|
Cái giống nhau duy nhất được các bình luận gia nêu ra là cả hai người đều lật đổ người trên để làm tổng thống. Ông Diệm lật đổ vua Bảo Đại, khai sinh Đệ I Cộng hòa. Ông Minh lật ông Diệm, khai sinh Đệ II Cộng hòa. 1. Ông N. Đ. Diệm
lật đổ vua Bảo Đại Thời thế lúc bấy giờ 1955 là đất nước bị chia đôi, cộng sản Việt Nam đã thắng thế nhờ hậu phương là Trung quốc giúp người và vũ khí hầu như bất tận, lại thêm Nga sô trợ lực vũ khí, chiến thuật, tình báo, mánh khóe tuyên truyền. Miền Nam có vua Bảo Đại ngồi chơi sơi nước, mà thực quyền không có gì cả, chính phủ lập ra chỉ là làm cảnh cho vui, tất cả quyền hành chánh, quân đội, an ninh, thương mại, kinh tế đều do người Pháp nắm, tức là cảnh đô hộ vẫn được tiếp tục, tuy nhiên cũng có đôi phần ít bạo ngược hơn trước. Với tình thế như vậy, nếu tổng tuyển cử theo như hiệp định Genève 1954 thì chỉ có nạp mạng Miền Nam cho Việt cộng. Dù có một triệu quan sát viên quốc tế cũng chào thua, vì các quan sát viên ấy chỉ ở tại một vài đô thị, họ chỉ ở ngay nơi bỏ phiếu. Vì vậy nếu năm 1956 như có tổng tuyển cử, có hai loại lá phiếu bầu: một lá có hình vua Bảo Đại và một lá phiếu có hình ông Hồ. Người đi bầu chỉ bỏ vào thùng phiếu một cái hình mình chọn là xong. Nhưng Việt cộng không kiểm soát nơi có thùng phiếu mà chúng cho người của chúng đón chờ cử tri sau lũy tre xanh trên đường về, với gậy gộc, dáo mác, mã tấu, lựu đạn, cuốc búa; chúng bảo những người mới đi bầu về phải nộp cho chúng hình vua Bảo Đại thì được về nhà an toàn, người nào không có thì bị chúng đập đầu, hay chôn sống tại chỗ. Thế thì xin quí vị thử nghĩ dưới áp lực đó của Việt cộng, thì cái lá phiếu mang hình ai đã được người dân bỏ vào thùng phiếu? Không có một lực lượng quốc tế nào có thể bài trừ được mưu lược gian trá vừa nói của cộng sản cả. Không đuổi thực dân Pháp ra khỏi Miền Nam, thì chúng ta không có thể nào hy vọng thoát khỏi bàn tay máu của cộng sản được. Mà muốn đuổi thực dân Pháp thì không thể nào để vua Bảo Đại nguyên vị. Mà để vua Bảo Đại là còn quân chủ trò hề, dưới sự chỉ đạo của ngoại bang, rồi thế nào cũng thua Việt cộng. Chi bằng mời nhẹ Ngài ngự tránh qua một bên là chu. Việc truất phế vua Bảo Đại là đường lối duy nhất tối cần tiết để cứu vãn cấp thời tình thế đen tối của Miền Nam lúc bấy giờ. Mà sự truất phế vua Bảo Đại là phát xuất từ tòa đô chánh do ông Nhị Lang cầm đầu, không phải từ dinh Độc Lập, chính ông Lê Quí Kỳ, con ông Lê Bá Trác, một phú gia ở Quảng Nam, thân cận với ông Ngô Đình Khôi cho biết thì ông Diệm lúc đó không có tư tưởng "cách mạng" như người ta muốn gán cho ông vì khi được lệnh triệu hồi qua Pháp, Thủ Tướng N. Đ. Diệm "tuân chỉ" định lấy máy bay qua Pháp, nhưng một số người Bắc Kỳ Di Cư nằm ngồi la liệt đầy trên đường đi đến phi trường Tân Sơn Nhứt, cho nên ông Thủ Tướng phải cho xe quay về. Rồi thời cuộc đã đưa ông Diệm vào chức vị tổng thống.
