
|
Cái
dống nhau duy nhất là hai người cùng là cấp lãnh đạo tối cao
của Miền Nam và Miền Bắc Việt nam.
Cả
hai ông đều khai sáng ra hai thể chế chính trị ảnh hưởng sâu
rộng đến mọi tầng lớp dân chúng Việt nam. Chúng ta không nên lấy gia phả, học vấn hay bới móc đời tư để luận bàn công và tội của 2 nhân vật nầy.
Chúng
ta chỉ nhìn vào thực tại của những thành quả của họ đã đem
lại cho quốc gia dân tộc mà thôi.
1.
QUỐC GIA Tổng
thống Diệm đã chết vì ông muốn bảo vệ quốc thể, ông chống
lại sự khống chế của ngoại bang bất cứ từ đâu đến. Điều
nầy không ai chối cãi được. Người đui mù cũng nhận thức rõ
ràng là chỉ cần cụ Diệm gật đầu một cái, là Cam ranh thành
ra đảo Guam hay là Hạ uy di mà người Việt nam không được lai vãng. Tại
Hồng kông, trong thời người Anh bảo hộ, đã có công viên với
tấm bảng ghi rõ "cấm người Tàu và chó". Các bạn có
muốn như thế không ? Dân tộc Việt nam có muốn thế không ? Hỏi tức là trả lời.
Thế tại sao TT Diệm bị giết chết ? Xin thưa Tổng Thốngï
chết vì Do thái mưu giết ông vì Tổng
Thốngï chỉ biết chủ quyền của dân tộc ta trên đất nước ta.
Ngược lại, chủ tịch Hồ chí Minh đã áp đặt lên nước
Việt nam một thể chế vong bản, sắt máu. Đó là niềm bất
hạnh to lớn nhất của dân tộc ta.
Ông Hồ chủ trương hủy diệt quốc gia, vì chủ thuyết
cộng sản luôn luôn cổ súy thế giới đại đồng, thế giới
nầy lúc bấy giờ do Nga sô cầm đầu. Từ tư tưởng đến hành
động đều rập khuôn theo tất cả những nước trong Liên bang Xô
viết.
Chủ quyền Quốc gia không bao giờ được đặt ra. Nga sô sát
nhập nhiều nước nhỏ thuộc ảnh hưởng của họ vào nước Nga.
Những nước đó trở thành những tỉnh của Nga. Cho đến ngày
nay, họ phải trải xương máu ngút ngàn trên con đường giành độc
lập.
2.
DÂN TỘC
Làm người dân Việt nam dưới thời
Tổng Thốngï Diệm là một niềm kiêu hãnh. Tôi xin kính
hỏi quí vị như vậy có gì bằng? Ngượïc lại,dưới chế độ cộng sản, con người là cỏ rác.
Ai
ai cũng phải nuốt hận, ngoài trừ Trung ương Đảng bộ.
Người dân bị thảm sát, không phải vì họ có tội, nhưng
vì Đảng đã ấn định phải giết bao nhiêu người trong một xã
ấp do chương trình đấu tố qui định túc số, chỉ tiêu.
Cương lĩnh, chủ trương, hành động của cộng sản Việt
nam cùng rập khuôn theo tất cả những nước cộng sản khác. Cho nên
họ không thể đổ lỗi, hay chối cãi là những vụ tàn sát nhân
dân vì do sai lầm của một hai người lãnh đạo. Ở Nga sô cũng giết, cũng bỏ tù triệu triệu người; Ở Trung quốc cũng giết, cũng bỏ tù triệu triệu người, Ở Kam Pu Chia cũng giết, cũng bỏ tù triệu triệu người,...v.v.,
Ở
Việt nam có khác gì đâu, cũng giết, cũng bỏ tù triệu triệu người.
Vô nhân dạo là bản năng của cộng sản chứ không phải
sai lầm nhất thời, đơn lẻ.
Tố Hữu, phó thủ tướng đặc trách Văn hóa, là phát ngôn
nhân, là tiêu biểu cho cái tư tưởng, lập trường, chủ trương,
đảng cương của cộng sản Việt nam: Ông ta đã diễn đạt hành
động căn bản của người cộng sản Việt nam cai trị dân như
sau:
Hiệu lệnh của chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Độc
Lập Tự Do Hạnh Phúc: a
Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ, b
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong.
