5.  BẰNG  CỚ  

 

  Nguyễn Chí Thiện hải ngoại

   TUYÊN TRUYỀN cho VIỆT CỘNG 

    

Mánh lới tuyên truyền ngầm

                                    vô cùng thâm độc

         

Có vô số lời bàn và ư kíến, nhưng tôi chỉ chọn sự phát biểu của Trạng sư Mă. Lập luận của Trạng sư Mă đanh thép hơn cả, không phải căn cước của người nói là quan trọng, mà chính lư lẽ của ông mang nhiều sắc thái kích động với mục đích gây "phản ứng ngược": đó là siêu lập luận.

Cái lũ con nít học đ̣i bàn chính trị, th́ chẳng hiểu mô tê ǵ cả

C̣n lũ đần th́ cho rằng Trạng sư Mă không có lư lịch rơ ràng thành ra không đáng tin, thế Hồ Chí Minh có bốn năm cái tên, th́ cái tên nào là thật mà nó vẫn giết người được như thường.

   

Thật bất ngờ, có một vị cao niên điện thọai cho tôi nói rất dài gịng mà tôi không thể ghi trung thực từng câu được, sau đây là những ư chính:

1) ông ta tự xưng là Trạng sư tự nguyện (? ! ? !!) bênh vực cho cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ

2) ông cũng là Trạng sư tự nguyện bênh vực cho Bùi Đ́nh Thi

3) tôi phải hỏi danh tính của ông nhiều lần, th́ ông chỉ nói ông họ Mă, ông là Trạng sư Mă

   

 Hộp số của máy điện thọai của tôi ghi là  L-----, cho nên đây là một số viễn liên ngoài Canada và Hoa Kỳ, mà máy hiện số của tôi không xác định số điện thoại của người gọi được. Và ông cũng không cho biết điện thoại cùng  địa chỉ.

 Xin lỗi quí vị tôi nhớ câu nào ghi câu đó, ghi theo ư ông ấy phát biểu, và sắp xếp lại cho có mạch lạc.

Nhiều khi ông tự xưng là Tôi, khi là Ta, Mỗ gia, Lăo gia

C̣n ông gọi tôi, người đang đối thoại với ông ta, bằng : ông, nhà ngươi, các ngươi, chúng bay…đôi khi mỉa mai tôi là nhà đại thông thái họ Bùi !

  

Chung chung, ông ta rất trịch thượng. Nghe giọng nói th́ tôi đoán tuổi ông cở ngoài bảy mươi, thuộc loại "Bắc Di-cư 54".

  

Sau đây là những ǵ ông tuyên bố:

 

Mỗ gia là Trạng sư.  Ta không phải là luật sư vớ vẩn, tốt nghiệp ở các đại học vớ vẩn Harvard, Paris hay Cambridge . Những thằng tiến sĩ, giáo sư, bác sĩ, tướng tá, chính trị gia sọt rác, có mắt không tṛng, đều bị quán gà hết.,..,

Tôi mất kiên nhẫn, và ông biết tôi sắp cúp điện thoại, th́ ông ta vào đề ngay: 

  

1. TRẠNG SƯ của cựu Phó Tổng thống NGUYỄN CAO KỲ

 

Ông ta vào đề ngay :

« Tôi là Trạng sư tự nguyện của Tướng Nguyễn Cao Kỳ. Trong số những người của cái gọi là Cộng đồng Quốc gia Tỵ nạn Cộng sản chỉ có một người thức thời, đó là Tướng Kỳ. Các ngươi hăy nh́n kỹ, cho thật kỹ đời sống dân chúng hai miền Nam và Bắc để chống mắt ếch các ngươi ra mà xem, xem mà không thấy ǵ v́ ngu bỏ mẹ ……. »

 Ông ta nói tràng giang mà tôi xét thấy không có nghĩa ǵ ngoài sự tuyên truyền rẻ tiền cho ông Kỳ và cho cái Xă Hội Chủ Nghĩa, tôi sốt ruột khó chịu bảo ông ta chấm dứt lối nói trịch thượng đó th́ ông ta nói tiếp:

« Lăo gia nêu ra bằng chúng, bằng chứng bằng h́nh ảnh th́ bằng trăm, bằng ngàn những lời buộc tội vu vơ. Nầy ông, ông hăy lấy ba bức ảnh của tên ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện ra xem đi (ông đợi tôi t́m sách Hạt Máu Thơ, khi tôi xác nhận t́m thấy rồi th́ ông ta nói tiếp) ông hăy mở mắt ra xem kỹ đi, ảnh đó nó ghi ngày tháng năm nào?   

Tôi nói : 1958, 1951 và 1959

 (tôi xin in các bức ảnh ra đây để quí vị độc giả có ngay bằng cớ)   

  

  

Ông ta nói :

« Đúng,  1958 và 1959 th́ ai cai trị ở miền Nam ? » 

   

Tôi nói:  « là Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, Tổng Thống Diệm là người anh minh, ái quốc. »

    

Ông ta nói :

« Nhu Diệm mà làm được cái quái ǵ cho dân mà các ngươi tự phụ? tôn sùng, c̣n gọi là anh minh !

