|
V.C "ĐÁNH CHO MỸ
CÚT, NGỤY
NHÀO" và "KHI ĐỒNG
MINH THÁO CHẠY"
với TS
NGUYỄN
TIẾN
HƯNG.
TRƯƠNG MINH H̉A
-
Hai chữ"
tháo chạy" mang ư nghĩa một cuộc chạy trong hổn loạn, hốt
hoảng mà cách hành văn nầy được nhiều người biết qua những bản tin chiến
sự trước 1975 ở miền Nam, thường được báo chí, đài phát thanh, truyền
h́nh tŕnh bày về một trận đánh:"... sau 30 phút giao tranh, Việt Cộng
mở đường máu tháo chạy, bỏ
lại trên chiến trường 50 xác chết, một số được đồng bọn mang đi..". hay
là:" Sau cuộc hành quân vào mật khu...sau 10 phút giao tranh, địch
tháo chạy, bỏ lại nhiều xác chết
và quân trang quân dụng và nhiều tài liệu quan trọng.."
Thật sự th́ đồng minh Hoa Kỳ đă" tháo chạy" hay không?. Một câu
hỏi mà tới giờ nầy, chưa có ai giải đáp một cách ổn thỏa, t́nh lư, kể cả
chính giới Hoa Kỳ qua các nhân vật chóp bu quan hệ trong cuộc chiến Việt
Nam, hiện vẫn c̣n sống như tiến sĩ Henry Kissinger, từng là bộ trưởng
ngoại giao thời tổng thống Richard Nixon..... Tuy nhiên, một nhân vật
có quan hệ nhiều đến những chuyện tối mật giữa hai chính phủ Việt Nam
Cộng Ḥa và Hoa Kỳ trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, đó là tiến sĩ
Nguyễn Tiến Hưng, đă dùng nguyên câu" Khi Đồng Minh Tháo Chạy" để làm đề
tựa cho một quyển sách, được bán và phổ biến khắp trong cộng đồng người
Việt tỵ nạn Cộng Sản, tại các châu lục, nơi mà họ có mặt, được nhiều tờ
báo quảng cáo, kể cả phỏng vấn tác giả trên các đài phát thanh như SBS ở
Úc Châu, truyền h́nh SBTN ở Hoa Kỳ.... cũng như đă được một số người
Việt trong nước biết, đọc qua cơ quan truyền thông của Cộng Sản.
Đương nhiên là quyển sách nầy cũng được đảng Cộng Sản" điều nghiên" rất
kỷ như nhiều quyển sách khác, nhất là người viết là một giới chức cao
cấp trong chính quyền miền Nam; một ghi nhận khác là từ ngày sách được
phát hành, h́nh như chưa nghe nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam lên án là
tác phẩm mang nội dung" cực kỳ phản động", chủ ư xuyên tạc đảng và nhà
nước, luận điệu thường được giới truyền thông quốc doanh tung ra mỗi khi
có những bất lợi cho họ.
Đồng minh Hoa Kỳ, là quốc gia tích cực nhất trong cuộc chiến bảo
vệ vùng đất tự do miền Nam, sau thời gian tham chiến ngăn chận làn sóng
đỏ, đă có những chuẩn bị rút khỏi Việt Nam từ sau trận tổng công kích
tết Mậu Thân 1968, chớ không phải" tháo chạy" trong trận cuối cùng ngày
30 tháng 4 năm 1975. Họ đă chuẩn bị qua cái hội đàm Paris từ 1968 kéo
dài đến ngày 27 tháng 1 năm 1973 th́ coi như đă sẵn sàng không c̣n ủng
hộ một đồng minh, với nhiều lư do, có người cho là: do nhu cầu chiến
lược thay đổi và khi Hoa Kỳ đă nh́n thấy cấp lănh đạo đất nước là tổng
thống Nguyễn Văn Thiệu đă tỏ ra thiếu viễn kiến từ dạo mới lên cầm quyền,
thành lập nền đệ nhị Cộng Ḥa với hiến pháp 1-4-1967. Đúng ra trong
cương vị lănh đạo quốc gia, tổng thống Thiệu đă nh́n thấy vấn đề nầy sau
Mậu Thân và đă có những chuẩn bị để có thể đối phó khi đồng minh áp dụng
kế:" phủ đề trừu tân" là giảm dần sự quan hệ, yểm trợ miền Nam, như lời
khuyên của Nguyễn Trải:
" Biến
cố nhiều th́ suy nghĩ sâu.
Mọi việc lo trước, ắt thành công kỳ"
Thống chế Tưởng Giới Thạch là người nh́n xa, dù có trong tay một chính
quyền khá vững từ năm 1928, nên ông đă lo chuẩn bị một nơi pḥng hờ khi
hữu sự có nơi nương tựa, nên sau năm 1949, tàn quân họ Tưởng vẫn c̣n đất
dung thân, chờ ngày khôi phục giang sơn với:" Đài Loan hải đảo, vạn đại
dung thân" và nay phần nào xảy ra y như câu sấm truyền tụng trong dân
chúng trước 1975:
"
Chừng nào ĐÁ nổi LÔNG ch́m.
