Sau
khi
Nhu
đảm bảo an toàn
cho
những chuyến
hàng thuốc phiện,
phi đội
gồm những
máy bay
Beechcraft
hai động
cơ của Francisci
bắt đầu
thường xuyên
(daily)
thực hiện những
vụ thả dù bí mật
trong lănh thổ
Nam Việt Nam
(27)
[(McCoy, đề từ
thích hợp này
được dẫn từ sách
của
Alfred McCoy
mà
theo chúng tôi
là tác phẩm hay
nhất về đề tài
buôn bán bạch
phiến quốc tế.
Tuyên bố của
McCoy (chú thích
19) là một cách
diễn đạt từ
một cuộc
phỏng vấn mật
viên Lucien
Conein)].
Bây giờ chúng ta
hăy quay nhanh
về lại thời điểm
năm 1958, khá
lâu trước khi
những vụ đàn áp
Phật giáo của
Diệm được báo
chí quốc tế nêu
lên hàng đầu. Ở
đây chúng ta sẽ
chứng kiến sự kỳ
quái và sự điên
loạn hoàn toàn
của chiêu bài
Công giáo của
Diệm.
Như đă kể trên,
các lực lượng
của Diệm, với sự
giúp sức của
Edward Landsdale
do CIA phái qua,
đă đánh bại và
loại trừ giáo
phái B́nh Xuyên
khét tiếng cùng
đầu đàn là tướng
Bảy Viễn. B́nh
Xuyên hoạt động
như Mafia ở Sài
G̣n mà Viễn là
ông trùm. Nhưng
sau khi đầu hàng,
các cơ sở làm ăn
của họ (ṣng bạc,
nhà chứa, và ma
tuư) đều bị đóng
cửa. Tuy nhiên,
chỉ trong một
thời gian ngắn,
các ṣng bạc và
nhà chứa lặng lẽ
được phép mở cửa
trở lại. Nói cho
cùng, ở đâu cũng
có tệ nạn, nhưng
thế giới đă thấy
luật cấm nấu và
bán rượu (thời
kỳ 1920-1933) ở
Mỹ có hiệu lực
như thế nào.
Nhưng với tinh
thần Công giáo
khắc nghiệt của
ḿnh, một tệ nạn
mà Diệm cho rằng
cực kỳ vô đạo
đức và hoàn toàn
bị cấm đoán là
sử dụng thuốc
phiện. Để tỏ rỏ
lập trường chống
các tệ nạn của
Viễn và đồng bọn,
Diệm cho tổ chức
thiêu đốt công
khai các vật
dụng hút thuốc
phiện, một kiểu
như chiến dịch
Nói Không Với Ma
Tuư. Nhưng khi
việc đánh bại
B́nh Xuyên làm
đóng cửa tất cả
ổ hút thuốc
phiện th́ nhờ
Trời, các hang ổ
này đă đóng cửa
nguyên như thế.
Cho đến khi thấy
thích hợp Diệm
đă cho phép mở
cửa lại.
Lại thêm một
bằng chứng cho
thấy bản chất
đạo đức giả của
Diệm. Nhu, em
ông, đă tiếp thu
lực lượng cảnh
sát mật của quốc
gia (do Viễn nắm
giữ trước đây)
và ông vẫn duy
tŕ mạng lưới
t́nh báo rộng
lớn. Mặc dù viện
trợ của Mỹ cho
Diệm là cực kỳ
lớn (đến năm
1963 đă tăng lên
gần nửa tỉ đô la
hàng năm), nhưng
Diệm vẫn cần
thêm các khoản
thu này để nuôi
dưỡng quân đội
thường trực và
chính quyền của
ông. Các hoạt
động đặc t́nh và
mật thám của Nhu
sắp rơi vào bế
tắc v́ thiếu
tiền.
Giải pháp cho
vấn đề tài chính
này thật đơn
giản. Mở lại các
ổ thuốc phiện và
phục hồi việc
buôn bán của vô
số con nghiện
đang đói thuốc ở
Sài G̣n. Vậy là
vào năm 1958,
Nhu đă làm đúng
những điều đó
(28) [(McCoy)].
Một số ít người
thân Diệm quả
quyết rằng Nhu
làm vậy theo ư
riêng mà không
được sự đồng ư
của ông anh,
nhưng làm sao có
thể tin được như
vậy? Làm sao mà
người đứng đầu
nhà nước không
hay biết hay
không được báo
cho biết rằng có
hàng trăm ổ
thuốc phiện đă
được mở cửa làm
ăn trở lại một
cách đột ngột
tại thành phố
thủ đô?
Chẳng lẽ Nhu
xoay xở cung cấp
tiền bạc được
cho cảnh sát mật
và mạng lưới
t́nh báo rộng
lớn của ông với
hơn 100000 đặc
vụ bán chuyên
nghiệp
(28) mà ngài
tổng thống anh
ông chẳng bao
giờ t́m biết ra
sao?
Không thể như
vậy được.
Không, Diệm biết
chuyện này và
tán thành, v́
ông rất cần
mạng lưới điệp
viên của Nhu để
tiếp tục theo
dơi rất nhiều kẻ
thù của chế độ
– Diệm mang bệnh
hoang tưởng kiểu
Stalin. Đối với
Diệm, thu lợi từ
những kẻ phạm
tội không phải
là một cái tội .
Theo đuổi mục
đích này, Nhu sử
dụng tài năng
của một chuyên
gia được nêu tên
trên tạp chí
Fortune 500 (tạp
chí hàng năm lập
danh sách 100,
500, 1000 tập
đoàn công nghiệp
lớn nhất Mỹ –
ND). Để có thề
cung cấp đủ
lượng thuốc
phiện rất có lăi
cho vô số con
nghiện tại Sài
G̣n, ông cần
phải có một
đường dây cung
ứng tin cậy. Và
đường dây này
được xây dựng từ
Lào, ở đông bắc
Việt Nam, từ
những cánh đồng
anh túc ph́
nhiêu nằm trong
khu Tam Giác
Vàng nổi tiếng.
Và chính một
người đàn ông
Pháp bị bỏ quên
từ thời Pháp
thuộc ngày nào
sẽ trở thành
cộng sự độc
quyền của Nhu.
Bonaventure
Francisci, biệt
danh “Đá”, một
người Pháp hoà
nhă, đẹp trai
thích những bộ
vét lụa trắng,
quần áo thêu hoa,
và đồ trang sức
xa xỉ loè loẹt
loại ngoại nhập.
Tóc đen mượt
chải ngược ra
sau, râu tỉa tót
kỹ lưỡng, bề
ngoài hấp dẫn,
ăn nói lưu loát
với một phong
thái lịch sự,
ông lẽ ra phải
làm nghề môi
giới cao cấp
hoặc buôn bán
kim cương. Nhưng
Francisci buôn
bán một thứ c̣n
giá trị hơn
nhiều. Trước đó
một thời gian
ông đă thiết lập
được quan hệ làm
ăn khấm khá –
tuy có khó khăn
– với thị trường
thuốc phiện ở
Lào, v́
Francisci làm
việc cho một
người khác tên
là Antoine
Guerini đứng đầu
một tập đoàn ma
tuư ở Marseille
miền nam nước
Pháp. Tập đoàn
Marseille thu
hút nguồn nhân
lực dồi dào từ
tập đoàn Corse (Tập
đoàn Corse này
gồm toàn côn đồ,
lính Pháp đào
ngũ và cả những
người yêu nước
trước đây đă
chọn đi theo con
đường tội
phạm:đâm thuê
chém mướn, mua
bán thuốc phiện,
tống tiền, vân
vân. Tập đoàn
Marseille và Tập
đoàn Corse
thường được coi
là những thực
thể giống nhau,
là bởi v́ nền
tảng nhân lực
của thế giới
ngầm Marseille
vốn xuất thân từ
đảo Corse – và
sự bần cùng kèm
theo – đi t́m
những nghề làm
ra nhiều tiền
hơn trong giới
tội phạm có tổ
chức. Từ đây trở
đi, để cho gon,
chúng tôi sẽ gọi
thực thể thế
giới ngầm này là
“Tập đoàn
Marseille”)
Dù sao đi nữa,
chính các ḷ
bạch phiến của
Tập đoàn
Marseille đă bán
chính phẩm của
nó cho các ông
chủ thế giới
ngầm ở Mỹ theo
một hợp đồng dài
hạn được lập ra
bởi ông trùm tội
phạm Meyer
Lansky ở New
York vào đầu
thập niên 50. Từ
thời điểm đó,
phần lớn lượng
bạch phiến bán
cho các con
nghiện Mỹ đều
được làm ra tại
Marseille
(28),và
Francisci Đá
bảnh bao của
chúng ta là
người đứng giữa
hai đầu: sản
phẩm thô và
thành phẩm phân
phối .
Francisci Đá làm
việc hoàn toàn
cho băng
Marseille, lúc
bấy giờ do
Antoine Guerini
và anh trai của
y là Barthelemy
điều hành. Không
có ǵ quá đáng
khi nói rằng đặc
quyền buôn bán
bạch phiến ở Mỹ
cũng như Tây Âu
hoàn toàn bị anh
em Guerini chi
phối. Và năm
1958, khi Diệm-
Nhu tái lập lưu
thông thuốc
phiện về Sài G̣n,
Francisci khó có
thể hoan hỉ hơn
v́ nó đă làm
sống lại nghề cũ
của ông là vận
chuyển thuốc
phiện từ gốc vận
chuyển ở Lào đi
thẳng về Nam
Việt Nam bằng
một phi đội máy
bay riêng của
hắn. Nhưng thậm
chí có thể kiếm
được nhiều tiền
hơn từ việc bán
thuốc phiện trực
tiếp cho hàng
trăm ổ hút và
hàng ngàn con
nghiện ở Sài G̣n.
Việc sản xuất
thuốc phiện ở
các nơi khác
trên thế giới –
đặc biệt là Thổ
Nhĩ Kỳ và Mexico
– ngày càng thất
thường và không
chắc chắn v́
liên tục bị pháp
luật ngăn trở.
T́nh h́nh này
chỉ làm lợi thêm
cho Guerini bởi
v́ nó gia tăng
thị phần ma tuư
của y. Chuyện
này xảy ra như
thế nào ?
Nhu và
Francisci Đá
thực hiện một
hợp đồng phân
phối cơ bản.
Francisci sẽ vận
chuyển thuốc
phiện đến Sài
G̣n cho các ổ
hút của Nhu
nhưng hắn c̣n
chở nhiều thuốc
phiện
cho các điểm
thả dù ở Sài G̣n,
tại đây thuốc
phiện sẽ được
máy bay vận tải
chở sang các
xưởng chế biến ở
Marseille. Tại
Marseille, thuốc
phiện sẽ được
chế biến thành
bạch phiến chất
lượng cao để bán
cho các trùm ma
tuư ở Mỹ như
Santos
Trafficante,
Carlos Marcello,
và Sam Giancana.
Tất cả đều làm
giàu trong
chuyện này, và
ai cũng thấy
được rằng đó là
chuyện làm ăn
rất an toàn, bởi
v́ Nhu có thể
được coi như một
thứ Bộ trưởng Tư
pháp của Nam
Việt Nam, ông
không phải ưu tư
hay trả lời
trước bất cứ một
cơ quan thi hành
pháp luật nào.
Ông ta là luật
pháp, và ông ta
sử dụng sức mạnh
này để đảm bảo
cho Francisci –
và khách hàng
của ông ở
Marseille – một
nguồn cung cấp
thuốc phiện ổn
định để sản xuất
bạch phiến.
Một vụ làm ăn
ngon lành.
Với vị trí quyền
lực trong chính
phủ Nam Việt
Nam, Nhu có thể
đảm bảo rằng các
máy bay chở đầy
thuốc phiện của
Francisci (đội
lốt vận tải
“ngoại giao”) có
thể bay từ Lào
đáp xuống Sài
G̣n và chuyển
hàng xong hết mà
không gặp nhiều
kiểm tra phiền
toái . Thậm chí
Nhu c̣n tăng
năng suất đều
đặn trong hai
năm 1961 và 1962
bằng cách huy
động
Đội Vận tải
số 1 của riêng
ông (chuyên hoạt
động t́nh báo
trên không,
thỉnh thoảng bay
phối hợp với
CIA) vào việc đó
(28). Giữa năm
1958 và 1963,
Sài G̣n thực sự
trở thành kho
hàng chứa thuốc
phiện thô mà
phần lớn sẽ
chuyển tới
Marseille để
cuối cùng thoả
măn nhu cầu của
con nghiện bạch
phiến ở Mỹ.
Tuy nhiên Nhu
c̣n có những
khuyến khích
khác cho hợp
đồng béo bở này.
Trong lúc các
máy bay vận tải
thuê riêng của
Francisci –
thường gọi là
Hàng không
Thương mại Lào –
hàng ngày chở
thuốc phiện tới
Sài G̣n mà không
bị luật pháp gây
rắc rối, th́
những tay cung
cấp nhỏ hơn
không được an
toàn như vậy.
Lực lượng cảnh
sát của Nhu sẽ
lập tức hỏi thăm
họ v́ đă dám lấn
sân của
Francisci (28).
Anh em Guerini
không thể nào
phấn chấn hơn
trước hợp đồng
của Francisci,
và cũng không
thể hài ḷng hơn
về Nhu v́ ông đă
giúp thực hiện
được hợp đồng đó.
Hợp đồng này
giúp cho anh em
Guerini trở
thành những ông
trùm ma tuư toàn
cầu vào cuối
thập niên 50 đầu
thập niên 60,
đồng thời nó tạo
ra một liên minh
tội phạm vững
như bàn thạch
giữa Nhu và tập
đoàn Marseille.
Nhu, Diệm và
toàn bộ ḍng họ
Ngô Đ́nh ai cũng
nổi lên giàu có
khác thường nhờ
vào liên minh
này (trong khi
vẫn kiếm được
nguồn tài chính
bất minh cần
thiết cho cảnh
sát mật và t́nh
báo). Quan trọng
hơn thế, anh em
tội phạm Guerini
thậm chí c̣n
tích luỹ được
nhiều của cải
hơn, và những
khách hàng chủ
yếu của họ –
Mafia Mỹ – cũng
vậy.
Cho nên, về căn
bản, tập đoàn
Marseille, Mafia
Mỹ, và chính
quyền Ngô Đ́nh
Diệm đă biến
thành những đối
tác làm ăn của
nhau trong mạng
lưới ma tuư toàn
cầu. Có nghĩa là
tiền tỉ – tiền
tấn – chảy vào
túi người nào có
dính dáng, dĩ
nhiên là thế. Và
nguồn suối mạnh
mẽ không ngừng
phát sinh ra
tiền bạc và sức
mạnh này chính
là Ngô Đ́nh Nhu.