Như Viễn Đông đă loan tin,
bà Ngô Đ́nh Nhu, nhũ danh
Trần Lệ Xuân đă qua đời tại
Roma, thủ đô Ư Đại Lợi, vào
lúc 2 giờ sáng Chúa Nhật lễ
Phục Sinh 24-4-2011. Cuộc
đảo chánh ngày 1-11-1963 xẩy
ra lúc bà Nhu đang có mặt
tại Hoa Kỳ để “giải độc”,
Anh chồng của bà là cố Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm và phu
quân của bà là ông cố vấn
Ngô Đ́nh Nhu đă bị phe đảo
chánh giết trên đường từ nhà
thờ Cha Tam về Bộ Tổng Tham
Mưu. Từ đó đến nay bà sống
ẩn dật tại Pháp và Ư, qua
đời tại một bệnh viện ở thủ
đô Ư Đại Lợi. Sau cuộc đảo
chánh, nhiều người đă viết
sách nói về bà Nhu với nhiều
ẩn ư. Để t́m hiểu về bà,
ngày 25-4-2011, chúng tôi đă
phỏng vấn cụ Cao Xuân Vỹ,
nguyên Tổng Trưởng Thanh
Niên Đệ Nhất Cộng Ḥa và ông
Lê Châu Lộc, cựu Tùy Viên
của cố Tổng Thống VNCH Ngô
Đ́nh Diệm và cựu Nghị Sĩ Đệ
Nhất Cộng Ḥa.
Riêng cuộc phỏng vấn cụ Cao
Xuân Vỹ, nội dung những lời
cụ nhận xét về bà Ngô Đ́nh
Nhu cũng tương tự như cuộc
mạn đàm giữa cụ và ông Vơ
Long Triều (Viễn Đông đă
đăng trong số báo hôm qua
26-4-2011). Chỉ có một điều
cụ tiết lộ cho chúng tôi là
làm cách nào Luật Sư Trương
Phú Thứ được gặp bà Ngô Đ́nh
Nhu để viết hồi kư. Cụ Cao
Xuân Vỹ nói: “Từ hồi đảo
chánh tới giờ, bà không tiếp
ai cả. Ông Thứ đến tôi mấy
lần, năn nỉ tôi giới thiệu
cho ông được gặp bà Ngô Đ́nh
Nhu, nể t́nh tôi mới chỉ vẽ
cho ông Thứ là hăy lên Đà
Lạt, t́m đến căn nhà của bà
Nhu đang xây dở dang, chụp
tấm ảnh rồi đem qua bên đó,
nói là mới ghé thăm căn nhà
của bà, có chụp tấm ảnh đem
lại biếu bà, v́ khi xưa bà
Ngô Đ́nh Nhu có mua một căn
nhà trả góp tại Đà Lạt, bà
cho tu sửa nhưng chưa xong
th́ xẩy ra đảo chánh, và bà
vẫn mong ước làm sao được
nh́n thấy căn nhà đó”. Theo
cụ Vỹ, ông Trương Phú Thứ đă
làm theo lời cụ Vỹ chỉ vẽ,
và đă được gặp bà Ngô Đ́nh
Nhu, c̣n việc làm sao ông
thực hiện cuốn Hồi Kư cho bà,
th́ phải hỏi Luật Sư Trương
Phú Thứ.
Sau đây là nôi dung cuộc
phỏng vấn Nghị Sĩ Lê Châu
Lộc.
Viễn
Đông:
Xin chào Nghị Sĩ Lê Châu Lộc.
Theo chỗ chúng tôi được biết,
ông từng là Tùy Viên cho cố
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm,
xin ông vui ḷng cho độc giả
nhật báo Viễn Đông được biết
những ǵ ông biết về bà Ngô
Đ́nh Nhu.
Nghị Sĩ
Lê Châu Lộc:
OK, tôi
biết cái ǵ th́ tôi nói nghe,
tôi không có phịa ra được,
tánh tôi hồi đó tới giờ là
như vậy, tôi biết th́ tôi
nói, không biết th́ tôi dựa
cột nghe chứ không như mấy
tay con nít, hồi đệ nhất
cộng ḥa mới đi học lớp chót,
mà nói chuyện ông Tổng Thống
Ngô Đ́nh Diệm cứ như nằm ở
dưới giường của ông ấy vậy.