Tôi xin trình để quí vị rõ 3 yếu tố:
1
Giết ai ? 2
Giết để làm gì ? 3
Giết như thế nào ?
Tôi nghiên cứu thấy khi tìm câu trả lời cho câu hỏi "Giết
để làm gì?", thì cũng trả lời luôn cho câu hỏi "Giết
ai?"
Giết là hành động cuối cùng của những hình phạt, nó gây
kinh hoàng cho gia đình nạn nhân, cho toàn thể dân chúng, họ phải
lấy đó làm gương, vì nếu vi phạm luật pháp hay vi phạm chỉ
thị cấp trên thì cũng bị giết như vậy. Có thằng Mỹ, thằng Pháp, thằng Khờ Me nào trồng lúa hay đóng thuế cho chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của ông Hồ đâu? Thế mà phải giết, giết để khủng bố tinh thần, giết để cho lúa tốt, thâu thuế được nhiều. Lúa tốt là do sức lao động nông dân Việt nam tận lực cày cấy, thuế do toàn dân đóng góp. Như vậy đối tượng của những chủ mưu giết người nầy là toàn thể dân chúng Việt nam, nhất là nông dân, chứ không có thằng Mỹ, thằng Pháp, thằng Lèo nào cả.
Quí
vị có thấy cái lương tri cộng sản Việt nam khủng khiếp ra sao
chưa?
Giết như thế nào? Xin
trả lời: "Giết,
giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,"
Giết bằng dao găm, bằng mã tấu, bằng súng. bằng búa,
bằng gậy, bằng chôn sống, mà bàn tay không phút nghỉ. Tức là
từ sáng đến tối và từ tối đến sáng, không có lúc nghỉ ngơi.
Tức là máu người Việt sẽ chảy thành sông, từ bắc chí nam,
từ đỉnh núi đến cửa biển.
Người dân bị khủng bố, bị bóc lột đến xương tủy,
khi đóng thuế xong thì phải ăn củ chuối sống qua ngày.
Kính thưa quí vị, đó là cộng sản Việt nam đã thể hiện
chính sách rùng rợn của bộ máy đàn áp bao trùm cả không gian và
thời gian lên đầu nhân dân ta. "Thề phanh thây uống máu quân
thù !" là chủ trương của Đảng, quân thù đây là "trí
phú địa hào" mà tiêu chuẩn do chúng qui định.Như Pol Pot qui
định thành phần trí thức là những người biết đọc biết
viết!
Do tội ác tầy trời của Giặc Cờ Đỏ, chúng không còn là
người Việt nam nữa, tôi không coi chúng là con người. 3.
ĐỘC LẬP
Miền Nam thực sự độc lập dưới thời cụ Ngô, không ai
chối cãi được điều đó. Nếu nước ta không độc lập thì Do
thái không tìm giết cụ Ngô làm gì.
Còn Miền Bắc, tất cả đều vay mượn ngoại bang, nhận
chỉ thị từ Mạc tư khoa, từ Bắc kinh thì độc lập chỉ là
một chiêu bài, mà chúng to họng rêu rao để lường gạt! chúng
vay nợ để mua súng đạn vào Nam bắn giết dân lành, cho nên chúng
phải cắt đất, cắt biển để trả nợ cho Tàu.
Hai câu sau của Tố Hữu là câu kết của chủ nghĩa cộng
sản Việt nam: c
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước, chung lòng d
Thờ Mao chủ tịch, thờ Xít Ta Lin bất diệt.
Tôn thờ ngoại bang một cách tuyệt đối. Lãnh tụ ngoại
bang thành những đấng thần linh, mà người cộng sản Việt nam
phải thờ phượng, phải cúi đầu quì gối thì cái tư cách con người
Việt nam đâu còn gì nữa. Từ tư tưởng đến hành động phải
tuân theo chỉ thị của Đấng Tối cao là chóp bu Nga Tàu. Đó là
tinh thần nô lệ, dơ dáy, ghê tởm tận cùng. Cho nên chúng ta không
cần luận bàn đến chữ ĐỘC LẬP ở cộng sản Việt nam nữa.
Chữ THỜ ở đây nghe nó đau xót cho những người đã hy
sinh kháng thực dân Pháp giành độc lập, bây giờ bọn cướp chính
quyền lại bắt dân tộc phải thờ tân thực dân Liên xô còn ác
độc, sắt máu trăm lần hơn bọn Pháp.
