|
Những ḍng nước mắt màu đen
của
Dân Tộc
Vơ
Đại Tôn
(Indonesia-Singapore).
Chiều trên đảo Galang..
Nắng chưa tắt và hơi gió biển từ xa thổi vào lành lạnh,
dường như có mùi muối mặn. Chúng tôi trong phái đoàn Văn Khố
Thuyền Nhân, mỗi người mang một tâm trạng riêng nhưng cùng
chung một tâm nguyện, âm thầm thắp nhang cắm trên các mộ bia
hoang tàn. Nhiều mộ bia đă bị đập phá, gạch đá nằm lăn lóc,
cỏ cháy vàng khô. Nhiều tấm bia đă phai mờ chữ khắc, nhiều
tấm bia không có năm sinh, chỉ ghi ngày chết. Tất cả, tất cả
đều im lặng, hoang vu, ngậm ngùi.. Trên bục đá cao c̣n sót
lại một cột cổng bằng xi-măng vào nghĩa trang, màu sơn trắng
đă thành rong rêu loang lổ, ai đă sơn thêm ba sọc màu đen từ
trên xuống dưới, thành lá cờ tang của Tổ Quốc, bơ vơ nơi xứ
người. Trông thật ảm đạm, đ́u hiu, tôi nghĩ đến những ḍng
nước mắt màu đen của Dân Tộc hôm qua và hôm nay. Tôi cúi đầu
khấn nguyện, cắm nhang trên những nấm mộ vô danh, và tôi
đang khóc trong ḷng. V́ tuổi già leo dốc cao, và v́ quá xúc
động trước cảnh tượng điêu tàn hoang sơ này, tôi chợt cảm
thấy ḿnh ngộp thở, vội trao lại bó nhang đang bùng khói cho
người bạn đồng hành trong đoàn, từ Mỹ qua. “Anh cắm nhang
tiếp giùm tôi đi, tôi chóng mặt quá!”. Tôi đến ngồi bên
cạnh một mộ bia đă bị đập vụn, nghĩ về thảm trạng của cả một
trời quê hương, bên kia bờ biển Đông, và nghĩ đến những
người đă chết bên này đại dương.
Dưới chân nghĩa trang, dọc theo con đường ṃn, có một khu
rừng. Một tấm bảng chỉ
đường ghi bằng tiếng Anh : “Body Tree”. Trong lùm cây, có
một cây đa già buông nhánh và rễ xuống tận đất. Có người nói
đấy là cây bồ đề, và bảng chỉ
đường “Body Tree” có nghĩa là khu cây bồ đề. Nhưng sự thật
không phải như vậy.
Dưới gốc cây có dựng ba kệ bàn thờ nhỏ
có mái che như cái “trang” bằng gỗ sơn màu đỏ. Thuyền nhân
trên đảo trước đây và dân làng địa phương gọi là
“Miếu Ba Cô”. Vài anh em trong phái đoàn, đă từng sống trên
đảo này, kể lại cho tôi nghe là có
ba cô gái trên đường vượt biển đă bị hải tặc hăm hiếp, khi
đến được trại tỵ nạn trên đảo đă quá tủi nhục và uất hận, ra
treo cổ tự tử trên cành cây đa vào ban đêm. Trong ba người,
có hai chị em ruột tuổi c̣n nhỏ. Đồng bào tỵ nạn trên đảo đă
lập miếu thờ và dân làng địa phương
cho đến nay vẫn c̣n ǵn giữ nơi này, tin tưởng là chốn linh
thiêng. Tôi nghĩ đến tấm bảng chỉ
đường “Body Tree”, có lẽ là nơi “Cây treo xác người” chứ
không có nghĩa là cây bồ đề. Tôi lặng người, đứng nh́n khu
miếu hoang vu này, ngậm ngùi nghĩ đến thân phận của những
người con gái Việt Nam, vào lứa tuổi con-em của tôi, đă theo
gia đ́nh vượt biển t́m Tự Do, để rồi phải chết trong cảnh
oan khiên. Hương lạnh hoang tàn, cô
đơn nghiệt ngă. Không biết thân nhân của những người con gái
đau thương này, đă
được định cư tại một nơi nào đó trên thế giới tự
do, có bao giờ trở lại để thắp một nén nhang cầu nguyện ?
