|
I. ĐẠI
CƯƠNG
Nhất Linh
Nguyễn Tường Tam là Thái Sơn Bắc Đẩu của nền văn học cận đại của đất
nước gồm cả hai khía cạnh tinh thần dân tộc và sự nghiệp văn chương.
"Văn dĩ tải
đạo" lồng trong những truyện ngắn cũng như dài, Nhất Linh cùng
Khái Hưng đă sáng tạo ra những cốt truyện chân t́nh, đượm màu sắc
đấu tranh giành độc lập, bài trừ phong tục mê tín dị đoan cổ hủ để
hướng dẫn xă hội đến một quan niệm sống tân tiến
lành mạnh và khoa học.
Văn phong của họ lại vô cùng trong sáng b́nh dị (không có nhét vào
những điển tích như các áng văn trước kia) Do đó
mà các tác phẩm trong sáng của Tự Lực Văn Đ̣an là kim chỉ nam cho một xă hội
lành mạnh và đạo đức của thời đại
(trong thời kỳ ṭan cơi Đông Dương c̣n bị Pháp cai trị) . Ngay cả cái tên Tự Lực Văn Đ̣an
cũng
đă nói lên hoài vọng bao quát của những người chủ trương.
Ông là cây cột
trụ của Việt Quốc, một khuôn mặt vĩ đại của tinh thần Quốc Gia
thuần túy cao cả. Đối với thanh niên
trong thập niên 60, ông như là một kim chỉ nam, một
huyền thoại của lịch sử.
Do đó mà cái
chết đau thương của ông Nguyễn Tường Tam là một đ̣n chùy ngàn cân
đánh vào chế độ Ngô Đ́nh Diệm.
Cái chết nầy
là một tiếng chuông báo động cho sự an nguy của chế độ và cho đất
nước.
Cái
chết của ông cùng với tờ Di Mệnh đau thương đă minh chứng chế độ độc
tài Ngô Đ́nh Diệm "chà đạp mọi thứ tự do" là một
phán quyết nặng
nề về chế độ khi họ cho đ̣i ông ra tŕnh diện tại ṭa án
quân sự.
Ngày mai phải
tŕnh diện tại ṭa án, th́ hôm nay ông dă chọn cho ḿnh cái
chết bằng độc dược và để lại cho lịch sử một bức thư tuyệt mệnh minh
bạch và khẳng khái.
|
Do cái chết
đầy uất hận của ông mà con cháu cũng như các đảng viên Việt Quốc và
những nhà ái quốc cùng ṭan dân đă từng mến mộ ông th́ không thể
nào đội trời
chung với ḍng họ Ngô Đ́nh được nữa. |
Thật vô cùng
cảm động với đôi câu thơ khóc Nhất Linh trong sự nghiệp văn chương, mà nhà thơ Vũ Hoàng Chương viếng Nhất Linh đôi câu đối:
*
Người Quay Tơ, Đôi Bạn, Tối Tăm, Anh Phải Sống
chứ sao
Đoạn Tuyệt
* Đời Mưa Gió, Lạnh Lùng, Bướm Trắng, Buổi Chiều Vàng đâu chỉ Nắng Thu.
[(ng̣ai
4 chữ chứ sao và
đâu chỉ, c̣n lại là đầu dề của những tác phẩm của
Nhất Linh)].
Do bản văn
viết tay và kư tên, nguyên do cái chết của ông Nguyễn Tường Tam
không gây tranh luận như vụ "tự thiêu" của Thượng Tọa Thích Quảng
Đức. Tất cả đều minh bạch, vô cùng minh bạch.
|
Chúng tôi cứu xét |
| |
|
cái chết bằng tự tử
có ư nghĩa như thế nào |
| |
và bản văn di mệnh có
phải là |
| |
|
ư kiến của tác giả hay
là ư kiến do người khác xui khiến ông viết ra |
| |
đây là trọng tâm của Nghi án
Nguyễn Tường Tam. |
Mà cũng chính nơi đây chúng tôi chứng
minh vận mệnh đen tối của đất nước do các thế lực vô cùng to lớn
nhưng cũng vô cùng dă man đă dày xéo cái xứ sở thảm thương
Việt Nam.

Chúng tôi nghiên cứu nguyên nhân sâu
xa của sự suy thoái của chính thể Ngô Đ́nh Diệm thời kỳ kể từ năm
1960.
II. CÁC NHÂN VẬT
Đại Tá
Hùynh Hiệp Thành (đă bị ghi sai là Lê
Văn Khoa) làm Chánh án, ṭa án quân sự, đặc trách vụ
xử tội các phần tử đă tham gia cuộc đảo chánh năm 1960.
Ông Chánh án
nhận được quyết định đặc biệt của ông Ngô Đ́nh Nhu không truy tố nhà
văn Nguyễn Tường Tam, và không kết án do thành tích cách mạng lớn
lao của nhân chứng. Phe địch biết được sự vụ, cho nên chúng xúi ông
Tam tự tử trước khi ra ṭa, như vậy mới tṛng tội ác lên đầu chế độ
được.
Trung tá Lê Nguyên
Phu: Ủy viên chính phủ (procureur de la république =
prosecutor) đảm trách vai
tṛ công tố viện có đạo đạt
Trát đ̣i Bị can ra Ṭa subpoena đến ông Nguyễn Tường Tam ra ṭa ngày 8 tháng 7
năm 1963.
[(Xin xem mẫu
Trát đ̣i
subpoena
nầy do ông Nguyễn Tường Thiết vừa đưa lên liên mạng ngày 7
tháng 2 năm 2012. (Xin nói lại cho rơ: bọn gian phi có cho
phao tin là Lê Nguyên Phu gởi
giấy mờ́ ông Nguyễn Tường Tam ra ṭa, nhưng đó là tin giả. Lê Nguyên
Phu gian manh luôn luôn gian trá (làm tôi cũng lầm) lẹo lưỡi nói
rằng
Trích dẫn thứ nhất - ông Lục: “Tôi
viết thư mời Nguyễn Tường Tam (chứ
không phải ra trát đ̣i) đến gặp tôi
tại ṭa án quân sự đặc biệt”... “Đối
với ông, tôi không cho tống đạt trát
đ̣i hầu ṭa” (Trang 193, Nguyễn Văn
Lục - Một Thời Để Nhớ)”.)]
Trong hiện vụ
Ông Lê Nguyên Phu đồng ư và hứa với ông
Tuyến
(tức là quyết định của ông Nhu) sẽ
ngầm giúp các chính khách bằng cách tha bổng hay xử những bản án rất
nhẹ...”
Nhưng trên
thực tế th́ Lê Nguyên Phu hành động khác hẳn !
Về tư cách của
ông Lê Nguyên Phu như thế nào, xin xem
Lê Nguyên Phu là Trung tá quân pháp...” “...tiếp sau
đó vị Trung tá ủy viên chánh phủ lớn tiếng phùng mang trợn mắt lên
giọng chưởi bới bọn phản loạn bọn bán nước bọn làm tay sai tiếp tay
cho cộng sản. (Bài viết - “Ông Nguyễn Văn Lục nên viết lại bài - Ư
nghĩa cái chết của Nhất Linh - Nguyễn Liệu)”
Sự
thật về cái chết của Nhất Linh
Thiếu tướng
Mai Hữu Xuân: đặc trách tổng nha cảnh sát
[(Nguyên do được tin tưởng là lúc đó tướng Mai Hữu Xuân giữ chức Tổng Giám Đốc Công an Cảnh sát.
Đảo chánh 1 - 11 - 1963)]
Ngoài việc làm
áp lực với gia đ́nh ông Nguyễn Tường Tam, Mai Hữu Xuân c̣n tự ư bắt
nhốt và tra tấn một số nạn nhân [(BẮT
CÓC VÀ GIAM CẦM)]
để gây căm phẫn của quần chúng đối với chế độ.
Ông
Đặng Văn
Sung: Người được ông Nguyễn Tường Tam ủy thác phổ biến bức
thư tuyệt mệnh
Ông
Trương Bảo Sơn: đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng
Nhất Linh Nguyễn Tường Tam
Nhân vật quan trọng nhận Trát đ̣i Bị
can ra Ṭa subpoena ngày 8 tháng 7 năm 1963 là đại văn hào Nhất Linh Nguyễn Tường Tam
Về gia thế
cũng như sự nghiệp văn chương to tát của Nhất Linh Nguyễn Tường Tam
th́ xin mời Quí vị đọc các tài liệu như
III. BỐI
CẢNH 1960- 1963
1955-1960
Chế độ Ngô
Đ́nh Diệm đă đem lại an cư lạc nghiệp cho hầu hết dân chúng.
Thoát khỏi t́nh thế bấp bênh 1954-1955 [(Thủ
Tướng Ngô Đ́nh Diệm
Giành Lại Chủ
Quyền Từ
Thực Dân Pháp
2)], bấp bênh
đến nỗi nhiều người đă quyết
định bỏ rơi Thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm:
ông Trần văn Hương
được bổ nhiệm làm
đô trưởng từ tháng 10 năm 1954 đến tháng 4 năm 1955
(sau nầy có một vài tài liệu viết là ông Hương từ chức năm 1960 để phản
đối chế độ là hoàn toàn sai). Ông Hương từ chức trong t́nh thế dầu
sôi lửa bỏng khi B́nh Xuyên toan tính đánh Sàig̣n
cuối tháng 4 đầu tháng 5 - 1955.
ông Phan Khắc Sửu là Kỹ sư Canh Nông,
mới nhậm chức th́ đă bỏ rơi Thủ tướng Diệm
cũng trong dịp nầy.
ông Trần Văn Đỗ
Ngoại trưởng cũng từ chức trong dịp nầy
ông Hồ
Thông Minh Bộ trưởng Quốc pḥng cũng từ chức trong dịp nầy.
Nói về chế độ Ngô
Đ́nh Diệm
Sau khi b́nh
định thập nhị sứ quân, kể cả việc dùng trọng h́nh là máy chém trong
vụ xử tử ông Ba Cụt Lê Quang Vinh để làm uy thế cho quyền
lực trung ương, do đó các lực lượng nổi lọan (chiến
khu Ba Ḷng của Đại Việt, chiến khu Nam Ngăi của Việt Quốc) cũng
buông súng ra hợp tác trở lại với chính quyền.
Trong 5 năm thăng tiến cả về
ngoại giao, kinh tế, chính trị, an ninh. Nhiều
người cũng đồng quan điểm với Phó Tổng thống Lyndon B. Johnson cho
ông Diệm là một Churchill của Việt Nam.
[(Thủ
Tướng Ngô Đ́nh Diệm
Giành Lại Chủ
Quyền Từ
Thực Dân Pháp
2)]
Cho nên trước
cảnh an b́nh 1960, nhiều người vô tài
bất tướng rất thiển cận cũng mong đứng ra làm tổng thống! Điển h́nh
là ông Nguyễn Trân, một giáo làng, một Phan Quang Đán
tốt nghiệp Harvard chuyên viên
pḥng thí ngiệm (chớ không phải Bác sĩ). Một số
nhân vật gọi là 18 nhân sĩ (chưa hề có công trạng
ǵ đáng kể đối với đất nước) cũng chính thức họp lại phản đối chính
quyền. Người đời (thời đó và sau nầy, ngay bây giờ) cho rằng 18 nhân
sĩ đó là quan trọng, thực ra c̣n có cả ngàn nhân sĩ, nếu không ưu tú
hơn th́ ít ra cũng bằng họ, luôn luôn ủng hộ chính quyền.
(một trong 18 nhân sĩ đó là ông Trân Văn Văn bị ám sát chết, số c̣n
lại sau nầy chẳng làm nên tṛ trống ǵ cả,
đây là những bằng cớ bất khả phản biện trước lịch sử), gian tặc kẻ
thù của chế độ luôn luôn lợi dụng cái bọn tạp nhạp nầy, mà khả năng
chỉ đủ làm lư trưởng hay xă trưởng, bơm lên thành "nhân sĩ", phát
triển cái tự ái vặt v́ bị chế độ ruồng bỏ, gian tặc lợi dụng họ lập
thành nhóm đối lập, thế th́ 18 "nhân sĩ"
đánh trống thổi kèn để cho mấy thằng đần sau nầy xưng tụng cái hư
danh hảo mà thôi.
Bối cảnh Miền
Nam trong những năm thuộc đệ Nhất VNCH tuy là thành công nhưng cũng
rất hạn hẹp v́
không
tránh khỏi hai quốc nạn: nhân sự và dân t́nh đă bị chi phối
và nhiều nhà ái quốc bị tàn sát bởi gần
một trăm năm đô hộ thực dân Pháp,
rồi kế tiếp Việt Minh sắt máu đă thâu tóm và thủ
tiêu gần hết nhân tài của đất nước.
Khoát lên
người chiếc áo cà sa "kháng chiến chống thực dân", Hồ Chí
Minh trong nhất thời đă được ṭan thể dân chúng ủng hộ, hy sinh cả
tiền tài lẫn sinh mạng, v́ vậy mà họ Hồ đă tranh thủ được quyền bính
năm 1945-46.
Sau đó, khi cái
bộ mặt Cộng sản dă man sắt máu hiện nguyên h́nh là một ác quỉ đỏ tận
cùng lươn lẹo đểu cán bất nhân, th́ các nhân tài đă bị vào tṛng kèm chế của bộ máy cai
trị tinh vi và đàn áp tàn nhẫn đẫm máu
của cộng sản quốc tế
đă có kinh nghiệm từ năm 1917.
Chính ông
Nguyễn Tường Tam cũng đă giữ chức ngoại trưởng thời Hồ Chí Minh làm chủ tịch nước. Năm 1946 ông Tam bỏ chạy thóat
thân sang Hồng Kông.
Vào Miền Nam,
Nhất Linh đă chọn cho ḿnh một cuộc sống an b́nh, v́ ông ư thức sự
giành độc lập của chính thể Ngô Đ́nh Diệm đánh đuổi được kẻ xâm lăng
là một đại công đức đối với đất nước, do v́ ông cảm thông sâu xa mối
nhục nô lệ của thế hệ của ḿnh như thế nào.
1960
Năm 1960 là
mấu chốt của chế độ Ngô Đ́nh Diệm
- Việt
Cộng suy giảm tiềm năng không có tổ chức đánh trận ǵ được, chỉ có khủng bố lẻ tẻ tại một vài nơi
- một số nhân
sĩ bất đồng chính kiến hội họp để lập thành khối đối lập Caravelle
(26 tháng 4 năm 1960), đối lập
bắt đầu thành lập hệ thống đấu tranh,
do ai giật dây ?
Tuyên Ngôn của 18 Nhân Vật thuộc Nhóm Caravelle
- cuộc đảo
chánh bất thành ngày 11 tháng 11 - 1960 có nhiều đảng phái và
quân nhân tham gia, kể cả người
con cưng của chế độ là Đại tá Nguyễn Chánh Thi, Tư lệnh lực lượng
nhảy dù.
- sự thành lập
Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, con đẻ của Miền Bắc cộng sản, vào ngày
20 tháng 12 năm 1960. Một số người bất măn với chế độ đă đi theo Mặt
Trận nầy.
1961
Hiện t́nh qua h́nh ảnh
1962
1962 dinh Độc
Lập bị dội bom:
Đó là một ngón
đ̣n sát thủ vô cùng dă man đúng theo cái "mát" (marque =
brand = nhăn hiệu) CIA.
Hai phi công Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử
Đây một ngón
đ̣n
chí tử đánh vào gia đ́nh Ngô Đ́nh Diệm, mà kẻ chủ mưu là Nguyễn Văn
Lực cho con y là Nguyễn Văn Cử dội bom dinh Độc Lập (Cử là một Trung
úy Phi công của QL-VNCH, rủ bạn thân là Trung úy Phạm Phú Quốc
tham gia
vụ ném bom nầy). Nguyễn Văn Lực không hề có một công trận ǵ đối với
đất nước. Ông Lực thuộc Đại Việt, là chỗ quen
biết với Bs Trần KimTuyến. Hành vi xúi con t́m giết
ông Ngô Đ́nh Nhu là hành vi của một tên
thổ phỉ không hơn không kém. Ai sai khiến y làm vậy nếu không là tổ
hợp sát nhân ngoại bang [(Lời
thề của các tu sĩ Ḍng Tên trước Giáo Hoàng)].
Theo ông Lê Nguyên Phu th́ Nguyễn Văn Lực được mời sang sang Hoa kỳ
để đăi đằng.
Một quả bom rơi trúng chỗ ở của
gia đ́nh ông Nhu. Điều nầy cho thấy nội tuyến cho nhóm Nguyễn Văn Cử biết được chỗ ở
của gia đ́nh ông Nhu (có phải do tên nội gián phản thùng Thiếu tá
Tạ Thành Long, trưởng ban an ninh phủ tổng thống?
hay Bs Trần Kim Tuyến, một tu xuất, tay sai của Vatican?),
đàng nào th́ bọn phản thùng vô tài bất tướng cũng cũng len lỏi vào
xung quanh nhân vật lănh đạo Miền Nam.
Ông Ngô Đ́nh
Nhu không biết có thể sống sót không, cho nên có lưu lại 6 điều trối
trăn
Sáu điều trối trăn của Ông Cố Vấn Ngô
Đ́nh Nhu
1963
Năm 1963 là
năm định mệnh
Vụ xử án ngày
8 tháng 7 năm 1963 cũng là cơ hội để gian tặc thực hiện mưu mô:
thể theo
Sự
thật về cái chết của Nhất Linh
th́
Ông Lê Nguyên Phu đồng ư và hứa với ông
Tuyến (tức là quyết định của ông Nhu) sẽ ngầm giúp các chính khách bằng cách tha bổng hay xử những bản án rất
nhẹ...”
nhưng những
bản án lại rất nặng, mà thật ra đây là mánh khóe để gây thêm thù hận
của các can phạm bị cáo đối với chế độ: “...Tôi
phải nhắc lại điểm về con người của Lê Nguyên Phu khi làm Trung tá
ủy viên chánh phủ xử vụ đảo chánh năm 1960 của toàn án quân sự đặc
biệt Sài g̣n, mà tôi là một bị cáo, Lê Nguyên Phu là Trung tá quân
pháp...” “...tiếp sau đó vị Trung tá ủy viên chánh phủ lớn tiếng
phùng mang trợn mắt lên giọng chưởi bới bọn phản loạn bọn bán nước
bọn làm tay sai tiếp tay cho cộng sản.
Như vậy Lê
Nguyên Phu không giả đ̣ mạ lỵ các can phạm mà y mạ lỵ thật
sự phùng mang trợn mắt lên giọng chưởi bới
để gây căm
phẩn với các bản án đày đi Côn Đảo,
Thái độ
phùng mang trợn mắt lên giọng chưởi bới
là một thái độ
bất xứng của một ủy viên chính phủ, đúng lư ra ông
chánh án Đại Tá
Hùynh Hiệp Thành phải cảnh cáo Lê Nguyên Phu về hành vi bất xứng nầy, trên
nguyên tắc ông chánh án phải cho lệnh thay thế Ủy viên chính phủ Lê
Nguyên Phu, bằng một người khác biết tôn trọng luật pháp hơn. Cái
thái độ
phùng mang trợn mắt lên giọng chưởi bới
là hành vi của ṭa án
nhân dân dưới sự chủ tọa và công tố của bọn chuyên chính vô sản là bọn ăn mày
và du côn thời Việt Minh rồi Việt Cộng.
[(Thời Việt Minh rồi Việt Cộng
các cán bộ trung ương về tận xă ấp lập ra Ṭa án
nhân dân. Ṭa án
nhân dân được đặt dưới sự chủ tọa và công tố của
những người chuyên chính vô sản. Mà
chuyên chính vô sản tuyệt
đối, tức những người không có tài sản ǵ cả, tức là bọn ăn mày
và du đăng cờ bạc bịp. Những người ăn mày và du đăng
cờ bạc bịp được các cán bộ
trung ương động viên trong vài ba ngày th́ trở thành chánh án chủ tịch và công tố.
Vai tṛ của họ rất dễ, chẳng cần động năo v́ các bản án tử h́nh đều
đă định sẵn. Chế độ Cờ Máu bây giờ là hậu duệ của những người đă có
hành vi đanh ác của thời đại Việt Minh với đấu tố đẫm máu, họ thừa
hưởng cái tinh thần dă man nầy, th́ nhân dân đừng mong có công lư
hay công b́nh)]
Trong t́nh
cảnh bi đát: khi các bị cáo xin để tang cho ông Nguyễn Tường Tam vào
sáng ngày 8 tháng 7 năm 1963, th́ Lê Nguyên Phu cũng mạt sát họ. Tại
sao mạt sát dă man làm vậy trong tang lễ ? Văn hóa Việt Nam đâu có thể chấp nhận cái quái
thai Lê Nguyên Phu du côn nầy ! cái thái độ du côn nầy là phản
ảnh đích thực của tay sai CIA du côn sắt máu
và của Ḍng Tên Jésuites, đây là chứng cớ minh
bạch trước lịch sử.
Những ǵ Lê
Nguyên Phu phúc tŕnh lại cho chính quyền về phiên ṭa tất nhiên là
sai lệch, thêu dệt có định hướng ám mụi dơ dáy.
Những bản án
vô cùng nặng nề:
thể theo sách
"Trong Bóng Tối Lịch Sử" của Lê Nguyên Phu, ở trang 195 có ghi
- về phía can
phạm quân sự có 13 án tù hoặc khổ sai
- về phía can
phạm dân sự có 20 bản án phạt tù hoặc cấm cố.
Những bản án
nầy chỉ cốt để tạo ra một vu cáo khác:
Sau
vụ xử án tại ṭa án quân sự, giai đọan kế tiếp của kế họach gian ác đó, tổ hợp gian manh CIA-Vatican tiếp tục tạo ra vụ HQ401 để gây căm
thù của những người bị đi đày đối với chế độ:
HQ 401
Cho nên
Với rất nhiều
âm
mưu tàn độc của nhiều thế lực.
Diễn tiến
trong bóng tối vô cùng qui mô và có sự tham gia của nhiều thế lực vô
cùng đanh ác, mà thế lực nguy hiểm nhất là Giáo hội Vatican
cộng tác với CIA
dưới sự điều khiển của Mafia Do Thái. Oái ăm thay để đối đầu với
thảm họa Việt Cộng, chính quyền VNCH thường phải dựa vào thế lực
Công Giáo Bắc Kỳ di cư.
Trong lúc đó
Việt Cộng gia tăng áp lực bằng trận địa chiến, khởi đầu bằng trận Ấp
Bắc ngày 2 tháng giêng năm 1963. [(Trận Ấp Bắc Thực Tế và Huyền Thoại)]
IV. KÍCH ĐỘNG TỰ TỬ
Mỹ từ
Armageddon
Mafia Do Thái
vô cùng đanh ác:
Trong vụ "tự
thiêu" của Thượng tọa Thích Quảng Đức và vụ "tự tử" của lănh tụ Nguyễn Tường Tam th́ dân chúng ḥan ṭan ngỡ ngàng trước những hy
sinh to tát như vậy, hy sinh cả mạng sống! v́ vào thời thực dân Pháp trước đây chỉ có cụ
Phan Thanh Giản uống thuốc độc tự tử v́ để tạ tội với triều đ́nh,
với quốc dân là ḿnh đă không hoàn tất được
sứ mạng.
Tuy rằng sau
nầy (thời Pháp thuộc và thời Việt Minh) có biết bao nhiêu sự đàn áp đẫm máu mà không ai quyên sinh,
quyết lấy cái chết của ḿnh để gây kích động quần chúng.
Nhưng CIA và
Mafia Do Thái th́ với tâm lư chiến khoa học, họ đă nghĩ ra cái lối
đấu tranh vô cùng tàn khốc nầy mà họ đặt cho cái tên là "trận chiến
thư hùng Armageddon"
Chứng tích:
Thể theo tài
liệu The Memorandum của CIA th́ Roger Hilsman, Phụ tá Ngoại trưởng, đă tŕnh bày với TT Kennedy khi có tin là TT Diệm và ông Nhu đă tự
tử th́ Hilsman nói rằng tự tử là trận tử chiến Armageddon
(trích từ tài liệu
CIA Memorandum)
Do đó mà chúng
ta liên tưởng đến ngón đ̣n thâm độc mà Mafia Do Thái đă cổ súy để "mục tiêu" hoan hỉ tự tử để dóng góp thân xác cho "đại cuộc".
Nghe bùi tai
về cái Armageddon,
"mục tiêu" hoan hỉ lên giàn hỏa hay tự bắn một viên đạn vào đầu
to commit suicide is a
spirit of "this is Armageddon"
[Rồi sau nầy
chúng tổ chức ra những vụ đánh bôm suicide-bombe
như ở Trung Đông từ mấy chục năm nay].
Mà tại sao
lại có sự đóng góp của Thánh Kinh vào hiện vụ ?
cùng
Ảnh
Hưởng Sâu Đậm đến Công Giáo Việt Nam năm 1961:
Sau nầy tôi khám phá
ra 2 kẻ thù truyền kiếp là Do Thái Giáo và Giáo hội Vatican
[(kẻ thù giả tạo ngoài mặt)] lại chung lưng đấu cật trong vụ giết TT Diệm và ông Nhu.
"Diệm Nhu" chủ trương
lành mạnh Thánh Kinh (hủy bỏ những câu cổ súy giết người, hủy bỏ Cựu Ước) đă
trở thành cái gai trong con mắt của Giáo hội Vatican và Do
Thái giáo. Thuyết Cần Lao Nhân Vị của Ngô Đ́nh Nhu đặt trọng
tâm vào con người th́ Giáo hội Vatican từ ngàn xưa vẫn chủ
trương theo Cựu Ước tuyệt đối tuân thủ theo Chúa Trời chủ
trương việc tàn sát con người
Chúng
chủ trương tàn sát những người nhân đạo, những
người nầy không thể nào tuân thủ
theo Công Giáo Vatican
Sau cuộc tiếp xúc
"t́nh
cờ" giữa
Giáo Ḥang Gioan Đệ Nhị Thập
Tam [(Giáo Ḥang
Jean XXIII)] với ông Ngô
Đ́nh Nhu
tại thư viện Bibliotheca Apostolica Vaticana
năm 1960 và sau cuộc đảo chính thất bại 11-11-1960, Giáo Hoàng
Gioan Đệ Nhị Thập Tam (Jean XXIII) có ra quyết định quan trọng
liên quan đến các giáo phái
Công Giáo, mà quyết định lớn nhất năm 1961
là cho các tín
đồ Công Giáo VN được ăn đồ cúng và được thắp nhang (không có
lạy bàn thờ tổ tiên), đó là điều mà vua
Gia Long đă không đạt được khi xin Giáo Ḥang
Pius VI cho
người Công Giáo đă rửa tội được thờ phượng ông bà.
Hôn nhân khác đạo
Cho người
Công Giáo được ăn đồ cúng và thắp nhang đó là Giáo hội Vatican lùi 1 bước để
họ tiến 2 bước: phải giết "Diệm Nhu", vô cùng nguy hiểm cho
sự toàn trị Thiên Chúa theo Thánh Kinh, (bằng cớ hiển nhiên là cho đến ngày nay 2012 Ṭa Thánh vẫn trân quí
cái văn bản dă man ghê tởm Thánh Kinh cổ súy giết người
[(Do Thái giáo phần 1)], Ṭa
Thánh nhất quyết: Thánh Kinh là văn bản toàn vẹn thiêng
liêng, không thể để cho 2 người phàm Diệm Nhu căi lại,
cho nên 2 ông Diệm và Nhu đă tự tṛng vào ḿnh cái án tử
h́nh rồi, cũng như những ǵ đă xảy ra trong lịch sử tội ác dă man
của Ṭa Thánh từ hơn một ngàn năm qua
[(40 H́nh cụ dùng để Tra tấn Thời trung Cổ)].
Nhân chứng về một
trường hợp bảo vệ Thánh Kinh của Giáo hội Công Giáo
|
Luôn luôn
in ấn và thờ phượng Thánh Kinh chủ trương giết người vô tội
đến trẻ sơ sinh cũng không tha,
đàn bà có thai cũng phải bị mổ bụng !
Khi chủ
mưu giết những người chuyên lo hạnh phúc cho
dân tộc, cho nhân loại như
Ngô Đ́nh Diệm và Ngô Đ́nh Nhu, với chủ
thuyết Nhân Vị,
th́ Giáo
hội Vatican dă tự đeo cho ḿnh cái mặt mo
tận cùng dă man của con quái thú khát máu vô lương,
và Vatican dĩ nhiên là kẻ thù, là tội đồ của dân tộc Việt
Nam và cũng là tội đồ của nhân loại.
Lời thề của các tu sĩ Ḍng Tên trước Giáo Hoàng |
Ṭa
Thánh Vatican chủ trương giết Phật Thích Ca, giết Khổng Tử,
mà Ngô Đ́nh Nhu lại ca tụng Phật giáo và Khổng giáo như sau:
|
Phật dạy “TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ”.
Thâm ư cao siêu của
lời dạy trên bao trùm khắp vũ trụ. Sự
tiến hóa
của nhân loại đều căn cứ trên nguyên tắc nằm
trong lời dạy trên. Có trụ mới có vị trí để mà
tiến. Nhưng khi vị trí đă mất tác dụng, mà vẫn
cứ cố bám để trụ vào đó th́ mọi tiến hóa lại
chấm dứt, và những kết quả đă thu hoạch được lại
có thể bị mất.
Phải trụ vào cho đúng lúc mới tiến được. Và phải
không trụ vào cho đúng lúc mới bảo đảm được vừa
những thắng lợi đă chiếm, vừa con đường tiến cho
tương lai.
TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ là một chân lư thể hiện trong
những sự việc vĩ đại của loài người, cũng như
trong các sự việc nhỏ nhặt của cá nhân trong đời
sống thường ngày.
Nhiều cộng đồng đă phôi thai được một nền văn
minh v́ nhờ trong một lúc nào đó, các nhà lănh
đạo đă ư thức được một cách sung măn những vị
trí cần phải trụ vào. Nhưng sau đó hoặc v́ sự
thiếu lănh đạo, hoặc v́ thử thách, do hoàn cảnh
bên ngoài đưa đến, vượt qua mức độ mà sinh lực
của cộng đồng có thể ứng phó nổi, nên cộng đồng
vẫn tiếp tục trụ vào một vị trí không c̣n là
sinh lộ nữa. Do đó, nền văn minh vừa mới phôi
thai, đă ngừng phát triển và lâu ngày thành cằn
cỗi và chết dần như cây khô.
Các dân tộc Da Đỏ ở Bắc Mỹ đă phôi thai một nền
văn minh trụ vào sự thích nghi hóa đời sống
thường ngày với vũ trụ thiên nhiên bao quanh
ḿnh. Ví dụ, thay v́ t́m cách chế áo dầy hoặc
cách xây nhà cửa giữ được sức nóng để chống lại
với giá lạnh của mùa Đông, người Da Đỏ lại chủ
trương huấn luyện cơ thể từ lúc nhỏ để chịu đựng
được các thời tiết.
Thái độ của người Da Đỏ là một thái độ tùng phục,
cố gắng thích nghi hóa cơ thể với vũ trụ thiên
nhiên. Thái độ mặc áo và xây nhà là một thái độ
dùng phương tiện thiên nhiên để chế ngự thiên
nhiên.
