|
Chuyện bất đắc sĩ với ông Liên
Thành
Trần Việt
Phần IV : Đông cung Thái Tử
Nguyễn phúc Cảnh
Trước khi vào chưyện, chúng tôi
kính mời quư vị “ chiêm ngưỡng
Tượng đài Giám mục Bá Đa Lộc,
c̣n gọi là Cha Cả, tức giám mục
Pigneau de Béhaine tay trái dắt
tay Đông cung Nguyễn Phúc Cảnh
tay phải phô trưng bản văn Hiệp
ước Verailles,tại Sài G̣n), vào
khoảng năm 1900, gần nhà thờ Đức
Bà. Hiện không c̣n v́ tựơng đă
bị giựt sập.( Statue of Pigneau
de Béhaine, with Prince Canh and
holding the Treaty of
Versailles, in Saigon)
vi.wikipedia.org/wiki/Pigneau_de_Behaine
.Những tài liệu được dùng trong
bài nầy, chúng tôi trích dẫn từ:
http://vietsciences2.free.fr,
các tácgiả Nguyễn thị Chân Quỳnh,
Nguyễn Trân Long , Bách khoa
toàn thư mở Wikipedia ,Thành Ngữ
Điển Tích Danh Nhân Tự Điển của
G.S. Trịnh Vân Thanh do nhà xuất
bản Đại Nam in năm 1966 tại Sài
G̣n và Nhà xuất bản Văn Nghệ
2008 VNthuquan - Thư viện Online
A/ Sơ lược về ông Nguyễn phúc
Cảnh:
I/ Cuộc đời và sự nghiệp: Nguyễn
Phúc Cảnh sinh ngày 6 tháng 4
năm Canh Tư 1780 tại Gia Định.
Mẹ là Bà Quế phi (Đệ nhất
phi) Thừa-Thiên Cao Hoàng Hậu,
tên là Tống Thị Lan, con quan
Chưởng Doanh Thái Bảo Quốc Công
Tống Phúc Khuông, người huyện
Tống Sơn, Thanh Hóa - theo
Chúa Nguyễn Phúc Chu vào Nam.
Bà sinh được ba người con
là: Nguyễn Phúc Cảnh,
Nguyễn Phúc Hy, chết năm1801,
Nguyễn Phúc Tuấn, chết trước
Hy. Chỉ Nguyễn Phúc Cảnh
được gọi là Hoàng tử. Năm
lên 4 tuổi, mùa Hạ năm Quư Măo
(1783), Nguyễn Phúc Ánh nhờ Giám
mục Bá Đa Lộc (Pigneau de
Béhaine) sang Pháp xin cầu viện,
và dùng Hoàng tử Cảnh làm con
tin. Giám mục Bá Đa Lộc, và
Nguyễn phúc Cảnh lên đường vào
tháng 2 năm 1785 để đến
Pondichéry. Nhưng tại đây ông
gặp khó khăn phải chờ hơn một
năm mới tiếp tục đi Pháp được.
Ông và cậu bé Nguyễn phúc Cănh
cập bến Lorient vào tháng 2 năm
1787. Đoạn đường đi mất hai năm.
Triều đ́nh Louis XVI chấp thuận
can thiệp bằng một hiệp ước giữa
vua nước Pháp và vua nước Việt
Nam (người Pháp gọi Nam Kỳ là
Cochinchine được kư kết bởi Công
Tước Montmorin, Bộ Trưởng của
vua Louis XVI và Giáo sĩ Giám
mục Bá Đa Lộc tại Versailles,
theo đó vua nước Pháp hứa viện
trợ quân sự cho Nguyễn phúc Ánh
và ông này phải đáp lễ lại bằng
cách việc nhượng lại cho nước
Pháp Côn Đảo, cửa Hội An (Quảng
Nam ), và cửa bể Đà Nẵng. Đừng
quên rằng : từ lâu, người phương
Tây như: Anh, Ḥa Lan, đă từng
coi Côn Đảo là một địa điểm
thuận lợi thiết lập thương điểm
và căn cứ quân sự, v́ từ ḥn đảo
này, có thể kiểm soát việc tàu
bè qua lại từ Xiêm sang Trung
Quốc và ngược lại. Nhưng v́ sự
cản trở từ các thế lực của chính
quyền Pondichéry do công tước
Conway lănh đạo, cộng với sự rối
rắm của triều đ́nh Louis XVI,
nước Pháp đă không thể gởi quân
cứu viện như đă hứa.
Giám mục Bá Đa Lộc và Hoàng tử
Cảnh lên đường trở về Đông Dương
ngày 27 tháng 12 năm 1787 trên
chiến thuyền La Dryade.
Tuy bị Hoàng đế nước Pháp bỏ rơi
không thực hiện cam kết theo
hiệp ước; nhưng Giáo sĩ Giám mục
Bá đa Lộc không thể để mất miếng
mồi ngon VN, Giáo sĩ Giám mục Bá
Đa Lộc đă vận dụng theo phướng
hướng khác. Đó là: Với số tiền
15.000 quan tiền vàng của gia
đ́nh và bạn bè cho ông, cộng
thêm sự giúp đỡ của các thế lực
thương mại Thiên chúa giáo Pháp,
ông thực hiện điều mà triều đ́nh
Pháp không thực hiện được. Giáo
sĩ Giám mục Bá Đa Lộc mua vũ khí,
súng ống, đạn dược, chiến thuyền
và mộ binh giúp cho Nguyễn Phúc
Ánh. hầu thực hiện giấc mơ :”Thánh
giá và lưỡi gươn” của Giám mục
giáo sĩ Bá đa Lộc song hành với
sự ngất ngưỡng cao sang và tột
đỉnh quyền uy trên ngai vàng của
Nguyễn phúc Ánh.
Khi ở bên Pháp, Hoàng tử Cảnh
được Hoàng Hậu Marie Antoinette
cho sửa đổi lại trang phục, thay
thế quần lĩnh áo the và khăn vấn,
và sai họa sĩ vẽ tranh kỷ niệm.
Giám mục Bá Đa Lộc và Hoàng tử
Cảnh lên đường trở về Đông Dương
ngày 27 tháng 12 năm 1787 trên
chiến thuyền La Dryade. Tháng 7
năm 1789 Nguyễn Phúc Cảnh và
giáo sĩ Bá Đa Lộc về đến Sài G̣n
cùng theo có một số người Pháp
như: Philippe Vannier (tên Việt
là Nguyễn Văn Chấn), Jean
Baptiste Chaigneau (tên Việt là
Nguyễn Văn Thắng)...