« Hăy xem trong ảnh, cảnh sống sung túc của gia đ́nh nầy được no ấm biết bao nhiêu, ở Miền Nam các ngươi có ai bằng được gia đ́nh sung túc nầy không?Dân các ngươi đi ăn mày đế quốc Mỹ, toàn là phồn vinh giả tạo, mà dù có phồn vinh giả tạo cũng không bằng một góc sự thật ghi lại cảnh giàu sang tại miền Bắc dưới sự lănh đạo anh minh của Bác và Đảng, chỉ bốn năm thôi, từ khi nhân dân đánh đuổi được giặc Pháp ngoại xâm năm 1954 với chiến thắng lẫy lừng Điện Biên, trong chỉ bốn năm thôi mà dân chúng được no ấm thế đó! rơ ràng chưa, hỡi lũ mù»

  

Tôi nói : Miền Bắc không có tự do, văn nghệ sĩ bị đàn áp.

  

Ông ta trả lời :

« Làm ǵ có chuyện đó, làm ǵ có Cải cách Ruộng đất

« Làm ǵ có nổi loạn Quỳnh Lưu

« Làm ǵ có đấu tố

«Làm ǵ có đánh tư sản

« Làm ǵ có đàn áp Nhân Văn Giai Phẩm,

« Làm ǵ có Hỏa Ḷ,

« Làm ǵ có thảm sát Mậu thân,

« Làm ǵ có Đại lộ Kinh Hoàng,

« Láo, Láo hết

« Chúng bay tuyên truyền nước Cộng Hoà Xă Hội đói khổ, bị bóc lột, thu mua, cưỡng chế, nhưng

« Hăy xem kỹ gia đ́nh tên phản động, cực kỳ ngoan cố, mà các ngươi gọi là Ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện, năm 1958-1959 gia đ́nh nó sung túc, sung sướng thế mà c̣n đ̣i hỏi ǵ nữa? Có đánh tư sản bao giờ đâu, toàn hàm hồ nói bậy.

« Nay ta xử dụng h́nh ảnh gia đ́nh nó làm bằng chứng để chửi cha các ngươi v́ các ngươi chỉ vu cáo nói gian nói dối. Nó nói ra cái ǵ các ngươi cũng thán phục, nó đi đến đâu tât cả các ngươi cuối đầu đón rước đến đó.

« Trong số những người miền Nam cũ, chỉ có một ḿnh Tướng Nguyễn Cao Kỳ là người duy nhất của nhân dân miền Nam, sau 20 năm dưới sự kiềm kẹp dă man của đế quốc Mỹ, ông ta c̣n đủ thông minh nhận định rơ thành quả tốt đẹp của miền Bắc no ấm sung túc  đưới sự lănh đạo sáng suốt của Bác và Đảng, rơ chưa?  

« Hơn nữa,

« Cựu Phó Tổng Thống đă bảo rằng cuộc chiến tại Việt Nam là A Dirty War, nói đúng ra là Cuộc chiến Dơ dáy, tại sao gọi là dơ dáy v́ người Nam Bộ quá ngu, họ chống lại sự giải phóng dân tộc do Bác Hồ lănh đạo, cũng như có một số người da đen ở các tỉnh bang miền nam nước Mỹ cầm súng bắn lại quân đội miền Bắc trong chiến tranh Nam Bắc ở Hoa Kỳ, chính Bắc quân đến để giải phóng người da đen thoát khỏi nô lệ! 

« Bọn các ngươi xúm nhau chửi Tướng Kỳ, rồi c̣n xúm nhau tung hô vạn tuế tên ngu ngốc phản động là tên gian ác Nguyễn Chí Thiện.

« Tên ngục sĩ cực kỳ phản động Nguyễn Chí Thiện, được an toàn xuất ngoại là nhờ ở chính sách khoan hồng của Đảng thực thi đạo đức cách mạng. Đây là bằng cớ bằng xương bằng thịt, không ai có thể phủ nhận. Rơ chưa?  

« Trước những bằng cớ bằng xương, bằng thịt đó, bằng h́nh ảnh đưa qua ṭa đại sứ Anh rơ ràng, về cuộc sống chênh lệch giữa hai miền Bắc và miền Nam Việt Nam, cuộc sống sung sướng như thế đó ở nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa cho nên khi nh́n bức ảnh đề năm 1958 đó th́ người ngoại quốc ai cũng khâm phục sự ấm no cao sang dưới sự lănh đạo anh minh của Bác Hồ vĩ đại.

« Đến bây giờ mà c̣n chưa giác ngộ, th́ gọi là ǵ, hỡi nhà đại thông thái họ Bùi kia!

« Khi người ngoại quốc nh́n một người đă ở tù 27 năm mà vẫn phương phi th́ họ phải hiểu rằng chính quyền đă thực sự đăi ngộ tù nhân như thế nào.

« Khi người ngoại quốc nh́n bức ảnh ghi năm 1958 đúng với h́nh dáng và tuổi tác của một người sinh năm 1939 như Nguyễn Chí Thiện th́ họ sẽ thấy hợp lư quá rồi: Họ sẽ nh́n thấy tận mắt h́nh ảnh đời sống sung túc tại nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa năm 1958 dưới sự lănh đạo anh minh của Hồ Chủ tịch.

« Sự việc các cộng đồng Người Việt Quốc gia trên toàn thế giới đón rước linh đ́nh ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện đă tạo ra sự khả tín không thể chối căi của các bằng cớ trưng dẫn cho người ngoại quốc thấy rơ t́nh trạng khả quan sung túc của đất nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa.

« Cái thâm ư lựa người như ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện với cái tuổi đó rất thích hợp, chứ đâu có lựa bậy đâu, tại sao mấy người lại không hiểu nỗi, hỡi nhà đại thông thái, thông thái ǵ mà chẳng hiểu ǵ cả .

  Tức quá tôi nói thẳng ra là tôi có tin ở cái tên DỗM Nguyễn Chí Thiện đâu. 