V́ đă lựa chọn con đường như vậy cho nên nền văn
minh phôi thai của người Da Đỏ đă đào tạo được
một loại người mà sức chịu đựng đối với thiên
nhiên lên đến một mức độ phi thường. Và sự thông
cảm của họ với thiên nhiên vượt đến một tŕnh độ
ít có.
Trên lĩnh vực này, người Da Đỏ đă khiến tất cả
mọi người đều thán phục. Và người mà ông Baden
Powell, nhà sáng lập ra phong trào hướng đạo thế
giới, lấy làm mẫu là người Da Đỏ.
Tuy nhiên, sức chịu đựng của con người có giới
hạn, sức mạnh của thiên nhiên lại vô bờ bến. Tự
trụ ḿnh vào công cuộc phi thường rèn luyện cơ
thể để chống lại với thiên nhiên, người Da Đỏ đă
dấn thân vào một con đường không có lối thoát.
Các nhà lănh đạo Da Đỏ không nh́n thấy sự bế tắc
đó nên không lúc nào nghĩ cần phải chấm dứt sự
trụ vào đó. V́ vậy cho nên, vừa mới phôi thai,
nền văn minh Da Đỏ đă ngưng phát triển và lần
lần cằn cỗi.
Theo những tài liệu khảo cổ mà chúng ta được
biết tới ngày nay th́ các dân tộc ở chung quanh
Bắc cực và các dân tộc ở trên các quần đảo ở
Thái B́nh Dương đều lâm vào một t́nh trạng tương
tự. Tự trụ vào công cuộc mang sức chịu đựng của
con người để chống lại thiên nhiên. Lúc đầu khi
trụ vào vị trí đó, cộng đồng phôi thai được một
nền văn minh. Nhưng khi vị trí không c̣n thích
nghi nữa, cộng đồng không biết thoát ra đúng lúc.
Lỗi lầm đó đă đưa cộng đồng đến chỗ chết.
Ví dụ dưới đậy lại c̣n rơ rệt hơn nữa.
Luân lư Khổng Mạnh đă tạo cho cộng đồng dân tộc
Trung Hoa, một trật tự xă hội bền vững với thời
gian, một cách chưa từng thấy trong lịch sử nhân
loại. Suốt trong mấy ngàn năm, trật tự xă hội
kiên cố, do luân lư Khổng Mạnh tạo nên, không có
cuộc chấn động nào lay chuyển nổi. Nhờ trật tự
xă hội vô cùng vững chắc đó, văn minh Trung Hoa
phát triển đến tột độ và soi sáng khắp cả một
bầu trời. Các triều đại Trung Hoa, kể cả các
triều đại Hán tộc và các triều đại ngoại lai,
Mông Cổ và Măn Thanh, đều bị chinh phục bởi sức
kiên cố của trật tự xă hội của Khổng Mạnh. Các
nhà lănh đạo đều trụ vào đó và gia công xây đắp
cho trật tự Khổng Mạnh càng thêm vững chắc.
V́ vậy mà cho đến khi nền văn minh Trung Hoa, v́
quá trụ vào trật tự xă hội Khổng Mạnh, nên sinh
lực phát triển đă suy đi, không một nhà lănh đạo
nào nh́n thấy. Mài miệt trong sự thán phục một
trật tự xă hội đă cằn cỗi và thành đá, không một
nhà lănh đạo nào nh́n thấy nền văn minh Trung
Hoa đă ngưng phát triển. Nếu không bị sự tấn
công của Tây phương, có lẽ đến ngày nay, Trung
Hoa c̣n ngon giấc triền miên trong cái trật tự
xă hội Khổng Mạnh của ḿnh. Trụ vào trật tự xă
hội Khổng Mạnh để phát triển nền văn minh. Nhưng
chính cũng v́ trụ vào đó quá mức độ thời gian,
nên văn minh đă ngưng phát triển.
Thâm ư của lởi Phật dạy “Trụ mà không trụ” là
bao quát như vậy đó.
Nhưng trong đời sống của cá nhân, lời dạy “trụ
mà không trụ” cũng chi phối sâu xa đến các hành
vi thông thường.
Trong sách Gia Ngữ có chép lại đại khái như sau:
Thầy Tử Hạ một hôm hỏi Đức Khổng Tử: “Đức Khổng
Tử sánh với những người học tṛ như Nhan Hồi, Tử
Cống và Tử Lộ th́ sao?”
Đức Khổng Tử trả lời: “Nhan Hồi thủ tín hơn ta.
Tử Cống thuyết khách hơn ta. Tử Lộ chiến trận
hơn ta.”
Thầy Tử Hạ lại hỏi: “Thế v́ sao Nhan Hồi, Tử
Cống và Tử Lộ lại tôn Đức Khổng Tử làm thầy?”
Đức Khổng Tử trả lời: “V́ Nhan Hồi thủ tín mà
không biết phản tín. Tử Cống hay biện thuyết mà
bất cập tảo biện. Tử Lộ biết dũng mà không biết
khiếp, biết cương mà không biết nhu.”
Thầy Nhan Hồi biết trụ vào chữ tín mà không biết
không trụ vào chữ tín.
Thầy Tử Cống biết trụ vào biện thuyết mà không
biết không trụ vào biện thuyết.
Thầy Tử Lộ biết trụ vào dũng mà không biết không
trụ vào dũng.
Đức Khổng Tử vượt lên trên hết tất cả v́ trong
mọi trường hợp, ngài biết trụ vào đúng lúc và
biết không trụ vào đúng lúc.
Phải biết trụ để có vị trí phát triển, nhưng
phải biết không trụ để bảo đảm cho phát triển
tiếp tục.
Trích
từ
TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ
của
tác phẩm
CHÍNH ĐỀ VIỆT NAM của N.Đ.N.
|
Nói
rằng:
Phật dạy “TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ”. Thâm ư
cao siêu của
lời dạy trên bao trùm khắp vũ trụ.
là
chửi cha Thánh Kinh rồi ! câu nầy nếu do một người thường
nói ra th́ không đến nỗi nào, nhưng 2 ông Diệm và Nhu đang
nắm chính quyền quốc gia, và đang được mọi người (trừ lũ
gian) nể phục.
[(hai
ông Diệm và Nhu là người Công Giáo, đây là
trường hợp phản
đạo gia trọng, cho nên quyết định phải có của Giáo phái
Vatican là chủ thuyết Cần Lao Nhân Vị phải bị trừ khử bằng
cách bẻ cong lịch sử, cho tuyên truyền "tội ác Nhu Diệm,
tay sai của Công Giáo gian ác", như vậy chủ thuyết Nhân Vị sẽ
bị bôi nhọ và sẽ
không bao giờ được phổ biến,
và cũng không ai nghi ngờ là Vatican đă âm mưu giết 2 ông
Diệm và Nhu.)]
Từ 3
500 năm nay Thiên Chúa Giáo chỉ biết TRỤ vào Thánh Kinh, ai
phản Thánh Kinh, ai chỉ trich Thánh Kinh th́ bị giết một cách vô cùng tàn
khốc [(40 H́nh cụ dùng để Tra tấn Thời trung Cổ)]
để đàn áp tinh thần và tuyệt diệt mọi chống đối (ngoài cái
thủ đoạn dă man giết người th́
Giáo hội Vatican cuồng tín không c̣n cách nào khác để
thuyết phục được ai,
v́ nếu
họ có đủ khả năng để thuyết phục,
th́
họ đâu cần phải giết
người để quyết liệt khủng bố tinh thần dân chúng [(Lời Thề của tu sĩ Ḍng Tên)],
do
hành vi cổ súy giết người dă man mà Vatican đích thực là
hang ổ của loài dă thú khát máu điên loạn nhất trần gian
v́ đă tuân thủ theo Thánh Kinh chủ mưu khai thác cuồng
tín, cổ súy giết người đè bẹp trẻ nít và mổ bụng đàn bà có
thai.
Sau cuộc tiếp xúc
"t́nh
cờ" giữa Giáo Ḥang Gioan XXIII với ông Ngô
Đ́nh Nhu
th́ chính thể Ngô Đ́nh Diệm xuống giốc thấy rơ.
Do sự phá hoại ngầm từ trong nội bộ chính quyền, phá hoại do
Công giáo Vatican và CIA liên thủ biến chính thể thành quan
liêu, cường hào ác bá, mất ḷng dân: đây là lời giải thích
ṭan vẹn nguyên nhân của sự mất uy tín của chính quyền ở cái
mấu chốt 1960.
Năm 1960 đối với Đệ I VNCH
Chủ
trương của Ṭa Thánh là "phải giết Phật Thích Ca, phải
giết Khổng Tử", cho nên Ngô Đ́nh
Nhu là cái gai nguy hiểm phải nhổ đi, phải tuyệt diệt cả gia
tộc, không cho chạy thoát.
Ngoài
ra Bà Ngô Đ́nh Nhu, đứng trước sự bê tha của các "cha" th́ đă t́m cách mạt sát họ:
...
(trích lời của Ông Ngô Đ́nh Châu:) “Năm 1960 trong ngày lễ Kỷ Niệm
Hai Bà Trưng, được tổ chức tại Vườn Tao Đàn, tôi được lệnh theo bảo
vệ và chụp h́nh lưu niệm. Tôi c̣n nhớ trong bài diễn văn hôm ấy Bà
đọc có câu:
- "Chiếc áo không làm nên thày
tu"
Và sau buổi lễ đó có Cha vô mách
với Tổng Thống cho rằng Bà Nhu đă xúc phạm tới các Cha. Tổng Thống
bèn cho kêu Bà Nhu qua để giải thích và bắt Bà Nhu phải xin lỗi các
Cha, song Bà Nhu cứng đầu không chịu xin lỗi mà c̣n đứng giải thích
cho đó là câu nói từ ngàn xưa, vả lại không phải chỉ các Cha mới là
thày tu mà các Thượng tọa, Đại đức cũng là thày tu mà họ đâu có phản
ứng và bắt bẻ ǵ ?
Tổng Thống bèn đuổi bà Nhu ra khỏi
pḥng, bà c̣n lỳ đứng nói với các Cha nữa, làm Tổng Thống giận lấy
luôn chiếc gạt tàn thuốc lá liệng bà Nhu, may lúc đó có Trung úy Đức
thuộc Binh chủng Thiết giáp, thường được gọi là Đức đen (một trong
những Tùy viên) giơ tay ra chộp được, lúc đó bà mới chịu lui ra khỏi
pḥng...”.
Bà Trần Lệ Xuân
"Chiếc áo không làm nên thày tu"
đây là
một ngạn ngữ của người xưa (dicton), nhưng bọn Linh Mục (linh
mục nát, dơ dáy) th́ cho rằng ḿnh bị Bà Nhu ám chỉ, mà ám chỉ là
phải, có tật th́ giật ḿnh.
không phải chỉ các Cha mới là thày tu mà các Thượng tọa, Đại
đức cũng là thày tu mà họ đâu có phản ứng và bắt bẻ ǵ ?
Tư
cách và hành động của Ông Bà Nhu đă khiến Vatican không thể
nào cho họ một con đường sống.
| |
nhà
thờ Cha Tam, ngày trước là chỗ dung thân của ông Diệm
thời Việt Minh, nhưng
ngày nay cũng là tử địa cho ông và bào đệ Nhu.
Lời Thề của tu sĩ Ḍng Tên |
|
Bằng cớ Giáo hội Vatican chủ mưu:
Chủ
mưu của Vatican vô cùng tỉ mỉ, Linh mục Cao Văn Luận sang
Cộng Ḥa Liên Bang Đức xin sự bảo trợ của
đại học Đức, rồi theo kế họach bí mật của Giáo
hội Công Giáo Vatican mà 2 Giáo sư người Đức
là Wulff và Kaufmann sang nằm vùng tại đại học Huế
dưới sự điều khiển của tên Linh mục gian
tế Cao Văn Luận làm viện trưởng. 2 tên giáo
sư người Đức nằm vùng để ghi h́nh ảnh đàn áp biểu t́nh [(sự
giết người nầy do nhân viên CIA là James Scott hạ độc thủ)]
Căn nguyên của 2 giáo sư người Đức nầy là nhân viên t́nh báo của Đông Đức
giả đ̣ trốn sang Tây Đức "xin tỵ nạn Cộng Sản".
Đại Học Y Khoa Huế
ra đời vào niên khóa 1960 -1961 do những nổ lực hoạt
động văn hóa và tôn giáo của linh mục Cao Văn Luận,
Viện Trưởng sáng lập Viện Đại Học Huế. Linh mục Cao
Văn Luận đă vận động được đại học Thiên chúa giáo
Freiburg ở Cộng Ḥa Liên Bang Đức đỡ đầu cho trường
Y Khoa Huế. Do đó mà vào năm 1961, đại học Freiburg
gửi đến Huế một đoàn giáo sư người Đức để cư trú và
giảng dạy.
. . . .
|
T́nh cờ
[(không thể là t́nh cờ
mà là chủ mưu)]
trong
đám đông ấy có ba bác sĩ Wulff, Kaufmann và
Holterscheid. Họ được một sinh viên Y Khoa và
cũng là sinh viên Phật tử - nay là bác sĩ Tôn Thất
Kỳ ở Huế- hướng dẫn đến đấy ban đầu chỉ là tính chờ
xem tiết mục thả đèn trên sông Hương. Bác sĩ
Kaufmann là một nhà quay phim nghiệp dư
[(tức
hành nghè t́nh báo trá h́nh)]. Ông cùng
các đồng sự được sinh viên Tôn Thất Kỳ hướng dẩn len
lỏi vào đám đông đến hiện trường đẫm máu.
Các em bé chết
không toàn thây, máu tuôn đầy đất. Da thịt và óc nào
văng tung tóe vào tới bên trong văn pḥng của đài
phát thanh. Máy quây phim Arriflex của Kaufmann thu
được tất cả h́nh ảnh đó. Sau đó họ vào nhà xác của
bệnh viện Huế để quây thêm h́nh ảnh các nạn nhân
chết v́ bị thương. Xong việc th́ cũng vừa lúc bọn
cảnh sát và mật vụ xuất hiện lảng vảng ở bên ngoài.
Biết là sắp có chuyện phiền phức, bác sĩ Kaufmann
nhanh trí tháo cuộn phim trong máy trao cho
Holterscheidt cất dấu và thay vào đó một cuộn phim
khác.
Họ bị cảnh sát đưa
về đồn tạm giữ mấy giờ đồng hồ và tịch thu cuộn phim
mà trong đó chỉ có h́nh ảnh sông Hương núi Ngự.
Vài hôm sau, Holterscheidt
lên đường sang Campuchia rồi sang
La Mă mang tất cả
h́nh ảnh trong phim bệ kiến đức
giáo Hoàng đế tố cáo
tội ác của chính quyền Thiên chúa giáo Ngô Đ́nh Diệm.
Ít lâu sau những tấm ảnh về cuộc thảm sát ở đài phát
thanh Huế đă được phổ biến rộng răi trên báo chí ở
nhiều nước trên thế giới.
|
(Trích
từ:
Nhớ Về Các Vị Giáo Sư Người
Đức Ở Đại Học Y Khoa Huế)
Hai
tên giáo sư nầy c̣n trưng dẫn 1 tấm h́nh xe tăng cán chết
người biểu t́nh tại đài phát thanh Huế, tấm h́nh rất mờ, sau
nầy truy nguyên ra th́ tấm h́nh nầy là do xe tăng Trung
Cộng tấn công Tây Tạng năm 1958 (người ta ai ai cũng tưởng
là chứng cớ do 2 giáo sư người Tây Đức
đưa ra th́ nhất định chứng cớ đó phải là thật
và vô tư).
Bọn chủ mưu Vatican đă dự liệu
tất cả: từ kẻ bí mật giết
người đến bọn quay phim đă chực sẵn để đổ tội sát nhân lên
chế độ,
cho nên nợ máu
của Vatican đối với dân tộc Việt Nam thâm sâu vô cùng tận.
Công Giáo Vatican là kẻ thù không đội trời chung với Cần Lao
Nhân Vị của Đệ Nhất VNCH [(người nào c̣n nói rằng hai ông
Diệm và Nhu là tay sai của Công giáo là những người
thật là ngu si)].
Hoa Kỳ
đ̣i hỏi ông Nhu phải ra đi (Nhu must go), nhưng khi ông Nhu
chuẩn bị va-li để ra đi th́ chúng tổ chức đảo chính ngay để
có thể giết ông ta, đó là chủ mưu của Ṭa Thánh, phối hợp
với CIA để thi hành.
Tại sao có cuộc Đảo Chánh lật đổ Ông Ngô Đ́nh Diệm
Nguyễn Văn Thiệu vừa
là Công Giáo vừa là cánh tay mặt của CIA
và Vatican, họ đă chuẩn bị ngay
cái bẫy rập tổng nha cảnh sát (sư đoàn 5 của Thiệu chiếm cứ
tổng nha cảnh sát từ chiều ngày 1 tháng 11-1963
Hôm ấy Tổng Nha CSQG không c̣n một bóng dáng cảnh sát. Đâu đó chung quanh các ngả đường, trước trụ sở toàn là anh em binh sĩ của Sư Đoàn 5,
súng lăm lăm cầm tay canh gác rất cẩn mật.
SỰ THẬT VỀ CÁI CHẾT CỦA HAI ÔNG DIỆM-NHU)
đây là vị trí chiến lược then chốt để
chuẩn bị đưa 2 tù
binh "Diệm Nhu", khi họ đầu hàng sáng ngày 2 tháng 11-1963
tại nhà thờ Cha Tam, vào
đây tra tấn đến chết rồi bỏ
xác trở lại lên xe thiết giáp M113
chở về bộ tổng tham mưu.
Chứng cớ Tận cùng Dă man của
Vatican, Do Thái
và CIA
Những
vết thương trên thi thể 2 nạn nhân Diệm và Nhu in hệch như
những thân xác những người bị Giáo hội Vatican trừng trị
thời Trung cổ, đó là lời cảnh báo cho những giáo
dân chống lại Thánh Kinh
The
Inquisition
Mặc dù
Thủ Tướng Diệm đă có công lao trời biển trong vụ cứu gần cả
triệu đồng bào (phần lớn là Công Giáo) thóat ách Việt Cộng năm 1954, Tổng Giám mục Lê Hữu
Từ không hề can thiệp trong vụ giết người
2-11-1963 nầy, mặc dù t́nh
báo của Công giáo bén nhạy hơn CIA hay Pḥng Nh́ (2è Bureau)
của Pháp. [v́ sự việc Tổng Giám Mục Lê Hữu Từ không
can thiệp, cho nên tôi mới t́m hiểu và điều nghiên vai tṛ
tích cực của Vatican trong vụ giết người
ngày 2-11-1963 nầy].
[(Nhờ
giết được TT Diệm và ông Nhu mà sau nầy Linh
mục
Ḥang Quỳnh được hân hạnh chết trong
CÁT SÔ SỐ BỐN ,
c̣n
các linh mục khác cũng hân hạnh được Việt Cộng cho đi tù cải
tạo để trở nên người tốt mà sấm hối suốt đời về các tội lỗi
của Vatican đă diệt chính thể NĐD,
nhất là bây giờ Việt Cộng xâm chiếm đất của các giáo phận,
chúng mướn du côn đánh giáo dân và Linh Mục
như đánh chó,
amen.)]
Tổ hợp
gian tặc, như Roger Hilsman, dùng khái niệm Armageddon trong
Thánh Kinh để xúi dục ("động viên") các "mục tiêu" (cibles=targets)
tự tử là vơ khí cao cả của kẻ yếu hy sinh thân xác để
kích động ḷng dân mà đứng lên chống
lại cường quyền.
Đối
với bọn chúng, Nhất Linh Nguyễn Tường Tam là một "mục tiêu"
tuyệt hảo.
Văn tế
của Thi sĩ Vũ Ḥang Chương nêu ra ảnh hưởng của cái chết của
Nhất Linh như sau:
Ai hay:
Gió
gọi chưa lên; giờ nghe đă điểm.
Giữa
cao trào Phật giáo, để hoằng dương chính pháp, lửa từ bi vừa thượng
toạ thiêu thân;
nêu đại nghĩa Nho gia, nhằm cảnh cáo độc tài, chén
tân khổ cũng tiên sinh tuyên chiến.
Sét
ngang tai, bạo lực thấy ghê hồn: Trời cúi mặt, không gian chờ nảy
điện.
Lửa-Cách-Mạng dâng về thư tuyệt mạng, ? ? ?, thôi rồi tay lănh tụ!
Khắp
các giới: thức giả, b́nh dân, sinh viên, đồng chí, cùng dạt dào tim
vỡ máu sôi; Người-Quay-Tơ đành bỏ trống guồng tơ, đâu nữa mặt kinh
luân?
Cả
bốn phương: Cà Mau, Thuận Hoá, Bến Hải, Nam Quan, nghe giục giă sông
dời núi chuyển.
Dự
đóan được ảnh hưởng to lớn của cái chết của Nhất Linh trên
quần chúng
Khắp
các giới: thức giả, b́nh dân, sinh viên, đồng chí, cùng dạt dào tim
vỡ máu sôi; và
Cả bốn phương: Cà Mau, Thuận Hoá, Bến Hải,
Nam Quan, nghe giục giă sông dời núi chuyển, tập đoàn "Vatican-CIA-Do Thái"
nhất định phải đặt ông Tam
trong t́nh huống thê lương tuyệt vọng:
Những Âm Mưu Gài
Nguyễn Tường Tam Vào Chỗ Chết Không Lối Thoát
Nguyễn Tường
Tam phải chết v́ Nhất Linh là một thiên tài.
Nhất Linh đối
với dân Việt là một viên ngọc quí giá, nhưng đối với bọn vô lại sát
nhân th́ ông là một "mục tiêu có chất lượng cao"
mà cái chết sẽ gây tác động mạnh trên
quần chúng
sông
dời núi chuyển.
(một người tầm thường tự tử để phản đối chế độ th́ không
gây tiếng vang bao nhiêu).
Thọat tiên,
gian tặc dùng hóa chất làm
thần trí của "mục tiêu" trở nên lu mờ, làm con người không c̣n
nhận định sáng suốt được (tại
Việt Nam trước 1975 và tại Canada từ ngày 21 - 05 - 1975 tôi
bị chúng bỏ thuốc độc như vậy nhiều lần cho nên
tôi am hiểu sự xúc tác
và ảnh hưởng ra sao), nhất là "mục tiêu" bị vô số áp lực
cùng một lúc.
Áp Lực I: Tinh thần
Chúng cần phải dồn "mục tiêu" vào
tuyệt vọng:
Áp đăo tinh thần: cho người theo dơi
để cô lập "mục tiêu"
Kỹ Thuật của CIA
để dồn nạn nhân vào đường cùng rồi
phải tự tử
Chúng theo dơi và cố t́nh cho "mục
tiêu" biết chúng đang theo dơi:
1- chúng cho nhiều người canh nhà
"mục tiêu" nạn nhân (chúng
ra mặt chứ không lén lút) chúng lấy giấy ghi những người lai vảng
hay tiếp xúc với "mục tiêu", và chúng cho những người nầy biết là chúng
ghi họ vào sổ
2- khi "mục tiêu" đi đâu,
đi ngang qua quán nước hay tiệm tạp hóa, chúng cho
năm ba người tụm lại, giả đ̣ lén nh́n rồi quay lơ, khi "mục tiêu"
vừa
đi qua, th́ chúng cùng lúc nh́n chằm chằm theo "mục tiêu",
cho nên "mục tiêu" vô cùng khó chịu.
3- chúng cho một số người đi ngược
chiều với "mục tiêu" th́ mỗi người khi đến gần "mục tiêu" độ 3 tất
th́ nh́n sát mặt vào "mục tiêu", chúng dí mặt
chúng vào mặt "mục tiêu" rồi đi luôn, thằng nhân viên thứ hai
cũng làm như vậy, thằng nhân viên thứ ba cũng tiếp tục làm như vậy
(cốt để cho "mục tiêu" hiểu rằng "tau nhận biết cái mặt
you"),
thét rồi "mục tiêu" phải căm tức và thù hận chế độ
[(nhóm của tôi
nhiều lần bị chúng khủng bố như vậy tại Canada nầy, cho nên mới biết
rơ mà viết ra đây 3 cách khủng bố tinh thần vừa kể)]
Trong bài
Sự thật về cái chết của Nhất Linh
, ông Nguyễn Tường Thiết viết rơ:
Trong cuốn
“Nhất Linh Cha Tôi” trang 36 tôi ghi lại lời của cha tôi nói với
tôi buổi sáng ngày 7 tháng 7, 1963: “Cậu chẳng sợ kết quả (ra
ṭa) ngày mai ra sao v́ ở nhà hay ở tù th́ cũng mất tự do như
nhau.”
Ngoại trừ những
người trong gia đ́nh tôi rất ít người biết rằng trong hai năm
sau cùng của đời ông cha tôi bị giam lỏng tại gia như thế nào.
Công an mật vụ canh chừng đến nỗi chúng tôi nhận diện được từng
người mỗi khi từ trên lầu căn gác chung cư chợ An Đông (nơi
chúng tôi trú ngụ) nh́n xuống. Trang 40 cuốn hồi kư tôi tả một
đoạn khi cha tôi và tôi rời khỏi nhà: “Trên chiếc tắc-xi rời chợ
An-Đông hướng về phía Sài G̣n, tôi thấy cha tôi cứ chốc chốc lại
ngoái về phía sau. Ông bảo tôi: ‘Con xem có xe nào theo không?
Lúc nẫy cậu thấy có mấy người lạ đứng bên kia đường nh́n vào nhà
ḿnh’.
Sự
thật về cái chết của Nhất Linh
V́ Mai Hữu Xuân là Tổng Giám
đốc công an
và cảnh sát th́ nó có
thể chính thức điều động cả trăm nhân viên trong vụ theo dơi
nầy.
Thét rồi v́ bị những hành vi khủng bố và cô
lập (đôi khi "mục tiêu" phải tự cô lập
không dám tiếp xúc với ai) mà "mục tiêu" phải có những
phản kháng, phản kháng tích cực và tiêu cực.
lời của cha tôi nói
với tôi buổi sáng ngày 7 tháng 7, 1963: “Cậu chẳng sợ kết quả (ra
ṭa) ngày mai ra sao v́ ở nhà hay ở tù th́ cũng mất tự do như nhau.”
Nhiều "mục tiêu" v́
tinh thần sa sút mà đi đến chọn giải pháp đầu hàng,
chạy trốn biệt tăm hay tự
tử v́ không c̣n lối thoát "không
c̣n đất sống", nhất là họ c̣n bị CIA bố trí "bạn hữu" của "mục tiêu"
xúi dại và đầu độc bằng nhiều loại antipychotiques với nồng độ
cực mạnh để làm thần trí bất b́nh thường. [(dưới
ảnh hưởng dược lực do CIA đầu độc,
mà ông Tam như người mất trí,
khiến cho người ta tưởng là ông điên)]
Rồi trong tuyệt vọng
của "mục tiêu", chúng sẽ đề nghị
với "mục tiêu" cuộc chiến Armageddon là lối thóat
danh dự duy nhất: tự tử
!
Thế là xong.
Áp Lực II: T́nh cảm
Vào năm 1996 tôi có gặp ông Lê Tư
Vinh, lănh đạo Mặt trận Hưng Phục Việt,
ông Vinh chủ trương tờ báo Vạn Thắng, xuất bản tại Virginia, Hoa Kỳ. Ông
Vinh cho tôi biết như thế nầy "chúng tôi dồn Nguyễn Tường Tam, buộc
ông ta phải tự xử, nếu không chúng tôi nêu ra việc ông ta
ngủ với vợ của
một đồng chí" !
Khi t́m hiểu th́ tôi phỏng đoán
lời ông Lê Tư Vinh nói có liên quan đến vụ
ông Tam với bà Nguyễn thị Vinh, vợ Trương Bảo Sơn.
Nếu câu chuyện xảy ra ngày hôm nay th́ chẳng có ǵ quan ngại cho lắm, ngặt rằng vào những năm 1960-63, đây
là một vụ việc khiến người trong cuộc sẽ thân bại danh liệt. Cho nên
ông Tam đă bị họ dồn vào chỗ chết, không lối thóat.
Tôi cho rằng trong hiện vụ
h́nh bóng giai nhân
cũng đóng một vai tṛ quan trọng.
Cũng như Hồ Chí Minh
lấy Nguyễn Thị Minh
Khai (là vợ của Lê Hồng Phong) cũng là
một giai thoại để đời.
Tâm lư đàn bà
là họ yêu những người họ kính phục, cho nên giữa đảng
trưởng và nữ đảng viên thường xảy ra những mối t́nh chân thật và
nồng cháy.
Tuyệt đẹp, tuyệt vời và chân chính là
mối t́nh giữa đảng trưởng Nguyễn Thái Học với nữ đảng viên Nguyễn
Thị Giang.
http://buinhuhung.com/VawnThowNhacj/NMH/Vinh_Danh_Tinhr_Yeeu.htm
Nguyễn thị Vinh (sinh năm 1924, năm
1946 vừa 22 xuân xanh) là một nữ sĩ của Tự Lực Văn Đ̣an. Ông
Tam bị Việt Minh rượt mà phải chạy trốn sang Hồng Kông, ở trong một
cái hang động phía sau nhà của vợ chồng Trương Bảo Sơn - Nguyễn Thị
Vinh. Ở chỗ hang động nầy lại có suối nước.
Nghệ sĩ là lăng mạng,
bồng bột (không lăng mạng bồng bột th́ không là nghệ sĩ).
Cho nên những chuyện lăng mạng cũng là thường t́nh nơi những
con người nghệ sĩ:
Minh Tinh
Nửa hồn
thương đau" và bi kịch của một gia đ́nh
Nếu trong xă hội 99% đàn ông ham của
lạ th́ cũng có đến 75% đàn bà thích đổi mới.
Họ thường ham đổi mới khi họ nhàm chán người chồng tầm thường hoặc
bủn xỉn hoặc vô tư cách hoặc vô tài vô năng (đôi khi đàn bà ngoại
t́nh là chỉ do dâm loạn suông).
Khi đàn bà mê trai th́: mời đọc
một trường hợp độc dáo
Nghi
vấn TiếtCương
Trường hợp vợ chồng
Trương Bảo Sơn - Nguyễn Thị Vinh, theo một số người thân của gia đ́nh nầy cho tôi
biết, họ ly thân nhưng sẽ tuyên bố ly dị khi đứa con gái của họ đủ
18 tuổi. Bà Nguyễn Thị Vinh là người lăng mạng "ra suối tắm
ở truồng như nhộng" ở Hồng Kông,
thời xưa đàn bà kín đáo hơn bây giờ,
thời bây giờ sự cuồng dâm không cần che đậy.
Trong một vụ
t́nh vụng trộm hay bất chính, việc quy trách 100% lỗi về người đàn
ông là ḥan ṭan sai, đàn bà cũng có thể là chủ động chứ không chỉ
là đồng lơa hay là một nạn nhân bị dụ dỗ.
Nhiều khi do
tiền oan nghiệp chướng mà xảy ra nhiều ḥan cảnh éo le.