Mùa xuân năm Quư Sửu (1793),
Nguyễn phúc Cảnh được lập làm
Đông Cung thái tử, Nguyên Súy
Quận công, lệnh Tả Quân Doanh
được ban Đông Cung Chi Ấn, được
dựng phủ Nguyên Súy, đặt văn vơ
đại thần., được các danh sĩ
đương thời là Trịnh Hoài Đức, Lê
Quang Định, Ngô Tùng Châu lo
việc giảng học, và cũng từng
được giao trấn giữ những nơi
trọng yếu như Gia Định, Diên
Khánh. Giám mục Bá-đa-lộc và Phó
tướng Tống Viết Phước pḥ tá
giúp đỡ.
Ngày 20/3/1801 (7-2 -Tân Dậu),
sau khi lấy được Thị-nại, Nguyễn
phúc Cảnh ở ngôi chính vị Đông
Cung được 8 năm th́ mắc bệnh đậu
mùa, mất năm 22 tuổi.. Lúc bấy
giờ Nguyễn phúc Ánh đang ở ngoài
mặt trận nên không thể dự đám
tang, sai Nguyễn văn Nhân,
Nguyễn Tử Châu hiệp cùng Lễ bộ
lo việc an táng ở B́nh-định.
Lệnh cho Gia-định đ́nh chỉ mọi
việc cúng tế cho đến ngày an
táng, đ́nh việc Nguyễn Phúc Cảnh
được an táng tại B́nh Dương (Gia
Định). Năm Ất Sửu (1805), được
truy phong "Anh Duệ Hoàng thái
tử" lập nhà thờ Đại mộ ở Vĩ-dạ.
Năm Gia-Long thứ 8 (1809) đưa về
táng ở Dương-xuân .
II/ Đông cung Thái tử Nguyễn
phúc Cănh và thê tử: Hoàng Tử
Cảnh kết duyên với Tống Thị
Quyên, sanh được hai con trai.
Người thứ nhất là Nguyễn
Phúc Mỹ Đường, cũng có tên
là Đán - Hoàng Tôn Đán được
phong tước Ứng hòa công.
Người con thứ hai là Nguyễn
Phúc Mỹ Thùy ( còn có tên
là Mỹ Hòa ) hay Kính, được
phong tước Thái Định công.
Năm 1824, Mỹ Đường có một
người con là Nguyễn Phúc Duệ
Trung (có sách ghi là Lệ Chung)
Sau khi Hoàng Tử Cảnh qua đời,
có người tố cáo Ứng hòa công
Nguyễn phúc Mỹ Đường (nội tổ đời
thứ 5 của cựu hoàng thân Nguyễn
phúc Liên Thành) thông gian với
mẹ đẻ là Tống thị Quyên (bà nội
tổ 6 đời của cựu hoàng thân
Nguyễn phúc Liên Thành). Lê văn
Duyệt tâu kín. Vua Minh-Mệnh sai
bắt người vợ của Hoàng Tử Cảnh
giao cho Lê văn Duyệt d́m chết
và cấm Nguyễn phúc Mỹ Đường
không được chầu hầu., con cháu
chỉ được phụ chép vào Tôn phả .
Năm 1824 Nguyễn Phúc Mỹ Đường
dâng sớ nói có bệnh, xin nộp trả
sách và ấn, về ở nhà riêng, làm
thứ dân. Con trai con gái của
Duệ Chung (Trung) là Lệ Ngân,
Thị Văn, Thị Dao đều phải giáng
làm dân đinh.
Năm 1826, Thái Định
công.Nguyễn Phúc Mỹ Thùy bị quân
lính ở Dực Chấn kiện, sắp giao
xuống cho đ́nh thần nghị tội th́
bị bệnh chết, không có con (có
sách viết ông có một con gái).
Chúng tôi không t́m ra đuợc tài
liệu chính thức nào giải thích
tại sao ḍng chánh hệ Đông cung
Thái tử Nguyễn phúc Cảnh không
đuợc truyền ngôi vua; nhưng theo
tác giả A. Schreiner viết: khi
quyết định người kế vị, Gia Long
đă chọn người con của một thứ
phi mà không phải là người cháu
ḍng đích. Có lẽ Gia Long sợ
rằng tư tưởng của Bá-đa-lộc (người
đă từng dạy dỗ Hoàng tử Cảnh)
cũng sẽ ảnh hưởng đến những đứa
con của hoàng tử. (Abre’ge’de
l’histoire d’ Annam. Saigon)
Ḍng hoàng tử Cảnh đuợc kể theo
thứ bậc như sau: Đông cung thái
tử Nguyễn phúc Cảnh (chết năm 22
tuổi v́ bị bệnh đậu mùa) có hai
người con là - Ứng Ḥa Công
Nguyễn phúc Mỹ Đường (bị tước
đoạt tước hiệu ḥang thân Ứng
Ḥa Công v́ phạm tội gian dâm
với mẹ ruột là Tống thị Lan vợ
ḥang tử Cảnh) và Thái Định
công Nguyễn Phúc Mỹ Thụy
(còn có tên là Mỹ Hòa hay
Kính) - Nguyễn Phúc Duệ Trung
– Nguyễn phúc Anh Như – Kỳ ngọai
Hầu Nguyễn phúc Cường Để -
Nguyễn phúc Tráng Liệt, Nguyễn
phúc Tráng Cử và Nguyễn phúc
Tráng Đinh (các ông Liệt, Cử,
Đinh đều là con của ông Cường
Để) – Nguyễn phúc Liên Thành
(con của ông Tráng Cử). Chúng
tôi không biết rơ anh chị em của
ông Liên Thành cũng như phía ông
Tráng Liệt và Tráng Đinh nên
không viết thêm được.
III/ Quan điễm chính trị và tôn
giáo:
1/ Đối với Thiên chúa Giáo :
Nguyễn phúc Cảnh theo Bá-đa-lộc
sang Pháp từ nhỏ, ăn ở chung
sống với Bá-đa-Lộc, được giáo
dục theo đạo Thiên Chúa nên tỏ
ra rất quyến luyến "Đức Thầy" và
rất mộ đạo. Khi ông Nguyễn phúc
Ánh, một phần v́ nghe theo lời
tâu của các quan, quyết định cho
Hoàng tử Cảnh ra ở riêng, th́
tuy Đông Cung chẳng ở cùng nhà
với Đức Thầy song vẫn kín đáo
đến thăm, lại chọn những ngày
quân hầu là người có đạo để dễ
xem lễ. Hoàng tử thường tỏ ra
phiền muộn v́ chưa được chịu
phép rửa tội, xin Đức Thầy dạy
phép rửa tội, pḥng khi bệnh
nặng mà bên ḿnh không ai có đạo
th́ chỉ cách để người ta rửa tội
cho ḿnh.
