THẨM ĐỊNH

        Nghi Án  

 

 TRỊNH MINH THẾ

 

Bùi Như Hùng

2011

 

LỜI PHI LỘ

Tướng Trịnh Minh Thế qua đời năm 1955 trong lúc t́nh trạng đất nước vô cùng thê lương cần đến những rường cột dũng lược như ông để chống đỡ quê hương đang nghiêng ngửa.   

Hai điểm son trong đời binh nghiệp của ông là:

1)  Chống thực dân Pháp:  quân đội của ông đă dùng cảm tử quân giết chết tướng Chanson của Pháp

2)  Chống Việt Cộng: ông bảo vệ Thánh Địa Tây ninh và chiến khu của ông được an ṭan.

Trong thời c̣n thực dân Pháp lộng hành, người đồng minh và thân hữu cao quí bậc nhất của ông là Đức Thầy Huỳnh Giáo Chủ.

Nhờ biệt tài tổ chức và lănh đạo, do địa thế hiểm trở mật khu của ông là một nơi bất khả xâm phạm, dù phải lưỡng đầu thọ địch. Mà địch đây là cường địch với nhân sự và khí giới hùng hậu tức Việt Minh và thực dân Pháp.

Ông không bị thất bại trước mọi cuộc tấn công sắt máu của VC, cũng như ông ṭan thắng quân Pháp với hỏa lực mạnh hơn gấp bội.  

Đối với dân tộc, đối với đất nước, dũng tướng Trịnh Minh Thế đă thể hiện ư chí của tiền nhân, của cha ông trong những trận thư hùng diệt quân thù, rạng danh với sử xanh. Cái chết của ông do quân thù ám tóan, và ông đă đền nợ nước lúc 7 giờ chiều ngày 3 tháng 5 năm 1955, đây là một đại tang cho dân tộc.

Tướng Trịnh Minh Thế

Cá nhân tôi cảm thấy vô cùng đau xót khi nghiên cứu Nghi án Trịnh Minh Thế, mà khóc thương cho nỗi bất hạnh của dân tộc tôi. 

Trân trọng,

Bùi Như Hùng

2011

buinhuhung@hotmail.com

  

 

Ṭan bộ Tài liệu  Nghi Án TRỊNH MINH THẾ

 

 

 

THẨM ĐỊNH

 Nghi Án TRỊNH MINH THẾ

Bùi Như Hùng

 

MỤC LỤC

1.  Những yếu tố căn bản và bối cảnh

2.  Thẩm định những lời chứng và bằng cớ

3.  Thẩm định đạn đạo

4.  Thẩm định khỏang cách

5. Thẩm định về lời khai Mưu Sát tại dinh Độc Lập

6. Chính quyền không mở cuộc điều tra

7. Thẩm định Ai Thủ Đắc về vụ Mưu Sát : nhận diện hung thủ

8.  Tổng Kết

 

 

Nghi án Trịnh Minh Thế gồm cả hai khía cạnh Quốc gia và Gia đ́nh. Cho nên chúng ta cần phẩi vô cùng cẩn trọng và b́nh tâm suy nghiệm trong tinh thần thượng tôn công lư và công đạo.

Quốc gia là Đất nước và Dân tộc mà Tướng Thế là cây cột trụ chống đỡ đă từng đạt được nhiều chiến công trong thời Pháp thuộc,

Gia đ́nh là tất cả sự thương yêu triều mến của vị anh hùng dân tộc Trịnh Minh Thế. Có thể gia đ́nh nầy cũng như lực lượng Liên Minh Cao Đài đă bị địch lợi dụng để ḥan tất âm mưu của bọn hung thủ trong tấn tuồng bi thảm sát hại Tướng Thế.

Những cường địch của dân tộc Việt Nam gồm Nga Sô, Trung Cộng, Pháp, Hoa Kỳ, Do Thái, cùng khối cộng khi trước có cả Cuba, Tiệp Khắc, Đông Đức, luôn luôn t́m cách chia rẽ những lực lượng Quốc Gia để khỏa lấp tội ác của chúng v́ khi bị suy yếu th́ người Quốc Gia không thể truy cứu những tội ác đó.

Cho nên Nghi án Trịnh Minh Thế vô cùng trọng đại và bao quát.

Hiện nay 2011, 56 năm sau ám mạng có HAI  (02)  nguồn dư luận chính dựa trên một số tài liệu quan trọng đă được phổ biến về cái chết của danh tướng TR̀NH MINH THẾ, mỗi tài liệu đều muốn đưa ra một số dữ kiện để cố gây nên sự khả tín của tài liệu hay quan điểm của ḿnh: 

A - ông bị gian đảng của thực dân Pháp hay B́nh Xuyên hạ sát tại cầu Tân Thuận

B - ông bị người của thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm ám sát tại dinh Độc Lập

       - rồi chở xác đến cầu Tân Thuận, hay là

       - chở xác thẳng từ dinh Độc Lập về Tổng Hành Dinh Liên Minh Cao Đài

Lư do trong mục B nầy được nêu ra trong chủ đích đánh phá uy tín và chính nghĩa của Đệ Nhất Việt Nam Cộng Ḥa, kể từ năm 1963 cho đến nay 2011 tay sai của CIA đang t́m cách qui trách mọi cuộc ám sát từ năm 1954 cho đến năm 1963 là do chủ trương của gia đ́nh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, chúng cũng qui trách vụ giết nhà cách mạng Trương Tử Anh cho chính quyền Đệ Nhất Cộng Ḥa một cách vô cùng phi lư v́ ông Trương Tử Anh đă mất tích (mệnh chung) năm 1946. [Trương Tử Anh]

Chúng cũng c̣n qui trách cái chết của TT Kennedy cũng do gia đ́nh họ Ngô nhúng tay vào [(The Triangle of Death)] !

CIA, Do Thái và Hoa Kỳ vô cùng bấn lọan v́ các tài liệu và những cuộc biểu t́nh của tôi trước quốc hội Canada tố giác chính bọn Do Thái nằm trong CIA đă giết Miền Nam và đă giết TT Kennedy. Năm 2006 Tổng Thống George W. Busch có đến thủ đô Ottawa, ông gặp Thủ Tướng và Ṭan Quyền Đại diện Nữ Ḥang Elizabeth II nhưng không dám đọc diễn văn trước Quốc hội Canada như theo thông lệ. [TổngThống HoaKỳ ra ṭa III,  Trận Chiến Tiếp Diễn, Nhất Kiếm Diệt Quần Ma]

 

 

1.)  NHỮNG YẾU TỐ CĂN BẢN và BỐI CẢNH:

Thể theo các thông báo chính thức và các nguồn tin th́ Tướng Trịnh Minh Thế bị quân B́nh Xuyên bắn sẻ, chỉ với 1 viên đạn và ông đă bị tử thương tại trận đánh ở cầu Tân Thuận lúc 7 giờ chiều ngày 3 tháng 5 năm 1955. Tuy nhiên sau nầy lại nẩy sinh

Nghi án Trịnh Minh Thế gồm trong 2 quan điểm chính

A - ông bị người của thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm ám sát.

B - ông bị gian đảng của thực dân Pháp hạ sát  

Để có cái nh́n chính xác về nghi án vô cùng phức tạp nầy, chúng ta cần gom lại những yếu tố căn bản của thời cuộc năm 1955.

Trong bất cứ cuộc chiến nào cũng có mưu mô và gian trá th́ sự bẻ cong lịch sử cũng vô cùng đáng tiếc mà nạn tuyên truyền cho bè phái đă làm mờ lương tri của nhân chứng, b́nh luận gia và "sử gia" vô lương tâm. 

Chúng ta tuần tự nghiên cứu tất cả lời khai, tất cả các chi tiết và giả thuyết đă được nêu ra.

Để cho sự sưu tra được vô tư và minh bạch,

mặc dù tôi cư ngụ cách ông Trịnh Minh Sơn, con út Tướng Thế, vài chục cây số, tôi cũng chưa hề liên lạc với ông Sơn hay với bất cứ với một người nào trong Liên Minh Cao Đài liên quan đến hiện vụ, cho đến khi tôi viết ra tài liệu THẨM ĐỊNH NGHI ÁN TRỊNH MINH THẾ nầy để đưa lên liên mạng ṭan cầu.

Bùi Như Hùng

Tiên quyết

VỊ TRÍ THEN CHỐT: CẦU TÂN THUẬN

Cần xác định ngay là ngay lúc Tướng Trịnh Minh Thế bị thảm tử th́ tất cả mọi người đều nghe biết là Tướng Thế tử trận tại cầu Tân Thuận.

Lúc vụ sát hại Tướng Thế có sự hiện diện của cả ngàn người phía bên anh em Liên Minh Cao Đài, có cả người ngoại quốc Mỹ và Pháp cùng theo dơi trận đánh và họ ghi lại cái chết lịch sử nầy.

Nếu cái chết của Tướng Thế không phải tại cầu Tân Thuận, mà phao lên là tại đây th́ kư giả Tây phương và trong nước cũng như anh em Liên Minh Cao Đài đă đặt ngay giả thuyết ám tóan mà không một ai có thể ngăn cản được trong lúc đó hay ngay sau đó. Không ai có thể hăm dọa tất cả mọi người được. Nhất là thực dân Pháp ŕnh rập mọi sơ hở của Thủ Tướng Diệm để lật đổ ông, mà lực lượng đang làm chủ t́nh h́nh Sàig̣n là quân đội Pháp có trên 20 000 người đang t́m cách ủng hộ B́nh Xuyên để đánh chiếm Sàig̣n lật đổ Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm.

Do đó chúng ta phải loại bỏ ngay giả thuyết Tướng Thế không hề có mặt tại cầu Tân Thuận lúc bị thảm tử.

C̣n lại 2 giả thuyết: Tướng Thế bị giết trên cầu Tân Thuận hoặc Tướng Thế bị giết tại một nơi khác (tỉ như dưới hầm dinh Độc Lập) rồi chở xác đến cầu Tân Thuận rồi tri hô lên là Tướng Thế chết trận.

 

2.)  THẨM ĐỊNH NHỮNG LỜI KỂ LẠI:

Bài Nói chuyện của Bà quả Phụ Trịnh Minh Thế

Lời chứng của Phu nhân Tướng Thế là quan trọng vào bậc nhất. Bà đă khẳng định là ngay sau khi Tướng Thế bị ám sát:

 

2.1 ) LỜI HĂM DỌA và HỨA CÁC ÂN HUỆ

Bà Phu nhân của Tướng Thế tiết lộ:

Chánh quyền Ngô Đ́nh Diệm không giải thích ǵ về cái chết của Tướng Thế mà trái lại khi chôn cất chồng tôi xong th́ có mấy người lạ mặt hăm he tôi không cho tôi nói là chồng tôi chết v́ hai viên đạn, không cho nói ǵ về cái vụ của chồng tôi chết hết.

Thể theo tạp chí GÓP GIÓ, số 112, thứ ba, ngày7/2/03:

"Cũng vào thời gian đó có tin ông Nhu đă bí mật cho người tới hăm dọa gia đ́nh tướng Thế buộc phải giữ im lặng. Tướng Thế sẽ được truy thăng Trung tướng, được hưởng một số tiền tử tuất để sinh sống, và các con sẽ được thâu vào trường Quốc Gia Nghĩa Tử ăn học tử tế."

Phải chăng v́ để bảo vệ sự an toàn cho gia đ́nh, bắt buộc gia đ́nh tướng Thế phải giữ bí mật cho tới bây giờ ? GÓP GIÓ

 

Chúng ta phải thẩm xét khía cạnh vô cùng quan trọng về lời hăm dọa nầy.

Người (hay vài ba người) đến hăm dọa Phu nhân Tướng Thế tự xưng là người của ông Nhu.

Trước khi có bài THẨM ĐỊNH NGHI ÁN TRỊNH MINH THẾ nầy, Không ai có thể xác định hay phủ định được (tức là nghe có sự hăm dọa rồi cho rằng)

cũng có thể là người của ông Nhu sai phái đến,

hay là

cũng có thể là người giả danh, và mạo nhận là người của ông Nhu.

Để suy luận và thẩm xét minh bạch, chúng ta nghiên cứu

Cùng với lời hăm dọa, c̣n có lời hứa với 3 yếu tố then chốt vô cùng quan trọng:

1- Tướng Thế sẽ được truy thăng Trung tướng

2- gia đ́nh được hưởng một số tiền tử tuất để sinh sống

3- các con sẽ được thâu vào trường Quốc Gia Nghĩa Tử ăn học tử tế.

Tôi minh định rằng: nếu đây là 3 yếu tố cam kết hứa hẹn mà người đến tiếp xúc với Phu nhân Tướng Thế tự xưng là người của ông Nhu th́ nhất định nó là một tên mạo nhận (tức nhiên ông Nhu vô can).

Tại sao chúng ta có thể xác quyết tên đó là một tên mạo nhận tức không phải người của ông Nhu ?

Tôi nhận xét rằng   v́ 3 cái hứa hẹn mà người đến tiếp xúc với Phu nhân Tướng Thế nói là ân huệ đó thật ra không phải là ân huệ hay đặc ân ǵ cả

- một Thiếu tướng tử trận th́ đương nhiên được truy thăng Trung tướng

- một vị sĩ quan (hay binh sĩ) chết th́ đương nhiên gia đ́nh được lănh tiền tử tuất thời VNCH

- một quân nhân VNCH (nhất là sĩ quan cao cấp) chết v́ chiến trận, hy sinh v́ tổ quốc th́ đương nhiên con cái được ưu tiên thâu nhận vào trường Quốc Gia Nghĩa Tử.

do chỉ có 3 cái đương nhiên  nầy mà chúng ta xác quyết người đến hứa hẹn đó không có một đặc quyền nào cả, mà chỉ mượn danh ông Nhu để hù dọa bà quả phụ, phu nhân Tướng Thế trong lúc tang gia bối rối để bưng bít hiện vụ và để gây nên thù hận ngút ngàn.

Nếu, và nhất định là nếu ông Nhu cho người đến hứa ân huệ (để mua chuộc sự im lặng của gia đ́nh Tướng Thế) th́ phải là những thứ ân huệ mà người có đặc quyền cầm đầu đất nước quyết định tỉ như:

- cấp cho gia đ́nh bà một dinh cơ rộng lớn, với một số tiền rất to để lập nghiệp

- cho bà con Tướng Thế được thâu nhận vào công sở với chức cao, lương bổng hậu gấp 5 hay 10 lần người thường

- cấp học bổng cho thân nhân vào đại học

- v.v.

c̣n nếu chỉ có 3 điều đương nhiên  th́ một tên nhân viên quèn, hay bất cứ một tên mật thám cũ của Pháp cũng có thể phát ngôn như vậy, cũng bịp được như vậy mà không sợ bị sơ hở "sai lời hứa" tức bị ḷi tẩy sau nầy. Rồi khi bà Quả phụ của Tướng Thế nhận được 3 cái "ân huệ" đương nhiên đó th́ bà lại càng tin tưởng việc ông Nhu chủ mưu giết Tướng Thế là thật !

3 điều đương nhiên  đă nói khôngđặc ân mà là bổn phận chủ yếu đương nhiên của chính quyền Quốc Gia phải lo toan cho binh sĩ tử trận (c̣n Việt Cộng th́ không).

Như vậy chính lời chứng của bà quả phụ của Tướng Thế nhất định là đúng,

và cũng chứng minh rơ ràng

nhất định kẻ nói với bà những lời đó th́ không phải là người của ông Nhu phái đến.

Chúng ta có thể xác quyết:

 ông Nhu không liên can đến vụ sát hại Tướng Thế.

Không lư một mạng sống của một tướng lănh bị chính quyền cố sát mà chỉ đổi sự im lặng của thân nhân bằng số tiền nhỏ mọntiền tử tức ?

tiền tử tức đương nhiên chứ không phảiđặc ân.

Cho nên

chúng ta có thể xác quyết là bọn gian tà sau khi ám tóan Tướng Thế th́ chúng liền mượn danh và uy quyền của ông Nhu để không cho bà quả phụ của Tướng Thế nói lên vụ 2 dấu đạn bắn vào Tướng Thế. như vậy th́ chính quyền cũng không thể nào biết có việc mờ ám nầy mà mở cuộc điều tra: như vậy hung thủ đă thóat được lưới pháp luật.

Thâm mưu của chúng c̣n đanh ác là tạo được thù hận giữa Liên Minh Cao Đài và chính quyền, mà hậu quả là đă có người của Cao Đài ám sát TT Diệm khi ông đi dự chợ tết 1957 ở Ban Mê Thuột ! (xin xem h́nh can phạm ở phần cuối của tài liệu nầy

photo

  [http://saigonocean.com/Photography/photograph.htm])

Rồi bấm vào Saigon 1960

 

Người biết được ngày giờ và địa điểm của sự đi kinh lư của TT Diệm tại Ban Mê Thuột dĩ nhiên là ông Tạ Thành Long, và ông nầy đương nhiên cũng có tay chân bộ hạ trong tổ chức Liên Minh Cao Đài.

Tóm lại:

v́ do lời hăm dọa và hứa 3 điều ân huệ đương nhiên mà chúng ta xác quyết ông Ngô Đ́nh Nhu không gởi người đến hăm dọa gia đ́nh Tướng Thế.

Cũng cần nêu ra giả thuyết rốt ráo sau đây:

Nếu chính quyền biết rằng Phu nhân Tướng Thế biết được âm mưu của họ đă ám sát Tướng Thế  [họ đă có cho người hăm dọa] th́ sự bồi đắp cho gia đ́nh để giữ im lặng không chỉ có bấy nhiêu hay sao ?

V́ gia đ́nh Tướng Thế không nhận ǵ hơn, ngoài những bổng lộc đương nhiên được hưởng, cho nên chúng ta xác quyết chính quyền không chủ mưu hạ sát Tướng Thế, cũng không có chủ mưu bao che cho hung thủ.

 

2.2 ) LỜI XÁC QUYẾT có 2 DẤU TÍCH của ĐẠN BẮN

Thể theo lời chứng của bà quả phụ của Trịnh Minh Thế :

Khi ngồi bên xác chồng tôi, tôi mới phát hiện chồng tôi chết v́ 2 viên đạn. Viên đạn thứ 1 từ ót trổ ra miệng, miệng c̣n ám khói đạn. Viên đạn thứ 2 từ lỗ tai phải trổ ra mắt trái, tṛng mắt bay mất, mí mắt lơm xuống và c̣n nguyên vẹn không rách, lỗ tai c̣n ám khói đạn. Tôi có lấy khăn ước lau chùi nhưng không sạch được!  

..... Sau khi ông Diệm về, có mấy người em chồng tôi và các anh em trong đoàn thể Liên Minh đến thăm xác. Tôi có chỉ cho tất cả mọi người thấy là chồng tôi chết v́ hai viên đạn.

 

Trên thực tế lỗ tai c̣n ám khói đạn  là v́ các tế bào bị cháy (do bắn rất gần cho nên tia lửa đốt cháy ngoài da, không thể chùi rửa được) thành ra người quan sát lầm tưởng là khói đạn hay thuốc súng dính vào da. Do câu nói nầy của bà Quả phụ TMT "lỗ tai c̣n ám khói đạn. Tôi có lấy khăn ước lau chùi nhưng không sạch được! " chúng ta xác xác quyết Bà nói lên sự thật. V́

Muốn xác định có thuốc súng trên da th́ phải làm trắc nghiệm hóa học. Mà Bà Quả phụ nêu lên chứng tích rơ ràng về "lỗ tai c̣n ám khói đạn" (chỉ là Bà nói sai nguyên nhân v́ Bà tưởng lầm đó là dấu thuốc súng để lại trên da, thực ra da đă bị cháy nám), sự việc Bà nói lầm nguyên nhân lại càng tỏ ra Bà nói ḥan ṭan thật về hiện tượng da bị nám đen.

Do đó

Lời chứng của Bà Quả Phụ của Tướng Thế về vết thương là quan trọng tuyệt đối, là đích xác tuyệt đối. 

Chỉ v́ có bọn người đến hăm dọa Bà Quả phụ TMT, mà bắt buộc Bà suy diễn là chính ông Nhu chủ mưu sát hại Tướng Thế.

 

3.)  THẨM ĐỊNH ĐẠN ĐẠO:  

Chúng ta cần xác định đạn đạo để ấn định vị trí của hung thủ khi nó ra tay hạ sát Tướng Thế.

Tài liệu từ phía Việt Cộng:

B́nh Xuyên chưa bị đánh bật khỏi cầu Tân Thuận th́ Tướng Thế bị bắn chết, mà Việt Cộng tưởng là B́nh Xuyên đă rút lui.

Những tưởng khi đó chính là giờ phút vinh hiển của tướng Trịnh Minh Thế. Tuy nhiên, việc dữ đă xảy ra  lúc 18h ngày 3/5/1955. Theo một số nguồn tư liệu, trong lúc đang ngồi trên xe jeep chỉ huy tiến quân qua cầu Tân Thuận để truy quét tàn quân B́nh Xuyên, bất ngờ Trịnh Minh Thế đă bị một viên đạn carbin bắn tỉa bắn vào sau gáy. [Tướng Trịnh Minh Thế của chế độ Sài G̣n:  Cái chết bí ẩn]

Tài liệu từ phía quốc gia:

Trong cuốn “Phong Trào Kháng Chiến Trịnh Minh Thế” của ông Nhị Lang tên thật là Thái Lân, xuất bản 1984 nơi trang 328-329 viết như sau:

Tướng Thế mất đúng 7 giờ chiều ngày mồng 3 tháng 5 năm 1955. Ông bị một viên đạn Carbin duy nhất bắn vào lỗ tai bên phải, xuyên qua mắt trái, tṛng mắt bay mất. Khói đạn c̣n dính bên tai, chứng tỏ kẻ sát nhân phải đứng gần lắm nên mới chính xác như vậy. Một con mắt c̣n lại nhắm nghiền, hàm răng giả của ông cũng đă bay đi đâu mất.”

Nhưng nhân chứng khả tín nhất là Bà Quả phụ của Tướng Thế:

Bà cho biết có 2 viên đạn

a-)  một viên bắn từ sau ót trổ ra miệng

(Tài liệu Việt Cộng ghi là: bất ngờ "Trịnh Minh Thế đă bị một viên đạn carbin bắn tỉa bắn vào sau gáy.")