Nông Đức Mạnh từ con trai của ḿnh
Dược sĩ Nguyễn Cao
Thăng lấy vợ rồi lấy luôn cả mẹ vợ cũng là một đề tài cho người đời
đàm tiếu (thời ông Thiệu).
|
H́nh
bóng giai nhân trong hiện vụ:
Thắm
thiết trong sáng tuyệt vời, nguồn
thơ lai láng bồi hồi thâu gọn trong
tuyệt tác chân t́nh của
Nữ sĩ Nguyễn Thị Vinh khi tới thăm mộ: |
| |
Tôi đến thăm anh, anh biết không?
Đất trời hẵn cũng cảm thông tấm t́nh
Tỉnh đi anh, Dậy đi anh.
Nói đi anh, kể đi anh,
Có ǵ ngăn cách chúng ḿnh
Phải ba thước đất vô t́nh nầy chăng. |
|
"Có
ǵ ngăn cách chúng ḿnh" đă nói lên sự
liên hệ thắm thiết giữa hai người
t́nh.
[(bài thơ nầy
được ông Lê Nguyên Phu ghi lại đầy đủ như sau
trang 193 và 194
sđd)]
| |
click >> |
 |
Thể theo Nguyễn Mạnh Côn
và Thế Uyên
[(Chân Dung Nhất Linh)]
th́
Ở
Đà Lạt Nhất Linh
thường ngâm câu
thơ:
Người đi lâu
chửa thấy về
Nhớ người
ḷng suối
Đa-mê gợn
buồn.
Tôi vẫn thường
tự hỏi có phải
Nhất Linh nhớ
ḍng suối Đa-mê
thực hay không.
Trời Đà Lạt
lạnh, ḷng suối
trong suốt, nước
cũng lạnh buốt
nằm trơ giữa cỏ
cây, cô đơn
trong rừng núi,
nếu thực suối có
nhớ ai th́ suối
có khung cảnh ảm
đạm, nỗi buồn
của suối sẽ thấm
thía.
H́nh như ḷng
suối Đa-mê nầy như là ở Sường Châu, Hương Cảng
th́ phải.
Cho nên vụ
t́nh vụng trộm mà ông Lê Tư Vinh nói với tôi có thể là thật,
mà ai là người nói ra vào năm 1963 nếu không là Trương Bảo Sơn,
người chồng của bà Nguyễn Thị Vinh, nói ra để lập kế trả thù người
vợ phản bội (ôi! t́nh là oan nghiệt).
“Các thuộc hạ của Nguyễn Tường Tam đều bị đại tá Lê Văn Khoa tống giam,
chỉ một ḿnh Nguyễn Tường Tam được
tại ngoại hầu tra. Do đó các thuộc
hạ của ông đều tỏ ra bất b́nh và bất
măn với ông, nhất là Trương Bảo Sơn
vừa cay đắng vừa oán hận, chỉ trích
Nguyễn Tường Tam đủ điều, nào là
phản bội anh em, nào là thiếu tư
cách lănh đạo ‘Tóm tắt Lê Nguyên
Phu’ (Trang 190, Nguyễn Văn Lục -
Một Thời Để Nhớ)”.
Do đó mà dưới sức ép của nhiều phe
phái, nhất là từ bọn Đặng Văn Sung
và phe nhóm, th́ chỉ có cái chết là vẹn ṭan
hơn cả đối với ông Tam, để bảo vệ danh dự gia đ́nh,
danh dự của đảng, danh dự của
người t́nh.
Áp Lực III: Pháp lư
Nguy hiểm nhất, mà nạn nhân không thể
tránh thoát !
Mặc dù chính quyền cố tránh né bằng
mọi cách để không kết án Lănh tụ Nguyễn Tường Tam
(cũng đối xử nể trọng với các vị lănh đạo chân chính đă từng kháng
chiến chống thực dân Pháp), và không kêu ông ra
ṭa, cũng không bắt ông nhốt tù như đang nhốt các
nghi can tham gia đảo
chánh 11-11-1960.
Nhưng kẻ thù của chế độ khôn khéo vô cùng, chúng cho một tên tay sai là
Trương Bảo Sơn (có thể luôn cả Nguyễn Thành Vinh
và nhiều người khác) khai trước biện lư
cuộc là ông Nguyễn Tường Tam xúi chúng đảo chánh (chúng thi hành
theo lệnh trên th́ được nhẹ tội, dĩ nhiên rồi).
Hết rồi
những thời mà các đảng viên
oai hùng của Việt Nam Quốc Dân Đảng thà bị tra tấn đến chết,
chớ
không hề khai ra những hoạt động của đảng, không
hề để đảng
trưởng bị liên lụy. Bây giờ chỉ c̣n lại một
lũ cốt đột mà thôi! Trường hợp của Dân biểu Phạm
Thái trong tù cải tạo, nịnh bợ cán bộ quản giáo là điển h́nh
của ô nhục.
Có thể Mafia CIA xúi nhiều gian tặc như
Trương Bảo Sơn đảng viên VN QDĐ cố t́nh khai ra, giá hoạ cho ông Tam. Chúng (TBS)
lên Đà Lạt động viên ông
Tam ra làm chính trị trở lại, rồi khi mọi sự đổ bể thất bại th́ chúng khai
ra ông Tam là người xúi chúng làm loạn ! Thâm thật.
Mà không lư
bây giờ ông Tam và lũ cốt đột đối chất trước ṭa !
Kế sách của CIA và Vatican vô cùng
thâm độc [(Lời
thề của các tu sĩ Ḍng Tên trước Giáo Hoàng)], mặc dù chính quyền không muốn kêu ông Tam ra tŕnh diện
tại ṭa án, nhưng trong trường hợp Trương Bảo Sơn
yêu cầu th́ ṭa án không
thể nào không kêu ông Tam ra ṭa làm chứng v́ đây là quyền biện
hộ của bị cáo Trương Bảo Sơn
và đồng bọn được luật pháp minh thị. Chúng đă đặt chính quyền và ông
Nguyễn Tường Tam vào cái thế thù nghịch
do thể chế luật
định, chúng tạo nên một t́nh huống không thể tránh né (incontournable = inescapable). Thâm
hiểm vô cùng.
Nhưng Trương Bảo Sơn là ai ?
Bằng chứng về Tư cách của Trương Bảo Sơn
Tôi xác quyết Trương Bảo Sơn là
một tên gian tặc do Mafia Do Thái CIA sai khiến, ngoài cái vụ đê tiện khai ra lănh tụ
Nguyễn Tường Tam trong hiện vụ (để trả thù vợ y bỏ y mà
theo lănh tụ), là thằng khốn nạn đă làm một việc tận cùng vô
liêm sĩ tại Bắc Mỹ nầy:
Nó viết trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong (tờ
bán nguyệt san xuất bản tại Virginia, Hoa Kỳ, do ông Nguyễn Thanh
Hoàng làm chủ nhiệm) ca tụng đảng mật vụ Mossad của Do Thái. Cái lưu
manh của nó là nó dựa vào những chi tiết về các hoạt động bí mật
ghê tởm của cơ quan mật vụ
nầy do một cựu nhân viên của Mossad là ông Victor Ostrovky
tiết lộ ra. Từ trước đến nay những họat động mờ ám như ám sát của cơ
quan nầy vô cùng bí mật nhưng bây giờ một cựu nhân viên của chính cơ
quan nầy tố giác ra.
Những tội ác của Mossad vô cùng gớm
ghiếc và ác độc.
Trương Bảo Sơn lẹo lưỡi lại ca tụng rằng "cơ
quan mật vụ Mossad của Do Thái rất bé nhưng bé hạt tiêu",
là có nhiều cơ mưu cao và công trận lớn. Cái
gớm ghiếc của tên gian tế Trương Bảo Sơn là ở chỗ đó:
ca tụng bọn sát nhân.
Chứng cớ:
| |
"By
Way Of Deception
A Devastating
Insider's Portrait of the Mossad"
1990 |
|
 |
| |
|
|
|
 |
I
was elected when I was chosen and granted the privilege to
join what I considered to be the elite team of the Mossad.
But it was
the twisted ideals and self-centred pragmatism that I
encountered inside the Mossad, coupled with this so-called
team's greed, lust, and total lack of respect for human
life, that motivated me to tell this story.
It is out
of love for Israel as a free and just country that I am
lying my life on the line by so doing, facing up to those
who took it upon themselves to turn the Zionist dream into
the present day nightmare, |
Mousa M.,
head of the training department for operational security, or APAM,
dictated instructions to Mossad's agents:
"We
do most of our work in foreign countries. For us, everything is
either enemy or target. Nothing is friendly. I mean nothing."
Huấn luyện viên Mousa nói rơ:
"Chúng ta phải làm đa số công
tác ở hải ngoại. Đối với chúng ta, tất cả đều
là kẻ thù hay mục tiêu. Không có bạn bè ǵ cả. Tôi muốn nói không có
ǵ cả."
Chính những cái tên sản xuất từ cái
ḷ Mossad ghê rợn nầy, như Richard Helms, Giám đốc
OSO cơ quan sát thủ của CIA, đă đến Miền Nam để hạ độc
thủ 1962-63.
Tiếng Trống Đống Đa
Trở lại vấn đề 1963, với cái lưu manh
của Mafia Do Thái, CIA và Vatican khi dùng tay sai như Trương Bảo Sơn đ̣i nằng nặc
ông Nguyễn Tường Tam ra đối chất th́
ông biện lư Lê Nguyên Phu không thể nào
từ chối không đ̣i ông
Tam ra ṭa !
Mà cũng chính Lê nguyên Phu đă đồng
lơa cùng Trương Bảo Sơn để có cơ hội mạ lỵ ông Tam bằng cái trát đ̣i
ra ṭa vô cùng khả ố, khả ố đến nỗi sau nầy Lê Nguyên Phu phải chối
cái hành vi gian ác của y, y đă t́m cách lừa dối lịch sử, lừa dối
công luận.
Đây là chứng tích của âm mưu lươn lẹo
đểu cán của tập đ̣an Vatican-CIA để xúi người Quốc Gia hại nhau cho
đến thân tàn ma dại, để rồi sau đó chúng chối băng chối bải mà c̣n
xúm nhau chỉ trích nhà Ngô chuyên quyền độc tài, đàn áp đối lập
mấy
mươi năm sau khi xúi bọn quân nhân ngu dốt tra tấn và sát hại họ.
Chúng đă gài chính quyền và ông Tam
vào một cái thế thù nghịch vô cùng thê lương, thê lương cho những
người trong cuộc, thê lương cho đất nước.
Gian tặc biết được rằng ông Chánh án
Hùynh Hiệp Thành (bị ghi sai là
Lê Xuân Khoa) nhận được quyết định đặc biệt của ông Ngô Đ́nh Nhu là
không truy tố nhà cách mạng Nguyễn Tường Tam, và không kết án. Cho
nên gian tặc xúm lại xúi ông Tam tự tử trước khi ra ṭa. V́ để ông
Tam ra ṭa th́ sẽ được miễn tố, tất nhiên âm mưu của chúng thành
ra
công dă tràng.
Chung qui lại
đại văn hào Nhất Linh Nguyễn Tường
Tam không thể nào thóat khỏi 3 Áp Lực (tinh thần, t́nh cảm, pháp lư)
trên đây. Chúng đă dồn ông vào con đường tuyệt vọng. Chỉ c̣n cái
chết mà thôi. Một cái chết vô cùng thê thảm, một đại tang cho nền
văn hóa, cho dân tộc, tương lai đất nước cũng v́ đó mà thêm đen tối.
V.
NGHIÊN CỨU BẢN
VĂN DI MỆNH
Ư Nghĩa
- Ư Nghĩa
chính là Tự
Vận là để phản đối sự
bắt bớ
và
xử tội
một số can phạm trong vụ
đảo chánh 11-11-1960. Ông Nguyễn Tường Tam viết
Sự bắt bớ
và xử tội những phần tử quốc gia
đối lập là một tội nặng.
Chính quyền có bắt một cách bậy bạ
không ? hay họ chỉ bắt những người đă
mưu toan dùng vũ lực, vi phạm luật pháp,
trong vụ nầy chính quyền có lợi dụng để bắt luôn tất cả người đối lập không ?
chính quyền có tra tấn không ?
chính quyền có tạo ra bằng cớ giả (như
Việt Minh gian trá) để buộc tội không ?
Hơn nữa: phản đối một sự xử án là một lư do
không chính đáng:
v́ cần phải thẩm xét sự xử án và kết quả những
bản án như thế nào ?
sự xử án có quang minh không ? có
thiên vị không ?
chưa xử th́ làm sao biết
xử tội
là sai trái, là
một tội nặng ?
Xử án không phải lạm dụng quyền hành
hay độc tài nếu dựa vào luật pháp, tại Sàig̣n c̣n có quốc tế (chứ không phải ṭan án nhân dân sau
lũy tre xanh do du côn và ăn mày làm chánh án thời Hồ
1946-1954).
Mà lư do của vụ án là xử những người
đă tham gia đảo chánh để lật đổ chính quyền, chứ không phải
bắt người vô cớ như Hồ Chí Minh.
Sự xử án người Quốc Gia (người QG
thuộc bất cứ thành phần nào) đă làm lọan th́ có ǵ sai trái ?
Phản đối sự bắt bớ những người đảo
chánh là sai.
Người ta có thể tự tử để phản đối một
bản án bất nhân, nhưng phản đối sự xử án th́ là một sự phản đối quá
gượng gạo và giả tạo.
Ông Nguyễn Tường Tam nói rơ
nguyên do "phản
đối sự xử tội", xét cho cùng lư do
nầy không có căn bản (không có "cơ sở", từ của Việt
cộng) không chính đáng, tất nhiên không
do một người thông minh mẫn cán và uyên thâm như ông
Tam tự nghĩ ra,
mà phải do một guồng máy đanh ác nhưng
ngu dốt đó là Mafia Do Thái
CIA khật khùng nêu ra để ông tự tay viết lên giấy trắng mực đen.
Mà phải là do chính cái kẻ giả đ̣ là thâm giao của ông
Tam
là tên Đặng Văn Sung gian ác nhưng ngu dốt mớm cho ông.
V́ dù sao
| |
một người cao thâm về chính trị như
Nguyễn Tường Tam không thể suy tư nông cạn như vậy.
|
|
Thế th́ tại sao
ông viết ra câu
Sự bắt bớ
và xử tội những phần tử quốc gia
đối lập là một tội nặng
nầy: theo tôi, bọn ma giáo Mafia CIA
Đặng Văn Sung và bè lũ đă
đùng độc dược để làm
lũng đoạn tinh thần, thần trí trở nên lu mờ (có thể bỏ thuốc
anti-psychotique
độc hại trong nước trà mà chúng mời
ông Tam uống), dưới xúc tác dược lực, có lúc ông Tam trở nên
quẩn trí, vứt hết giấy tờ tùy thân xuống đất, người ta tưởng là ông
ta điên.
Bút tích Nhất Linh
Rọi lớn ra :

Người thân của ông Tam có cho biết
ông viết ngay hàng thẳng lối (dù là trên giấy không gạch hàng): điều
nầy ḥan ṭan đúng do bằng chứng trên đây.
Nhưng nh́n lại tờ di mệnh th́ chúng
ta thấy ngay những nét chữ không đều và xiêu vẹo, chữ kư lại không
rơ ràng (xin bấm vào h́nh để rọi lớn):

Nhận định: 2 hàng đầu số
1, 2
và các hàng
6,7,8
tương đối ngay hàng .
3 hàng số
3,4,5
th́ bị lệch, hàng số
4 th́ có dấu gạch bỏ chữ
quốc thứ hai, rồi viết chữ gia chen vào. Như vậy th́
do các chi tiết nầy mà chúng ta biết ông bị chúng đầu độc để thần
trí kém chính xác, kém minh mẫn, mặc dù những động tác hay cử chỉ
chung chung (ăn uống, đi lại, nói chuyện) coi như của một con người ở trạng thái b́nh thường.
Mỗi lần xem nét chữ của tôi viết lệch,
xiêu vẹo th́ tôi biết chúng đầu độc tôi như thế nào (và tôi vứt đi
những thứ đồ ăn c̣n lại, đă mua từ tiệm đó về).
Đặng Văn Sung đă cố t́nh
t́m cách gây được sự tin cậy của ông
Tam. Ở cuối đời, ngoài gia đ́nh ra, ông có một điểm tựa duy nhất là nơi thằng điếm nầy. Thằng
điếm có đầy đủ cơ hội và kỹ thuật gian manh ác độc để đưa ông vào chỗ chết
không lối thoát, kỹ thuật giết người do CIA điều nghiên và áp dụng
vô cùng thâm độc và tỉ mỉ. Tất nhiên cũng
chính tên Sung cung cấp cho ông liều thuốc độc định mệnh.
Mà Đặng Văn
Sung là ai ?
Đặng Văn Sung thuộc về giới trí thức Đại Việt quan lại.
Tay sai của CIA.
Chứng Tích:
Từ Chung cố Tổng Thư Kư Ṭa Sọan Chính Luận bị Việt
Cộng ám sát chết năm 1965 với bản án làm gián điệp cho CIA.
Cho nên tờ
Chính Luận của Đặng Văn Sung đăng rơ
trên tất cả số báo kể từ ngày Từ Chung bị hạ sát:"Cố Tổng Thư Kư Ṭa sọan:
Từ Chung". Nghĩa là từ đó không có ai làm Tổng thơ kư
cho tờ Chính Luận, tất nhiên Chủ Nhiệm là Đặng Văn Sung kiêm nhiệm
luôn trách vụ tổng thơ kư ṭa soạn.
Chi tiết đặc
biệt là Đặng Văn Sung làm Chủ nhiệm tờ báo lớn nhất
Việt Nam mà trong suốt đời y, y không viết được bài báo nào cả.
Trong mười năm
1965-1975 nó luôn luôn cho đăng một cách lố bịch:"Cố Tổng Thư Kư Ṭa sọan:
Từ Chung"
để không ai nghi rằng nó có thể đứng đàng sau cái chết của
ông Từ
Chung.
Thời Việt Cộng làm sao biết ai làm gián
điệp cho CIA nếu không có "tay trong" chỉ điểm, mà sao "tay trong"
chỉ điểm cho VC giết nếu không có sự xích mích nội bộ. Từ Chung đậu
Tiến Sĩ, có căn bản đạo đức
văn hóa chứ không phải là trọc phú như Đặng Văn
Sung.
Trước hết, chúng tôi xoay quanh
cái chết của kư giả Từ Chung, báo Chính Luận vào cuối năm 1965. Chính Luận vốn được coi là tờ báo của CIA tài trợ. Đấy là dư luận,
đúng hay sai nay chỉ có ḿnh kư giả Thái Lân, nguyên là Tổng Thư Kư
Chính Luận biết được.
[trích từ
Tản mạn với tác giả
“Giấy bút lầm than” (II)]
Làm sao liên
lạc với VC để mớm cho VC giết Từ Chung.
Sự khả nghi
đặt trọng tâm ở Đặng Văn Việt,
anh em chú bác với Đặng Văn Sung.
Đặng Văn Thụy đậu Ḥang Giáp được bổ nhiệm làm
Tế tửu Quốc Tử Giám (tức là Viện
trưởng = Recteur).
Đặng Văn Hướng (con Đặng Văn Thụy) đậu
Phó Bảng thời nhà Nguyễn được làm Tham tri bộ h́nh, và Tổng đốc Nghệ
An thời chính phủ Trần Trọng Kim. Năm 1947 Đặng Văn Hướng làm Quốc Vụ
Khanh, kiêm Chủ tịch Ủy ban Hành Kháng (hành chánh kháng chiến)
Thanh Nghệ Tỉnh thời Việt Minh. Con ruột của Đặng Văn Hướng là Đặng Văn Việt
(là anh em chú bác với Đặng Văn Sung) rất nổi tiếng về
quân sự sau trận đánh lịch sử tại RC4 (route coloniale 4, liên tỉnh
lộ) mà bataillon của Đại Tá Marcel Lepage bị đánh tan tành,
5000 quân Pháp bị tiêu diệt.
|
Trung tá Đặng Văn Việt |
|
 |
V́ chiến công
nầy mà Việt Minh
giải tỏa nguyên vùng Cao Bắc Lạng. Vơ Nguyên Giáp sợ Đặng Văn Việt
quá nổi tiếng sẽ che lấp y, cho nên Giáp cử Đặng Văn Việt
cùng Trung tướng Nguyễn Sơn sang Trung quốc và chiến
trường Cao Ly. Sau nầy Đặng Văn Hướng,
cha ruột của Trung tá Đ. V. Việt, bị đấu tố đến chết
trong vụ cải cách ruộng đất (có
lẽ cũng do bàn tay bí mật của Giáp để bẻ găy tương lai của Việt).
Ông Diệm và
ông Nhu thường không muốn quân đội Quốc Gia chạm súng (tránh giao
tranh) với quân Bắc Việt xâm nhập Miền Nam. V́ ông Nhu cho rằng mấy
ông tướng Miền Nam được đào tạo từ thời Pháp thuộc là những "trung sĩ mang lon
tướng", trong lúc Bắc Việt có những tướng tá có nhiều kinh
nghiệm chiến trường như Trung Tướng Nguyễn Sơn tốt nghiệp trường
Ḥang Phố, tướng Đàm Quang Trung, Trần độ, Ḥang Minh Chính v.v.
được Trung Cộng đào tạo, mà cũng có thể có cả các tướng của Trung
Cộng như Trần Canh đă tham gia trong trận Điện Biên Phủ. Ông Diệm và
ông Nhu chờ cho quân đội Quốc Gia có được những người có thực tài
như Ngô Quang Trưởng, Lê Văn Hưng hay Nguyễn Đức Thắng th́ sẽ thắng
Việt Cộng 100% mà khỏi phải hy sinh binh sĩ, nhưng ước vọng
không thể thành, v́ sự ngu dốt của những "trung
sĩ mang lon tướng" ngoài việc đâm thuê chém mướn ra th́ xôi thịt
và đĩ điếm mà tŕnh độ chính trị là con nít và dĩ nhiên bị lừa như
con nít:
http://buinhuhung.com//Tieengk_Than_Naoz_Nungr_Trong_Ddeem_29_04_1975.htm
Nhiều kư giả
đương thời cũng đặt câu hỏi, theo ông Nguyễn Văn Lục phát biểu
Tôi có đặt một câu hỏi tại sao
cộng sản không nhằm ám sát ông chủ nhiệm Đặng Văn Sung mà nhằm kư
giả Từ Chung cũng như đặt ḿn ṭa soạn Chính Luận? Hỏi để hỏi thôi.
Không có câu trả lời.
Nguyễn Văn Lục[trích
từ
Tản mạn với tác giả
“Giấy bút lầm than” (II)]
Cuối đời Đặng
Văn Sung sợ xuống địa ngục nên xin rửa tội theo đạo Công Giáo,
cũng có thể y theo Công giáo để cúc cung phục
vụ để khỏi bị sát
hại như anh em ông Diệm:
Từ đó câu chuyện xoay quanh
bác sĩ Đặng Văn Sung. Nhất là phần cuối đời của ông liên quan đến
việc ông quyết định theo đạo Thiên chúa.
Anh Phạm Bá Cát có dính dáng đến chuyện này v́ anh là người giới
thiệu Lm Vũ Đ́nh Trác đến giúp dạy giáo lư cho ông Đặng Văn Sung.
Nhưng theo anh Phạm Bá Cát cái lư do nào đưa đến quyệt định cuối đời
của bác sĩ Đặng Văn Sung là do một người phụ nữ tầm thường. Người
phụ nữ này có tên là bà Ba vốn là người giúp việc lâu đời của gia
đ́nh ông Đặng Văn Sung. Bà ít học, quê mùa đến độ mà theo anh Phạm
Bá Cát kể lại mỗi khi gặp tôi bà xưng bằng Ngài và con, “Thưa ngài
con...” Làm sao một người như thế, lại có thể có sức mạnh tinh thần
ảnh hưởng trực tiếp đến quyết định của ông Đặng Văn Sung?
Nguyễn
Văn Lục [trích
từ
Tản mạn với tác giả
“Giấy bút lầm than” (II)]
Có thể nhân
vật "bà Ba" là nội tuyến, để liên lạc với Cục R.
Dù có theo đạo
thật hay không, nhưng chứng nào tật nấy, Đặng Văn Sung vẫn không chừa
cái tính độc ác ám
hại người Quốc Gia đến cùng:
Ngón đ̣n
1975 của Đặng Văn Sung, tên gian tặc của CIA:
Đặng Văn Sung
c̣n lừa ṭan thể dân chúng Miền Nam năm 1975, khi chiến trường
sắp lâm vào thảm trạng của kế họach "Đầu bé đít to" của Nguyễn Văn Thiệu,
Sung cho đăng trên tờ Chính Luận của y một bản tin giật
gân vào tháng 2 và đầu tháng 3 - 1975 "Tướng Ngô Du kư cho Nhật
Bản khai thác 250 000 (hai
trăm năm chục ngàn) mẫu đất ở
Cao Nguyên và Trung Nguyên Trung phần".
Nó cho đăng 5 cột ở
trang nhất (cinq colonnes à la une) khiến cho dư luận tưởng
rằng Miền Nam có ḥa b́nh, không ḥa b́nh th́ sao Tướng Ngô Du lại
kư cho Nhật khai thác một vùng rộng lớn kinh
khủng như vậy, mà Nhật Bản khi đầu tư
vào dự án vĩ đại như vậy th́ họ phải điều nghiên
t́nh h́nh chứ !
Người Nhật
phải am hiểu thời cuộc, mà họ quyết định đầu tư
vào một dự án vô cùng to tát th́ là sự đảm bảo
tương lai an như bàn thạch của Miền Nam,
đó là dư luận chung của dân chúng khi đọc tin nầy.
Nghĩa là
người dân tưởng rằng Miền Nam
an như bàn thạch, mà ngay cả Trần Trung Quân, cựu nhân viên của CIA, có đồn điền ở Ban Mê Thuột cũng không lo dọt.
Gia đ́nh Tướng Phan Đ́nh Niệm cũng bị gạt, vẫn ở yên ở Pleiku, rồi
phải bỏ chạy trên tỉnh lộ định mệnh số 7 để chịu chết.
Tướng Phan Đ́nh Niệm
Ṭan thể dân
Miền Nam đều ngỡ ngàng trước các diễn biến nhanh như sét đánh
Di Tản và Vượt
Biên
Tôi biết
cái tin "Tướng Ngô Du kư cho Nhật
Bản khai thác 250 000 (hai
trăm năm chục ngàn) mẫu đất ở
Cao Nguyên và Trung Nguyên Trung phần"
nầy
là
tin vịt v́
kể từ cuối năm 1974 trong 4 phiên họp tại nhà hàng Hồng Tá do Tướng Ngô Du
chủ tọa th́ phía Nhật do Kỹ Sư Atai làm
trưởng phái đ̣an,
Nhật đóng góp phân nửa số vốn đầu tư và sẽ cung cấp cơ xưởng và nông cơ cụ, bên phía Việt Nam có tôi (Bùi
Như Hùng) là đại diện về kỹ thuật (tôi đang dạy môn Nông học tại
trường Cao đẳng Nông nghiệp, 45 đường Cường Để Sàig̣n),
về tài chánh th́ phía VN có vị Đại Bang chủ
tỉ phú Trang Trinh Nguyên ra
vốn. Mà chúng tôi
chưa hề ấn định, dù là trên bản đồ, cái diện tích đó, cái diện tích
đó là do phía Nhật Bản họ đưa ra cho tôi nghiên cứu có thể t́m ra
nổi số đất đó không, thế thôi. Mà cái phi lư của cái tin "Tướng
Ngô Du kư cho Nhật Bản khai thác 250 000 (hai
trăm năm chục ngàn) mẫu đất ở Cao
Nguyên và Trung Nguyên Trung phần", là
làm ǵ Tướng Ngô Du có
thẩm
quyền kư cho người Nhật khai thác đất ! chẳng những thế mà Tướng Ngô Du đă mất chức,
đâu c̣n làm Tư
lệnh quân đ̣an II.
| |
Sau nầy tôi
mới hiểu ra cái thâm ư của guồng máy lừa đảo của
tên Đặng Văn Sung cho đăng tin nầy để lừa dư
luận. Nó không chỉ cho đăng 1 lần mà nhiều lần, diện tích đất lại
tăng lên, tăng lên ! CIA đă thực
hiện âm mưu giao Miền Nam cả sinh mạng và tài sản cho Việt Cộng, th́ Đặng
Văn Sung là tay sai đắc lực và thân tín: chủ
mưu của bọn chúng là làm sao
để tạo ra
t́nh h́nh ổn định giả tưởng
(trước khi chiến trường sôi động và bỏ chạy thật nhanh), để không ai chuyển tiền và của cải ra ngoại quốc
kịp thời. (năm
1975 ông Trang Trinh
Nguyên bị Việt Cộng xử bắn). |
|
Con người Đặng
Văn Sung khốn nạn như vậy mà lại được ông Nguyễn Tường Tam tin cẩn
tuyệt đối, th́ cái tai vạ của ông Tam không thể tránh khỏi.
Ông
Nguyễn Tường Tam phải chết v́ cái danh tiếng của ông quá lớn, mà bọn
lưu manh đă b́nh chọn để trở thành "mục tiêu" nặng ngàn cân đánh vào
chế độ.
CIA không chỉ
lừa phía dân sự, mà chúng cho Nguyễn Văn Thiệu [(Tướng Lâm Quang Thi
rút quân ra sao th́ anh em binh sĩ QL-VNCH biết rơ hơn cả)] phá tan
Quân Đ̣an I, giao ngay cho Việt Cộng vùng I chiến thuật không giao
tranh. Quân đ̣an II mất như thế nào th́ xin xem tài liệu về
Chúng cũng vu cáo Tướng Ngô Du buôn thuốc phiện
Hơn nữa gian
tặc dùng bọn
phi công VNCH mà phản thùng (như Nguyễn Thành Trung) dội bom trúng
ngay tổng đài truyền tin của tiểu khu Pleiku trong những ngày
khởi đầu
của cuộc chiến định mệnh 1975. Nhật báo Chính
Luận của Đặng Văn Sung cho đăng các tin của cuộc
rút lui thảm khốc, để đánh ngón đ̣n tâm lư vào quân dân ta (không hề bị
Thiệu kiểm duyệt)
Rồi để kết
thúc tấn tuồng, vào những ngày
tàn của Miền Nam, CIA cho tên Kỳ giả mạo kêu gọi tử thủ,
đến ngày 29 tháng Tư, nó được CIA
chở ra US Midway, tin nầy liền được đài BBC
(cơ quan du côn đê tiện phản thùng) cố t́nh rêu rao cho
mọi người cùng biết. Đó là
ngón đ̣n tâm lư đánh vào tinh thần tác chiến của anh em binh sĩ VNCH,
để rồi vùng IV chiến thuật tan ră, khiến nhị vị tướng lănh anh hùng
Nguyễn Khoa Nam và Lê Văn Hưng đă phải tự vận.
Điểm mặt tên Du Côn
Trở lại hiện vụ, chúng ta thấy rơ:
- chính quyền bị xúi bậy mà đem ra xử
những người đă tham gia đảo chánh cách đó đă gần 3 năm. (Tại sao
không xét xử trước đó? có thể chính quyền không muốn va chạm với các
đảng phái).
- cái sai lầm của chính quyền Ngô
Đ́nh Diệm là ở lúc đem vụ nầy ra xử
vào năm 1963 (trong lúc vụ Phật Giáo dang sôi động) để CIA có thể xúi giục các thành
phần phản đối đứng lên chống họ mạnh mẽ hơn.
- nhân vụ xử nầy mà chúng sát hại
được Nhất Linh Nguyễn Tường Tam phải tự tử để phản đối chính quyền (mà
chính quyền đă nể v́, không đụng chạm đến ông. Nhưng khi thuộc hạ
như bị cáo Trương Bảo Sơn khai trước ṭa để yêu cầu ông ra đối chất
th́ ṭa không thể nào làm cách ǵ khác được.)
Chúng ta thấy rơ văn bản tuyệt mệnh thư vô cùng minh
bạch,
Mà chính sự vô
cùng minh bạch nầy mới khả nghi: tự tử để
phản đối chính quyền.
Sự tự tử của
ông N. T. Tam nằm trong một âm mưu mà nạn nhân là một
"mục tiêu" đă
được tuyển chọn, ấn định, khuyến khích ("động viên") để tự tử.
Câu tiếp:
Tôi chống đối sự đó và tự hủy
ḿnh cũng như ḥa thượng Thích
Quảng Đức tự thiêu để cảnh cáo
những người chà đạp mọi thứ tự
do
Chính bọn gian tặc đă cùng cán bộ Việt Cộng
xúi dục Thượng tọa Thích Quảng Đức (được
vinh thăng Ḥa thượng sau khi ông
chết) "tự thiêu" trong tinh thần Armageddon. Cảnh "tự thiêu" đă
không là tự thiêu, mà theo kế hoạch th́ chúng phải thực hiện cái chết
của Thượng tọa TQĐ trước, rồi lấy đó làm lư do động viên, cổ súy "muc
tiêu" kế tiếp là Nguyễn Tường Tam. Sự động viên sẽ
ít hiệu lực nếu không có vụ hy sinh TT Thích Quảng Đức trước.
Ông Nguyễn Tường Thiết viết rơ:
Ngày 11 tháng 6, 1963 khi chú Kiểm
đến báo tin Ḥa Thượng Thích Quảng
Đức tự thiêu ở ngă tư Lê Văn Duyệt &
Phan Đ́nh Phùng th́ cha tôi sững sờ.
Ảnh hưởng của cái tin này thật khủng
khiếp.
Tin này là một phần (tôi cho là quan
trọng nhất) làm nên cái chết của
Nhất Linh.
Cái chết của
Thượng Tọa Thích Quảng Đức là một
khâu trong kế hoạch giết gia đ́nh họ Ngô.
Ngọn lửa Zippo
Trong khâu nầy sự dàn dựng rơ ràng của Việt Cộng và
CIA đă được tạo ra để lừa tất cả dư luận, nhất là lôi kéo được nhiều
sự hy sinh sau đó như cái chết thảm của Văn hào Nhất Linh
là khâu kế sau.
Cần nói rơ là vào thời Đệ Nhất VNCH,
có nhiều sự
sai lầm vong mạng của TT Diệm.
1.) Những sai lầm thật sự của Tổng thống
Diệm về nhân sự là
Mật vụ nằm trong tay Trung
tá Mai Hữu
Xuân, sau lên Thiếu tướng, cựu mật thám của thực dân Pháp, sau làm thuộc hạ của CIA.
Sự lưu dụng và trọng dụng những thành
viên cũ của thực dân Pháp là những sai lầm lớn, bọn nầy
không hề biết liêm sĩ là ǵ, chuyên liếm
gót giày thực dân đă quen, cho nên càng ngày chúng càng nịnh trên
đạp dưới, làm cho chế độ thành quan liêu thất nhân tâm. Chúng c̣n cổ
súy cho chính quyền đàn áp đối lập để chính quyền tự cô lập, mất hậu
thuẩn.
Bọn mật vụ nầy c̣n có nhiều hành vi
bỉ ổi như bắt phải đưa quan tài ông Nguyễn Tường Tam ra nghĩa trang bằng
một lộ tŕnh đă được chúng ấn định sẵn, không cho quan tài được đem
vào trong chùa cầu siêu! sao đê tiện làm vậy ?
Những hành vi đê tiện nầy nhất định không do ông Nhu quyết định, mà
do Mai Hữu Xuân cố t́nh tạo ra ấn tượng một chính thể độc tài tàn ác.
Sự đanh ác nầy là ngón đ̣n tâm lư như
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương ghi rơ trong điếu văn:
Nhưng đau đớn thay:
Phút hạ huyệt súng gươm vây kín, muôn ḍng châu đứt
nối chưa tṛn; buổi cầu siêu hương khói âm thầm, bao tiếng khóc dở
dang c̣n nghẹn.
Những hành vi đàn áp tương tự
(Mafia Do Thái và Giáo hội Vatican cho nội tuyến ào ạt thực hiện) chỉ cốt làm
cho chế độ có một bộ mặt đê tiện, của một lũ cuồng khấu hơn là một
chính thể v́ dân v́ nước đáng kính mà anh em ông Diệm dă dày công
xây đắp.
Chỉ khi lật đổ được chính quyền th́
dân chúng mới hả dạ:
Cho nên hôm nay:
Mừng quốc gia vừa khắc bạo trừ hung; đẹp hy vọng sẽ
hà thanh hải yến.
Với chức vụ người đứng đầu cảnh sát,
Mai Hữu Xuân hợp cùng với Đỗ Mậu, an ninh quân đội, đă thủ tiêu
nhiều người có công với Đệ Nhất VNCH như Hồ Hán Sơn, Nguyễn Bảo Ṭan.
Sau nầy gian tặc tuyên truyền rằng là ông Nhu ra lệnh thủ tiêu những người nầy.
Những Bí Ẩn
Lịch Sử Dưới Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm
Tại sao chúng ta có thể xác quyết là
chính tàn dư tay sai thực dân, tức là của Giáo hội Vatican, v́ nếu những vụ
thủ tiêu nầy là do ông Nhu th́ chúng đă phanh phui ngay sau ngày 2
tháng 11 - 1963 như vụ Phan Quang Đông
Vụ tuyên án tử h́nh ông Giuse Phan Quang Đông
Cho nên những người khờ dại về chính
trị th́ tin, cứ đổ riết là mấy vụ thủ tiêu thời 1960-63 là do Ngô Đ́nh
Nhu, mà không biết rằng đó là gián điệp Vatican đă ra tay diệt trừ
hết những kẻ có khả năng và kiên quyết ủng hộ chế độ.
Hai cây cột trụ của chế độ là Đại tá Lê Quang Tung và Đại tá
Hồ Tấn Quyền đă bị chúng chủ mưu giết ngay trước giờ chính thức khai
hỏa.
Mặt khác chúng ta thấy rằng những vu
cáo về các tội trạng thủ tiêu gán cho ông Nhu rất là lố bịch v́
không hề có sự bất đồng chính kiến giữa những người bị thủ tiêu (như
Nguyễn Bảo Ṭan, Hồ Hán Sơn v.v. ) và ông Nhu, th́ chính bọn vu cáo
quá ấu trỉ tức chúng là tay chân bộ hạ của tập đ̣an thiển cận ngu
dốt Vatican, tập đoàn nầy hành động như những con thú không hơn
không kém.
Lời thề của các tu sĩ Ḍng Tên trước Giáo Hoàng
Chúng tuân theo những chỉ thị sắt máu ghi trong Thánh
Kinh ấu trỉ dă man chủ trương
"giết đến trẻ sơ sinh, đàn bà có thai cũng phải bị
mổ bụng"
! Cho nên giữa tập đ̣an Công giáo Vatican ác ôn sắt máu
dă man và ông Ngô Đ́nh Nhu chủ xướng Cần Lao Nhân Vị khác xa nhau
một trời một vực cả về tư tưởng, chủ trương lẫn hành động.
Chúng ta thử nghĩ có những người qú
lạy đôi lên đầu câu
"giết đến trẻ sơ sinh, đàn bà có thai cũng phải bị
mổ bụng" ! th́
cái ǵ mà họ chẳng dám làm: họ đă bôi vôi
trét cứt lên bàn thờ tổ tiên của họ.
Tất cả người Công Giáo đều bôi vôi trét cứt lên bàn thờ cha ông của
họ.
Nếu có người nào c̣n tin rằng ông Nhu
cho Mai Hữu Xuân lệnh thủ tiêu những người đă ủng hộ chế độ (như
nguyễn Bảo Ṭan, Hồ Hán Sơn v.v. ) th́ đó là những người ngu. V́ Mai Hữu
Xuân là tay sai đắc lực của tập đ̣an
thực dân Pháp, c̣n gia đ́nh họ Ngô có bao giờ tin Mai Hữu
Xuân đâu, th́ ông Nhu dại ǵ sai
Mai Hữu Xuân đi thủ tiêu người ủng hộ ḿnh (lịch sử chứng minh chính
Mai Hữu Xuân là một trong những người
chủ mưu đă thực hiện vụ giết anh em ông
Diệm ngày 2-11-63
Tướng Xuân xuống xe đứng bên này đường. Ông nh́n về xe đại úy Nhung, ra tay trái 3 lần đưa lên 2 ngón tay, rồi đưa tay phải qua khỏi đầu, ngón tay trỏ được duỗi ra co vào đến 4 lần (giống như bóp c̣ súng). Lúc ấy tao chẳng hiểu ông Tướng chơi cái tṛ ǵ, chỉ thấy đại úy Nhung gật đầu rồi đưa tay lên chào.
SỰ THẬT VỀ CÁI CHẾT CỦA HAI ÔNG DIỆM-NHU).
Chúng c̣n tung tin Hitler là thần
tượng của Ngô Đ́nh Nhu để hạ uy tín ông Nhu, và để người Mỹ đầu ḅ
[(Lợn
ỉn HOA KỲ)] thù ghét
ông. Thực ra Giáo hội Vatican cấu kết với Hitler để giết những người
Do Thái tốt v́ những người nầy không tin ở cái đạo Giê-hô-va dă man
The Concordat with Hitler
2.) Những sai lầm thật sự của Tổng thống
Diệm về chính trị là
Hai nhân vật Phan Quang Đán và
Nguyễn Trân là 2 người vô tài vô năng chuyên làm những chuyện bậy bạ
vung vít, năng nổ. Thể theo ư kiến của ông Nhu th́ cứ để họ vào quốc
hội, rồi v́ bản tính cà chớn họ sẽ tuyên bố vung vít và họ tự hủy
diệt cái tư cách con người, TT Diệm trái lại quyết định cản trở
không cho họ vào quốc hội mặc dù họ được trúng cử với số phiếu rất
cao, đó là v́ TT Diệm nghe theo cái lũ xu nịnh
(như Đỗ Mậu) mới ra cớ sự, khiến 2
nhân vật nầy tự nhiên được nổi bật lên thành biểu tượng của phong
trào đối lập. Cái lũ xu nịnh nầy (
như Đỗ Mậu, như tu xuấtTrần Kim Tuyến) là nội tuyến của
địch (địch đây là CIA và Vatican).
VI. KẾT
LUẬN
Tự tử là chiến đấu vĩ đại Armageddon:
Ư ĐỊNH TỰ TỬ
được dùng làm khí giới tối hậu do CIA
và Vatican sáng chế:
ARMAGEDDON
Sự tự tử được CIA động viên bằng cách
chúng mớm cho "mục tiêu" biết: tự tử là một cách chiến đấu vĩ đại
Armageddon:
Roger Hilsman nói (trong khi y giải thích cho TT Kennedy về 2 cái chết của ông Diệm và ông Nhu):

[(tài liệu
Memoranddum của CIA,
tên Do Thái Roger Hilsman cắt
nghĩa sự tự tử là cuộc chiến Armageddon)]
Chúng đă mớm cái ư nghĩa của sự tự tử
là một trận thư hùng (theo Thánh Kinh đó là trận quyết chiến giữa
chính và tà) cho Thượng Tọa Thính Quảng Đức, rồi bây giờ đến Lănh tụ Nguyễn Tường Tam.
Tất cả là giả tạo
trong trường hợp Nguyễn Tường Tam:
- Năm 1963 không phải là tuyệt lộ.
Như năm 1946, Việt Minh
bắt thủ tiêu hết đảng viên VNQDĐ
máu chảy thành suối, thây trôi đầy sông, kể cả người bạn cố tri là Khái
Hưng cũng bị chúng thủ tiêu man rợ, mà Nhất Linh Nguyễn Tường Tam có tự tử để phản đối đâu?
Hà cớ ǵ tự tử năm 1963?
Việc
Bắt giết hết đồng chí thây trôi đầy
sông (do Hồ Chí Minh) và việc đem ra xử án theo luật định
những người đảo chánh
(do Ngô Đ́nh Diệm)
th́ cái nào là gian ác dă man, cái nào là pháp trị ?
Ngoài việc từ
chức chạy trốn sang Hồng Kông, th́ ông Nguyễn Tường Tam làm ǵ để
phản đối chế độ tàn độc của Hồ Chí Minh ?
cho nên cái
việc ông Nguyễn Tường Tam tự tử để phản đối
sự xử án của chế độ
Ngô Đ́nh Diệm là sai, là gượng ép, không logic.
Nhất định đó
là có sự xúi dục
của CIA, v́ cái chết của
NTT là sự vui mừng thành công một khâu quan trọng của CIA và ṭa thánh
Vatican trong chủ mưu giết 2 ông Diệm, Nhu.[(Lời
thề của các tu sĩ Ḍng Tên trước Giáo Hoàng)]
Hậu quả của
Văn bản Di mệnh
Bản di cảo
ngắn gọn của ông Nhất Linh Nguyễn Tường Tam đề ngày 7 tháng 7 năm
1963 là một văn bản kết tội chế độ Ngô Đ́nh Diệm nặng nề nhất
và rơ ràng nhất.
Người nhà của
ông đă trân trọng bảo quản bức di cảo quí giá nầy cho đến khi nó
được phổ biến sâu rộng trên ṭan cầu và măi măi về sau.
Ư nghĩa của
bức di cảo vô cùng thống thíết, tận cùng đau khổ.
Tầm mức quan
trọng của di cảo làm rung chuyển chế độ.
Hai năm rơ
mười:
|
chế độ đă dồn người đối
lập vào đường cùng, đến nỗi phải tự
vận, hành động thống thiết nhất và tuyệt vọng nhất
trong đời người. |
(do bản di
mệnh,
văn bản viết tay,
mà sự tự vẫn của ông không làm nẩy sinh ra cuộc tranh căi như
cái chết của Thượng Tọa Thích Quảng Đức.)
Dĩ nhiên sự
kiện sẽ đóng góp vào sự đánh giá chế độ NĐD mà chính phủ Hoa Kỳ vô
cùng quan tâm trong bối cảnh "Mùa Pháp Nạn" do Phật Giáo Ấn
Quang đang quyết liệt tranh thủ đến cùng.
Ông Nguyễn
Tường Tam viết
Sự bắt bớ
và xử tội những phần tử quốc gia
đối lập là một tội nặng.
đích thực ông Nguyễn Tường Tam đă đưa
ra một phán quyết liên quan đến hành vi của chế độ, sự phán quyết
nầy đơn phương, không có ai biện hộ cho "bị cáo",
bị cáo ở đây là chính quyền NĐD.
Dĩ
nhiên chúng ta biết rằng cận kề ông Tam là Đặng Văn Sung là thân tín,
thân tín đến nỗi Sung là người được ông Tam ủy thác văn bản di mệnh
nầy để phổ biến; th́ chỉ có nó mới nêu ra cái kết luận sai lầm một tội nặng.
Không lư hễ là những phần tử quốc gia
đối lập
th́ muốn làm ǵ th́ làm mà không ai được bắt,
mà không ai được xử tội họ hay sao?
Khi dặn con
cái gởi một bức thư tuyệt mạng đến một người, th́ người nhận phải là
một người được tin tưởng tuyệt đối (nếu không tin tưởng tuyệt
đối th́ đă không trao cho họ) người đó là Đặng Văn Sung.
