From: Robert Nguyen <nguyencuuhung@gmail.com>
Subject: Cuộc tàn sát đêm 8-5-1963 tại Đài Phát Thanh, Huế
To: thanhvien@vienbaoanh.com
Date: Wednesday, August 10, 2011, 10:25 PM


CUỘC THẢM SÁT VÀO ĐÊM 8-5-1963 TẠI ĐÀI PHÁT THANH, HUẾ

 

Theo đức Phật dạy: “ lấy từ bi, hỷ xả để đối xử với mọi người, mọi thúvật…” Thấm nhuần giáo lư đó nên mặc dù tận mắt chứng kiến biến cố thảmsát đêm 08-05-1963 tại Đài phát thanh, Huế tôi vẫn ấp ủ trong ḷng nhưmột kỷ niệm cho riêng ḿnh. Nhưng sau khi đọc một số sách xuất bản ởnước ngoài hoặc vài bài trên mạng lưới mới thấy rằng ḿnh biết rơ câuchuyện mà không viết nó ra th́ mang tội với bảy vong hồn đă ngả xuốngv́ tiếng súng oan nghiệt, có lỗi với các gia đ́nh nạn nhân và phản lạisự hy sinh cao cả của qúy Ḥa Thượng, qúy Đại-đức, Tăng, Ni đă vị Phápthiêu thân để cảnh tỉnh gia đ́nh độc tài họ Ngô cũng như có tội vớinhững thế hệ kế tiếp v́ họ bị xuyên tạc bởi một số người v́ vô t́nhhay cố ư đă bóp méo sự thật như Ông Nguyễn Lư Tưởng đă viết trên mạnglưới như sau: đêm đó Ông ta đứng ở trước trường văn khoa , đối diệnvới nhà thuốc tây của ông Lê Đ́nh Pḥng, ông ta không thấy có xe nàochạy vào đài phát thanh, rồi ông ta hỏi một câu: “ Xe tăng làm sao leolên lề để cán người?” C̣n nơi trang 360 sách có tựa đề:” LÀM THỀ NÀOĐỂ GIẾT MỘT TỔNG THỐNG” th́ ông Cao Thế Dung khảng định:”Chiếc xe cơgiới của Thiếu tá Sĩ tiến đến gần đài phát thanh khoảng năm mươi thướcth́ có tiêng nổ lớn, rồi có tiếng nổ tiếp theo…”c̣n trong trang 182tác phẩm “NHỚ LẠI NHỮNG NGÀY Ở CẠNH TỔNG THỐNG NGÔ Đ̀NH DIỆM” của ôngNguyễn Hữu Duệ th́ Thiếu Tá Đặng Sĩ kể lại là khi Đài phát thanh, Huế,bị tràn ngập th́ ông ta có mặt ở đó. Ông ta không ra lệnh bắn, anh embinh sĩ không bắn nhưng có tiếng nổ làm chết và bị thương một sốngười… V́ vậy, sau nhiều ngày đắn đo suy nghĩ , tôi quyết định phải viết rasự thật. Câu chuyện được diễn biến như sau: Hằng năm cứ vào những ngày giữa tháng tư, lác đác vài hoa phượngnhoẽn miệng cười để chào đón ánh nắng như thiêu như đốt của đất ThầnKinh. Người người, nhà nhà ở thành phố Huế, nô nức, rộn ràng chuẩn bịvật liệu như tre, lá ḅng bong, các loại hoa như lây ơn, hoa huệ, hoasen, hoa mẫu đơn nhất là hoa sứ được kết lại thành từng chuỗi để trangtrí cho xe hoa, kỳ đài ở các Chùa, các công viên, cổng tam quan trướccác hẽm nối dài với các đường chính. Người ta dán những cây cờ ngũsắc, những lồng đèn bánh ú, ngôi sao, những bông sen, sườn bằng trevới những mảnh giấy khéo đến nổi như những đóa hoa thật. Không khítưng bừng ấy bỗng dưng khựng lại v́ vào chiều ngày mùng sáu tháng năm,có một công điện được gởi đi từ Phủ Tổng Thống đến các Tỉnh với nộidung là cấm treo cờ Phật Giáo trong ngày Đản sanh. Người ta xôn xao, bàn tán, không ngớt. Kẻ lắc đầu, người đưa hai taytỏ vẽ thất vọng! Sự kỳ thị cuả gia đ́nh ông Diệm đối với Phật Giáokhông phải là lần đầu tiên, nội cái việc chín năm làm Tổng Thống, ÔngDiệm vẫn duy tŕ cái đạo dụ cắt cớ số mười của Pháp, ban hành ngày sáutháng tám năm một ngh́n chin trăm năm mươi, đặt Phật Giáo ngang hàngvới các hiệp hội khác, như hiệp hội thương mại, hiệp hội thể thao… c̣nThiên Chúa Giáo th́ được xem như một tôn giáo. Thật là ngạo mạn, khôngđắc nhân tâm chút nào cả! Trong khi đó hơn tám mươi phần trăm ngườiViệt Nam theo Phật Giáo. Đạo Phật không khắc khe, bắt buộc phải đếnChùa hằng tuần, hằng tháng mới là Phật Tử. Có nhiều người cả đời khôngbao giờ đến Chùa, hoặc chưa một lần quy y nhưng họ tự coi ḿnh là conPhật . V́ vậy khi cha, mẹ hoặc người thân qua đời, họ không mời ôngMục Sư, ông Linh Mục đến làm lễ mà họ mời qúy Đại Đức, Thượng Tọa đếncầu siêu, niệm Phật.Trong những năm vừa qua, trong dân gian đă th́ thầm:- Theo đạo có gạo mà ăn.