Ông Trịnh Minh Sơn, người con út Tướng Thế, nói đúng là viên đạn nầy không phạm vào năo bộ, hay tiểu năo  

 

 
H́nh 1   H́nh 2

nhưng có sức ép lên tủy cột sống rất mạnh và nếu lực đạo ngang qua xương sống th́ sẽ cắt hết tủy, tức ṭan bộ thần kinh tê liệt đây là một viên đạn sát thủ.

 

b-)  một viên bắn từ lỗ tai mặt trổ ra mắt trái

 
H́nh 3   H́nh 4

Ông Trịnh Minh Sơn nói đúng: viên đạn nầy không đụng đến năo bộ

Viên đạn gây ra xuất huyết rất nhiều. Tài liệu nói tay mặt của ông Tạ Thành Long đầy máu.

Như vậy:

Trên xe ngay phía sau Tướng Thế phải có tên hung thủ ngồi trên băng ghế sau.

Chúng sắp đặt 3 tên (hung thủ và 2 đồng lỏa),

a) Trường hợp Tướng Thế vừa lái xe vừa chỉ huy: th́ 1 tên ngồi bên tay mặt của người lái, c̣n 2 tên khác ngồi phía sau, (do đó không một người lính nào của Liên Minh Cao Đài đang tác chiến tại trên cầu Tân Thuận thấy chúng hành động như thế nào).  

b) Trường hợp Tướng Thế ngồi bên tay mặt của người lái xe : th́ kẻ sát nhân ngồi ngay sau lưng Tướng Thế mới có thể ra tay nhanh và gọn như dấu tích 2 viên đạn cùng do 1 loại vũ khí bắn ra. (Trong trường hợp vụ ám sát Tướng Nguyễn Văn Hiếu th́ có 2 loại vũ khí). 

Trong cả 2 trường hợp, hung thủ v́ ngồi phía sau nên rất dễ ám tóan. Chúng lợi dụng trong những tiếng súng bắn tứ phía th́ chúng ra tay hạ sát.

Như vậy Tướng Thế lái xe hay ngồi bên mặt của Tài xế ?

Do chi tiết tay phải của ông Tạ Thành Long đầy máu, mà chúng ta kết luận là Tướng Thế ngồi bên người lái, người lái đó là ông Tạ Thành Long (như vậy Tướng Thế không lái xe).

KẾT LUẬN: Tướng Thế bị hạ sát bằng 2 viên đạn do hung thủ ngồi ngay đàng sau bắn tới. Tay phải của ông Tạ Thành Long đầy máu v́ viên đạn thứ hai bắn từ lỗ tai bên mặt xuyên qua mắt trái, mà ông Long phải ngồi ngay vị trí người cầm lái, tức phía bên trái Tướng Thế. 

Tại sao chúng sắp xếp đến 3 hung thủ và đồng lơa ?

V́ chúng muốn chiếm hết số ghế trên xe, chúng đề pḥng có người khác của anh em Liên Minh Cao Đài xin ngồi thêm vào (tỉ như một Đại Tá trong ban tham mưu), kể cả tài xế của Tướng Thế chúng cũng không cho theo. Xin xem mô h́nh 10 nầy mà lúc đó tôi tin là chúng phải sắp xếp như vậy.

 

4.)  THẨM ĐỊNH VỊ TRÍ và KHỎANG CÁCH :  

Lời chứng của Phu nhân Tướng Thế là quan trọng vào bậc nhất. Bà đă khẳng định là

Khi ngồi bên xác chồng tôi, tôi mới phát hiện chồng tôi chết v́ 2 viên đạn. Viên đạn thứ 1 từ ót trổ ra miệng, miệng c̣n ám khói đạn. Viên đạn thứ 2 từ lỗ tai phải trổ ra mắt trái, tṛng mắt bay mất, mí mắt lơm xuống và c̣n nguyên vẹn không rách, lỗ tai c̣n ám khói đạn. Tôi có lấy khăn ước lau chùi nhưng không sạch được!  

Trên thực tế lỗ tai c̣n ám khói đạn  là v́ các tế bào bị cháy (do bắn rất gần cho nên tia lửa đốt cháy ngoài da, không thể chùi rửa được) thành ra người quan sát tưởng là khói đạn hay thuốc súng c̣n dính lại, cho nên họ ra sức chủi rửa mà không được. Do câu nói nầy của bà Quả phụ TMT "lỗ tai c̣n ám khói đạn. Tôi có lấy khăn ước lau chùi nhưng không sạch được! " chúng ta xác xác quyết Bà nói lên sự thật. V́

Muốn xác định có thuốc súng trên da th́ phải làm trắc nghiệm hóa học. Mà Bà Quả phụ nêu lên chứng tích đúng (chỉ là Bà nói sai nguyên nhân v́ Bà tưởng lầm đó là dấu thuốc súng để lại trên da), sự việc Bà lầm nguyên nhân lại càng tỏ ra Bà nói thật.

Như vậy ṇng súng ở ngay sát lỗ tai trái của Tướng Thế.

Vị trí của dấu viên đạn công phá rất nhỏ khi chạm mục tiêu, dấu cháy lập thành ṿng chung quanh vết đạn.

Thí dụ trường hợp đạn bắn rất gần:

H́nh 5 H́nh 6 H́nh 7

dấu da thịt bị cháy th́ không thể chùi rửa được.

Xin Quí vị xem tiếp Tài liệu bổ túc:

 NGHIÊN CỨU vê VẾT THƯƠNG TIẾP CẬN

 

PHẠM TRƯỜNG:

Phạm trường là một chiếc xe Jeep đời 1950 hay sau đó, như h́nh dưới đây

Xe Jeep thời 1950 hoặc sau nầy thường có 4 chỗ ngồi, có mui che cho vị chỉ huy, xe không mui th́ có thể trang bị đại liên hay dùng để kéo đại bác.

   H́nh 8

Mô h́nh vị trí của 4 chỗ ngồi: Tướng Thế ngồi ở vị trí B c̣n hung thủ th́ ở vị trí C

  H́nh 9

Hung thủ theo sự tiết lộ của Đại Tá Savani (của t́nh báo Pháp) là một viên Trung Úy

''C'est moi qui ai tué Trinh Minh Thế. Non, je ne tenais pas la carabine, mais j'avais tout préparé. Il fut tué d'une seule balle en pleine tête, par l'un de mes hommes, sur le pont de B́nh Đại. Le coup n'est pas parti de la vedette. Cet homme put ensuite disparaitre sans difficuté. Son nom ne vous dirait rien. Disons qu'il portait ce jour- là les galons de lieutenant. À l'exception de la bande à Lansdale, tous me furent reconnaissants de son exécution. Y compris Diệm qui n'aurait pas duré longtemps si Thế n'avait pas disparu. Je L'ai fait exécuter, non pour faire plaisir à Diệm ou aider les B́nh Xuyên, mais pour venger le général Chanson, comme je me l'étais juré''.   ( Jean Lartéguy,  “Soldats perdus et fous de dieu”, pages 244-245)

Dịch:

''Chính tôi đă giết Tŕnh Minh Thế. Không, tôi không đích thân cầm cây súng carbine đó,  nhưng tôi đă chuẩn bị mọi việc chu đáo. Thế bị giết bằng một viên đạn duy nhứt bắn ngay vào đầu, do một người trong nhóm thuộc hạ của tôi bắn trên cầu B́nh Đại. Viên đạn này không bắn từ tàu vedette. Tên thuộc hạ đó biến mất sau đó, không có ǵ là khó khăn. Cái tên của hắn cũng chẳng cần nói lên làm ǵ. Có thể nói rằng ngày hôm đó hắn ta mang lon trung úy. Ngoại trừ phe nhóm của Lansdale, c̣n tất cả đều biết ơn tôi về vụ hành quyết Thế. Kể cả ông Diệm là ngừơi sẽ khó tồn tại lâu dài nếu Thế không biến mất. Tôi ra lệnh hành quyết Thế, không phải để làm vui ḷng ông Diệm hoặc để giúp bọn B́nh Xuyên,  mà chính là để trả thù cho Tướng Chanson, như tôi đă tự thề thốt với ḷng''.

Tài liệu bị Jean Lartéguy ghi sai là cầu Binh Dai thực ra là cầu Tân Thuận.

Bà Quả phụ TMT bác bỏ lời chứng nầy v́ thiếu chi tiết và người làm chứng Antoine Savani đă chết, nhất là tài liệu ghi 1 viên đạn (trong thực tế là 2 viên đạn).

Nhưng chúng ta nên hiểu là Thiếu Tá Savani cũng chỉ được phúc tŕnh chính thức là 1 viên đạn, hung thủ không dại ǵ phúc tŕnh 2 viên đạn (điều nầy khiến nó bị khiển trách, v́ thông báo chính thức là Tướng Thế bị bắn sẻ và chết v́ 1 viên đạn). Chính quyền cũng chỉ được thông báo là 1 viên đạn (do Tạ Thành Long).

 

Ngồi ở vị trí D là tên giám sát và chủ mưu.

Viên Trung Úy mà Savani nói là người Việt chứ không phải là người Pháp cho nên nó dễ trà trộn vào đám đông đang hỗn lọan trong lúc cái tin sét đánh ngang mày: Tướng Thế bị tử thương.

Chúng ta có thể nghĩ ra mô h́nh như sau:

  H́nh 10

Tôi vẫn nghi cái tên Giám sát nầy là Mai Hữu Xuân, v́ bọn mật thám của Pháp vô cùng hung ác và thâm mưu, chúng là đại họa của dân tộc ta từ thời Pháp thuộc. Chúng c̣n tác hại trong thời Đệ Nhất và Đệ Nhị VNCH.

Chúng tôi nghi có 2 sĩ quan của quân đội quốc gia (chuyển từ vệ binh đ̣an, tức lính người Việt do Pháp tuyển mộ để có lính giúp quân đội Pháp mà đánh với Việt Minh) xin lên ngồi xe với Tướng Thế (mà Tướng Thế lầm tưởng chúng là người của Thủ Tướng Diệm phái đến). 2 tên nầy (một Trung Tá là Mai Hữu Xuân và một viên Trung Úy) c̣n hành động cho quân đội Pháp mặc dù đă chuyển giao cho phía VN. 

Tên đóng vai tṛ giám sát D sẽ ŕnh cơ hội thuận tiện nhất mà ra hiệu cho tên hung thủ ngồi ở vị trí C ra tay ám tóan. Tướng Thế đang lo mặt trận không để ư ǵ đến hành vi của chúng, mà ông tưởng lầm là bây giờ quân đội VN và Cao Đài là "người một nhà". Bất cứ người nào ở Miền Nam vào thời buổi đó cũng lầm tưởng như vậy.

Cho nên hung thủ ngồi rất gần Tướng Thế, ngồi ngay sau lưng ông, nó ra tay chớp nhóang, các vết thương chỉ rơ tầm bắn rất gần. Cho nên dấu ấn của các vết thương nói lên điều đó.

Như vậy hiện trường là chiếc xe Jeep trên cầu Tân Thuận.

