|
To:
lugiang2003@yahoo.com From: lugiang2003@yahoo.com Date: Fri, 21 Oct 2011 21:31:06 -0700 Subject: [ChinhNghiaViet] Cuộc chiến với SỰ THẬT [1 Attachment]
[Attachment(s)
from Lu Giang included below]
Cuộc chiến với
SỰ THẬT
Lữ Giang
Hàng năm, cứ vào khoảng tháng
10 dương lịch, khi gần đến ngày kỷ niệm Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm bị Hoa Kỳ ra lệnh lật đổ
và hạ sát, trên báo chí và nhất là trên
Internet, “cuộc chiến” lại diễn ra giữa phe
“bênh” và phe “chống” ông Diệm. Phe “bênh”
tổ chức lể truy điệu và viết bài ca tụng
“công đức” của ông Diệm, c̣n phe “chống” kể
“tội ác” của ông Diệm và Thiên Chúa Giáo.
Hiện tượng này phát xuất từ mặc cảm tội lỗi
của một số người trước đây v́ có những tham
vọng ngông cuồng, đă bị cả CIA lẫn Việt Cộng
lừa và biến thành công cụ, xử dụng xong rồi
loại bỏ, đưa Phật Giáo vào đất nước vào
những ngày đen tối, nên chơi tṛ đánh lận
con đen để “rửa mặt” và “chạy tội”!
Dĩ nhiên, cả hai bên tranh
luận đều không quan tâm đến sự thật lịch sử.
Bên “chống” viết
“Bản Cáo Trạng”:
Đi lượm bất cứ sự kiện hay quan điểm nào
chống ông Diệm và Thiên Chúa Giáo rồi phổ
biến, không cần biết đúng hay sai. Có khi họ
c̣n phịa ra những chuyện ít ai có thể tưởng
tượng nổi, như chuyện ông Diệm khi làm Tuần
Vũ ở Ninh Thuận đă dùng đèn cầy đốt vào đít
Việt Cộng để tra tấn chẳng hạn! Bên “bênh” ở
vào thế thụ động, thường viết “Biện
Minh Trạng”: Đưa ra những sự
kiện và lập luận không có hệ thống để chống
lại đối phương và ca tụng “công đức” của ông
Diệm. Thỉnh thoảng mới có một vài bài có lư
luận sắc bén. Có thể coi đây là cuộc chiến với SỰ
THẬT.
LỰC LƯỢNG CỦA HAI BÊN
Nh́n vào “chiến trường”,
chúng ta thấy phe chống ông Diệm gần như
thắng thế hơn phe bênh ông Diệm v́ các lư do
sau đây:
Lư do thứ nhất: Phe
chống có lănh đạo.
Những thành phần chống ông
Diệm đă h́nh thành được một nhóm chủ đạo
luân phiên gây chiến như Trần Chung Ngọc,
Cao Huy Thuần, Nguyễn Đắc Xuân, Lê Cung, Vũ
Ngự Chiêu, Hoàng Văn Giàu (Hoàng Nguyên
Nhuận), Nguyễn Mạnh Quang, Charlie Nguyễn (đă
chết), Bùi Kha, v.v. C̣n các thành phần trợ
chiến như Nguyễn Hữu Ba, Trần Quang Diệu,
Bảo Quốc Kiếm, Vơ Văn Sáu, Lê Nguyên Long,
Lê Xuân Nhuận... nhiều vô số kể.
Trái lại, những thành phần
bênh ông Diệm không có tổ chức, chỉ hành
động theo sáng kiến cá nhân. Như chúng ta đă
biết, nhóm Cần Lao đă hoàn toàn bị tan ră
sau khi ông Diệm bị giết. Những thành phần
Cần Lao nồng cốt được ông Diệm tin cậy như
Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Văn Thiệu, Tôn Thất
Đính, Lê Văn Nghiêm, Đỗ Mậu... đă bị CIA mua
chuộc, biến thành “bọn
ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa”
(cụm từ của Tổng Thống Johnson), làm đảo
chánh lật đổ và giết ông Diệm, sau đó làm
mất miền Nam. Số c̣n lại lo đi kiếm chỗ để
yên thân. Trái lại, rất nhiều người không
liên hệ ǵ đến Đảng Cần Lao hay chế độ Ngô
Đ́nh Diệm, có người c̣n chưa sinh ra khi ông
Diệm bị giết, thấy những chuyện nhiễu nhương,
đă nhảy ra đ̣i “phục hồi” uy tín cho ông
Diệm, nhưng họ hầu hết là “tay ngang”, không
có lănh đạo, thường suy nghĩ và hành động
theo cảm tính, nên thường bị phe chống ông
Diệm đưa vào “mê hồn trận”.
Lư do thứ hai: Phe
chống có nhiều phương tiện
Đa số các bài viết của nhóm
chống ông Diệm và chống Công Giáo đều được
in thành sách hay đưa lên các websites như
sachhiem, giaodiemonline, chuyenluan,
Virtual Archivist, talavas blog, v,v,. Một
số websites của các trung tâm Phật Giáo cũng
đă yểm trợ cho phe này như
quangduc.com,
buddismtoday.com,
thuvien-thichnhathanh.org,
old.thuvienhoasen.org, v.v.
Phe chống ông Diệm cũng biết
Bách Khoa Toàn Thư Mở
“vi.wikipedia.org”
(phần tiếng Việt) của Wikimedia Foundation,
Inc., gồm đa số các thành phần trẻ, biết rất
ít về lịch sử và văn hóa Việt Nam. Họ làm
theo quan thầy chỉ bảo, cứ thấy có sự kiện
được dẫn chứng là cho phổ biến, không cần
biết đúng hay sai, nên phe chống ông Diệm đă
mượn diễn đàn “vi.wikipedia.org”
để phổ biến nhiều tài liệu bịp bợm chống
VNCH, nhất là Đệ Nhất Cộng Hoà. Tôi đă lưu ư
Wikimedia Foundation, Inc., nhiều lần, nhưng
vẫn c̣n rất nhiều bài bịp bợm được phổ biến
trên đó.
Sau khi được “vi.wikipedia.org”
phổ biến như tài liệu tham khảo, phe chống
ông Diệm lại quy chiếu vào những tài liệu
bịp bợp đó để viết b́nh luận (như trường hợp
Đào Văn B́nh)!
Trái lại, phe bênh ông Diệm
gần như không có phương tiện nào để phổ biến
các tài liệu và quan điểm của họ, ngoại trừ
các diễn đàn Internet.
Lư do thứ ba: Phe
chống hành động có chiến thuật.
Chiến thuật quen thuộc nhất
của phe chống ông Diệm là luôn
liên kết các hoạt động
của ông Diệm với Thiên Chúa Giáo để kích
động ḷng hận thù tôn giáo. Trong
chiến tranh Việt Nam, Thích Trí Quang và
nhóm Phật Giáo đấu tranh luôn dùng chiến
thuật này để kích động Phật tử đứng lên đấu
tranh. Sau chiến tranh, khối Phật Giáo đấu
tranh ngày càng tan ră, nhóm chống ông Diệm
lại càng phải kích động ḷng hận thù tôn
giáo để thu hút các thành phần Phật Giáo cực
đoan c̣n lại đứng về phía họ để kéo dài sự
tồn tại.
Chiến thuật thứ hai của phe
chống ông Diệm đă được chúng tôi cảnh cáo
nhiều lần trên các diễn đàn Internet: Chiến
thuật của nhóm này là đưa ra những sự kiện
hay vấn đề vớ vẫn để cho những người thiếu
bản lănh "tức khí" nhảy ra tranh luận. Khi
nói vấn đề này chưa xong, chúng lại bày ra
chuyện khác, đưa "đối phương" vào "mê hồn
trận," kéo dài trận chiến ra vô tận. Có
những vấn để trả lời dứt khoát rồi, chúng
lôi ra lại!
Một thí dụ cụ thể là những
điểm chính nói về Phật Giáo theo Cộng Sản
trong cuốn
"Biến Động Miền Trung"
của Liên Thành đều đúng cả, chỉ có một vài
chi tiết sai, nên chúng cứ dựa vào mấy chi
tiết đó để "chọi
đá đường rầy xe lửa" liên tục,
không bao giờ ngừng nghỉ. Dĩ nhiên là chúng
không bao giờ dám sờ tới những điểm chính.
Nhưng càng chọi, Liên Thành bán sách càng
mạnh. Tôi nghe nói đă bán trên 50.000 cuốn
rồi!
Tài liệu chứng minh nhóm Phật
Giáo đấu tranh đă bị CIA rồi Cộng Sản biến
thành công cụ, xử dụng xong rồi loại bỏ,
được t́m thấy quá nhiều, cuốn “Biến
Động Miền Trung” của Liên Thành
chẳng nhằm nḥ ǵ.
Năm nay,
tạp chí Đất Mẹ
của ông Nguyễn Phi Thọ ở Houston, đă mời phe
chống ông Diệm và Thiên Chúa Giáo như Trần
Chung Ngọc, Nguyễn Mạnh Quang, Vơ Văn Sáu,
Lê Nguyên Long, Lê Xuân Nhuận, v,v., đến
Houston dự một buổi tranh luận về một số đề
tài mà các ông ấy nêu lên. Tạp chí Đất Mẹ
cam đoan sẽ đài thọ vé máy bay và nơi ăn
chốn ở đàng hoàng cho những người được mời,
nhưng không ai dám nhận lời. Ông Nguyễn Phi
Thọ kết luận:
Chuột cống sợ
bóng người,
Đười ươi thích
làm tṛ khỉ.
Lư do thứ tư: Có sự
tiếp tay của Đảng CSVN.