Đảng và đảng viên
Việt Nam Quốc Dân Đảng VNQDĐ
Trong hiện vụ
có 2 đảng viên Trương Bảo Sơn và Nguyễn Thành Vinh.
Cần phải nhấn
mạnh
Việt Nam Quốc
Dân Đảng với thành tích sáng chói oanh liệt "13 vị anh hùng Yên Bái" làm rạng
danh Tiên Rồng, mà trong lịch sử đấu tranh cận đại giành độc lập,
ảnh hưởng của đảng đă bao trùm lên các thế hệ thanh thiếu niên yêu
nước.
Hồ Chí Minh đă
ḥa với Pháp khi kư hiệp ước Fontainebleau để rảnh tay giết sạch các
đảng phái, đặc biệt là VNQDĐ. Chúng giết người vô cùng kinh khiếp,
năm 1946 sau khi các đồng chí bị thanh tóan hết, ông Nguyễn Tường Tam đă phải trốn sang Hồng Kông, sống ẩn
dật tại nhà vợ chồng Trương Bảo Sơn và Nguyễn Thị Vinh
(ở Sường Châu, Hương Cảng).
Phía sau nhà có một hang động nhỏ có thể
bí mật ẩn thân ở đó. [có nguồn tin
nêu ra: sau nhà có suối nước, mà bà Nguyễn thị Vinh,
người có tâm hồn nghệ sĩ lăng mạng, ra đây tắm ở
truồng như nhộng, chúng tôi ghi lại với tất cả sự dè dặt].
V́ cái danh
tiếng và tầm vóc của VNQDĐ mà sau nầy đảng VNQDĐ bị phân hóa ra
nhiều hệ phái, v́ các đảng viên rất đông, mà ngoài các nhân tài
nhiệt t́nh yêu nước th́ (dĩ nhiên) có vô số tay sai của các cơ quan
t́nh báo như Pḥng Nh́ của Pháp (2è Bureau), CIA, Việt Cộng, Tàu
Cộng, Tàu Tưởng Giới Thạch v.v. len
lỏi vào hàng ngũ để phá thối. Cho nên không ai biết đâu là vàng đâu
là thau, đâu là ch́ mạ vàng.
Đảng trưởng
Nguyễn Tường Tam vô cùng nản ḷng, ông vui thú điền viên ở Đà Lạt
với vườn hoa phong lan khi Miền Nam được độc lập.
Qua cốt chuyện nghi án Nguyễn Tường Tam mà chúng ta thấy cái bài bản của CIA,
Giáo hội Vatican, Mafia Do Thái và khối Cộng sản cùng xúm lại dùng Tàn dư
Tay sai thực dân Pháp c̣n tại chức để triệt hạ Đệ Nhất Việt Nam Cộng Ḥa.
Với chừng đó thế lực th́ người Quốc Gia không thể có đất sống
chứ đừng nói chi cái gia đ́nh nhỏ bé Ngô Đ́nh với một dúm người ái
quốc chân chính và thế hệ trẻ như Thiếu Sinh Quân chưa kịp nắm lấy
vận mệnh đất nước. Những người tài giỏi thời đó v́ kháng Pháp mà bị
giết rất nhiều và số đông bị Việt Minh thâu tóm cho vào tṛng (như Đặng Văn
Việt) hay bị thủ tiêu hết sạch.
Người Việt Nam Quốc gia chân
chính có những kẻ thù là
| |
CIA,
Giáo hội Vatican, Mafia Do Thái, khối Cộng sản và
Tàn dư
Tay sai thực dân Pháp. |
|
đó là hàm súc của sự không may của
đất nước ta đă phải lâm vào cảnh khốn cùng mà phải thành thân tàn ma
dại, đă triền miên đau thương trải qua bao thế hệ.
Ngay trước cả
việc Việt Cộng cho thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, th́ lại
có vụ đảo chánh 1960, mà hể ai đă đi tu nghiệp ở Hoa Kỳ đều tổ chức
đảo chánh từ 1960 đến 1963 kể cả ông Hùynh Văn Lang, Bs Trần Kim
Tuyến nữa !
Cùng lúc chính
phủ Ngô Đ́nh Diệm bị tam tứ đầu thọ địch, mà những địch thủ vô cùng
hùng mạnh và vô cùng
đanh ác: khối Cộng Sản, Giáo hội Vatican,
Mafia Do Thái và CIA đều gian manh như nhau mà lại bắt tay
nhau để cùng thanh tóan một mục tiêu.
Đài Loan, Nam Triều
Tiên hay Tây Đức không có cán bộ Cộng Sản nằm vùng,
không có tàn dư tay sai thực dân như Miền Nam,
họ không có hành vi chống Vatican, cho nên ba xứ ấy không bị Cộng Sản thôn tính, mặc dù CIA đă manh
nha cho nhân viên giết các Tổng thống Lư Thừa Văng và Phát Chánh Hy. Khối
Cộng sản Quốc tế biết rơ cái
lũ du côn Mafia Do Thái CIA khát máu hể có cơ hội là ra tay, không
cần biết phải trái. Chúng chỉ thích mùi máu, cho đến nay đă trên 70
năm kể từ đệ Nhị Thế chiến, chúng vẫn cuồng si:
Sau khi khám phá sự tuyệt diệt 6
triệu dân Do Thái năm 1939-1945 là do Mafia Do Thái chủ mưu và thực
hiện (cùng với sự hoan hỉ của Vatican) th́ tôi mới liên tưởng
đến Ngô Đ́nh Nhu, người Công Giáo mà lại đi ca tụng Đức Phật và
Khổng Tử. Cho nên v́ cái thông minh quán triệt của Ngô Đ́nh Nhu mà
Giáo hội Vatican muốn đứng vững th́ phải giết ông Nhu đi,
không c̣n
giải pháp nào khác.
Nhân chứng về một trường hợp bảo vệ Thánh Kinh của
Giáo hội Công Giáo
Khởi đầu chúng cho treo cờ Công Giáo
trên ṭan thành phố Huế, rồi chúng lại cấm treo cờ Phật Giáo, tạo cơ
sở cho cuộc tranh chấp Ngày Phật Đản năm 1963. Cái lưu manh của Giáo
hội Công Giáo là Vatican không hề bổ nhiệm Hồng Y ở Miền Nam thời VNCH 1956-1975, trong lúc đó họ bổ nhiệm ông Trịnh Văn Căn rồi ông
Trịnh Như Khuê làm Hồng Y ở Miền Bắc,
đây là chứng tích lưu manh của giáo phái Vatican trước lịch sử,
khiến cho Tổng Giám mục Ngô Đ́nh Thục cũng
mong được chức Hồng Y nên mới t́m cách đàn áp Phật Giáo (do ngu và
ganh tị của NĐT, với sự xúi dại của nội tuyến
Vatican, mà xảy ra vụ biểu t́nh ở Huế, rồi CIA
lén đặt chất nổ để
giết người biểu t́nh, nhằm gây thù hận của Phật tử
với chính quyền).
[(tại sao họ Trịnh làm Hồng Y đầu
tiên ở VN. Nguyên do là ngay danh xưng
Thiên Chúa Giáo của
Vatican dặt ra. Nếu theo Thánh Kinh (do Vatican cà chớn
tự ư thêm bớt), lời của Đức Giê-su là "cha
ta là vua (roi=king)
trên trời", th́ phải dịch ra cái đạo
nầy là Thiên Vương Giáo. Nhưng thời chúa Trịnh th́ Công giáo được
phát huy và thịnh hành vô cùng, các cung nữ trong cung chúa Trịnh
được theo đạo Công Giáo, mà lúc bấy giờ uy quyền của Chúa Trịnh cao
hơn Vua Lê, do đó Công Giáo mới tự xưng là
Thiên Chúa Giáo cho oai
!)
Vatican hay La Mă ?]
TỔNG KẾT
CUỘC
CHIẾN TẤN CÔNG NGÔ Đ̀NH DIỆM
Nh́n vào lịch
tŕnh tấn công vào uy tín chính quyền Ngô Đ́nh Diệm, chúng ta thấy
bài bản rất nhịp nhàng và kế hoạch tinh vi
|
|
vào tháng 5 - 1963 |
|
| |
|
|
|
|
|
|
vào tháng 6 - 1963 |
|
| |
|
|
|
|
|
|
Nhất Linh Nguyễn Tường Tam tự tử |
|
vào tháng 7 -1963 |
| |
|
|
|
|
|
|
|
vào tháng 8 - 1963 |
| |
|
|
|
|
|
|
|
vào tháng 10 -1963 |
| |
|
| |
|
[(trong
5 năm 2003-2008 Vatican, Mafia Do Thái, CIA, gián điệp Cộng
sản và China Oversea hiệp lực
thanh tóan Bùi Như Hùng: sự thanh tóan gồm 4 giai đọan như đồ biểu
Charte d'action des Mafiaosi:
Kết quả chung cuộc bọn gian tặc thua
ĐẠI
THẮNG 2008)]
Đó là tôi nhờ rút tỉa được kinh nghiệm Đệ Nhất VNCH.
Địch nhân biết rất rơ rằng cái chết của Nguyễn Tường Tam
sẽ là một
sự kích động, đổ dầu vào lửa,
khiến cho chính quyền càng ngày càng bị
cô lập, do thù hận giả tạo ngày càng bộc phát.
Đến tang lễ của Nhất Linh mà mật vụ của Mai Hữu Xuân chúng vẫn c̣n
cho phô trương áp lực để tạo cho chế độ một bộ mặt thật ghê tởm.
Thêm vào đó c̣n chứng tích khả ố đàn áp Phật
Giáo khi chính quyền cho lệnh giới nghiêm rồi lục sóat bắt bớ sư săi
và tín đồ.
Giới nghiêm và Lục sóat
chùa chiền
Đây là một thực tại: Dân
chúng đă biểu t́nh chống nhà Ngô

Hơn nữa có tin tức cho hay chính
quyền chủ mưu giét hết các tù binh gồm một số
chính trị gia, anh em lính nhảy dù cùng quân nhân hải quân trên tàu
HQ 401 ngày 5 tháng 10 - 1963 th́ thân nhân của những người mà chính
quyền định giết, nhân dân và ṭan thể quân đội đầy
thù hận, sinh viên học sinh, phật tử biểu t́nh liên miên và bị bắt
bớ càng ngày càng nhiều: chế độ dù tốt đẹp đến đâu cũng phải sụp đổ, mà
sụp đổ trong hận thù tột cùng của dân chúng
(các đảng phái Quốc Gia và các quân binh chủng).
HQ 401
Ngày 2 tháng 11 - 1963 trở thành
ngày "Giải Phóng" thoát khỏi ách thống trị gia đ́nh trị của "Ngô
triều".
Rồi dân chúng
đă tự động xuống đường hoan hô
Hội Đồng Tướng Lănh do Trung Tướng
Dương Văn Minh làm chủ tịch.
Song sự thật càng ngày càng sáng tỏ.
Các tướng đổ lỗi cho nhau về sự sát hại Tổng Thống Diệm và ông Nhu.
| |
Cái mấu chốt của vấn đề không những ở
chỗ sát hại hai ông Diệm và Nhu, mà c̣n ở nơi các chứng tích hai thi
thể bị tra tấn bầm tín, mặt mày sưng vù: sự tra tấn nầy là để khảo
của do CIA (qua nhân viên Lucien Conein) vu cáo là ông Nhu buôn thuốc phiện, tất nhiên phải có
tiền của kết xù, khiến cho những tên chủ chốt đảo chánh động ḷng
tham mới dứt khóat ra tay tra tấn và giết người:
đó là sự hành quyết hai kẻ phản đạo đúng như
Lời thề của các tu sĩ Ḍng Tên trước Giáo Hoàng |
|
Khi chúng không t́m thấy chứng tích
nào về vụ buôn thuốc phiện th́ mọi sự trở nên bẽ bàng ê chề.
|
|
Bấm vào đây

để rọi lớn |
 |
Sau nầy Tướng Tôn Thất Đính,
một thành viên trong vụ đảo chánh 1-11-1963,
có than rằng: "người Mỹ cho chúng ta ăn
caca" (caca tức là cứt
bằng tiếng Pháp).
[(Từ
năm 1963 cho đến nay 2012 người Mỹ cho bọn đần ăn
caca
dài dài:
- bắt phải kư Hiệp định Paris
1973 thắt họng
- không có không yểm trong
trận Ḥang Sa
Đáng lư ra Ta phải
thắng Hải chiến Hoàng Sa 1974
- CIA giết một số tướng lănh (như
Nguyễn Cao Kỳ, Ngô Quang Trưởng ...) rồi đưa bọn giả mạo vào điền
thế
- cho tay sai Kỳ Dơm mạ lỵ
Quân lực VNCH, và ca tụng Cờ Máu
Điểm Mặt Tên Du Côn
- giúp cán bộ Cờ Máu ăn
cướp tác phẩm Hoa Địa Ngục của người Quốc Gia
CHINH_DANH
- . . .
)]
Kết luận về Thâm mưu của Giáo hội
Công Giáo Vatican
Nghi án Nguyễn Tường Tam là rơ ràng
nhất về mánh lới của gian tặc xúi dục các nạn nhân đấu đá nhau cho
đến thân tàn ma dại, cho đến chết, trong tiếng cười man rợ hả hê của
bầy lang sói chủ mưu là CIA.
Vatican đă tạo được mâu thuẫn để vận
dụng được khối Phật Giáo, các đảng phái (Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại
Việt) và quân đội chung sức đánh bại gia đ́nh họ Ngô. Vatican đă
thành công đă giết được Thiên tài Ngô Đ́nh Nhu,
kẻ phản đạo.
Trong hiện vụ
hậu quả của âm mưu của gian tặc trong
mấy chục năm qua, là hai phe của nạn nhân Nguyễn Tường Tam và
của
nạn nhân
Ngô Đ́nh Diệm thù ghét nhau đem đến tan cửa nát nhà mất nước.
Tôi nhận thấy rằng
bẻ găy âm
mưu của tập đ̣an thổ phỉ
Vatican
là phục vụ quốc gia
và nhân loại một cách hữu hiệu. Áng
mây đen tối hận thù giữa các nạn nhân không c̣n nữa, th́ đồng bào
cùng mọi người sẽ
thông cảm nhau hơn, sẽ cùng xây dựng tương lai tươi đẹp hơn.
Tôi mong rằng với thời gian mọi việc
sẽ
được sáng tỏ, mặc dù đă xóa đi nhiều chứng tích và các nhân chứng
then chốt không c̣n nữa.
Nhờ nghiên cứu
các mánh lới của gian tặc mà tôi thoát hiểm nhiều lần, bài viết nầy
có mục đích tối hậu là cảnh giác không nên để gian tặc tạo ra t́nh
huống mà xui khiến được các nạn nhân của chúng tranh thủ sát hại lẫn
nhau.
Kính thưa Quyí
vị,
NGƯỜI đă CHẾT từ 40 năm
mà Hôm
Nay
cứu được NGƯỜI c̣n SỐNG
Tai Qua Nạn Khỏi
và tôi đă
thắng gian tặc, vô cùng cam go nhưng ngoạn mục
NhatKiemDQM/DaiThang2008
Gần 50 năm qua
(1963-2012) tay chân của tập đ̣an Mafia Do Thái và Giáo hội Vatican
không ngừng phao vu những tội ác giả tạo để đánh vào Đệ Nhất VNCH,
cốt gây thù hận với mục đích làm giảm thiểu giá trị những bài nghiên
cứu của tư tưởng gia siêu việt Ngô Đ́nh Nhu,
người đă đóng góp cho đất nước
những công tŕnh vĩ đại.
CHÍNH ĐỀ VIỆT NAM
Trân trọng,
Bùi Như Hùng
2012-01-01
buinhuhung@hotmail.com |