Đạo ở đây ám chỉ Thiên Chúa Giáo. Hoặc muốn thăng quan tiến chức th́cần phải có:- C,C.Ám chỉ Cần Lao, Công Giáo hoặc muốn khỏi nghi ngờ là Việt Cọng th́chịu khó rửa tội theo Chúa v…v…Nhưng lần này quá lộ liễu, trắng trợn!v́ trước đó một tháng, ngày lễ Kim khánh, nhậm chức Linh Mục của ôngNgô Đ́nh Thục, anh ruột của ông Diệm, th́ cờ Thiên Chúa Giáo, cờVa-Ti-Căn được treo ngập đường thành phố. Trong khi đó giáo dân chỉchiếm không quá mười phần trăm! Từng nhóm năm, nhóm ba tụ họp thảo luận, th́ thầm bàn tán…Chiều ngày bảy tháng năm, vài Cảnh Sát quá hăng say đă vào vài tư gia,kỳ môn buộc gỡ cờ Phật Giáo xuống. Điều này được chuyển nhanh đến ChùaTứ Đàm. Thấy vậy, Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam nhóm họp khẩn cấp, đồngthời đề cử hai vị thiền sư Tịnh Khiết và Giác Nhiên lănh đạo một pháiđoàn Phật Giáo tới ngay tư dinh của Tỉnh Trưởng tỉnh Thừa Thiên. Ngheđược tin này, một số đồng bào Phật Tử, khoảng bốn năm ngàn người rũnhau đến ṭa Hành Chánh Tỉnh, trương biểu ngữ để phản đối chính quyền.Ông tỉnh Trưởng Nguyễn Văn Đẳng thấy t́nh h́nh quá căng thẳng bèntuyên bố:- Cảnh Sát đă làm sai thượng lệnh. Cờ Phật Giáo được treo như mọi năm.Mọi người giải tán. Đêm đó ông cho xe phóng thanh đi khắp thành phố đểphổ biến lệnh này.Sáng ngày tám tháng năm, lúc sáu giờ ba mươi như thường lệ, đoàn rướcPhật do các khuôn hội, các Gia Đ́nh Phật Tử tổ chức tuần tự diễn hànhtừ Chùa Diệu Đế qua các đường phố Bạch Đằng, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi,dốc Nam Giao, rồi đến Từ Đàm, hơi trể, v́ quư Thầy phải ngừng lại dọcđường để tịch thu một số biểu ngữ tự phát trương lên.Khi đoàn rước Phật vào khuôn viên Chùa Từ Đàm th́ có rất nhiều biểungữ lại được căng ra:- Phật Giáo đồ nhất trí bảo vệ chánh pháp dù phải hy sinh- Yêu cầu chính phủ thi hành chính sách b́nh đẳng tôn giáo- Chúng tôi không từ chối một hy sinh nào- Phản đối chính sách bất công gian ác- Đă đến lúc chúng tôi bắt buộc tranh đấu cho chủ trương b́nh đẳng tôn giáo…Trước khi hành lễ Thượng Tọa Trí Quang với giọng nói sắc bén lần lượcđọc và phân tích rơ ràng, mạch lạc hết các biểu ngữ và cho rằng đây lànguyện vọng chính đáng của đại đa số dân chúng. Buổi Lễ chấm dứt vàokhoảng mười hai giờ trưa cùng ngày trong b́nh yên.Tôi trở về Chùa Pháp Hoa để dùng cơm trưa và thân mật chuyện tṛ vớihai anh con ông bác ruột cùng lứa tuổi với tôi đang tu hành ở đó.Thờigian qua mau, khoảng sáu giờ chiều tôi bách bộ dọc theo dốc Nam Giao,Trường luật, ṭa Đại Biểu Chính Phủ, nơi đây có một nhóm người đang tụtập, tôi hỏi thăm th́ được biết họ xin gặp Ông Đại Biểu Chính phủ đểchất vấn? Không bận ḷng, tôi tiếp tục tiến bước với nhiều người vềcầu Tràng Tiền. Đến hông trường Đại Học Văn Khoa, cạnh Đài phát thanh,Huế, có nhiều đám đông đang tụ họp, nói chuyện với nhau. V́ hiếu kỳ,tôi dừng lại và hỏi một bác lớn tuổi:- Thưa bác người ta đứng ở đây làm ǵ mà đông dữ vậy?- Đợi đài cho truyền thanh lại buổi lễ sáng nay ở Chùa Từ Đàm.Trời càng về chiều, lượng người càng đông, lên đến hàng ngàn người. Họđứng chật hết lề đường Lê Lợi-phía Đại Học Văn Khoa cũng như phiá sânĐài Phát Thanh, múi cầu Trường Tiền, đường về Đập Đá, trong trật tự vàđặc biệt lộ tŕnh giao thông Lê Lợi, Duy Tân không bế tắt. V́ nhỏ, hơnnữa muốn nh́n rơ hết cả khu vực nên tôi đă lên đứng trên thềm nhà củacái Via răn đa lộ thiên, của Đài phát Thanh cao chừng năm, sáu tấc cónhiều tầng cấp để đi lên.Trời đă tối mà buổi phát thanh vẫn chưa bắt đầu. Nhân viên Đài chobiết v́ lư do kỷ thuật, xin đồng bào chịu khó chờ đợi. Nghe lời nóidịu dàng cũng như có phần hợp lư nên đồng bào Phật Tử cảm thông.