Nhóm chống ông Diệm c̣n được
nhà cầm quyền CSVN ở trong nước tiếp tay rất
đắc lực. Cho đến nay Đảng CSVN vẫn c̣n cay
cú về chuyện chế độ Ngô Đ́nh Diệm đă quét
sạch gần như toàn bộ hệ thống nằm vùng và
t́nh báo của họ. Chỉ từ tháng 7–1955 đến
tháng 2–1956, mật vụ của ông Diệm đă thanh
toán được 93.362 đảng viên và cán bộ nằm
vùng được để lại. Lê Duẩn phải bỏ chạy ra
Bắc. Hai tên trùm điệp báo và quân báo là
Mười Hương và Lê Câu bị tóm gọn, các cơ sở
từ Quảng Trị đến Cà Mau bị phá vỡ, v.v. Do
đó, các văn công Việt Cộng đă được lệnh viết
rất nhiều bài mô tả chế độc Ngô Đ́nh Diệm là
ác ôn, gia đ́nh trị. Nhóm Phật Giáo tiếp tay
cho họ dĩ nhiên được hoan nghêng và yểm trợ
tích cực.
Cuốn “Việt
Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi” của nhóm Đỗ
Mậu và cuốn “Giáo
Sĩ Thừa Sai và chính sách thuộc địa của Pháp
tại Việt Nam” của Cao Huy Thuần đă được
nhà cầm quyền CSVN cho in lại và phổ biến
rộng răi trong nước, một số được đưa ra hăi
ngoại. Mới đây, các cơ quan truyền thông hải
ngoại đă phát hiện: Bùi Hồng Quang, một
trong những người chủ trương
tạp chí Giao Điểm,
đă được Cục An Ninh Xă Hội thuộc Tổng Cục An
Ninh ở trong nước cho phép in tạp chí Giao
Điểm ở trong nước và cấp Giấy phép mang số
1020/A41(P4) ngày 20.12.2007 cho đưa ra nước
ngoài với mục đích được ghi rơ là
“tuyên truyền
vận động đường lối chính sách của Đảng và
Nhà nước ta”.
Các báo chí và websites ở
trong nước cũng đă và đang phổ biến nhiều
bài của nhóm chống ông Diệm ở trong nước
cũng như hải ngoại, chẳng hạn như các bài
sau đây: Bất Ngờ, Sinh Viên Huế 1963 - Hồi
Ức của Nguyễn Đắc Xuân, Mùa Phật Đản Đẫm Máu
63 của Vũ Ngự Chiêu, Cuộc Cách Mạng
01-11-1963 của Hoành Linh Đỗ Mậu, Ngựa Non
Háu Đá của Trần Đ́nh Hoàng, Nhân Dân Miền
Nam Hân Hoan Chào Mừng Cách Mạng 1/11/63 của
Chuyển Luân, Kenedy là Người Đằng Sau Cái
Chết Của Ngô Đ́nh Diệm của Nguyễn Văn, Phong
Trào Phật Giáo Miền Nam Năm 1963 của Lê Cung,
v.v.
Nh́n chung, chúng ta thấy
Đảng CSVN vẫn tiếp tục
dùng nhóm Phật Giáo quá khich làm công cụ
đánh phá như trước năm 1975.
TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ
Tôi c̣n nhớ cách đây mấy năm,
trong một buổi họp đầu tiên của “Ban Tổ Chức
Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm và
Các Chiến Sĩ Dân Quân Cán Chính Việt Nam
Cộng Ḥa” tại thành phố Westminster,
California, tôi có đến tham dự. Sau khi nghe
các đại diện phát biểu, nhất là ông Lê Châu
Lộc, tôi có tŕnh bày như sau:
Giai đoạn chống hay bênh ông
Diệm đă qua rồi. Bây giờ các tài liệu liên
quan đến cuộc chiến Việt Nam, nhất là dưới
chế độ Ngô Đ́nh Diệm, đă được giải mă và
công bố gần hết. Đọc các văn kiện này, chúng
ta sẽ thấy từ việc truất phế Bảo Đại, thành
lập một chính phủ mạnh để chống cộng, đến
việc làm suy yếu chính phủ Ngô Đ́nh Diệm để
lật đổ và đưa quân Mỹ vào miền Nam... đều
không gióng như những ǵ chúng ta đă tưởng
từ trước đến nay.
Vậy đă đến lúc không c̣n có
thể tiếp tục bôi bác hay huyền thoại hóa ông
Diệm nữa, mà
trả lại sự thật cho
lịch sử: Cái ǵ ông Diệm làm đúng, phải nói
là đúng, cái ǵ ông Diệm làm sai là nói sai.
Riêng đối với chiến dịch bôi
bác chế độ Đệ Nhất Cộng Hoà đă lan rộng
trong nhiều năm qua, chỉ cần công bố các tài
liệu đă được giải mă là nó sẽ tự tan biến
ngay.
Bản phúc tŕnh điều
tra của Phái Đoàn Liên Hiệp Quốc T́m Hiểu
Thực Tế (Report of the United
Nation Fact-Fiding Mission) là một tài liệu
quan trọng phải được dịch ra tiếng Việt và
phổ biến.
Trong pḥng họp lúc đó tôi
thấy có Giáo Sư Hà Như Chi và Bác Sĩ Hà Thúc
Như Hỹ là những người biết và chứng kiến rất
nhiều biến cố đă xẩy ra dưới thời của chính
phủ Ngô Đ́nh Diệm, đă đồng ư với chúng tôi,
nhưng đa số không quan tâm đến những ǵ
chúng tôi đă tŕnh bày, họ chỉ nghĩ đến tổ
chức lể truy điệu và đọc diễn văn.
THÍCH XÀI ĐỒ CỔ
Sau cuộc họp nói trên, tôi có
đến tham dự một cuộc hội thảo nói về biến cố
truất phế Bảo Đại năm 1955. Tôi thấy cả
thuyết tŕnh viên lẫn người tham dự đều
không nắm vững chuyện ǵ đă thật sự xẩy ra
lúc đó, không biết những tài liệu đă được
giải mă. Họ xài toàn đồ cổ.
1.- Có đến hai cuộc
truất phế Bảo Đại!
Nh́n vào các biến cố đă xẩy
ra năm 1955, chúng ta thấy có đến hai cuộc
truất phế Bảo Đại. Cuộc truất phế thứ nhất
do các đại diện đoàn thể và giáo phái họp
tại Pḥng Khánh Tiết của Dinh Độc Lập ngày
29.4.1956 thực hiện. Các tổ chức này đă công
bố quyết định:
“Tuyên bố truất phế Bảo Đại kể từ ngày
29.4.1955, ủy nhiệm chí sĩ Ngô Đ́nh Diệm
thành lập một chính phủ lâm thời quốc gia
Việt Nam kể từ ngày 29.4.1955”. Hội nghị
đă thành lập Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng
Quốc Gia và ra trước Ṭa Đô Chánh Sài G̣n hạ
h́nh Bảo Đại xuống và đọc nghị quyết của hội
nghị.
Cuộc truất phế thứ hai do
chính phủ Ngô Đ́nh Diệm thực hiện qua cuộc
trưng cầu dân ư ngày 23.10.1955. Tại sao lại
phải có thêm cuộc truất phế Bảo Đại lần thứ
hai này?
Tôi đă hỏi những người có
tham dự hội nghị truất phế Bảo Đại ngày
29.4.1955 như Giáo Sư Phạm Việt Tuyền, Giáo
Sư Lê Thành Trị, ông Cao Xuân Vỹ, ông Đỗ La
Lam, ông Nguyễn Hữu Khai, v.v., họ đều nói
rằng v́ Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng Quốc Gia
có khuynh hướng muốn nắm quyền lănh đạo quốc
gia nên ông Diệm phải tổ chức trưng cầu dân
ư. Nhưng khi tài liệu bí mật được giải mă,
chúng tôi lại khám phá ra một sự kiện mới.
Như mọi người đă biết, ông
Diệm đă về chấp chánh ngày 7 tháng 7 năm
1954 và ngày đó được gọi là ngày Song Thất.
Chỉ 44 ngày sau đó, tức
ngày 20.8.1954, Hội
Đồng Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ đă họp mật và đưa
ra Nghị Quyết số NSC 5429/3 gồm
một số điểm chính như sau: "Pháp
phải trao trả hoàn toàn độc lập (kể cả quyền
rút lui khỏi Liên Hiệp Pháp) cho Việt Nam và
ủng hộ một chính phủ bản xứ mạnh. Diệm phải
mở rộng căn bản chính phủ, bầu cử quốc hội,
soạn thảo hiến pháp và
truất phế Bảo
Đại một cách hợp pháp.”
Quốc Trưởng Bảo Đại, chính
phủ Ngô Đ́nh Diệm, các tổ chức chính trị và
giáo phái ở Việt Nam lúc đó chẳng ai hay
biết ǵ về nghị quyết này. Nhưng Ṭa Đại Sứ
Mỹ ở Sài G̣n có nhiệm vụ phải thi hành nghị
quyết đó là “truất
phế Bảo Đại một cách hợp pháp”
(legally derhrone Bao Dai). Các viên chức
Toà Đại Sứ đă lưu ư ông Diệm về chuyện này.
Ngày 3.5.1955, sau khi các đoàn thể và giáo
phái quyết định truất phế Bảo Đại, chính
Tướng Collins, Đại Sứ Hoa Kỳ tại Sài G̣n đă
đến gặp ông Diệm lúc 20 giờ và cho biết: “Bộ
Ngoại Giao Hoa Kỳ nói rằng nếu truất phế Bảo
Đại theo yêu cầu của Hội Đồng Nhân Dân Cách
Mạng Quốc Gia, t́nh h́nh sẽ rất nguy hiểm.”
Ông Ngô Đ́nh Nhu đă nghĩ ra
một giải pháp là triệu tập đại diện các hội
đồng hành tỉnh tại Dinh Độc Lập vào ngày
6.5.1955 để bàn về t́nh thế. Hội nghị đă đưa
ra nghị quyết trao toàn quyền cho Thủ Tướng
Ngô Đ́nh Diệm ổn định t́nh thế và triệu tập
Quốc Dân Đại Hội trong ṿng 6 tháng. Ngày
26.9.1955, Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm thông báo
cho Đại Sứ Reinhardt biết sẽ tổ chức trưng
cầu dân ư để truất phế Bảo Đại vào ngày
23.10.1955.