Viễn Đông:
Từ
sau cuộc đảo chánh 1-11-1963
đến nay, đă có lần nào bà
Ngô Đ́nh Nhu liên lạc với
ông không?
NS. Lê
Châu Lộc:
Có, nhưng mới gần đây thôi.
Tôi xin nói rơ là hồi đó bà
đi qua Mỹ để giải độc th́ ở
nhà xẩy ra cuộc đảo chánh
cho nên suốt thời gian đó
cho đến măi mấy tháng trước
đây tôi mới được nói chuyện
lại với bà, là nhờ một dịp
may có người bạn chuyển lời
của tôi chào thăm bà, nên
sau đó bà gọi và tôi nói
chuyện với bà, trước khi bà
vào nhà thương mấy tuần nay,
chỉ có lần duy nhất này thôi,
gần 50 năm tôi mới lại nói
chuyện với bà.
Viễn
Đông:
Trong
cuộc nói chuyện này, bà Ngô
Đ́nh Nhu có trao đổi với ông
vấn đề ǵ đặc biệt không,
thưa ông?
NS. Lê
Châu Lộc:
Câu đầu tiên bà nói: “Lâu
quá tôi mới nhớ lại ‘ông sĩ
quan’”, giống như bà thường
kêu tôi ở dinh Độc Lập hay
Dinh Gia Long vậy thôi, v́
tôi là sĩ quan tùy viên của
Tổng Thống, nên bà tránh kêu
tên tôi mà kêu là ông sĩ
quan như người Việt ḿnh vẫn
hay kêu như vậy. Sau đó, tôi
và bà có nói chuyện về một
số tài liệu mà bà nhờ người
này, người nọ edit giùm, tôi
cũng có phụ trong đó một
phần, phần nhỏ thôi, tại v́
tôi không có th́ giờ. Chỉ
hỏi thăm sức khỏe và nói mấy
chuyện đó chứ không đề cập
chuyện ǵ đặc biệt, mới mẻ
hay giựt gân cả.
Viễn Đông:
H́nh như bà Ngô Đ́nh Nhu có
viết hồi kư, Nghị sĩ có biết
việc đó không?
NS. Lê
Châu Lộc:
Thật ra nhiều người đồn đăi
lâu rồi, tôi biết ông Trung
Tướng Khánh xăm xê viết hồi
kư của bà Nhu, nhưng tôi coi
ra th́ chẳng phải hồi kư ǵ,
nhưng từ đó tới giờ nhiều
người lăm le để có cái lợi
ǵ đó ḿnh không biết, nhưng
cái này cũng có thể gọi là
hồi kư, cũng có thể coi như
là những lời ghi lại phần
lớn tâm tư của bà khi bà
sống cuộc đời cô đơn, góa
bụa như vậy, trong đó nó thể
hiện cái “tâm đạo” của bà,
những lời than thở, cầu
nguyện, khóc lóc với Thiên
Chúa về những nỗi bất công
mà dân Việt Nam ḿnh phải
chịu, về những nỗi bất công
mà gia đ́nh bên chồng bà
phải chịu, rồi bà hết sức
cầu xin cho nước Việt Nam
ḿnh sớm trở lại thời kỳ
thanh b́nh mà dân tộc Việt
Nam ḿnh được người ta kính
trọng. Đại loại cái đề tài
cầu nguyện của bà nó xoay
quanh cái đau khổ của dân
tộc Việt Nam, mà bà là cái
người gần gũi nhất cho nên
gánh chịu những hậu qủa tàn
khốc nhất, thành thử đó là
cái tôi biết được, c̣n nói
về vấn đề chánh trị, những
cái giựt gân, v.v., th́
không có. Cũng có thể có một
vài ba vấn đề sinh hoạt quốc
gia nhưng không có ǵ đặc
biệt cả.
Viễn
Đông:
Trong tập tạm gọi là hồi kư
đó, có chỗ nào bà Ngô Đ́nh
Nhu tỏ dấu trách móc, oán
hận những người làm hại gia
đ́nh bà?
NS. Lê
Châu Lộc:
Tôi không cảm thấy có sự oán
hận như anh dùng chữ đó, chữ
buồn phiền, khóc than th́ có
thể có, đó là cái tâm tư
muốn thấy lại một sự thật mà
người ta đă chôn vùi hoặc
trả lại cho dân tộc Việt Nam
ḿnh công lư và ḥa b́nh, mà
ḿnh đă đánh mất do một số
người ngu dại làm sai, th́
cái đó có. C̣n bảo rằng cái
hận thù th́ tôi đọc tôi
không thấy bà đề cập đến, mà
tôi có cảm giác như đọc một
cuốn hồi kư của một nữ tu.
