|
Bà Trần Lệ Xuân
Ngô Đ́nh Châu

Bà Trần Lệ Xuân sinh năm 1924,
thường được gọi là bà Ngô Đ́nh
Nhu.
Bà Ngô Đ́nh Nhu là một gương mặt
phụ nữ then chốt trong chính
quyền Việt Nam Cộng Ḥa, cho đến
khi anh em Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm, Ngô Đ́nh Nhu bị thăm sát
năm 1963, đến nay tên tuổi bà
vẫn c̣n được nhắc đến.
Bà Trần Lệ Xuân sinh tại Huế,
nhưng cũng có tài liệu ghi là bà
sinh tại Hà Nội. Bà là cháu gái
vua Đồng Khánh và là ái nữ của
luật sư Trần Văn Chương. Lúc nhỏ
bà học trường Albert Sarraut ở
Hà Nội, và đă tốt nghiệp tú tài
Pháp.
Năm 1943 bà kết hôn với ông Ngô
Đ́nh Nhu và theo đạo Thiên Chúa
giáo.
Bà là dân biểu, là chủ tịch Hội
"Phụ nữ Liên Đới". Các hội viên
thường gọi là bà Ngô Đ́nh Nhu, là
bà Cố vấn và bà được coi như là
Đệ nhất Phu nhân (First Lady)
của Việt Nam Cộng Ḥa, v́ Tổng
thống Ngô Đ́nh Diệm không lập
gia đ́nh.
Khi Quốc Vương và Hoàng Hậu Thái
Lan qua thăm Việt Nam, th́ bà
Nhu đóng vai "tiếp viên của Quốc
Gia" (Hotesse) để nghênh đón
Hoàng Hậu Thái về Dinh Độc Lập
viếng thăm Tổng Thống Việt Nam
theo nghi lễ rồi trở về Dinh Gia
Long nghỉ.
Tổng Thống Việt Nam cũng đến
Dinh Gia Long để đáp lễ, cùng đi
theo có bà Ngô Đ́nh Nhu. Lúc trở
ra, bà Nhu đi ngay phía sau Tổng
Thống, nên bị viên sĩ quan hầu
cận cản lại và nói:
- "Bà không được đi cùng. Xin
lui bước lại, v́ theo nghi lễ bà
phải đi sau Tổng Thống 5 phút".
Bà Nhu đă nổi giận phản đối.
Nhưng viên sĩ quan hầu cận đă
dẫn chứng theo "sách" và biện
minh:
- "Bà đâu có phải là vợ của Tổng
Thống mà được phép trở về Dinh
cùng một lúc. Tôi phải theo nghi
lễ của ông Hoàng Thúc Đàm đề ra
mà thi hành nhiệm vụ. Vậy bà hăy
chờ Tổng Thống về Dinh trước,
rồi năm phút sau bà mới được ra
về". Bà Nhu nổi giận mà cũng
đành phải chịu.

Trong tháng 10 năm 1963, bà Ngô
đ́nh Nhu cùng con gái Ngô Đ́nh
Lệ Thủy đi Hoa Kỳ và Roma với dự
định sẽ vạch trần âm mưu lật đổ
Tổng Thống Ngô đ́nh Diệm của
chính phủ Mỹ, của Tổng thống
Kennedy và CIA trước công chúng
Mỹ.
Ngày 1 tháng 11 năm 1963 bà Ngô
Đ́nh Nhu và con gái đang trú ngụ
tại khách sạn sang trọng
Wilshire Hotel ở Beverly Hill,
California th́ được tin cuộc đảo
chính đă xảy ra: chồng và anh
chồng bà bị giết chết.
Ngày 15 tháng 11 năm 1963, bà và
con gái Lệ Thủy rời khỏi Los
Angeles để đi Roma sinh sống,
sau khi phát biểu: "Tôi không
thể cư ngụ ở Mỹ, v́ lư do đơn
giản chính phủ của họ đă đâm sau
lưng tôi."
Ngày 9 tháng 5 năm 1975 khi trả
lời phỏng vấn đài truyền h́nh
NBC, bà đă tố cáo chính quyền
Kennedy can thiệp vào Nam Việt
Nam là "nhằm tạo thanh thế và sự
ủng hộ cho Đảng Dân chủ (Hoa Kỳ)".
Những năm đầu thập niên 1990, bà
Ngô Đ́nh Nhu sống tại vùng
Riviera Pháp và thường chỉ trả
lời phỏng vấn nếu được trả tiền.