ĐỒNG khô, HỒ cạn, búa liềm ra tro".
Nếu ông Thiệu nh́n xa và biết đặt quyền lợi đất nước trên hết, th́ ông
đă có những việc làm thích hợp với những bước chuẩn bị" tiến-thủ" như
xây dựng quân đội, ít nhất cũng có vài mảnh đất dung thân khi hữu sự ở
đảo Phú Quốc, Côn Sơn...th́ có thể không xảy ra thảm trạng 30 tháng 4
năm 1975 và ngày nay, không chừng miền Nam tiến ra Bắc tiếp thu, hoặc
giữ hai nước Việt Nam như Nam-Bắc Triều Tiên. Đương nhiên là cái ngày
đảng Cộng Sản Bắc Việt cáo chung không xa, sau khi quan thầy Liên Sô và
toàn thể khối Cộng đảng Đông Âu tàn hàng" trong ṿng trật tự" và miền
Nam có cơ hội thống nhất đất nước, có thể tránh khỏi t́nh trạng đất nước
ngày nay đang nằm trong ṿng" bắc thuộc thời đại" mà hệ thống đảng và
nhà nước cai trị Việt Nam chỉ là" tập đoàn Thái Thú Trung Cộng GỐC VIỆT".
Ông Thiệu là người thời cơ và có tham vọng cá nhân rất cao, nên
trong cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963, chỉ là viên đại tá, tư
lịnh sư đoàn 5, tham gia đảo chánh, có công rất lớn đối với cái gọi là"
hội đồng quân nhân cách mạng", đánh" quân ta" hay hơn đánh với Việt Cộng
khiến anh em tổng thống Ngô Đ́nh Diệm phải rời dinh và sau đó bị bắt, bị
sát hại hèn hạ, sau đó những người giết anh em tổng thống Ngô Đ́nh Diệm
đă tung ra nhiều quả mù để dư luận không c̣n biết ai là thủ phạm nhằm
chạy tội. Nếu không có cuộc đảo chánh nầy, th́ thể chế chính trị miền
Nam càng vững mạnh qua quốc sách Ấp Chiến Lược; đương nhiên là Cộng Sản
khó t́m được chiến thắng sau cùng, đây là cái tội rất lớn của những kẻ
đảo chánh đối với đất nước nói chung và gia đ́nh chí sĩ Ngô Đ́nh Diệm
nói riêng.
Cái chết của chí sĩ Ngô Đ́nh Diệm và bào huynh Ngô Đ́nh Nhu được
phe đảo chánh đổ thừa cho thiếu tướng Mai Hữu Xuân, thiếu tá Nhung...nhưng
thực ra th́ thủ phạm chính là trung tướng Dương Văn Minh, người chịu
trách nhiệm cầm đầu đảo chánh. Hảy nh́n sự kiện thượng tọa Thích Trí
Quang, lănh đạo khối Phật Giáo Ấn Quang, là người có quan hệ mật thiết
với trung tướng Dương Văn Minh từ lâu, tên Thích Trí Quang là người đóng
góp tích gây ra" pháp nạn cho Phật Giáo" và đại nạn cho dân tộc, nhưng
hắn léo lự, nói trắng thành đen, cho Phật Giáo bị pháp nạn ở miền Nam,
chụp mũ chính phủ đàn áp Phật Giáo, được tên" đại gian tăng" Thích
Nhất Hạnh thổi phồng ở hải ngoại. Sau cuộc đảo chánh 1-11-1963 đến
thời Nguyễn Khánh chỉnh lư, tên Thích Trí Quang đă lợi dụng đàng
sau có khối Phật tử mà hù dọa biểu t́nh, gây áp lực để Nguyễn Khánh giết
đứa em út của nhà chí sĩ Ngô Đ́nh Diệm là Ngô Đ́nh Cẩn. Như vậy, th́ có
thể là trung tướng Dương Văn Minh đă" thừa lịnh thầy" Thích Trí Quang
với cái" công đức vĩ đại", là ư đồ của đảng Cộng Sản để giết cho bằng
được, giết sạch anh em nhà chí sĩ họ Ngô để diệt trừ hậu hoạn và là món
quá vô giá mà tên sư" đầu đỏ" nầy muốn" dâng cho Hồ Chí Minh, lập công
dâng đảng"?.