Trong một lá thư gửi từ
Pondichéry (20-3-1785) cho Giám
đốc Hội Truyền giáo nước ngoài,
Ba-đa-lộc viết :"Tôi cần sự giúp
đỡ của quư vị trong việc giáo
dục vị Hoàng tử bé nhỏ do tôi
phụ trách .....Tôi muốn dạy theo
truyền thống đạo Thiên Chúa …..
Hoàng tử mới lên 6 tuổi mà đă
biết đọc kinh và hết ḷng mộ đạo
..... rất mến tôi chứ không nhớ
ǵ đến cha mẹ hay các bà nhũ mẫu
..... Nếu sau này cha của Hoàng
tử có xoay ra thân thiện với
người Anh hay người Ḥa-lan th́
hẳn quư vị cũng thấy việc dậy
dỗ, uốn nắn ông Hoàng nhỏ bé này
hữu ích biết chừng nào"
Ngay từ năm 1787, Giáo sĩ Giám
mục Bá-đa-lộc đă muốn Nguyễn Ánh
theo đạo Thiên chúa trước là làm
gương cho sĩ phu noi theo, thứ
đến nhân dân toàn quốc. Nhưng
Gia-Long không nghe. Theo Ngô
Giáp Dậu, Nguyễn Ánh từng nói
:"Bá-đa-Lộc (tuy) đánh Đông dẹp
Bắc,(nhưng) là người ngu xuẩn,
trí trá, nhưng (lại) có thể sai
khiến được". Sử Kư Đại Nam Việt
có chỗ chép rằng mỗi khi Vua
muốn sai khiến điều ǵ mà
Bá-đa-Lộc cưỡng lại th́ y như
rằng mấy hôm sau các quan nào có
đạo đều bị bắt bớ khiến
Bá-đa-Lộc phải đến xin tha, chịu
nước lép vv...". Vua tuy rất quư
mển Ba-đa-Lộc và những người Âu
đă giúp ḿnh lên ngôi báu, nhưng
thừa sáng suốt để trông rơ nguy
cơ ŕnh rập, đủ khôn ngoan để
nắm vững chủ quyền chứ không
"nhẹ dạ" như Nguyễn phúc Cảnh.
Đại Nam Việt Quốc triều Sử kư
cho biết sau khi Đức Thầy qua
đời th́ "tính nết ông Đông Cung
khác lắm. V́ ông ấy buông ḿnh
theo tính xác thịt, đắm mê tửu
sắc, chẳng c̣n tưởng nhớ ǵ đến
sự đạo nữa. Song khi thấy ḿnh
đau nặng gần chết th́ mới nhớ
đến Đức Chúa Trời, cùng ra sức
giục ḷng ăn năn tội, và xin
quan nhỏ kia có đạo làm phép rửa
tội cho ḿnh kín đáo không ai
biết". 2/ Đối với phong tực và
tôn miếu: Thực Lục c̣n chép rằng
khi ở Pháp về, Hoàng tử Nguyễn
phúc Cảnh không chịu bái yết Tôn
Miếu, nhờ mẹ là Thừa Thiên Cao
Hoàng Hậu khéo che đậy nên vua
Gia Long và triều thần có phần
khoan thứ. Phải chăng v́ vua Gia
Long Nguyễn phúc Ánh nhận thấy
Hoàng tử Cảnh quá mộ đạo Thiên
Chúa, có quá nhiều cảm t́nh với
người Tây dương, tính t́nh lại
nhu nhược, nếu lên ngôi có thể
sẽ đánh mất chủ quyền nên chọn
sẵn Hoàng tử Đảm để pḥng hờ
trường hợp phải loại Hoàng tử
Cảnh ra.
3/ Đối với thực dân Pháp: Đông
Cung Nguyễn phúc Cảnh rất có cảm
t́nh với người Tây dương. Trong
một lá thư đề ngày 11/4/1801 gửi
cho Letondal, L. Barisy viết
rằng Đông Cung là người đă ra
mặt che chở cho tất cả những
người Âu, đă bảo vệ cho đạo
Thiên Chúa... đích thực là một
người bạn thành thật .
4/ Đối với chính trị: Xem cách
cư xử th́ thấy Đông Cung Nguyễn
phúc Cảnh cũng biết phải trái,
chỉ v́ c̣n trẻ nên đôi khi hơi
câu nệ, và v́ thiếu kinh nghiệm
nên đặt hết ḷng tin vào các Sư
phó, Phụ đạo, nếu những người
này sai lầm, có thành kiến, th́
Đông Cung cũng sai lầm theo .
5/ Đối với Phật giáo : Tỉnh
Gia-định theo đạo Phật, nhiều kẻ
trốn sai dịch vào chùa ở. Có nhà
sư tên Cao phạm tội, vua muốn
giết và truyền lệnh phàm các sư
tăng dưới 50 tuổi đều phải chịu
sai dịch như người thường. Các
quan có ư ngăn cản, vua c̣n do
dự th́ Ngô Ṭng Chu, v́ trọng
đạo Nho, nói với Đông Cung rằng
vua bài trừ đạo Phật như thế là
việc rất hay, bầy tôi đă không
biết tán thành lại c̣n can ngăn
là rườm lời, cái hại về đạo
Phật, đạo Lăo c̣n quá hơn đạo họ
Dương, họ Mặc . Đông Cung nghe
theo, dâng sớ chỉ trích cái bậy
của các nhà sư, vua mới quyết
định. Giữa ảnh hưởng của Sư phó
Bá-đa-lộc, trọng đạo Thiên Chúa,
và Phụ đạo Ngô Ṭng Chu, trọng
đạo Nho, dĩ nhiên Đông Cung chưa
đủ già dặn để t́m hiểu mà chỉ
xét đạo Phật qua những phần tử
"trốn sai dịch". B/ Thân phận
Nguyễn phúc Cănh giữa những mưu
đồ: Giám mục Bá đa Lộc qua kinh
nghiệm, ông nhận định rằng :
việc h́nh thành các thuộc địa và
sự phát triển Thiên chúa giáo
phải song hành và hỗ tương. Tiên
khởi các Giáo sĩ Thiên chúa giáo
dùng cây Thánh giá để tạo sức
mạnh về nhân sự. Lực lượng giáo
dân Thiên Chúa chính là đạo quân
nội phản đắc lực cho ngoại xâm,
lực lượng giáo dân Thiên Chúa
c̣n là hậu phương dồi dào cung
cấp nhân lực, vật lực, và tin
tức t́nh báo; lực lượng giáo dân
cũng c̣n tạo ra lư cớ cho sự có
mặt của đội quân viễn chinh xâm
lăng. Đạo quân xâm lược chiếm
thuộc địa dựa vào các giáo sĩ
truyền đạo Thiên chúa Giáo, giáo
dân Thiên Chúa giáo là chỗ dựa
vững chắc và ngược lại. Rốt
cuộc, Giáo sĩ Thiên chúa giáo
phát triển đức tin bằng súng
đạn, quyền lực và quyền lợi.