Ông ta nóiGiả tỉ, chỉ giả tỉ thôi, quan điểm của nhà ngươi được đa số người Việt hải ngoại chia sẻ, nhưng đối với các nhà lănh đạo quốc tế th́ rơ ràng nhân chứng Nguyễn Chí Thiện từ 1995 đă được tất cả các hội đoàn người Việt đón rước, hoan hô và công nhận, nhà ngươi đồng ư chứ ? Dù không đồng ư th́ nhà ngươi cũng không thể phủ định được, đúng chưa ? Như vậy chính phủ Hoa kỳ lấy lư do ǵ để nói không có ấm no ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, lấy lư do ǵ để nói không có tự do khi một tên đại ma đầu có thành tích phá hoại cách mạng, có thành tích hành hung nhân viên công lực,  mà không hề bị tra tấn, không hề bị ngược đăi. Như vậy chính phủ của ông Clinton phải dành mọi điều kiện tối ưu cho chính thể Việt Nam hiện hữu. Nói tóm lại sự phê b́nh của các Hội đoàn Người Việt Quốc gia về chính thể VN hiện nay không có cơ sở, bởi chính các Hội đoàn Người Việt Quốc gia là hậu thuẩn to lớn của nhân chứng NCT, người đă dùng tài năng làm thơ  vụn vặt cuả nó để mạ lỵ nặng nề chế độ và lănh tụ. Đứng trước ṭa án, đứng trước pháp luật, đứng trước công lư, th́ lời khai xác định của nhân chứng (không có tra tấn ...), và các h́nh ảnh đời sống sung túc có giá trị khả tín tuyệt đối, c̣n thơ phú hay tiểu thuyết chỉ là sự tưởng tượng phong phú của khối óc th́ không được ṭa án chấp nhận, ṭa án phải bác bỏ những chứng cớ bậy bạ đó.

Tôi nói : Nhưng chúng tôi có những nhân chứng khả kính mà thế giới không thể phủ nhận như vị Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ.....  :

Ông ta nói : « được rồi, được rồi, c̣n vấn đề nầy nữa :         

  

2. TRẠNG SƯ của BÙI Đ̀NH THI

 

Ông ta tŕnh bày tỉ mỉ việc Bùi Đ́nh Thi làm trưởng trại, rồi khi đi Mỹ qua diện HO th́ bị các đồng tù  “ nhận diện và vu cáo là ông Thi đă đánh chết bạn tù, Ở Mỹ ông Thi bị thẩm vấn bởi những kẻ có nợ máu với nhân dân là Mỹ Ngụy. Bọn phản động nầy c̣n bịa đặt đủ thứ tội ác gán cho Bùi Đ́nh Thi, v́ ông Thi là người sớm giác ngộ, có thành tích học tập tốt, thấm nhuần đạo đức cách mạng.” 

  

Tôi nói : “chúng tôi tin lời của Linh mục khả kính Nguyễn Hữu Lễ, chứ không tin ai khác, chính Linh mục Lễ là một trong những người trốn trại, rồi bị bắt lại và bị kỹ luật rất dă man, suưt chết”

  

Trạng sư Mă ré lên:

« Các ngươi có thấy tận mắt các sự việc không, cái mà các ngươi gọi là kỹ luật, làm ǵ có, làm ǵ ông Bùi Đ́nh Thi đánh hôi, đánh chết người, người ta vu oan dá họa cho quản giáo và Bùi Đ́nh Thi

« Tôi không nói là Linh mục Lễ nói láo, nói thêm hay nói sai

« Theo tôi, mấy người trốn trại đi lạc vào rừng nhiều ngày, không c̣n được tiếp tế lương thực đầy đủ như ở trong trại, cho nên khi trốn khỏi trại ở trong rừng nhiều ngày th́ bị đói lă, con người thường hôn mê, mắt mờ, tai ù, chân tay bủn rủn, trở thành mê sảng.

« Hơn nữa muỗi đ̣n xóc bu lại hút hết máu, cơn sốt cao điểm sẽ làm thần trí mê sảng. V́ vậy Linh mục Lễ trông gà hóa cuốc, nói mê, nói sảng chứ có ai đánh ông ta đâu.

« Những vết thương trên người những nạn nhân là do thú rừng gây ra, họ c̣n bị trợt té, chứ nhất định không phải do các quản giáo hay do ông Bùi Đ́nh Thi. Các ông không biết là trong rừng có thú dữ à?

« Nhiệm vụ của ông Bùi Đ́nh Thi là làm cái gạch nối giữa các học tập viên và quản giáo để đôi bên dễ thông cảm nhau. Đảng đă bỏ sức người, sức của ra để giáo huấn Ngụy quân Ngụy quyền thành những công dân tốt.

« Nói quản giáo hay ông Bùi Đ́nh Thi hành hạ, bạc đăi, đánh đập học tập viên là sai, là vu khống, không hề có bằng cớ, không có cơ sở, là nói láo, là lưu manh.”

  

Tôi tức quá, tôi cũng bắt chước kêu tên Trạng sư Mă là ngươi:

“Thế dễ thường nhà ngươi có bằng cớ ?”

  

Trạng sư Mă đáp lại ngay:

« Có chứ, có chứ, có bằng cớ sống mà chính cả mấy triệu người gọi là (ông ta gằn từng tiếng) Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản hoan hô công nhận.

« Mặc dù các học tập viên có nợ máu với nhân dân, nhưng lúc nào Đảng cũng thi hành chính sách khoan hồng để giúp cho họ có tŕnh độ cao, thấm nhuần đạo đức cách mạng để trở thành những công dân tốt. Đảng không bao giờ cho quản giáo tra tấn ai cả, không bao giờ có bạo hành, không bao giờ ngược đăi Ngụy quân Ngụy quyền.

« Tôi xác định những ǵ tôi tuyên bố trên đây là hoàn toàn sự thật.

« Đây nầy: tên đại phản động cuồng nhiệt ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện có bao giờ bị đánh đập đâu, nó đánh cán bộ th́ có, nó bị bắt quả tang đưa tài liệu ra nước ngoài, nó c̣n dùng vũ lực, lên gối đánh gục cán bộ tại ṭa đại sứ Anh. Công an sau đó mới bắt nó, Nhà nước chỉ giam nó lại để cho nó không thể tiếp tục phá rối trị an.

« Hăy nghe chính miệng ngục sĩ của mấy người kể lại và xác nhận là ngay với tội phạm tầy đ́nh như nó mà nó không bị đánh đập bao giờ, th́ làm sao mà quản giáo lại nỡ ḷng nào đánh người trốn trại như Linh mục Lễ. Tội trốn trại và tội đánh gục cán bộ để đưa tài liệu phản động ra nước ngoài, tội nào nặng hơn?

« V́ một tên tội phạm phá hoại chế độ như Nguyễn Chí Thiện mà không bị mảy may tra tấn, hay đánh đập ǵ. Sự thật nầy do chính miệng ngục sĩ thân yêu của các anh nói ra, xác mhận rơ ràng và các anh đă tán dương nó.  Nó c̣n được chính thức xuất ngoại an toàn, th́ không phải chế độ khoan hồng th́ là ǵ?  

« Khi Nhà nước muốn khai thác nó, th́ nhà nước dành cho nó sự đăi ngộ tối đa như thuốc lá, nước trà, bánh ngọt, chứ có ai tra tấn nó đâu. Nó xác định  đường hoàng như vậy mà lũ đần Người Việt Quốc gia c̣n ngoan cố vu cáo chính thể hiện nay là dă man, dă man mà cho tù nhân tội phạm ăn bánh, uống trà tùy thích ?

« Cho nên chúng ta bắt buộc phải khẳng định là không hề có đánh đập, tra tấn đối với các học tập viên đă t́nh nguyện tŕnh diện đi học tập để được hưởng sự khoan hồng của nhà nước.

« Chỉ có ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện là nhân chứng thật, nói thật là nó không bị ngược đăi chi cả

« C̣n tất cả các học tập viên VNCH nói có bị ngược đăi, bị tra tấn, bị bỏ đói, bị bắt đi lao động, đều là nói láo, nói láo là lưu manh, toàn thể một lũ lưu manh.

« Làm ǵ có chuyện Cải cách Ruộng đất

« Làm ǵ có nổi loạn Quỳnh Lưu,

« Làm ǵ có đàn áp Nhân Văn Giai Phẩm,

« Làm ǵ có Hỏa Ḷ,

« Làm ǵ có thảm sát Mậu thân,

« Làm ǵ có Đại lộ Kinh Hoàng,

« Láo, Láo hết

« Tóm lại, tôi cực lực phản bác mọi cáo buộc ông Bùi Đ́nh Thi về những hành vi bạo ngược mà ông ta không bao giờ phạm phải.”  

« Tôi cực lực phản bác mọi cáo buộc Chính thể VNDCCH về những tội trạng ngược đăi, đánh đập, biệt giam, cùm kẹp, bóc lột tù nhân VNCH cũ.

« Hăy so sánh tội trạng và các lời tuyên bố đi, hỡi lũ đần hải ngoại. Người ngoại quốc tin mấy tên thất trận v́ Mỹ ngụy và tay sai tham ô, hay tin lời một ngục sĩ có 27 năm tù, với bạo hành nhân viên công lực, đưa tài liệu ra nước ngoài,  làm thơ mạ lỵ  lănh tụ chế độ mà vẫn phây phây xuất ngoại và chính nó xác nhận nó đánh nữ cán bộ bằng cách lên gối làm cho nữ cán bộ té ngữa, sau đó buộc ḷng ban an ninh phải bắt giam nó, và chính nó đi đâu cũng xác nhận rơ ràng nó không hề bị đánh đập tra tấn ǵ cả, nó chỉ bị thẩm vấn thôi, ngay cả cái gọi là VNCH và ngay cả Mỹ có được khoan hồng đại lượng, đối xử tử tế với can phạm  như nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa Xă hội Chủ Nghiă mà Bùi Đ́nh Thi đă sáng suốt phục vụ. 

Những người gọi là Quốc gia nghe Nguyễn Chí Thiện nói mà c̣n chưa nhận chân ra sự thật th́ có phải là ăn cơm hay ăn ǵ mà ngu thế?”

  

  Tôi giận quá cúp máy v́ không muốn nghe luận điệu rẽ tiền như vậy nữa.     

 

========================================================================================================================

 

Ư KIẾN đặc biệt chí lư về

 Bài BIỆN MINH của Trạng Sư MĂ  

 

 

Sau khi đọc bài Biện Minh của Trạng sư Mă th́ nhiều người chỉ thấy ông ta chỉ là người thích xỏ xiên,

Ông ta chửi xỏ xiên đến lố bịch. Một sự lố bịch cố t́nh.