Như vậy, những Phật tử, tăng ni nào từng ủng hộ, sát cánh với tên Thích
Tri Quang trước năm 1975 với cái goi là" pháp nạn" qua cuộc bạo loạn
miền trung 1966, những cuộc biểu t́nh, tự thiêu, làm suy yếu chính quyền
tự do miền Nam, cũng phải" chia xẻ" nghiệp báo đối với đạo pháp và dân
tộc; nếu vẫn c̣n say mê danh lợi trong cái giáo Hội Phật Giáo quốc doanh
trong nước và đám tay sai" sư về nguồn", không sám hối, tiếp tục gây nên"
đại pháp nạn" do bọn quỷ đỏ gây ra. Một điểm quan trọng là: nếu đám phản
tướng trong cái gọi" Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng" sau khi đảo chánh
thành công, biết kế tiếp quốc sách" Ấp chiến Lược" th́ Việt Cộng
cũng không thể ngóc đầu lên nổi. Đó cũng có thể là dụng ư của trung
tướng Dương Văn Minh, làm theo" mục đích yêu cầu" của đảng Cộng Sản, Hồ
Chí Minh để cho đám du kích, mặt Trận Giải Phóng hồi sinh sau bao năm
nằm im trong hầm bí mật, đói khát với h́nh ảnh" 5 thằng du kích đeo một
tàu đu đủ mà không gảy". Tức là Dương Văn Minh là người" đại ân nhân"
của du kích, Việt Cộng" lập công rất lớn với Cộng Sản nên sau 1975 được
sống thoải mái, sau cùng được đảng cho xuất ngoại, h́nh như cũng được
giao phó cho công tác ǵ đó?
Trong suốt thời gian cầm quyền từ 1967 đến 1975, tổng thống
Nguyễn Văn Thiệu đă không tạo dựng được một hàng ngũ lănh đạo v́ dân v́
nước, đa phần dựa vào gia đ́nh thân hữu, như trường hợp trung tướng
Đặng Văn Quang, là cố vấn an ninh, trung tướng Nguyễn Văn Toàn được
trọng dụng, Hoàng Đức Nhả làm tổng ủy Dân Vận Chiêu Hồi, đại tá Hoàng
Đức Ninh, càng làm bậy càng được thăng quan tiến chức.... Ông Thiệu là
người chỉ biết đến quyền lợi cá nhân, gia đ́nh, bè phái nên khi hữu sự
th́" tháo chạy trước" trong cái tinh thần" được làm vua, thua chạy trước"
mà người đời dùng hai câu thơ để nói về hạng người nầy, đó là sự bất
hạnh của quân dân miền Nam:
" Thời
thái b́nh dựa bệ ăn lương.
Lúc hữu sự đâm đơn xin nghỉ".
Chính v́ ḷng ích kỷ và sự tham quyền lực ấy khi quốc gia đang trên
đà lâm nguy, ở miền Tây tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo đă nh́n thấy nên các vị
lănh đạo như Lê Văn Tập, Lương Trọng Tường huy động tín đồ, thành lập
Bảo An Đoàn vào tháng 10 năm 1974, th́ ông Thiệu đă ra tay trấn áp, dẹp
tan. Nếu lực lượng Bảo An Đoàn được duy tŕ, được trang bị vũ khí, th́
không dễ ǵ Việt Cộng chiến thắng dễ dàng ở vùng 4, đây là lực lượng
quân sự có t́nh thần rất cao, có thể sát cánh tử thủ cùng với quân khu 4
nếu t́nh h́nh bi đát.
Kinh nghiệm chiến trường và những điều đă được chứng minh về sức
mạnh, ḷng quả cảm của quân lực Việt Nam Cộng Ḥa được rèn luyện trong
suốt hơn 20 bảo vệ đất nước và lư tưởng tự do cho vùng đất c̣n lại của
Việt Nam:
-Trận tổng công kích tết Mậu Thân, quân nhân nghĩ phép đến 1/3 quân số,
vũ khí trang bị chưa tối tân (đa số là vũ khí từ đệ nhị thế chiến), thế
mà đă đánh bật nhiều sư đoàn chánh qui Bắc Việt, tiêu diệt đa số cơ sở
nằm vùng, lại bị đánh bất ngờ; chỉ sau thời gian ngắn, quân lực VNCH đă
đẫy lui toàn bộ lực lượng Cộng quân, gây thiệt hại rất nặng nề, gần như
tan hàng nhiều sư đoàn, con số Cộng Quân thiệt hại lên đến 100 ngàn tên
và hơn 5 ngàn tên nằm vùng bị loại ra khỏi ṿng chiến. Sau nầy, chính
những tên tướng chóp bu trong cuộc chiến như Trần Văn Trà, Văn Tiến
Dũng... đều phải nh́n nhận sự thảm bại.
-Trận mùa hè đỏ lửa 1972, riêng tại chiến trường B́nh Long, chỉ có một
sư đoàn 5 do chuẩn tướng Lê Văn Hưng làm tư lịnh, phối hợp với Dù, Biệt
Kích Dù, địa phương quân, nghĩa quân, cảnh sát, công chức... đă đương cự
với nhiều sư đoàn chánh qui Bắc Việt với đại pháo, xe tăng yểm trợ; thế
mà quân ta vẫn giữ vững vị trí, chiến thắng vẽ vang. Làm bạt vía kinh
hồn giặc Cộng với" B́nh Long anh dũng, Trị Thiên kiêu hùng..."