Hiện nay, bà đang sống một ḿnh
và viết hồi kư tại 1 trong 2 căn
hộ thuộc quyền sở hữu của bà,
trên tầng 11 trong ṭa nhà cao
tầng gần tháp Eiffel, quận 15,
thủ đô Paris - Pháp Quốc và cắt
đứt mọi quan hệ với các nhân vật
chính trị. Hai căn hộ này theo
bà cho biết là của một nữ bá
tước tỉ phú Capici người Ư trao
tặng, mặc dù hai người chưa từng
gặp nhau.

Dù là phu nhân của Cố Vấn và là
em dâu của Tổng Thống. Nhưng bà
không ham vui hưỡng thụ, mà luôn
luôn dùng th́ giờ cống hiến,
phục vụ công ích cho Quốc gia.
dân tộc trên mọi lănh vực.
Bà là người ham hoạt động năng
nổ, không màng đến chuyện tích
lũy tiền bạc làm giàu có. Tôi
nhớ có một lần tôi hỏi xin bà
tiền để mua máy chụp h́nh bà trả
lời:
- " Tôi làm ǵ có tiền dư giả,
khi cái máy chụp h́nh bị hư, tôi
cũng phải đưa ra hiệu Hạ Long ở
đường Pasteur để sửa, mà chưa có
thanh toán đó".
Xin nói thêm là ông Phạm văn
Trước, chủ hiệu bán máy chụp
h́nh Hạ Long rất thân với tôi,
ông có bà con với hiệu chụp h́nh
Long Biên.
Vào khoảng tháng 10 năm 1954,
lúc Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm gặp
sự khó khăn với Pháp và bọn tay
sai của Pháp, bà đă kín đáo giúp
Thủ Tướng giải quyết những cuộc
khủng hoảng.
Bà ngấm ngầm tổ chức một cuộc
biểu t́nh đả đảo Pháp và để ủng
hộ Thủ Tướng Diệm. Đoàn biểu
t́nh này đă bị công an B́nh
Xuyên chận lại tại Bùng Binh Sài
G̣n (chợ Bến Thành).
Năm 1956 bà ra ứng cử Dân Biểu
Quốc Hội và trúng cử. Tại Hội
trường Quốc Hội, bà kêu gọi và
vận động các phu nhân của quí
ông trong Liên Đoàn Công Chức
Cách Mạng hăy tham gia Phong
Trào Phụ Nữ Liên Đới do bà lănh
đạo, để góp phần vào công cuộc
chống Cộng Sản, xây dựng quốc
gia giàu manh, phồn vinh.

Năm 1957, có một số phụ nữ tham
gia ứng cử Quốc Hội, gồm các bà
Ngô Đ́nh Nhu, Hồ Thị Chi, Nguyễn
thị Minh, Nguyễn Kim Anh, Phan
thị Nguyệt Minh, Nguyễn thị Vinh,
Ngô thị Hoa, Huỳnh ngọc Nữ,
Nguyễn thị Xuân Lan.
Bà Xuân Lan hiện cư trú tại
Maryland, (bà là d́ ruột vợ tôi),
bà biết rất rơ con người và lề
lối làm việc của bà Ngô Đ́nh
Nhu).
Và trong khoảng thời gian này Bà
đă tổ chức Thanh Nữ Cộng Ḥa và
Phụ nữ Bán Quân Sự. Hai tổ chức
này được vơ trang, huấn luyện
quân sự nhằm mục đích bảo vệ xóm
làng, nhất là các Ấp Chiến Lược
ở nông thôn.
Trong thời gian làm Dân Biểu, Bà
đă soạn thảo hai Đạo luật và đưa
ra Quốc Hội biểu quyết, đó là:
1 - Luật Gia đ́nh, nghĩa là gia
đ́nh chỉ một vợ một chồng, không
chấp nhận ly dị.
2 - Luật Bảo vệ Luân Lư và Thuần
Phong Mỹ Tục, nhằm giáo dục
thanh thiếu niên, chống hút sách,
rượu chè, bài bạc, măi dâm,
trong sạch hóa xă hội.
Kể từ tháng 12-1957, Quốc hội
VNCH họp bàn sôi nổi về dự án
của Luật Gia đ́nh. Đối với tín
đồ Thiên Chúa giáo th́ đời sống
lứa đôi chỉ có một vợ một chồng
và không được ly dị, th́ vấn đề
đa thê không cần đặt ra.
