|
NỀN
ĐỆ NHẤT CỘNG H̉A SỤP ĐỔ:
MIỀN NAM TỰ DO SỤP
ĐỔ
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
http://hon-viet.co.uk/HanGiangTranLeTuyen_NenDeNhatCongHoaSupDo_MienNamTuDoSupDo.htm
‘’Tứ Bất Tử’’ là
lời của cổ nhân đă dạy, từ thuở xa xưa, tất cả nhân loại ở
trên mặt địa cầu này ai cũng đều đă biết: Con người sinh ra
rồi ai cũng phải chết, mỗi cái chết đều khác nhau. Nhưng, cổ
nhân đă khẳng định có bốn cái chết để rồi vẫn sống măi măi
với thời gian, đó là ‘’Tứ Bất Tử’’, và trong bốn cái chết ấy
gồm những bậc có công nghiệp như sau:
1.- Có sự nghiệp lớn.
2.- Có đạo đức lớn.
3.- Có công ơn lớn ở người
đời.
4.- Có văn chương truyền được
lâu dài.
Vậy, hôm nay, nhân dịp tưởng
niệm lần thứ 46, kể từ ngày 01.11.1963, ngày vị anh hùng vĩ
đại của dân tộc Việt Nam: Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, đă Vị
Quốc Vong Thân cùng với nhị vị bào đệ là Ông Cố Vấn Ngô Đ́nh
Nhu và Ông Cố Vấn Ngô Đ́nh Cẩn. Và cứ như theo lời của cổ
nhân đă dạy, th́ chỉ cần một chữ ‘’Có’’ th́ đă trở
thành Bất Tử rồi. Nhưng Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm th́ đă
chiếm được đến ba chữ ‘’có’’. Bởi, tất cả các vị anh
hùng ở trên thế giới này, họ thường chỉ được từ một đến hai
chữ có. Nhưng riêng Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm th́ theo tôi,
chỉ trừ chữ có thứ bốn là ‘’Có văn chương truyền được lâu
dài’’ th́ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm chưa có tác phẩm văn
chương nào để lại cho hậu thế, nhưng Người đă chiếm đến ba
chữ ‘’Có’’ trong ‘’Tứ Bất Tử’’:
1.- Sự nghiệp lớn: Đó là sự
nghiệp đă khai sinh ra Thể Chế Cộng Ḥa, tức đă khai sinh ra
Nước Việt Nam Cộng Ḥa, đồng thời đă xây dựng được một Miền
Nam Tự Do và phồn thịnh, mà không phải do được các cường
quốc viện trợ tiền rừng bạc biển.
2.- Có đạo đức lớn: Người đă
nêu cao đạo đức về nhiều phương diện đối với người dân. Cả
cuộc đời Người không màng đến cao lương mỹ vị, không chăn ấm
nệm êm, Người đă quên ḿnh để chỉ ưu tư cho Tổ Quốc và Dân
Tộc.
Vậy chúng ta hăy nghe những
lời của Thiếu Tá, sau là Đại Tá Nguyễn Duệ, tác giả cuốn
sách: Nhớ Lại Những Ngày Ở Cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.
Ngày 1.11.1963, Ông là Tham Mưu Phó, Lữ Đoàn Liên Binh
Pḥng Vệ Tổng Thống Phủ, đă đề nghị Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm
cho sử dụng Thiết Giáp và Bộ Binh đánh thẳng vào Bộ Tham
Mưu, sào huyệt của phe ‘’cách mạng’’, bắt sống toán đảo
chính. Tổng Thống nghe nhưng không có ư kiến ǵ. Khi được
tin Đính đă thực sự theo phe đảo chính, Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm than với Đại Úy Bằng, Sĩ Q uan Cận Vệ, là
‘’Cháy nhà mới ra mặt chuột’’.
Và ‘’Khi
lục soát tử thi, người ta t́m thấy trong tử thi của Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm nửa bao thuốc lá Bastos xanh và một
chuỗi Tràng Hạt!!!’’
‘’Lúc gần
sáng Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, đă ra lệnh buông súng, v́
không muốn binh sĩ đổ máu v́ Ông, tôi thấy ră rời, thất
vọng. Nhưng vẫn c̣n chút hy vọng mong manh, là Ông sẽ được
đối xử tử tế bởi các Tướng lănh làm đảo chính, v́ hầu hết
những người này đều do Ông gắn sao cho họ. Chẳng bao lâu,
được tin Ông chết. Nghĩ mà thương cho Ông, v́ sợ anh em v́
bảo vệ cho Ông mà đổ máu, sợ anh em giao tranh với nhau mất
tiềm lực chống cộng, mà Ông bị làm nhục, phải chết trong tay
những kẻ vũ phu, trong một xe thiết giáp’’.
Trên đây, là những ḍng của
Đại Tá Nguyễn Hữu Duệ đă viết trong cuốn sách: Nhớ Lại Những
Ngày Ở Cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, nơi trang số 169, th́
chắc hẳn mọi người đều đă thấy được: Cho đến giờ phút cuối
của cuộc đời, giữa lúc Tử-Sinh, mà Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm
vẫn không muốn có một người chiến sĩ nào phải đổ máu để bảo
vệ cho ḿnh. Ôi! một tấm ḷng cao cả: Ngất ngưỡng như ngọn
Hy Mă Lạp Sơn, và mênh mông như Ngũ Đại Dương góp lại.
Tôi cũng xin nói thêm là tấm
h́nh của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm mà tôi đă đưa lên trên của
bài viết này là tấm h́nh của b́a cuốn sách: Nhớ Lại Những
Ngày Ở Cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, của Đại Tá Nguyễn Hữu
Duệ, theo Đại Tá, th́ Ông viết cuốn sách này, mục đích là để
tặng cho những người c̣n giữ được ḷng trung thành với Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm, chứ không có mục đích thương mại. Trước
đây, lúc Ông c̣n khỏe Ông vẫn thường xuyên viết trên Văn
Nghệ Tiền Phong, Ông đă kư tên: Nhật Lệ Nguyễn Hữu Duệ. Và
Ông đă từ Hoa Kỳ gửi sang Pháp Quốc, với những ḍng chữ mà
chính tay Ông đă viết tặng tôi vào ngày 24.11.2003. Phía sau
b́a sách, Ông có chú thích tấm h́nh của Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm là của Bác Sĩ Giáp Phúc Đạt cho Ông được sử dụng. Hôm
nay, tôi đưa tấm h́nh của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm lên trên
bài viết này cũng cùng như ư Nguyện của Đại Tá Nguyễn Hữu
Duệ và của Bác Sĩ Giáp Phúc Đạt, nghĩa là để cho các vị:
Những người c̣n giữ được nguyên vẹn một tấm ḷng trung nghĩa
với Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, để các vị được thấy lại h́nh
ảnh của Vị Anh Hùng của Dân Tộc. Vậy, tôi rất mong quư vị
trên các diễn đàn chớ lấy tấm h́nh của Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm, cho những mục đích khác. Đặc biệt, đối với những kẻ đă
từng hạ bút viết những lời lẽ xúc phạm đến thanh danh
của Tổng Thống, th́ tuyệt đối không được lấy tấm h́nh của
Tổng Thống, bởi những bàn tay đó, đă vô cùng bẩn thỉu khi
dám viết lên những lời lẽ xuyên tạc, đầy ác ư, để bôi nhọ
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, và cả ḍng họ Ngô Đ́nh.
Và bây giờ tôi phải trở lại
với chữ ‘’Có’’ thứ 3 của ‘’Tứ Bất Tử’’:
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă
có công ơn lớn với tất cả mọi người dân miền Nam: Kể từ sau
ngày 20.7.1954: Đó là:
Công Cuộc Xây Dựng
Tự Do-Thanh B́nh-Phồn Thịnh Tại Miền Nam.
Chúng ta là những người dân
của miền Nam, có lẽ nào lại quên rằng: Vào những năm từ
1954, đến đầu thập niên 1960. Dưới ánh sáng mới của Chính
Thể Cộng Ḥa. Dưới sự lănh đạo của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.
Là những người Việt Nam đă từng sống vào thời kỳ ấy. Tất cả
đều đă thấy được một Miền Nam Thanh B́nh-Tự Do-No Ấm thực
sự.
Ngày ấy, nếu những ai đă từng
sống với những cảnh đêm về, dưới ánh trăng lành, trên khắp
nẻo đường quê, bên những lũy tre làng rộn ră những bước chân
của lớp người trai trẻ, với h́nh ảnh hiền ḥa, chân phác. Họ
đă đến với nhau trong những lần sinh hoạt của thanh niên,
cùng nhau ḥa lời ca với tiếng đàn Mandoline, với những bài
hát ca ngợi quê hương dưới cảnh thanh b́nh. Bởi vậy, tôi vẫn
nhớ dù không đầy đủ những bài ca, có bài tôi chỉ c̣n nhớ một
đôi câu, hoặc một vài điệp khúc như sau:
‘’Đây
phương Nam, đây ruộng Cà Mau no lành. Có tiếng hát êm đềm
trong suốt đêm thanh. Quê hương anh lúa ngập khắp bờ ruộng
xanh. Lúa về báo nhiều tin lành, từ khắp đồng quê cùng kinh
thành…
Đây
phương Nam, đây t́nh Cần Thơ êm đềm. Có lúa tốt quanh vùng
nuôi sức dân thêm. Quê hương em bóng dừa ấp ủ dịu êm. Những
chiều trăng rọi bên thềm, vọng tiếng khoan ḥ về êm đềm…
Ai vô
Nam, ngơ ngẩn v́ muôn câu ḥ. Những tiếng đó khơi ḷng vui
sống ấm no. Trăng phương Nam sáng tỏa khắp bờ Cửu Long. Nước
chảy con thuyền xuôi gịng, vọng tiếng khoan ḥ làm ấm
ḷng…’’.
Trên đây là những lời quê mà
tôi muốn ghi lại, để các vị cao niên đă từng sống, từng
chứng kiến những cảnh thanh b́nh nơi cố lư, của một thời đă
mất, và sẽ không bao giờ c̣n t́m gặp lại, dù chỉ một lần nào
nữa.!!!
Và đó, là ‘’Có công ơn lớn ở
người đời’’, bởi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, Người đă tận hiến
cả cuộc đời từ thuở c̣n trai trẻ, cho đến giờ phút cuối cùng
đă Vị Quốc Vong Thân.
Nhưng rồi những cảnh thanh
b́nh ấy, đă bị bức tử khi cái gọi là ‘’Mặt Trận Giải Phóng
Miền Nam’’ ra đời. Mà ác hại thay, những người công khai
lănh đạo cái mặt trận này lại là những ‘’trí thức’’ đă được
ăn cơm Quốc Gia nhưng lại thờ ma cộng sản, và những ‘’nhà tu
hành’’ của Phật Giáo Ấn Quang. Những ‘’nhà sư’’ đó sau ngày
30.4.1975, họ là ‘’Ḥa Thượng- Thượng Tọa’’ đă được cộng sản
Hà Nội trao gắn đầy những tấm huân chương, huy chương, là
những bằng chứng về những hành vi và cũng là tội ác đă từng
làm giặc, mà sư săi Ấn Quang không có cách nào chạy chối cho
được.
Chính những kẻ ‘’tu hành’’
bất nhân, thất đức như Thích Đôn Hậu-Thích Trí Quang- Thích
Đức Nhuận-Thích Huyền Quang-Thích Quảng Độ v.v…và những tên
đâm thuê, giết mướn như: Dương Văn Minh-Nguyễn Khánh-Trần
Thiện Khiêm-Đỗ Mậu-Nguyễn Chánh Thi Trần Văn Đôn-Dương Hiếu
Nghĩa v.v…chúng đă nhúng tay vào máu của Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm. Chính những kẻ này, đă làm cho Miền Nam Tự Do phải sụp
đổ, khiến cho hàng triệu Quân-Dân-Cán-Chính Việt Nam Cộng
Ḥa phải chịu cảnh đọa đày trong các ‘’Trại tù cải tạo’’,
với những cực h́nh dă man, tàn bạo nhất, có người đă chết ở
bên bờ kẽm gai oan nghiệt của nhà tù. Và đă không biết bao
nhiêu người đă chết nơi rừng thiêng, nước độc ở các ‘’vùng
kinh tế mới’’, và đau thương nhất là những em bé gái đă chết
dưới những bàn tay của những tên hải tặc, đă làm mồi cho cá,
cho thú rừng, hay đă vùi thây trên ngàn dưới biển trên đường
chạy trốn ngục tù cộng sản?!!!
Ngoài những thảm cảnh đó.
Chính những kẻ này đă đẩy lớp trẻ vào bước đường cùng,
thương luân, bại lư!!!
Riêng Đỗ Mậu, vốn là một tên
gian manh, phản phúc, nên chẳng những đă nhúng tay vào máu
của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, mà sau đó, hắn c̣n bắt giam
rất nhiều vị, chỉ v́ không ủng hộ đảo chính, trong đó có Đại
Tá Nguyễn Hữu Duệ. Song cũng chưa thỏa măn, mà cho đến măi
sau này, khi đă chạy sang nước Mỹ, Đỗ Mậu cũng đă gian manh
khi đă vẽ vời ra những câu chuyện láo khoét, rồi hắn đă nhờ
đến mấy tên tay sai của việt cộng, đă viết cho hắn cái cuốn:
Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi mà nội dung, th́ ngoài những
lời kể của hắn, lại được mấy tên lưu manh này dàn dựng thêm
vô số những chuyện trên trời, dưới đất, mục đích để bôi nhọ
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm và cả ḍng họ Ngô Đ́nh, và tên khố
xanh Đỗ Mậu, hắn cũng đă về Việt Nam để công khai tái bản
cuốn ‘’Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi’’ và hắn đă chết sau
những tháng ngày ngồi trên chiếc xe lăn tại ‘’quê hương’’
của hắn. Nhưng có một điều là bọn này không biết rằng: Ông
Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, Chủ Nhiệm Bán Nguyệt San Văn Nghệ
Tiền Phong, một tờ báo sống thọ nhất, kể từ lúc mới ra đời
từ năm 1956, ông đă t́m hiểu, và đă biết được những tên đă
núp ở phía trong cái quần của tên lính khố xanh Đỗ Mậu, để
hoàn thành cái cuốn sách rác rưởi đó. Do đó, mà ông Nguyễn
Thanh Hoàng đă cho mấy tên này ra ŕa khỏi tờ Văn Nghệ Tiền
Phong.
Song nói đến Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm, mà không nói đến Ông Ngô Đ́nh Luyện là một điều
vô cùng thiếu sót, bởi ông Ngô Đ́nh Luyện cũng là một người
đă hết ḷng phụng sự cho Quốc Gia và Dân Tộc. Song cả một
đời của ông Ngô Đ́nh Luyện cũng không hề được hưởng sự giàu
sang phú quư, như những lời của những kẻ bất lương xuyên
tạc. Vậy, một lần nữa, tôi xin trích một đoạn ngắn những lời
kể của Đại Tá Nguyễn Hữu Duệ trong thời gian gặp gỡ ông Ngô
Đ́nh Luyện tại Mỹ như sau:
‘’Trên
máy bay, khi từ toilets ra, dây lưng bị đứt, khiến quần ông
muốn tụt ra, v́ ông mặc đồ cũ từ ngày xưa, nay ông ốm hơn
nhiều. Tôi phải tháo dây lưng của tôi cho ông dùng. Tôi cảm
thấy thương ông, v́ ông nói rằng cả chục năm nay, ông chưa
mua quần áo mới và thay dây lưng.
Ông nắm
tay tôi và chảy nước mắt, làm tôi cảm động.
Khi về
Pháp, ông viết cho tôi một lá thư khá dài để cám ơn, nhắc
lại cái dây lưng, và nói sẽ giữ suốt đời để làm kỷ niệm’’.
Ôi! Suốt cả cuộc đời của các
Huynh-Đệ của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă sống trong thanh
khiết, chỉ biết đặt Tổ Quốc và Dân Tộc lên trên hết.
C̣n ǵ đáng kính phục, đáng
thương hơn, đau ḷng hơn, khi một vị Tổng Thống sau khi bị
bọn đâm thuê, chém mướn giết chết, khi lục lọi cả tử thi của
Người mà chỉ t́m được vỏn vẹn chỉ nữa gói thuốc Bastos xanh
và một chuỗi Tràng Hạt c̣n vương đọng những giọt máu thiêng
của vị Anh Hùng của Dân Tộc: Chí Sĩ Ngô Đ́nh Diệm!!!
Ôi! Không có một ngôn từ nào
của nhân loại để có thể diễn đạt cho vừa những trang sử đầy
đau thương và đẫm máu này???!!!
Riêng tôi, khi viết lên những
ḍng này, tôi đă phải bao lần bị đứt quăng, v́ không cầm
được nước mắt, và mỗi lần như thế, những ḍng nước mắt của
tôi đă rơi xuống trên chiếc bàn phím này. Đây không phải là
lần đầu tiên, mà mỗi lần nh́n tấm h́nh của Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm là nước mắt của tôi lại cứ ứa ra, những giọt nước
mắt của một con dân Việt đă khóc cho Người, khóc cho một
Nước Việt Nam Cộng Ḥa đă bị sụp đổ, song không phải sụp
đổ vào ngày 30.4.1975, mà nó thực sự bắt đầu sụp đổ vào ngày
1.11.1963. Nhưng có một điều mà trước đây, ít ai
nghĩ đến, là ngày đó Tổng Tổng Ngô Đ́nh Diệm đă bị giết
chết. Nhưng, Vị Tổng Thống đă Hồi Sinh ngay sau đó, và đă
trở thành Bậc Anh Hùng Bất Tử.
Nhân-Quả
Viết đến đây, tôi muốn nói
đến những kẻ đă từng tham dự vào vũng máu của Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm cùng nhị vị bào đệ. Những kẻ đó, có người đă chết.
Nhưng trước khi chết, họ đă sống trong những tháng ngày đau
khổ từ thân xác đến tinh thần, bởi bị chính lương tâm của họ
kết tội. Có kẻ hàng ngày đau đớn ngồi trên chiếc xe lăn.
Cũng có người đă bị chính vợ và con của họ đày đọa. Có kẻ
trước khi chết đă bị chính con trai ruột của ḿnh đă đuổi ra
khỏi nhà giữa đêm đông giá buốt của Trời Âu. Và đó, là cái
‘’Quả’’ mà họ đă phải gặt từ cái ‘’Nhân’’ mà họ đă từng gieo
trước đó. Riêng những kẻ đă từng núp trong cái khố xanh của
Đỗ Mậu hiện vẫn c̣n sống, nhưng tôi tin rồi sẽ có một ngày
chúng cũng sẽ ngồi trên chiếc xe lăn trước khi gục chết như
tên Đỗ Mậu.
Ngoài ra, một số tên vẫn c̣n
sống trong những thứ hư danh, những kẻ đó, có lẽ nào trong
suốt bao nhiêu năm qua, mà không một lần nữa đêm tỉnh giấc,
v́ h́nh ảnh của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, cùng nhị vị bào đệ
là ông Cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu và ông Ngô Đ́nh Cẩn, với thân xác
nhuộm đầy máu. Hoặc h́nh ảnh của một vị Tổng Thống với ánh
mắt nhân từ, đă từng thân ái cài lên ngực áo của họ những
chiếc lon từ cấp Úy, Tá, Tướng, để từ đó họ bước lên đài
danh vọng. Và để rồi sau đó, họ đă lấy oán trả ân, bằng dă
tâm thua cả loài lang sói. Chúng đă giết chết chính người đă
thi ân cho chúng, chúng đă mất cả lương tri, thua cả một con
chó, v́ loài chó dù cho có đói đến đâu, nó cũng đành chịu
chết, chứ chúng không bao giờ ăn thịt của đồng loại (chó).
Chúng cũng không bao giờ cắn chủ, kể cả người đă cho nó ăn,
dù chỉ một lần.
Đến đây, tôi muốn nói tới
Tướng Nguyễn Khánh. Bởi ông ta cũng là một kẻ bất nhân, bất
nghĩa, bất lương, Nguyễn Khánh đă vô cùng tàn ác, khi xuống
tay giết chết một người vô tội là ông Ngô Đ́nh Cẩn là bào đệ
của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. Nên biết, những người dân chân
thực tại miền Trung, họ đều biết về ông Ngô Đ́nh Cẩn là một
người Đại Hiếu-Tận Trung và Nhân Từ, không như những kẻ đâm
thuê, giết mướn với ḷng dạ bạc ác, bất nhân đă cố t́nh
tuyên truyền, xuyên tạc với những chuyện động Trời như:
‘’Ông Cẩn giết các nhà sư rồi chôn dưới gốc cây cam, mỗi gốc
cây cam trong vườn của ông Cẩn là một xác nhà sư’’. Và cũng
nên biết, trước khi ông Ngô Đ́nh Cẩn bị xử bắn, th́ một ‘’Ủy
Ban Điều Tra Tội Ác Gia Đ́nh Nhà Ngô’’ đă được thành lập, và
ủy ban này đă đến tận nơi, đă đào tận gốc rễ của từng gốc
cây cam. Lúc ấy, mọi chuyện đều đă sáng tỏ, là không hề có
một xác người hay vật ǵ dưới những gốc cây cam.
Sau đó, mặc dù ‘’Ủy Ban Điều
Tra Tội Ác Gia Đ́nh Nhà Ngô’’ đă lập biên bản với nhiều chữ
kư của các vị trong ‘’Ủy Ban’’ này, và đem tŕnh lên các cơ
quan hữu trách. Nhưng Tướng Nguyễn Khánh đă không thèm ngó
tới, không cần đến sự thật, mà đă cương quyết phải giết chết
ông Ngô Đ́nh Cẩn cho bằng được. Nguyễn Khánh thật vô cùng
tàn ác, khi xuống tay để giết chết ông Ngô Đ́nh Cẩn trong
lúc ông đang bệnh nặng, nằm liệt giường tại khám Chí Ḥa, v́
thương Mẹ già, v́ đau xót về cái chết thảm của nhị vị bào
huynh. Nguyễn Khánh nên nhớ, khi ông ta giết ông Ngô Đ́nh
Cẩn, là ông đă giết cùng lúc thêm hai mạng người nữa, v́
ngay sau đó, Cụ Bà Thân Mẫu của ba vị đă v́ quá đau đớn, nên
cũng đă chết theo ba người con. Ôi! ai đă từng ‘’Tre già
khóc măng’’ th́ mới thấu được nổi đau đớn của Mẫu Thân của
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm!!!
Và cũng trong cuốn sách: Nhớ
Lại Những Ngày Ở Cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm của Đại Tá
Nguyễn Hữu Duệ, ông đă viết về ông Ngô Đ́nh Cẩn nơi trang số
118-119, như sau:
‘’Ông
Khánh lănh đạo Quốc Gia, mà hành động như một thằng hề, trái
hẳn với Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. Ông Khánh rất sợ báo chí,
sinh viên, nhất là các Thượng Tọa, như sợ cha đẻ vậy. Tôi
bất b́nh nhất là ngày ông ‘’chỉnh lư’’ ông chê ‘’ông Minh đă
giết anh em ông Diệm một cách dă man’’ rồi ông kể lể làm như
thương và phục Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm lắm, để lấy ḷng anh
em chế độ cũ. Nhưng khi ra Huế gặp Thượng Tọa Trí Quang là
sợ ngay, là kư giấy hành quyết ông Cẩn là người độc nhất c̣n
ở Việt Nam. Vả lại ông Cẩn đang bệnh tật nặng ở khám Chí
Ḥa, và chả có tội ǵ rơ ràng để bị xử bắn.
Sau này
anh Tuyên là em của Đức Cha Nguyễn Văn Thuận, là cháu của
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm kể với tôi rằng: Ông Khánh cho
người liên lạc với gia đ́nh đ̣i một số tiền để giữ mạng sống
cho ông Cẩn, số tiền là tám mươi triệu. Nếu đủ sức th́ cả
ḍng họ sẽ đóng góp để lo, nhưng nhiều quá th́ chạy đâu ra.
Anh Tuyên hiện đang ở Hoa Kỳ. tôi thấy ‘’gian hùng như Tào
Tháo’’ mà mọi người vẫn gán cho ông là quá đúng’’.
Thực ra, ngoài chuyện Nguyễn
Khánh đă đ̣i tiền chuộc mạng, ông Ngô Đ́nh Cẩn cũng đă chết
v́ đặt ḷng tin vào những tên Thầy Chùa của Phật Giáo Ấn
Quang như: Thích Trí Quang-Thích Đôn Hậu v.v…Nên biết, vào
thời đó, ông Ngô Đ́nh Cẩn đă nuôi các sư săi Ấn Quang trong
nhiều chùa tại miền Trung, đặc biệt là các Chùa Thiên Mụ, Từ
Đàm, Từ Hiếu v.v…tại Huế, chính ông Ngô Đ́nh Cẩn đă từng lo
hết sức chu đáo cho mấy Chùa này từ gạo, tương v.v…và cung
cấp cả tiền bạc, phương tiện di chuyển, Ông đă xem Thích Trí
Quang và Thích Đôn Hậu là thượng khách. Nhưng rồi ông Ngô
Đ́nh Cẩn đă chết về tay của chính Thích Trí Quang và Thích
Đôn Hậu. Và Tướng Khánh đă giết ông Ngô Đ́nh Cẩn, c̣n v́ lời
giao ước với Thích Trí Quang và Thích Đôn Hậu.
Nhưng Nguyễn Khánh c̣n một
hành vi tàn ác nữa, là đă xử bắn ông Phan Quang Đông, là
người chịu trách nhiệm lo cho những vị mà do ông Ngô Đ́nh
Nhu và Ông Ngô Đ́nh Cẩn đă đưa họ trở về miền Bắc ngay khi
họ vừa vào Nam, hoặc sau đó. Nên nhớ, khi giết chết ông Phan
Quang Đông là Nguyễn Khánh đă chặt tay, chặt chân, cắt đứt
con đường về của các chiến sĩ đă được đưa ra miền Bắc để
sống trong ḷng địch. Và bởi không có đường về, nên họ đă
phải tự t́m cách để sống c̣n trong mỏi ṃn chờ đợi, cho đến
ngày 30.4.1975, th́ họ đă hoàn toàn tuyệt vọng. V́ thế, nên
có người đă phải chết trong uất hận khôn nguôi!!!
Song rồi cuối cùng Nguyễn
Khánh cũng đă biết, đă thấy rơ là Phật Giáo Ấn Quang không
bao giờ giữ lời giao ước với bất cứ một ai, kể cả tôn giáo,
đảng phái hay người của một cường quốc.
Bởi, Ấn Quang chỉ lợi dụng
tất cả những ‘’chính khách’’ hoặc cá nhân cũng như đoàn thể,
kể cả ngoại nhân. Đồng thời cũng lợi dụng ḷng yêu nước của
người dân Việt, để tóm thâu ‘’Sơn Hà Xă Tắc’’ vào trong ḷng
bàn tay độc nhất, và chỉ riêng là của Ấn Quang mà thôi.
Với cuồng vọng ấy, Ấn Quang
đă, đang và sẽ không từ bất cứ một thủ đoạn nào, kể cả giết
hại người thân yêu, cốt nhục. V́ Phật Giáo Ấn Quang đă học
tập, đă thấm nhuần và đă quyết tâm lấy ‘’Cứu cánh để biện
minh cho phương tiện’’.
Nhưng, như lời Đức Phật đă
dạy về luật ‘’Nhân-Quả’’. V́ thế, tất cả những kẻ đă gieo
những ‘’Nhân’’ nào, th́ tất nhiên phải có một ngày sẽ phải
gặt lấy cái kết ‘’Quả’’ ấy.
Riêng về việc ‘’Vinh Danh’’,
Tổ chức Lễ giỗ, tạc tượng, lập đền thờ Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm, th́ bất cứ ai muốn núp dưới ánh hào quang của Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm, th́ muốn nói, muốn viết và muốn làm ǵ
cũng được, v́ chẳng có ai cấm. Nhưng, tất cả phải nên nhớ
cho rằng: Những lời nói, những bài viết mà những kẻ đó đă
viết ra bằng giấy trắng mực đen, tất cả vẫn c̣n lưu giữ trên
sách, báo, trên mạng lưới toàn cầu, chúng sẽ không bao giờ
bôi xóa cho hết được. Đừng có mơ rằng sẽ lừa bịp được thiên
hạ.
Và nhân đây, tôi muốn nói với
những kẻ ấy rằng: Tại sao ông Ngô Đ́nh Quỳnh, thứ nam của
ông Cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu, năm nay đă gần sáu mươi tuổi, mà
vẫn sống độc thân, không lấy vợ, ông có học vị Tiến Sĩ Kinh
Tế, đang làm đại diện cho nhiều công ty của nhiều nước,
trong đó có Hoa Kỳ, ông không không thiếu tiền bạc, song ông
không bỏ tiền ra để xây mộ cho Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm và
ông Cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu và Ông Ngô Đ́nh Cẩn, mà tất cả tiền
lương của ông, ông chỉ dành chút đỉnh để sống, c̣n tất cả
Ông đă đem dâng hiến cho các cơ sở từ thiện???
Nên biết, ba ngôi mộ của ba
vị tại Lái Thiêu, Việt Nam, chỉ khắc mỗi ngôi mộ với chữ
‘’Huynh’’ và ‘’Đệ’’, là không phải do các con, các cháu của
ba vị, hay của các vị trong ḍng họ Ngô Đ́nh đă bỏ công, bỏ
của ra để xây ba ngôi mộ đó.
Ôi! ba ngôi mộ không khắc ghi
tên tuổi, chỉ vỏn vẹn có chữ ‘’Huynh’’ và ‘’Đệ’’, song hiện
nay, tại Việt Nam, cứ mỗi ngày sự linh thiêng của Tổng Thống
Ngô Đ́nh Diệm càng vang vọng, và mỗi ngày càng tăng thêm con
số của những người dân từ khắp nơi đă đổ về Lái Thiêu, để
t́m đến ba ngôi mộ, để cầu xin những điều mà chính con người
và khoa học không thể làm nổi, nhưng chỉ cần đến thắp một
nén hương cắm lên ba ngôi mộ, với những lời cầu xin chân
thành, th́ Anh Hồn của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm sẽ cho họ
được toại nguyện.
Mọi người cũng cần phải biết
rằng: Việc tạc tượng hay lập đền thờ của Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm không phải là chuyện của một tổ chức hay của một nhóm
người. Mà việc đó phải do một chính phủ, một chính phủ phải
do mọi người dân bầu ra, rồi chính phủ ấy bắt buộc phải trả
lại công đạo cho Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm cùng nhị vị Bào đệ
là ông Cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu và Ông Ngô Đ́nh Cẩn, và sẽ được
quyết định bởi Quốc Hội của một Thể Chế.
Và sau khi đă được sự đồng
thuận, Quốc Hội sẽ công bố một định luật, th́ ngay trên đất
nước Việt Nam sẽ có những Đại Lộ Ngô Đ́nh Diệm, Đại Lộ Ngô
Đ́nh Nhu, Đại lộ Ngô Đ́nh Cẩn, đồng thời sẽ có những Đền Thờ
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm cùng nhị vị Bào đệ, và một trang sử
mới cũng sẽ được khắc ghi thêm tên tuổi của ba vị anh hùng
đă cương quyết để bảo vệ Tổng Thống, mà chính bọn Hội Đồng
Gian Nhân Phản Loạn đă biết chắc chắn, là phải bước qua xác
chết của cả ba người th́ mới giết được vị Tổng Thống. Chính
v́ thế, mà bọn chúng đă giết cả ba vị, đó là: Đại Tá Hồ Tấn
Quyền, Đại Tá Lê Quang Tung cùng người em ruột là Thiếu Tá
Lê Quang Triệu. Và rồi những Bảo Tàng Thư và những con đường
sẽ được mang tên của nhiều vị Anh Hùng của Dân Tộc đă Vị
Quốc Vong Thân.
Những kẻ bán buôn chính trị
hăy nhớ cho thật kỹ những điều đó.
Tạm thay lời kết:
Như Nhân loại đă từng chứng
kiến, kể từ thời Sáng Thế, từ Đông sang Tây. Lịch sử đă
chứng minh, hễ cái ǵ nó đă trở thành chân lư, th́ con người
có dùng mọi thủ đoạn gian manh đến đâu, cũng không bao giờ
thay đổi chân lư đó cho được.
Bởi vậy, mà cho dù bao nhiêu
năm qua, đă có rất nhiều kẻ manh tâm đă từng dùng những ngụy
bút, ngụy sách, ngụy báo, để cố t́nh bịa đặt, xuyên tạc, để
bôi nhọ, mục đích là để hạ thấp uy danh của Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm, để mong làm tróc thủy phần nào của một tấm gương,
nhưng dù cho đến ngày tận thế, th́ bọn chúng cũng đừng ḥng
được toại ư, v́ tấm gương ấy quá toàn bích.
Chính v́ thế, mà tôi đoan
chắc rằng: Không phải riêng đối với những tên gian manh kia,
mà cả trên quả địa cầu này, cũng không một ai có thể làm nổi
chuyện đó, bởi lịch sử vốn công bằng, bởi Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm Người đă có Công Nghiệp Vĩ Đại là đă khai sinh ra
nước Việt Nam Cộng Ḥa. Đă một thời xây dựng được một Miền
Nam Tự Do Thanh B́nh thực sự. Và với Tài-Đức, Liêm-Khiết,
Nhân-Từ: Người đă tận hiến cả đời ḿnh cho Quốc Gia và Dân
Tộc, với chân lư đó, th́:
Đời Đời h́nh ảnh của Chí Sĩ
Ngô Đ́nh Diệm: Bậc Anh Hùng đă Vị quốc Vong Thân vấn măi măi
uy-nghi, ngời sáng và Bất-Tử trong tâm trí của tất cả những
người Việt Nam yêu nước chân chính.
Hàn Giang Trần Lệ
Tuyền. |