-Trận chiến cuối cùng ở mặt trận Long Khánh, chỉ với sư đoàn 18 do thiếu
tướng Lê Minh Đảo chỉ huy, cùng với vài đơn vị bạn, đă đẫy lui ít nhất 4
sư đoàn chánh qui Bắc Việt, gây thiệt hại nặng, khiến chúng phải thay
đổi kế hoạch, quay sang ngơ Biên Ḥa để tiến vào Saigon.
Vào tháng 2 năm 1975, quân khu 1 và 2 vẫn đứng vững, lúc đó nếu
Cộng Sản Bắc Việt có dốc toàn lực để tấn công, th́ trên nguyên tắc chiến
thuật" biển người" như binh thư" quân tấn công đông hơn 5 lần quân pḥng
thủ", Cộng Sản phải huy động ít nhất từ 3 đến sư đoàn để đánh một. Quân
lực VNCH có 10 sư đoàn bộ binh ( 1,2,3, 5, 7, 9, 18, 21, 23, 25) và có
sư đoàn Dù, Thủy Quân Lục Chiến, liên đoàn 81 Biệt Kách Dù, các liên
đoàn Việt Động quân, địa phương quân, nghĩa quân, cảnh sát.....với hơn 1
triệu tay súng, dù cho Cộng Sản Bắc Việt có muốn tổng tấn công như tết
Mậu Thân, chúng cũng phải tổn thật rất nạng và không chừng tan hàng. Mặt
khác, các đơn vị chánh qui Bắc Việt không rành địa thế, lạng quạng như
trận tết Mậu Thân, khi vào thành thị trở thành mục tiêu lư tưởng cho
quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, các lực lượng bán quân sự, th́ thiệt hại của
họ chắc chắn là không thể nhỏ.
Ông Thiệu là người có tánh nghi
kỵ, luôn luôn lo sợ bị đảo chánh, nên các tướng tài, những người có khả
năng thường bị đẩy đi xa, hay cho" ngồi chơi xơi nước", phí những tài
năng cần thiết cho đất nước trong thời chiến. Điển h́nh như trường hợp
đại tá Nguyễn Mâu,
nguyên là
chỉ huy trưởng ngành Cảnh Sát Đặc Biệt, người từng tóm cổ cụm t́nh báo
chiến lược A 22 với tên Huỳnh Văn Trọng, Vũ Ngọc Nhạ...xâm nhập tận Dinh
Độc Lập.
Trong quyển N.D.B, trang 58 có đoạn nguyên văn như sau:
" Chúng tôi đọc The Phoenix Program do Douglas Valentine, nhà xuất
bản Morrow, 1988, trang 393: The special Branch was up to the job
Wall added" Mau had instituted a training program in 1970, but Khiem
prevented them from getting good quality people, because Mau had
demonstrated the operational capability necessary to pull off a coup.
Not that he was close to truing it but when Thieu listed the
possibilities, Mau was at top. He was smart, charismatic, courageous,
cold blooded, politically minded and he had access to the agency and
troop whp could pull it off.."
(Tạm dịch: Ngành Đặc Biệt đă làm tṛn sứ mạng của ḿnh, ông Wall, nói
thêm. Mâu đă hoạch định một chương tŕnh huấn luyện đặc biệt vào năm
1970 cho hệ thống t́nh báo nhân dân, nhưng Khiêm cho cho hắn tuyển người
tốt v́ hắn tỏ ra có khả năng cần thiết để làm đảo chánh. Không
phải v́ hắn đă toan tính hành sự nhưng khi tổng thống Thiệu liệt kê các
khả năng đảo chánh th́ Mâu đứng hàng đầu. Hắn thông minh, có lư
tưởng, can đảm, máu lạnh, quan tâm đến chính trị và hắn đă có liên hệ
với tổ chức và đơn vị có khả năng khởi phát đảo chánh. ( ngưng trích)
Địch quân nơi chiến trường không nguy hiểm bằng" kẻ thù sau lưng"
là những tên nội tuyến nằm vùng. Trong bất cứ một quân đội, khi cấp chỉ
huy không muốn đánh, th́ dù quân có tinh nhuệ cũng đành thất thủ, rút
lui. Do đó, khi cấp chỉ huy muốn quân ra thua là điều rất dễ, nhất là vị
chỉ huy ấy lại là" tổng tư lịnh quân đội" của quân lực VNCH. Sau thời
gian cầm quyền, ông Thiệu không c̣n được Hoa Kỳ ủng hộ, nên vào những
ngày tháng cuối cùng, trước khi từ giả chính trường qua các áp lực của
Mỹ ( theo như những tin tức trước đây được tung ra). Nếu ông Thiệu là
người có tấm ḷng, tinh thần yêu nước và đương nhiên ông không có ḷng
ích kỷ, th́ không bao giờ" phá nát" quân đội trước khi từ chức, để
nguyên quân đội và lặng lẽ bàn giao cho người khác, có tài lên tiếp tục
con đường bảo vệ đất nước, th́ t́nh h́nh không bi đát, thảm hại, chỉ 55
ngày mà một quân đội hùng mạnh đành tan hàng một cách tức tưởi; đó là
ḷng ích kỷ:" ăn không được ta phá cho hôi", gây ra hậu quả khôn lường
cho đất nước đến ngày hôm nay.
Ông Thiệu xuất thân là một sĩ quan, từ cấp úy ḅ lên cấp tướng,
th́ ông hiểu rất rơ bài học căn bản" đại đội rút lui" ở quân trường và
sau nầy làm chỉ huy đơn vị, việc rút lui là bài học quí giá, rút lui mà
bảo toàn lực lượng và khi cần biến thành phản công. Cho nên việc ông
Thiệu ban ra những lịnh bất nhất, làm tan rả các lực lượng nồng cốt như
Dù, Thủy Quân Lục Chiến, với cái gọi là" tái phối trí lực lượng", tạo
thành cuộc" tháo chạy hổn loạn" biến thành" di tản chiến thuật" tạo điều
kiện cho Cộng quân pháo kích, tấn công, làm chết nhiều thường dân trên
Đại Lộ Kinh Hoàng. Chính hành động phát nát quân đội nầy đă trói chân,
chặt tay trung tướng Ngô Quang Trưởng, thiếu tướng Phạm Văn Phú, đưa đến
thất thủ Saigon.
Ông Thiệu hiểu rất rơ về hoàn cảnh đất nước và cái lư do" sợ Mỹ
giết như tổng thống Diệm", đây là theo tin đồn, v́ đến nay chưa có tài
liệu nào của Hoa Kỳ" giải mật" nói về việc Mỹ muốn giết tổng thống Ngô
Đ́nh Diệm, cố vấn Ngô Đ́nh Nhu cả. Đây cũng có lẽ là" hỏa mù" của đám
tướng tá đảo chánh do trung tướng Dương Văn Minh lănh đạo, tung ra để
chạy tội giết chết vị tổng thống quyết tâm chống Cộng, một ḷng v́ dân
v́ nước. Tuy nhiên cái tin đồ nầy chỉ là cái kế để ông và những người
thân cận thoải mái ra đi, trước khi đất nước lọt vào tay giặc, đó là kế"
kim thiền thoát xác". Trên đời nầy, bất cứ ai cũng không tránh khỏi cái
chết, có những cái chết trung liệt lưu danh thiên cổ như thiếu tá Ngụy
Văn Thà, H.Q 10 trong trận hải chiến Hoàng Sa, cái chết của các tướng
Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên vĩ.... là những
tấm gương trung liệt, nên ông Thiệu sợ chết nhưng sau nầy cũng phải chết
trong thầm lặng và bị hậu thế nguyền rủa. Sau khi miền Nam lọt vào tay
giặc Cộng, chúng tung hỏa mù là ông Thiệu mang theo 16 tấn vàng. Thế mà
ông vẫn" im lặng là vàng" trong thời gian dài, đến khi số vàng đă" hoàn
toàn bị giải phóng" trở thành tài sản riêng của Lê Duẫn và đám lănh đạo
đảng, khi mà phó thủ tướng chính quyền cũ là tiến sĩ Nguyễn Văn Hảo cho
biết. H́nh như ông Thiệu không muốn làm mất ḷng đảng và nhà nước Cộng
Sản, để mưu t́m cái ǵ, là thói đón gió của ông từ lâu.
Trong suốt thời gian sống lưu vong ở xứ người, ông Thiệu hiếm khi
lên tiếng và nhất là hối cải về những việc làm của ḿnh, để miền Nam lọt
vào tay giặc. Trái lại ông c̣n nói một câu vô trách nhiệm:"
Thuyền nhân tỵ nạn không mắc mớ ǵ đến tôi". Thời gian trước khi qua đời,
th́ bỗng nhiên ông Nguyễn Văn Thiệu xông xáo tham gia chính trị, ông bí
mật hội thảo với Bùi Tín, coi là" hội đàm Paris 2" nhằm làm nhịp cầu"
ḥa hợp ḥa giải" bán đứng người Việt hải ngoại lần nữa; năm 1997, ông
Thiệu cho ra đời cái tổ chức mang tên:" Phong Trào Xây Dựng Dân Chủ Và
Tái Thiết Đất Nước", có ra thông báo nhiều nơi, nh́n cái tên phong trào,
đủ biết ông Thiệu muốn và sắp làm ǵ. Tuy nhiên sau đó ông bị
chết bất ngờ tại Hoa Kỳ, ông Thiệu cũng là người chửi Mỹ trước khi" tháo
chạy" và Dương Văn Minh cũng đuổi phái đoàn DAO của Mỹ khi mới lên cầm
quyền để rồi bàn giao cho Cộng Sản; thế như trớ trêu là hai ông đều sang
Mỹ để chết cho sướng và chết an toàn. Không biết những kẻ chống Mỹ điên
cuồng trong bộ chính trị trung ương đảng Cộng Sản, có tên nào muốn qua
Mỹ để được" chết" cho sướng, dù chết ở Việt Nam rẻ hơn rất nhiều.