Thực dân Pháp xâm lược dựa trên
sự phát triển giáo dân Thiên
Chúa và lấy sự phát triển đó làm
cơ sở cho toan tính những mưu
cầu họat động cướp nước. Tóm
lại, sự phát triển giáo dân
Thiên Chúa tỷ lệ thuận với sự
phát triển thuộc địa và quyền uy
giáo sĩ Thiên Chúa giáo nhưng tỷ
lệ nghịch với quyền lợi và sự
tồn vong của dân tộc của tổ quốc
VN. Ông Nguyễn phúc Ánh tham
vọng như thế, thế lực như thế,
tài sức lại quá kém cỏi, thua xa
về mọi mặt so với Đại đế Quang
Trung và Nguyễn phúc Ánh cùng
chung một nhận định với giáo sĩ
Giám mục Bá đa Lộc rằng việc
truyền đạo Thiên chúa phải vận
dụng đến sức mạnh của đạo quân
xâm lược, nên khi Nguyễn phúc
Ánh trong t́nh trạng nguy khốn
v́ sự truy bức và tiêu diệt của
Tây Sơn; đồng thời lại quá thiết
tha đọat ngai vàng cho gịng
Nguyễn phúc tộc, ông Nguyễn phúc
Ánh không thể nào bỏ qua bạn “
đồng chí” là giáo sĩ Giám mục Bá
đa Lộc để hai bên cùng hưởng lợi
và tổ quốc cùng nhân dân VN trở
thành món hàng trao đổi. Đó là
lư do tại sao giáo sĩ truyền đạo
Thiên chúa giáo Giám mục Bá đa
Lộc đại diện cho “lưỡi gươm và
thập tự giá “ và Nguyễn phúc Ánh
đại diện cho tập đoàn nhầy nhụa
tham vọng. Cuối cùng, v́ quyền
lợi gia tộc Nguyễn phúc, ông
Nguyễn phúc Ánh chấp nhận tư
cách vong thân . Những mưu đồ
vuơng bá và mưu đồ Thánh Giá
cùng mưu đồ xâm lăng gặp nhau,
trở thành bạn dồng hành trên
đọan đường cần có nhau, cùng
nhau thực hiện cho bằng được
giấc mơ xâm lược, Thiên chúa
giáo lực và phong kiến vương
quyền. Chúng lạnh lùng truớc
xương máu dân Việt, trước thống
hận dân tộc Việt và sự tồn vong
ṇi giống Việt. Chiến lược uu
tiên của bọn xâm lăng và của
Giáo sĩ Giám mục Bá đa Lộclà
phải đặt lên ngai vàng dân tộc
Việt Nam một ông vua theo Thiên
chúa giáo; nhân vật đầu tiên
Giáo sĩ Giám mực Bá đa Lộc
thuyết phục là Nguyễn phúc Ánh.
Nhưng tư cách riêng của Giáo sĩ
Bá đa Lộc chưa đủ để ông Nguyễn
phúc Ánh tin cậy, mạo hiễm đem
đánh đổi lực lượng hỗ trợ như:
Ḍng dơi Nguyễn phúc tộc, quần
thần trung kiên, nhân dân Việt
tộc; ông Nguyễn phúc Ánh cũng đủ
khôn ngoan để thừa biết rằng nếu
ông theo đạo Thiên chúa th́ ông
sẽ mất tất cả, sẽ tạo cho Tây
sơn thêm quần chúng, thêm chính
nghĩa và v́ vậy mà Giám mục giáo
sĩ Bá đa Lộc thất vọng v́ không
thuyết phục được Nguyễn Phúc Ánh
theo đạo Thiên Chúa. Bởi thế,
giáo sĩ giám mục Bá đa Lộc
chuyển tầm nh́n về Nguyễn phúc
Cảnh đang là tượng trưng Ấu
chúa, sẽ là một vị quân vương
Thiên chúa giáo đầu tiên và sự
nối tiếp bất tận của một nền đế
chế Thiên chúa giáo trên dất VN
nếu đánh bại đuợc Tây Sơn. Thực
tế, trước t́nh h́nh nhà Tây Sơn
cấm đạo nghiêm ngặt, và để cạnh
tranh ảnh hưởng với các nhà
truyền giáo đến từ Anh, Bồ Đào
Nha, Hà Lan, cho nên Bá Đa Lộc
phải gấp rút thực hiện kế họach
vừa hất cẳng các nhà truyền giáo
khác đồng thời triều đ́nh nhà
Nguyễn phúc phải là những giáo
dân Thiên chúa giáo chịu ảnh
hưởng mẫu quốc Pháp và dĩ nhiên
việc phải tiếp tục giúp đỡ quân
Nguyễn Phúc Ánh qua cơn ngặt
nghèo là điều tiện tiên quyết
cho âm mưu đen tối của hầu hết
những tên thực dân núp dưới lớp
áo chùng thâm.Bởi thế nên Giáo
sĩ giám mục Bá đa Lộc đề nghị
Nguyễn Phúc Ánh nên xin sư trợ
giúp từ triều đ́nh Pháp. Nguyễn
Phúc Ánh ưng thuận và cậy nhờ
giáo sĩ giám mục Bá Đa Lộc làm
sứ giả đại diện cho Nguyễn phúc
Ánh qua Pháp xin cầu viện; và để
làm tin, Nguyễn Phúc Ánh giao
cho Bá Đa Lộc một dấu ấn của
vương triều chúa Nguyễn , con
trưởng Nguyễn Phúc Cảnh, mới
được hơn bốn tuổi, theo làm con
tin.
Nhận định riêng của người viết::
1/ Giáo sĩ Giám mục Bá đa Lộc có
hai tham vọng là Nuớc Pháp phải
chiếm thuộc địa và VN là một
trong những ưu tiên. V́ địa thế
VN quan trọng trên mặt chiến
lược, Người VN hiền, mạnh khỏe,
và ngu dốt man rợ dễ sai khiến,
nếu chiếm đuợc thuộc địa nầy th́
VN sẽ cung cấp cho đế quốc thực
dân xâm lược Pháp những quyền
lợi thiết yếu. Đồng thời đạo
Thiên chúa sẽ được phát triển và
tồn tại dựa vào mũi súng và lưỡi
lê của kẻ xâm lăng .Đó chính là
khẩu hiệu: Thánh Giá và Lưỡi
Gươm” mà Giáo sĩ giám mục Thiên
chúa giáo Pigneau de Béhaine (Bá
đa Lộc)làm Đại diện.
2/ Ông Nguyễn phúc Ánh chấp nhận
là kẻ vong thân, phản quốc. V́
quyền lợi, quyền lực của gịng
họ Nguyễn phúc tộc và chiếc ngai
vàng mà ông đạp bừa lên danh dự,
lên nỗi đau nguời dân và tương
lai tổ quốc. Nguyễn phúc Ánh
bằng mọi cách,và bằng mọi giá
phải chiếm lấy VN làm của tư
riêng cho ḍng dơi của ông. Lịch
sử ḷai người duy chỉ có ông
Nguyễn phúc Ánh đành đoạn đưa
đứa con mới lên 4 đi làm con tin
hầu mưu cầu sự nghiệp đồ vương.
May mà cuối đời ông Nguyễn phúc
Ánh c̣n thừa lại chút ân t́nh
với ṇi giống mà không truyền
ngôi cho gịng Nguyễn phúc
Cănh., và cũng may cho vận nước
là ḍng dơi hậu duệ Nguyễn phúc
Cănh làm chuyện loạn luân, nên
cho dù là thuộc hệ chính vẫn
không được triều thần và dân
chúng chấp nhận.
3/ Nguyễn phúc Cănh rơ ràng đă
lén lút theo đạo Thiên Chúa. Với
tư cách tín đồ Thiên chúa giáo
,và với địa vị vương quyền, ông
Đông cung Thái tử Nguyễn phúc
Cănh đă hổ trợ cho quân Pháp
cướp nước xâm lăng nước ta mà
hậu quả là thực dân Pháp đă
thống trị, gây bao phẩn hận
trong lịch sữ dân tộc suốt 100
trăm năm. Đồng thời để lại không
biết bao nhiêu di lụy tang
thương.
4/ Ông cưu ḥang thân Nguyễn
phúc Liên Thành hoặc đinh ninh
rằng nhân dân VN c̣n ngưỡng mộ
và mang ơn gịng Nguyễn phúc của
ông ta hoặc ông cựu hoàng thân
Nguyễn phúc Liên Thành chưa từng
đọc lịch sử hoặc không hiểu lịch
sử nên ông cũng không hiểu thế
nào là triết sử để chọn cho ḿnh
một ư thức sống cho trọn với
danh vị tối thiểu làm người. Về
mặt loạn luân trong ḍng Nguyễn
phúc tộc ít nhất là hai lần: một
lần loạn luân giữa anh em chú
bác ruột sinh ra cha ông Nguyễn
phúc Ánh và cháu nội đích tôn
của ông Nguyễn phúc Ánh là
Nguyễn phúc Mỹ Đường lọan luân
với mẹ ruột là bà Tống thị Quyên
(thật là hết thuốc chữa! – có
phải không cựu ḥang thân Nguyễn
phúc LiênThành.? Xin thành thật
chia buồn với ông cựu hoàng thân
Nguyễn phúc Liên Thành. Thưa
ông: Gia phả, tổ tiên ông như
thế th́ lấy ǵ cho ông nhờ vả hả
ông cựu hoàng thân Nguyễn phúc
Liên Thành ? nếu không muốn nói
là quá điếm nhục!
5/ Tuy nhiên, ông cựu hoàng thân
Nguyễn phúc Liên Thành vẫn c̣n
có những sự kiện để hùng hồn
minh chứng rằng :Đích thực chính
ông mới xứng đáng nhất, rất xứng
đáng là cháu 7 đời của ông vua
Gia Long Nguyễn phúc Ánh miếu
hiệu Thế tổ Cao hoàng đế đó là
ḷng ti tiện, là sự vu cáo, là
có cá tính thích nhuốm máu đồng
bào. Qua tập BĐMT mà ông đứng
tên, chính ông đă vổ ngực thú
nhận đă giết 8 mạng người mà
không cần ṭa án, không cần pháp
lư.; và cái chết của giáo sư Ngô
Kha. Xin những ai biết về những
vụ án đẫm máu mà ông cựu hoàng
thân Nguyễn phúc Liên Thành gây
ra hăy v́ công lư mà nói lên
công lư. V́ chưa có đủ tài liệu,
chúng tôi chỉ căn cứ trên tập
BĐMT do ông đứng tên để phỏng
đóan và chúng tôi đang chờ đợi
sự giải thích của ông Thiếu Tá
Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia
Việt Nam Công Ḥa tỉnh Thừa
Thiên về sinh mạng 8 mà ông ra
lịnh cho thuộc cấp của ông
“thuyên chuyển về Vùng 6 Chiến
thuật” cũng như dư luận chung
quanh cái chết của Giáo sư Ngô
Kha thuộc địa hạt và thời gian
ông đang là Thiếu tá
CHT/CSQG/VNCH tỉnh Thừa Thiên,
người trực tiếp chịu trách nhiệm
bảo vệ tính mạng và tài sản của
người dân Huế đương sống trong
vùng kiễm sóat của chế độ VNCH.
Ông cựu Thiếu tá Nguyễn phúc
Liên Thành đừng quên rằng dưới
chế độ VNCH cùng với luật pháp
của các nước trong khối Tự Do
đều minh định rằng: Chỉ có Ṭa
án mới có quyền xác định tội
trạng và h́nh phạt cho tội
trạng. Luật pháp VNCH cũng trừng
trị bất kỳ ai, bất kỳ cấp ǵ
dùng bất cứ nhục h́nhǵ để tra
tấn các nghi phạm theo ư muốn
của giói chức thẫm quyền. Mọi
hành động tra tấn đến chết, giết
người mà không thông qua Ṭa án
đều là can tội sát nhân!
*
Một sự ngẫu nhiên lư thú:
Trong khi t́m tài liệu, chúng
tôi đọc được bài Nghi Án Ḥang
Tử Cănh Và Đ̣n Hằn Minh Mạng
trong trang báo điện tử Dũng
Lạc, kư tên tác giả là L.M Trần
Cao Tường (địa chỉ điện thư:Trần
Cao Tường, Lm.
dunglac@gmail.com) ông Linh mục
Trần cao Tường ca ngợi vua Gia
Long trong việc dưa cậu bé
Nguyễn phúc Cảnh đi làm con tin,
và che dấu bộ mặt thật của giáo
sĩ giám mục Bá đa Lộc. Ông linh
mục Trần cao Tường c̣n đưa ra
“nghi án” ông Nguyễn phúc Cảnh
bị đầu độc nhưng không đưa ra
chứng cứ, Bài viết của ông linh
mục Trần cao Tuờng cho người đọc
cái nh́n và cũng giải thích lư
do tại sao tập BĐMT do ông cựu
hoàng thân Nguyễn phúc Liên
Thành ng̣ai nhóm Cần lao mà
không lọai trừ có một số tín đồ
Thiên chúa giáo.Chúng tôi đăng
lại vào bên dưới và cũng xin để
y nguyên văn .
Đồng thời, chúng tôi cũng xin
mạng phép trích lại từ những bài
viết từ nhà ái quốc cụ chí sĩ
Phan Bội Châu. Thật ra khi đặt
hai bài gần nhau không có mục
đích đối chứng mà chỉ để bạn đọc
hiểu thêm về ông linh mục Trần
cao Tường nầy thôi. . Hy vọng,
chúng tôi sẽ có bài gọi là “góp
ư” cùng ông linh mục Trần cao
Tường vào dịp thuận tiện. Tuy
nhiên, chúng tôi ước mong đuợc
có sự góp ư từ quư vị thức giả.
Ư Kiến của L.M Trần cao Tường
NGHI ÁN HOÀNG TỬ CẢNH VÀ Đ̉N HẰN
MINH MẠNG dunglac@gmail.com
Trong thời gian vua Minh Trị bên
Nhật biết thức thời đưa nước
Nhật tới tiến bộ theo kịp nền
văn minh mới, th́ ở bên Việt
Nam, Vua Minh Mạng cũng như vua
Thiệu Trị và Tự Đức, v́ thiển
cận, mù quáng và sai lầm trầm
trọng, đă ra lệnh “bế quan tỏa
cảng” không muốn giao dịch với
Tây Phương và cấm đạo gắt gao
với những sắc lệnh vào năm 1836
và 1838:
“Tả đạo Tây Dương làm hại ḷng
người. Đă lâu nay nhiều chiếc
tàu của Au Châu sang buôn bán,
thường để lại các đạo trưởng.
Các người ấy làm mê hoặc ḷng
dân và bại hoại phong tục. Như
thế chẳng phải là cái tai họa
lớn cho nước ta sao? Vậy ta nên
ngăn cấm điều bậy bạ ấy, để
khiến dân ta quay về với chính
đạo... Cấm mở cửa biển cho tàu
bè bọn mọi rợ vào, chỉ trừ Cửa
Hàn (Đà Nẵng). Hễ giáo sĩ Au nào
bị bắt trên tàu khách vào trong
nước phải xử tử. Người nào chứa
chấp họ trong nhà cũng bị xử
tử”.
ĐÊM ĐEN NƯỚC M̀NH
Lịch sử luôn lặp lại dưới nhiều
dạng thức và chiêu bài khác
nhau. Cấm giao dịch với Tây
Phương nhưng lại thần phục và lệ
thuộc nhà Thanh bên Tàu một cách
khác thường, về hầu hết mọi
phương diện. Từ văn hóa, tôn
giáo đến thi cử. Rập khuôn kiểu
Măn Thanh y nguyên từ cách xây
cửa cung điện đến các lăng tẩm.
Hệ thống luật pháp và hành chánh
như đặt tỉnh, quan lại, phẩm
phục triều đ́nh, cũng giống y
như bên nhà Thanh. Thậm chí ra
lệnh cho đàn bà phải mặc quần
theo kiểu Tầu, chứ trước đó th́
chỉ mặc váy "cái thúng mà thủng
hai đầu, bên Ta th́ có bên Tàu
th́ không."
Để củng cố cho cái thế đứng mới
của kinh đô mới ở Huế, chính vua
Minh Mạng đă đổi tên Thăng Long
thành Hà Nội vào năm 1831, chắc
là để xoá đi trong đầu óc người
dân cái h́nh ảnh về một kinh đô
của các thời thịnh Lư, Trần, Lê
để chỉ chú trọng vào nhà Nguyễn.
Chứ cái tên Thăng Long là rồng
lên (昇龍, Ascending dragon) quá
đẹp có sự tích từ thời Lư Công
Uẩn (năm 1010) th́ sao lại đổi
là Hà nội có nghĩa ǵ mấy đâu!
Có thể v́ cái ǵ liên hệ đến
rồng th́ chỉ dành cho nhà vua,
v́ thế mà rồng chỉ được lên ở
kinh đô mới, và không được phép
lên ở chỗ nào khác nữa!
Nhà Măn Thanh đă dùng luật pháp
cứng rắn để cai trị Hán tộc khi
chiếm được trọn vẹn Trung Quốc.
Nhà Nguyễn lại rập khuôn như
vậy, v́ đó là hệ thống bảo vệ
ngai vàng vững chăi nhất. Nào
ngờ đâu lại đưa nước ḿnh đi
theo nhà Măn Thanh cũng đang
trên đà rơi xuống vực thẳm mà
vẫn tưởng ḿnh là đỉnh cao rốn
vũ trụ kiểu ếch ngồi đáy giếng.
Chính những chọn lựa sai lầm này
đă làm cho nước Việt thụt lùi
lại biết bao trước đà tiến hóa
về khoa học và kỹ thuật của nhân
loại vào đầu thế kỷ 19. Chứ ít
ra biết ngoại giao khéo như Thái
Lan th́ cũng đâu đến nỗi.
Rồi khi bị sức mạnh mới từ
phương Tây lấn lướt th́ thay v́
t́m cách canh tân đất nước, lại
nhất định cố thủ với chính sách
“b́nh Tây sát Tả”, nghĩa là
chống Tây và giết người Công
giáo cho là “đạo tà nối giáo cho
giặc”. Trên thực tế, với súng
đạn cổ lỗ lỗi thời th́ chẳng
giết được mấy tên Tây, mà chỉ
sát hại người ḿnh với nhau, gây
ra không biết bao tang tóc đau
thương, một vết đen ng̣m trong
lịch sử. Vậy mà cho đến ngày
nay, một số người vẫn c̣n mang
thái độ sẵn sàng đổ mọi tội lên
đầu người Công giáo, v́ đó là
cách dễ nhất để bào chữa cái tội
lạc hậu và mặc cảm của ḿnh.
Nhưng thực ra về tâm lư th́ đó
lại là dấu rơ nhất tự thú rằng
“lạy ông tôi ở bụi này”.