Việc truất phế vua Bảo Đại do trưng cầu dân ý rất hợp pháp, hợp lý, hợp hiến, hợp thời, người thiệt thòi là nhà vua thì bất quá ông mất đi một chút hư danh, một số tiền "lương" thế thôi. Chính vua Bảo Đại cũng không oán giận gì ông Diệm. Tóm lại việc truất phế vua Bảo Đại do trưng cầu dân ý đã đem lại Độc lập, Dân chủ, Chính nghĩa, An ninh cho đất nước mà tất cả mọi hành động về phía ông Diệm đều quang minh chính đại, trong sáng như nhật nguyệt, tất cả diễn biến đều an lành, nhân đạo, dân chủ tuyệt đối. 2. Tướng D.v.Minh
lật đổ TT Diệm Ông Dương văn Minh là một tướng lãnh tuy có chút công với Đệ I Cộng hòa, nhưng không được sủng ái. Nguyên do là cơ quan tình báo có báo cáo lên tổng thống Diệm về việc ông Minh có liên lạc với người em của ông ta là Dương văn Nhựt, một ủy viên cấp tá của Việt Cộng, hơn nữa khi bao vây Rừng Sát trong chiện dịch Hoàng Diệu đánh diệt Bình Xuyên, tướng Minh đã thả cho trung tá Việt Cộng là Võ văn Môn dẫn tiểu đoàn Bình Xuyên vào mật khu với toàn bộ vũ khí tối tân, đây là lực lượng nòng cốt của Mặt trận Giải phóng Miền Nam sau nầy. Tổng thống Diệm đã cho đốt những phúc trình như vậy để tướng Minh khỏi phải áy náy; tuy nhiên để đáp ơn cử chỉ cao đẹp nầy của tổng thống Diệm, ông Dương văn Minh cùng các tướng tá gia nô của CIA tổ chức đảo chánh 1 tháng 11 - 63, y cùng Mai hữu Xuân vâng lệnh CIA quyết giết chết tổng thống Diệm và ông Ngô Đình Nhu cho bằng được. (Chúng ta nên nhớ là bọn Do thái là những con thú chúng chủ mưu lường gạt cha ruột của chúng dù cha chúng đã bị mu lòa. Kinh Thánh Torah bắt chúng phải tru diệt tất cả các dân tộc khác) Sự cố sát do CIA chủ mưu vì nếu "người Mỹ" muốn ông Diệm sống thì chỉ cần bảo với bọn đảo chánh một tiếng là xong. Sự cố sát đã được điều nghiên cẩn thận vì ngay sau cuộc đảo chánh CIA vẫn cố tình giao nạp ông Ngô đình Cẩn, đang trốn trong tòa tổng lãnh sự Mỹ ở Huế, cho bọn đao phủ thủ hạ sát. Sự cố sát tổng thống Diệm đã được điều nghiên thận trọng nhiều năm tháng trước khi khai hỏa. Chúng dẫn dụ và giết ngay 2 cây cột trụ bảo vệ tổng thống là phó đề đốc Hồ Tấn Quyền và đại tá Lê Quang Tung, như vậy không thể không giết tổng thống Diệm. Vì nếu đã dự trù không giết tổng thống Diệm thì chỉ cần nhốt hai ông Quyền và Tung vào nơi an toàn là xong. Khi đã giết người bị trói tay là đủ chứng tỏ dã tâm của tập đoàn đồ tể CIA, Do thái, Minh, Xuân. Bọn vô tài bất tướng hiểu rõ rằng nếu để anh em ông Diệm sống thì thế nào ông Diệm cũng lấy lại được chính quyền, như vậy chúng hết đất sống. Cho nên CIA đánh đúng tim đen nầy của chúng sai chúng giết tổng thống Diệm và ông Nhu, đưa một lũ hề ra chỉ huy chính trị mới đưa quân Mỹ đổ bộ Miền Nam mà "chính quyền" Miền Nam không hay biết để chuẩn bị dư luận và tiếp đón (!). Tổng thống Diệm chết vì quốc thể, ông không chấp nhận sự thao túng của ngoại bang ngu xuẩn. Ngay tại Hoa kỳ, tổng thống Hoa kỳ cũng chỉ là thằng hề. Nhóm