Sau khi xét nghiệm tất cả khía cạnh của hiện trường và dấu ấn của các vết thương th́ chúng ta có thể kết luận dứt khoát:

Lời chứng của Phu nhân Tướng Thế là quan trọng vào bậc nhất và có giá trị tuyệt đối.

 

PHỤ BẢN:

Thể theo tài liệu của VC:

Đang đứng trên xe Jeep chỉ huy, bỗng Thế gục đầu quỵ xuống. Một phát đạn từ sau bắn trúng ngay đầu. Trong ḿnh c̣n ngân phiếu 70 triệu đồng chưa lănh. Một cái chết đầy nghi vấn. Ai giết Trịnh Minh Thế? Diệm lúng túng v́ kẻ quay về đầu tiên với Ngô “chí sĩ” đă hứng lấy cái chết bí hiểm như thế th́ ai dám noi gương nối gót. [Người B́nh Xuyên]

Nguồn tin chính thức:

 1- Về phía chính quyền Ngô Đ́nh Diệm cho biết rằng tướng Trịnh Minh Thế đă trúng một viên đạn vào đầu, khi ông đi trên chiếc xe Jeep chạy trên cầu Tân Thuận, trong khi đang truy quét lực lượng B́nh Xuyên.  [Đông Dương Thời Báo]

 

5.)  THẨM ĐỊNH LỜI KHAI ÁN MẠNG tại dinh ĐỘC LẬP

Thể theo tài liệu do ông Trịnh Minh Sơn phổ biến: 

Nhưng theo tài liệu do ông Trịnh Minh Sơn công bố trên tờ Làng Văn, Canada, số 232 tháng 12-2002, dưới đây, cho biết thân phụ ông - tướng Trịnh Minh Thế đă bị giết tại Dinh Độc Lập rồi đem xác ông chở tới cầu Tân Thuận để đánh lạc hướng.

Sự thật là ba tôi bị ám sát, không chết trận như tin tức và lời đồn đăi Ba tôi bị ám sát lúc 6 giờ chiều ngày 3 tháng 5, 1955, do 2 viên đạn súng nhỏ, v́ vết thương không phá rộng. Viên đạn thứ nhất dí sát vào ót, bắn trổ ra miệng, miệng c̣n ám khói đạn. Viên đạn thứ hai, phát ân huệ, cũng dí sát vào lỗ tai phải, bắn trổ ra bể tṛng mắt trái, lỗ tai ám khói súng. Điều đó cho thấy, kẻ ra tay là người thân cận, đứng sau lưng hoặc đứng kế bên. Mẹ tôi tin rằng ba tôi bị mưu sát trong dinh Độc Lập, khi về họp tham mưu. Sau đó đưa xác ra mặt trận cầu Tân Thuận và hô lên là tử trận   

Kư giả Như Phong Lê Văn Tiến phỏng vấn ông Tô B́nh Cầm em vợ của Tướng Thế, ông Cầm cho biết rằng: “Tướng Thế đă bi giết trong dinh Độc Lập, có thể ở dưới tầng hầm (basement), rồi ông Nhu cho đem qua cầu Tân Thuận. Ông Cầm quả quyết tướng Thế không có ở trong xe, không lái xe và không đi đến Tân Thuận. Thi thể tướng Thế được đưa tới đó để giả như ông ta chết tại mặt trận.”

Do ai kể lại mà ông Tô B́nh Cầm nói là Tướng Thế về họp tham mưu với ông Nhu ? trong lúc các tài liệu của Edward Lansdale nói là Tướng Thế đến gặp để xin yễm trợ pháo binh, rồi ông cấp tốc về lại cầu Tân Thuận để dùng đại liên 50 thanh tóan mấy chiếc giang đĩnh của B́nh Xuyên.

 

Câu hỏi cần đặt ra là:

Làm thế nào đưa được một xác chết đến cầu Tân Thuận ?

(bất kỳ bị giết ở đâu)

BỐI CẢNH:

Ngày 3 tháng 5 - 1955 vô cùng quan trọng đối với mặt trận tại cầu Tân Thuận v́ quân B́nh Xuyên có súng cối 81 ly của Pháp đă giao cho. Quân đội Liên Minh Cao Cài không thể tiến qua cầu Tân Thuận và phải dội lui lại 3 lần. Tướng thế mới xin Đại tá Edward Lansdale yểm trợ bằng pháo binh, Đt Lansdale khuyên Tướng Thế nên dùng đại liên 50 bắn vào các giang đĩnh của B́nh Xuyên.

Chiến trận đang sôi sục (chứ B́nh Xuyên không bỏ chạy, v́ 5 ngày sau khi Tướng Thế chết th́ quân B́nh Xuyên mới chuẩn bị rút lui ra rừng Sát, khi họ biết được quân đội Quốc Gia đánh bọc hậu). Cho nên những lời khai do Tướng Văn Thành Cao kể lại cho ông Lữ Giang nghe là không đúng sự thật, mà Tướng Văn Thành Cao cũng chỉ nghe ông Tạ Thành Long kể lại mà thôi.

 

CHIẾN TRƯỜNG: 

Chiến trường ngày 3 tháng 5 năm 1955 xảy ra tại cầu Tân Thuận.

 

Cầu Tân Thuận

bắt ngang qua con kinh gọi là Kinh Tế, nối liền Quận 4 Sàig̣n với Tân Thuận (là ngoại ô).

Kinh Tế chảy ra sông Sàig̣n.

Ngày đó dân cư rất thưa chứ không có nhà cửa san sát như bây giờ.

 

     
      H́nh 11  

  

 

Mô h́nh

Bên phía Tân Thuận được quân đội B́nh Xuyên dùng làm cứ điểm, sau khi bị đánh bật ra khỏi vị trí nội thành Sàig̣n (Đại Thế Giới, Tổng nha Cảnh sát).

Quân đội B́nh Xuyên chất chướng ngại vật trên cầu để cản trở quân đội của chính phủ. Quân số của B́nh Xuyên được phỏng định là 3500 người.

     
      H́nh 12  

  

 

 

Tướng Trịnh Minh Thế cấp tốc trưng dụng tất cả xe cộ để đem quân Liên Minh Cao Đài từ Chánh Hưng đến cầu Tân Thuận. Quân số tổng cả là 2500 người.

Trận tuyến tại đây kéo dài nhiều ngày.

Quân đội Cao Đài tấn công qua cầu, nhưng bị hỏa lực hùng hậu của B́nh Xuyên đánh bật lui lại. B́nh Xuyên lại có một số giang đĩnh cao tốc do quân đội Pháp tiếp viện.

     
      H́nh 13  

Bây giờ chúng ta điều nghiên là trong bối cảnh đó th́ làm sao mà có thể đem trên xe Jeep một xác chết từ dinh Đọc Lập lên trên cầu Tân Thuận.

Có 2 vấn đề cần được cứu xét là bối cảnh tháng 5 - 1955:

 trong nội thành Sàig̣nhiện t́nh tại cầu Tân Thuận.

 

NỘI THÀNH SÀIG̉N:

T́nh h́nh lúc đó vô cùng khẩn trương và nghiêm trọng, Pháp có ít nhất 20 ngàn quân đồn trú trong nội thành Sàig̣n. Tôi thấy họ chiếm hết các cứ điểm giao thông quan trọng. Cho nên từ dinh Độc Lập đến cầu Tân Thuận có nhiều trạm kiểm sóat và nút chặn của quân đội Pháp (trước trận chiến tại cầu Tân Thuận, khi quân của Đại tá Đỗ Cao Trí đánh với B́nh Xuyên tại trước Tổng nha cảnh sát th́ quân ta bắt được 1 xe cứu thương của Hồng Thập Tự do người Pháp lái bí mật chở đầy vũ khí để tiếp tế cho B́nh Xuyên). Ở ngoại ô Sàig̣n cũng có cả chục ngàn lính Pháp. 1954 mấy chục ngàn lính Pháp nầy được chuyền từ Miền Bắc vào sau Hiệp định Genève

 

 

Sự vận chuyển từ dinh Độc Lập A đến cầu Tân Thuận B cần phải đi qua nhiều đọan đường. Cần phải đi hết bề ngang của quận 1 và quận 4.

     
      H́nh 14  

 

 

 

Theo bản đồ có tỷ lệ xích 1:22000 nầy, th́ khỏang cách ước tính theo đường chim bay là 4 cây số và thêm độ 200 thước nữa (4Km,200).

Như vậy theo chiều dài th́ không nhiều, nhưng phải đi ngang qua nhiều ngă tư đường.

Mà chính ở các ngă tư đường th́ thường có nút chặn do quân đội Pháp đóng (mà họ gọi là để giữ an ninh).

     
      H́nh 15  

 

 

Lộ tŕnh ngắn nhất là đi từ góc Nguyễn Du, Nguyễn Trung Trực - đi tới Công Lư - quẹo trái qua Hàm Nghi - đến Vơ Di Nguy, quẹo mặt qua Vơ Di Nguy - đi thẳng qua cầu Vơ Di Nguy đến đường Tŕnh Minh Thế (thực ra con đường nầy được đặt tên sau cái chết của Tướng Thế, chớ trước đó tôi không biết tên ǵ).

Như vậy theo đường xe chạy th́ dài độ trên 4 cây số rưỡi (4Km,500) hay gần 5 cây số, xuyên qua 7 ngă tư đường.

Trên bộ cũng như ven sông Sàig̣n đều có trạm của lính Pháp (tôi tự ư vẽ ra năm ba trạm mà quân đội Pháp có thể trú đóng), nhất là quân đội Pháp tự do đi lại, họ c̣n có xe tuần tiểu đi patrouille (patrol) trong thành phố.

 

     
      H́nh 16  

Thế th́ một chiếc xe Jeep trống trải chở 1 người chết có thóat khỏi sự chú ư của quân đội Pháp, của nhiều kư giả và của một vài sĩ quan Hoa Kỳ có mặt tại chiến trường lúc bấy giờ ?

Trong nội thành Sàig̣n quân ta và quân Pháp súyt đánh nhau về vụ chiếc xe Hồng Thập Tự do người Pháp lái chở vũ khí tiếp tế cho B́nh Xuyên trước đó: t́nh h́nh vô cùng gay cấn

Việc cho rằng Ngô Đ́nh Diệm đuổi Pháp  

 

TẠI CHÂN CẦU TÂN THUẬN:

Nếu may mắn đi được êm xuôi đến gần cầu Tân Thuận th́ làm sao đưa xe chở Tướng Thế đến được gần cầu hay đến trên cầu, để tri hô lên là Tướng Thế bị bắn ?

Tại gốc chân cầu có ít nhất 500 đến 1000 quân Cao Đài, mà nếu là xe chở Tướng Thế đến th́ các sĩ quan sẽ phải đến tŕnh diện và nhất là để nhận hiệu lệnh.  

Không lư tất cả đều đui hết ?

 

Không thể nào xe chở thi hài Tướng Trịnh Minh Thế đi qua được rừng người đang phục kích tại chân cầu mà không gây chú ư của cả ngàn anh em quân đội LMCĐ.

Xin nhắc lại tổng cả quân số Liên Minh Cao Đài tại mặt trận nơi đây là 2500 người.