Đến quá tám giờ vẫn luận điệu trên, đồng bào bắt đầu nghi ngờ và bấtmản nhưng vẫn kiên nhẫn đứng đợi trong trật tự. Một thanh niên tăngquá nhiệt t́nh đă leo lên giàn hoa trước Đài để phất qua, phất lại lácờ Phật Giáo, có nhiều tràng vỗ tay hưởng ứng. Bỗng tiếng thông báo từngoài cổng vọng vào:- Thượng Toạ đă đến với chúng ta, mời đồng bào nhường chỗ.Thế là mọi người giăn ra tạo thành một lối đi danh dự để tiếp đónngười. Thượng Tọa tiến vào Đài Phát Thanh, có lẽ để nói chuyện với ôngNgô Danh, giám đốc Đài.Sau chừng mười lăm phút th́ ông Tỉnh Trưởng cũng xuất hiện, ông lenlỏi gữa đám đông để váo đài. Với tuổi mười lăm nhỏ dại, tôi đă sosánh:- Ông Tỉnh Trưởng nhỏ hơn ông Thượng Tọa?Th́nh ĺnh một đoàn xe chửa lửa xuất hiện, đứng ngoài khuôn viên, dùngṿi rồng phun nước vào đám đông làm mọi người ướt như chuột rớt xuốngsông, hầu mong giải tán. Có một vài thanh niên có máu tiếu lâm đă lalên:- Trời đang nóng, chính quyền cho xe đến bơm nước, mát quá, mát quá!Cám ơn chính quyền.Mọi người hưởng ứng cười vang. Thấy đám đông vẫn đứng nguyên tại chỗ.Đoàn xe cứu hỏa từ từ rút đi.Nửa giờ sau, vào khoảng chin giờ, th́nh ĺnh một đoàn xe khác từ đườngDuy Tân chạy đến. Một xe ô-tô-lăng-đê đă cán cổng bằng gỗ, sơn màu đỏđậm rồi từ từ tiến vào sân đài, mặt bắng sân đài cao bằng mặt bằng củađường Lê Lợi. Mọi người xô đẩy, chen lấn nhau v́ sợ xe cán. Đến giữasân, xe ngừng lại cách thềm nhà chừng năm mươi mét, th́nh ĺnh có batiếng súng nhỏ, phát ra từ xe, rồi đến một tiếng nổ lớn long trời lỡđất và những tràng súng máy liên thanh, bắn chỉ thiên hướng về Kỳ đàiPhu Vân Lâu, thỉnh thoảng có những viên đạn lửa đỏ ḷm nổ trên không.Sau này vào quân ngũ tôi mới biết đó là tiếng nổ của đại liên ba mươi.Lúc này dưới sân mới hỗn loạn. Tiếng khóc la thảm thiết nổi lên. Cóvài người chạy lên lay cái cửa sổ trước mặt tôi, cầu cứu:- Thượng Tọa ơi! Cứu đồng bào với; chết và bị thương nhiều quá!Người ta xô đẩy, chen lấn nhau. Nhiều người chạy ra chân cầu TràngTiền, một đám đông ùa về hiên trường Đại Học. Số c̣n lại gần xe cótiếng nổ th́ dẫm lên nhau chạy lui về sau Đài, nơi đây có một bứctường gạch cao chừng một mét hai, ngăn cách với một công viên. Tôiphải trèo lên, té xuống hai ba lần mới vượt qua được bức tường đó. Lạitiếng la, tiếng khóc nổi lên v́ người chạy sau nhảy lên đầu kẻ chạytrước. Ra khỏi công viên, tôi trực chỉ về hướng ṭa Tỉnh, rồi cặp hôngtrường B́nh Minh, rẽ trái đi theo con đường song song với đường LêLợi, trở về lại trường Đại Học Văn Khoa, đến múi cầu Trường Tiền th́dừng lại. Hằng ngàn người tụ họp ở đây, đường về trường Kiểu Mẫu, khúcđường Duy Tân hướng về khách sạn Thuận Hóa, trên cầu Trường Tiền. Mộtcuộc biểu t́nh tự phát được nổ ra, rầm rộ diễn qua các đại lộ: TrầnHưng Đạo, Huỳnh Thúc Kháng, đến cửa Đông Ba th́ trở lại đường Phan BộiChâu. Khí thế như sôi lên sùng sục. Cuộc biểu t́nh tưởng như kéo dàisuốt đêm. Thành phố như thức dậy. Uất ức, đau thương.Bỗng một chiếc xe của Ty Thông tin Thừa Thiên xuất hiện, ông TỉnhTrửơng Nguyễn Văn Đẳng th́ ngồi, một ông sư đứng bên, trên tay cầm cái mi cờ rô, với giọng nói lanh lảnh:- Tôi là Thượng Toạ Thích Trí Quang đang kêu gọi đồng bào Phật tử đây, mong đồng bào giải tán, trở về với gia đ́nh.Lời kêu gọi lập đi, lập lại nhiều lần, tuy đơn giản, không hù doạ,không răn đe nhưng như có một ma lực thu hút ḷng hưởng ứng của mọingười. Đoàn biểu t́nh từ từ giải tán, trả lại sự yên tỉnh muôn thuởcho xứ Huế mộng mơ.Ngày hôm sau nghe đài và đọc báo mới biết vụ nổ tối hôm qua tại ĐàiPhát Thanh đă gây cho bảy người chết và nhiều người bị thương.