tướng lãnh tham gia đảo chánh là bọn đâm thuê chém mướn: họ đã ngửa tay nhận 2 triệu đồng VN, số tiền nầy do trung tá Lucien Conein của CIA trả công cho họ. Trên căn bản pháp lý, trong công việc, dù nhận 1 đồng cũng là có nhận trả công rồi. Như vậy vụ đảo chánh 1 tháng 11 năm 1963 là nước Mỹ đã mướn một bọn cướp để giết người, có trả thù lao hẳn hoi. Giết người để nhận thù lao thì gọi bằng gì, nếu không là đâm thuê chém mướn? Dương văn Minh và đồng bọn là hung thủ. Hậu quả của cuộc thảm sát tổng thống Diệm là Miền Nam đã trở thành một thứ thuộc địa mới của Mỹ: Ký giả Phan nhật Nam viết như sau ở trong quyển "Dọc đường số 1", nơi trang 106 (không thấy đề nhà xuất bản): "Chủ quyền Việt nam mất khi ở ngoại ô các tỉnh lỵ, người Mỹ lập đồn trại, làm đường, dựng lên những bảng hiệu cấm người Việt nam qua lại, viết bằng tiếng Mỹ thật lớn với câu dịch ngớ ngẩn bằng tiếng Việt." Nơi trang 107: "Quân cảnh Mỹ thổi còi chận xe, bắt lính Việt nam và thường dân ngay trước mặt Quân Cảnh và Cảnh Sát Việt nam, trước mặt ty cảnh sát Biên-Hòa". Những mối ô nhục nầy do CIA Do thái tròng lên đầu chúng ta. Đó là hậu quả của cuộc đảo chánh 1-11-63. Thử hỏi, còn tổng thống Diệm làm sao có bọn Mỹ lưu manh, khốn nạn, dám bắt người như vậy? Bọn đâm thuê chém mướn D.v. Minh chưa hiểu điều đó, thì chúng ta phải vạch mặt, vạch tai toàn thể bọn khốn nạn, cho chúng nó nghe, cho chúng nó thấy. Toàn dân nguyền rủa chúng thì chúng phải thấy, phải nghe. Tóm lại việc đảo chánh tổng thống Diệm đã đem lại Ô nhục, tang tóc, mất Chính nghĩa, mất Độc lập, mất An ninh, mất nước. Tất cả mọi hành động của bọn Dương văn Minh đều ám muội, sắt máu, dã man, đê tiện do ngoại bang gian ác ngu xuẩn sai khiến.
Ngay cả kẻ thù tại Miền Bắc cũng phải công nhận như sau về TT Diệm: - Cảm tưởng của Hồ chí Minh, chủ tịch Miền Bắc, khi trả lời các ký giả Pháp sau cái chết của tổng thống N. Đ. Diệm: " Ông Diệm là một nhà ái quốc, theo phương cách của ông". - Sau năm 1975 tướng Võ nguyên Giáp tuyên bố với báo chí Mỹ: " Chúng tôi không có giết 58 ngàn lính Mỹ, nhưng chính các ông đã giết được ông N.Đ. Diệm để đưa họ vào chỗ chết". Sau đây tôi xin bổ túc những nhận xét về tổng thống N.Đ. Diệm của những người chân chính:
- Cảm tưởng cuối cùng của tổng thống Kennedy về quí ông Diệm và Nhu như sau: " Họ ở trong một tình thế khó khăn. Họ đã làm những gì tốt hơn hết cho đất nước họ." Tất cả những người danh tiếng trên thế giới đều thán phục tổng thống Diệm như sau (trích từ "Ngô đình Diệm Lời khen tiếng chê" đây là công trình rất giá trị của tác giả Minh Võ, nhà xuất bản Thông Vũ, California):