Những chuyện này, đa số những
người tranh luận về chuyện truất phế Bảo Đại
đều không hay biết ǵ cả!
2.- Việc thành
lập Đảng Cần Lao
Chuyện lập Đảng Cần Lao cũng
rắc rối không kém ǵ chuyện truất phế Bảo
Đại. Ngoài Nghị Quyết số NSC 5429/3 ngày
20.8.1954 của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Mỹ
là “Ủng
hộ một chính phủ bản xứ mạnh”
(a strong indigenous government), giữa Pháp
và Mỹ c̣n kư một Nghị Định Thư ngày
29.9.1954 “ủng
hộ ông Ngô Đ́nh Diệm để thành lập một chính
phủ mạnh, quốc gia và chống cộng.”
Thi hành hai văn kiện này, Bộ Ngoại Giao Hoa
Kỳ muốn chính phủ Ngô Đ́nh Diệm thành lập
tại miền Nam một chế độ độc đảng theo khuôn
mẫu của Trung Hoa Quốc Dân Đảng của Tưởng
Giới Thạch. Tướng Lansdale đă nói rất rơ :
“Đảng Cần Lao không
phải là ư kiến của nhà Ngô; “trước tiên nó
được đề xướng bởi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ” để
loại bỏ cộng sản ra khỏi đất nước.”
(The CLP was not their idea;
it "was originally promoted by the U.S.
State Department" to rid the country of
communists).
[United States-Vietnam
Relations, 1945 – 1967, Book 11, tr. 1 –
12.]
Việc h́nh thành một chế độ
độc đảng tại miền Nam đă gây ra cuộc tranh
luận giữa Tướng Lansdale và Bộ Ngoại Giao.
Tướng Lansdale đă về Washington để tŕnh bày,
nhưng Bộ Ngoại Giao nói rằng chính sách đă
được quyết định, cứ phải thi hành như thế.
Muốn biết cuộc tranh luận này như thế nào,
xin đọc cuốn “In
the Midst of War” của Tướng Edward G.
Lansdale, trong phạm vi một bài báo, chúng
tôi không thể tŕnh bày được.
Tuy nhiên, khi muốn lật đổ
chế độ Ngô Đ́nh Diệm để đổ quân vào, Hoa Kỳ
lại đổi giọng, đ̣i thực thi dân chủ để được
ḷng dân và thắng Cộng sản! Đai sứ Elbridge
Durbrow đă mở cuộc tấn công mạnh vào Đảng
Cần Lao và muốn đảng này phải giải tán.
Trên đây là hai vấn đề đă
được tranh luận trong suốt 48 năm qua, nhưng
đó là hai cuộc tranh luận giữa những người
điếc theo kiểu “ông nói gà bà nói vịt”,
chẳng ai muốn t́m hiểu sự thật lịch sử đă
được diễn biến như thế nào.
SỰ THẬT SẼ GIẢI THOÁT CHÚNG TA.
Cho đến nay, cả phe chống lẫn
phe bênh ông Diệm đều rất sợ những SỰ THẬT
LỊCH SỬ được công bố v́ nó thường khác với
những suy nghĩ và những sự kiện họ đă từng
đưa ra. Sự thật c̣n có thể xoá bỏ những hận
thù mà họ đă cố gắng tạo ra để che đậy những
mặc cảm tội lỗi.
Những người bênh và những
người chống chế độ Ngô Đ́nh Diệm cần biết
rằng không phải chỉ những suy nghĩ và những
tư tưởng của họ đă lỗi thời, mà đa số sách
của các sử gia, học giả và nhà chính trị đă
viết ra trước khi các tài liệu bí mật được
giải mă, cũng đang bị lịch sử bỏ lại đàng
sau. Các thế hệ tới sẽ không dựa vào các sự
kiện và các quan điểm mà họ đă đưa ra nữa,
mà dựa vào những sự thật được khám phá ra.
Nhờ những kinh nghiệm lịch sử này, chúng ta
có thể nh́n các biến cố đă xẩy ra, đang xẩy
ra và sẽ xẩy ra một cách thông suốt hơn.
Rất khó nói về “SỰ THẬT” với
những người đang ôm chặt những thành kiến
trong 48 năm qua. Họ chỉ muốn ôm nó xuống
thuyền đài. Nhưng Thánh Kinh nói: “Veritas
liberabit vos” (Sự thật sẽ
giải thoát các người) (John 8:32).
Ngày 18.10.2011
Lữ Giang
|
|
"Date: Sat,
22 Oct 2011 16:52:42 -0700
From: gopgionews@yahoo.com:
"Thưa quư vị, thật
là... bất công !
Sao
không thấy
quư đấng Cần Lao nói đến các vụ thủ tiêu ông
Nguyễn Bảo Toàn, Tạ Chí Diệp, Hồ Hán Sơn v.v…?
Cái chết của Đại tá Quyền là một chuyện "bất đắc
dĩ". Hồ Tấn Quyền, Tư lệnh HQ, là một trụ cột
của chế độ. Bộ Tư Lịnh HQ đóng ở Bến Bạch Đằng
có cả hạm đội túc trực ứng chiến thường xuyên.
Không diệt được HTQ th́ đảo chánh khó thành công.
Quân Cách mạng v́ đại nghĩa dân tộc, phải lật đổ
bạo quyền Ngô Đ́nh Diệm. Chính chế độ tàn ác phi
nhân đó đă gây biết bao nhiêu thống khổ cho nhân
dân miền Nam sốt 9 năm máu lửa. Chính v́ thế mà
cả nhà họ Ngô phải chết thảm. Mà mồ của Ngô Đ́nh
Khả cũng bị sét đánh. Làm ác th́ gặp ác, lưới
trời khó thoát ! Đó là lẽ công bằng.
Tôi xin hỏi quư vị : Ông Diệm là Tổng
thống, nếu quư ông Nguyễn Bảo Toàn, Tạ Chí Diệp,
Hồ Hán Sơn... có tội, sao
ông ta không bắt đem ra toà xử, mà lại sai mật
vụ Cần Lao bắt thủ tiêu ? Thử hỏi có dă man
hay không ? Có khốn nạn hay không ? Có chó má
hay không ? Hỏi trên thế giới này có mấy chế độ
da4 man dùng mật vụ để thủ tiêu các công dân ?!
Và hăy xem tội ác của nhà Ngô dưới đây,
chính bản thân chúng tôi là một nhân chứng sống
:
Một điển h́nh tàn ác của nhà Ngô
Ngày 5-10-1963, chiếc Hải vận hạm Hàn Giang
HQ-401 do Hạm trưởng HQ Đại úy Nguyễn Văn Hớn và
Hạm phó HQ Trung uư Lê Thành Uyển chỉ huy, rời
hải cảng Sàig̣n lên đường ra Côn Sơn, trên tàu
có chở theo 216 tù nhân chánh trị trong vụ đảo
chánh hụt 11-11-1960. Về phía Quân đội chúng tôi
nhận diện có một số chiến sĩ Dù như : Th/tá Phan
Trọng Chinh, Tr/úy Nguyễn Vũ Từ Thức, Tr/úy
Nguyễn Bá Mạnh Hùng, Đ/úy Nguyễn Văn Thừa, Đ/úy
Nguyễn Thành Chẩn… C̣n phía dân sự có cụ Phan
Khắc Sửu, Bác sĩ Phan Quang Đán, ông Vũ Hồng
Khanh, ông Bùi Lượng, ông Phan Bá Cầm, Giáo sư
Trần Tương, Vơ sư Phạm Lợi…
Vào khoảng nửa đêm bỗng có một chiếc máy
bay lạ xuất hiện bay ṿng trên đầu chiến hạm và
chiếu đèn pha xuống tàu. Hạm trưởng bèn ra lệnh
báo động pḥng không. Nhưng máy bay lạ chỉ bay
ṿng có 2 lần rồi bay luôn.
Sau ngày 1-11-1963 có một số anh em Quân
đội trong vụ 11-11-1960 chạy qua Nam Vang, đứng
đầu là đại tá Nguyễn Chánh Thi, trong đó có đại
úy Phi công Huỳnh Minh Đuờng trở về Sàig̣n. Đại
úy phi công Huỳnh Minh Đường mới tiết lộ cho
biết, ngày 5-10-1963, Phủ Tổng Thống chỉ thị cho
cấp trên của ông, trao cho ông một bức mật thư
bảo trao cho tôi, dặn khi nào máy bay cất cánh
hăy mở ra đọc.
Khi bay lên xong, ông mở ra th́ đó là lịnh phải
ném bom chiếc tàu HO 401 đang trên đường ra Phú
Quốc. Thi hành xong sẽ được thưởng MỘT TRIỆU
đồng và thăng một cấp. Nhưng khi ông bay ṿng
trên đầu chiến hạm thấy chở toàn tù.. anh biết
ngay đó là các anh em Nhảy Dù và các nhà chnáh
trị vừa bị kêu án. Nên ông quyết định không ném
bom, trở về th́ chết nên ông bay thẳng qua Nam
Vang xin tị nạn.
Sau 1975, Đại uư Huỳnh Minh Đuờng (đúng ra là
Huỳnh Ngọc Đường) định cư tại thành phố Seattle
cùng với vợ và 2 con. Ông mất vào khoảng năm
2001.
Giáo sư Trần Tương thuật lại
vụ này trong sách Biến cố 11-11-1960 của ông. Có
điều ông ghi nhầm, thay v́ HQ 401 ông ghi là HQ
403.