California,

ngày 10 tháng 8 năm 2011

Tâm Ḥa

 

 
 

 

Láo và láo khoét.

V́ trong các tài liệu đă được trưng dẫn từ trước, không hề thấy có người bị thương nào ngoài những người bị một tiếng nổ do lựu đạn bằng plastic làm bay đầu các nạn nhân (do Đại Úy James Scott ném vào đám đông).

Không có súng bắn, không có ai bị thương v́ súng bắn.

Nếu có người chết và bị thương th́ đă có bản án tử h́nh cho ông Đặng Sĩ rồi.

Biệt hiệu Tâm Ḥa (không có tên thật) tức là một tên chứng gian.

Trân trọng,

Bùi Như Hùng

2011

buinhuhung@hotmail.com

  

Mỗi một người chúng ta góp lại mà làm nên Lịch Sử

 

 
 

Kính tặng các chiến sĩ QLVNCH trên bốn vùng chiến thuật.

"Chúng ta không thua tại Việt Nam, nhưng chúng ta đă không giữ đúng lời cam kết đối với Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa."

"Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các bạn cựu quân nhân của Quân Lực Miền Nam Việt Nam v́ chúng tôi đă bỏ rơi các bạn."

On behalf of the United States Armed Forces, I would like to apologize to the veterans of the South Vietnamese Armed Forces for abandoning you guys.

General William C. Westmoreland

Cộng tác với Hoa Kỳ

 

NHẬN DIỆN HUNG THỦ
1963 1963 - 1975 1963 - 1975 - 2011

 

 

 

 

 

 

 

 

    

 

Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage