Trung sĩ Vũ Tiến Quang
On 4/2/08, Nieu Tran <dtnieus@comcast.
Anh hùng của quân lực VNCH th́
rất nhiều. Đă có nhiều bài viết về những hùng tướng như Lê Văn Hưng, Nguyễn Khoa
Nam, Lê Nguyên Vỹ,... Nhưng bài này viết về những chiến sĩ oai hùng không tên
tuổi hoặc ít được biết đến của quân lực VNCH ...![]()
Người anh hùng đầu tiên là một chiến sĩ trẻ đă hi sinh khi tuổi đời vừa tṛn 19.
Người chiến sĩ đó chính là Trung sĩ Vũ Tiến Quang, là người đă cùng với Đại tá
Hồ Ngọc Cẩn chiến đấu đến viên đạn cuối cùng vào ngày 30 tháng 4 định mệnh của
dân tộc VN.
|
|||||||||||||
NGƯỜI LÍNH NHỎ
MÀ CHÍNH KHÍ LỚN
Trung sĩ Vũ Tiến Quang
Vũ Tiến Quang sinh ngày 30 thánh 9 năm 1956 tại Kiên Hưng, tỉnh Chương Thiện.
Thân phụ là Hạ sĩ Địa Phương quân Vũ Tiến Đức. Ngày 20 tháng 3 năm 1961, trong
một cuộc hành quân an ninh của quận, Hạ Sĩ Đức bị trúng đạn tử thương khi tuổi
vừa mới 25. Ông để lại bà vợ trẻ với 2 con. Con trai lớn, Vũ Tiến Quang, 5 tuổi.
Con gái tên Vũ Thị Quỳnh Chi mới tṛn một năm. V́ có học, lại là quả phụ tử sĩ,
bà Đức được thu dụng làm việc tại Chương Thiện, với nhiệm vụ khiêm tốn là thư kư
ṭa hành chánh. Nhờ đồng lương thư kư, thêm vào tiền tử tuất cô nhi, quả phụ,
nên đời sống của bà với hai con không đến nỗi thiếu thốn.
Quang học tại trường tiểu học trong tỉnh. Tuy rất thông minh, nhưng Quang chỉ
thích đá banh, thể thao hơn là học. Thành ra Quang là một học sinh trung b́nh
trong lớp. Cuối năm 1967, Quang đỗ tiểu học. Nhân đọc báo Chiến Sĩ Cộng Ḥa có
đăng bài: "Ngôi Sao Sa Trường, Thượng Sĩ Sữa: Trần Minh - Thiên Thần U Minh Hạ".
Bài báo thuật lại: Minh xuất thân từ trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam. Sau khi ra
trường Minh về phục vụ tại Tiểu Đoàn Ngạc Thần (tức Tiểu Đoàn 2, Trung Đoàn 31,
Sư Đoàn 21 Bộ Binh). Mà Tiểu đoàn đang đồn trú tại Chương Thiện. Quang nẩy ra ư
đi t́m người hùng bằng xương bằng thịt. Chú bé lóc cóc 12 tuổi, được Trần Minh
ôm hôn, dẫn đi ăn phở, bánh cuốn, rồi thuật cho nghe về cuộc sống vui vẻ tại
trường Thiếu Sinh Quân. Quang suưt xoa, ước mơ được vào học trường này. Qua cuộc
giao tiếp ban đầu, Minh là một mẫu người anh hùng trong ước mơ của Quang. Quang
nghĩ: "Ḿnh phải như anh Minh".
Chiều hôm đó Quang thuật cho mẹ nghe cuộc gặp gỡ Trần Minh, rồi xin mẹ nộp đơn
cho ḿnh nhập học trường Thiếu Sinh Quân. Bà mẹ Quang không mấy vui vẻ v́ Quang
là con một, mà nhập học Thiếu Sinh Quân rồi sau này trở thành anh hùng như Trần
Minh th́ ... nguy lắm! Bà không đồng ư. Hôm sau bà gặp riêng Trần Minh, khóc
thảm thiết xin Minh nói dối Quang rằng muốn nhập học trường Thiếu Sinh Quân th́
cha phải thuộc chủ lực quân, c̣n cha Quang là Địa Phương Quân th́ không được.
Minh từ chối:
- Em không muốn nói dối cháu. CCháu là Quốc Gia Nghĩa Tử th́ ưu tiên nhập học. Em
nghĩ chị nên cho cháu vào trường Thiếu Sinh Quân th́ tương lai của cháu sẽ tốt
đẹp hơn ở với gia đ́nh, trong khuôn khổ nhỏ hẹp.
Chiều hôm ấy Quang t́m đến Minh để nghe nói về đời sống trong trường Thiếu Sinh
Quân. Đă không giúp bà Đức th́ chớ, Minh c̣n đi cùng Quang tới nhà bà, hướng dẫn
bà thủ tục xin cho Quang nhập trường. Thế rồi bà Đức đành phải chiều con. Bà đến
pḥng 3 Tiểu Khu Chương Thiện, có Trung Sĩ Nhất Cao Năng Hải, cũng là cựu Thiếu
Sinh Quân. Hải lo làm tất cả mọi thủ tục giúp bà. Sợ bà đổi ư th́ ḿnh sẽ mất
thằng em dễ thương. Hải lên gặp Thiếu Tá Lê Minh Đảo, Tiểu Khu Trưởng tŕnh bầy
trường hợp của Quang. Thiếu Tá Đảo soạn một văn thư, đính kèm đơn của bà Đức,
xin Bộ Tổng Tham Mưu dành ưu tiên cho Quang.
Tháng 8 năm 1968, Quang được giấy gọi nhập học trường Thiếu Sinh Quân mà không
phải thi. Bà Đức thân dẫn con đi Vũng Tầu tŕnh diện. Ngày 2 tháng 9 năm 1969,
Quang trở thành một Thiếu Sinh Quân Việt Nam.
Quả thực trường Thiếu Sinh Quân là thiên đường của Quang. Quang có nhiều bạn
cùng lứa tuổi, dư thừa chân khí, chạy nhẩy vui đùa suốt ngày. Quang thích nhất
những giờ huấn luyện tinh thần, những giờ học quân sự. C̣n học văn hóa th́ Quang
lười, học sao cho đủ trả nợ thầy, không bị phạt là tốt rồi. Quang thích đá banh
và học Anh Văn. Trong lớp, môn Anh Văn, Quang luôn đứng đầu. Chỉ mới học hết Đệ
Lục mà Quang đă có thể đọc sách báo bằng tiếng Anh, nói chuyện lưu loát với cố
vấn Mỹ.
Giáo Sư Việt Văn của Quang là Phạm Văn Viết, người mà Quang mượn bóng dáng để
thay thế người cha. Có lần thầy Viết giảng đến câu:
"Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu thủ đan tâm chiếu hăn thanh."
(Người ta sinh ra, ai mà không chết. Cần phải lưu chút ḷng son vào thanh sử.)
Quang thích hai câu này lắm, luôn miệng ngâm nga, rồi lại viết vào cuốn sổ tay.
Trong giờ học sử, cũng như giờ huấn luyện tinh thần, Quang được giảng chi tiết
về các anh hùng: Hoài Văn Vương Trần Quốc Toản, Thánh Tổ của Thiếu Sinh Quân,
giết tươi Toa Đô trong trận Hàm Tử. Quang cực kỳ sùng kính Báo Nghĩa Vương Trần
B́nh Trọng, từ chối công danh, chịu chết cho toàn chính khí. Quang cũng khâm
phục Nguyễn Biểu khi đối diện với quân thù, không sợ hăi, lại c̣n tỏ ra khinh
thường chúng. Ba nhân vật này ảnh hưởng vào Quang rất sâu đậm.
