Mạn đàm với Vĩnh Phúc:
Huyền
Thoại & Sự Thật Về
Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm
Nguyễn Văn Lục
(2)
NVL: Phần
tôi, tôi đặc biệt chú trọng đoạn Lê Châu Lộc, tùy viên của
ông Diệm kể buổi sáng hôm ấy ông Diệm phải tiếp kiến đô đốc
Felt tại Đàlạt. Ông có nhận xét ǵ về buổi gặp gỡ lịch sử
này?
|
 |
|
Đô đốc
Harry Donald Felt, (1902—1992), Chỉ huy trưởng Hạm
đội Thái B́nh Dương từ 1958-1964, có ảnh hưởng sâu
sắc đến hướng đi của chính sách Hoa Kỳ trong vùng
Nguồn: arlingtoncemetery.net
|
VP: Ông tinh ư lắm,
nêu dẫn đoạn ông Diệm gặp đô đốc Felt là điểm thắt nút mối
bang giao hợp tác giữa chính phủ Mỹ và ông Diệm trong suốt 9
năm. Buổi sáng hôm ấy, ông Diệm nôn nóng khác thường, tức
giận đạp đổ ghế v́ sĩ quan tùy viên tới chậm. Cái tức
giận tùy viên chỉ là cái cớ thôi. Cái chính là lá bài sắp
lật ngửa. Và tôi nghĩ rằng: Ván bài lương tâm và trả giá
giữa người Mỹ và ông Diệm nằm ở buổi tiếp kiến hôm đó trước
khi ông Diệm bị thảm sát. Đó là bản chúc thư giă từ sau 9
năm cầm quyền, một lần chót nói lên cái quan điểm khác biệt
giữa người Mỹ và ông Diệm. Những kẻ viết sử sau này thường
bác bỏ luận cứ này để biện hộ cho việc lật đổ ông ấy.
Không có người Mỹ, cuộc đảo chánh đó không có cơ thành tựu.
VP: Vừa rồi, ông đang hỏi tôi về con người ông Diệm.
Tôi chưa nói hết, th́ đấy, con người ấy có thể khoan dung
ngay cả đối với kẻ thù. Nhưng cũng con người đó có thể nóng
như lửa, mặt đỏ gay, hầm hầm, giộng ba toong th́nh th́nh
trên sàn máy bay v́ thấy treo cờ Vatican, vứt hồ sơ vào mặt
ông Nhu mà không cho tùy viên lượm lại. Nhưng chỉ trong chốc
lát, ông tổng thống nguôi giận.
Nhưng ngược lại, ông lại tỏ ra rất b́nh tĩnh khi dinh độc
lập bị ném bom. Lê Châu Lộc nhận thấy ông Diệm vẫn ngồi đọc
sách một cách b́nh thản hỏi:
-
“Cái chi đó?”
-
“ Dạ người ta bỏ bom ḿnh”.
-
“ Thế à, mà ai bỏ bom vậy?”
Theo Lê Châu Lộc, làm tùy viên cho ông Diệm là khổ lắm. Theo
ông đi kinh lư tối ngày, bất kể th́ giờ, bất kể ngày đêm.
Bằng máy bay, bằng trực thăng, bằng xe, bằng xuồng, “thăm
dân cho biết sự t́nh”. Có lần phải kê ghế bố mà ngủ trong
khi bên dưới lơng bơng nước. Những chuyến đi vất vả và nguy
hiểm như thế cũng không làm ông Tổng Thống nản ḷng, v́ ông
muốn đến tận nơi hẻo lánh nhất, hoàn cảnh khó khăn nhất để
đem lại nguồn an ủi cho binh sĩ.
Thử hỏi sau này có anh lănh đạo nào làm được như thế không?
NVL: Tôi cũng nghĩ như vậy. Có ông lănh đạo nào bỏ
ra vài lần thăm dân, thăm trường học trong suốt những năm về
sau này? Chữ kinh lư, tôi nghĩ là chữ đặc quyền dùng cho ông
Diệm. Sau này chữ đó không c̣n có trong tự điển nữa. Vậy mà
thời ông Diệm, ciné chỉ chiếu những chuyện ǵ đâu.
VP: Ông nhắc tôi mới nhớ. Tôi c̣n nhớ hồi đó, ciné
hát xong bài chào cờ là hát bài suy tôn Ngô Thổng thống.
Đáng nhẽ phải bỏ tù cái thằng cha nào đă nghĩ ra cái bài hát
thối tha: Toàn dân
Việt Nam nhớ ơn Ngô Tổng Thống.(1)
Bài đó giết ông
Diệm từng ngày, từng giờ không cần gươm giáo đấy. Vứt bài
hát đó vào sọt rác và chiếu lên h́nh ảnh ông Tổng Thống đi
bốt, lội bùn, sắn quần lên tới đầu gối th́ c̣n ǵ đẹp bằng
nữa?(2)
NVL: Vâng, quả đúng như vậy.
VP: Nay th́ đến lúc tôi hỏi ngược lại ông: Đọc lần
tái bản này ông thấy thế nào ?
NVL: Phải nói bản cũ, tôi đọc nhiều lần, mỗi lần
muốn viết điều ǵ về chế độ Ngô Đ́nh Diệm. Tôi đều dở ra
tham khảo. Nhưng chê trước đă. Thật ra, không phải chê mà ấm
ức.
Thứ nhất, cuốn sách không có cái nh́n tổng thể lớp lang về
chế độ ấy. Nó thiếu văn mạch của những chuỗi sự kiện nối
tiếp nhau. Nó nêu ra đó rồi để cho độc giả tùy ư chọn lựa
thái độ. Quả là có rộng lượng và tôn trọng độc giả. Sự kiện
từng mảnh của chế độ ấy như chính ông nói với tôi, như đống
gạch. Có viên lành lặn, viên vỡ. Rồi ông bày hàng ra, ông
đẩy cái trách nhiệm đánh giá cho các nhà sử học, cho người
đọc. Mà như chúng ta biết đấy. Nhà sử học nào đă làm được
công việc ấy? Trong khi đó, đáng nhẽ là trách nhiệm của ông
phải làm?
Thứ hai, về phương pháp làm việc, ông đă chọn cách viết chỉ
dựa trên nhân chứng, một thứ Oral History, rất khả tín, thời
thượng. Phải chăng, đó là lối làm việc theo thói quen từ BBC
của ông? Nhưng lối viết nêu dẫn nhân chứng lại rất áp đảo,
trấn áp người đọc. Chẳng hạn khi chính Lê Châu Lộc nói rằng,
ông Diệm nghe tin phi công Phạm Phú Quốc ở trong tù bị bọn
công an hành hạ đến nơi đến chốn. Ông Diệm không an tâm sai
Lê Châu Lộc đến nhà giam xem thử. Lê Châu Lộc bằt Phạm Phú
Quốc dơ tay cho xem có bị thương tích không. Không có. Chỉ
nêu sự việc: Một người đă ném bom tính giết ḿnh, đă không
bị đưa ra ṭa, không bị cho đi ṃ tôm là may, lại c̣n thăm
hỏi. Chuỗi sự kiện đó dẫn đưa tới việc phải thừa nhận: Ông
Diệm là người tốt. Không lạ ǵ, sau đó, Phạm Phú Quốc đă
viết thư xin lỗi ông Diệm.
Tôi chỉ nói, lối viết đó có tác dụng thuyết phục, v́ nó vượt
lư luận, bịt miệng những ai muốn nói khác, muốn bôi nhọ.
Ở trên, tôi nói ấm ức, v́ ông không sử dụng tài liệu. Ông
cũng đă nêu ra những lư do khi ông cho rằng những hồi kư,
những sách viết về chế độ ấy do các nhà văn, nhà chính trị,
nhà báo viết bố láo, bố lếu, bóp méo lịch sử cho dù dùng tài
liệu ngoại quốc viết cũng tào lao, rất là bôi bác. Nói chung
là như thế.
Nhưng này, ông chê người ta viết bố láo, bố lếu. Vậy có thể
nào ông cho biết đích danh một tác giả hay một cuốn sách
viết bôi bảc?
VP: Cái này th́ xin ông tha cho. Tôi chỉ nói được là
nhiều lắm, tôi tránh nói ra. Độc giả đọc họ là biết rồi. Sau
khi anh em ông Diệm bị giết, nhiều người đă viết quá sai sự
thật chỉ nhằm mục đích câu độc giả. Sau 1975, cũng thế. Ngay
cả những bầy tôi, sau này viết về chủ ḿnh, cũng phản bội,
viết bôi bác, nói trắng ra đen. Theo tôi, viết như thế không
xứng đáng một người cầm bút.
Chính v́ vậy, tôi chọn lựa không sử dụng tài liệu của bất cứ
ai.
NVL: Chọn lựa như thế, đúng ra là chọn lựa tư cách
là một nhà báo hay nhà sử?
VP: Nhà báo th́ cung cấp thông tin, dữ kiện. C̣n nhà
sử cung cấp kiến thức. Nói như thế th́ ông biết tôi là nhà
ǵ rồi?
NVL: Cũng đúng, nhưng tôi xin bổ túc, Trần Trọng
Kim kiến thức sử đâu có bao nhiêu, nhưng sự trung thực th́
lồng lộng mà kẻ hậu bối chỉ biết cúi đầu khâm phục.
VP: Tôi cũng không nghĩ gi khác ông. Chúng ta cùng
nói chung một thứ ngôn ngữ: Sự can đảm và ḷng trung thực.
Đó là những đức tính cần có của một người cầm bút.
NVL: Khi ông dùng chữ bày tôi viết về chủ ḿnh th́
gián tiếp người đọc như tôi cũng hiểu bầy tôi là ai rồi ?
VP: Ấy chớ, xin ông đừng diễn dịch xa quá.
NVL: Trong biến cố Phật giáo, mặc dầu ông đă cố
gắng phỏng vấn một số người như cụ Quách Ṭng Đức, TT Thích
Tâm Châu và ngay cả ông Đặng Sỹ v.v... Phần trả lời của TT
Tâm Châu chưa đầy đủ lắm. Phải nói về vai tṛ của TT ấy như
thế nào, vai tṛ của TT Trí Quang có tính cách quyết định về
đường lối đâu tranh chống chính quyền? Nguyên đo đưa đến sự
đổ vỡ đến tách ra thành hai khối Phật giáo? Phần ông Đặng Sỹ
th́ tránh né trả lời. Chính tôi cũng liên lạc với ông được
hai lần, nhưng ông cứ khất lần. Rất tiếc nay người nhà ông
báo cho tôi biết ông mới qua đời. Thế là một dấu mốc lịch sử
bị đứt quăng. Nhưng tôi vẫn thấy c̣n cần đào sâu thêm nữa để
có thể khai thông một số vấn đề chưa sáng tỏ như vụ nổ đài
phát thanh Huế v.v... Những người như đại úy Minh, văn pḥng
cố vấn chỉ đạo của ông Cẩn có thể đóng góp cho rơ thêm vai
tṛ ông Cẩn và đặc biệt TT Trí Quang, sau 1975, ông rút vào
bóng tối một cách khó hiểu như có điều ǵ không tiện nói. Im
lặng ở đây là vàng. Ông cần lên tiếng và nên lên tiếng. Ông
nghĩ thế nào về vấn đề này?
VP: Thật ra những người như ông Ngô Đ́nh Nhu đáng nhẽ
phải để lại những Mémoires th́ đỡ cho chúng ta biết bao
nhiêu. H́nh như các người làm chính trị ở Việt Nam không có
thói quen viết nhật kư. Tôi cũng nghĩ đến trường hợp TT
Thích Trí Quang nhưng quá khó gặp. Cả TT Hộ Giác một khuôn
mặt đấu tranh nổi bật thời đó hiện c̣n sống ở Mỹ, tôi cũng
cố t́m cách tiếp xúc nhiều lần mà không được. Tôi sẽ đặc
biệt lưu tâm đến trường hợp này trong lần tái bản sau.
NVL: Tôi xin
góp ư thêm về vấn đề tài liệu. Tôi được biết là TT Trí Quang
có viết về biến cố Phật giáo 63, gần như không phổ biến. Cho
dù có được phổ biến, với lối viết Oral History của ông, dĩ
nhiên ông sẽ không xử dụng. Thật tiếc. Cũng vậy, tôi thấy có
những tài liệu từ phía cộng sản như của cán bộ Cộng sản Mười
Hương chẳng hạn. Rất là hữu dụng, một cái nh́n từ phía bên
kia, đưa ra một quan điểm đánh giá hoàn toàn trái ngược với
phía VNCH. Mười Hương viết về thân phận những cán bộ nằm
vùng bị chính quyền VNCH bắt, sau 1975 lại bị cộng sản nghi
ngờ không xử dụng. Mười Hương đă nhận xét về kẻ thù số 1,
không đợi trời chung là ông Ngô Đ́nh Cẩn như thế nào, trong
đó đánh giá rất cao vai tṛ ông Cẩn trong việc tiễu trừ cộng
sản nằm vùng. Đọc Mười Hương để thấy rằng kể cả ông Diệm,
ông Nhu cho đến người dân miền Nam, nhất là miền Trung đă
đánh giá quá thấp con người Ngô Đ́nh Cẩn.
Một cán bộ Cộng Sản thứ gộc như Mười Hương đánh giá cao Ngô
Đ́nh Cẩn th́ cũng là điều để chúng ta suy nghĩ chứ. Cũng như
luật sư Quan rất khinh ghét ông Cẩn, nhưng lúc biện hộ cho
Ngô Đ́nh Cẩn, nhận ra con người ấy đáng nể, đáng kính, đáng
thương và đă khóc khi nghe Ngô Đ́nh Cẩn bị lên án tử h́nh và
đă viết hồi kư về vụ án này.(3)
Ông Cẩn không vô tích sự đến như thế, ông không ngu dốt đến
như thế. Cách hành xử của ông có thể do lối dùng người không
chính thống, không hành chánh, nhưng hiệu quả th́ có. Miền
Trung yên áng một phần nhờ ông Cẩn. Quét sạch bọn Cộng Sản
nằm vùng do một tay ông. Đối với Phật giáo, thử hỏi ai là
người bao che ông Thích Trí Quang, ai tiến cử các TT Trí
Quang, Thiện Minh gọi là “đồng chí” Trí Quang, Thiện Minh
như chính ông đă viết trong sách trang 76. Ai khuyến cáo các
tướng vùng phải giúp đỡ các khuôn hội Phật Giáo, ai giúp đỡ
tiền bạc sửa chữa Từ Đàm, ai đă ngăn chặn việc hạ cờ Phật
giáo sau khi người dân Huế đă lỡ treo rồi mới có lệnh nhắc
nhở từ Saigon? Vâng, ai?
|
 |
|
Trân Kim Tuyến (1925—1995),
Cambridge, UK, 2 tháng trước khi qua đời
Nguồn: Vĩnh Phúc
|
Tôi phải nói rằng, Ngô Đ́nh Cẩn nhạy bén chính trị, dù ít
học đă làm chính trị theo bản năng. Chưa chắc ǵ ông đă
thích Phật giáo, nhưng đă biết cách thức hành xử thế nào đối
với cái nôi Phật giáo miền Trung mà Thiên chúa giáo chỉ vỏn
vẹn có 4%.
Vậy mà con người ấy theo tôi đă bị đời khinh rẻ, bị oán hận,
bị gán ghép nhiều thứ, bị chính những người mà ḿnh hết ḷng
giúp đỡ hận oán nhất.
Tôi th́ không. Khẳng định là không, v́ hiểu một con người
không hẳn là dễ.
Lịch sử c̣n đó để thấy điều tôi nói cần được suy nghĩ lại.
Có thể chính ông cũng không đồng ư, bởi v́ ông chỉ chú ư
nhiều đến ông Diệm, ông Nhu, nhất là ông Tuyến.
Cười.
Dám ông cũng bất công lắm.
Nay th́ phải nói một điều. Cuốn sách của ông viết, tất cả
giá trị nó nằm trong tinh thần muốn tôn trọng sự thật. Thấy
trắng nói trắng, thấy đen nói đen. Đọc là thấy. Nhiều lần
trong lúc nói chuyện, ông cũng nhấn mạnh tới điều này và chỉ
điều này thôi. Như trong lời mở đầu, ông tặng vợ con và
không quên tặng những người yêu sự thật.
Hy vọng là tôi có trong số những người ấy.
Cùng cười.
Nay cuộc đàm đạo giữa tôi và ông có thể hướng vào nhân vật
chính của cuốn sách: Con người ông Diệm với tất cả cái xấu,
cái tốt, cái bất cập, cái sai trái khuyết điểm, cái bị vu
oan, cái bị người đời oán ghét, nguyền rủa.
Theo ông, ông nghĩ ǵ về ông Diệm?
VP: Trước hết, ḿnh không phải là người ở cạnh ông
Diệm để có thể đưa ra những nhận xét trực tiếp về ông ấy.
Nhưng qua những người đă từng sát cánh với ông Diệm th́ phải
nh́n nhận như sau:
Ông Diệm là một người đạo đức, sống như một nhà tu hành,
không có tham vọng vật chất và thật sự có ḷng yêu nước,
thương dân. Ông tự tin vào lương tâm trong sáng của ḿnh nên
muốn bắt mọi người phải nghe theo. Cứ như Lê Châu Lộc, tùy
viên của ông Diệm kể lại th́ hằng ngày, ông xem lễ vào sáng
sớm. Nếu không có lễ th́ cầu nguyện. Ông quỳ gối giang hai
tay ra, cầu nguyện. Sau đó, tắm rửa, thay đồ, rồi làm việc.
NVL: Thế th́ đi tu cho rồi
VP: Xưa nay người ta chỉ làm được một việc nếu muốn
giỏi. Không thể vừa đi tu vừa làm chính trị. Được việc này
th́ hỏng việc kia. Làm chính trị, mà đạo đức như nhà tu,
không biết lừa lọc tráo trở thủ đoạn nên mới bị phản và mất
mạng. Nhưng cũng phải nói anh em ông Diệm có óc “tỵ quyền”,
nghĩa là bảo vệ quyền thế của ḿnh.
Những Bùi Văn Thinh, Lê Quang Luật, Trần Văn Tuyên, Trần Văn
Lư… đều không được dùng chỉ v́ tỏ ra nổi quá. Năm 1996, ông
Như Phong kể lại với tôi rằng, ông Lê Quang Luật đă đưa ra
nhận xét: “anh em
nhà ấy họ chỉ nghĩ tới họ trước.”
Rồi nặng t́nh họ hàng quá. Thấy anh em làm bậy mà không dám
ngăn cản v́ quá nể nang. Ví dụ để cho ông Cẩn, bà Nhu lộng
hành. Để ông Thục tổ chức lễ Ngân khánh linh đ́nh, với ông
Chủ tịch Quốc hội Trương Vĩnh Lễ làm chủ tịch ban tổ chức…
Riêng về buổi lễ tổ chức mừng Ngân khánh Tổng Giám mục Ngô
Đ́nh Thục, tôi xin nói rơ thêm.
Có một chi tiết về ông Ngô Đ́nh Nhu, xin nói ra đây. Thứ
nhất, tôi được nghe kể lại từ một người bạn dạy đại học Huế
cho biết rằng, theo cha Luận kể lại, khi được biết có việc
tổ chức lễ ngân khánh ông Ngô Đ́nh Thục. Ông Nhu rất khó
chịu và không dám nói thẳng ra, ông bèn kêu Linh Mục Cao Văn
Luận, viện trưởng viện đại học Huế vào Sàig̣n gấp. LM Luận
vội vào và không biết có chuyện ǵ. Ông Nhu cho cha Luận hay
nhờ cha Luận, nói với Đức cha hủy bỏ việc tổ chức lễ ngân
khánh, hoặc làm một cách khiêm tốn, nho nhỏ thôi. Dĩ nhiên
chẳng ai nghe và bọn bầy tôi đă tổ chức rềnh rang buổi lễ ấy
đến chướng mắt mọi người. Những kẻ nịnh thần chính là những
kẻ giết chết gia đ́nh họ Ngô. Ông Nhu là người chống giáo
trị — anti–clérical — theo nghĩa đạo ra đạo, đời ra đời tách
biệt nhau. Nhưng ḿnh ông làm được ǵ?
NVL: Theo tôi th́ chế độ Ngô Đ́nh Diệm bị rất
nhiều người thù hận. Sau cái chết của họ và cho đến bây giờ,
qua sách vở, qua những hồi kư, qua những tiếp xúc với giới
Phật tử. Xin lỗi ông nhé — h́nh như sự oán hận đó vẫn c̣n.
Theo ông, điều ǵ đă làm cho người ta oán hận đến như thế và
về phần những người như ông Diệm, ông đối xử ra sao với Phật
giáo? Có chính sách tiêu diệt người Phật giáo hay không? Có
những sách vở tài liệu đưa ra con số 300 ngàn người bị tù
đầy hoặc bị ám hại?
VP: Người nào đưa ra con số 300 ngàn người th́ cứ đưa
ra bằng cớ, nhưng người ở đâu mà lắm thế? Người nào c̣n nghi
ngờ, xin làm ơn cho biết có bao nhiêu, mấy trăm, mấy ngàn?
Có những trường hợp cấp dưới nó làm mà ông Tổng Thống, ông
Nhu có thể không biết, xin cũng cứ nêu ra, cụ thể là những
nhân vật đối lập như ông A hay ông B, v.v…
Riêng tôi, với tư cách người cầm bút, tôn trọng sự thật, tôi
biết có những người chủ tâm ám sát ông Diệm như cụ Hà Thúc
Kư, phi công Phạm Phú Quốc và tên Cộng Sản Hà Minh Trí. Vậy
mà họ được đối xử đàng hoàng. Ngay ở các nước dân chủ Tây
Phương, tội ám sát người sẽ bị xử ra sao? Nhất là ám sát một
Tổng thống?
Hà Minh Trí ám sát hụt ông Diệm ở Ban Mê Thuột, chỉ bị tù,
sau 1975 được thả. Một mật vụ thời ấy cho tôi biết họ đề
nghị đẩy tên Hà Minh Trí từ trên lầu xuống cho chết, rồi bảo
là là tai nạn. Ông Nhu không cho, bảo cứ giam lại.
Cụ Hà Thúc Kư, nay ở bang Maryland. Chính tôi đă phỏng vấn
cụ và cụ cười kể rằng:
“Hồi xưa tôi định ám sát ông
Diệm. Nhà tôi ở đường Công Lư, gần trường Quốc Anh, tôi chủ
tâm đào một đường hầm ra đến đường Công Lư, cách khoảng 50
thước và chôn 20 kg chất nổ rồi chờ xe ông Diệm đi qua, sẽ
giật ḿn để ám sát ông Diệm”.
Tôi hỏi rằng khi cụ bị bắt họ đối xử ra sao. Cụ trả lời:
Lạ nhất là không
bao giờ họ đánh đập.Tôi lúc nào cũng nghĩ rằng hễ bị ông
Diệm bắt là bị giết liền chứ không thể sống được, v́ tôi làm
cho ổng mệt lắm.
C̣n ông Phạm Phú Quốc th́ theo lời tôi phỏng vấn ông Lê Châu
Lộc, ông cho biết như sau. Một đêm Tổng Thống Diệm gọi Lê
Châu Lộc hỏi:.
-“Anh có nghe cái
đó không?”
(Nghe Quốc bị tra tấn dă man không).
– Dạ không
– Thấy báo cáo vậy. Xuống thăm nó nghe. Coi có vậy không, về
cho tôi biết.
Lê Châu Lộc đi gặp Phạm Phú Quốc theo lệnh Tổng Thống:
– Tổng thống sai tôi tới, hỏi xem anh có bị hành hạ không .
– Không có.
– Anh dơ tay tôi coi, anh có bị rút móng tay không?
– Không, nhưng tôi có viết một lá thư, nhờ anh đem về được
không?
– Tôi không có nhiệm vụ đó. Anh để mấy người điều tra họ lo
chuyện đó.
Cũng theo Lê Châu Lộc, chính ông Vơ Văn Hải là người đưa ông
Nguyễn Chánh Thi ra máy bay để trốn sang Nam vang. Nếu không
có lệnh của ông Diệm, liệu ông Hải có dám làm chuyện này
không?
NVL: Nhưng c̣n những trường hợp các ông Tạ Chí
Diệp, Nguyễn Bảo Toàn, Hồ Hán Sơn, Vũ Tam Anh th́ sao?
Họ bị giết, bị thủ tiêu ?
VP: Phải nh́n nhận, đây là vết đen của chế độ Ngô
Đ́nh Diệm. Ông Hà Thúc Kư kể rằng đảng viên Đại Việt bị tra
tấn hay bị thủ tiêu. Nhưng cần lưu ư là những vụ này đều xảy
ra vào cuối triều Ngô Đ́nh Diệm, năm 1963, lúc mà ông Tuyến
đă bị cho ra ŕa và do đó đám mật vụ công an lộng hành dưới
quyền Đại tá Nguyễn Văn Y, Tổng giám đốc Cảnh sát Công an,
và Nguyễn Văn Hay, Dương Văn Hiếu làm phó tổng giám đốc.
Theo ông Cao Xuân Vỹ , ông có hỏi Đại tá Nguyễn Văn Hay khi
ông này vào tŕnh hồ sơ cho ông Diệm. Ông Diệm phê:
“Thanh toán cho xong.”
Tụi bộ hạ là Khưu Văn Hai và đàn em hiểu thanh toán là
đem giết”. Thế là Nguyễn Bảo Toàn và Tạ Chí Diệp bị giết
oan. C̣n Hồ Hán Sơn th́ Trần Kim Tuyến cho là các phe của
Cao Đài diệt nhau. Ông Cao Xuân Vỹ cũng có lần hỏi thẳng ông
Ngô Đ́nh Nhu về vụ Tạ Chí Diệp, ông Nhu bảo
Accident.
NVL: Xin ngắt lời ông một chút. Tôi nhận thấy chế
độ hành chánh thời ông Diệm quá tập trung về dinh Độc Lập.
Chẳng hạn một chuyện treo cờ Phật giáo cũng phải tŕnh TT,
đáng lẽ tỉnh trưởng phải lo chuyện này. Nhất nhất chuyện ǵ
từ tướng vùng đến các bộ trưởng đều đợi lệnh TT. Ông Nhu trở
thành thứ Thủ tướng bất đắc dĩ.
VP: Nhận xét của ông, nhiều người cũng nghĩ như thế.
NVL: Lại c̣n những tiếng đồn về lănh chúa miền
Trung với những vụ thủ tiêu người nữa.
VP: Cái này tôi chỉ có thể viết lại theo lời cụ Vơ
Như Nguyện thôi. Theo cụ Nguyện, ông Cẩn là người có máu
tham lam, tham nhỏ th́ rồi đến lúc tham lớn. Chẳng hạn như
việc mua lại khách sạn Morin? Mua bằng ǵ? Khách sạn này do
ông Nguyễn Văn Yến làm chủ. Ông bị bắt giam đến nỗi chết
trong tù. Phần tôi – Vĩnh Phúc – vẫn c̣n thắc mắc là có phải
ông Yến chết là do mật vụ ông Cẩn đánh cho chết không? Rồi
đến nhà thầu khoán Phương cũng bị chết. Tiền đâu mà ông Cẩn
mua khách sạn Thuận Hóa? Chủ Hotel Embassy trong Sài G̣n để
tên Lê Văn Hiệp. Cái Hotel Maxim ở Paris cũng để tên Lê Văn
Hiệp nhưng thực sự là của ông. C̣n đất đai ngoài miền Trung
th́ để tên Lê Trọng Quát.
(C̣n tiếp)
Copyright © 2006–2007
DCVOnline
(1) Dưới thời Bộ trưởng
thông tin Trần Chánh Thành, ông đă phát động sự h́nh thành Phong
trào Cách Mạng Quốc Gia, đồng thời cho phổ biến bài hát trên
trong các rạp ciné. Thoạt tiên là bài Quốc ca, tiếp đến là bài
suy tôn Ngô tổng thống. Năm 1975, ông Thành tự tử bằng cách uống
thuốc độc chết tại nhà.
Trích Lâm Lễ Trinh, 9 năm bên
cạnh TT Ngô Đ́nh Diệm.
|
 |
|
Nguyễn
Ngọc Bích và Trần Đại Việt, tác giả bài “Suy tôn Ngô
Tổng Thống”
Nguồn: vi.wikipedia.org
|
(2) Tác giả bài Suy tôn
Ngô tổng thống là nhà văn Thanh Nam
(Trần Đại Việt, 1931-1985)
và nhạc sĩ Ngọc Bích (Nguyễn Ngọc Bích,
1924-2001). Khi Ngô
Đ́nh Diệm đ̣i phế truất Bảo Đại, cũng như đa số những thanh niên
có cảm t́nh với Ngô Đ́nh Diệm, Ngoc Bích soạn bài Vè Bảo Đại.
Sau khi Ngô Định Diệm thành công làm tổng thống, Ngọc Bích cùng
nhà văn Thanh Nam, có sửa lại lời bài Vè Bảo Đại và trở thành
bài Suy tôn Ngô Tổng Thống. Cũng cần đặt bài hát vào bối
cảnh thời đó. Thời cực thịnh của chế độ nên có bài hát đó không
cói ǵ là lạ. Nhưng cứ hát măi đâm nhàn chán, khôi hài. Nguồn:
vi.wikipedia.org
(3) Dư Văn Chất viết cuốn sách “Người chân chính”
hay Bản kiến nghị “Bội phản hay chân chính”. Trong sách,
Chất nói rằng Đoàn công tác đặc biệt miền Trung của ông Cẩn họat
động rất hữu hiệu ở miền Trung và cả Sài g̣n. Ông Cẩn đă phá tan
màng lưới gián điệp của Cộng Sản Hànội. Ở miền Trung, cán bộ nào
c̣n sống sót, phải rút vào rừng, lên núi. Miền Trung, CS bị xóa
trắng. Họ rất nể phục ông Cẩn. Bị bắt được đối xử tử tế, không
bị giam, được di lại thoải mái, ngay cả đi dạo phố Sài g̣n. Bố
bảo cũng không dám trốn, sợ bị theo dơi. Nhiều người Hồi chánh.
Nhiều cán bộ CS đựợc dùng nếu họ muốn. Họ chỉ có hai con đường:
sống hoặc chết. Tiếng cậu Cẩn ác ôn cứ thế đồn ra. Lănh Chúa
miền Trung. Họ xác nhận đă bị ĐCTĐBMT của ông Cẩn mua chuộc. Sau
1963, kẻ nào c̣n bị giam được thả ra. Họ hoạt động trở lại. Thả
hổ về rừng. Sau này Lê Đức Thọ xếp họ vào loại có vấn đề, nghi
ngờ họ đă đầu hàng VNCH, không dùng. Đám này sinh bất măn, viết
kiến nghị gửi bộ chính trị.