|
From:
Nhuan Xuan Le <lechannhan@yahoo.com> Date: 2010/10/4 Subject: [PhoNang] 50 NĂM NH̀N LẠI
ĐỐI
VỚI ĐỆ-NHẤT CỘNG-HOÀ
Nh́n
lại chế-độ Đệ-Nhất Cộng-Hoà cuả cố Tổng-Thống
Ngô Đ́nh Diệm,
ta thấy có sự khác-biệt rơ-ràng giữa hai thời-kỳ, trước và
sau năm
1960.
Đúng
ra th́ có
thể có sự thay-đổi mặt này mặt nọ trước năm ấy hoặc sau năm
ấy, nhưng nói chung th́ năm
1960 là năm đánh dấu rơ nét
nhất sự thoái-trào, xuống dốc quá mức cuả chế-độ
Diệm.
Sau
đây là một vài (trong nhiều) dấu chỉ liên-quan.
*
KẾ
HOẠCH 5 NĂM
Chính-phủ
Liên-Bang
Hoa-Kỳ
giao
cho Bang
Michigan
đảm-trách hầu hết mọi việc trong mối hợp-tác
Mỹ-Việt
(chính-trị,
quân-sự, kinh-tế, văn-hoá, xă-hội...), thể-hiện qua các
lănh-vực của ngành ngoại-viện (tổ-chức, huấn-luyện, xây-dựng,
tái-thiết, trang-bị, tài-trợ...), cụ-thể là để thành-lập một
bộ máy
hành-chánh lành-mạnh và hữu-hiệu
và một
quân-lực thống-nhất và hùng-mạnh,
mục-đích là nhằm ngăn-chận đà tiến của cộng-sản từ phương
Bắc cũng như thành-lập và phát-triển
một
nước Cộng-Hoà gương-mẫu tại Miền Nam Việt-Nam.
Cơ-quan
đại-diện cuả Bang
Michigan
mang tên là Phái-Bộ
MSU
(Michigan State University).
MSU
yểm-trợ cho
“Kế-Hoạch 5 Năm”
đầu tiên cuả chính-phủ
Ngô Đ́nh Diệm.
Năm
1960
là năm đúc-kết kết-quả 5 năm đầu tiên, để rút-tỉa
ưu-khuyết-điểm dọn đường cho
“Kế-Hoạch 5 Năm”
tiếp theo.
Chính-sách
cuả chính-phủ
Hoa-Kỳ
đối
với chính-phủ
Ngô
Đ́nh Diệm
tốt xấu thế nào phần lớn là tùy vào kết-quả cuả
“Kế-Hoạch
5 Năm”
đầu tiên, tức là vào năm
1960.
T̀NH-T̀NH VIỆT-NAM
*Gần
đến thời-điểm 1960:
=Về
phía cộng-sản:
Ban
Chấp-Hành Trung-Ương
Đảng
Lao-Động Việt-Nam
(Cộng-Sản) mở
đại-hội lần thứ 15,
họp từ tháng 1, đến ngày
13/5/1959
th́ ra
Nghị-Quyết số 15
thống-nhất đất nước (xâm-lăng Miền Nam) bằng vũ-lực.
Tức là
từ 1954 đến nay cộng-sản chưa thật-sự
“đánh”
Miền Nam, nên Miền Nam mới có được một thời-kỳ tạm yên.
Tổng-Thống
Diệm
đă
biết rơ điều đó nên mới ban-hành Luật 10/59, chứ nếu không
th́ tại sao chống Cộng mà không ban-hành luật ấy từ khi mới
lên cầm quyền (từ 1954-55) mà phải đợi cho đến năm 1959?
Báo
“Nhân
Dân”
của CSBV tố-cáo
Diệm
giết hơn 1,000
“đồng-bào yêu nước”
ở trại giam
Phú
Lợi
(B́nh
Dương).
Vơ
Nguyên Giáp
yêu-cầu Uỷ-Hội Quốc-Tế điều-tra vụ này.
“Mặt Trận Tổ Quốc”
phát-động phong-trào đấu-tranh, và Hà Nội tổ-chức biểu-t́nh,
phản-đối
vụ
tàn-sát ở Phú Lợi.
Quốc-Hội Bắc Việt thông qua Hiến Pháp mới.
Bắc Việt phản-đối với Ủy-Hội Quốc-Tế về cuộc bầu-cử
Quốc-Hội của VNCH vào ngày 30/8/1959.
Phạm
Văn Đồng
vận-động
Anh
và
Liên
Xô
yêu-cầu
Mỹ
chấm dứt can-thiệp vào
Việt
Nam.