Suốt các niên học từ 1969 - 1974, mỗi kỳ hè được phép hai tháng rưỡi về thăm nhà,
cậu bé Thiếu Sinh Quân Vũ Tiến Quang t́m đến các đành anh trấn đóng tại Chương
Thiện để tŕnh diện. Quang được các cựu Thiếu Sinh Quân dẫn đi chơi, cho ăn quà,
kể chuyện chiến trường cho nghe. Một số ông anh uống thuốc liều, cho Quang theo
ra trận. Quang chiến đấu như một con sư tử. Không ngờ mấy ông anh cưng cậu em út
quá, mà gây ra một chuyện động trời, đến nỗi Bộ Tổng Tham Mưu Việt Nam, Bộ Tư
Lệnh MACV cũng phải rởn da gà! Sau trở thành huyền thoại. Câu chuyện như thế này:
Hè năm 1972, mà quân sử Việt Nam gọi là Mùa Hè Đỏ Lửa, giữa lúc chiến trường
toàn quốc sôi động. Bấy giờ Quang đă đỗ chứng chỉ 1 Bộ Binh. Được phép về thăm
nhà, được các đàn anh cho ăn, và giảng những kinh nghiệm chiến trường, kinh
nghiệm đời. Quang xin các anh cho theo ra trận. Mấy ông cựu Thiếu Sinh Quân,
trăm ông như một, ông nào gan cũng to, mật cũng lớn, lại coi trời bằng vung. Yêu
cậu em ngoan ngoăn, các ông chiều... cho Quang ra trận. Cuộc hành quân nào các
ông cũng dẫn Quang theo.
Trong một cuộc hành quân cấp sư đoàn, đánh vào vùng Hộ Pḥng, thuộc Cà Mau. Đơn
vị Quang theo là Trung Đội Trinh Sát của Trung Đoàn 31. Trung Đội Trưởng là một
Thiếu Úy cựu Thiếu Sinh Quân. Hôm ấy thông dịch viên cho cố vấn bị bệnh, Quang
lại giỏi tiếng Anh, nên Thiếu Úy Trung Đội Trưởng biệt phái Quang làm thông dịch
viên cho cố vấn là Thiếu Úy Hummer. Trực thăng vừa đổ quân xuống th́ hiệu thính
viên của Hummer trúng đạn chết ngay. Lập tức Quang thay thế anh ta. Nghĩa là mọi
liên lạc vô tuyến, Hummer ra lệnh cho Quang, rồi Quang nói lại trong máy.
Trung Đội tiến vào trong làng th́ lọt trận địa phục kích của Trung Đoàn chủ lực
miền, tên Trung Đoàn U Minh. Trung Đội bị một Tiểu Đoàn địch bao vây. Vừa giao
tranh được 10 phút th́ Hummer bị thương. Là người can đảm, Hummer bảo Quang đừng
báo cáo về Trung Tâm Hành Quân. Trận chiến kéo dài sang giờ thứ hai th́ Hummer
lại trúng đạn nữa, anh tử trận, thành ra không có ai liên lạc chỉ huy trực thăng
vơ trang yểm trợ. Kệ, Quang thay Hummer chỉ huy trực thăng vơ trang. V́ được học
địa h́nh, đọc bản đồ rất giỏi, Quang cứ tiếp tục ra lệnh cho trực thăng vơ trang
nả vào pḥng tuyến địch, coi như Hummer c̣n sống. Bấy giờ quân hai bên gần như
lẫn vào nhau, chỉ c̣n khoảng cách 20-30 thước.
Thông thường tại các quân trường Hoa Kỳ cũng như Việt Nam, dạy rằng khi gọi pháo
binh, không quân yểm trợ th́ chỉ xin bắn vào trận địa địch với khoảng cách quân
ḿnh 70 đến 100 thước. Nhưng thời điểm 1965-1975, các cựu Thiếu Sinh Quân trong
khu 42 chiến thuật khi họp nhau để ăn uống, siết chặt t́nh thân hữu, đă đưa ra
phương pháp táo bạo là xin bắn vào pḥng tuyến địch, dù cách ḿnh 20 thước.