Ông ta cố t́nh dùng con bài thối Nguyễn Cao Kỳ, Bùi Đ́nh Thi để chửi cha mấy người nhẹ dạ nghe theo tên DỗM, tạo cơ hội cho nó đâm sau lưng Người Quốc Gia mà không biết.

Sự tŕnh bày dài gịng của ông chỉ tóm lại một câu:  

  

<<nếu các anh cho là "Nguyễn Chí Thiện hải ngoại" là THẬT th́ tất cả cái ǵ các anh viết về Việt Cộng Giặc Cờ Đỏ từ 1945 đến nay là SAI nghĩa là toàn bộ Người Quốc gia đều nói sai, nói láo, 

c̣n nếu các anh đă chứng kiến cả triệu triệu tội ác của Việt Cộng đă giết hại nhân dân, đă sát hại hay đày ải tất cả người Quốc gia, th́ các anh phải triệt hạ tên LÁO KHOÉT  "Nguyễn Chí Thiện hải ngoại" này đi. Các anh không có chọn lựa nào khác>>

  

  
Tôi chỉ nghe có một độc giả ré lên: "

Kính thưa Giáo sư: Tên Mă trạng sư nầy hổn láo thật! nó bửa óc mấy thằng Quốc Gia ra, rồi nhét cứt vào, thế mà mấy thằng Quốc gia đó chưa thức tỉnh!"

   

    

  

 

Tôi xác nhận người nói ra câu nầy chưa hề sống ở Miền Nam (VNCH), Ông c̣n nói rằng "Người Quốc Gia chỉ biết có chạy: chạy 1945, chạy 1954, chạy 1975, rồi 1995 chạy theo đít thằng siêu cán bộ Thiện Giả Mạo".

 

Nói một cách khác, những ai đă tạo diễn đàn cho tên DỗM đi tuyên truyền cho VC từ 1995 đến nay, mà chưa thức tỉnh, không đứng ra tiêu diệt nó, th́ là một lũ NGU, làm sao không thua, làm sao không mất nước chứ.

 

=======================================================================================================================

 

  SƯU TẦM TÀI LIỆU về THIỆN DỗM TUYÊN TRUYỀN cho VC  

  

Sau đây tôi sưu tầm ra bài phỏng vấn ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện "hải ngoại" để quí vị thẩm định:

Đi đâu y cũng nói như thế.  

 

 

A)  TÀI LIỆU  số 1 

NSVN 56  

(Nguyệt San Việt Nam , CTHĐ = Công Tử Hà Đông, NCT = Nguyễn Chí Thiện)  

CTHĐ: Xin anh kể vài chuyện chung quanh vụ anh vào Ṭa Đại Sứ Anh ở Hà nội gửi gấm bản thảo Hoa Địa Ngục. Tại sao anh chọn vào Ṭa Đại Sứ Anh mà không chọn vào Ṭa Đại Sứ Pháp? 

NCT: Tôi đă kể chuyện này năm 1995 khi tôi mới sang Hoa Kỳ, nay tôi kể lại. Tôi vẫn có ư định vào Ṭa Đại Sứ Pháp gửi tập thơ nhờ họ mang đi, nhưng Ṭa Đại Sứ Pháp có cái sân rộng bên trong, lại có nhiều người làm trong đó là người Việt. Phần lớn những người này làm việc cho công an. Tôi khó vượt qua được khoảng sân rộng để vào ṭa nhà mà không bị ngăn chặn. Tối ngày 13 tháng Bẩy năm ấy, năm 1979, Ṭa Đại Sứ Pháp mở liên hoan chiêu đăi nhân Ngày 14 Juillet, tôi định lợi dụng lúc quan khách ngoại giao đoàn đến dự liên hoan, khi họ xuống xe tôi trà trộn vào họ để chạy vào sứ quán, hy vọng có quan khách ngoại quốc bọn công an sẽ không dám làm dữ. Tối ấy tôi dắt tập thơ trong bụng, đến nơi thấy không thể vào được v́ xe hơi không đậu ở ngoài đường mà đi thẳng vào trong sân. Tôi chuyển ư định sang Sứ Quán Anh. Ṭa Đại Sứ Anh có sân trước nhỏ hơn, chỉ năm bẩy bước từ cổng là vào đến nhà. Cổng có một tên công an đứng gác. Sáng ngày 16 tháng 7 tôi đi uống cà-phê với anh cháu con bà chị tôi, nó biết tôi sắp liều mạng vào Ṭa Đại Sứ Anh. Khi chia tay tôi bảo nó đi làm đi, mặc cậu, tôi đi bộ đến Ṭa Đại Sứ Anh, khi đi tôi lấy dáng bộ tự nhiên, không trông ngang trông ngửa, không quay nh́n lại đằng sau, nên cháu tôi vẫn dắt xe đạp lẽo đẽo đi theo tôi mà tôi không biết. Từ vỉa hè nh́n vào thấy sứ quán mở cửa, trong cửa có cái b́nh phong che. Tôi tưởng vào đó là tôi gặp ngay nhân viên người Anh của sứ quán, thấy tên công an gác cửa không nh́n ngó tôi chạy luôn vào. Nhưng vào sau b́nh phong tôi thấy một căn pḥng rộng, có cái bàn lớn kê ở giữa pḥng, có ba tên người Việt, hai đàn ông, một phụ nữ, ngồi ở bàn, tôi thấy cánh cửa pḥng bọc da đỏ. V́ tấm b́nh phong che tôi không thấy ba người Việt này, nếu thấy họ tôi đă không chạy vào. Thấy tôi, một tên hỏi:" Đồng chí có chuyện ǵ?" Tôi nói tôi là nhân viên Bộ Ngoại Giao, có việc sang gặp ông Đại sứ. Y hỏi giấy đâu, làm ǵ có giấy, tôi nói tôi vẫn gặp ông Đại sứ luôn, cứ cho tôi gặp ông ấỵ Thấy bại lộ, tôi tạt sang một bên, thấy cái pḥng nhỏ không có cửa, loại pḥng tiếng Pháp là boudoir, trong có một phụ nữ Anh rất trẻ, chỉ ngoài hai mươi, đang đứng chải tóc. Tôi nói tiếng Anh với cô:" Xin cô cứu tôi.." Cô ngạc nhiên nh́n tôi, sợ hăi, tôi nói:" Tôi là người lương thiện, tôi không hại cô, xin cô giúp tôi.." Khi ấy một trong hai tên đàn ông chạy ra ngoài báo động, mụ đàn bà nhào đến ôm tôi, tôi lên gối vào bụng mụ, mụ ngă lăn ra, tôi nhẩy tới lấy hết sức lật cái bàn. Bàn đổ, những đồ vật trên bàn rơi xuống loảng xoảng. Cánh cửa pḥng bọc da đỏ mở ra, ba người Anh từ trong pḥng bước ra. Tôi nói:" Tôi có tài liệu quan trọng gửi quí ông, xin cho tôi vào pḥng.." Tôi lọt ngay vào căn pḥng làm việc đó. Vào pḥng, tôi rút vội tập thơ dắt trong bụng ra, để xuống chân tường sau cánh cửa, để khi cửa mở người nh́n vào sẽ không thấy tập thợ Ba người Anh trở vào pḥng, hai người trẻ tuổi, một ông trạc bốn mươi, họ đóng cửa lại Về sau tôi được biết ông trung niên ấy là vị đại biện lâm thời Ṭa Đại Sứ. Tôi nói với ba ông tôi là tù chính trị, tôi có tập thơ nhờ các ông mang về Luân Đôn, xin đừng đưa nó cho bất cứ người Việt nào ở trong nước. Tôi lấy tập thơ đưa cho ông trung niên. Rồi tôi hỏi các ông có thể cho tôi tị nạn trong ṭa đại sứ được không?

Ông đại biện nói không được, bên ngoài công an đă vây kín ṭa đại sứ. Tôi lại đề nghị cho tôi ngồi trong xe hơi từ trong ṭa đại sứ chạy ra, đến chỗ nào đó tôi sẽ nhẩy xuống, ông đại diện cũng nói không thể được. Tôi lấy bịch thuốc vấn của tôi ra lấy một điếu hút. Lúc ấy tôi có cái bật lửa Zipo đă mất nắp, tôi phải bọc nylon cho xăng khỏi baỵ Mấy ông nh́n ngây cái bật lửa quái dị của tôị Tôi nói nhờ các ông mang tác phẩm của tôi về Anh, trao cho tổ chức người Việt chống Cộng ở bên ấy. Ông đại biện bảo tôi viết tên tuổi, địa chỉ, để lạị Khi tôi cám ơn và từ biệt, tôi bắt tay ba ông, ông đại biện bắt tay tôi bằng cả hai tay, tôi thấy mắt ông có ánh thán phục.

Vừa ra khỏi cổng tôi bị hai công an nắm cổ đi luôn, họ đưa tôi lên xe hơi, chở tôi vào thẳng Hỏa Ḷ. Dù tôi có ngồi xe hơi sứ quán chạy ra cũng không thoát được.  

Vào Hỏa Ḷ tôi bị thẩm vấn ngay. Tôi khai tôi chạy vào sứ quán xin tị nạn, bọn công an trong sứ quán nghe được câu tôi nói lúc đầu với ba người Anh là tôi có tài liệu quan trọng muốn đưa, nên họ vặn hỏi tôi đưa tài liệu ǵ vào Sứ Quán Anh. Tôi nói tiếng Anh của tôi loại giả cầy, tôi nói tôi có chuyện quan trọng muốn nói chứ tôi có nói tài liệu ǵ đâu. Những ngày đầu bọn thẩm vấn rất ngọt với tôi, chúng nói " Anh có đưa tài liệu ǵ cứ nói, chúng ta sẽ lấy lại tài liệu đó cho tổ quốc không bị thịệt hại, chúng tôi hứa sẽ trả tự do cho anh ngaỵ" Tôi vẫn nói tôi không có đưa tài liệu ǵ cả.

Mấy tháng sau đó tôi chờ đợi tin tác phẩm của tôi được xuất bản ở hải ngoại, nếu được xuất bản, bọn công an sẽ biết, chúng sẽ hành tội tôi ngaỵ Ruột tôi như có lửa đốt mà hết tháng này sang tháng khác, không thấy có ǵ mới cả. Tôi vẫn bị gọi ra khai cung nhưng chỉ toàn là hỏi những chuyện vớ vẩn.

Măi đến 16 tháng sau, tháng 10, 1980, lần ấy ra làm việc tôi được đưa vào một pḥng lớn, trong có ba bốn tên công an bự chờ sẵn, tôi hồi hộp biết là có chuyện mớị Lần này họ cho tôi thấy trang thư tiếng Pháp tôi viết trên đầu tập thơ. Lúc ấy tôi biết tác phẩm Hoa Địa Ngục của tôi đă được xuất bản, và đến lúc ấy tôi mới nhận tôi vào sứ quán Anh là để trao cho nhân viên sứ quán tập thơ ấy. Sự việc sau đó diễn ra như tôi đă kể.