Qua
chuyện này chúng ta càng thấy rơ bộ mặt đạo đức
giả đáng ghê tởm của bè lũ Cần Lao nhà Ngô, thật
vô cùng tàn ác dă man c̣n hơn cả loài súc vật. Đă
bỏ tù các chiến sĩ Dù và các nhà chánh trị đối
lập, đày ra Côn Đảo… nhưng vẫn chưa thoả ḷng,
c̣n cho phi công thả bom đánh ch́m tàu Hải Quân
Việt Nam, giết các tù chánh trị và giết luôn cả
thủy thủ đoàn HO 401, trong đó cả chính tôi (Vơ
Văn Sáu) lúc đó đang phục vụ trên HQ 401 dưới
quyền của Hạm trưởng Nguyễn Văn Hớn (ông Hớn
hiện ở Oregon).
Có lẽ nhà Ngô định đổ tội cho
“phi cơ lạ” đă đánh ch́m tàu HQ 401. Phi cơ lạ
đó có thể là của Cam Bốt hay Cộng sản, và ai nữa
? Không quân Mỹ chăng ? Với chủ đích ǵ ?
//
Thực ra cái tính thiếu lương thiện của kẻ cầm bút như Lữ Giang
th́ những ai có suy nghĩ, có ít nhiều kiến thức về lịch sử, nhất
là những chứng nhân đă từng nếm mùi chế độ độc tài gia đ́nh trị
lẫn tôn giáo trị dưới thời tổng thống "anh minh", "chí sĩ", "anh
hùng Ngô Đ́nh Diệm" th́ hầu hết trong họ đều nhận ra ngay "ĐỊNH
MỆNH DỐI TRÁ" ở ông Tú Gàn = Nguyễn Cần = Lữ Giang này.
Ngay chủ đề bài viết của ông, ông mệnh danh là "Cuộc chiến với
SỰ THẬT". Hai chữ "SỰ THẬT" này? Khi đọc vào nội dung, người ta
nhận ra ngay cái tính thiếu lương thiện ở ông! Nghĩa là, người
ta thấy rất rơ thái độ ra vẻ "cầm cân nẩy mực", nhưng thật là
bất chính ở ông khi ông cho những ai viết về những sự thật dưới
triều Ngô Đ́nh Diệm (mà Lữ Giang cho là "bên chống") là không đúng
(chỉ có ông Lữ Giang mới đúng?).
Ông Lữ Giang xào tới xào lui về hai chữ "bênh", "chống"
mà tôi đă viết bày tỏ quan điểm trong phần trên là: ""Chống"
hay "bênh" về chế độ Ngô Đ́nh Diệm là không đích xác phù hợp
trên những quan kiến của mọi tầng lớp về lĩnh vực lịch sử vào
gian đoạn hiện nay và sau này cho giai đoạn đó." Trong những nỗ
lực ghi lại những diễn biến lịch sử, khi nó xảy như thế nào th́
phải lập lại như thế đó chứ "bênh", "chống" cái ǵ? Tuy nhiên,
ai mà không thấy được, giữa hai điều "bênh", "chống" khi Lữ
Giang đặt định th́ vị trí ông đang đứng ở đâu lúc ông đưa ra hai điều
"bênh", "chống" đó? Ông Lữ Giang đang ra vẻ là kẻ "cầm cân nẩy
mực" nhưng ông là người đang giậm thật mạnh vào vị trí, gọi là "bênh"
phải không? À được! Muốn "bênh" th́ là quyền của Lữ Giang. Nhưng
phải "bênh" làm sao cho có lư! Cải, bào, gọt, giũa làm sao cho
được bằng vô số những h́nh ảnh phản dân chủ, độc tài, tàn bạo
v.v... mà anh em Ngô Đ́nh Diệm khi cầm quyền đă gây ra vào giữa
thế kỷ trước hỡ ông Lữ Giang?
Đem lung tung những luận điệu nào là "tài liệu mật", mà ông cho
là "những bí ẩn" (...) để hù? Cuối bài ông dẫn Kinh Thánh: "“Veritas
liberabit vos” (Sự
thật sẽ giải thoát các người) (John 8:32)." bộ
hấp dẫn lắm sao? Xin hỏi ông Lữ Giang về những "sự thật sẽ giải
thoát các ngươi" khi Kinh Thánh dạy:
1) Những chuộc chiến tranh "Thập Tự Quân" do Vatican phát động,
gây nên những thảm họa khủng khiếp cho nhân loại là "sự thật"
hay giả?
2) Những ṭa h́nh án xử dị giáo cũng Vatican đặt định, do mấy ông
Giáo sĩ ngồi làm "phán quan" treo cổ, mổ bụng, chất củi thiêu
sống v.v...sinh linh là "sự thật" hay giả"?
3) Khi không c̣n có thể che đậy, bưng bít, giấu giếm được nữa về
những hành vi tàn bạo của ḿnh, th́ Vatican dọn thân, rửa tay tạ
lỗi với nhân loại là "sự thật" hay giả"?
4) Những Giáo sĩ xúi giục Thực dân xâm lăng Việt Nam; những con
chiên bản địa tiếp tay cho giặc, sẵn sàng đăng lính dưới lá cờ
của giặc, trong đó gia đ́nh ông Ngô Đ́nh Diệm khi những bước
chân đầu tiên Pháp vào chiếm quê hương là những "sự thật" hay
giả?
5) Anh em ông Ngô Đ́nh Diệm làm lễ dâng nước Việt Nam cho một
người đàn bà Do Thái là "sự thật" hay giả?
6) Cấu trúc bên trong của chế độ Ngô Đ́nh Diệm là một cơ chế độc
tài GIA Đ̀NH TRỊ và TÔN GIÁO TRỊ là "sự thật" hay giả?
7) Chế độ Ngô Đ́nh Diệm bắt dân nghèo đi Dinh Điền ( mà sau năm
1975 CSVN làm cái đó rồi gọi là "Kinh tế mới"), phát cuốc xẻng,
cơm gạo rồi dụ khi "cải đạo" theo "Công giáo" là "sự thật" hay
giả? - Sau khi chế độ sụp đổ? Đa phần trong họ là liệng những ǵ
đă bị ép buộc để quay về với giềng mối tổ tông chứ không thể
mang tâm cảnh làm "tôi tớ hèn mọn" măi được.
8) Nhẫn tâm muốn tiêu diệt hết những tôn giáo của dân tộc như
Phật Giáo, Cao Đài, Ḥa Hảo là "sự thật" hay giả?
9) Độc tài đảng trị (chỉ có Đảng Cần Lao!), cho nên đă truy diệt
và t́m cách cho thuộc hạ thủ tiêu những chính khách của các đảng
phái Quốc Gia (thực ra lúc đó không có đảng nào dám công khai
bày tỏ bản lĩnh đối lập!) là "sự thật" hay giả?
10) Ra lệnh Thiết Quân Luật (để lôi quân đội VNCH vào trách
nhiệm) nhằm tấn công "nước lũ" vào chùa chiền, hốt hết những
chức sắc cao cấp của Phật giáo ném vô tù trên toàn cơi Nam Việt
Nam đêm 20.8.1963 là "sự thật" hay giả?
11) Giữa chốn thị thành của cựu Kinh đô Huế mà đàn áp thô bạo
gây tử vong tuổi trẻ (nếu không, ngày nay, thọ mệnh của họ đều đă
trên 60) đến độ hăi hùng là "sự thật" hay giả?
12) Quân Dân VNCH đă không thể chịu đựng hơn được nữa về một cơ
cấu độc tài gia đ́nh trị lẫn tôn giáo trị, cho nên họ đă quyết
tâm thực hiện cho được cuộc Cách Mạng để đảo chánh chế độ là "sự
thật" hay giả?
13) Viên đạn ghim vào người nữ sinh Quách Thị Trang trước chợ
Bến Thành sáng ngày 25.8.1963 là "sự thật" hay giả?
14) Sau khi chế độ đă thực sự sụp đổ, Chính quyền VNCH đă lập
tức thành lập một "ỦY BAN TỐ CÁO TỘI ÁC" của nhà Ngô là "sự thật"
hay giả?
15) Những thuộc hạ trung thành, những tay chân trực tiếp nhận
những mệnh lệnh của anh em ông Ngô Đ́nh Diệm để tập nă, bắt cóc,
tra tấn và thủ tiêu những chính khách, những viên chức lẫn các
dân sự ... Các tay chân đă nhận lệnh như vậy đều bị Chính phủ
câu lưu vào nhà giam là "sự thật" hay giả?
16) Chính phủ VNCH đă truy tố những can phạm ra trước Ṭa Án
Quân Sự để trả lời về những hành vi tội ác mà họ đă trực tiếp
nhúng tay; có đến mấy mươi nạn nhân may mắn c̣n sống sót đă ra
trước vành móng ngựa làm nhân chứng là những "sự thật" hay giả?
17) Ông Ngô Đ́nh Cẩn (em của tổng thống Ngô Đ́nh Diệm) bị bắt
đưa ra ṭa, sau khi Chánh Án và Bồi Thẩm Đoàn thẩm vấn, nghị án
rồi tuyên bố tội tử h́nh là "sự thật" hay giả?
18) Hàng vạn người dân Thủ đô đă kéo nhau túa ra đường, căng
biểu ngữ: "HOAN NGHINH CÁCH MẠNG THÀNH CÔNG"; đ̣i "TRỪNG TRỊ NGÔ Đ̀NH
DIỆM"; Học sinh Sinh viên đă ôm chầm những quân nhân cầm súng đảo
chánh, họ choàng những ṿng hoa lên cổ những quân nhân đó là "sự
thật" hay giả?
Chỉ nêu đôi nét đại cương như trên. Bằng nếu chi li th́ không
sao kể hết.