Đ̉N HẰN MINH MẠNGỞ pḥng văn khố
của Hội Thừa Sai Paris có treo
một bức phóng lớn sắc vua Gia
Long phong Đức Cha Bá Đa Lộc
(Pierre Pigneau de Béhaine),
người đă được nhà vua nhờ cậy
đắc lực trong việc mở tầm mắt
bắt tay được với thế giới Tây
phương để phát triển tiến bộ. Có
thể nói, nhà Nguyễn xây được cơ
đồ cũng nhờ vào sự mở cửa liên
hệ này. Vua Gia Long biết ơn Đức
Cha. Đạo Công Giáo được nhà vua
đón nhận ngay từ đầu. Người miền
Nam đă ghi nhớ bằng Lăng Cha Cả.
Sau năm 1975 mộ bị bốc phải đưa
về chôn dưới hầm nhà nguyện Hội
Thừa Sai ở Paris. Thế nhưng tại
sao sau khi vua Gia Long băng
hà, th́ vua Minh Mạng lại “phát
giác” ra tụi Tây là “quân mọi
rợ” và đạo Công giáo là “đạo
tà”, để rồi đưa đến sụp đổ nhà
Nguyễn và làm cho nước nhà phải
cúi mặt nhục nhằn thua thiệt các
nước như ngày nay?
Câu trả lời được t́m thấy phần
nào nơi bức h́nh vẽ Hoàng Tử
Cảnh được treo trang trọng trong
pḥng khách chính của Hội Thừa
Sai ở Paris bây giờ. Dưới h́nh
vẽ có hàng chữ đề: “vị hoàng tử
nối ngôi của Việt Nam, Nguyễn
Cảnh, tám tuổi, vẽ ở Versailles.
Sinh năm 1779 và qua đời năm
1801”.
Nh́n bức h́nh này, ai cũng nhớ
lại mối thịnh t́nh và ḷng tin
tưởng hoàn toàn của vua Gia Long
đối với các cố đạo Tây Phương và
người Công Giáo. Nhà vua thức
thời này đă giao hoàng tử nối
nghiệp ḿnh cho Đức Cha Bá Đa
Lộc đưa sang Au Châu, tạo nhiều
thiện cảm liên hệ hỗ trợ rộng
của nhiều nước, và có dịp chu du
mà mở tầm mắt nh́n những tiến bộ
của thế giới, để mai kia lên làm
vua th́ Việt Nam sẽ chẳng thua
kém ai. Như thế, vua Gia Long
c̣n đi trước cả Minh Trị Thiên
Hoàng bên Nhật nữa. Và như vậy
th́ Việt Nam ḿnh bây giờ đâu
đến nỗi!
Thế nhưng sự việc lại xẩy ra bất
ngờ. Hoàng tử Cảnh đă chết non
khi mới được 21 tuổi. Vậy th́ ai
sẽ là người được nối ngôi vua?
Đúng ra, khi hoàng tử Cảnh chết
th́ con của hoàng tử là Nguyễn
Phúc Mỹ Đường mới là người kế
nghiệp (1). Vậy mà sau này đă
không theo vậy. Minh Mạng là con
bà khác lại được leo lên. Thế là
bao nhiêu chuyện có thể bởi đó
mà ra. Số mệnh lịch sử thật oái
oăm!
Cứ xem bức h́nh hoàng tử Cảnh
treo ở Paris th́ biết được thiện
cảm của các cố đạo người Tây như
thế nào đối với vị hoàng tử có
tài này, và dĩ nhiên cũng liên
hệ tới ḍng chính là con của
hoàng tử sẽ lên nối nghiệp. Và
đây có thể là căn cớ cho đ̣n hằn
mà vua Minh Mạng trút lên các cố
đạo Tây và người Công giáo. Có
thể v́ mặc cảm vây cánh tiếm vị,
không chính danh v́ không phải
là ḍng chính, nên nhà vua phải
lấy tên là Minh Mạng có nghĩa là
mạng sáng!
Lê Văn Duyệt là công thần được
người miền Nam mến chuộng xây
Lăng Ông như vậy mà cũng bị vua
Minh Mạng cho cào mả bằng địa và
đóng cọc xích lại trị tội với lư
do bề ngoài là không dạy được Lê
Văn Khôi. Nhưng thực ra cũng chỉ
là đ̣n hằn, v́ Lê Văn Duyệt cũng
như tổng trấn Hà nội là Nguyễn
Văn Thành vốn bênh vực ḍng
chính Hoàng Tử Cảnh và rất thiện
cảm với đạo Công giáo, v́ muốn
cải tiến phát triển đất nước
theo hướng Tây phương. Khi vua
Minh Mạng ra lệnh giết đạo
trưởng Tây th́ Lê Văn Duyệt phản
đối công khai: cơm các cố Tây
c̣n dính ở răng, nghĩa là công
ơn của họ với vua cha và đất
nước c̣n sờ sờ ra đó mà ḿnh nỡ
đối xử thế sao cho hợp đạo!
Cuốn Vietnam, Insight Guide của
Discovery Channel (Apa xuất bản,
trang 34) đă cho biết một số chi
tiết rất đáng chú ư: Sau chuyến
đi sang Pháp, "Hoàng tử Cảnh đă
được học tại truờng truyền giáo
ở Malacca và đă gia nhập Công
giáo (2). Điều này có nghĩa là
hoàng tử Cảnh là hoàng tử Việt
nam đầu tiên đuợc hấp thụ tư
tưởng do các thầy dạy Tây
phương. Các tướng lănh của
Nguyễn Ánh đă nhận ra nét trổi
vượt của kỹ thuật quân sự Tây
phương và ước mong hoàng tử Cảnh
sẽ là người hiểu biết để tái
thiết đất nước sau thời chiến.
Hoàng tử Cảnh được nhiều người
ngưỡng mộ là vị sẽ canh tân đất
nước và mang đất nước đi tới
công nghiệp hóa."
Đang khi tổng trấn Thăng Long là
Nguyễn Văn Thành và tổng trấn
Gia Định là Lê Văn Duyệt muốn mở
tới thế giới Tây phương để canh
tân đất nước th́ đa số quan lại
trong triều chỉ thích bảo vệ cái
văn hóa Hán Nho và nghiêng hẳn
về ảnh hưởng chính trị Trung
Hoa, nên quyết tâm ủng hộ cho
hoàng Tử Miên Tông (Đảm) lên
ngôi. Cuối cùng th́ phe thân Tàu
đă thắng thế. "Hoàng tử Cảnh
được ghi nhận là chết v́ bệnh
đậu mùa lúc 21 tuổi. Vụ án bệnh
lư này bị các thừa sai thân cận
trong triều đ́nh phản bác và đă
báo cáo về hội truyền giáo Paris
rằng hoàng tử Cảnh chết v́ bị
đầu độc."