Tôi sang Anh Quốc nhiều lần, lần nào tôi cũng đến thăm trụ sở Pen International. ở Luân Đôn. Gặp tôi, những ông bà Văn Bút Anh đều nói họ xấu hổ v́ nhân viên sứ quán của họ năm 1979 đă không bảo vệ tôi, đă không cho tôi được tị nạn trong ṭa đại sứ. Tôi có t́m, và nhờ t́m, ba vị nhân viên sứ quán Anh năm xưa, nhất là ông đại biện, để tôi được cám ơn các ông, nhưng Bộ Ngoại Giao Anh từ chối không tiết lộ danh tính, địa chỉ của ba ông.

CTHĐ: Phản ứng và thái độ của những người cộng sản ra sao khi họ biết anh là tác giả bài thơ "Ngày 19-5.."?  

NCT: Tôi bị bắt ba lần, lần thứ nhất tù từ 1961 đến 1964, lần thứ hai từ 1966 đến 1977, lần thứ ba từ 1979 đến 1991.

Tôi làm thơ, tôi không chép thơ tôi xuống giấy nhưng tôi có đọc thơ tôi cho nhiều người nghe, nhiều người thuộc thơ tôi phổ biến chúng cho những người khác, có người chép thơ tôi xuống giấy. Những thơ này đến tay công an và tôi bị bắt v́ tội sáng tác thơ phản đô.ng. Trong lần bị bắt thứ hai - 1966-1977 - công an hỏi có phải tôi là tác giả bài "Ngày 19-5" không? Tôi chối. Họ cho tôi xem bài thơ, tôi giả vờ ngơ ngác, nói:" Thơ ǵ mà chửi bới thô tục quá.." Tháng 10 năm 1980, tập thơ của tôi được xuất bản ở Hoa Kỳ, có quyển thơ ấy, công an vào Hỏa Ḷ, gọi tôi ra hỏi. Họ cho tôi xem bức thư chữ Pháp viết tay của tôi, tôi nhận đó là chữ tôi, nhận thư đó tôi viết và thơ trong tập là thơ tôi. Họ nghi không phải chỉ toàn là thơ tôi mà trong tập c̣n có thơ của người khác, họ khai thác tôi để bắt những người đó. Họ nói nếu là thơ của tôi, tôi phải thuộc, phải nhớ, tôi nói tôi nhớ hết. Họ yêu cầu tôi chép lại những bài thơ của tôi. Tôi nhận lời. Họ thu xếp một căn pḥng nhỏ trong Hỏa Ḷ, ngày ngày một anh công an trên Bộ vào lănh tôi ra đó ngồi chép thơ. Tôi có trà, thưốc lá, thuốc lào hút thoải mái. Tôi cố t́nh câu giờ, mỗi ngày chép vài bài, kéo dài những ngày được ra ngồi viết để uống trà, hút thuốc, ăn kẹo bánh bồi dưỡng. Anh công an vào lănh tôi cùng ngồi với tôi, nhắc chừng tôi viết, đưa giấy bút, thu những trang tôi viết đem ra. Có lần thấy tôi ngồi lâu quá không viết, anh giục tôi, tôi nói tôi đang nhớ lại, anh mở cặp lấy ra tập thơ tôi, bản đánh máy, mở xem, nhắc tôi:"

Bài "Đảng dậy tôi.." anh chưa chép lại..!" Tôi nói "Đảng đầy tôi," Đảng dậy tôi thế nào được." V́ tôi có trà, thuốc lá nên khi anh công an canh tôi có việc đi ra khỏi pḥng, nhiều anh công an Hỏa Ḷ lợi dụng lẻn vào pḥng tôi uống chạc chén nước trà, hút gỡ điếu thuốc, có những anh xem thơ tôi, nói:" ..Chơi hay quá.." " Anh ghê thật..!", có anh nói :" Anh là dũng sĩ.." Tôi chép lại được chừng 100 bài th́ họ ngưng không bắt tôi ra chép nữa. Khi tôi bị bắt lần thứ hai - 1967-1977” họ không có bằng chứng đích xác bài "Ngày 19-5" là của tôi, nhưng họ biết tôi làm nhiều thơ phản động, họ nói:" Lần trước, để anh ra khỏi tù là một sai lầm lớn của chúng tôi, lần này chúng tôi không phạm sai lầm đó nữa.." Năm 1979, khi nghi tôi vào Ṭa Đại Sứ Anh gửi tập thơ, họ mỉa tôi:" Diêm Vương sẽ xuất bản tác phẩm của anh, giun nó sẽ đọc thơ anh..!" Khi tôi phù thũng, họ cười hỉ hả:" Béo tốt quá nhi??" Họ nói rơ " Đảng không cần giết các anh, các anh sẽ chết trong tù..!" Nếu Đông Âu không tan, Liên Xô không đổ, nếu chủ nghĩa cộng sản không thất bại, tôi chết trong tù thôi, làm sao tôi trở về đời được!  

Bản ghi cuộc hỏi chuyện Tháng Bẩy 2001.

CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG

__________________________________________________________________________________________

__________________________________________________________________________________________     

 

B)  TÀI LIỆU  số 2 

  Xin ghi thêm sau đây là những chi tiết

cuộc phỏng vấn mới nhất của ông Nguyễn Chí Thiện : Thứ tư ngày 10-12-2003  

Radio VNHN Chương tŕnh Thời sự Vương kỳ Sơn Thứ tư ngày 10-12-2003 phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện do Trung Chính tŕnh bày nội dung như sau:  

(có cắt bỏ những câu không cần thiết)

 Hỏi: Sứ Quán Anh có người gát không? Có cổng không? Có sân không ?

Ông NCT: Cửa vào Sứ Quán Anh nằm ngay ở lề đường chứ không có hàng rào hay sân rào. Có người gát nhưng chỉ vớ vẫn thôi, không nghiêm cẩn ǵ

Hỏi: Như thế người ta có thể ra vào dể dàng không?

Ông NCT: Vào được nhưng không ai vào cả v́ vào Sứ Quán Anh để làm ǵ trong giai đoạn đó, nên người dân không ai lai vảng đến đó cả. Chính v́ thế mà tôi bước nhanh vào mà người canh gát không kịp chận lại.

Hỏi: Xin ông cho biết về chi tiết về bước đường của tập thơ khi nó được đưa vào Sứ Quán Anh?

Ông NCT: Tập thơ được Sứ Quán Anh chuyển về Bộ Ngoại Giao Anh, Bộ Ngoại Giao Anh đưa cho Giáo Sư Holly, một học giả người Anh biết rành tiếng Việt. Ông Holly trao 1 bản photocopy cho ông Đổ Văn của đài BBC . Ông Đổ Văn trao cho ông Châu Kim Ngân, ông Châu Kim Ngân chuyển cho ông Hồ Anh Báo Văn Nghệ Tiền Phong (VNTP). Báo Văn Nghệ Tiền Phong trích 1 số bài và đăng dần. Xin lưu ư! Là v́ vấn đề bang giao, Bộ Ngoại Giao chưa muốn xuất bài mà đăng dần. Xin lỗi quư vị ! Bộ Ngoại Giao Anh chưa muốn cho đăng toàn thể tập thơ do dó Bộ Ngoại Giao Anh vẫn giữ lại trang b́a của tập thơ và một số h́nh ảnh đi kèm với bản thảo tập thơ.

Hỏi: Sau khi lọt vào Sứ Quán Anh họ đă tiếp ông như thế nào? Ông bị bắt lại trong trường hợp nào?

Ông NCT: Họ đă tiếp tôi, tôi tŕnh bày chi tiết, nhưng v́ vấn đề bang giao họ không thể cho tôi tị nạn chính trị. Khi tôi trở ra th́ công an vây bắt ngay, và bắt cả đứa cháu của tôi. Tôi bị đưa vào giam ở Hỏa Ḷ. Ở trong Hỏa Ḷ, họ đă đối xữ tử tế với tôi cho ăn uống đàng hoàng, trà đường thuốc lá…v..v.. để yêu cầu tôi viết ra. Mục đích của cộng sản là để điều tra xem tập thơ có phải là của một tập thể hay chỉ là một cá nhân tôi. Nếu tôi ú ớ là họ biết ngay tập thơ của nhiều tác giả. Tôi vừa chép lại vừa nghĩ: nếu ḿnh chép ra hết sớm ngày nào th́ chúng nó sẽ tống giam hành hạ ḿnh sớm ngày đó. Nên tôi chỉ giả bộ ngẫm nghĩ và chép lại dần dần. Nhưng một thời gian cả tháng sau, chúng nó cũng biết đó là những bài thơ riêng của tôi nên chúng tiếp tục giam tôi từ ngày 16-7-1979 .

Hỏi: Thế th́ tại sao Ông Huỳnh Sanh Thông khi dịch ra tiếng Anh lại có tựa đề đúng như ư của tác giả là Flowers From Hell.

Ông NCT: sau khi tập TIếng Vọng Từ Đáy Vực ra đời tại hải ngoại, nhà báo Như Phong Lê Văn Tiến sang Luân Đôn và photocopy màu khoản 10 bảng tốn khá nhiều tiền nên kể từ đó tập thơ có tên chính thức của nó. Ở chổ này, tôi cũng phải nói thêm: tại sao ông Lê Văn Tiến lại phải copy màu làm ǵ cho tốn kém? Khi tôi bắt đầu chép lại tập thơ ở nhà người cháu, v́ hoàn cảnh của tôi lúc đó vừa ra tù, rất nghèo khổ nên có được cây bút nào th́ dùng cây bút đó để viết. Viết càng nhanh càng tốt để khỏi quên rồi chuyển ra ngoài theo kế hoạch của tôi. Do đó, mà có một số bài tôi viết bằng bút đỏ. V́ vậy, mà ông Lê Văn Tiến bắt photocopy màu. 

Hỏi: Trong thời gian ở trong tù, có anh em tù nhân nào biết ông sáng tác thơ ?

Ông NCT: Tôi có gặp một số anh em ở trong tù và có lúc đọc cho một số anh em nghe như Phùng Cung mà tôi đă kể trong tập truyện Hỏa Ḷ. Tôi cũng có gặp ông Đặng Chí B́nh, ông Vơ Đại Tôn, ông Nguyễn Hữu Luyện. Riêng trường hợp Cha Lư th́ tôi có khoát tay Cha và cũng có đọc thơ của tôi cho Cha Lư nghe. Anh em tù cùng trại đểu biết tôi có làm thơ trong hai tập Hoa Địa Ngục.

Hỏi: C̣n tập Hoa Địa Ngục II ? Ông đă sáng tác trong thời gian nào ?

Ông NCT: Tôi đă sáng tác trong những năm tù ở lần thứ ba ở Ḥa Ḷ, ở xà lim B14, ở Trại Ba Sao, cho đến khi tôi được thả ngày 29-10-1991 .

 <