Cũng không ai có thể tự ư phao tin Tướng Thế tử trận tại cầu Tân Thuận mà qua mắt được quân đội LMCĐ, nếu không ai thấy xe Tướng Thế lúc đó đang lâm nạn.

     
      H́nh 17  

 

TẠM KẾT LUẬN:

Nêu lên giả thuyết là Tướng Thế bị giết tại dinh Độc Lập (hay tại bất cứ nơi nào khác) rồi đem thi thể đến cầu Tân Thuận và tri hô lên Tướng Thế mới vừa bị hạ sát, là giả thuyết gian trá, v́ không thể nào thực hiện được (matériellement impossible) trước sự hiện diện cả ngàn người.

Cũng không thể nào bất thần chở thây Tướng Thế về trụ sở Liên Minh Cao Đài rồi tri hô lên Tướng Thế bị bắn tại cầu Tân Thuận. Nhất là Tướng Thế đi đâu cũng có 32 cận vệ hiện diện.

 

THỂ THEO LẬP LUẬN của ÔNG LỮ GIANG (báo Saigon Nhỏ): 

   CHUYỆN KHÔNG THỀ XẨY RA

 

   Những sĩ quan Cao Đài mà chúng tôi đă thẩm vấn đều nói rằng giả thuyết Tướng Thế bị giết tại Đinh Độc Lập rồi đưa xác qua cầu Tân Thuận mà bà Thế [(không phải bà Thế, mà là Tô B́nh Cầm)] đưa ra nói trên không bao giờ có thể xẩy ra v́ những lư do sau đây:

   Thứ nhất: Sau vụ ám sát Tướng Chanson, Tư Lệnh Quân Đội Pháp tai miền Nam Việt Nam, và Thủ Hiến Thái Lập Thành trong cuộc diễn binh tại Sa Đéc hôm 30.7.1951, Tướng Thế đă cho lập đội cận vệ để bảo vệ ông v́ sợ Pháp trả thù. Đội Cận Vệ này gồm 32 người do Chuẩn Úy Nguyễn Văn Nô chỉ huy. Những binh sĩ trong đội này đều do chính Tướng Thế lựa chọn. Tài xế, cận vệ ngồi chung xe cũng như Tùy Viên Quân Sự cũng do Tướng Thế chọn. Đây là những người rất được ông tín nhiệm.

   Đội cận vệ được chia thành hai tiểu đội. Mỗi lần ông đi đâu, một tiểu đội đi trước mở đường và một tiểu đội đi sau hộ tống. Khi ông đến đâu, đội đi trước nhảy xuống lục xét và bố trí quanh nơi ông đến. Đội đi sau chận đường để ông vào nơi muốn đến an toàn rồi mới cho xe cộ và người đi bộ lưu thông.

   Tướng Thế có một chiếc Traction 15, ông thường dùng mỗi khi đi trong thành phố. Khi đi hành quân hay đi xa, ông thường đi xe Jeep. Chiều hôm đó ông đi xe Jeep, ông ngồi phía trước một bên tài xế, c̣n Đại Úy Tạ Thành Long và một cận vệ ngồi sau. Nếu chiều hôm đó ông bị hạ sát trong Dinh Độc Lập rồi đưa ra xe Jeep và đem qua cầu Tân Thuận, chắc chắn phải có người thấy, v́ xe Jeep rất trống trải. Nếu tiểu đội mở đường đi trước không thấy, tiểu đội đi sau chờ ông bước lên xe, đợi xe chạy rồi đi theo, chắc chắn phải thấy. Thế nhưng chẳng nghe ai nói ǵ về chuyện này cả. Chỉ có bà Thế đang ở Tây Ninh và cậu Sơn lúc đó mới 2 tuổi đă thấy mà thôi!

   Thứ hai, chiều 3.5.1955, Tướng Thế không hề về họp tham mưu với ông Nhu như bà Thế và ông Sơn đă nói. Tướng Lansdale kể lại rất rơ: Chiều 3.5.1955, Tướng Thế bất thần đến nhà ông xin giúp đỡ v́ đang gặp khó khăn tại mặt trận. B́nh Xuyên có một đồn dưới chân cầu Tân Thuận. Khi Tướng Thế đang điều động nửa tiểu đoàn qua cầu để tấn công đồn này th́ ba chiếc giang đĩnh của B́nh Xuyên xuất hiện bắn xối xả lên cầu khiến nhiều binh sĩ bị thương vong nên ông phải cho ngưng lại. Ông muốn có trọng pháo yểm trợ để quân ông có thể vượt qua sông. Tướng Lansdale hỏi ông đang có loại súng nào lớn nhất. Tướng Thế cho biết ông có hai xe thám thính với súng đại liên 50. Tướng Lansdale khuyên ông nên dùng hai khẩu đại liên này bắn vào ba chiếc giang đĩnh để đem binh sĩ ra khỏi vùng nguy hiểm và đợi có pháo binh yểm trợ mới mở cuộc tấn công. Tướng Lansdale viết tiếp:

   “Tướng Thế gật đầu đồng ư. Chúng tôi phấn khởi ôm chặt lấy nhau. Ông chạy ra đường nhảy lên xe Jeep phóng đi. Tôi cũng chạy ra xe và lái nhanh đến Dinh Độc Lập.

   “Tại dinh, tôi bước vào giữa lúc có cuộc họp giữa ông Diệm và một nhóm sĩ quan Việt Nam. Trong số này có Tướng Tỵ, Đại Tá Đôn cũng như hai vị chỉ huy trận đánh B́nh Xuyên là Minh Nhỏ và Minh lớn. Họ đều có vẽ vui mừng.”

   Như vậy Bộ Tổng Tham Mưu đang họp tại Dinh Độc Lập với ông Diệm gồm có Tướng Lê Văn Tỵ, Tổng Tham Mưu Tưởng, Tướng Trần Văn Đôn (mới lên), Tham Mưu Trưởng Liên Quân, Tướng Trần Văn Minh (mới lên), Tư Lệnh Đệ Nhất Quân Khu và Trung Tá Dương Văn Minh, Chỉ Huy Trưởng Phân Khu Sài G̣n – Chợ Lớn. Không có Tướng Thế. Vậy nếu Tướng Thế về họp tham mưu như bà Thế và ông Sơn nói, th́ về họp với ai? [Lữ Giang - Một Sự Kiên Mới]

 

NHẬN ĐỊNH:

Chiều ngày 3 tháng 5 -1955, Tướng Thế có về họp với Edward Lansdale chứ không phải với ông Nhu, khi nghe ư kiến xử dụng đại liên 50 trên 2 chiếc commando car th́ Tướng Thế phải về ngay lại cầu Tân Thuận, chứ không chần chờ v́ "cứu binh như cứu hỏa".

Tướng Lansdale viết tiếp:

   “Tướng Thế gật đầu đồng ư. Chúng tôi phấn khởi ôm chặt lấy nhau. Ông chạy ra đường nhảy lên xe Jeep phóng đi.

Tướng Thế cấp tốc về đến cầu Tân Thuận th́ tại sao phải đợi báo cáo B́nh Xuyên đă rút khi đang họp tham mưu ? Rồi lại c̣n đi bộ nơi chân cầu để làm ǵ khi ông chạy ra đường nhảy lên xe Jeep phóng đi để về cầu Tân Thuận xử dụng đại liên 50 như Edward Lansdale viết ?

[xin mở dấu ngoặt tại đây: Tướng Thế không đến dinh Độc Lập mà đến xin Đt Lansdale yễm trợ pháo binh là v́ Tướng Thế có lẽ không tin tưởng ở tài cán quân đội VN của Thủ Tướng Diệm]

Xem tiếp đọan sau đây lại gian trá v́ nói Tướng Thế đang đi bộ dưới chân cầu trước mặt cả vài ba chục người th́ bị bắn

   Tướng Văn Thành Cao, người được cử thay thế Tướng Thế để chỉ huy Cao Đài Liên Minh, cho biết như sau: Khi Tướng Thế chết, ông đang ở trong Đồng Tháp Mười. Lúc 9 giờ tối, Thiếu Tá Hồ Đức Trung gọi máy lên nói: “Anh Ba (Tướng Thế) bảo anh Sáu (Đại Tá Cao) về gấp”, chứ không cho biết Tướng Thế đă chết. Ông phải đi tàu mất 14 tiếng mới về tới Tân An, rồi sau đó Sài G̣n đưa xe xuống đón. Khi được biết Tướng Thế đă chết, ông có hỏi Đại Úy Tạ Thành Long và các sĩ quan khác trong bộ tham mưu sự việc đă xẩy ra như thế nào. Đại Úy Tạ Thành Long và các sĩ quan này cho biết sau khi gặp Tướng Lansdale, Tướng Thế đă trở về lại Khánh Hội và họp bộ tham mưu Cao Đài Liên Minh để ra lệnh mới. Bộ tham mưu này gồm có Trung Tá Trần Minh Tiết, Trung Tá Hà Văn T́nh, Thiếu Tá Nguyễn Kim Bằng, Thiếu Tá Nguyễn Văn Của và Đại Úy Nguyễn Tấn Tước. Đang họp th́ Trung Tá Nguyễn Trung Thừa, Chỉ Huy Trưởng Trung Đoàn 60, đến báo cáo cho biết đă rút quân xuống khỏi cầu Tân Thuận và đóng vào các nơi an toàn ở dưới chân cầu. Như vậy, Tướng Thế không phải cho sử dụng hai khẩu Đại Liên 50 trên hai chiếc Commando Car để yểm trợ rút quân như Tướng Lansdale khuyến cáo nữa. Bộ Tổng Tham Mưu cũng ra lệnh đóng quân luôn ở Khánh Hội, không phải qua cầu nữa, v́ B́nh Xuyên đă bỏ chạy vào Rng Sát. Tướng Thế liền cùng với một số sĩ quan trong bộ tham mưu đi tới chân cầu Tân Thuận để quan sát t́nh h́nh.

   Lúc đó, các sĩ quan đều mặc áo kaki vàng và đội nón sắt, riêng Tướng Thế mặc áo màu xanh và đội nón vải, đeo máy chụp h́nh, ông ḍm và súng sáu, lại có nhiều người theo sau, nên địch biết là cấp chỉ huy. Tướng Thế và một vài sĩ quan đă theo một con đường nhỏ đi xuống chân cầu, dừng lại bên một bức tường hoa đă đổ nát, Tướng Thế lấy tay chỉ về ba chiếc giang đỉnh đang chạy dưới sông. Bỗng có một tiếng nổ rất nhẹ, Tướng Thế quỵ xuống. Đại Úy Tạ Thành Long đứng cạnh, thấy thế đưa tay đỡ và ôm ông. Các sĩ quan khác chạy tới th́ thấy ông đă chết.

   Các binh sĩ đang bố trí dưới chân cầu Tân Thuận lúc đó có cho ông biết thêm rằng họ có nghe một tiếng nổ nhẹ và tưởng là tàu đang chạy bị kẹt khói rồi nổ chứ không ngờ đó là phát súng bắn vào Tướng Thế!    [Lữ Giang - Một Sự Kiên Mới]

Những nhân chứng đều có thể hiện diện chiều ngày 3 tháng 5 - 1955 trong buổi họp tham mưu, nhưng khi Tướng Thế bị thảm sát th́ không đúng v́ nếu Tướng Thế bị B́nh Xuyên bắn th́ vết thương phái từ trước mặt trổ ra phía sau, chứ không phải như 2 viên đạn mà Bả Quả phụ TMT đă ghi.

Nếu nói là Tướng Thế đi cùng nhiều người để quan sát chiến trường mà bị bắn sẻ, th́ tại sao dấu đạn lại cho thấy người bắn phải đứng rất gần (theo lời chứng của ông Nhị Lang và Bà Quả phụ TMT), như vậy đội cận vệ làm ǵ ? Bắn rất gần mà hung thủ lại không bị bắt ?

Những ǵ Tướng Văn Thành Cao nghe Đại Úy Tạ Thành Long kể lại th́ nhất định không đúng sự thật (nhất sự bất tín, vạn sự bất tín) như việc Tướng Thế bị bắn dưới chân cầu là gian dối. 

Hơn nữa, quân B́nh Xuyên không bắt đầu rút lui ra rừng Sát mà đến 5 ngày sau cái chết của Tướng Thế th́ B́nh Xuyên mới rút lui.

ngoài ra

Tướng Thế luôn luôn có 2 tóan cận vệ 32 người, th́ họ cũng đui mù hết hay sao ? 

chỉ khi nào hung thủ ra tay trên xe Jeep có mui che th́ tóan cận vệ mới không thấy.

 

Do đó việc Tướng Thế bị ám sát trên xe Jeep là đáng tin cậy hơn cả.

 

 

Mô h́nh

 

Chiếc xe Jeep Tướng Trịnh Minh Thế tiên phong trên cầu.

Tướng Thế quan sát xe commando car dùng đại liên bắn vào các giang đĩnh B́nh Xuyên.

 

     
      H́nh 18  

 

 

 

Mô h́nh

 

Chiếc xe Jeep Tướng Trịnh Minh Thế tiên phong trên cầu.

Trong lúc đó th́ Tướng Thế bị ám sát, ông tử trận tại cầu Tân Thuận

Binh sĩ (kể cả tóan cận vệ) đàng sau chiếc xe không thể thấy ǵ cả.

     
      H́nh 19  

 

6.)  CHÍNH QUYỀN KHÔNG MỞ CUỘC ĐIỀU TRA:

    như vậy có phải là chính quyền là chủ mưu ?  

 

Chính quyền Ngô Đ́nh Diệm không mở cuộc điều tra, đó là sự thật 100%.

Thể theo gia đ́nh Tướng Thế ám chỉ 4 điều:

   

1- chính quyền không mở cuộc điều tra, th́ phải nghi ngờ là chính chính quyền chủ mưu

2- không giảo nghiệm tử thi th́ phải nghi ngờ là chính chính quyền chủ mưu.

3- cho đến nay, 51 năm sau: 1955-2006, gia đ́nh Tướng Thế cũng không nhận được giấy chứng tử. (sự thật 100%)

4- gia đ́nh tướng Thế qui trách là

ông Tạ Thành Long (ông Tạ Thành Long, người có mặt tại hiện trường từ đầu đến cuối) bị mua chuộc để thi hành kế họach của ông Nhu mà sát hại Tướng Thế:

bằng cớ là ông Long được thăng cấp Thiếu tá và trở thành thân tín của chính quyền của Thủ Tướng Diệm (sự thật 100%).

Thư của Bà Quả phụ TMT:

đại úy Tạ Thành Long được Thủ Tướng Diệm tín cẩn bổ nhiệm làm phụ tá Tham Mưu Biệt Bộ phủ Thủ Tướng, Sau đó thăng cấp Thiếu tá do chính Thủ Tướng Diệm quyết định (phong trào kháng chiến Tŕnh Minh Thế trang 177)  [một sự kiện mới]

 

Biện minh Qui trách 1: chính quyền không mở cuộc điều tra

Chúng ta thấy rằng

Chỉ có hung thủ mới biết rơ Tướng Thế bị bắn bằng 2 viên đạn, và chỉ có hung thủ mới "biết bà Quả phụ của Tướng Thế đă phát giác (khám phá) ra dấu tích 2 viên đạn" và chúng phải cho người gặp  bà Quả phụ của Tướng Thế và bắt buộc bà phải giữ im lặng. (bọn hung thủ ŕnh ṃ từng cử chỉ một của bà Quả phụ TMT để t́m cách đối phó).

Bà Quả phụ TMT nói rơ:

" mấy người lạ mặt hăm he tôi không cho tôi nói là chồng tôi chết v́ hai viên đạn "

Sự hăm dọa của chúng có hiệu quả v́ bà Quả phụ không nói ra cho ai biết (ngoài bà con và anh em thân tín LMCĐ) về dấu tich 2 viên đạn trên thi hài Tướng Thế. Cả ông Nhị Lang cũng không biết về lời hăm dọa nầy.

Đứng về cương vị chính quyền

Tất nhiên cả TT Diệm lẫn ông Nhu cũng không hay biết về vụ 2 viên đạn th́ làm sao quyết định mở cuộc điều tra, mà chính quyền lúc bấy giờ chỉ dựa vào báo cáo của nhân viên tại chỗ.

Mà nhân viên tại chỗ là ai ?

đàn em thân tín của Tướng Thế, là Tùy viên Tạ Thành Long. 

Như vậy chính quyền không thể dựa vào ai khác ngoài Tạ Thành Long là đàn em thân tín của Tướng Thế.

Có thể (tôi nói có thể) có sự hiện diện của tên đại gian đại ác Mai Hữu Xuân, [mô h́nh số 10] mà nếu tên nầy cũng làm phúc tŕnh là Tướng Thế bị bắn sẻ từ giang đỉnh dưới sông, th́ chính quyền không có lư do ǵ để mở cuộc điều tra, nhất là gia đ́nh Tướng Thế bị kẻ lạ mặt (giả danh ông Nhu) hăm dọa không được nêu ra chứng tích 2 vết thương, tất nhiên gia đ́nh không dám yêu cầu điều tra. Như vậy bọn gian tế đă đạt được mục đích: Chính quyền không có mở điều tra.

Hơn nữa chính ông Tạ Thành Long và gia đ́nh Tướng Thế cũng không ai xin cái giấy chứng tử, cho nên chính quyền không có dịp cho Bác sĩ khám nghiệm để ḥan tất thủ tục cấp giấy chứng tử, tất cả đều bị dấu nhẹm, cho nên chính quyền không hay biết những việc mờ ám trong hiện vụ.

 

Biện minh Qui trách 2: chính quyền không cho làm giảo nghiệm tử thi

Thi hài Tướng Thế được chính ông Tạ Thành Long chở thẳng về Tổng Hành Dinh Liên Minh (55 Trương Minh Giảng).

Thế th́ có thể trách cứ chính quyền không ra lịnh giảo nghiệm tử thi ?

Đúng lư ra và theo đúng nguyên tắc th́ ông Tạ Thành Long phải chở Tướng Thế đến bịnh viện gần nhất hay uy tín nhất, và không được chở về Tổng hành dinh Liên Minh Cao Đài.

Ông Tạ Thành Long không có thẩm quyền để quyết định Tướng Thế đă chết, rồi tự ư chở về Tổng hành dinh LMCĐ. Đây là mấu chốt vấn đề.

Gia đ́nh Tướng Thế có thể qui trách cho chính quyền

- nếu, và nhất định nếu: ông Tạ Thành Long chở thi hài Tướng Thế đến bệnh viện mà chính quyền ra lịnh không được giảo nghiệm tử thi và chính quyền không cấp giấy chứng tử, th́ lúc đó mới qui trách cho chính quyền được.

Gia đ́nh Tướng Thế không thể qui trách cho chính quyền

- nếu (tôi nói nếu) chính ông Tạ Thành Long, nhân danh gia đ́nh Tướng Thế, xin miễn giảo nghiệm tử thi, th́ chính quyền cũng không c̣n có lư do mở cuộc giảo nghiệm tử thi. Ông Tạ Thành Long có thể tiêu ḷn bằng cách giả danh LMCĐ và gia đ́nh Tướng Thế để yêu cầu chính quyền không làm giảo nghiệm. Cũng như đă từng có người giả danh chính quyền đến hăm dọa bà Quả phụ TMT, bắt bà phải giữ im lặng.

Trường hợp không giảo nghiệm là v́ bọn hung thủ ém nhẹm bằng cách lờ đi các thủ tục, chúng không xin giảo nghiệm và chúng cũng không xin không giảo nghiệm.

 

Biện minh Qui trách 3: chính quyền không cấp giấy chứng tử

Bà Quả phụ TMT nói rơ:

Cho tới bây giờ th́ cũng không có cái giấy xác nhận về cái chết của của chồng tôi, cái giấy khai tử tới nay bây giờ tôi cũng không có. [Bài Nói chuyện của Bà quả Phụ Trịnh Minh Thế]

Thủ tục khai tử tại chính quyền địa phương (ṭa đô chánh), trước tiên phải có người đi khai tử (thân nhân của người chết) th́ chính quyền:

a- không có lư do để nghi ngờ, th́ chỉ cần giấy chứng nhận của Bác sĩ kư là đủ. Trong trường hợp nầy, sau khi có lời yêu cầu cấp giấy chứng tử th́ nhà chức trách sẽ phái nhân viên thẩm quyền, tức Bác sĩ, đến khám nghiệm tử thi rồi mới cấp giấy chứng tử. Phúc tŕnh của Bác sĩ gồm có: Ngày giờ chết, nguyên do cái chết tự nhiên v́ già yếu hay bệnh tật và thương tích nếu có, trong trường hợp tai nạn th́ phải ghi rơ tai nạn do chết ch́m, té ngả quị hay xe đụng. Trong trường hợp có thương tích th́ phải ghi rơ từng vết thương, chụp h́nh và ghi rơ lư do gây ra thương tích (có thể do bất cẩn, tức tai nạn như trợt té, hay do xe cộ) cùng chi tiết thương tích đó. Nhưng nếu bác sĩ trong khi khám nghiệm mà t́m thấy những dấu hiệu đáng nghi ngờ th́ phải giao cho bên h́nh sự. 

b- nếu nghi ngờ ngay từ đầu về nguyên do của cái chết th́ sẽ mở điều tra lư do của cái chết: tự tử, hay bị sát hại với phương tiện ǵ, dấu tích của hành động của hung thủ hay những hung thủ (phần hành của cảnh sát h́nh sự sưu tra và chuyên viên án mạng kể cả bác sĩ giảo nghiệm, pḥng thí nghiệm hóa chất v.v.)

Anh em tại Tổng Hành Dinh Liên Minh Cao Đài đă không sai phái ai đi khai tử, th́ không thể trách cứ ṭa đô chánh, lại càng không thể trách cứ Thủ Tướng Diệm được.

Người của ông Nhu không thể nào ngăn cản không cho gia đ́nh Tướng Thế hay anh em LMCĐ đi xin giấy chứng tử.

 

Theo tôi đây lại là một chứng tích vô cùng quan trọng:

Chính ông Tạ Thành Long và những người tại Tổng Hành Dinh Liên Minh Cao Đài cố t́nh không xin giấy chứng tửsợ Bác Sĩ giảo nghiệm mà ṭa Đô Chánh phái đến sẽ khám phá ra dấu tích 2 vết thương và đường lực đạo th́ sẽ cấp báo cho chính quyền biết để mở cuộc điều tra h́nh sự th́ thủ phạm và đồng lơa sẽ bị c̣ng đầu, v́ trước khi cấp giấy chứng tử th́ Bác sĩ phải khám nghiệm (dù không có nghi ngờ ǵ), phải ghi rơ nguyên dochi tiết của cái chết trên giấy chứng tử với các vết thương. 

Người ta chỉ có thể qui trách chính quyền khi chính quyền từ chối cấp giấp chứng tử sau khi thân nhân đă làm đầy đủ thủ tục khai báo và có giấy của Bác sĩ khám nghiệm.

Chính việc không có giấy chứng tử do Bác sĩ kư chứng thực là sai trái vô cùng.

Nếu tử thi nằm tại bệnh viện th́ mọi việc đă khác rồi.

Xin mọi người hăy b́nh tâm suy luận để xem trách nhiệm về ai.

Chính sự không xin giấy chứng tử [chứ không phải sự không cấp giấy chứng tử (có ai xin mà cấp)] mà chúng ta xác quyết đồng lơa hạ sát Tướng Thế ở ngay trong Tổng Hành Dinh Liên Minh Cao Đài, chớ không phải chính quyền.

 

Biện minh Qui trách 4: chính quyền thăng cấp và trọng dụng ông Tạ Thành Long

Thư của Bà Quả phụ TMT:

đại úy Tạ Thành Long được Thủ Tướng Diệm tín cẩn bổ nhiệm làm phụ tá Tham Mưu Biệt Bộ phủ Thủ Tướng, Sau đó thăng cấp Thiếu tá do chính Thủ Tướng Diệm quyết định (phong trào kháng chiến Tŕnh Minh Thế trang 177)  [một sự kiện mới]

Đây là vấn đề tối quan trọng: Theo sự suy nghiệm của cá nhân tôi th́ cả ông Diệm lẫn ông Nhu đều lầm về cái ông Tạ Thành Long nầy. Hai ông đă tỏ ra vô cùng quí trọng người đàn em thân tín của Tướng Thế, và hai ông lầm tưởng hậu đăi Tạ Thành Long là làm ấm ḷng Tướng Thế nơi chín suối.

Nếu biết vụ tướng Thế bị ám sát chớ không phải do B́nh Xuyên, nếu biết ông Tạ Thành Long có nhúng tay vào âm mưu sát nhân (dù là theo kế của ông Nhu) th́ cả Thủ Tướng Diệm lẫn ông Nhu cũng không dám đứng gần ông Long, chứ đừng nói ǵ đến trọng dụng ông nầy.

Không ai dùng một tên phản chủ cho nó đến gần ḿnh. Con rắn độc đă cắn người nuôi nó th́ nó sẽ tiếp tục cắn bất cứ người nào. Thằng đă phản chủ th́ nhất định sẽ phản chủ nữa. Ông Nhu là người hiểu biết hơn ai hết về nguyên lư nầy. Chính v́ ông Tạ Thành Long được trọng dụng mà chúng ta xác quyết nhất định ông Nhu không hay biết ǵ về những hành vi phản chủ của ông Tạ thành Long. Điều nầy lại càng chứng minh ông Nhu không can dự vào cái chết của Tướng Thế.

Nếu ông Nhu có ḷng dạ gian tà sai ông Tạ Thành Long thanh tóan Tướng Thế, th́ khi xong việc chính ông Tạ Thành Long cũng sẽ bị thanh tóan để diệt khẩu. Nếu đă chủ mưu giết 1 tướng th́ sinh mạng của 1 đại úy có sá ǵ.

[Vào thời Đông Châu Liệt Quốc, Bá Hi là quan Thái Tể của nước Ngô mà lại phản vua Ngô Phù Sai, luôn luôn lo giúp cho kẻ thù của vua Ngô là vua Việt Câu Tiễn để hăm hại vua Ngô. Khi vua Việt Câu Tiễn đă giết được vua Ngô Phù Sai, th́ người đầu tiên mà vua Việt Câu Tiễn đem ra chặt đầu là Bá Hi]. 

Tôi mong rằng Quí vị nghĩ ngược lại cái ǵ mà Lê Trọng Văn nói [Lê Trọng Văn]

Sở dĩ Thủ Tướng Diệm trọng dụng ông Tạ Thành Long v́ TT Diệm tưởng lầm vào cái báo cáo Tướng Thế bị B́nh Xuyên bắn sẻ bằng một viên đạn. Sự trọng dụng đàn em Tướng Thế là ông Tạ Thành Long cũng như những ưu đăi khác của chính quyền đối với anh em Liên Minh Cao Đài, trước sau như một là những bồi đắp ơn sâu nghĩa cả của anh em Liên Minh Cao Đài đối với đất nước. Chúng ta phải hảnh diện về cách cư xử quang minh xứng đáng của TT Diệm một ḷng quí trọng gia đ́nh Tướng Trịnh Minh Thế và đầy ḷng ưu ái đối với Liên Minh Cao Đài.

 

7.) THẨM ĐỊNH: AI THỦ ĐẮC về vụ ÁM SÁT nầy ?  

           NHẬN DIỆN HUNG THỦ

 

7.1.) MẬT THÁM PHÁP

Ở thời điểm đặc biệt 1954-55 quân đội Quốc Gia đều từ lính vệ binh đ̣an của Pháp giao lại, trong đó có cả tổ chức c̣ bót và bọn mật thám vô cùng gian ác bất nhân.

Chính cái bọn mật thám nầy mới là ghê rợn. Vào thời đó ai cũng ớn lạnh v́ bọn mật thám (của Tây thực dân) chúng tra tấn những người mà chúng bắt được vô cùng dă man. Mật thám là kẻ thù của dân tộc, chính cái bọn nầy đă thể hiện những hành vi vô nhân đạo, mà chính quyền lúc đó trọng dụng lại chúng nó là một sai lầm.

Bọn mật thám chuyên dỡ ngón nghề sát thủ như chúng bắt dân nhốt tù, tra tấn, vu cáo, rồi đ̣i tiền chuộc mạng vô cùng tàn nhẫn trong thời Pháp thuộc. Vụ Tướng Thế đánh giặc tại cầu Tân Thuận là cái dịp, là cơ hội ngàn vàng để chúng ra tay trả thù cho chủ tướng Chanson của chúng đă bị Tướng Trịnh Minh Thế giết chết.

Trận đánh tại cầu Tân Thuận kéo dài nhiều ngày, do đó bọn mật thám Tây có đủ th́ giờ lập kế họach hạ sát Tướng Thế mà trong chính quyền đương thời không ai hay biết vụ mưu sát nầy. Cũng như tại dinh Gia Long chỉ có năm ba người lính đứng gác cổng mà không có quân đội chi cả, trong lúc Trung Tướng Nguyễn văn Hinh lăm le dùng quân đội để bắt Thủ Tướng Diệm, ông Lansdale phải lưu ư Thủ Tướng Diệm tăng cường lính bảo vệ: đó là h́nh ảnh chính thể VN non trẻ, nó hời hợt như thế nào !

Thành phần nguy hiểm nhất là cái bọn dân Tây, chúng nó chối bỏ cha ông, chối bỏ đất nước quê hương: Nguyễn Văn Tâm, Trần Văn Hữu, Mai Hữu Xuân, Nguyễn Văn Hinh....

Mật thám Pháp: Chúng là một cơ quan mật được tổ chức theo hệ thống t́nh báo. Chúng ra tay vô cùng dă man. Cho nên theo tôi, sau khi Tướng Chanson bị quân đội Cao Đài ám sát th́ chúng nguyện trả thù. Mà trả thù bằng cách cho người xâm nhập vào tổ chức Cao Đài của Tướng Trịnh Minh Thế.

Những vụ cài gián điệp vào nội bộ của địch là thông thường chứ chẳng có chi là lạ.

Thế th́ trong số thủ hạ của Tướng Thế nhất định phải có bọn tay sai mật thám phản thùng. Người đó (hay những người đó) là ai ?

Chính vụ Nghi án Trịnh Minh Thế mà chúng ta sáng mắt sáng ḷng.

Trường hợp của Miền Nam là vô cùng đặc biệt, Hoa Kỳ đă bỏ tiền mua lại hết tất cả hệ thống mật vụ của Pháp với giá 50 triệu đồng Đông Dương lúc đó. Cho nên nếu bọn mật thám mặc sắc phục quân đội Quốc Gia th́ chúng lại càng dễ lộn ṣng vào các tổ chức chính quyền và hành động theo thú tính của chúng như khi chúng phục vụ cho thực dân Pháp.

Bọn mật thám vô phụ, vô quân, vô nhân, vô tài đức là đại họa của dân tộc ta.

Do đó vụ ám sát Tướng Thế là hậu quả đương nhiên tại mặt trận Tân Thuận !

 

7.2.) Nhân vật TẠ THÀNH LONG

Thể theo các lời khai và chứng cớ:

Chúng ta ghi lại như sau:

- tay phải của ông Tạ Thành Long đầy máu

- ông Tạ Thành Long tự ư chở Tướng Thế về Tổng Hành Dinh Liên Minh Cao Đài chứ không chở vào bệnh viện cứu cấp

- nếu Tướng Thế chưa chết th́ chính ông Long sẽ bắn phát súng thứ ba cho chết.

- ông Tạ Thành Long không xin giấy chứng tử

- ông Tạ Thành Long nói rơ là ông ta biết ai đứng đằng sau vụ giết Tướng Thế, nhưng ông không nói.

Trích:

* Kư giả Như Phong Lê Văn Tiến phỏng vấn ông Tạ Thành Long là tùy viên của tướng Thế. Ông Long bác bỏ việc ông có liên hệ đến cái chết của tướng Thế và ám chỉ ông biết ai đứng đàng sau vụ hạ sát này, nhưng từ chối không cho biết chi tiết. Cuộc phỏng vấn này vào ngày 8-8-1999, mà bức thư của cựu trưởng pḥng nh́ Pháp là Savani đă được tạp chí Việt Nam Hải Ngoại của Luật sư Đinh Thạch Bích phổ biến từ lâu chứng tỏ là tài liệu giả mạo, v́ Đại tá Tạ Thành Long không nhắc đến người Pháp giết và c̣n cho biết ai đứng đằng sau vụ hạ sát   [Đông Dương Thời Báo]

 

NHẬN ĐỊNH

Chúng ta đă xác định là

- Tướng Thế bị bắn trên cầu Tân Thuận

- người bắn ở gần sát Tướng Thế, ngồi ngay trên xe, sau lưng Tướng Thế

- trên xe có mặt ông Tạ Thành Long

- ông Long xác nhận rơ ràng ông ta biết ai bắn nhưng ông không nói. 

KẾT LUẬN

Ông Tạ Thành Long là thành viên trong âm mưu sát hại Tướng Thế. Dù chính ông Long bắn hay không, ông ta vẫn là một hung thủ, hung thủ trong mưu đồ, trong tư tưởng và trong hành vi gian manh.

Cố t́nh không chở Tướng Thế vào bệnh viện là ông Long cố t́nh che dấu các vết thương tích, và cản trở mọi sự giảo nghiệm.

Cố t́nh không làm thủ tục khai tử để che lấp nguyên nhân gây ra cái chết cho Tướng Thế bằng 2 viên đạn.

 

7.3.) CHÍNH PHỦ NGÔ Đ̀NH DIỆM

Ông Nhu không thể ra lịnh giết bí mật cho bất kỳ ai lúc đó v́:

- không có ai có thể tin cẩn được.

- chính quyền quá yếu, cuộc sống như chỉ treo mành.

- một hành động giết người lúc đó (Mỹ chưa ủng hộ chính phủ, mà c̣n có sự phụ họa giữa 2 tướng Ély của Pháp và Collins của Mỹ trong vấn đề bất tín nhiệm Thủ Tướng Diệm) th́ là tự sát v́ nếu bị đào thải th́ sự trả thù sẽ ghê gớm.

- chỉ cần một hành động thất nhân tâm nho nhỏ cũng đủ đánh sập chế độ chứ đừng nói chi đến vụ mưu giết một tướng lănh, mà lỡ ra âm mưu bị bại lộ th́ sao ?

- không ai dại ǵ giết Tướng Thế khi B́nh Xuyên c̣n sờ sờ ra đó, quân đội Pháp lại dồn vũ khí cho B́nh Xuyên, cho nên cuộc chiến đang nghiêng ngửa. Ông Nhu là người cẩn trọng không thể nào hạ ḿnh đi làm những việc của băng đảng, chỉ có băng đảng mới vu cáo ông Nhu chủ mưu sát nhân và buôn thuốc phiện.

- ngay cả đến những người mưu sát TT Diệm mà ông cũng không sát hại họ.

 

8.)  TỔNG KẾT: 

Vào năm 1955 Tướng Trịnh Minh Thế là vị tướng lănh duy nhất sau Tướng Lê Văn Tỵ của quân đội Quốc Gia. Về tinh thần yêu nước và tài ba th́ Tướng Thế hơn hẳn Tướng Tỵ.

Thể theo các tài liệu mà chúng ta suy ngẫm để thấy rằng Tướng Trịnh Minh Thế nhất định sẽ được Thủ Tướng Diệm bổ nhiệm làm Tổng Tham Mưu Trưởng thay Tướng Tỵ

ông Ngô Đ́nh Nhu xem những cái bị thịt Dương Văn Minh, Trần Văn Đôn, Trần Thiện Khiêm ... tất cả là

 "những Trung Sĩ mang lon Tướng !"

Cái lũ xôi thịt vệ binh đ̣an do Pháp để lại, chúng là những cái bị thịt, giá áo túi cơm, nịnh bợ, đê hèn, gian tham, ngu dốt, vô dụng.

Thật là cay đắng ! Thật là bất hạnh cho dân tộc Việt Nam:

Tướng Thế mất đi th́ Thủ Tướng Diệm như găy cánh tay. Chỉ gặp nhau vài ba lần mà ông Nhu quí mến Tướng Thế như tri kỹ. Bên quan tài Tướng Trịnh Minh Thế

Ông Nhị Lang viết

… Thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm tức th́ có một cử chỉ làm anh em chúng tôi vô cùng xúc động và c̣n nhớ măi tới bây giờ. Ông đầm đ́a nước mắt, cúi xuống ôm gh́ lấy thi hài Tướng Thế, rồi hôn ngay trên mặt người chết. Tiếp đó, ông ngất xỉu luôn. Mọi người hốt hoảng, vội vàng t́m cách cứu chữa, măi một lát sau Ông mới hồi tỉnh, và rồi khóc. C̣n Ông Nhu th́ quỳ bên giường, vừa nắm tay người chết vừa kêu than “Anh Thế ơi!” với một giọng ai oán đầy nước mắt. Chúng tôi thật sự không ngờ Thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm lại đau khổ đến mức ấy. Ông như người mất một người ruột thịt yêu quư nhất trên đời! [Những Ư Kiến về cái Chết của Tướng Thế]

Chúng ta nhận thấy rằng

ngoài việc hạ sát Tướng Thế, bọn chủ mưu c̣n cố t́nh vu cáo chính quyền đứng đàng sau vụ mưu sát đó: Bè lũ sát nhân đánh lạc hướng điều tra và tự bao che bằng cách đổ tội sát nhân cho chính quyền đương thời.

Cái chết của Tướng Thế là hậu quả của đại họa thực dân Pháp.

Tướng Thế đánh giặc tại cầu Tân Thuận là cái dịp, là cơ hội ngàn vàng để chúng ra tay trả thù cho chủ tướng Chanson của chúng đă bị Tướng Trịnh Minh Thế giết chết.

Thể theo 2 vết thương và lực đạo th́ người bắn Tướng Thế ngồi ngay sau lưng ông (trên băng ghế sau). Viên đạn bắn sau ót đến trước miệng là viên đạn đầu tiên, c̣n viên đạn bắn từ tai bên mặt sang con mắt trái là viên đạn thứ hai, khi đầu Tướng Thế gục sang một bên. Chúng dùng súng hăm thanh cho nên tiếng nổ rất nhỏ, và trong lúc đôi bên đang giao tranh không ai chú ư và nhận thấy được hành động của chúng.

Một câu hỏi phụ: tại sao Thiếu Tá Antoine M Savani, Trưởng Pḥng Nh́ của Bộ Tư Lệnh Quân Đội Pháp tại Miền Nam Việt Nam (Deuxième Bureau của Pháp) không phổ biến tin giết được Tướng Thế ?

Chúng ta nên nhớ nếu người Pháp loan tin là chính họ đă giết được Tướng Thế lúc đó, th́ sẽ gay rắc rối ngoại giao. Pháp luôn luôn t́m cách đâm sau lưng Thủ Tướng Diệm và không dám ra mặt, tỉ như:

Trong khi cố thủ cầu Tân thuận, Bảy Môn [người của nhóm B́nh Xuyên]bị trúng đạn moóc-chê, thương tích khá nặng. Pháp bí mật đưa Bảy Môn vô bệnh viện Gralll(1) điều trị. Vụ này Pháp giữ bí mật triệt để v́ sợ mang tiếng xen vào nội bộ cuộc xung đột B́nh Xuyên – Mỹ Diệm. Bác sĩ và y tá điều trị cho Bảy Môn được lệnh phải kín miệng.[Người B́nh Xuyên]

Do đó mọi họat động ám muội của thực dân Pháp phải dấu nhẹm. Hơn nữa vụ giết Tướng Thế là do mật vụ Pháp thực hiện th́ không thể nào chính thức hóa trong bất cứ ḥan cảnh nào, trong bất cứ thời đại nào.

Con bài tẩy là Tạ Thành Long lộn ṣng: nó khai 

* Kư giả Như Phong Lê Văn Tiến phỏng vấn ông Tạ Thành Long là tùy viên của tướng Thế. Ông Long bác bỏ việc ông có liên hệ đến cái chết của tướng Thế và ám chỉ ông biết ai đứng đàng sau vụ hạ sát này, nhưng từ chối không cho biết chi tiết. Cuộc phỏng vấn này vào ngày 8-8-1999,  [Đông Dương Thời Báo]

Kính thưa Quí vị,

Đây là một vụ h́nh sự giết người, mà tên Tạ Thành Long đă tự ư cản trở mọi cuộc điều tra

- không chở Tướng Trịnh Minh Thế vào bệnh viện mà tự ư chở về trụ sở LMCĐ

- bè lũ, giả danh chính quyền, đi hăm dọa gia đ́nh Tướng Thế

- bè lũ hứa hẹn cà chớn 3 "ân huệ" ba xạo.

Tên Tạ Thành Long là cái thá ǵ mà từ chối không cho biết chi tiết   

Chính câu nói nầy từ chối không cho biết chi tiết  chứng tỏ tên Tạ Thành Long là mấu chốt của âm mưu của tội ác sát nhân.

Tên Tạ Thành Long là nghi can số một.

Gian tặc có quyền từ chối sao ?

Trước Quốc Dân, Trước lịch sử

Tên nghi can nầy không có quyền từ chối, mà nó phải khai ra tất cả.    

Nó từ chối không cho biết chi tiết  th́ tội ác của nó càng thêm gia trọng

 

CẤP THIẾT

Đứng trước trách nhiệm lịch sử,

Gia đ́nh Tướng Trịnh Minh Thế nên (và phải) truy tố tên Tạ Thành Long để làm sáng tỏ những tội ác trước công luận

Luật pháp phải trừng trị những tên sát nhân phá họai tổ quốc.

Nhân dân Việt Nam, người Quốc Gia, anh em Liên Minh Cao Đài phải nguyền rủa những tên phản tặc mà c̣n dám hung hăng phách lối từ chối không cho biết chi tiết

chỉ câu nói nầy cũng đủ c̣ng đầu nó, chúng nó làm cho gia đ́nh Tướng TMT trúng kế ly gián mà đi qui trách Thủ Tướng Diệm. 

Thủ phạm không thể không khai trước pháp đ́nh.

Nó không khai th́ luật pháp cũng có thể xử tội nó như thường.

(C̣n nhiều vụ giết người của Liên Minh Cao Đài như vụ thủ tiêu ông Hồ Hán Sơn vô cùng ám muội nữa)

 

Kính thưa Quí vị, kính thưa đồng bào

sau nghi điều nghiên mọi khía cạnh của hiện vụ

Nghi án Trịnh Minh Thế gồm trong kết luận dứt khóat:

 

 

Tướng Trịnh Minh Thế bị gian đảng của thực dân Pháp hạ sát

vào ngày 3 tháng 5 năm 1955, Tướng Tŕnh Minh Thế đă anh dũng ra trận tiền trong cuộc chiến diệt trừ gian đảng Thực dân, và ông đă gục ngă hy sinh nơi sa trường trước họng súng của tay sai của thực dân Pháp, kẻ thù của dân tộc Việt Nam.

 

 

Nền tảng của Đệ Nhất VNCH sẽ tươi đẹp biết bao nhiêu
với Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm
bên văn có Ngô Đ́nh Nhu và bên vơ có Trịnh Minh Thế
th́ Việt Nam yên như bàn thạch,
th́ đất nưc Việt Nam đă "sánh với năm châu, rạng phú cường".
Theo tôi,

chúng ta có thể mường tượng

h́nh ảnh vô cùng oai hùng

Tướng Trịnh Minh Thế trên xe Jeep ba lần tấn công qua cầu Tân Thuận để tiểu trừ thảo khấu vào tháng 5 năm 1955

cũng như

danh tướng Napoléon Bonaparte nhiều lần chỉ huy quân lính vượt qua cầu Elau.

Trân trọng,

Bùi Như Hùng

17 - 02 - 2011

buinhuhung@hotmail.com

1-514-996 4376

 
     

Đất nước ngàn đời ghi công đức sáng ngời của danh tướng Trịnh Minh Thế đă bỏ mạng nơi sa trường trong lúc đang chỉ huy quân đội để diệt trừ tàn dư của thực dân.

 

Tài liệu nầy gồm 13 427 chữ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage