốc xúm lại đỡ nguyên soái về trại, săn sóc một hồi lâu lâu mới tỉnh. Đó chính là hồn của Dương Phàm thác sinh vào người Phàn Lê Huê, sau này sinh ra Tiết Cương gây thành đại họa.
 

 

Nguyên văn trích từ VN Thư Quán

[

 

 

   

 Lời bàn:   Cái phi lý của đọan nầy: Phàn Lê Huê "quay ngựa bỏ đi", tất nhiên không nhìn lại, mà thân xác Dương Phàm nhào "xuống đất nằm rên la thảm thiết", như vậy cái xác nằm dưới đất, thì không thể nào "trong xác của Dương Phàm chợt bắn ra một luồng hắc khí trúng ngay mặt Phàn Lê Huê"  cho được, vì chính Phàn Lê Huê đã "quay ngựa bỏ đi".] nghĩa là lưng của Phàn Lê Huê quay về phía Dương Phàm.

Trong truyện viết rằng: sau trận nầy Phàn Lê Huê mang bầu (vì luồng hắc khí trúng ngay mặt), Tiết Cương sinh ra đen thủi đen thui, hình thù giống hệch Dương Phàm; trong lúc chồng Phàn Lê Huê là Tiết Đinh San thì mặt như dồi phấn, môi tợ thoa son. Cho nên nhất định Tiết Cương là con của Dương Phàm, khoa học không chấp nhận bất cứ lời giải thích nào khác.

  

 

Tuy nhiên câu chuyện nầy còn có sách nói khác như sau:

(tôi nghe các cụ già bàn với nhau mà không biết từ tài liệu nào) :

Trước khi giao chiến, hai bên đồng ý chỉ 2 nguyên soái là Dương Phàm với Phàn Lế Huê tỉ thí mà thôi, không ai được trợ lực.

Dương Phàm giả thua, giả đò đánh không lại, mới quay ngựa bỏ chạy vào rừng. Phàn Lê Huê rượt theo sát nút. Rồi hai bên giao chiến trong rừng hàng nửa ngày.

Ứng Luân mới tìm vào rừng,  thấy hai người đang giao chiến nhì nhằng, thì Ứng Luân liền phóng đao chặt đầu Dương Phàm.

Một giọt máu của Dương Phàm mới tưng vào mình Phàn Lê Huê.

Phàn Lê Huê xây xẩm mặt mày, bất tỉnh nhân sự. Nữ tướng mang bầu từ đó. Rồi sau 9 tháng 10 ngày đẻ ra Tiết Cương, đen thủi đen thui, giống hệch Dương Phàm.    

Câu chuyện nầy rất có "cơ sở".

Câu chuyện nầy viết ra cho nhiều người đọc thời xa xưa, thì không tiện diễn tả những màn cụp lạc được. Thường thường chỉ dùng những từ bóng bẩy thôi.

 

 

 Lời bàn:  Câu chuyện nầy rất có "cơ sở" !

Tiết Ứng Luân (có bản viết là Tiết Ứng Luông) là phó tướng thì làm sao giết được Đại tướng vô địch Dương Phàm quá dễ dàng như vậy ?

Chỉ vì :

- Lúc đó Dương phàm "giao chiến" quá mệt mỏi

- Dương Phàm bị giết bất ngờ vì không thấy Ứng Luân đi đến, có phải tại khi đó Dương Phàm đang lâm trận trong tư thế nằm sấp ?  

Như quí vị thấy trong các đọan văn truyện Tiết Đinh San Chinh Tây trên đây có những chi tiết đáng ngờ như sau

- Nữ tướng xây xẩm mặt mày, bất tỉnh tại trận tiền (Dương Phàm làm tà phép gì mà ghê gớm vậy ?)

- luồng hắc khí không làm cho nữ tướng Phàn Lê Huê thụ thai được, vậy thì chỉ có tinh tùng  bắn vào người thôi. Bắn vào người ở chổ "nhược" thì mới thụ thai được.

Trong xác của Dương Phàm chợt bắn ra một luồng hắc khí [?, hắc khí hay tinh khí ?] trúng ngay mặt  Phàn Lê Huê [mặt hay chổ nào khác ?, trúng ngay mặt thì làm sao thụ thai được ?] làm cho nữ tướng xây xẩm mặt mày, nhào luôn xuống đất.
Nữ binh chẳng biết vì sao, cấp tốc xúm lại đỡ nguyên soái về trại, săn sóc một hồi lâu lâu mới tỉnh. Đó chính là hồn của Dương Phàm thác sinh vào người Phàn Lê Huê, sau này sinh ra Tiết Cương gây thành đại họa.

Tiết Cương thì có hình thù giống hệch Dương Phàm, mà tính tình nóng nảy cũng dống Dương Phàm luôn.

(tuy nhiên nên nhớ sách chỉ nói nghĩa bóng của "giọt máu" tức là con.)

Cũng nên nhớ là khi đàn bà lên cơn ghiền thì trời đất cũng lăn quay, mà Tiết Đinh San thì đang có 2 vợ theo hầu, mà mỗi bà vợ thì khỏe như hùm beo, Đậu Tiên Đồng và Kim Định đều có sức mạnh đả hổ, bắt cọp như bởn. Cho nên Phàn Lê Huê làm lẻ mọn thì ít có phần, "kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng, năm thì mười họa nên chăng chớ, một tháng đôi lần có cũng không (Hồ Xuân Hương)". Cho nên Phàn Lê Huê đang ở trong cơn khủng hỏang nhục dục trầm trọng, đang "bức xúc" ghê gớm thì phải tìm cách giải quyết "khẩn trương" sinh lý, thế thôi (VC dùng chữ khẩn trương thay cho cấp thiết, khẩn cấp), nhất là Dương Phàm là tình xưa nghĩa cũ, chớ đâu phải ai xa lạ. Xin thông cảm và đại xá.

BNH

 

 

bài viết về NGHI VẤN TIẾT CƯƠNG đến đây là hết.

 Cước chú:

Các đoạn văn trên đây được trích ra từ Việt Nam Thư quán.

 

 Hiện tượng TIẾT CƯƠNG có rất nhiều do Tàu phù cấy giống vào các gia đình Việt Nam trong chủ đích thực hiện

BẮC THUỘC LẦN THỨ  TƯ

 Trở  về CHƯƠNG III    CHIẾN LƯỢC   HOAKYvnTRUNGCONG