Viễn
Đông:
Theo
như Luật Sư Trương Phú Thứ
cho biết, những ngày gần đây
ông ấy vẫn thường xuyên liên
lạc với bà Ngô Đ́nh Nhu để
hoàn thành cuốn Hồi Kư, và
sẽ cho ra mắt vào tháng 9
hay tháng 10 này; việc đó
như thế nào, thưa ông?
NS. Lê
Châu Lộc:
Đúng.
Viễn
Đông:
Như vậy,
chính tay bà Ngô Đ́nh Nhu
ghi hồi kư hay bà nói để
Luật Sư Trương Phú Thứ viết?
NS. Lê
Châu Lộc:
Đa số do chính tay bà viết,
cũng có một phần do ông Thứ
thâu lại khi ông trực tiếp
thăm viếng bà.
Viễn
Đông:
Một số
sách báo viết rằng, khi làm
Dân Biểu, là vợ của ông Cố
Vấn Ngô Đ́nh Nhu, đôi khi bà
có những cử chỉ, hành động
có vẻ cao ngạo trong cách cư
xử với Tổng Thống hoặc phu
quân của bà. Là người Tùy
Viên Tổng Thống, thường
xuyên có mặt trong Dinh, xin
ông cho ư kiến?
NS. Lê
Châu Lộc:
Những
người nói hay viết đó, anh
có điều tra không? Anh có
hỏi: Ông là ai, bà là ai?
Chú là ai, cậu là ai? Mà ở
đó vào lúc nào, biết được,
thấy được và nghe được vào
lúc nào hay không? Chắc là
không, phải không? Nếu anh
nói được cho tôi người nào
đó trực tiếp nghe được và
nói th́ tôi sẵn ḷng tôi
nghe, c̣n người ta viết mà
họ không tham khảo, không
dẫn chứng được ḿnh là ai,
không chứng minh được th́
cái tin đó ở đâu th́ không
có giá trị ǵ, chúng ta đừng
nên để ư tới làm ǵ.
Về vấn đề cư xử th́ ở Dinh
Gia Long hay Dinh Độc Lập,
gia đ́nh ông bà Cố vấn cũng
đôi khi qua lại nhưng không
qua lại lu bù, đâu đó có nề
nếp hết. Khi mà bà Ngô Đ́nh
Nhu muốn tham khảo Tổng
Thống th́ cũng phải qua sĩ
quan tùy viên là chúng tôi,
thường bà nói: “Ông sĩ quan,
tôi có một vần đề muốn xin
tŕnh với Tổng Thống, ông sĩ
quan thấy Tổng Thống có rảnh
lúc nào?”. Th́ tôi coi cái
chương tŕnh làm việc của
Tổng Thống ngày đó, tôi nói:
“Dạ không, bữa nay không có”
hay “Bữa nay có lúc mấy giờ…”.
Th́ bà nói: “Cũng được, thôi
th́ ông tŕnh với Tổng Thống
cho tôi xin gặp Tổng Thống
chút được không”? Tôi vào
tŕnh, nếu Tổng Thống cho
th́ tôi mời bà vô c̣n không
th́ thôi, vậy đó chứ không
có chuyện ra vô lu bù. Tôi
xác nhận hoàn toàn không có.
Thứ hai là cái cử chỉ của bà
đối với người chồng là ông
Cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu thế nào
tôi không biết, nhưng mà hai
vợ chồng ông, tôi không thấy
bao giờ lớn tiếng. Cái này
có lẽ phải hỏi những anh em
cận vệ ở đó, chứ tôi không
biết chuyện pḥng the của
hai ông bà.
Thứ ba là đối với Tổng Thống,
bà một mực kính trọng, khi
Tổng Thống nói không có rảnh
th́ bà vui vẻ ra về ngay. Có
đôi khi Tổng Thống nói với
tôi: “Anh bảo bà ấy chờ”,
th́ bà chờ. Đó là sự thật về
cái nề nếp gia giáo trong
gia đ́nh họ Ngô. Ngay cả ông
Cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu muốn lên
tŕnh diện với Tổng Thống
không phải cứ tự tiện vô,
ông cũng phải qua sĩ quan
Tùy Viên là chúng tôi,
thường ông hỏi: “Anh Lộc ơi,
cụ rảnh không?”. Th́ tôi nói,
thí dụ cụ rảnh lúc 12 giờ
15, th́ ông Cố vấn nói, “Tôi
chỉ nói chuyện với cụ khoảng
10, 15 phút thôi”, và tôi vô
tôi thưa, th́ Tổng Thống nói,
ừ mời ông Cố Vấn vào. Và tôi
thấy hai ông rất kính trọng
nhau, tôi có thể quả quyết
với anh về điều này, người
nào nói ông Nhu hay bà Nhu
lạm quyền muốn leo lên đầu
Tổng Thống là không đúng.
Chúng ta nên nhớ, thời đó là
thời kỳ chúng ta chống cộng
mà, chúng đâm bị thóc, thọc
bị gạo, cố xuyên tạc, bôi
nhọ, nó dùng chiến thuật
tuyên truyền để mà khuynh
đảo miền Nam.
Bây giờ ở vào thế chống cộng
khó khăn ḿnh mới thấy nó
dùng truyền thông, nó bỏ 500
triệu đô la để nó thi hành
cái đường lối thâm nhập, nó
khuynh đảo ḿnh. Hồi trước
người ta không biết cho nên
cứ nghe rồi đồn ra mà không
chịu t́m hiểu sự thật ǵ hết.
C̣n những người Mỹ mà nói ra
những điều đó, anh coi kỹ
lại đi, những người Mỹ đó có
bao giờ vào thăm viếng một
gia đ́nh Việt Nam không hay
đáp máy bay xuống là đến
đường Tự Do, nói chuyện với
mấy người đổi tiền, với mấy
cô bán bar lấy tin tức về
Việt Nam bằng cách đó, th́
họ về họ viết trong sách vở,
báo chí và ai cũng cứ tin
theo đó mà không có biết cái
chuyện thật như thế nào.
Nên riêng với anh, tôi xin
thưa, cái chuyện liên hệ
giữa gia đ́nh ông Cố Vấn Ngô
Đ́nh Nhu, kể cả bà Ngô Đ́nh
Nhu với Tổng Thống là một
cái liên hệ Trên, Dưới rơ
rệt.
Viễn
Đông:
Có một
thời gian, ông Trần Văn
Chương (thân phụ bà Ngô Đ́nh
Nhu) làm Đại Sứ VNCH tại Hoa
Kỳ xin từ chức, nghe nói v́
lư do chế độ của TT. Ngô
Đ́nh Diệm đàn áp Phật giáo.
Điều đó như thế nào, thưa
ông?
NS. Lê
Châu Lộc:
Chuyện
đàn áp Phật giáo có hay
không, anh trả lời tôi nghe!
Hồ sơ của Ủy Ban Điều Tra
Liên Hiệp Quốc nó c̣n đó.
Chuyện của ông bà Chương, rơ
ràng lúc đó là hiểu sai. Từ
hiểu lầm hoặc nó bị mờ tối
ǵ đó như thế nào không biết,
mà cứ dựa theo tin tức của
người Mỹ do những hỏa mù
người Mỹ phóng ra, rồi xúm
nhau người quốc gia Việt Nam
ḿnh cấu xé cho đến độ người
Mỹ đem 500.000 quân nhảy vào
rồi bỏ chạy có cờ, rồi bỏ
mặc ḿnh kéo nhau xuống biển
mà chết, có không? Cái
chuyện ông bà Trần Văn
Chương làm, ngay chính bây
giờ những người thân thuộc
trong gia đ́nh ông bà cũng
rất khổ tâm!
Viễn
Đông:
Giả sử
khi cuộc đảo chánh xẩy ra,
bà Ngô Đ́nh Nhu vẫn ở trong
nước th́ theo nhận xét của
ông, tánh mạng của bà Ngô
Đ́nh Nhu có an toàn không?
NS. Lê
Châu Lộc:
Thật sự tôi không biết rơ
cái quan điểm của người Mỹ
đối với bà Ngô Đ́nh Nhu,
nhưng đối với Tổng Thống
Diệm và ông Ngô Đ́nh Nhu th́
rơ ràng. Trong tài liệu đă
giải mật, người Mỹ ra lệnh
giết anh em Tổng Thống nhưng
không thấy ra lệnh giết bà
Ngô Đ́nh Nhu.
Viễn
Đông:
Một
cách tổng quát, xin Nghị Sĩ
Lê Châu Lộc cho độc giả báo
Viễn Đông biết cảm nghĩ
riêng của ông về bà Ngô Đ́nh
Nhu.
NS. Lê
Châu Lộc:
Từ lâu
tôi đă nghĩ thế này, chứ
không phải sau khi bà Nhu
qua đời, tôi cảm thấy buồn
phiền và hối hận, v́ cái
chuyện dân ḿnh đă không
khôn ngoan đủ để mà có sự
nhận xét về người, về việc,
về đường lối, sách lược và ư
đồ của cộng sản để rơi vào
chính sách hỏa mù mà nguời
bị chỉ trích ghê gớm nhất là
bà Ngô Đ́nh Nhu, tôi phải
nói thật là tội nghiệp hết
sức! Tôi không biết bà nhiều.
Trong thời gian tôi làm hơn
4 năm có thể nói tôi gặp bả
chừng lối năm, bảy lần ǵ
đó, nói chuyện đôi ba lần. Ở
trong những buổi tiếp tân,
dạ yến, dạ tiệc ǵ th́ bà
giữ vai tṛ Đệ Nhất Phu Nhân
th́ tôi thấy bà là một người
hiểu biết, khôn ngoan lắm mà
bà giữ vai tṛ của bà là vợ
hay là em dâu Tổng Thống rất
đàng hoàng, bà giữ vai tṛ
đệ nhất phu nhân bên cạnh
Tổng Thống Diệm rất là xuất
sắc. Bà có kiến thức tây học
và đông phương, do đó ông bà
đại sứ các nước Nhật Bổn, Ấn
Độ, Đại Hàn hay Đài Loan,
v.v., ai cũng rất kính nể bà.
Đối với những người Tây
phương như ông bà đại sứ
Pháp, ông bà đại sứ Mỹ, Anh
họ cũng quư trọng bà vô cùng,
bởi v́ bà bặt thiệp, lanh
lợi và khôn ngoan, nhất là
trong cái áo dài, gọi là áo
dài hở cổ Ngô Đ́nh Nhu, th́
tôi thấy được một con người
đàn bà có tinh thần tự trọng,
có sáng kiến y như là người
mẹ, người vợ, người chị,
người em Việt Nam nào khác
vậy, rất là có sự quán xuyến
công việc. Bà làm việc đến
nơi đến chốn.
Bà thảo ra Luật Gia Gia Đ́nh,
tôi cho là một cái luật tiến
bộ cho đến giờ này, ngày hôm
nay vẫn c̣n giá trị, chứng
tỏ Việt Nam ḿnh đă có quan
niệm về phụ nữ đi trước Liên
Hiệp Quốc cả 50 năm. Tại sao
tôi nói vậy? Bởi v́ cái Luật
Gia Đ́nh của bà Ngô Đ́nh Nhu
mục đích là để bảo vệ cho
quyền lợi người phụ nữ Việt
Nam, bảo vệ trẻ con Việt Nam
và bảo vệ cho gia đ́nh Việt
Nam. Ấy thế mà với Mỹ và
cộng sản nó thành ra cái
luật cấm đàn ông Việt Nam
lấy hai vợ. Khổ nỗi, cái sự
tuyên truyền của nó khéo léo
cho đến độ mà chính người
phụ nữ Việt Nam ḿnh cũng
chống đối cái luật đó mới
chết chứ! Bây giờ ḍm lại,
thấy cái luật đó thấy tiếc
quá! Bây giờ cái trào lưu
nhân loại nó tiến bộ, xuyên
qua Liên Hiệp Quốc, nó đă
thể hiện cái tinh thần phải
kính trọng người phụ nữ,
phải thương yêu, bảo bọc cho
trẻ con, và nhiều quốc gia,
thấy hoàn cảnh gia đ́nh nó
suy đồi th́ đă cố gắng gây
dựng lại cái gia đ́nh như là
nền tảng của một xă hội lành
mạnh.
V́ vậy nhân bà Nhu nằm xuống,
tôi nhớ tới một trong nhiều
việc bà làm, đó là việc thảo
ra Luật Gia Đ́nh, và tôi
mong rằng cái dịp này sẽ gây
lại sự chú ư của thế hệ phụ
nữ Việt Nam ở trong nước
cũng như ngoài nước, để nhớ
lại cái thân phận của ḿnh,
và để nhớ lại rằng đă có một
thời kỳ, ḿnh đă có một bộ
luật mà hiện tại nó vẫn c̣n
đó, có thể phải tiến hành
nữa để làm sao cho người phụ
nữ Việt Nam được có chỗ xứng
đáng như là Liên Hiệp Quốc
đă thể hiện như trào lưu của
tư tưởng tiến bộ của nhân
loại. Đó là chuyện làm tôi
nhớ lại trong vai tṛ của bà
Cố vấn ở trong đó, có những
cách cư xử, sự khôn ngoan và
trong vai tṛ Dân Biểu, bà
đă làm ǵ và đă chứng tỏ bà
là ai? Xuyên qua những lời
mà tôi đọc ở mớ giấy bà viết,
phần lớn bằng tiếng Pháp,
tôi thấy bà là người có cái
“tâm đạo” lớn, hết sức sâu
sắc.
Suốt thời gian đó tôi không
thấy có sự cay cú mà là sự
khóc lóc, cầu nguyện để
không phải xin cho ḿnh, bởi
v́ bà sống cuộc đời như là
ẩn tu, có đôi khi một ngày
bà chỉ uống nước thôi, cái
này ông Thứ ông làm chứng
được, bà chỉ cầu nguyện xin
làm sao để Ơn Trên thương
đến dân Việt Nam, trả lại
cho dân Việt Nam cái công lư
để nó có thể đi tới ḥa b́nh.
Không có công lư cho dân tộc
Việt Nam, chúng ta không có
ḥa b́nh. Dân tộc Việt Nam
bị coi như một công cụ từ
đời Tây thuộc rồi Mỹ thuộc,
chỉ bắt đầu khi nền Đệ Nhất
Cộng Ḥa xây dựng một cái xă
hội, trong đó có sự công
bằng, nhân vị con người được
tôn trọng rơ rệt trong đời
sống quốc gia. Người phụ nữ
được kính trọng, nên anh
thấy một bước rất dài, từ
thời Pháp thuộc tới thời kỳ
Đệ Nhất Cộng Ḥa, bao nhiêu
người phụ nữ, không riêng ǵ
chỉ làm bác sĩ, giáo sư mà
vào quốc hội, làm nghị sĩ,
dân biểu, làm những việc lớn
trong xă hội. Con đường đó
bị đứt đoạn v́ cuộc đảo
chánh năm 1963, thành ra
nhân dịp này tôi nhớ lại vài
đặc điểm đó của bà Cố Vấn
Ngô Đ́nh Nhu, nhưng đặc biệt
tôi nhấn mạnh đến con người
đó, có thể khó hiểu đối với
một vài người, nhưng đối với
tôi, giọng nói của bà v́ có
pha lẫn Bắc, Trung, Nam, bà
là con của gia đ́nh, người
cha là Bắc, mẹ là Trung,
sống ở trong Nam, lớn lên ở
trong Nam, đi học trường
Pháp cho nên ngôn ngữ có thể
có những cái bất lợi, người
ta nghe nó có hơi trái tai;
cách tŕnh bày làm cho người
ta có thể nói là mất cảm
t́nh. Hoặc là v́ không có đủ
thời giờ để giáo dục người
phụ nữ Việt Nam, giáo dục
người dân Việt Nam về quyền
lợi thiết yếu của người phụ
nữ và của dân Việt Nam, cho
nên người ta hiểu lầm. Nói
một cách chung, những công
tŕnh mà TT. Ngô Đ́nh Diệm
và Đệ Nhất Cộng Ḥa cố gắng
thành đạt, dĩ nhiên có sự
thiếu sót gây nên sự đổ vỡ.
Có dịp nào khác chúng ta sẽ
nói nhiều hơn. Hôm nay qua
câu hỏi của anh, tôi chỉ đưa
ra một vài khía cạnh như vậy.
Viễn
Đông:
Xin
chân thành cám ơn Nghị Sĩ Lê
Châu Lộc, hẹn gặp ông vào
dịp khác.
NS. Lê
Châu Lộc:
Thân
chào các anh chị em trong
ṭa soạn và độc giả nhật báo
Viễn Đông.