Hoa-Cộng
gay-gắt đả-kích chủ-nghĩa đế-quốc xâm-lược (Hoa
Kỳ).
CSVN gây được sự chú ư của thế-giới qua các đề-tài
“nóng bỏng”
kể trên.
Hồ Chí
Minh
qua
Mạc Tư
Khoa
dự
Đại
Hội thứ 21 của Đảng Cộng-Sản Liên-Xô
rồi về
Hà Nội
họp
Đảng học-tập về
Đại Hội ấy; lại qua
Bắc
Kinh
“làm việc”
với cộng-sản
Trung
Hoa.
Cộng-Sản quốc-tế bắt đầu phối-hợp chặt-chẽ hơn trong
mưu-đồ thôn tính Miền Nam.
=Về
phía Hoa-Kỳ:
Bộ
Ngoại-Giao
Mỹ
xác-nhận là cộng-sản
bắt
đầu
sử-dụng bạo-lực, ám-sát công-chức, tấn-công đồn-điền, đánh
phá chương-tŕnh cải-cách điền-địa hay tài-trợ nông-dân....
Phó
Phụ-Tá
Graham
Parsons,
đặc-trách Viễn Đông của Ngoại-Trưởng
Mỹ,
qua gặp Phó Tổng-Thống
Nguyễn
Ngọc Thơ,
Bộ-Trưởng
Nguyễn
Đ́nh Thuần
và Tổng-Thống
Ngô Đ́nh Diệm.
Đại-Sứ
Mỹ
Elbridge
Durbrow
yêu-cầu
Parsons
mang
theo một cây gậy khi vào gặp
Diệm.
Chính-phủ
Mỹ
không
chịu gia-tăng quân-viện v́
Diệm
không chịu cải-thiện bang-giao với
Cao
Miên.
Nhà báo
Albert
Colgrove
viết
một loạt bài về
Việt
Nam,
nhất là về
Đảng
Cần Lao,
khiến Thượng-Nghị-Viện chất-vấn Bộ Ngoại-Giao, Đại-Sứ
Durbrow
phải bàn thảo với Cố-Vấn
Ngô
Đ́nh Nhu,
và tướng
Creighton Williams,
Tư-Lệnh MAAG, phải về điều-trần trước Quốc-Hội.
Lănh-Sự
Mỹ
Theodore Heavner
tại
Huế
(Miền
Trung) điều-tra các hoạt-động kinh tài của
Đảng
Cần Lao
tại
Huế,
Quảng
Trị,
Đà
Nẵng,
Quảng
Ngăi;
phản ảnh những lời giải-thích của ông
Nhu,
tiếp-xúc với ông
Cẩn.
Đại-Sứ
Durbrow
nghiên-cứu vai tṛ của quân-đội
Việt-Nam,
t́m
một
khuôn mặt quân-sự có thể thay
Diệm;
tạm-thời ủng-hộ
Nguyễn
Ngọc Thơ.
Bang-giao Mỹ-Việt căng thẳng hơn.
=Về
phía Việt-Nam Cộng-Hoà:
Tướng
Dương
Văn Đức
từ-chức để chống lại kế-hoạch của Cố-Vấn
Nhu
đưa
chính-trị vào quân-đội;
các tướng chắc không hài ḷng với việc
Diệm
thăng thưởng mà chỉ tuỳ theo
sở-thích cá-nhân
và dựa vào
ḷng
trung-thành riêng với ḿnh
(Đức
tuyên-bố
“thà
làm bồi bàn ở
Paris
hơn là làm tướng cho
Diệm”).
Ông
Nhu
lên
tiếng phê-b́nh các tướng. Tướng
Williams
(dù là thân
Diệm)
cực-lực bài-bác lời phê-b́nh của
Nhu;
Williams
xác-nhận khả-năng của
các
tướng
(Việt-Nam Cộng-Hoà)
xuất-sắc hơn các tướng ở Đông Nam Á hay Nam Mỹ.
Phó
Tổng-Thống
Nguyễn
Ngọc Thơ
không đồng ư với chủ-trương thuần dùng
vũ-khí
quân-sự
để chống Việt-Cộng mà
Diệm
áp-dụng theo lời cố-vấn của
Nhu;
Thơ muốn đáp-ứng đ̣i-hỏi của nông-dân và lôi-kéo họ về với
chính-phủ bằng cách
thuyết-phục.
Lê Văn
Đồng,
Bộ-Trưởng Canh Nông, một cán-bộ
Cần
Lao
cao-cấp, đồng ư với
Thơ.
Hai
nhân-vật đối-lập
Phan
Quang Đán
và
Hoàng
Cơ Thụy
bị gạch tên trong danh-sách ứng-cử-viên Quốc-Hội. Do áp-lực
của Đại-Sứ
Durbrow,
Tổng-Thống
Diệm
cho phép họ tranh-cử nhưng báo trước là nếu đắc-cử kết-quả
kiểm-phiếu có thể bị huỷ bỏ. Rốt cuộc,
Đán
và
Nguyễn
Trân
(cũng là đối-lập) đắc-cử nhưng bị loại bỏ.
Bắt đầu từ đầu năm
1959,
trong lúc Cộng-Sản gia-tăng hoạt-động khắp nơi, nhứt là
đồng-bằng sông Cửu Long,
Cà Mau và vùng biên giới
Cam Bốt,
th́
Ngô Đ́nh Nhu
giảm-thiểu số đồn bót, bỏ ngỏ một phần lớn xă thôn
cho Cộng sản. Dân-Vệ phải nạp
vũ-khí tốt để nhận vũ-khí thô-sơ và dao găm,
không đủ khả-năng tự-vệ cho chính họ,
nói chi bảo-vệ dân-chúng.
Hai
đại-đội của Sư-Đoàn 23 bị Tiểu-Đoàn 2 Giải-Phóng phục-kích
thiệt-hại nặng ở
Đồng Tháp Mười.
Một tiểu-đoàn của VC đánh chiếm
Đầm Dơi
ở
Cà Mau.
Tổng-Thống Diệm gặp khó-khăn dồn-dập đối với các
tướng trong quân-đội của ḿnh, các thành-viên cao-cấp trong
nội-các của ḿnh, các lănh-tụ đối-lập trong dân-chúng,
đồng-minh Hoa Kỳ, kẻ thù cộng-sản, lẫn dân-chúng Việt-Nam.
*Trong
năm 1960:
=Về
phía cộng-sản:
Hồ
Chí Minh
kư Sắc Lệnh số 1/SL ban-hành Hiến Pháp mới.
Ngày
17/2/60,
Ban Bí-Thư Đảng Lao-Động Việt-Nam ra chỉ-thị đẩy mạnh
công-tác chống bọn
“phản cách-mạng”
(gồm có
“Mỹ+Ngụy”
Miền Nam).
Ngày
5/4/60,
Quốc-Hội Bắc Việt thông-qua luật nghĩa-vụ quân-sự
(tăng-cường quân-số để đưa vào Nam).
Ngày
8/5/60,
CS Bắc Việt bầu-cử Quốc-Hội Khoá II
(quyết-định mới, cho t́nh-h́nh mới).
Tháng
8/60,
Tổng Bí-Thư
Liên-Xô
Khruschev
tiếp-kiến
Hồ Chí
Minh
tại
Yalta.
Ngày
9/5/60,
Thủ-Tướng
Hoa-Cộng
Chu Ân
Lai
qua thăm
Bắc
Việt
(thắt
chặt thêm t́nh hữu-nghị, nhất là viện-trợ cho VNDCCH).
Ngày 5/9/60, Đảng Lao
Động Việt Nam họp Đại Hội lần thứ III, mệnh-danh là Đại Hội
Xây Dựng Xă Hội Chủ Nghĩa và Đấu Tranh
Thực Hiện Thống Nhất Nước Nhà (giải-phóng Miền Nam bằng
vũ-lực).
Ngày 20/12/60, cộng-sản
cho ra đời
“Mặt
Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam”.
=Về
phía Hoa-Kỳ:
Hội-Đồng Phối-Hợp Hành-Động của Mỹ soạn-thảo
kế-hoạch mới, về Việt-Nam.
Kế-hoạch này nhằm dung-hoà dị-biệt giữa các Bộ trong liên-hệ
với Việt-Nam.
(Kế-hoạch mới, tức là có những đổi mới. Xem phần
cụ-thể dưới đây).
=Về
phía Việt-Nam Cộng-Hoà:
Tổng-Thống Ngô
Đ́nh Diệm
tiếp
tân đầu năm, tỏ vẻ
thân-thiết đặc-biệt với Đại-Sứ Pháp
Roger
Lalouette.
Ngày
9/1/60,
Diệm
gặp riêng
Lalouette,
câu chuyện kéo dài 2 giờ
(Pháp
muốn phá Mỹ, trung-gian hoà-giải giữa Ngô và Hồ).
Ngày
26/1/60,
VC đột-kích Bộ Chỉ-Huy Trung-Đoàn 32 của Sư-Đoàn 21, ở
Tây
Ninh,
gây cho 23 quân-nhân tử-thương và cướp đi
hằng
ngàn vũ-khí.
Tư-Lệnh Sư-Đoàn là Trung-Tá
Trần
Thanh Chiêu
và
Trung Đoàn Trưởng liên-hệ bị cách chức và giáng cấp, thêm
đ́nh thăng thưởng trong 5 năm.
Đầu năm
Canh Tư,
nhật-báo
Tự Do
(mặc
dù ấn-hành nhờ tiền Mật-Vụ của
Nhu),
số Xuân, đăng lên b́a trước một bức hoạ của hoạ-sĩ
Phạm
Tăng,
vẽ 6 con chuột đang gậm nhấm trái dưa hấu Việt-Nam (ám chỉ
gia-đ́nh họ Ngô:
Diệm,
Thục,
Nhu,
bà Nhu,
Cẩn,
Luyện).
Ngày
29/1/60,
VC xâm-chiếm
Đồng
Xoài,
ở
B́nh
Long,
và cướp của của một chủ đồn-điền
Pháp.
Tháng
2/60,
Ngô
Đ́nh Nhu
ra lệnh Cảnh-Sát, Hiến-Binh và An-Ninh Quân-Đội trừng-trị
những người chủ-trương nhật-báo
Tự Do;
toà soạn bị đập phá, nhân-viên bị lùng bắt.
Ngày
8/2/60,
Lalouette
báo-cáo về
Pháp
nội-t́nh Miền Nam Việt-Nam.
Ngày
24/2/60,
Wolf
Ladejinsky,
Cố-Vấn cho
Diệm
về
Cải-Cách Điền-Địa, thảo-luận với
Nguyễn
Ngọc Thơ,
Lê Văn
Đồng
và
Vơ Văn
Hải
(Bí-Thư riêng của TT
Diệm),
bày tỏ quan tâm về sự
suy-thoái an-ninh,
hoạt-động ám-muội của
Đảng
Cần Lao,
nạn
tham-nhũng
trong
giới lănh-đạo cao-cấp của đảng này (thí-dụ vụ
Trần
Quốc Bửu
với
công-ty
Sterling Oil),
ḷng bất-măn của nông-dân, những thất-bại mới đây của
quân-đội, t́nh-trạng bất-măn trong hàng-ngũ sĩ-quan, và ư
muốn loại bỏ
Nhu.
Ngày
24/2/60,
Lalouette
báo-cáo về t́nh-h́nh Miền Nam.
Ngày
5/4/60,
Khmer
chiếm hai đảo phía bắc quần-đảo
Les
Pirates
ở
Cà Mau.
Ngày
6/4/60,
Đại-Sứ Mỹ
Durbrow
trực-tiếp than phiền với TT
Diệm,
vào ngày 6/4, về sự lộng-hành của
Đảng
Cần-Lao.
Ngày
8/4/60,
Lalouette
báo-cáo về
Đảng
Cần Lao.
Ngày
9/4/60,
Cố-Vấn
Parsons
nêu lên với Bộ-Trưởng
Thuần
các vấn-đề tham nhũng và liên-hệ giữa chính-phủ
Diệm
với dân-chúng.
Ngày
13/4/60,
Đại-Sứ
Durbrow
gặp
Trần
Trung Dung,
Phụ-Tá Quốc-Pḥng, thắc-mắc về lời phát-biểu của Chánh Văn
Pḥng của
Dung.
Theo
Dung,
kẻ kia là đảng-viên
Cần
Lao,
tay chân của
Cẩn,
có thể được gài vào Bộ Quốc-Pḥng để phá
Nhu
và
Thuần.
Ngày
19/4/60,
Tổng-Thống
Diệm
xin Mỹ cho tướng
Edward
Lansdale,
nguyên là "cột
trụ chống đỡ"
của ḿnh từ những ngày đầu, trở lại Việt-Nam giúp ḿnh,
nhưng bị
Durbrow
phản-đối; hiềm-khích cá-nhân giữa hai người này gia-tăng.
Ngày
21/4/60,
Thuần
xin
gặp
Durbrow
về vụ hăng đường
Hiệp
Hoà.
Ngày
Lễ Hai Bà Trưng
(mồng 6 tháng 2 âm-lịch=
3/3/60),
Lê Xuân Nhuận,
người vốn tích-cực ủng-hộ
Ngô
Đ́nh Diệm
(một ḿnh chống lại tập-đoàn
Nguyễn
Văn Hinh
&
Trương
Văn Xương
của Quân-Đội Quốc-Gia tại Đệ Nhị Quân Khu) từ những ngày đầu
Diệm
gặp khó-khăn lúc mới về nước, đă đứng lên trong lớp học-tập
“chính-trị và công-dân giáo-dục”
tại
cơ-quan Cảnh-Sát Huế,
tố-cáo
các sai-trái của chế-độ Diệm
(xem
thêm)
Biến-cố này xảy ra trước cả chuỗi những biến-cố khác.
Ngày
26/4/60,
18
nhân-vật tên tuổi
họp báo ở khách-sạn
Caravelle,
Saigon, ra kháng-thư phản-đối chế-độ
độc-tài của Diệm.
Đó là các ông:
Phan Khắc Sửu, Trần Văn Hương,
Phan Huy Quát, Trần Văn Đỗ, Trần Văn Văn, Trần Văn Lư, Lê
Quang Luật, Nguyễn Lưu Viên, Trần Văn Tuyên, Huỳnh Kim Hữu,
Nguyễn Tiến Hỉ, Lê Ngọc Chấn, Lương Trọng Tường, Nguyễn
Tăng Nguyên, Phạm Hữu Chương, Tạ Chương Phùng, Trần Lê Chất,
Hồ Văn Vui
(trong
đó có đến 11 Tổng-Trưởng, Bộ-Trưởng cuả chính Đệ-Nhất
Cộng-Hoà).
Ngày
30/4/1960,
Phan Khắc Sửu
và
Trần Văn Văn
họp báo, phân-phối bản
kháng-thư
kư ngày 26/4/60.
Ngày
30/4/60,
Trưởng Phái-Bộ MSU,
Wesley
Fishel,
viết thư cho
Diệm,
cho biết là
Trần
Văn Chương
(Đại-Sứ VNCH tại
Mỹ)
chống-đối
Diệm, và Nguyễn
Phú Đức
(Đệ-Nhất Thư-Kư của Toà Đại-Sứ ấy) đă khiến cho
Diệm
mất dần những người bạn
Mỹ.
Dư-luận ở Mỹ chú ư
kháng-thư
của
Nhóm
Caravelle.
Ngày
3/5/60,
Durbrow
thấy đă đến lúc
“thêm răng cho lời thuyết-phục”
- nói thẳng với
Diệm,
về các vấn-đề: nạn tham-nhũng, sự lộng-hành của
Đảng
Cần-Lao,
chuyện không tận-dụng tài-lực trong công-cuộc chống Cộng,
việc nên ngưng khiêu-khích và thù-hận với
Miên.
Nếu
Diệm
không thay-đổi, sẽ tạm ngưng gia-tăng viện-trợ.
Ngày
9/5/60,
Ladejinsky
báo-cáo với
Durbrow:
Diệm
không coi trọng tuyên-cáo của
nhóm
Caravelle,
không chịu hoà-hoăn với
Miên.
Nguyễn
Ngọc Thơ
và
Lê Văn
Đồng
lo ngại
Diệm
mất dần ḷng dân.
Ngày
9/5/60,
Bộ Ngoại-Giao Hoa-Kỳ đồng-ư cho Đại-Sứ
Durbrow
cảnh-cáo
Diệm
về các tệ-nạn.
Ngày
9/5/60,
Phan Quang Đán
và các chính-hữu gửi
Thư Ngỏ
cho
Ngô
Đ́nh Diệm.
Ngày
13/5/60,
Durbrow
gặp
Diệm,
nói về
Cần
Lao
và
liên-hệ với Miên.
Diệm
bảo
Cần Lao chỉ
chống tham-nhũng, chứ không tham-nhũng.
Ngày
28/5/60,
VC
tấn-công quận-lỵ
Đức
Hoà
ở
Gia-Định.
Ngày
22/6/60,
VC
chạm súng với Biệt-Động-Quân tại
Đức Huệ
ở
Long
An.
Ngày
6/7/60,
VC
xúi dân nổi dậy tại quận
Mơ Cày
ở
Kiến
Hoà.
Ngày
11/7/60,
Ladejinsky
nói chuyện về
Diệm
với
các Trưởng Sở
Việt-Miên-Lào
của Nha Hợp-Tác Quốc-Tế:
Diệm
quá
tự-kiệu tự-đại, ngày một xa rời đám đông, công-khai che-chở
Cần-Lao và
các thân-thuộc. Người thay-thế
Diệm
có thể là
Thơ.
Mỹ
cần
cứng-rắn với
Diệm.
Diệm
chẳng c̣n nơi nương-tựa.
Ngày
1/8/60,
Phan Khắc Sửu
(Mặt Trận Quốc-Gia Đoàn-Kết)
và một số nhân-sĩ yêu-cầu
Diệm
chấm dứt quốc-sách
Khu
Trù Mật.
Ngày
20/8/60,
VC
tràn ngập quận-lỵ
Hiệp
Đức,
rồi phục-kích đả-viện, ở
Quảng-Nam.
Ngày
22/8/60,
Đại-Sứ
Lalouette
báo-cáo t́nh-h́nh chính-trị Miền Nam ngày càng suy-thoái.
Ngày
23/8/60,
theo bản Ước-Lượng T́nh-Báo của Mỹ tại
Washington DC
th́ sự
chống-Diệm
ngày càng gia-tăng,
hoạt-động cộng-sản
cũng ngày càng tăng.
Ngày
5/9/60,
Durbrow
báo-cáo t́nh-h́nh an-ninh ngày càng suy-thoái:
bất-măn
trong mọi giới, đặc-biệt
trong
quân-đội
và
trong
cộng-đồng giáo-dân Ky-Tô-Giáo di-cư.
Giáo-dân dự-định biểu-t́nh vào ngày 19/8 (nhưng bị ngăn
chận). (Dương
Văn Minh
tuyên-bố: giết được 1 tên VC th́ chúng tăng-cường 10 tên).
Ngày
16/9/60,
Durbrow
sợ rằng đảo-chính sẽ xảy ra: bất-măn trong mọi tầng-lớp
dân-chúng; người dân tin vào dư-luận về
vợ chồng
Nhu;
nên gửi
Nhu
làm
đại-sứ đâu đó, cũng như
Trần
Kim Tuyến.
Ngày
21/9/60,
Hội-Đồng An-Ninh Quốc-Gia Hoa-Kỳ
họp phiên thứ 460,
quyết-định
Diệm phải mở rộng chính-phủ.
Ngày
23/9/60,
Loyd
Musolf,
Trưởng Đoàn Chuyên-Viên
MSU,
báo-cáo: t́nh-h́nh Việt-Nam ngày càng tồi-tệ.
Mỗi
tháng
có khoảng
5,000
tù-nhân chính-trị bị bắt.
Ngày
6/10/60,
Phan Quang Đán
lại gửi
thư
ngỏ
cho
Diệm.
Ngày
7/10/60,
XLTV Ngoại-Trưởng Mỹ,
Clarence Dillon,
chỉ-thị
Durbrow
khéo-léo khuyên
Diệm
đưa
Nhu
đi làm đại-sứ.
Ngày
14/10/60,
Durbrow
trao
Diệm
văn-thư yêu-cầu thi-hành một chính-sách cởi-mở hơn, và
tuyên-bố đổi mới trong bài diễn-văn nhân Ngày Quốc-Khánh
26/10 sắp tới.
Ngày
21/10/60,
VC
tấn-công hàng loạt
tiền-đồn VNCH tại
Dakpek,
Daksut,
và
Dakse
ở
Kontum.
Quận-lỵ
Toumorong
bị CSBV chiếm giữ nhiều ngày.
Ngày
24/10/60,
Lalouette
lại báo-cáo t́nh-h́nh Miền Nam tồi-tệ.
Ngày
28/10/60,
VC lại tấn-công vào công-trường xây đường
Kontum‒Quảng-Ngăi.
Ngày
11/11/60,
Đại-Tá
Nguyễn
Chánh Thi,
Chỉ-Huy-Trưởng
Nhảy
Dù,
làm
đảo-chính:
Tham-dự có các Trung-Tá
Nguyễn Triệu Hồng
và
Vương Văn Đông,
các Thiếu-Tá
Phan Trọng Chinh
và
Phạm
Văn Liễu.
03g30
Lực-lượng ṇng-cốt gồm 4 tiểu-đoàn
Dù
và Liên-Đoàn
Biệt-Động-Quân
của Thiếu-Tá
Lữ Đ́nh Sơn, dưới quyền Thiếu-Tá Chinh đóng tại vườn Tao Đàn. Đại-Uư
Phan Lạc Tuyên,
một nhà thơ, cùng tham-dự. Ngoài ra, c̣n có một tiểu-đoàn
Thuỷ-Quân Lục-Chiến
do Đại-Uư
Nguyễn
Kiên Hùng
chỉ-huy. Lúc 12g, phe đảo-chính chiếm Đài Phát-Thanh
Quốc-Gia, công-bố danh-sách Uỷ-Ban Cách-Mạng, có các tướng
Phạm
Xuân Chiểu
và
Lê Văn Kim.
Hoàng Cơ Thuỵ
(luật-sư) và
Phan
Quang Đán
(lănh-tụ Tự Do Dân Chủ)
lên đài phát-thanh, ra thời-hạn cho
Diệm
phải đầu hàng trước 14g. Thương-thuyết tiếp-tục.
Durbrow
góp ư là
hai
bên nên hoà-giải,
nhấn mạnh là
tránh
nội-chiến,
và cho biết
không thể đưa Thủy-Quân
Lục-Chiến Mỹ vào như Diệm yêu-cầu.
Nhu
muốn
Durbrow
can-thiệp để phe cách-mạng đồng-ư giữ
Diệm
làm Tổng-Thống.
Durbrow
nói rằng
Mỹ
muốn
phe
Cách-Mạng
vẫn giữ
Diệm
làm
Tổng-Thống, và duy-tŕ đoàn-kết để chống Cộng, nhưng
không
muốn can-thiệp vào nội-t́nh Việt-Nam,
để hai phe tự dàn-xếp với nhau. 20g30
Đài Saigon phát-thanh mỗi 15 phút; một thông-báo của Tướng
Lê Văn
Tỵ, Tổng Tham-Mưu-Trưởng, cho biết
Diệm
đă kư giấy-tờ chuyển-giao chính-quyền cho
Tỵ
và 18 người khác. Ba nhân-vật quan-trọng của chế-độ đều
vắng mặt: Tướng
Nguyễn
Văn Là,
Tổng-Giám-Đốc Cảnh-Sát Công-An (đi trốn),
Trần
Kim Tuyến,
Giám-Đốc Sở Nghiên-Cứu Chính-Trị (đến trưa ngày 12 mới ra
mặt), các Trung-Tá
Lê
Quang Tung,
Tư-Lệnh Lực-Lượng Đặc-Biệt, và
Nguyễn
Văn Châu,
Giám-Đốc Nha Chiến-Tranh Tâm-Lư (trốn vào nhà thờ cho đến
chiều ngày 11). Phe thân
Diệm:
Nguyễn
Đ́nh Thuần,
Bộ-Trưởng Phủ Tổng-Thống kiêm Quốc-Pḥng, liên-lạc với
Đại-Sứ
Durbrow.
Tướng Raymond
Nguyễn
Khánh
leo qua cổng hậu vào Dinh Độc-Lập.
Vơ Văn
Hải,
Chánh Văn-Pḥng của
Diệm,
ra ngoài ṿng thành trực-tiếp
thương-thuyết
với nhóm
Vương
Quang Đông.
Ngày 12/11/60,
06g20
Đài phát-thanh Saigon phát
hiệu-triệu
của
Diệm
gửi đồng-bào, tuyên-bố
giải-tán chính-phủ,
kêu gọi các tướng chỉ-huy quân-đội
thành-lập một chính-phủ lâm-thời.
Trong khi chờ-đợi,
Diệm
sẽ
hợp-tác với Uỷ-Ban Cách-Mạng để thành-lập
một
chính-phủ liên-hiệp.
Diệm
cũng cho lệnh ngưng bắn để tránh đổ máu.
Thuần
báo cho tướng
Lionel
McGarr,
Tư-Lệnh
MAAG, là một
chính-phủ quân-nhân,
với
Diệm
làm Tổng-Thống,
đă được thành-lập.
07g00
Đại-Sứ
Durbrow
báo tin hai phe đă đạt
thoả-ước:
1/
Diệm
làm Tổng-Thống (không có thực-quyền). 2/ Tướng
Lê Văn
Tỵ
làm Thủ-Tướng một
chính-phủ quân-sự.
Đông
nói là các tướng
Mai
Hũu Xuân,
Phạm
Xuân Chiểu
(Tham-Mưu-Trưởng Liên-Quan),
Dương
Văn Minh, Trần Văn
Đôn,
Lê Văn
Kim,
đă được chọn vào chính-phủ. 3/
Hội-Đồng Cách-Mạng
sẽ được duy-tŕ, gồm có:
Nguyễn
Chánh Thi,
Vương
Quang Đông,
Nguyễn
Huy Lợi,
và
Hoàng
Cơ Thụy
(Ki-Tô-Giáo).
Đông
yêu-cầu
chính-phủ Mỹ ra tuyên-cáo yểm-trợ tân-chính-phủ;
Durbrow
xin Bộ
Ngoại-Giao duyệt-xét bản thông-cáo.
Bộ
Ngoại-Giao Mỹ đồng ư,
chỉ sửa vài chữ và chờ
Durbrow
xác-nhận lại
trước
khi phổ-biến cho báo-chí Mỹ, th́ t́nh-h́nh thay đổi.
08g30
Nguyễn
Khánh
từ Dinh Độc-Lập thuyết-phục các tướng đứng ngoài hăy nhập
cuộc để ổn-định t́nh-thế, ra lệnh cho lực-lượng Dù của
Nguyễn
Chánh Thi
di-chuyển về Bộ Tổng Tham-Mưu, và ngưng bắn; nhưng các
đơn-vị của Sư-Đoàn 5 của
Trần
Thiện Khiêm
từ Mỹ Tho th́ tăng-cường cho lực-lượng trung-thành với
Diệm
tại
Saigon,
đánh lại phe đảo-chính.
18g
Diệm
đọc diễn-văn trên Đài Saigon, tuyên-bố là đă ra lệnh
Quân-Đội Cộng-Hoà thanh-toán lực-lượng phản-loạn, hứa sẽ
tiếp-tục phục-vụ đất nước và dân-tộc theo đường lối Cộng-Hoà
và Nhân-Vị.
Trong ngày, các
cơ-quan an-ninh của
Dỉệm
âm-thầm bắt giữ các chính-khách đối-lập, như
Trần
Văn Hương,
v.v...
Ngày
13/11/60
Đại-Uư
Phan
Phụng Tiên,
Trưởng Phi-Đoàn 1 Vận-Tải, lái C-47 bay qua
Nam
Vang
(Cao
Miên)
chở theo 15 nhân-vật cầm đầu cuộc đảo-chính (trong đó có
Đại-Tá
Nguyễn
Chánh Thi,
Trung-Tá
Vương Quang Đông,
Thiếu-Tá
Phạm
Văn Liễu,
v.v...).
Phan
Lạc Tuyên
th́ dùng xe Jeep vượt biên qua theo.
Tóm lại, Tổng-Thống
Diệm đă nhượng-bộ, đồng ư giải-tán chính-phủ để thành-lập
một chính-phủ liên-hiệp với các tướng, nhưng chỉ tŕ-hoăn để
chờ phản-công lại phe đảo-chính.
Đó là
kinh-nghiệm cho phe Cách-Mạng 1/11/1963 sau này.
Ngày
25/11/60,
Lalouette
báo-cáo, đại-ư từ ngày cầm quyền,
Diệm
đáng lẽ phải tạo nên màng lưới liên-hệ ngoại-giao; cuộc
đảo-chính này gây sự mất mặt cho
Diệm
ở trên
phương-vị quốc-trưởng. Trong hai ngày 11 và 12 báo-chí
quốc-tế hầu như đồng-thanh đă nói nhiều về
sự yếu-kém và sai-lầm của chế-độ
Diệm.
Nhật-Bản
ngần-ngại trong việc bồi-thường chiến-tranh, kế-hoạch xây
đập thuỷ-điện
Đa
Nhim.
Các quốc-gia viện-trợ cho
Diệm,
đặc-biệt là
Đức,
tự đặt vấn-đề.
Bộ
Ngoại-Giao Mỹ
chúc mừng
Diệm
thoát
cơ nguy nhưng đă nhắc
Diệm
phải đặt quyền-lực trên
những
căn-bản rộng-răi hơn,
thực-hiện
những
cải-cách cấp-tiến,
hành-động nghiêm-khắc đối với
tệ-nạn
tham-nhũng.
Bắc Việt
tưởng
bở, nhưng
phe
đảo-chính có lập-trường chống Cộng,
nên giữ im-lặng.
Ngày
4/12/60
Đại-Sứ
Durbrow
nhận-định là dân-chúng ngày càng bất-b́nh
Diệm
v́
thiếu
khả-năng chống Cộng
và dùng chính-sách
bàn
tay sắt với các nhóm đối-lập.
Nếu
Diệm không
thay đổi, có lẽ phải nghiên-cứu việc
thay-đổi lănh-đạo
trong một tương-lai không xa.
Ngày
9/12/60
Cơ-quan
CIA
báo-cáo về những nhân-vật có thể
thay
Diệm.
Ngày
14/12/60
Durbrow
thuyết-phục
Diệm
cởi mở hơn nhưng
Diệm
vẫn bào-chữa cho chế-độ và vợ+chồng
Nhu.
Ngày
16/12/60
Bộ Ngoại-Giao
Mỹ
chỉ-thị
Durbrow
gặp
Diệm,
hỏi về những đề-nghị cải-cách đă trao cho
Diệm
từ
ngày 14/10/60 (trao thêm quyền cho
Quốc-Hội |