Thưa ông Lữ Giang,
Ông viết thế này:
"Những
thành phần chống ông Diệm đă h́nh thành được một nhóm chủ đạo
luân phiên gây chiến như Trần Chung Ngọc, Cao Huy Thuần, Nguyễn
Đắc Xuân, Lê Cung, Vũ Ngự Chiêu, Hoàng Văn Giàu (Hoàng Nguyên
Nhuận), Nguyễn Mạnh Quang, Charlie Nguyễn (đă chết), Bùi Kha,
v.v. C̣n các thành phần trợ chiến như Nguyễn Hữu Ba, Trần Quang
Diệu, Bảo Quốc Kiếm, Vơ Văn Sáu, Lê Nguyên Long, Lê Xuân Nhuận...
nhiều vô số kể."
Tôi phải
hiểu ra được về những vó ngựa, những lưỡi gươm, những ṭa h́nh
án xử dị giáo với những hành tung mà người ta đă tung hoành trên
khắp nhiều vùng địa dư của trái đất một thời th́? Những cái tên
mà ông đă liệt kê ra như trên? Nếu là giai đoạn ở thời Trung Cổ
đó th́ bảy kiếp ông bà tổ tiên sư họ cũng chưa dám viết một chữ,
hay dại khờ để nói một lời ǵ đụng đến Thiên Chúa giáo La mă, mà
Thủ phủ là Vatican.
Đến như thời đại đă là văn minh lắm rồi (so với thời Trung Cổ)
như vào những năm thập niên 1950 mà quyền tự do về văn học lịch
sử c̣n bị cấm đoán dưới thời Ngô Đ́nh Diệm là điều rơ ràng, là
SỰ THẬT.
Xin mời ông Lữ Giang tạm để đâu đó những "hồ sơ mật"! Cùng mọi
người đọc lại những ḍng sau đây của học giả Nguyễn Hiến Lê (nhà ông ở đường
Kỳ Đồng, Q3, Sài g̣n) đă trao lại cho mọi thời đại qua "Hồi Kư"
của ông:
"... Trong chương tŕnh mở mang
kiến thức của thanh niên. Từ mấy năm trước tôi đă mua được vài
bộ Histoire Universell của
Wells, Histoire de I'humanité
của H.Van Loon... đọc rất hấp dẫn, tôi tính sẽ dịch hoặc tóm tắt. Đầu
niên khóa 1954-1955, trong chương tŕnh Trung học có thêm môn
Lịch sử thế giới (1)
dạy trong 4 năm. Ông Thiên Giang lúc đó dạy sử các lớp trung học.
Tôi bàn với ông soạn chung bộ sử thế giới càng sớm càng tốt cho
học sinh có sách học, khỏi phải chép "cua" (cours). Ông đồng ư
và chúng tôi phân công: tôi viết cuốn đầu và cuốn cuối, ông viết
hai cuốn giữa. Chúng tôi bỏ hết công việc khác, viết trong một
thời gian mới xong, tôi bỏ vốn ra xuất bản, năm 1955 in xong
trước kỳ tựu trường tháng chín.
Một chuyện đáng ghi là v́ bộ đó mà
năm 1956 chúng tôi bị một độc giả mạt sát là đầu óc đầy "rác
rưởi" chỉ v́ chúng tôi có nhắc qua đến thuyết của Darwin về
nguồn gốc loài người (sao
mà giống ngày nay trong một vài trường hợp quá vậy!? - TQD).
Chẳng cần nói ai cũng biết độc giả đó là tín đồ nào.
Sau một linh mục ở
Trung yêu cầu Bộ Giáo dục cấm bán và tịch thu hết bộ sử đó v́
trong cuốn II về thời Trung cổ, chúng tôi có nói đến sự bê bối
của một vài Giáo hoàng. Bộ phái một viên bí thư có bằng cấp cử
nhân lại tiếp xúc với tôi. Ông này nhă nhặn, khen tôi viết sử có
nhiệt tâm cho nên đọc hấp dẫn như đọc bộ sử Pháp của Michelet;
rồi nhận rằng sách tôi được Bộ Thông tin cho phép in, lại nạp
bản rồi th́ không có lí do ǵ tịch thu, cấm bán được, chỉ có thể
ra thông cáo cho các trường học đừng dùng thôi, cho nên ông ta
chỉ yêu cầu tôi bôi đen vài hàng trên 2 bản để ông ta đem về nộp
Bộ, Bộ sẽ trả lời nhân vật công giáo nào đó, c̣n bán th́ cứ bán,
không ngại ǵ cả. Tôi không muốn gây chuyện, chiều ḷng ông ta.
Hồi đó bộ
Lịch sử thế giới của chúng tôi
chỉ c̣n một số ít. Tôi hỏi các nhà phát hành, được biết có lệnh
cấm các trường học ngoài Trung dùng nó, ở trong Nam th́ không.
Chỉ ít tháng sau bộ đó bán hết tôi không tái bản. Măi đến sau
khi chính quyền họ Ngô bị lật đổ, nhà Khai Trí mới xin phép tôi để
in lại.
Hơn một chục năm
sau một giáo sư ở Huế vô thăm tôi, hỏi: "Tại sao hồi đó ông
không làm đơn tŕnh bày rằng ông đă dùng sách nào để viết về các
Giáo hoàng thời Trung cổ đó rồi xin cho bộ sử của ông được dùng
trong các trường". Tôi đáp: "Tôi xin làm ǵ? Không khi nào tôi
làm công việc đó"." (Hồi Kư Nguyễn
Hiến Lê trang 354, 355, NXB Văn học, 1993). (2)
Ông Lữ Giang dẫn Tổng Thống Johnson ǵ đó chửi
rủa các tướng lănh VNCH đảo chánh ông Diệm là "“bọn
ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa” (cụm
từ của Tổng Thống Johnson)" th́ có
khác chi đâu thân phận của tổng thống Ngô Đ́nh Diệm cũng Tổng
Thống Mỹ lăng nhục rằng: "hắn chỉ là một cậu nhóc mà chúng ta có được ở đó"? Ông
Lữ Giang đă từng đe dọa mang nghĩa ẩn ư là nếu muốn th́ ông "bươi
ra cho mà ngửi" th́ nay ông vẫn làm điều đó chứ ai?
Ông Lữ Giang viết:
“Đảng Cần Lao không phải là ư
kiến của nhà Ngô; “trước tiên nó được đề xướng bởi Bộ Ngoại Giao
Hoa Kỳ” để loại bỏ cộng sản ra khỏi đất nước.”
Câu trên?
Nó chỉ là mưu chước trong đầu của Lữ Giang nhằm âm mưu rứt Đảng
Cần Lao ra khỏi nền tảng căn bản là liên quan đến "Công giáo"
chứ có chi lạ?
Không phải vô cớ mà người ta đă phải bỏ ra cả "triệu" bạc để mua đứt
Bút Kư "Đảng Cần Lao" của Chu Bằng Lĩnh! Và đe dọa thủ tiêu tác
giả, nếu không đáp ứng yêu sách tối tăm như vậy ở họ?
Mặt khác, nếu ông Lữ Giang muốn ném Đảng Cần Lao sang cho người
Mỹ, th́, về khía cạnh nào đó, cũng có một phần hữu lư sơ sơ,
rằng:
"Như tất cả mọi người chúng ta đều
biết: không ai có thể chối căi được cái thế tựa của anh em ông
Diệm: cái thế Công giáo Việt Nam và Công giáo Quốc tế: Ṭa Thánh
La Mă.
Mọi sử gia đều không thể phủ nhận:
Nếu không có thế lực Công giáo La Mă và thế lực Công giáo Mỹ (mà
tiêu biểu lúc đó là Đức Hồng Y Spellman) th́ ông Ngô Đ́nh Diệm
dù có tài ba cách mấy, dù có đạo đức cách mấy cũng không thể
chen chân lọt với đám chính khách Việt Nam thân Pháp để tới gần được
Cựu Hoàng Bảo Đại chớ đừng nói tới chuyện được ông Bảo Đại cử về
làm Thủ Tướng Chính phủ nữa" (3).
Nhưng mà, sự "Hoài Thai Và Nở Nhụy Khai Hoa" để dẫn tới sự h́nh
thành ra Đảng Cần Lao th́ không có gọn lỏn như Lữ Giang đă "công
bố" "tài liệu mật". Chúng ta thử nghe cụ Chu Bằng Lĩnh kể:
"Muốn quán triệt được các yếu tố
lịch sử và nguyên nhân chính trị đă dẫn đưa từ sự hoài thai đến
sự cấu kết thành Đảng Cần Lao, chúng ta cần phải đi ngược lại
cuộc tranh đấu của Dân Tộc, ít ra từ một vài thời kỳ, thời kỳ
1954 ở Bắc Việt.
Ư niệm Cần Lao Nhân Vị bắt nguồn
từ một lư thuyết do một số linh mục Công giáo đề xướng và phát
triển nên đă h́nh thành nhờ ở một số cán bộ ṇng cốt của Công
giáo Việt Nam.
(...)
Do đó, muốn t́m hiểu cho rơ rệt
nguyên thể đến bản chất của Đảng Cần Lao, chúng ta cần lần ra
cho được những sợi giây nguyên nhân khởi điểm để rồi đi tới một
số yếu tố lịch sử thích ứng là hậu trường chính trị tại miền Nam
Việt Nam vào những năm 1955-1956.
Những sợi giây "rắc rối tơ ṿ" đó
có thể nằm trong 4 đầu mối sau đây:
1. Phát Diệm của Giám mục Lê Hữu
Từ vào khoảng 1946-49: ư chí chống Cộng của giáo dân Việt Nam.
2. Ba Lê của nhóm Ngô Đ́nh Nhu vào
các năm 1952-54: đi t́m một lư thuyết để thành lập một đảng
chính trị Việt Nam.
3. Đà Lạt của các tu sĩ Công giáo
chủ trương thuyết Cần Lao Nhân Vị trong số linh hồn là linh mục
Bữu Dưỡng.
4. Sài g̣n của Ngô Đ́nh Diệm vào
các năm 1955-56." (4)
Dù muốn dù không trong việc cố né để tách biệt Đảng Cần Lao ra
khỏi "Công giáo" là việc làm vô ích. Nhân sự của Đảng Cần Lao
th́ anh em Ngô tổng thống đặt nặng vấn đề kết nạp đảng viên như
thế nào? Cũng vẫn ông Chu Bằng Lĩnh, khi anh em cụ Ngô thảo luận:
"- Anh Thượng (lời ông Nhu kêu ông
Diệm) nhắm coi c̣n ai hoạt động đắc lực được để phát triển đảng
của ta không?
Diệm suy nghĩ giây lát, đoạn ngồi
lại ghế salon. Thái độ của Diệm rất b́nh thường, có khi đột
nhiên bỏ cuộc thảo luận ra đi, có khi ngồi nói hoài về một chi
tiết:
- Tui muốn chú đưa mấy ông thầy
già vô (đây là "mấy ông thầy" tu "Công giáo" chứ không phải PG đâu
há! - TQD), Diệm vừa nói vừa nh́n Nhu hỏi ư kiến. Già Vinh,
Già Tuyến, già Hinh và già Quư là những cán bộ tốt, có tinh thần
mến Chúa lắm.
Nhu gật đầu. Sự thật th́ Nhu tán
thành để cho Diệm vui ḷng vậy thôi, c̣n Nhu cũng hiểu với tư
cách của mấy ông thầy già vừa ở nhà Ḍng ra, nếu chiều chuộng và
hầu hạ Cụ th́ đắc lực, nhưng nếu làm Ủy Viên Trung Ương đảng
chính trị nhằm vào giới trí thức miên Nam th́ hỏng bét. Nhưng
Nhu không dám căi lời Diệm."
(...)
Ra tới cửa pḥng, Diệm đứng lại
dặn Nhu thêm:
- Chú phải đưa các cha vô cho đông
v́ công việc này là ư của các cha, nếu không có các cha đứng ra
tổ chức th́ không đi tới mô hết! Tui sẽ biểu bác sĩ Tín tiếp tay
cho chú".
Nhu dạ dạ, rồi tiễn Diệm ra ngoài
hành lang đoạn quay trở vào ngồi xuống ghế. Thiệp vẫn chắp tay đứng
sau chiếc đôn. Ông Diệm lúc ra khỏi pḥng cũng quên mất có Thiệp đang đứng
hầu ở trong góc tối.
Nhu bảo Thiệp:
- Anh để bản cương lĩnh đó cho tui
c̣n sửa chữa lại. Rồi sớm mơi tới đây tui dặn biểu công việc.
Thiệp chắp tay xá ông Nhu, rồi cúi
gập người xuống, đoạn bước khe khẽ ra khỏi pḥng." (5)
Đâu khoảng hai tuần qua, tôi đă trích đoạn khi ông Nhu giao cho
Nguyễn Phương Thiệp soạn thảo cương lĩnh cho đảng Cần Lao. Nhưng
rồi ông Thiệp đă "khuân" toàn bộ "phần đầu" (nói về lư thuyết)
của Đảng B́nh Sản Duy Dân mà không chịu "xào nấu" lại. Hôm nay
th́ ông Lữ Giang nêu rằng nó "được
đề xướng bởi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ” để loại bỏ cộng sản ra khỏi
đất nước.” . Vậy,
xin hỏi ông Lữ Giang: "Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ" có chuẩn bị trước
cái tên Đảng Cần Lao rồi chỉ thị cho tổng thống Ngô Đ́nh Diệm
thi hành? "Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ" có mớm ư là chỉ lập ra Đảng Cần
Lao mà thôi? Cái nghiêm trọng nhất là: Lập nên một đảng chính
trị Cần Lao "để loại bỏ cộng sản ra khỏi nước" như "Bộ Ngoại
Giao Hoa Kỳ đề xướng" th́ sao lại tiêu diệt luôn các đảng phái
Quốc Gia đối lập khác? Lên kế hoạch (như Giám mục Thục đă cương
quyết!) là tiêu diệt luôn các tôn giáo dân tộc khác để rồi giờ đây
Lữ Giang tố cáo họ là “rửa
mặt” và “chạy tội”!" ???
Trần Quang Diệu
Chú thích:
(1) Những
năm tháng thăng trầm theo vận nước, Bộ Lịch Sử Thế Giới gần như
tuyệt bản. Đến năm 1999, Nhà Xuất Bản Văn Hóa ở Sài g̣n đă xin
phép gia đ́nh của cụ Nguyễn Hiến Lê để in lại. Tôi hiện có bộ đó.
Những loại sách mang ít nhiều "không tốt", gọi là "chống Công
giáo" này, luôn luôn bị số phận người ta bỏ tiền ra gom hết rồi
thủ tiêu.
(2) Học
giả Nguyễn Hiến Lê: 1912-1984. Giáo sư Thiên Giang Trần Kim Bảng
1911-1985.
(3) Chu
Bằng Lĩnh, Đảng Cần Lao, Mẹ Việt Nam, 1993, trang 222.
(4) Chu
Bằng Lĩnh, sđd, tr 01, 02.
(5) Chu Bằng Lĩnh, sđd, tr 108,109.
|
|
NÓI VỚI ÔNG LỮ GIANG
(về điều mà ông viết là "Cuộc chiến với SỰ THẬT"?)
"Hôm nay ngày Chủ Nhật", sáng ra, pha xong tách
cà phê, mở email t́m bài "Cuộc chiến với SỰ THẬT" của Lữ Giang,
đọc (v́ đă thấy ngày hôm qua nhưng không có th́ giờ). Đoạn, bê
tách cà phê c̣n đang uống dang dở bước ra ngoài, đốt điếu thuốc
lá. Suy nghĩ... và nhớ ngay đến bản chất trong những thủ đoạn
của ông Lữ Giang mà trước đây tác giả Vũ Liên Hoa đă tố giác qua
đề tài: "NHỮNG GIỜ PHÚT ĐỊNH MỆNH DỐI TRÁ CỦA TÚ GÀN NGUYỄN CẦN"
(...). Cho nên, nhất định sẽ phải viết phát biểu về ông Lữ Giang
vào trường hợp này.
Trở vô với computer, th́ lại đọc được bài của ông
"Góp Gió", thành ra, viết vài ḍng để trích thuật vụ anh em ông
Ngô Đ́nh Diệm, Ngô Đ́nh Nhu ra lệnh cho Đại Úy Không Quân VNCH
Huỳnh Minh Đường lái chiến đấu cơ giội bom nhằm đánh ch́m chiến
hạm của Hải Quân VNCH đang trên hành tŕnh chở chính trị phạm đày đi
Côn Đảo như sau: "Đọc qua bài viết với những lời, tôi nghĩ là "tường thuật" (hiểu rơ một cách tận tường, và rồi thuật lại) của ông "Góp Gió" về vụ Đại úy Không Quân Huỳnh Minh Đường mà tôi đă gặp rất nhiều chỗ....!/.
Sẵn đang ḍ từng trang của sách "CHÍN NĂM MÁU LỬA DƯỚI CHẾ ĐỘ
GIA Đ̀NH TRỊ NGÔ Đ̀NH DIỆM" (để
đối chiếu với một vài chỗ khác) . Tôi xin trích ra về vụ đó,
nguyên văn như sau:
"TỘI ÁC CỦA NHU TRONG VỤ ĐẠI ÚY HUỲNH MINH ĐƯỜNG
"Về vụ Đại Úy Huỳnh minh Đường xin tỵ nạn bên Cam Bốt có một
vài điểm như sau:
"1) Đại Úy Huỳnh minh Đường nhận công tác 5.10.63, của Diệm,
Nhu đi ném bom xuống chiếc tàu chở những chính trị phạm ra
Côn Đảo. Một nguồn tin đáng tin cậy từ Cam Bốt cho biết: là
khi Đại Úy Huỳnh minh Đường, nhận lệnh cho phi cơ cất cánh,
cấp trên có trao cho Đại Úy một phong thư, và dặn khi nào
phi cơ cất cánh rồi, mới mở thư xem.
"Sau khi cất cánh, Đại Úy Huỳnh minh Đường mở phong thư ra,
th́ thấy rơ là lệnh phải đi giội bom xuống tàu, mà tàu ấy
treo cờ Việt Nam. Đại ư trong thư nói là tàu ấy chở những
chính trị phạm ra Côn Đảo. Nếu làm xong công tác này, th́ sẽ được
thăng Thiếu tá và được lănh một triệu đồng.
"2) V́ không thể làm được việc thất đức, với ḷng mến dân
yêu nước. Với tinh thần một Sĩ quan Quốc Gia diệt Cộng, Đại Úy
không thể theo lệnh đó, lái thẳng phi cơ sang Cam Bốt tỵ nạn.
"Coi đó, sự thâm ác của Diệm, Nhu đă lên cao đến bậc nào." (trang
85).
Sau 30.4.1975, với thân phận lưu vong ra nước ngoài, sau
hàng chục năm vật vả v́ miếng cơm manh áo để thích ứng với
thân phận chân ướt chân ráo vừa đặt chân lên xứ người. Những
"tôi tớ trung thành" với nhà Ngô, sau thời gian "tạm thở", đă
vùng lên hằng năm mỗi khi ngày giỗ của anh em ông Ngô Đ́nh
Diệm đến (2.11.1963) là họ "rủa sả" thậm tệ không tiếc lời
vào tất cả các tuớng lănh lẫn quân dân cán chính VNCH đă đứng
ra làm cuộc Cách Mạng lật đổ một chế độ bạo tàn, phản dân
hại nước, và chà đạp quyền làm người lên đến mức kinh khủng.
Những cảnh tượng bạo tàn đó là vô cùng cụ thể và rơ ràng mà
không một ai có thể bác khước được trước lịch sử.