Dưới thời thực dân cai trị, dân chúng có tức mình chửi
bới "thằng Tây, con mụ Đầm" thì có sao đâu, miễn là
không phá rối trị an là được. Nhưng ở thể chế Việt cộng,
bất cứ câu nào hơi xúc phạm tới "đồng chí " Liên xô
hay Trung quốc vĩ đại là đi tù rục xương. Cái nô lệ tư tưởng
đó khủng khiếp gấp ngàn lần cái nô lệ tàn bạo của thực dân.
Một thể chế Việt cộng ngu dốt như thế nầy mà cai trị dân
tộc ta thật là một cái nhục ngàn đời.
4.
TỰ DO
Miền Nam hoàn toàn tự do, từ báo chí thông tin đến cả
những chuyện nhảm nhí cũng được in bán. Tôn giáo, đảng phái
không cộng sản thì không bị cấm đoán.
Ngược lại tại Miền Bắc thể chế cộng sản của Việt
nam lúc bấy giờ còn kinh khủng, tệ hại hơn thời Pháp thuộc.
Dưới sự cai trị của Việt cộng từ miếng ăn, thức
uống, đến di chuyển qua làng bên cũng bị kiểm soát. Khi ăn khi
ngủ, khi làm, cây chanh, cây dừa cũng bị kiểm soát. Toàn thể dân
đen bị cưỡng bức lao động, phải đạt chỉ tiêu, phải đi
họp, phải học tập chủ nghĩa ngu đần của Đảng, không tuân
theo thì tù rục xương. Sản phẩm thành tựu do Đảng quản lý, mánh
mung dành cho cán bộ hưởng trọn.
5.
HẠNH PHÚC
Lịch sử đã chứng minh rõ: ➀
Chính thể Quốc gia với ông Ngô đình Diệmcó trọng tội
chà đạp nhân cách và quyền lợi hiến định của vài ba
chục người dân ở Miền Nam,
cũng có thể đã giết bậy bạ vài ba chục người, Nhưng
chính thể nầy đã đem lại thật sự tự do và hạnh phúc
cho toàn dân, hơn nữa chủ quyền quốc gia được trọn vẹn, người
dân kiêu hảnh vì không còn bị ngoại bang chà đạp lên đầu lên
cổ như xưa.Tuyệt đại đa số dân chúng sung túc, an bình, thuận
thảo.
Ngược lại ➁
Việt cộng với ông Hồ chí Minhcó trọng tội
chà đạp nhân cách, quyền
lợi, tự do của toàn dân,
đã giết và tù đày cả triệu triệu người vô tội, Nhưng
chỉ để đem lại hạnh phúc, phú quí cho vài ba chục người
của Chính trị bộ, và nước Việt nam trở thành tên nô dịch đắc
lực nhất của âm mưu bá quyền Xô viết.toàn thể dân chúng
phập phồng lo sợ, luôn luôn bị cưỡng bức lao động như trâu
ngựa.và nhờ vậy mà Do thái gian tà mới cấu kết được với chúng.
Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã thế thôi.
6.
NHÂN DÂN Dưới thời Tổng thống Ngô ngoại trừ một số ít thành phần bất mãn vì bị loại khỏi chính trường, còn tuyệt đại đa số dân chúng đã được sống an lành nên chúng ta không nghe thấy câu vè câu ca nào miệt thị Tổng thống cả, ngược lại Chủ tịch Hồ thì dân chúng khi nói đến "râu Cụ Hồ" thì ai cũng hiểu là lông của bộ phận sinh dục. Người dân Miền Bắc phải làm đầu tắt mặt tối cũng không đủ ăn, mua nhu yếu phẩm phải sắp hàng dài dài, mà chỉ được mua theo tiêu chuẩn, như câu
Một năm ba thước vải thô
Làm sao che kín Bác Hồ em ơi!
Tiêu chuẩn 3 thước vải thô cho một gia đình gồm hai vợ
chồng và hai đứa con quả là quá ít. Ví Bác Hồ với bộ phận
sinh dục ( kể cả râu cụ Hồ) thì chúng ta đã hiểu lòng dân như thế nào, cũng như tư
cách và tài năng cấp lãnh đạo Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Xã Hội
Chủ Nghĩa của Miền Bắc nó ra sao.
7.
NHÂN VIÊN HÀNH CHÁNH và CÁN BỘ
Trong Nam ở trong cái thế kẹt về cán bộ và viên chức chính
phủ vì hầu hết tại các cấp là những thành phần lưu lại từ
thời Pháp thuộc, tức một bọn tay sai thực dân bán nước. Dưới
thời Tổng thống Diệm họ cũng phải lo thủ thân, sợ bị quở
phạt vì họ thấy là sự thông tin rất bén nhạy của tổ chức
mới, nhiều khi các báo cáo mật đã trực tiếp đến tay Tổng
thống, cho nên guồng máy hành chánh sinh hoạt bình thường, dân chúng
không kêu ca, không có vụ "Ông Già Bến Tranh". Tổng
thống Diệm đã cho thiết lập trường Thiếu Sinh Quân để đòa
tạo cán bộ nòng cốt phục vụ chế độ hữu hiệu, ngoài ra trường
"Quốc Gia Nghĩa Tử" cũng là môi trường đãi ngộ các
hậu duệ những người đã hy sinh cho tổ quốc. Chương trình đào
tạo đặt nặng về chuyên môn cũng như đạo đức, đó là kế
hoạch "trăm năm trồng người" theo gương tiền nhân.
Thời gian đã không thuận lợi cho công việc đào tạo lâu dài,
cho nên gia đình Tổng thống đã bị hại vì tàn dư tay sai thực dân
Pháp khát máu và lươn lẹo như Trần văn Đôn, Đổ Mậu, Dương văn
Minh, Mai Hữu Xuân v.v...còn dược nắm giữ những chức vụ then
chốt.
Ngoài Bắc thì ngược lại, chủ nghĩa cộng sản "đỉnh
cao trí tuệ loài người" đã có phướng thức đào tạo cán
bộ và nhân viên hành chánh một cách nhanh chóng mà hiệu năng vô
song.Theo lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại thì những cán
bộ nòng cốt của chính phủ cách mạng phải thuộc thành phần
chuyên chính vô sản, mà sự huấn luyện chỉ cần vài giờ mà
thôi (thay vì kế hoạch cả mấy chục năm như trong Nam). Thành
phần nhân dân chuyên chính vô sản có môn bài, không ai chối cãi
được là bọn du đãng, tù hình sự và ăn mày, Xuất thân từ nhân
dân, cho nên chỉ sau vài giờ chỉ vẻ về đấu tố là những vị
chuyên chính vô sản nầy đã trở thành chánh án, chủ tịch
ủy ban nhân dân, chư vị chủ tọa các buổi đấu tố rất sôi động
và thành công vượt chỉ tiêu, tất cả các bản án được thu
gọn vì đã được qui định sẵn, nhưng các cuộc hành hình thì
được kéo dài nhục mạ và hành quyết rùng rợn để tỏ rõ vai
trò lãnh đạo sáng suốt của Đảng của Bác Hồ vô vàn kính yêu.
Tài sản nạn nhân bị tịch thu chia gọn cho các vị chuyên chính
vô sản có công lao với cách mệnh. Những vị chánh án và
chủ tịch ủy ban theo thời gian và thành tích cách mệnh đương
nhiên là rường cột của chế độ, được nâng cấp, được đề
bạt thành ủy viên huyện, tỉnh, rồi trung ương, tổng bộ trưởng,
ít ra cũng giám đốc cơ quan, cho nên từ trên xuống dưới đều
nhất trí tung hoành lập thành bộ máy đàn áp kiên trì lập trường
chuyên chính vô sản xôi thịt. Hậu quả tất nhiên phải là
vậy, dân chúng ngày nay đã thấy rõ cái bộ mặt của chế độ,
vì toàn bộ thành phần chỉ huy nòng cốt từ tên chóp bu xuống dưới
đến an ninh khu vực đều do tiêu chuẩn
tuyển lựa từ thành phần chuyên chính vô sản đã nói.
Tất cả chương trình hành động và thành tích đều sáng tỏ:
bắt bớ, giam cầm, cơm tù, gả bán đàn bà con gái dã man hơn
thời tiền sử cho ngoại
kiều tật nguyền, đó là hậu quả đương nhiên của chính sách
trồng người và xây dựng Đảng. Ngay năm 1959 tôi có văn thư bằng Pháp văn gởi từ Paris đến ông Bí thư đảng Cộng sản Liên bang Xô viết là ông Krutchev để bày tỏ cái lủng củng của danh xưng: ĐẢNG CỘNG SẢN. (văn thư nầy không được trả lời, và không thể trả lời được) 1.
Cộng sản là cái gì cũng phải chung: nhân lực, tiền của,
quản trị, hành chánh gom lại trong một tập thể. Nói gọn, Cộng
sản là chung. CÒN 2.
Đảng là tổ chức của một số người cùng lý tưởng, cùng
chính kiến. Có phân biệt đảng viên và không đảng viên. Có Đảng
tất phải có phân ranh, có trong và ngoài. Đảng là chia rẽ. Còn
đảng là còn phân ranh, là còn chia rẽ.
NHƯ VẬY Đảng
Cộng sản là cái gì kỳ lạ vậy? vừa chung (cộng sản) vừa riêng
(đảng).Cái lọng cọng trẹo họng là ở chỗ đó. Ngay từ danh xưng,
mục đích đến cấu trúc, tổ chức đều thật sự lủng củng
sai lầm, khật khùng.
Khi mọi người cùng bình quyền, bình đẳng thì cùng bầu ra
chính phủ, quốc hội, những người thi hành kỷ cương xã hội
chủ nghĩa, hà cớ gì phải lập đảng. Như vậy cần phải dẹp cái
nguồn gốc của mọi tai họa đó là ĐẢNG.
Người Cộng sản cũng đáng thương, họ làm những việc ô
trọc, cướp của giết người mà cứ tưởng là đi giải phóng
những nước không cộng sản. Giáo điều của cộng sản là rập
khuôn theo Do thái giáo, cũng sắt máu, cũng gian ác, cũng đàn áp, cũng
bóc lột, cũng ăn gian nói dối, điêu ngoa đểu cán.
Cũng có nhiều người cộng sản như ông tướng Trần Độ,
v.v..., đã phản tỉnh sau năm ba chục năm theo đảng, sau khi bàn
tay đã nhúng máu đồng bào vô tội được "giải phóng"
về bên kia thế giới. Những loại người nầyï phải thực sự
ý thức họ là những kẻ sát nhân vô liêm sỉ đã đem tai họa
khủng khiếp đến dân tộc Việt nam. Họ phải thực sự phản
tỉnh và cầu xin chúng ta ân xá cho họ. Khi đó người Quốc gia
sẽ rộng mở bàn tay thâu nạp họ, tạo cho họ có cơ hội đái công
chuộc tội. Người Quốc gia chúng ta chỉ chấp nhận họ khi họ
thành tâm phục thiện, cải tà qui chánh, tâm phục khẩu phục, và
họ phải đứng lên đạp đổ cái thể chế man rợ mà họ đã
dựng nên, đã tàn hại quê hương, đất nước, dân tộc. Họ
phải ý thức được những điều mà họ đã làm là hại dân
hại nước.
Người Cộng sản, với thành tích gian ác dã man lươn lẹo,
dùng để cướp chính quyền, nếu thành tâm cải tà qui chánh, thì
phải tự nguyện dập đầu tạ tội trước quốc dân, phải gắng
sức hủy diệt cái chính quyền gian ác mà họ đã dựng lên, lúc
đó người Quốc gia nên tha thứ cho họ, mà như vậy dân tộc
mới thực sự thoát ách Cộng sản, mới có đoàn kết và mới có
được an toàn hạnh phúc, tự do, công bình, nhân ái.
Tôi chủ trương không oán thù người cộng sản nếu họ
biết cải tà qui chánh, nhưng nếu họ tiếp tục ngang ngược mà
phía Quốc gia lấy lại được chính quyền thì phải đem lũ ngoan
cố nầy ra trừng trị theo pháp luật.
Vì không chấp nhận linh hồn, không chấp nhận đầu thai,
cho nên cộng sản cũng như Do thái giáo không biết tiền oan
nghiệp chướng. Chúng hành động hại người bất kể hậu quả,
vì không biết có linh hồn, không biết có nghiệp quả.Chúng lập
luận rằng cách đây 2 thế kỷ chỉ có 1 tỷ người, bây giờ là
6 tỷ, như vậy linh hồn ở đâu mà ra?. Cho nên những người theo
chúng đều đồng ý xử dụng tất cả những thủ đoạn bất nhân
bất nghĩa để giết người lành, người vô tội mà không lo sợ
gì cả. Thực ra chúng không hiểu rằng trái đất của chúng ta
rất "trẻ" chỉ bốn tỷ năm, trong lúc vũ trụ đã có
từ 14 tỷ năm. Và ngoài ra còn những vụ trụ khác hằng tỷ tỷ
năm. Khoa học ngày nay chỉ là những bước đi chập chững non
nớt mà thôi.
Cái nguy hại khủng khiếp nhất là thời kỳ "hậu Cộng
sản". Nếu chúng ta không kíp lo toan thì dân tộc ta sẽ bị
một cổ hai tròng như Nga sô ngày nay: Mafia và tàn dư cộng sản.
Theo tin tình báo chúng tôi được biết từ năm 1986 CIA và Do
thái đã giúp Việt cộng đào tạo xong một số chuyên viên kỹ
thuật mọi ngành ngõ hầu sau nầy sẽ tiếp tục cỡi đầu cỡi
cổ dân chúng Việt nam.
Tình hình đất nước
hiện nay cho thấy dân chúng cơ cực lầm than, màn trời chiếu đất,
trong lúc bọn lãnh tụ xa hoa có cả
tỉ đô la để ở ngoại quốc, chúng ta không ngạc nhiên
về sự vô liêm sỉ của thú rừng, xuất thân "chuyên chính vô
sản".
Các em bé, thanh niên, thiếu nữ bị đem bán như những súc
vật để làm nô lệ cho Kờ me đỏ, Tàu cộng, Đài loan...để
hầu hạ bọn tật nguyền suốt đời. Chủ đích của bọn Giặc
Cờ Đỏ là đạt thành tích nầy khi chúng quyết tâm giải phóng
Miền Nam, và đây chính là chủ trương của bọn Cộng con, hậu
duệ của thành phần chuyên chính vô sản thời ông Hồ tức
là bọn du đãng và ăn mày.
Cái thể chế Mafia hậu cộng sản do CIA đang tạo lập nó vô
cùng thảm khốc không thua gì cộng sản sắt máu Lénine-Staline-Mao-Pol
Pốt. Chúng muốn cướp đoạt tài sản của ai thì cứ bắt nhốt
khổ chủ, khảo tra đến chết, buộc phải nhận tội. Chúng vu cáo
và bắt bớ để làm tiền. Những người bị đưa ra tòa án xét
xử đã được chúng ghim một cây kim vào cổ họng thì không thể
nào tranh cải hay biện bạch nổi. Không biết bao nhiêu người ở
hải ngoại đem nhiều triệu đô la về nước đầu tư, rồi cũng
phải mang đầu máu chạy trối chết về Úc hay Mỹ, chưa bị
giết là may phước lắm rồi. Còn toàn thể dân tộc ta khốn khổ
không chạy đi đâu được thì sao đây ?
8.
LÃNH ĐẠO Tất cả những vấn đề nên trên đây đều nằm trong căn bản Cái thùng rỗng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc lúc nào cũng bô bô ré lên ĐẠO ĐỨC CÁCH MẠNG, trên thực tế chúng làm gì có ĐẠO ĐỨC.Cái lũ cách mạng từ cha ông, từ khởi thủy đến ngày nay và về sau do nguồn gốc cách mạng chuyên chính vô sản luôn luôn mang theo hành trang tiềm tàng trong huyết quản di truyền ăn bám ăn hại du đãng ăn mày phút chốc trở thành quan tòa, cấp chỉ huy, cấp lãnh tụ hiếu sát do bàn tay Mac-xít Lê- nin- nít đào tạo nên. Cái thể chế hiện nay là do đổi mới từ rắn hổ man thành con mãng xà tinh độc hại.
|
TÀI LIỆU THAM KHẢO THÊM: XIN ĐỌC
| LẤY CHÍ NHÂN THAY CƯỜNG BẠO |
| ĐEM ĐẠI NGHĨA THẮNG HUNG TÀN |
| Phần 1 2 3 4 5 6 7 8 |
| Trở lại trang đầu ĐẠI CÁO TRẠNG |
| Trở lại trang nhà BÙI NHƯ HÙNG Homepage |
| |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Nhà xuất bản |
|
|
PRESTIGE EDITION |
|
|
ISBN 2-9805220-5-8 |
|
|
3rd edition 2001 |
|
|
Sách và cước phí 10 mỹ kim |
|
|
BUI NHU HUNG |
|
|
5161 Walkley - suite 22 Montreal - QC - Canada H4V 2M4 |
|
| phone: 514 996 4376 nhuhungbui@yahoo.ca |
|
||||||||||||||||||||