|
Ngày
hôm sau nghe tin Phàn Lê Huê đến khiêu chiến, Nhơn Quý
bất đắc dĩ phải cho Đinh San ra trận. Phàn
Lê Huê nhìn thấy một tướng trẻ tuổi đầu
đội kim khôi, mặc giáp bạc, cưỡi ngựa
Đằng vân, cầm phương
thiên hoạ kích
hết sức oai dũng, tướng mạo chẳng khác
Phan An, Tống Ngọc thì mừng thầm, còn
Tiết Đinh San thấy Phàn Lê Huê mày tằm mắt phượng,
xinh đẹp hơn cả Đậu Tiên Đồng thì
cũng khen trong bụng nhưng vì danh dự của quân tướng
nhà Đường nên quát lớn rồi múa kích đánh
luôn.
Phàn Lê Huê vừa múa song đao chống đỡ vừa
nói:
- Ngươi là Tiết Đinh San phải không? Sư
phụ ta có dặn khi xuống núi sẽ kết duyên cùng
ngươi. Vì thế đừng đánh nữa, ta sẽ
thưa với phụ thân về đầu nhà Đường,
giúp một tay bình Tây Liêu, ngươi nghĩ sao?
[ giữa trận tiền mà
"cua" trai như Phàn Lê Huê thì cũng hi hữu vào thời
đó,
nói
nào ngay thời bây giờ cũng thường xảy ra,
vậy thôi]
Đinh
San cũng vừa đánh vừa mắng lại:
- Ngươi thật không bi𓎳t hổ thẹn là gì, dám
giở trò cột tìm trâu. Ta đây đường
đường là thế tử Bình Liêu vương, đời
nào chịu sánh duyên cùng nữ tặc.
Phàn
Lê Huê nghe mắng liền nổi giận, niệm chú
khiến cho trời đất bỗng nhiên tối tăm mù
mịt, cát bay đá chạy cuồng loạn. Nhân lúc
Tiết Đinh San đang mặt mày tối tăm, Phàn Lê
Huê xông tới bắt sống, trói nghiến rồi
mới thâu phép về, chỉ mặt Đinh San nói:
- Nếu ngươi chịu cùng ta kết hôn thì
được sống, trái lại đừng trách ta vô tình.
[
đây là hăm dọa ghê rợn thật sự, ôi khi đàn bà lên cơn như vậy
thì làm sao mà thóat đây ?!]
Tiết Đinh San thấy tình hình này khó thoát nổi nên
gật đầu, giả bằng lòng ưng chịu. Phàn
Lê Huê mừng lắm, bắt Đinh San phải thề
thốt thì mới tin. Đã lỡ dối trá, Đinh San
đành phải lớn tiếng thề:
- Nếu Đinh San này bội #432;ớc thì sẽ bị
treo lơ lửng giữa trời.
Phàn Lê Huê nghe vậy liền hối quân mở trói.
Tiết Đinh San lên ngựa chạy một đoạn,
khi thấy chắc chắn đã được thả
mới quay đầu lại, lớn tiếng mắng:
- Phàn Lê Huê! Ta bị tà phép ca ngươi nên mới
bị bắt, đành phải hứa dối cho qua
chuyện chứ đời nào lại ưng chịu
dễ dàng như thế?
[
Tiết Đinh San mắng mụ ta vì khinh bỉ, điều này rất có "cơ
sở"
Tôi
dùng chữ "cơ sở" của Việt cộng cho vui. Đúng ra phải dùng chữ căn bản, hay có lý
]
Mắng xong, Tiết Đinh San không để Phàn Lê Huê
trả lời, múa kích đánh liền. Phàn Lê Huê hết
sức nổi giận, đón đỡ mấy hiệp thì
bỏ chạy lên núi. Khi thấy Tiết Đinh San đuổi
theo đến giữa chừng, Phàn Lê Huê niệm thần
chú biến mất, phong cảnh cũng đổi ra khác
hẳn. Đinh San nhìn chung quanh chỉ thấy toàn là vách
đá lởm chởm, không hề có đường lên
hay xuống, thì kinh hoảng vô cùng, cứ đứng
sững mà nhìn. Chợt thấy có một tiều phu đang
đi trên cao, Đinh San mừng rỡ gọi lớn, xin
chỉ đường cứu mình. Tiều phu quay lại,
nhìn xuống tỏ vẻ rất ngạc nhiên hỏi:
- Sao tướng quân xuống #273;ược vậy? Nơi
đây chẳng có đường lối nào cả,
nếu muốn lên thì buộc dây vào lưng, lão sẽ kéo
giúp cho.
Tiết Đinh San cả mừng, với sợi dây lão
tiều phu vừa thòng xuống, buộc ngang lưng
thật chặt rồi nói:
- Tôi buộc rồi, lão kéo lên #273;i.
Chẳng ngờ lão tiều phu kéo nửa chừng thì
buộc vào gốc cây lớn rồi cười nói:
- Tôi đi ăn cơm đây. TTướng quân đã
thề thốt như thế nào thì cố mà chịu,
đừng kêu la làm gì, nơi đây chẳng có ai đâu.
Nói xong, lão tiều phu bỏ đi ngay. Tiết Đinh San còn
đang kinh hoảng chưa biết làm sao, chợt có
mấy con chuột núi ở đâu chạy lại, cứ
nhè sợi dây mà gặm. Tiết Đinh San sợ quá,
thất thanh kêu cứu tuy biết rằng như vậy
chỉ là vô vọng mà thôi. Ngờ đâu lại có
một tiểu thư cùng với tám a hoàn đi tới.
Nghe tiếng kêu, tiểu thư này liền nói với
bọn a hoàn:
- Các ngươi hỏi xem ngწời ấy là ai, vì sao
lại bị treo lơ lửng ở đây.
A hoàn vâng lệnh chạy tới hỏi ngay. Tiết Đinh
San đành phải trả lời:
- Tôi là Tiết Đinh San, Nh𓐣 lộ nguyên soái của
Đường triều. Hôm nay giao đấu với yêu
nữ Phàn Lê Huê bị nó lừa lên núi, sau đó bị
lão tiều phu dối trá treo trên vách núi. Nếu bằng lòng
cứu giúp ơn ấy tôi nguyện chẳng dám quên.
Bọn a hoàn nghe vậy bỏ đi một lúc rồi
mới quay lại nói:
- Nếu muốn đượ;c cứu thì phải bằng
lòng ưng chịu một điều kiện của
tiểu thư tôi mới xong.
Lúc ấy mấy con chuột đã cắn gần hết
sợi dây nên Tiết Đinh San chẳng cần biết
đó là điều kiện gì, gật đầu bằng
lòng ngay. Bọn a hoàn liền xúm lại kéo Đinh San lên.
Không thấy tiểu thư đâu, Đinh San ngạc nhiên
hỏi thì được bọn a hoàn cho biết:
- Tướng quân cứ đ𓀯n vườn hoa trước
mặt là gặp. Tiểu thư chúng tôi họ Thôi, là con
của Binh Bộ thượng thư, không phải là người
tầm thường đâu. Vì thế tướng quân nên
giữ đúng lời, chớ bội ước mà rước
nguy hiểm.
Tiết Đinh San nghe vậy nhờ mấy a hoàn dẫn
đường tới đó. Thấy tiểu thư đang
ngồi uống trà, Đinh San liền bước đến
gần bái tạ, hỏi:
- Tiểu thư có điều kkiện gì muốn Đinh
San này thi hành chăng?
Thôi tiểu thư gật đầu mỉm cười nói:
- Thật ra điều kiệnn này cũng không có gì khó khăn.
Phàn Lê Huê vốn là chị em với tôi, nếu tướng
quân bằng lòng kết lương duyên thì tôi sẽ
đứng ra làm mai mối, long phụng vui vầy.
Bằng tướng quân bội ước không nghe theo thì
đừng mong trờ về nhìn lại gia đình.
Đinh
San đành phải chối quanh:
- Đúng là điều này không ccó gì khó nhưng tôi còn
nhỏ tuổi mà đã có hai vợ thì thật không dám
đèo bòng thêm nữa.
Thôi tiểu thư nghe vậy cả giận, mắng
lớn rồi sai a hoàn trói nghiến Đinh San lại. Thình
lình có tiếng sấm sét nổ vang, chấn động
cả một vùng khiến Đinh San ù tai hoa mắt,
tối tăm cả mặt mũi. Khi trời yên đất
lặng, Đinh San mở mắt ra thì chẳng còn thấy
Thôi tiểu thư cùng vườn hoa ở đâu nữa,
chỉ có mình đang ngồi trong cũi còn Phàn Lê Huê
đứng trước mặt quát hỏi:
- Ngươi là tên vong ân bộii nghĩa, mấy lần
chẳng giữ lời thề. Lần này là cuối cùng,
nếu ngươi không bằng lòng việc hôn nhân thì ta
quyết chém đầu chẳng tha.
[khi
đàn bà lên cơn dê xòm thì ghê rợn vậy đó, bại
tướng Tiết Đinh San đâu còn có "soa", vì hết đường
chạy rồi]
Bất đắc dĩ Tiết Đinh San phải nói:
- Tiểu thư bằng lòng tha chết thì ngày mai tôi
sẽ cho người đến mai mói, nếu bội
ước sẽ chết dưới biển sâu muôn trượng.
Phàn Lê Huê nghe Tiết Đinh San nói vậy liền
truyền quân mở cũi thả Tiết Đinh San ra.