Trích từ Ư kiến của cụ Phan bội
Châu - Chữ in đậm và nghiêng là
trích từ ư kiến của cụ Phan Bội
Châu. Nhà cách mạng Phan Bội
Châu trong tác phẩm "Thiên hồ!
Đế hồ" (viết năm 1923 với bút
danh Phan Thị Hán, bản dịch của
Chương Thâu) đă nhận xét về Bá
Đa Lộc như sau: "Tuy ông ta sang
với tư cách truyền giáo cho Giáo
hội, nhưng mục đích chính là phụ
trách "đội tiên phong" xâm lược
nước người làm đất thực dân cho
Pháp. Ông ta tự xưng là con của
Chúa Trời và là kiếp sau của
Jesus Christ, nhưng óc ông ta
th́ chứa đầy chính sách "Đế quốc
chủ nghĩa" của Napoléon. Ông ta
vẫn tụng niệm câu "yêu người như
yêu ḿnh" của Jesus Christ,
nhưng đó chỉ là đạo đức đầu
miệng, không phải đạo đức trong
ḷng. V́ thế cho nên vừa đặt
chân lên đất Đông Dương, ông ta
liền tính ngay việc t́m một khu
vực thực dân cho Pháp.
Lúc bấy giờ, phần lớn đất Ấn Độ
đă bị Anh chiếm rồi, và Trung
Quốc th́ ở vào buổi đầu đời
Thanh đương thịnh, khí thế đang
lên, nếu các nước mạnh không
cùng nhau mưu tính th́ chưa dễ
Trung Quốc đă chịu nằm trên thớt
cho họ chia xé! Ông ta bàng
hoàng nh́n khắp xung quanh, ḍm
ḍm ngó ngó, như chú diều hâu,
chỉ thấy c̣n lại cơi đất Việt
Nam là "của
Cũng nhà cách mạng Phan Bội Châu
kể về những việc mà Bá Đa Lộc đă
làm để lung lạc Chúa Nguyễn như
sau: "Ông ta tiến cử người Pháp
tên là Manuel làm quan thủy
binh. Bá Đa Lộc (trong nguyên
bản gọi là Pinho) là người trong
tôn giáo, nhưng dă tâm rất lớn,
những giáo đồ nông nổi không thể
sánh kịp, nên sau khi yết kiến
Chúa Nguyễn liền ra sức tŕnh
bày kế hoạch "phục quốc" để cám
dỗ Chúa Nguyễn. Hàng ngày ông ta
ở hầu dưới trướng, bàn bạc cơ
mưu, rất được Chúa Nguyễn tin
dùng. Ông ta bày kế "sang Pháp
cầu viện" để nhử Chúa Nguyễn.
Chúa Nguyễn nghe lời nói ngon
ngọt, mắc mưu Bá Đa Lộc, không
c̣n biết việc dẫn kẻ cướp vào
nhà là thất sách nữa".
Cũng theo sách của Phan Bội
Châu: "Những người Tơtông (chỉ
người Anh và người Bồ Đào Nha)
bề ngoài làm ra vẻ nhân nghĩa mà
bên trong th́ rất nhiều dục
vọng, mượn chiêu bài đạo đức làm
điều gian trá; họ ḍm ngó đất
đai của ḿnh, nếu mời họ vào, ắt
sẽ xảy tai họa về sau. Đại vương
muốn cầu ngoại viện, chỉ có nước
Pháp là tin cậy được thôi, bởi
v́ nước Pháp vẫn thực hành tôn
chỉ "cứu thế" của Jesus. Vả lại,
trên thế giới, người biết tôn
trọng nhân đạo "yêu người như
yêu ḿnh" cũng không ai bằng
người Pháp cả. Đại vương không
cầu ngoại viện th́ thôi, nhược
bằng cầu ngoại viện, không đâu
bằng nước Pháp, xin đại vương
suy nghĩ xem".
. Về việc này, nhà cách mạng
Phan Bội Châu đă viết trong cuốn
sách đă dẫn: "Đức cha Bá Đa Lộc
chết tháng 10/1799, từ bấy đến
nay, giáo đồ Thiên chúa người
Pháp ở nước Việt Nam đều noi
theo chính sách của Bá Đa Lộc,
mà lại thấm sâu hơn tinh thần
của Bá Đa Lộc, ngoài th́ đeo mặt
nạ giả đạo đức, trong th́ làm
nhiệm vụ giúp chính phủ Pháp thi
hành chính sách tàn ác bạo
ngược. Cho nên các đức cha và
các thầy tu truyền giáo người
Pháp ở Việt Nam, ai cũng thỏa
được dục vọng, ai cũng giàu
sang, c̣n người Việt Nam ở dưới
ách của nhà tôn giáo th́ hàng
ngày chỉ đem thân trâu ngựa phục
vụ cho họ mà thôi...".
Cụ Phan Bội Châu, một chí sĩ yêu
nước, đă gửi cho họ những lời
tâm huyết trong cuốn Việt Nam
vong quốc sử, xuất bản năm 1905
như sau: «Có một hạng người mà
tổ tiên là Việt Nam, nhưng đă
cùng vợ con trở thành tín đồ
kitô. Này, hăy nghe tôi nói.
Chúng ta đều sinh ra trong cùng
một xứ sở, chúng ta cùng sống
với nhau dưới gầm trời, cùng ăn
một thứ cơm gạo... Bởi thế,
chúng ta phải liên kết với nhau
hầu bảo vệ giống ṇi, hơn là qú
gối trước mặt quân thù. Sau cái
chết của các ngươi, có thể các
người lên thiên đường, nhưng bây
giờ đây, các ngươi phải cầu
nguyện cho ḥa b́nh; cuộc sống
của các ngươi tại ngục tù trần
gian này thật là khốn khổ, tại
sao các người lại dững dưng
được? Quả thực, mặc dầu là kitô
hữu, các người thảy là người dân
Việt Nam. Các người đừng đi theo
quân Pháp, đừng giúp chúng nó
làm hại Tổ quốc chúng ta. Như
vậy, các người sẽ lập được công
đức trung thành với Chúa, môn đồ
của Đấng Kitô Cứu Thế, đồng thời
thật là đồng bào Việt Nam».
---------------------------------------------------------------------------------------------------------
Xin cáo lỗi, không gởi theo đây
h́nh tượng Bá đa Lộc và Hoàng tử
Cảnh được< Xin lượng thứ cho
Trân trọng - Trần Việt |