Quyển" Khi Đồng Minh Tháo Chạy" của tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng có
giá trị về phần tài liệu, trong đó có những h́nh chụp của những nhân vật
thời danh, có quan hệ trực tiếp đến cuộc chiến như: tổng thống
Richard Nixon, bộ trưởng ngoại giao Henry Kissinger....tuy nhiên,
sau khi đọc hết quyển sách, th́ đây là một
tài liệu" thiếu khách quan" được ngầm hiểu đây nhằm binh vực
một cách khéo léo của một người từng được tổng thống Nguyễn Văn Thiệu
ban nhiều đặc ân, xuất ngoại, đi đây đi đó thoải mái; ông là người" đánh
giặc đêm ngày trong pḥng lạnh, hành quân bằng phi cơ phản lực hạng sang
và pháo kích bằng champaign, rượu mạnh.." trên các" chiến trường đi mà
chẳng tiếc ngày xanh" ở những nơi sang trọng, có an ninh chặt chẻ, nên
đất nước không b́nh yên, mà c̣n lọt vào tay giặc. Binh vực cho chủ
tướng bằng cách đổ lổi cho" đồng minh tháo chạy" là điều mà quyển sách
nầy nhắm tới, dù tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng cố gắng thu thập, đưa ra những
tài liệu có lợi cho việc" đổ thừa" và trốn tránh trách nhiệm trước quốc
dân, lịch sử, trước mắt là nạn nhân với hàng trăm ngàn quân nhân cán
chính bị trù dập tù đày nhiều năm trong các trại tù dă man, được che đậy
bằng tên trại cải tạo
Trong cuộc chiến tranh lạnh, với các điểm nóng là Việt Nam, Đài
Loan, Triều Tiên, Đông-Tây Đức. Đồng Minh Hoa Kỳ chỉ
" tháo chạy" tại Việt Nam, là
một sự bất hạnh, nhưng c̣n xem lại. Trước khi trách người, hảy xem lại
ḿnh trước để rút làm bài học sau nầy, có như thế mới giải tỏa những u
ẩn trong cuộc chiến Việt Nam. Một số người cho là: Mỹ v́ quyền lợi mà
bắt tay với Trung Cộng, để bán đứng, bỏ rơi miền Nam, đưa đến kư kết
hiệp định Paris, là giấy khai tử miền Nam, và sau đó cúp quân viện,
khiến miền Nam bị mất...trong khi đó Đài Loan cũng giống như Việt Nam,
Mỹ và Trung Cộng bắt tay nhau, rồi Mỹ nâng đỡ Trung Cộng nhiều thứ, tạo
thế đứng trên chính trường quốc tế....dù Mỹ đă" tháo chạy" khỏi Đài
Loan, và Trung Cộng rất muốn thu hồi cái" tỉnh ly khai nầy" thế mà Mỹ
đâu có bắt tay với Trung Cộng để bán đứng Đài Loan. Lư do là hải đảo nầy
ổn định, đa số dân chúng hết ḷng ủng hộ chính quyền của Trung Hoa Quốc
Dân Đảng, và nhất là Phật Giáo Đài Loan, đa số chỉ chuyên lo tu hành,
phụng sự đạo pháp, nên t́nh h́nh ổn định; Hoa Kỳ không dám xúi dục ai đó
đứng lên đảo chánh để thành lập một chính quyền thân Bắc Kinh để dể mua
bán trong tinh thần" ḥa hợp ḥa giải theo định hướng xă hội chủ nghĩa".
Mỹ cũng không thể hù dọa vị tổng thống nước nầy, như ám sát nếu không
làm theo họ. Trong khi đó ở miền Nam, ông Thiệu hèn nhát, sợ chết, ích
kỷ và nhất là t́nh h́nh rối loạn từ lâu: bên ngoài giặc tấn công, bên
trong đám" giặc thầy chùa" do Thích Trí Quang lănh đạo ngày đêm phá rối.
Bên Công Giáo cũng có" giặc áo đen do nhóm linh mục Chân Tín Nguyễn Ngọc
Lan, Phan Khắc Từ, Trương Bá Cần....", và ngay tại nước Mỹ, những kẻ mạo
danh" yêu chuộng ḥa b́nh" thuộc pḥng trào phản chiến luôn gây rối,
trong chính giới, đa số các chính trị gia đảng Dân Chủ gây áp lực giảm
dần quân viện từ lâu.... th́ Mỹ không tháo chạy sớm cũng là c̣n tốt đấy.