- vua Bảo Đại: "Ngô Đình Diệm nổi tiếng là thông minh liêm khiết." - Cụ Phan Bội Châu: "Ông Ngô Đình Diệm là chí sĩ, vĩ nhân" - Ô William E. Colby: "Ngô Đình Diệm , nhà độc tài nhân từ" - Tiến sĩ Cao Thế Dung: "Tổng thống Ngô Đình Diệm là người rất giàu tình cảm" - Tổng thống Dwight Eisenhower: "Ngô Đình Diệm là con người thần kỳ". - Nữ ký giả Marguerite Higgins: "Thanh thế của ông Ngô Đình Diệm lẫy lừng như trong truyện cổ tích" - Tổng thống Lyndon B. Johnson: "Ngô Đình Diệm, Churchill của Thập kỷ tại Á châu". - Tổng thống Richard Nixon: "Tổng thống Ngô Đình Diệm ví như tảng đá đỉnh vòm". - Tiến sĩ Hoàng Ngọc Thành: "Ngô Đình Diệm là người thực sự có thái độ quyết liệt trong việc bảo vệ chủ quyền của dân tộc Việt nam." - Đại tướng Maxwell D. Taylor: "Tổng thống Ngô Đình Diệm ví như nắp họp Pandora" Đây là sự so sánh xác đáng nhất, khi nắp hộp Pandora Ngô Đình Diệm không còn nữa thì lúc nhúc lủ khủ yêu quái chằng tinh xuất hiện cắn xé đọa đày dân tộc Việt nam. Có 2 tên Do thái phát biểu như sau: - Tiến sĩ Arthur M. Schlesinger, Jr (một "sử gia"): Diệm là người hết sức câu nệ truyền thống. Ông ta thi hành một chính sách gia đình trị theo kiểu Đông phương." - Ký giả Neil Sheehan: "Diệm là người xảo quyệt, gian trá...là tên phản động cuồng nhiệt, muốn tái lập triều đại nhà Ngô."(Chúng nên nói đúng theo thực tế: tổng thống của Do thái là côn đồ và dân Do thái là lũ man rợ đê tiện chuyên đi giết người cướp của.) Còn những người bất tài hay có tư thù cá nhân với Đệ Nhất Cộng Hòa thì chúng ta khỏi cần nói đến, vì chúng nó quá dơ dáy, vô liêm sĩ. Giòng họ NGÔ ĐÌNH là tam đại Việt gian hay tam đại Ái quốc ? I.- Ngô Đình Khả: Buộc tội: Theo Nguyễn Thân đi đánh nhà chí sĩ Phan Đình Phùng. Biện hộ: Nguyễn Thân là đại thần nhà Nguyễn, vâng chỉ đi đánh "giặc", vậy Ông N.Đ. Khả hành động cũng chỉ tuân theo quyết định của triều đình Huế chứ không tự ý ra quân hay ra quân theo lệnh của Pháp. Chữ trung lúc bấy giờ do hiểu biết hạn hẹp, chứ ông N.Đ. Khả không phản quốc.Công trạng: Người Việt nam ai ai cũng biết câu "Đày vua không Khả,đào mả không Bài", như vậy tấm lòng sắt son với triều Nguyễn đã vô cùng sáng tỏ. 2.- Ngô Đình Khôi: Buộc tội: Làm tổng đốc, theo thực dân Pháp. Ăn hối lộ bị V.M. giết. Biện hộ: Tổng đốc là chức tước của triều Nguyễn, không phải của Pháp. Việt cộng giết người ái quốc, không giết bọn ăn hối lộ Công trạng: Khi làm tổng đốc không tiếp Toàn quyền Pháp, thường giảđi săn, lên nhà ông Lê bá Trác ở lánh nhiều ngày. Ở đây ông Khôi lập ra Việt nam Phục quốc Đồng minh hội, mưu đồ giành độc lập, hội họp nhiều người, ông Trác sợ bị liên lụy mới cất riêng cho ông Khôi một căn nhà ở Vĩnh điện. Ông Khôi không ăn hối lộ nên không có tiền cất nhà. Hệ lụy: Ông N.Đ. Khôi bị Việt Minh bắt giết vì tranh quyền và ảnh hưởng, cũng như chúng giết học giả Phạm Quỳnh, nhà đại cách mạng Lý Đông A, đức giáo chủ Huỳnh Phú Sổ, quí ông Khái Hưng, Nhượng Tống; Việt Minh chỉ giết người tài giỏi thuộc các đảng phái Quốc gia, còn bao nhiêu quan lại gian tham của thực dân Pháp chúng không có giết. 3.- Ngô Đình Diệm: Buộc tội: Theo Pháp Biện hộ: Thượng thư Bộ Lại là quan chức nhà Nguyễn, không phải của Pháp Công trạng: Từ chức vì không muốn làm quan bù nhìn. Giữ cho Miền Nam được 9 năm phú cường. Việt cộng rất căm hận. Hệ lụy: Vì muốn bảo vệ chủ quyền đất nước nên chấp nhận cái chết. 4.- Ngô Đình Nhu: Buộc tội: Độc tài, độc đoán Biện hộ: Có ai giỏi hơn ông? Mấy tay tạp nhạp chủ mưu đảo chánh thì chỉ biết đội mấy thằng Mỹ lên đầu, còn mấy thằng Mỹ nầy thì chỉ biết đội mấy con điếm lên đầu. Công trạng: Làm cho quốc tế khâm phục cả về chiến lược lẫn tư cách lãnh đạo. Góp công vào việc xây dựng Miền Nam từ con số không. Hệ lụy: Vì muốn bảo vệ chủ quyền đất nước nên chấp nhận cái chết. 5.- Ngô Đình Huân: Buộc tội: Con của Ngô đình Khôi, làm thông ngôn cho Nhật. Biện hộ: Mưu cậy quân Nhật để đánh Pháp, vì chưa biết sự gian trá của Nhật lúc đó. Công trạng: Hoạt động cho Việt nam Phục quốc Đồng minh hội. Hệ lụy: Bị Việt Minh giết cùng với cha. Toàn thể gia đình họ Ngô chỉ làm quan dưới triều đình nhà Nguyễn ở An-nam protectorat, không ai làm quan ở thuộc địa colonies Bắc kỳ Tonkin, Nam kỳ Cochinchine. Hai tên "Đại Việt gian" Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu rất quái lạ: - bị thực dân Pháp lùng bắt - bị Việt Minh tìm cách hạ sát - bị phát xít Nhật lùng bắt - bị CIA Mỹ hạ sát tại sao lại có cái thứ "Việt gian" gì lạ đời như vậy? tại sao họ bị toàn là những kẻ thù của dân tộc lùng bắt ám toán? tại sao họ liều chết để bảo vệ chủ quyền quốc gia? hay là họ bị chính bọn Việt gian chính cống phao vu? Lịch sử và Nhân dân Việt nam sẽ sáng suốt phán xét. Một chi tiết lịch sử: Ông thư ký (tôi không biết tên) tòa khâm sứ Pháp tại Huế nhận được bức điện tín của quan Toàn quyền Pháp từ Saigon đánh ra để hạ lệnh bắt ông Ngô đình Diệm. Ông thư ký cải trang làm một người ăn xin vội vả đến nhà ông Diệm (nhà ở gần Phú Cam) lúc nầy bị quân đội Pháp bao vây cả tháng trời nhưng chưa bắt vì còn đợi lệnh quan Toàn quyền. Ông Diệm lấy áo quần người ăn xin mặc đi thoát ra cửa trước mà không bị quân Pháp chận lại, vì người ăn xin mới vào thì bây giờ nó đi ra. Ông Diệm được thoát nạn. Sau nầy khi làm tổng thống, ông Diệm cho tìm gia đình ông thư ký tòa khâm sứ và tìm ra được, rồi ông giúp cho đứa con là Nguyễn thị Thơ Thơ, một thần đồng về dương cầm, được xuất ngoại qua Pháp vào đầu thập niên 60.Trên con đường phục quốc 2 ông Diệm và Nhu lại bị Nhật và VC lùng bắt. Lại vấn đề tên những con đường: Có thể có con đường vớ vẩn nào đó ở tỉnh lẻ mà bọn gia nô đem đặt tên họ Ngô, rồi cai thầu CIA và gia nô kêu ré lên, dựng làm tang chứng gia đình trị. Nhưng tên những con đường Thủ đô Saigon thì làm rạng danh những ai đã có chủ đích sửa đổi vào năm 1955. Những đại lộ lớn là Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Huệ, rồi đến Phan Thanh Giản, Phan Đình Phùng, Hiền Vương, Lê văn Duyệt, Công lý, Tự do, Đinh Tiên Hoàng, Lý Thường Kiệt, Lê Thánh Tôn, Nguyễn thái Học ... Tôi nghĩ như vậy là quá đủ để chứng minh tư cách của người lãnh đạo Miền Nam Quốc gia.
Đất nước chúng ta thật không may có một bọn bồi bút gia nô vô liêm sỉ, học đòi theo Do thái gian manh, chỉ nêu ra một chi tiết vụn vặt nào đó nơi xa xôi hẻo lánh do chúng ngụy tạo nên, rồi chúng dùng chi tiết nầy làm điểm tựa, dùng làm áng mây đen dơ bẩn cố tìm cách che ánh thái dương lòng ái quốc của người Quốc gia chân chính; đôi khi chúng thành công nhờ chúng dăng mây mù ở gần người đọc và đầu độc dư luận theo đơn đặt hàng của ngoại bang trong thâm mưu chôn vùi danh dự người Quốc gia đã khuất núi vì bị chính chúng ám toán. Chén cơm của bọn bồi bút gian trá là những chất phế thải của các nạn nhân. Than ôi miệng lưỡi gia nô thâm độc làm sao! Chúng phao vu nói Đệ I Cộng hòa Việt nam giết một trăm ngàn người ở tỉnh nầy, giết hai trăm ngàn người ở tỉnh kia, thế mà CIA chỉ giết có 7 người ở Huế rồi đổ lỗi cho chính phủ tổng thống Diệm là chế độ nầy đã sụp đổ! Chúng ta thấy rằng toàn thể dòng họ Ngô Đình đã tận trung báo quốc. Bị chụp mũ là đại tham nhũng mà không có trương mục nào cả! không có đồng xu dính túi. Những người thanh liêm, trung quân ái quốc là kẻ thù của thực dân, CIA Do thái.
Đất
nước ta là triền miên trong binh lửa. Những gia đình hào hùng đều
phải hy sinh tính mạng và tài sản. Chỉ có bọn Việt gian là tay
sai, là chó săn đê tiện luồn cúi chạy theo cường tặc mới được
an toàn. Bọn côn đồ trong lò CIA sống an toàn trong đê tiện dơ
bẩn không biết thân, lại quay lại cắn người Quốc gia chân chính,
chúng nói những người bị giặc giết là những người bị trời
phạt. Chúng kết luận dòng họ Ngô đình có nhiều tội lỗi, bị
chết thảm vì bị trời trừng phạt. Thực ra trong lịch sử đất
nước ta những gương oanh liệt hào hùng đều là những người,
những gia đình, những đại gia tộc trung hiếu tiết nghĩa đã
chấp nhận gánh vác oan khiên của dân tộc trong cơn lốc lịch
sử do những cường quốc mạnh gấp trăm lần không ngớt tấn công,
chủ mưu tàn diệt. Những Trưng vương, Nguyễn phi Khanh, Nguyễn Trãi,
tam tứ đại chết thảm, những Trần bình Trọng, những Phan thanh
Giản, 13 liệt sĩ Yên Bái, những Phạm văn Phú, những Nguyễn Khoa
Nam..., không lý nói cũng bị trời phạt.
Miệng lưỡi của CIA và tay sai
vô cùng rùng rợn, chúng còn nói Miền Nam bị đày đọa vì dân ta
tiêu diệt người Chàm nên bị quả báo. Như vậy bọn Do thái vào
lò sát sinh tất bị quả báo. Còn sự tiêu diệt người Da Đỏ
ở Bắc Mỹ thì bao giờ gặp quả báo đây?
|
Chúng ta khẳng định những người bị giết bởi
giặc Tàu, giặc Cờ Đỏ, giặc thực dân Pháp,
giặc phát xít Nhật, giặc CIA, giặc Do thái,
là những liệt sĩ của dân tộc Việt nam oai linh kiêu hùng bất khuất.
| LẤY CHÍ NHÂN THAY CƯỜNG BẠO |
| ĐEM ĐẠI NGHĨA THẮNG HUNG TÀN |
| Phần 1 2 3 4 5 6 7 8 |
| Trở lại trang đầu ĐẠI CÁO TRẠNG |
| Trở lại trang nhà BÙI NHƯ HÙNG Homepage |
|
||||||||||||||||||||