Chờ lấy ngựa kích xong, Tiết Đinh San nhảy
thót lên, chỉ mặt Phàn Lê Huê mắng tràn:
- Tiện tì! Ngươi hai phen làm nhục thì ta đâu còn
tình nghĩa với ngươi mà đòi cưới
hỏi. Ngươi nằm mơ cũng chẳng thấy
được đâu.
Mắng xong, Tiết Đinh San múa kích định đánh
tiếp. Phàn Lê Huê biết trước như vậy nên
không đón đỡ, niệm thần chú khiến Đinh
San như bị búa đánh vào đầu, ngã lăn ra
bất tỉnh. [đáng kiếp! ai bảo đẹp trai làm gì] Khi tỉnh dậy, Đinh San thấy mình
trôi lềnh bềnh trên mặt biển thì kinh hoàng hơn,
ngỡ rằng phen này chắc chết tới nơi. Đinh
San chợt thấy có một chiếc thuyền lớn
đi tới, trên thuyền là một vị thế tử
đang ngồi ngắm cảnh thì liền kêu cứu.
Vị thế tử này nghe kêu thì cho người cứu
Đinh San lên ngay nhưng khi biết mọi việc
liền nói:
- Tuy ngươi thân phận cഡng lớn nhưng Phàn Lê
Huê theo lệnh sư phụ mở lời trước thì
đáng lẽ ra ngươi đừng từ chối
mới phải. Hai người mà hợp lực với
nhau thì chắc chắn việc chinh Tây sẽ hoàn thành
tốt đẹp.
Đinh San bướng bỉnh đáp:
- Phàn Lê Huê là đệ tử c&ủa tiên thì tôi cũng
có sư phụ là Vương Ngao lão tổ. Nếu
biết tôi bị nạn, thể nào sư phụ cũng
đến cứu ngay.
Thế tử tức quá, sai quân buộc một viên đá
lớn vào người Đinh San rồi quăng luôn
xuống biển. Đinh San kinh hoảng đến ngất
người đi, đến khi tỉnh lại tưởng
như mình đã xuống âm phủ. Chẳng ngờ
tỉnh táo lại một chút thì thấy mình vẫn còn
nằm dài dưới đất, viên đá buộc nơi
chân, chẳng sao nhúc nhích được. Đinh San chưa
hiểu đầu đuôi ra sao thì Phàn Lê Huê đi
tới cười hỏi:
- Ngươi lại bị ta b&ắt lần nữa. Bây
giờ ngươi tính sao đây?
Túng thế Đinh San đành phải năn nỉ xin tha
mạng [đáng kiếp! ai bảo đẹp trai làm gì]. Phàn Lê Huê liền nói:
- Ngươi đã hai lần b&ội thề thì không
thể tin được. Nếu ngươi không thề
nặng thì ta quyết không tha cho đâu.
Tiết Đinh San không còn đường nào khác đành
phải lớn tiếng thề:
- Lần này tôi còn phụ bạ;c tiểu thư nữa thì
xin trời đất trừng phạt cả nhà chết
bằng đao kiếm.
Phàn Lê Huê nghe Đinh San thề nặng thì xúc động
vô cùng, êm ái nói:
- Tôi chờ đợi ngày này lââu rồi [về sinh lý,
thì trường hợp nầy gọi là rượn đực], xin chàng mai đến
sớm một chút rồi chúng ta cùng về thành lo toan
việc chinh Tây.
Tiết Đinh San không đáp, lẳng lặng lên ngựa
về thành, ra mắt Nhơn Quý thuật hết đầu
đuôi nhưng vẫn quyết không chịu theo lời
kết hôn. Đậu Tiên Đồng và Kim Định
nghe vậy rất cảm động, trong lòng đã
muốn khuyên lang quân nên giữ lời hứa cho trọn
đôi bề. Riêng Trình Giảo Kim thì cười ngất
nói:
- Thánh thượng quả là có hồng phúc rất
lớn. Theo lão thì chẳng bao lâu nữa việc bình Tây
Liêu sẽ kết thúc.
Nhơn Quý ngơ ngác hỏi nguyên do thì Trình Giảo Kim
giải thích:
- Phàn Hồng là danh tướngg được an đến
tước vương tất nhiên là mưu cơ tài
giỏi, nay con gái lại biết vãi đậu thành binh,
chẳng tướng nào chống cự nổi mà nặng
tình với lệnh lang thì tất phải quy thuận
Đường triều. Như vậy việc đánh
bắt Phiên vương dễ như trở bàn tay mà công
đầu thuộc về nguyên soái, chẳng phải là thánh
thượng có hồng phúc hay sao?
Nhơn Quý nghe vậy liền nhờ Trình Giảo Kim đứng
ra làm mai mối hộ mình. Vốn là sở trường nên
Trình Giảo Kim nhận lời đi ngay, lập tức
về dinh sửa soạn lễ vật.
|
Nguyên văn trích từ VN Thư Quán |
|