Nhưng xă hội Việt Nam không phải
là xă hội phương Tây và dân
chúng Việt Nam không phải tất cả
đều là tín đồ Thiên Chúa giáo,
cho nên Luật này trên lư thuyết
th́ hay song thực tế không phù
hợp với bản chất và nếp sống của
quảng đại quần chúng lúc bấy giờ.
Hơn nữa giới âm thầm phản đối
chính là giai cấp tướng tá và
công chức cao cấp, cũng như
những công kỹ nghệ gia giàu có,
phần lớn các vị này đều bị kẹt
nếu không có vợ bé th́ cũng có
lén lút giao du với bồ nhí.
Bà Nhu đưa ra lư luận
"Đă đến
lúc người phụ nữ đứng lên, b́nh
đẳng với người chồng ngay trong
phạm vi gia đ́nh, và chỉ chấp
nhận một vợ một chồng thôi...
những kẻ hư hỏng không ra ǵ mới
lấy vợ nhỏ rồi bỏ phế gia đ́nh". Bà Nhu vẫn tin là ḿnh đi đúng
đường lối với chủ trương cách
mạng xă hội, giải phóng phụ nữ
của thế giới.

Trước hết "giải phóng" từ gia
đ́nh, để từ đó ra ngoài xă hội.
Lư luận và chủ trương của bà
nghe xuôi tai và hợp lư. Nhưng
điều căn bản là cải tạo xă hội,
không phải chỉ bằng một biện
pháp ban hành ra một vài đạo
luật.
Bà Ngô Đ́nh Nhu là người có tài
thực, có thiện chí, song v́ tính
chủ quan cũng đă đủ làm cho bà
trở thành đối tượng cho bao
nhiêu điều phẩm b́nh, dị nghị
đàm tiếu.
Ngay cả thiện chí và ḷng hăng
say xây dựng những điều tốt đẹp
trong luân lư, cũng đă bị "đồng
viện" của bà Nhu trong Quốc hội
ngấm ngầm phản đối và dân chúng
th́ thờ ơ.
Bộ Luật Gia đ́nh đă gây sôi nổi
trong dư luận một thời. Thực tế
th́ Luật ấy cho đến khi ban hành
và thực thi cũng không tạo được
một tác dụng lớn lao nào trong
tầng lớp dân chúng.
Gia đ́nh ông bà Ngô Đ́nh Nhu
Phản ứng của dân chúng đối với
Luật gia đ́nh không có ǵ đáng
quan tâm, v́ luật pháp hăy c̣n
hết sức xa vời so với quảng đại
quần chúng Nam Việt Nam.
Dù có luật hay không luật, đời
sống vợ chồng trong giới b́nh
dân đều dựa trên căn bản t́nh
cảm "yêu nhau giá thú bất luận
tất".
Nhưng đối với giới thượng lưu và
nhất là giới tướng tá và công
chức cao cấp tuy ngoài mặt hân
hoan chào mừng Luật Gia đ́nh,
nhưng trong ḷng đau đớn không
ít và chính mấy giới này đă góp
công không nhỏ trong việc tạo
dựng "dư luận xấu" về bà Nhu.
Một số quan ṭa xuất thân từ
hàng quan lại thuộc địa, trở
thành nạn nhân thứ nhất của Luật
gia đ́nh. Có ông Ṭa hai ba
vợ... như vậy th́ trách chi
không oán ghét bà Nhu.
Bà Nhu thường bàn luận với mấy
cộng sự viên của ông Cố vấn
chính trị như thế này "Kinh
nghiệm trong gia đ́nh nội ngoại
của tôi, tôi biết quá rơ. Ai có
vợ nhỏ th́ đang trong sạch cũng
trở thành tham nhũng, gia đ́nh
chia rẽ, rồi ḍng con này, ḍng
con kia cứ lung tung lộn xộn".
Khởi từ kinh nghiệm này, bà Nhu
quyết thanh toán chế độ đa thê,
mà bà nghĩ rằng nếu hoàn thành
là bà đă giải phóng cho nữ giới
cái thảm cảnh gia đ́nh vợ nọ con
kia [(chém cha cái kiếp lấy chồng
chung, kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh
lùng)].
Trước diễn đàn Quốc hội năm
1957, cũng đă có nhiều dân biểu
mạnh dạn lên tiếng công kích dự
án Luật này.
Bà coi mấy ông dân biểu không đi
đến đâu cả. V́ rằng bà cũng biết
rơ chân tướng của các ông (Đời
tư lẫn đời công cũng chẳng có ǵ
đẹp đẽ).
Trong một phiên họp vào khóa đầu
năm 1959, bà Nhu công khai đả
kích một số dân biểu ngay tại
diễn đàn Quốc hội và cho rằng
"Ai chống đối Luật Gia đ́nh chỉ
là những kẻ ích kỷ hèn nhát muốn
lấy vợ lẽ".
Cứ vô tư mà xét th́ Bộ Luật Gia
Đ́nh là một Bộ Luật Văn Minh, đă
cởi trói cho Phụ Nữ và đem lại
sự b́nh đẳng giữa Nam và Nữ .
Bộ Luật này ra đời chính là để
Bảo Vệ Hạnh Phúc gia đ́nh , xoá
đi cái tục lệ hủ lậu "Trai Năm
Thê Bảy Thiếp. Gái Chính Chuyên
Một Chồng", ấy vậy mà thiên hạ
cũng xuyên tạc đủ điều.
Ngoài những việc trên bà Ngô
Đ́nh Nhu c̣n thành lập các Kư
Nhi Viện, nhằm giúp đỡ các phụ
nữ có nơi gửi con, yên tâm ra
việc làm ngoài xă hội.
V́ các Đạo luật do Bà đưa ra tuy
rằng rất tốt đẹp, nhưng không
"phù hợp" với một số người có
chức quyền, thành thử dư luận
đến với bà không được thuận lợi
tốt đẹp, trái lại c̣n nhiều
tiếng xấu đến với bà. Từ đó
chúng ta phải công tâm nh́n nhận
bà là người phụ nữ xuất chúng,
can đảm khi hoạt động chỉ nghĩ
đến quyền lợi quốc gia.
Bằng chứng là trong lúc Phật
giáo rầm rộ đấu tranh, ông bà
Trần Văn Chương đă trách cứ con
gái là thiếu lễ độ với Phật
Giáo, bà đă thẳng thắn trả lời
với cha mẹ. Sau đó ông bà Trần
Văn Chương đă xin từ chức Quan
Sát viên tại Liên Hiệp Quốc, bà
đă lên tiếng phê b́nh Ông bà
Trần Văn Chương và cho đó là
hành động “đâm sau lưng chiến
sĩ".
Bà Trần Lệ Xuân là người rất
trọng danh dự và đạo lư, luôn
luôn tự hào là con gái của một
gia đ́nh trâm anh thế phiệt. Lúc
ông cố vấn Ngô Đ́nh Nhu bị thảm
sát, bà mới 39 tuổi, c̣n rất
xinh xắn trẻ đẹp. Vậy mà Bà đă
thủ tiết nuôi con thờ chồng.

Mặc dù đă trải qua hơn 40 năm
sống ở trời Âu, nhưng bà vẫn giữ
ǵn được nền nếp giáo dục cao
quư của người phụ nữ Việt Nam,
nuôi dạy dỗ con cái lễ độ, biết
vâng lời mẹ.
Bà c̣n là con người thẳng thắn,
không v́ t́nh cảm gia đ́nh mà
thiên vị coi thường luật pháp.
Tôi c̣n nhớ năm 1956 tôi khám
phá ra một đường dây chuyển tiền
cho Hà Nội do Bà Phan Lệ Quyên,
vợ Nha Sĩ Trần Văn Thái, em ruột
Đại Sứ Trần Văn Chương, là chú
ruột bà Nhu.
Tôi đă bắt hai vợ chồng ông Nha
sĩ Thái và bà mẹ đem về giam
cùng bà Công Xuân Bách. Ông Công
Xuân Bách biết được bèn kêu điện
thoại cho ông cố vấn Ngô đ́nh
Nhu, ông cố vấn kêu tướng Phạm
Xuân Chiểu hỏi:
- Ai bắt vụ này ?
Tướng Chiểu nói là:
- Ông Ngô Đ́nh Châu.
Sau đó, ông Cố vấn có hỏi tôi là
tại sao không tŕnh trước khi
bắt ? Tôi đáp lúc đó ông Cố Vấn
đang ở Đalat, tŕnh lên vụ này e
mất thời gian tính nên không kịp
tŕnh. Việc bắt giam gia đ́nh
người chú ruột của ḿnh là do
tôi, bà Nhu biết rất rơ. Nhưng
khi gặp tôi, bà vẫn hỏi han như
không có chuyện ǵ xảy ra.
Dư luận c̣n nóí rằng Bà Nhu chỉ
lo cho gia đ́nh riêng mà không
lo ǵ cho công việc chung của
đất nưóc là sai. V́ có một lần
khi tôi sang thăm cụ Phủ Thông,
th́ bà Nhu cũng tới thăm Cụ Phủ
( cụ Phủ là Bà Nội của Bà Nhu ).
Trong lúc mọi người đang tṛ
chuyện th́ bà Đặng Trịnh Kỳ nhà
ở kế bên cũng qua thăm, giả lả
chào hỏi bà Nhu rồi bắt đầu nói
với bà Nhu :
- Chị làm ơn can thiệp dùm cho
tôi lấy lại căn nhà mà nhà nước
trưng dụng đă lâu quá rồi. Bà
Nhu nghe xong bèn thẳng thắn trả
lời:
- Bây giờ thím đă có nhà ở rồi
mà thím c̣n đ̣i có thêm nhà nữa.
Nếu ai cũng như thím th́ Chính
Phủ lấy nhà đâu để làm việc ? Nói
xong câu đó bà Nhu có vẻ giận,
bèn vào chào Cụ Phủ Thông và ra
xe về. Xem như vậy th́ bà Nhu
đâu có phải chỉ nghĩ đến gia
đ́nh mà không lo việc nước.
Bà Nhu th́ ngoài tính t́nh ngay
thẳng, nóng nảy bà c̣n rất bạo
miệng .Năm 1960 trong ngày lễ Kỷ
Niệm Hai Bà Trưng, được tổ chức
tại Vườn Tao Đàn, tôi được lệnh
theo bảo vệ và chụp h́nh lưu
niệm. Tôi c̣n nhớ trong bài diễn
văn hôm ấy Bà đọc có câu:
- "Chiếc áo không làm nên thầy
tu "
Và sau buổi lễ đó có Cha vô mách
với Tổng Thống cho rằng Bà Nhu
đă xúc phạm tới các Cha.Tổng
Thống bèn cho kêu Bà Nhu qua để
giải thích và bắt Bà Nhu phải
xin lỗi các Cha, song Bà Nhu
cứng đầu không chịu xin lỗi mà
c̣n đứng giải thích cho đó là
câu nói từ ngàn xưa, vả lại
không phải chỉ các Cha mới là
thầy tu mà các Thượng tọa, Đại
đức cũng là thầy tu mà họ đâu có
phản ứng và bắt bẻ ǵ ?
Tổng Thống bèn đuổi bà Nhu ra
khỏi pḥng, bà c̣n lỳ đứng nói
với các Cha nữa, làm Tổng Thống
giận lấy luôn chiếc gạt tàn
thuốc lá liệng bà Nhu, may lúc
đó có Trung úy Đức thuộc Binh
chủng Thiết giáp, thường được
gọi là Đức đen (một trong những
Tùy viên) giơ tay ra chộp được,
lúc đó bà mới chịu lui ra khỏi
pḥng.
Nói tóm lại, không riêng ǵ ông
Ngô Đ́nh Nhu đă bị làm cái đinh
cho dư luận xuyên tạc, mà bà Ngô
đ́nh Nhu cũng không tránh khỏi
chuyện đó.
V́ chính trị có nhiều đ̣n phép
dơ bẩn thâm độc, nên lắm lúc dân
chúng cũng không chuẩn đoán được
những tiếng đồn đăi xấu xa, được
khởi xướng từ bọn Cộng Sản hay
từ những chánh khách sa lông xôi
thịt, đă tung ra hỏa mù dày đặc
về những tiếng đồn không tốt cho
chế độ Việt Nam Cộng Ḥa. Hoàn
toàn là những chuyện bịa đặt để
đóng góp vào việc hạ bệ chế độ,
mà số người tin là có thật không
phải là ít, kể cả giới khoa bảng
và đại khoa bảng trên toàn cơi
cả nước.
Sau đảo chánh 1 tháng 11 năm
1963, phải sống đời tha hương,
bà góa phụ Ngô Đ́nh Nhu đă đủ tư
cách chứng minh cụ thể, cho
những tin đồn vô đạo đức ấy,
chẳng qua là để bôi bẩn gia đ́nh
bà, v́ mưu đồ chính trị hoặc từ
Cộng Sản mà ra.
Như vậy là dư luận đă không nh́n
thấy rơ những công việc tốt đẹp
của Bà Nhu đă làm. Trái lại c̣n
có ác ư khi tung ra nhiều tin
tức nhằm giảm uy tín cùng bôi
nhọ danh dự của bà.
Những tin tức do những kẻ đố kỵ
phao tin thất thiệt vu khống
nhiều chừng nào th́ càng làm
tăng thêm sự mến phục của những
người hiểu biết và bè bạn bà con
về sự đứng đắn thanh cao, đă bảo
vệ được danh dự bản thân và ḍng
họ Ngô Đ́nh và thủ tiết thờ
chồng, nuôi con cho thành tài ở
nơi xứ người.
Khi được hỏi cách cư xử của Tổng
Thống đối với bà Ngô Đ́nh Nhu,
nhủ danh Trần Lệ Xuân, ông Quách
Ṭng Đức, làm Đổng lư Văn pḥng
cho Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm đă
cho biết: "ông cụ có vẻ nể và
ủng hộ bà Nhu" trong việc tổ
chức Phong trào Phụ nữ Liên đới
và vận động Quốc Hội ban hành Bộ
Luật Gia Đ́nh cấm ly dị và đa
thê.
Tổng thống cho rằng bà Nhu hành
động như vậy là giúp cải tổ xă
hội. Tuy nhiên có người lại cho
rằng Bộ Luật Gia đ́nh nhằm mục
tiêu riêng là ngăn luật sư
Nguyễn Hữu Châu ly dị với bà
Trần Lệ Chi, chị ruột bà Nhu.
Ngoài chức vụ dân biểu Quốc Hội,
bà Nhu c̣n là chủ tịch Phong
trào "Phụ nữ Liên đới”. Khi tiếp
quốc khách, bà Nhu đóng vai tṛ
Đệ nhứt Phu nhân v́ Tổng thống
độc thân.
Tuy bất b́nh về những lời tuyên
bố bốc đồng, châm dầu vào lửa
của người em dâu trong vụ Thích
Quảng Đức tự thiêu ngày
11.6.1963 (đặc biệt với câu
“monks’ barbecue”), Tổng Thống
không công khai phủ nhận, v́
ngại đụng chạm đến ông Nhu trong
một giai đoạn đang rối như tơ
ṿ. Chính ông Ngô đ́nh Nhu, với
tánh hay nhường nhịn vợ cho yên
nhà yên cửa, cũng không kiểm
soát nổi lối phát ngôn bốc đồng,
thiếu tính toán lợi hại trong
phương diện chính trị của vợ
ḿnh.

Bà Nhu hiện nay có một cuộc sống
kín đáo, đơn sơ, chú tâm về tâm
linh trong tinh thần tôn giáo.
Bà thường qua lại giữa Paris và
Rome và tất cả con cái đều thành
đạt. Các con:
Ngô Đ́nh Trác, tốt nghiệp kỹ sư
canh nông, 56 tuổi (2008), lấy
vợ người Ư, có 4 con (3 trai, 1
gái).
Ngô Đ́nh Quỳnh, tốt nghiệp ESSEC
(Trường Kinh tế và Thương mại
Pháp), hiện làm cho một công ty
Mỹ tại Bruxelles, Bỉ.
Ngô Đ́nh Lệ Thủy, trưởng nữ, mất
v́ tai nạn giao thông tại Paris
năm 1968.
Ngô Đ́nh Lệ Quyên, tiến sĩ Luật
Đại học Roma, không nhập quốc
tịch Ư tuy có chồng người Ư. Con
trai 7 tuổi (2007) mang họ mẹ
trên giấy tờ là: Ngô Đ́nh Sơn.
Như vậy, thực tế đă cho thấy rơ
ràng: những kẻ xuyên tạc, bôi
bác bà Ngô Đ́nh Nhu chỉ v́ mục
đích thù nghịch về chính trị, về
tín ngưỡng mà thôi. Thực ra nếu
vô tư mà xét th́ phải dành một
chỗ đứng xứng đáng trong lịch sử
cho bà Ngô Đ́nh Nhu, khuê danh
Trần Lệ Xuân v́ tinh thần chống
Cộng Sản, chống thực dân Pháp và
v́ tinh thần tích cực phục vụ
nhân dân trong lănh vực chính
trị cũng như xă hội.
Ngô Đ́nh Châu
|