Khi ông "Góp Gió", cũng như tôi hiện ngồi viết đây, hoặc bất
cứ ai khi phải nêu lên những tác tệ, hoàn toàn nghịch với "ḷng
thương yêu của Chúa" mà chế độ Ngô Đ́nh Diệm đă gây ra cho
Nam Việt Nam th́ bị một số người muốn "khôi phục tinh thần
Ngô Đ́nh Diệm"; thường hay tán tụng "Ngô tổng thống muôn năm";
"Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô tổng thống" chửi rủa chúng tôi
với những ngôn phong bất nhă. Bảo rằng chúng tôi "chống" (đối
tượng của "bênh") chế độ Ngô Đ́nh Diệm. "Chống" hay "bênh" về chế độ Ngô Đ́nh Diệm là không đích xác phù hợp trên những quan kiến của mọi tầng lớp về lĩnh vực lịch sử vào gian đoạn hiện nay và sau này cho giai đoạn đó. Tại sao? V́ rằng, chế độ Đệ Nhất Cộng Ḥa với Ngô tổng thống cầm quyền đă bị quân nhân VNCH mà chủ lực về quân sự là Đại tá Nguyễn Văn Thiệu (tiền vị tổng thống thời Đệ Nhị) đă cầm binh lật đổ vào ngày 1.11.1963. Cho nên, ngày nay, v́ đó là một trong những giai đoạn nhiều biến động và đau thương nhứt trong việc thanh trừng đối lập, làm khổ quân dân đồng bào mà những lời nói, những bài viết, những trang sách cần phải ghi lại cho các thế hệ mai sau chứ không phải "bênh" hay "chống" ǵ hết. Nói chuyện "bênh", "chống" là thái độ lấp lửng, thái độ muốn bóp nghẹt lịch sử để chạy tội mà thôi. TQD |
|
From:
nhannguyen30@gmail.com Tôi đă từng viết cho Đinh Chu từ lâu rằng : Chuyện ông Diệm cho máy bay đi dội bom tàu thủy chở tù chính trị là bịa đặt hoàn toàn. Sau ngày đảo chính ông Diệm, không hề nghe ai nói, cũng không hề thấy báo chí nào viết về chuyện đó. Nếu có chuyện như vậy, chính miệng Dương văn Minh, Mai hữu Xuân, Trần thiện Khiêm và bè lũ đă rao ầm lên trên đài phát thanh cho mọi người nghe từ khuya rồi, không đợi măi sau này đến phiên Sáu Gió và Trần quang Diệu mới thổ lộ ra đâu. Ở Saigon cho tới 1975 và măi đến sau này không hề nghe ai nói đến chuyện ông Diệm cho máy bay đi bỏ bom tàu chở tù chính trị. Bọn Sáu Gió, Trần quang Diệu, Hoàng Thục An ..v..v.. đă, đang và sẽ, c̣n phịa ra nhiều chuyện nữa để lấp liếm tội ác của bè lũ đảo chính ông Diệm, và cố vá víu bào chữa hành động bỉ ổi của nhóm Ấn Quang . - Họ không hiểu chi về dinh điền mà cũng phịa bậy về chuyện dinh điền ; - Họ không hiểu khu trù mật, mà cũng dám bịa chuyện về khu trù mật ; - Công lao ông Diệm tràn lan khắp đất nước miền Nam từ 1954 đến năm 1963, mà họ không hay biết ǵ cả ; - Công tŕnh khai phá đất hoang, lập nên hơn 10 tỉnh mới, gần 2 triệu dân nghèo được ổn định đời sống và đưa sản lượng quốc gia lên bằng các sản phẩm cà phê, hồ tiêu, caosu, kénap, hột điều..v..v.. Họ đâu có biết ǵ. Từ xưa tới nay đă có ai làm được như ông Diệm chưa ? - Năm 1960 tờ Paris Match in h́nh ông Diệm ở trang b́a và viết : Ngô Đ́nh Diệm: L'âme de 1960. Họ đâu có biết đều đó, hoặc biết mà cố chối. - Năm 1961 là năm miền Nam thặng dư ngoại tệ lần đầu tiên. Họ đâu có biết. - Đồng bằng sông Cửu Long được phát triển, nhờ chương tŕnh khai hóa của ông Diệm. - Một số làng mới ở Ban mê thuột, Quảng Đức, như làng Hà Kan A, Hà Lan B. Châu Sơn, Đức Lập ..v..v.., trước năm 1975 mỗi làng có mấy chục máy cày lớn tư nhân. Sau 1975 tụi cán bộ ngoài bắc vô đă phải thú nhận rằng : ở ngoài bắc một huyện chỉ có thể có một máy cày lớn như thế này mà thôi. Ân huệ ông Diệm, ngàn đời dân chúng tôi phải nhớ ơn. Những tên chống ông Diệm là chống lại chúng tôi, chúng chỉ ngồi trong 4 bức tường mà lư luận xỏ xiên, không biết chi cả. Không phải chỉ 2 triệu dân di cư và dinh điền biết ơn ông Diệm, mà toàn dân miền Nam ghi ơn Tổng Thông Diệm trong chương tŕnh khu trù mật, ấp chiến lược, và khi xáng miền đồng bằng Cửu Long. Mấy tên chính trị Salon, chỉ biết lư thuyết trong 4 bức tường, đứa này bịa đặt viết bậy, đứa khác trích theo gọi là chứng cớ. Khi hỏi đến thực tế th́ câm họng như hến. Tôi đă hỏi mấy lần về dinh điền, về ấp chiến lược, về khu trù mật, về trại định cư, mà không tên nào trả lời được. Thế mà ngồi chê quốc sách của nhà Ngô. Tôi đă hỏi: các vị chê nhà Ngô, xin các vị cho biết ai hơn nhà Ngô ? Cũng không thấy ai trả lời . Vậy mà các vị không tự xấu hổ.
Nguyên Nhân Chí.
cựu cán bộ Di cư 1955-1956 cựu cán bộ Dinh Điền, Dân Dinh Điền. |
|
From: Tran Quang Dieu <tranquangdieu@hotmail.com> Sent: Monday, 24 October 2011 2:05 PM Subject: [ChinhNghiaViet] FW: NÓI VỚI ÔNG LỮ GIANG Và... Thưa ông "nhannguyen",
Tôi xin có mấy điều với ông! Vụ Đại Úy Huỳnh Minh Đường: Ông đọc và phản biện bài của tôi viết mà khi phản bác ông đă không lương thiện! Ở chỗ nào? Vụ "cấp trên" ra lệnh cho Đại Úy Huỳnh Minh Đường đánh ch́m chiếc tàu Hải quân là tôi dẫn từ quyển sách ra đời sớm nhất (1964) nói về những "tội ác" của nhà Ngô. Đó là quyển ""CHÍN NĂM MÁU LỬA DƯỚI CHẾ ĐỘ GIA Đ̀NH TRỊ NGÔ Đ̀NH DIỆM" trang 85 (tôi có đang thủ đắc nguyên bản đầu tiên!). Cuốn sách đó, trong "mấy lời cảm tạ", hai đồng tác giả là Nguyệt Đam và Thần Phong đă nêu lên động lực thúc đẩy là "do nhă ư của các Cơ quan Chính quyền, nhất là "Ủy Ban tố cáo tội ác" Văn Pḥng Trung Tướng Ủy Viên An Ninh đă cung cấp thêm cho một số tài liệu, và Quư Bộ Thông Tin đă nâng đỡ cho về tinh thần và vật chất". Thế mà ông "nhân nguyen" lại viết rằng "măi sau này đến phiên Sáu Gió và Trần quang Diệu mới thố lộ ra" đă chứng tỏ ông không có biết (hoặc biết mà muốn bưng bít) ǵ hết về các lĩnh vực thông tin, những ấn phẩm mô tả về t́nh h́nh lúc đó, mà lại c̣n ác ư muốn tung hỏa mù về mặt chữ nghĩa vào tôi. Sau khi chế độ sụp đổ, các nhân vật cấp cao lúc ra lệnh th́ không c̣n (nhưng Đại Úy Huỳnh Minh Đường th́ c̣n!). Những ai đă nhúng tay vào tội lỗi th́ Chính quyền đă truy tố họ ra trước Ṭa Án Quân Sự. C̣n vụ Đại Úy Không Quân Huỳnh Minh Đường là một mệnh lệnh c̣n nằm trong âm mưu chứ chưa gây ra tội ác thực sự, v́ Đại Úy Đường đă bất tuân thượng lệnh, cho phi cơ bay sang Cam Bốt tỵ nạn th́ bảo "bè lũ rao ầm lên" cái ǵ? Mặc dầu vậy, một ấn phẩm khác cũng ra đời rất sớm vào lúc bấy giờ (cũng năm 1964), đó là quyển "CÔNG CUỘC TRANH ĐẤU CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM từ PHẬT ĐẢN ĐẾN CÁCH MẠNG" của ông Quốc Tuệ (Tiến sĩ Sử học Vũ Ngự Chiêu. Ông này nay c̣n sống ở bên Pháp. Muốn th́ đến phỏng vấn ông như Linh mục Nguyễn Hữu Lễ cũng đă thực hiện một cuộc phỏng vấn ông Vũ này vào CD nói về ông Hồ!). Tác phẩm này cũng có nêu vụ Đại Úy Đường và Thiếu tá Phan Trọng Chính trong binh chủng Nhảy Dù như sau: "Người nổi bật trong hàng ngũ 33 chính trị phạm từ Côn đảo trở về (sau khi chế độ sụp đổ - tqd) là Thiếu tá Nhảy dù Phan trọng Chính. Khi ra đối chất trước ṭa án của Diệm Nhu, Thiếu tá Chính không run sợ như một vài người khác, mà dơng dạc tuyên bố: "Nếu tôi chỉ huy, tôi đă đánh rốt vào Dinh Độc Lập đêm 11.11.1960, chẳng chần chờ, bỏ lỡ cơ hội". Thế rồi, những ngày sau, các chính khách, chính trị phạm quốc gia từ Âu, Mỹ lục tục kéo về nước. Nhóm sĩ quan xướng xuất cuộc đảo chánh ngày 11.11.1960 cũng từ Cambodge đáp phi cơ tới phi trường Tân sơn nhất hồi 15giờ 35 ngày 16.11.1963. Đặc biệt, cùng về với nhóm này c̣n có Đại úy phi công Huỳnh minh Đường. Đại úy Đường là người bị Diệm Nhu ra chỉ thị phải oanh tạc cho ch́m chiếc tàu chở 200 can phạm đối lập với chính phủ Ngô đ́nh Diệm, hiện đang lênh đênh ngoài khơi. Hai trăm nạn nhân này, gồm có các Tăng sĩ, Giáo sư, và Sinh viên bị Diệm Nhu bắt đưa đi đày. Nhưng giữa đường Diệm Nhu đă đổi ư và muốn thủ tiêu tất cả. Ngày 5.10.1963, Đại Úy Đường được lệnh lái phi cơ thi hành công tác đặc biệt này: Nhưng, Đại úy không hề được biết trước mục tiêu oanh kích. Đại úy phải bay theo chỉ thị từ dưới đất gọi lên. Măi tới khi phi cơ của Đại úy bắt kịp chiếc tàu trên đường ra Côn đảo, th́ Đại úy mới được lệnh thả bom đánh ch́m. Bay quan sát một ṿng, Đại úy Đường nhận thấy chiếc tàu của Hải quân treo cờ Quốc gia. Quá ngạc nhiên, Đại úy gọi về căn cứ Không quân hỏi lại, th́ được nơi này trả lời: Cứ việc đánh đắm, không cần biết lư do. Động ḷng trắc ẩn, Đại úy Đường quan sát kỹ lại một lần nữa và nhận thấy trên tàu lố nhố nhiều chiếc mũ lưỡi trai của Sĩ quan Hải quân đang ngẩn đầu lên ngó phi cơ. Sau một giây suy nghĩ, Đại úy Đường biết có sự mờ ám, nên bất tuân thượng lịnh, Đại úy quay mũi phi cơ bay sang tỵ nạn tại Cambodge". (Ấn Phẩm tái bản, Khánh Anh, trang 522). Lúc ngồi đánh ra những ḍng trên, tôi vô cùng cảm kích nghĩa khí của người Sĩ quan Không quân Huỳnh Minh Đường. Nước mắt tôi đă thêm một lần rơi xuống đùi ḿnh (những lần trước là khi đọc về cái chết của tướng Cao Thắng, cụ Phan Đ́nh Phùng và vụ Vua Hàm Nghi bị Việt gian bắt đem giao cho giặc Pháp).
Ai cũng có thể nhận ra được rằng, chỉ
cách từ 1.11.1963 qua đến 30.1.1964 th́
Nguyễn Khánh (nhiều chỗ đă nêu là "trả
thù cho ông cụ" ǵ đó, cho nên đă
làm cuộc "chỉnh lư", bắt nhốt mấy ông
tướng làm cuộc đảo chánh như: Trần Văn Đôn,
Tôn Thất Đính, Lê Văn Kim, Mai Hữu Xuân
v.v... th́ ông "nhannguyen30@gmail.com"
bảo "Mai Hữu Xuân phải ầm lên" cái ǵ?
Trước sự
thật của những tính chất chính nghĩa
không thể phủ nhận, cho nên người ta chỉ
chừa hai ông Dương Văn Minh và Trần
Thiện Khiêm ngồi hư vị vào mấy chiếc ghế
"Tam Đầu Chế". Người ta bắt ông Thiếu tá
Nhung trước mặt ông Đại tướng Dương Văn
Minh, nhưng ông Minh không dám mở lời
bảo vệ được cho tùy viên, cận vệ của
ḿnh th́, có vài khía cạnh làm sao mà "làm
ầm lên"? Nhưng mà, với những giấy phép
của cơ sở Chính quyền, Bộ Thông Tin cho
phép những tác phẩm nói trên ra mắt công
luận quần chúng và lưu lại cho hậu thế
qua ḍng lịch sử là đủ lắm rồi! Chính Vụ Dinh Điền: Chuyện Dinh Điền, chuyện Khu Trù Mật có ǵ mà không hiểu? Nhưng nếu đ̣i hỏi phải hiểu hết, th́ có đâu như ông Lữ Giang ngày nay ngồi mà chờ những "hồ sơ mật" mà chính phủ Hoa Kỳ lâu lâu cho "công bố", để ông Lữ Giang viết về "những bí ẩn lịch sử..."? Quê tôi, đêm đêm, những hàng rào Ấp Chiến Lược thường hay bị du kích CS ra đốt (v́ có đoạn bằng giây kẽm gai, có đoạn bằng cây vót nhọn đầu, bằng những loại gai dại phủ tấp theo), cho nên chính quyền địa phương thời bấy giờ (vùng nông thôn) hay bắt mấy bà có những ông chồng đi tập kết ra Bắc, mỗi đêm phải ra nằm ngủ dọc theo hàng rào Ấp Chiến Lược để cho CS khỏi đốt. Chương tŕnh Ấp Chiến Lược có nhận được viện trợ của Hoa Kỳ không? Nhưng rồi có một ông Dân Biểu Hoa Kỳ nào phúc tŕnh ra trước Nghị viện Quốc hội Hoa Kỳ yêu cầu ngưng ngay tức khắc ngân khoản viện trợ cho chương tŕnh đó, v́ người dân miền Nam VN không nhờ được ǵ hết? Trong khi, tất cả những ai ở những vùng Nam, Ngăi, B́nh, Phú đều biết là hồi đó chính quyền đă suất dân phải lên rừng đốn cây, hạ tre trong vườn để vót chông mang đi làm hàng rào Ấp Chiến Lược! Tuy nhiên, trong bài viết của tôi, tôi chỉ nói đến vụ Dinh Điền là một thứ h́nh thức tương đương như là Kinh Tế Mới của CSVN sau năm 1975 mà thôi. Trong những đợt tuần tự đưa dân đi Dinh Điền lên các vùng Cao Nguyên vào những năm ấy, có nhiều trường hợp, nếu bảo tôi không biết là vô lư, hợm hĩnh. Chính thân nhân trong nhà tôi bị "dụ khị" "cải đạo" đấy mà! Sao tôi lại không biết? Sau khi chế độ ông Diệm sụp đổ, họ đă liệng cái "cải" đó sang một bên và rồi bồng trống vợ con xuôi miền duyên hải. Dinh Điền? khi dân bị bắt đưa đến những vùng hoang vu để khai khẩn th́ họ phải đổ mồ hôi để lần lần thích nghi với cuộc sống chứ làm sao khác hơn? Là cấp chính quyền lănh đạo quốc gia mà không có những bộ như Nông, Lâm, Ngư nghiệp và Công Kỹ Nghệ nhằm hướng đến sự duy tŕ và phát triển cho bối cảnh phồn thịnh của quốc gia, để cuộc sống quốc dân đồng bào được no cơm ám áo th́ làm sao được? Chính sách Dinh Điền vào thời Ngô Đ́nh Diệm; khuyến dân đi vùng Kinh Tế Mới dưới chế độ CS; cộng theo những đợt người dân tự ḿnh di tản lên các vùng Cao Nguyên khi không c̣n cảnh binh đao khói lửa đă làm cho các dân tộc thiểu số ở đấy - Đồng Bào Thượng thành kiến nặng nề (đôi khi họ hận thù) với người Kinh (người ở chốn Kinh đô, Thị thành? = Việt!). Ông Cựu Trung tướng Trần Văn Đôn viết về chính sách Dinh Điền đối với đất đai của người Thượng như sau: "Đất đai màu mỡ của họ từng canh tác nhiều năm giờ đây bị dân kinh lên chiếm cứ canh tác. Những người của khu dinh điền có xe ũi đất của Mỹ, có phương tiện khai thác trồng trọt rất tốt, trồng cả cà phê, cao su, mía v́ vậy mà dân Thượng phản đối, quân lính Thượng bênh vực bà con và giống ṇi của họ chống cự lại chánh phủ nên chúng ta phải đánh với lính Thượng và lực lượng Fulro từ đó thành h́nh. Lợi dụng t́nh trạng và để làm khó Việt Nam Cộng Ḥa, Sihanouk cho Fulro đất miền biên giới làm chiến khu." (Trần Văn Đôn, Việt Nam Nhân Chứng, Xuân Thu, 1989, tr 134). Kết luận
Ông "nhannguyen..." tri ơn ông Diệm là
chuyện của ông, là quyền của ông và một
số người. C̣n nếu bảo "toàn
dân Việt Nam ghi ơn Tổng Thống Diệm"
là không chuẩn xác, không thực tế! Dân
miền Nam đă "ghi ơn" ông Diệm ra sao th́
trước đây, sau khi chế độ của ông sụp đổ?
Mọi người đă đều biết. Bảo "toàn dân
Việt Nam" phải "ghi ơn Tổng Thống Diệm"
là điều điếm nhục, khi, trên tinh thần
tôn giáo, ông đă tuyên thệ đem dâng nước
VN cho một người đàn bà Do Thái, mà
người đại diện để đứng ra tiếp nhận là "sứ
thần" của quốc gia Vatican, đang có Ṭa
Đại sứ tại VN lúc đó. Cái đó là XÚC PHẠM
QUỐC THỂ như tôi đă từng viết xuống.
Những nạn nhân, thân nhân, họ hàng con
cháu của những nạn nhân trực tiếp với
thời Ngô Đ́nh Diệm là nhiều triệu người.
Do đó, nếu viết bừa "toàn dân Việt Nam"
phải "ghi ơn Tổng Thống Diệm" là điều
cực kỳ ngược ngạo! Trần Quang Diệu |
|
|