Quang đă được học những phương pháp đó. Quang chỉ huy trực thăng vơ trang nả vào
trận địch, nhiều rockets (hỏa tiễn nhỏ), đạn 155 ly nổ sát quân ḿnh, làm những
binh sĩ non gan kinh hoảng. Nhờ vậy mà trận địch bị tê liệt.
Sau khi được giải vây, mọi người khám phá ra Quang lĩnh tới 7 viên đạn mà không
chết: trên mũ sắt có 4 vết đạn bắn hơm vào, hai viên khác trúng ngực, may nhờ có
áo giáp, bằng không Quang đă ô hô ô tai rồi. Viên thứ bẩy trúng...chim. Viên đạn
chỉ sớt qua, bằng không th́ Quang thành thái giám.
Trung Tá J. F. Corter, Cố Vấn Trưởng Trung Đoàn được Trung Đội Trưởng Trinh Sát
báo cáo Hummer tử trận lúc 11 giờ 15. Ông ngạc nhiên hỏi:
- Hummer chết lúc 11:15 giờ mà tại sao tôi vẫn thấy y chỉ huy trực thăng, báo
cáo đến lúc 17 giờ?
V́ được học kỹ về tinh thần trách nhiệm, Quang nói rằng ḿnh là người lạm quyền,
giả lệnh Hummer chỉ huy. Quang xin lỗi Corter. Trung Tá J. F. Corter tưởng Quang
là lính người lớn, đề nghị gắn huy chương Hoa Kỳ cho Quang. Bấy giờ mới ḷi đuôi
chuột ra rằng các ông cựu Thiếu Sinh Quân đă uống thuốc liều, cho thằng em sữa
ra trận.
Đúng ra theo quân luật, mấy ông anh bị phạt nặng, Quang bị đưa ra ṭa v́ "Không
có tư cách mà lại chỉ huy." Nhưng các vị sĩ quan trong Sư Đoàn 21, Trung Đoàn 31
cũng như cố vấn đều là những người của chiến trường, tính t́nh phóng khoáng nên
câu chuyện bỏ qua. Quang không được gắn huy chương, mà mấy ông anh cũng không bị
phạt. Hết hè, Quang trở về trường mang theo kỷ niệm chiến đấu cực đẹp trong đời
cậu bé, mà cũng là kỷ niệm đẹp vô cùng của Thiếu Sinh Quân Việt Nam. Câu chuyện
này trở thành huyền thoại. Huyền thoại này lan truyền mau lẹ khắp năm tỉnh của
khu 42 chiến thuật, Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau, Chương Thiện. Quang
trở thành người hùng lư tưởng của những thiếu nữ tuổi 15-17!
Năm 1974, sau khi đỗ chứng chỉ 2 Bộ Binh, Quang ra trường mang cấp bậc Trung Sĩ.
Quang nộp đơn xin về Sư Đoàn 21 Bộ Binh. Quang được toại nguyện. Sư đoàn phân
phối Quang về Tiểu Đoàn Ngạc Thần, tức Tiểu Đoàn 2, Trung Đoàn 31, Tiểu Đoàn của
Trần Minh sáu năm trước. Thế là giấc mơ 6 năm trước của Quang đă thành sự thật.
Trung Đoàn 31 Bộ Binh đóng tại Chương Thiện. Bấy giờ Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu
Trưởng Chương Thiện là Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Tham Mưu Trưởng Tiểu Khu là Thiếu Tá
Nguyễn Văn Thời. Cả hai đều là cựu Thiếu Sinh Quân cao niên nhất vùng Chương
Thiện bấy giờ (36 tuổi) . Các cựu Thiếu Sinh Quân trong Tiểu Đoàn 2 - 31 dẫn
Quang đến tŕnh diện Anh Hai Cẩn. Sau khi anh em gặp nhau. Cẩn đuổi tất cả tùy
tùng ra ngoài để anh em tự do xả xú bắp.
Cẩn bẹo tai Quang một cái, Quang đau quá nhăn mặt. Cẩn hỏi:
- Ê! Quang, nghe nói mày lĩnh bả;y viên đạn mà không chết, th́ mày thuộc loại
ḿnh đồng da sắt. Thế sao tao bẹo tai mày, mà mày cũng đau à?
- Dạ, đạn Việt Cng th́ không đau. Nhưng vuốt anh cấu th́ đau.
- Móng tay tao, đâu phải vu𓐩t?
- Dạ, người ta nói anh là cọp U Minh Thượng... th́ vuốt của anh phải sắc lắm!
- Hồi đó suưt chết, th𓐗 bi giờ mày ra trận có sợ không?
- Nếu khi ra trận, anh sợ; th́ em mới sợ. Cái ḷ Thiếu Sinh Quân có bao giờ nặn
ra một thằng nhát gan đâu?
- Thằng này được. Th&ế mày đă tŕnh diện anh Thời chưa?
- Dạ, anh Thời Thẹo khôngg có nhà.
Thiếu Tá Nguyễn Văn Thời, Tham Mưu Trưởng Tiểu Khu, uy quyền biết mấy, thế mà
một Trung Sĩ 18 tuổi dám gọi cái tên húy thời thơ ấu ra, th́ quả là một sự phạm
thượng ghê gớm. Nhưng cả Thời lẫn Quang cùng là cựu Thiếu Sinh Quân th́ lại là
một sự thân mật. Sau đó anh em kéo nhau đi ăn trưa. Lớn, bé cười nói ồn ào như
không biết tới những người chung quanh. (Ghi chú: Thiếu Tá Thời, cựu Thiếu Sinh
Quân, gốc người Huế, tính t́nh ôn nhu văn nhă, nhưng rất can đảm, hiện ông định
cư tại Boston, Hoa Kỳ) .
Bấy giờ tin Trần Minh đă đền nợ nước tại giới tuyến miền Trung. Sự ra đi của
người đàn anh, người hùng lư tưởng làm Quang buồn không ít. Nhưng huyền thoại về
Trần Minh lưu truyền, càng làm chính khí trong người Quang bừng bừng bốc lên.
Tại Sư Đoàn 21 Bộ Binh, tất cả các hạ sĩ quan cũng như các Thiếu Sinh Quân mới
ra trường, thường chỉ được theo hành quân như một khinh binh. Đợi một vài tháng
đă quen với chiến trường, rồi mới được chỉ định làm Tiểu Đội Trưởng. Nhưng vừa
tŕnh diện, Quang được cử làm Trung Đội Phó ngay, dù hầu hết cả Tiểu Đội Trưởng
đều ở cấp Trung Sĩ, Trung Sĩ Nhất, mà những người này đều vui ḷng tuân lệnh
Quang răm rắp!
Sáu tháng sau, đầu năm 1975 nhờ chiến công, Quang được thăng Trung Sĩ Nhất,
nhưng chưa đủ một năm thâm niên, nên chưa được gửi đi học sĩ quan. Quang trở
thành nổi tiếng trong trận đánh ngày 1-2-1975, tại Thới Lai, Cờ Đỏ. trong ngày
hôm ấy, đơn vị của Quang chạm phải Tiểu Đoàn Tây Đô. Đây là một Tiểu Đoàn được
thành lập từ năm 1945, do các sĩ quan Nhật Bản không muốn về nước, trốn lại Việt
Nam... huấn luyện. Quang đă được Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn giảng về kinh nghiệm chiến
trường:
"Tây Đô là Tiểu Đoàn cơ động của tỉnh cần Thơ. Tiểu Đoàn có truyền thống lâu đời,
rất thiện chiến. Khi tác chiến cấp Đại Đội, Tiểu Đoàn chúng không hơn các đơn vị
khác là bao. Nhưng tác chiến cấp Trung Đội, chúng rất giỏi. Chiến thuật thông
thường, chúng dàn ba Tiểu Đội ra, chỉ Tiểu Đội ở giữa là nổ súng. Nếu thắng thế,
th́ chúng bắn xối xả để uy hiếp tinh thần ta, rồi hai Tiểu Đội hai bên xung
phong. Nếu yếu thế th́ chúng lui. Ta không biết đuổi theo th́ sẽ dẵm phải ḿn,
rồi bị hai Tiểu Đội hai bên đánh ép. V́ vậy khi đối trận với chúng, phải im lặng
không bắn trả, để chúng tưởng ta tê liệt. Khi chúng bắt đầu xung phong th́ dùng
vũ khí cộng đồng nả vào giữa, cũng như hai bên. Thấy chúng chạy th́ tấn công hai
bên, chứ đừng đuổi theo. C̣n như chúng tiếp tục xung phong ta phải đợi chúng tới
gần rồi mới phản công."
Bây giờ Quang có dịp áp dụng. Sau khi trực thăng vận đổ quân xuống. Cả Đại Đội
của Quang bị địch pháo chụp lên đầu, đại liên bắn xối xả. Không một ai ngóc đầu
dậy được. Nhờ pháo binh, trực thăng can thiệp, sau 15 phút Đại Đội đă tấn công
vào trong làng. Vừa tới b́a làng, Thiếu Úy Trung Đội Trưởng của Quang bị trúng
đạn lật ngược. Quang thay thế chỉ huy Trung Đội. Trung Đội dàn ra thành một
tuyến dài đến gần trăm mét. Đến đây th́ phi pháo không can thiệp được nữa, v́
quân hai bên chỉ cách nhau có 100 mét, gần như lẫn vào nhau. Nhớ lại lời giảng
của Cẩn, Quang ra lệnh im lặng, chỉ nổ súng khi thấy địch. Ngược lại ngay trước
mặt Quang, khoảng 200 thước là một cái hầm lớn, ngay trước hầm hai khẩu đại liên
không ngừng nhả đạn. Quang ghi nhận vị trí hai khẩu đại liên với hai khẩu B40 ra
lệnh:
"Lát nữa khi chúng xung phong th́ dùng M79 diệt hai khẩu đại liên, B40, rồi hăy
bắn trả."
Sau gần 20 phút, th́nh ĺnh địch xả súng bắn xối xả như mưa, như gió, rồi tiếng
hô xung phong phát ra. Chỉ chờ có thế, M79 của Quang khai pháo. Đại liên, B40 bị
bắn tung lên, trong khi địch đang xung phong. Bấy giờ Trung Đội của Quang mới
bắn trả. Chỉ một loat đạn, toàn bộ p̣ng tuyến địch bị cắt. Quang ra lệnh xung
phong. Tới căn hầm, binh sĩ không dám lại gần, v́ bị lựu đạn từ trong ném ra.
Quang ra lệnh cho hai khẩu đại liên bắn yểm trợ, rồi cho một khinh binh ḅ lại
gần, tung vào trong một quả lựu đạn cay. Trong khi Quang hô:
- Ra khỏi hầm, dơ tay lên đầu! Bằng không lựu đạn sẽ ném vào trong!
Cánh cửa hầm mở ra, mười tám người, nam có, nữ có, tay dơ trên đầu, ra khỏi hầm,
lựu đạn cay làm nước mắt dàn dụa.
Đến đây trận chiến chấm dứt.
Th́ ra 18 người đó là Đảng Bộ và Ủy Ban Nhân Dân của Huyện Châu Thành Cần Thơ.
Trong đó có viên Huyện Ủy và viên Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Huyện.
Sau trận này Quang được tuyên dương công trạng trước quân đội, được gắn huy
chương Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu. Trong lễ chiến thắng giản dị,
Quang được một nữ sinh trường Đoàn Thị Điểm quàng ṿng hoa. Nữ sinh đó chính là
Nguyễn Hoàng Châu, 15 tuổi, học lớp Đệ Ngũ. Anh hùng với giai nhân xưa nay
thường dễ cảm nhau. Quang, Châu yêu nhau từ đấy. Họ viết thư cho nhau hàng ngày.
Khi có dịp theo quân qua Cần Thơ, thế nào Quang cũng gặp Châu. Đôi khi Châu táo
bạo, xuống Chương Thiện thăm Quang. Mẹ Quang biết chuyện, bà lên Cần Thơ gặp cha
mẹ Châu. Hai gia đ́nh đính ước với nhau. Họ cùng đồng ư: Đợi năm tới, Quang xin
học khóa sĩ quan đặc biệt, Châu 17 tuổi th́ cho cưới nhau.
Nhưng mối t́nh đó đă măi măi đi vào lịch sử...
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, TT Dương Văn Minh phát thanh bản văn ra lệnh cho quân
đội Việt Nam Cộng Ḥa buông súng đầu hàng. Tất cả các đơn vị quân đội Miền Nam
tuân lệnh, cởi bỏ chiến bào, về sống với gia đ́nh. Một vài đơn vị lẻ tẻ c̣n cầm
cự. Tiếng súng kháng cự của các đơn vị Dù tại Sài G̣n ngừng lúc 9 giờ 7 phút.
Đúng lúc đó tại Chương Thiện, Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng là Đại tá Hồ Ngọc
Cẩn đang chỉ huy các đơn vị thuộc quyền chống lại cuộc tấn công của cộng quân
th́ lệnh của Dương Văn Minh truyền đến. Các Quận Trưởng chán nản ra lệnh buông
súng. Chỉ c̣n tỉnh lỵ là vẫn chiến đấu. Đại tá Hồ Ngọc Cẩn ra lệnh:
"Dương Văn Minh lên làm Tổng Thống là trái với hiến pháp. Ông ta không có tư
cách của vị Tổng Tư Lệnh. Hăy tiếp tục chiến đấu."
Nhưng đến 12 giờ trưa, các đơn vị dần dần bị tràn ngập, v́ quân ít, v́ hết đạn,
v́ mất tinh thần. Chỉ c̣n lại Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu. Trong Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu, có
một Đại Đội Địa Phương Quân cùng nhân viên Bộ Tham Mưu. Đến 13 giờ, lựu đạn, đạn
M79 hết. Tới 14 giờ 45, th́ đạn hết, làn sóng cộng quân tràn vào trong Bộ Chỉ
Huy. Cuối cùng chỉ c̣n một ổ kháng cự từ trong hầm chiến đấu, nơi đó có khẩu đại
liên. Một quả lựu đạn cay ném vào trong hầm, tiếng súng im bặt. Quân Cộng Sản
vào hầm lôi ra hai người.
Một là Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng và một Trung Sĩ mới
19 tuổi. Trung Sĩ đó tên là Vũ Tiến Quang.
Bấy giờ là đúng 15 giờ ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Kẻ chiến thắng trói người chiến bại lại. Viên Đại Tá Chính Ủy của đơn vị có
nhiệm vụ đánh tỉnh Chương Thiện hỏi:
- Đ.M. Tại sao có lệnh đ#7847;u hàng, mà chúng mày không chịu tuân lệnh?
Đại Tá Cẩn trả lời bằng nụ cười nhạt.
Trung Sĩ Quang chỉ Đại Tá Cẩn và nói với viên Đại Tá Chính Ủy:
- Thưa Đại Tá, tôi không bi𓎳t có lệnh đầu hàng. Ví dù tôi biết, tôi cũng vẫn
chiến đấu. V́ anh ấy là cấp chỉ huy trực tiếp của tôi. Anh ra lệnh chiến đấu th́
tôi không thể căi lệnh.
Cộng quân thu nhặt xác chết trong, ngoài Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu. Viên Chính Ủy chỉ
những xác chết và nói với Đại Tá Cẩn:
- Chúng mày là hai tên ngụy ác ôn nh&ất. Đ.M, chúng mày sẽ phải đền tội.
Đại Tá Cẩn vẫn không trả lời, vẫn cười nhạt. Trung Sĩ Quang ngang tàng:
- Đại Tá có lư tưởng ca Đại Tá. Tôi có lư tưởng của tôi. Đại Tá theo Karl Marx,
theo Lenin; c̣n tôi, tôi theo vua Hùng, vua Trưng. Tôi tuy bại trận, nhưng tôi
vẫn giữ lư tưởng của tôi...Tôi không gọi Đại Tá là tên Việt Cộng. Tại sao Đại Tá
lại mày tao, văng tục với chúng tôi như bọn ăn cắp gà, phường trộm trâu vậy?
Phải chăng đó ngôn ngữ của Đảng Cộng Sản?
Viên Đại Tá rút súng kê vào đầu Quang:
- Đ.M. Tao hỏi mày, bây giờ th́́ mày có chính nghĩa hay tao có chính nghĩa?
- Xưa nay súng đạn trong taay ai th́ người đó có lư. Nhưng đối với tôi, tôi học
trường Thiếu Sinh Quân, súng đạn là đồ chơi của tôi từ bé. Tôi không sợ súng đâu.
Đại Tá đừng dọa tôi vô ích. Tôi vẫn thấy tôi có chính nghĩa, c̣n đại Tá không có
chính nghĩa. Tôi là con cháu Hoài Văn Vương Trần Quốc Toản mà.
- Đ.M. Mày có chịu nhận mày là tên Ngụy không?
- Tôi có chính nghĩa th́ tôi không th&ể là Ngụy. C̣n Cộng quân dùng súng giết dân
mới là Ngụy, là giặc cướp. Tôi nhất quyết giữ chính khí của tôi như Bảo Nghĩa
Vương Trần B́nh Trọng, như Nguyễn Biểu.
Quang cười ngạo nghễ:
- Nếu Đại Tá có chính nghĩ;a tại sao Đại Tá lại dùng lời nói thô tục với tôi? Ừ!
Muốn mày tao th́ mày tao. Đ.M. tên Cộng Sản ác ôn! Nếu tao thắng, tao dí súng
vào thái dương mày rồi hỏi: Đ.M. mày có nhận mày là tên Việt Cộng không? Th́ mày
trả lời sao?
Một tiếng nổ nhỏ, Quang ngă bật ngửa, óc phọt ra khỏi đầu, nhưng trên môi người
thiếu niên c̣n nở nụ cười.
Lúc Quang vừa ngă xuống th́ trong đám đông dân chúng ṭ ṃ đứng xem có tiếng một
thiếu nữ thét lên như xé không gian, rồi cô rẽ những người xung quanh tiến ra ôm
lấy xác Quang. Thiếu nữ đó là Nguyễn Hoàng Châu. Em gái Quang là Vũ Thị Quỳnh
Chi đă thuê được chiếc xe ba bánh. Cô cùng Nguyễn Hoàng Châu ôm xác Quang bỏ lên
xe, rồi bọc xác Quang bằng cái Poncho, đem chôn.
Chôn Quang xong, Châu từ biệt Quỳnh Chi trở về Cần Thơ. Nhưng ba ngày sau, vào
một buổi sáng sớm, Quỳnh Chi đem vàng hương, thực phẩm ra cúng mộ anh th́ thấy
Châu trong bộ y phục trắng của nữ sinh, chết gục bên cạnh. Mặt Châu vẫn tươi,
vẫn đẹp như lúc sống. Đích thân Quỳnh Chi dùng mai, đào hố chôn Châu cạnh mộ
Quang.
Giấc mộng của Quang là được nhập học trường Thiếu Sinh Quân, rồi trở thành anh
hùng. Giấc mộng của Châu là được chết, được chôn cùng huyệt mộ với người yêu.
Nhưng người ta có thể hiểu rằng: Quang thỏa măn nở nụ cười v́ mối t́nh trọn vẹn.¨
| NHẬN ĐỊNH Giết binh sĩ đă đầu hàng là một trọng tội theo Qui Ước Geneva 1949 ấn định qui chế tù binh nhất là "Kẻ chiến thắng trói người chiến bại lại". th́ không được sát hại. Cho nên "viên Đại Tá Chính Ủy" là kẻ sát nhân chiếu theo luật lệ hiện hành. Trích: ARTICLE 3. - En cas de conflit armé ne
présentant pas un caractère international et surgissant sur le
territoire de l'une des Hautes Parties contractantes, chacune des
Parties au conflit sera tenue d'appliquer au moins les dispositions
suivantes : . . . . . .
|