Anh em trong Văn Khố Thuyền Nhân có ghi lại chi tiết về
những cái chết tận cùng khổ nhục này của các cô gái Việt
Nam, nhưng tôi chỉ viết lại cảm xúc của riêng tôi vể cảnh
tượng. Tôi lại nh́n ra biển khơi và thấy hiện ra căn nhà
nghỉ mát đồ sộ nguy nga của con gái tên thủ tướng việt cộng
Nguyễn Tấn Dũng trên bờ biển Nha Trang mà tôi đă thấy h́nh
đăng trên báo chí hải ngoại mới đây. Căn nhà
nghỉ mát của “con gái siêu đại gia tư bản đỏ” này, ở Nha
Trang, và cái ‘Miếu ba Cô” hoang vu
trên đảo Galang chiều nay, là nghịch cảnh có thực trong cơi
đời này. Nghịch cảnh giữa những người con gái Việt Nam, đang
sống và
đă chết bên bờ biển Đông, trong hàng triệu nghịch cảnh giữa
ḷng Dân Tộc. Những người nào c̣n chút lương tâm, luôn cả
nhân loại nếu c̣n lương tri, sẽ tự t́m ra câu trả lời v́ sao
? Trong thời đại này, theo thời gian và theo vị kỷ của con
người, có lẽ hai chữ “lương tâm” đang nằm im trên trang giấy
trong tự
điển.
Ngồi trên xe rời xa đảo trên đường về lại thị trấn quận hạt
Batam, tôi nghĩ thêm được những câu kết trong bài trường thi
“Hồn Ca Trên Biển Đông” mà tôi đang “viết” trong đầu về linh
hồn những người đă chết với những nấm mô
điêu tàn :
Hồn măi c̣n đây, dù bia mộ hoang vu
Không tên tuổi – sá
ǵ tên với tuổi !
Dù xác thân đă ḥa chung cát bụi
Biển Đông c̣n - Hồn măi sống thiên thu !
Năm 2005, Hà Nội đă làm áp lực với các chính phủ Mă Lai và
Nam Dương để đập phá các tấm bia tưởng niệm Thuyền Nhân đă
chết trên biển Đông, và bây giờ, năm 2009, khi chúng tôi đến
đây, Hà Nội vẫn tiếp tục yêu cầu chính quyền Nam Dương đóng
cửa các khu di tích, xóa bỏ tất cả dấu vết Thuyền Nhân trên
các đảo ! Bạo lực và hận thù của một chế độ từ bên kia bờ
đại dương đang vói tay qua sóng nước trùng khơi để hủy bỏ
chứng tích tội ác của họ, trên những ngọn đồi xứ lạ, nghĩ
rằng rồi đây nhân loại sẽ không c̣n thấy những di tích tang
thương này của Dân Tộc Việt Nam. Rồi đây, những bia mộ hoang
tàn c̣n sót lại này, rồi đây “Miếu Ba Cô” tịch liêu này, có
c̣n không ? Tôi nh́n lên trời cao, gió chiều thổi đám mây
trắng bay về cơi mênh mông vô
định. Ḷng tôi đang quấn khăn tang như màu mây trắng… Tôi
nghĩ đến thân phận Dân Tộc của tôi, vong linh những thuyền
nhân đă chết, và h́nh ảnh các cô gái Việt Nam treo cổ trên
cành cây đa nơi xứ người ! Một trang sử màu đen loang lổ
những vệt máu khô.
Trích từ một
chuyện do ông
Vơ Đại Tôn
kể
Chiều Geyland, Singapore.
16.10/2009.
From: tuanle72@gmail.com <tuanle72@gmail.com>
Subject: [PhoNang] Vo Dai To^n: CHẮC MÁ TAO MỪNG LẮM
To: "phonang" <PhoNang@yahoogroups.com>
Received: Wednesday, October 21, 2009, 2:32 AM |