Quyển" khi đồng minh tháo chạy" được coi là một tài liệu lịch sử,
nhưng chỉ mang tính cách cục bộ, khiến nó mất đi rất nhiều điều cần
thiết ắt có và đủ nhằm t́m ra sự thật. Khi mà đồng minh chưa tháo chạy,
th́ tổng thống Thiệu, gia đ́nh, những người thân tín đă" tháo chạy"
trước và sau đó, Vũ Văn Mẫu, thủ tướng của
Dương Văn Minh, là người đuổi cơ quan DAO của Mỹ phải" cút trong 24 giờ"
và sau đó th́ bàn giao cho Cộng Sản, tức là" Ngụy nhào" y như bài thơ
xuân Mậu Thân 1968 của Hồ Chí Minh:
" Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào.
Tiến lên chiến sĩ đồng bào.."
Quyển sách" Khi đồng minh tháo chạy" được ra đời tại Hoa Kỳ nhằm
giải thích những bí ẩn trong cuộc chiến và sự thất thủ miền Nam ngày 30
tháng 4 năm 1975, được một số người đón nhận như một thứ tài liệu lịch
sử; tuy nhiên quyển sách nầy vô t́nh hay
cố ư, làm lợi cho Cộng Sản, nên trang web của tờ Thanh Niên, có lưu trữ"
Khi Đồng Minh Tháo Chạy", là điều thông thường, v́ Việt Cộng không bao
giờ phổ biến bất cứ sách báo, tài liệu nào bất lợi cho họ.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Cộng Sản huênh hoang đưa ra 3 bài học
chính trị với các tiêu đề:
-Đế quốc Mỹ là kẻ thù số một, xâm chiếm nước ta.
-Ngụy quân, Ngụy quyền là tay sai của đế quốc Mỹ.
-Đất nước ta hoàn toàn độc lập, thống nhất, tiến lên xă hội chủ nghĩa.
Ba cái bài học" bá láp" nầy được nhồi sọ từ học
đường, dân chúng và các trại tù cải tạo. Ba bài học đó được lập đi lập
lại nhiều lần như con vẹt, bị đảng bắt buộc thảo luận theo quan điểm"
dắt tay nhau đi theo tấm bản chỉ đường"; trong các trại cải tạo từ Nam
ra Bắc, các tù chính trị phải làm cái gọi là" thu hoạch", viết theo
những ǵ nội trong ba bài học, kèm theo tờ" phê và tự phê"..
Như vậy" khi đồng minh tháo chạy" tức là miền Nam Việt Nam bị"
đế quốc Mỹ" khống chế, cai trị, nên khi họ" tháo chạy" là cái" chế độ
Saigon" sụp đổ". Đó là cái ư nghĩa mà Việt Cộng từng đưa ra thời Hồ
Chí Minh mới chiếm miền Bắc sau hiệp định Geneve 1954, dù năm 1959, ở
miền Nam chưa có quân đội Mỹ, nhưng Hồ ra lịnh cho thành lập đoàn công
tác đặc biệt 559, huy động hàng trăm ngàn nhân công tu sửa con đường ṃn
xuyên ba nước Đông Dương, rồi được mang tên" đường ṃn Hồ Chí Minh"; lúc
đó làm ǵ có Mỹ mà bọn gian manh Cộng Sản hô hào:" đánh Mỹ cứu nước".
Sau khi đệ nhất Cộng Ḥa bị đảo chánh bởi những"phản tướng, phản tá" th́
cái gọi là:
" C̣n trời c̣n nước, c̣n non.
Đánh thắng giặc Mỹ ta xây dựng hơn mười lần qua"
Được chứng minh qua quyển" khi đồng minh tháo
chạy" của tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng. Nếu ông bị tù đày" cải tạo" th́ có
thể không viết cái quyển sách nầy, được coi là đi vào quỷ đạo của đảng
Cộng Sản trong chiến lược bành trướng làn sóng đỏ, được những người Cộng
Sản ngụy trang với tiêu đề" đánh Mỹ cứu nước"
Và ba bài học đó được nhồi nhét hàng ngày trong trường, cơ sở, từ
Mường Tè đến Mống Cái ở miền Bắc và từ Lạng Sơn đến Mũi Cà Mau. Nên
những tên cán ngố, dân chúng vùng nông thông miền Nam... đều tin là" đế
quốc Mỹ xâm chiếm nước ta" cũng giống như" thực dân Pháp cai trị nước ta
bằng sưu cao thuế nặng". Do đó, quyển khi
đồng minh tháo chạy là một tài liệu quí báu đối với đảng Cộng Sản để
chứng minh" cuộc chiến vừa qua là chánh nghĩa", nên ngay cả một người
phụ tá cho ông Thiệu là tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng c̣n công nhận.
Đó là điều làm đau ḷng những người nằm xuống cho quê hương, những người
c̣n lại, sống sót sau cuộc chiến và người dân Việt Nam, khi mà những
người từng có cuộc sống nhung lụa trong cuộc chiến lại đâm sau lưng ḿnh
lần nữa. Do đó, những người có bằng cấp chưa hẳn là có lập trường và
có tấm ḷng, như tiến sĩ Vũ Quốc Thúc nịnh đảng khi toan tính sễ được
Đảng ban bố ân huệ trả lại nhà đất, nên" khi đồng minh tháo chạy" được
coi là cuộc tháo chạy" sự thật" của Mỹ đưa đến sụp đổ miền Nam trong
ṿng 55 ngày và Việt Cộng được khoát lên chiếc áo gấm" chính nghĩa"
trong cuộc chiến xâm lấn miền Nam, dù ai cũng biết đảng Cộng Sản Việt
Nam là tay sai đắc lực của khối Cộng Sản Quốc Tế do Nga, Tàu lănh đạo.
Đồng Minh không tháo chạy như tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng viết trong
cái quyển sách" để đời" của ông; v́ sau cuộc chiến Việt Nam, quan thầy
của những tên cán ngố" đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào" là Liên Sô chính là
những kẻ" tháo chạy" khỏi bộ máy" chính quyền vô sản chuyên chính" và
những kẻ" từ cuộc chiến hôm nay, ta lạy Mỹ gắp mười lần qua" ở Bắc Bộ
Phủ hiện nay. Quân lực Việt Nam cũng không hề thua, bị tan hàng chỉ
v́ tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phá nát quân đội trước khi" tháo chạy" v́
tánh ích kỷ, hẹp ḥi.
Người Việt Nam ngày nay đă trưởng thành về mặt dân trí, nên vấn đề
bằng cấp không c̣n là cái" đỉnh cao trí tuệ" để lắng nghe, kính phục như
ngày xưa. Do đó, giới khoa bảng không nên tự hào có bằng cấp để nói hưu
nói vượn, ai cũng nghe:
" Cử nhân, tiến sĩ tên đề.
Nói, viết bậy bạ, ai nghe chúng mầy"
Nhan nhản trong giới khoa bảng, những tiến sĩ, bác sĩ...có những bài
biết trên Giao Điểm, các tờ báo điện, giấy...cũng khó thuyết phục người
đọc theo họ. Do đó cái học vị Tê-ết của Nguyễn Tiến Hưng cũng khó thuyết
phục người ta tin là" đồng minh Hoa Kỳ" tháo chạy thiệt. Một điều lưu ư
là quyển sách nầy được tờ báo Thanh Niên của đảng và nhà nước lưu trữ
trong trang báo điện tử của họ, một điều thông thường đối với đảng Cộng
Sản, nhất là các cơ quan truyền thông, những tài liệu nào có lợi cho họ
hay được phổ biến rộng rải, trái lại những ǵ bất lợi th́ được bưng bít
như" mèo dấu C.." vậy./.
GIÀ
DỊCH.
Sau
khi đảng Cộng Sản mở cửa để tại cứu nguy, một số người Việt tỵ nạn Cộng
Sản bỗng" lột xác" hiện nguyên h́nh là" Việt kiều", trở về Việt Nam với
dạng" Tam du": du lịch, du dâm, du hư. Nhiều ông già bỏ vợ về cưới gái
nhí, gây bao tan nát gia đ́nh; thậm chí một số sư về nguồn, sau khi về
dự Phật Đản do lũ quỷ vô thần tổ chức, trở qua cũng có" đèo" theo một
tín nữ trẻ, đẹp, ở trong chùa để" tu đạo", luyện thiền Tiếp Hiện...Việt
Cộng chiếm, người bỏ nước ra đi, khi Việt Cộng mở cửa, người quay về,
mang tiền nộp và đồng thời cũng mở cửa nhà để ly dị. Nhiều ông lăo sau
khi lănh vợ nhí, hết thời gian ăn ở theo luật định, bị cắm sừng, đau
điếng. Việt Cộng chính là thủ phạm gây ra tất
cả, nhưng tại người Việt mau quên, tham lợi nhỏ mà tiếp tục bị lọt bẩy,
chớ thực ra Việt Cộng có hay ho ǵ, toàn là" chiêu cũ" cả.
TỀ GIA
chưa trọn, lại TÀ DÊ.
VỌNG MỞ hồi xuân, VỞ MỘNG về.
BỢ VỎ gái thơm, bèn BỎ VỢ.
TÊ DẠI thân già, bởi TẠI DÊ.
THÀ DẦN thịnh nộ THẰNG GIÀ dịch
TẬT DÂM khó bỏ, TÂM GIẬT kề.
TÂM GIÀ thay đổi TÀ DÂM đấy.
DÊ MÀ theo gái, đúng GIÀ MÊ.
TRƯƠNG MINH H̉A.
|