|
LIÊN CẤU
VẼ VỜI

From: Toan Mai
<toanmaivh67@yahoo.com>
Subject: [PhoNang] Sát na Chiến
dịch .
To: PhoNang@yahoogroups.com
Date: Friday, July 31, 2009, 9:52
AM
Hàn Giang văn nô cái
.
Hàn giang Trần Lệ Tuyền
văn nô cái .
Phịa chuyện Tiểu thuyết
lên giọng gáy .
Phật giáo chia ba do
Việt Cộng gày .
Khua môi giúp Cộng lật
lộng lẽ phải .
Thái độ Chánh trị rơ như
ban ngày .
Hoà thượng Quảng Độ
thấy dân khổ ải .
Quốc nạn . Pháp nạn do
Cộng sản bày .
Trợ dân giúp nước tù đày
không ngại .
Hàn Sỹ .
|
Như điên .
Văn nô
cái
Hàn
Giang Trần Lệ Tuyền
.
Dâng lời Hà nội tiếp
nối dây chuyền .
Loạt bài giúp nhổ
gai mắt Hà nội .
Thầy
Quảng Độ
. Ḷng dân một chính chuyên
.
Quốc nạn . Pháp nạn
do Cộng sản tạo .
Dân nghèo . Nước yếu
do Đảng độc quyền .
Cần đủ Tự do . Nhân
quyền . Dân chủ .
Cộng
đau
.
Ưng
khuyển
đánh phá như điên .
Mai
văn Toản .
|
 |
|
Hàn <Gian> |
I- HÀN <GIAN>
TRẦN LỆ TUYỀN.
Gọi là <GIAN>
quả không ngoa v́ Trần Lệ Tuyền cố ư vẽ rắn
thêm chân, bằng cách trích nguyên văn bài
viết, rồi tự động thêm vài chữ "theo ư muốn"
vào.
Trong thời
gian mấy tháng qua, bỗng dưng một số bài đưa
lên mạng
Internet
trực chỉ vu cáo, mạ lỵ
Đại lăo Ḥa
thượng Thích Quảng Độ.
Bằng những bài viết khác nhau, dưới những
tên hiệu khác nhau, nhưng sự vu hăm như cùng
một khuôn đúc, nghĩa là không trao đổi hay
thảo luận ư kiến, mà chỉ chửi tưới xượi bằng
ngôn ngữ đầu đường xó chợ, nhằm mạ lỵ h́nh
ảnh của
Ḥa thượng,
hoặc quy chụp
Ḥa thượng
cùng toàn thể hàng giáo phẩm
Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất
ḥa đồng với Cộng sản, nếu không muốn nói là
Cộng sản.
Bài vừa được
đăng trên
Trang điện tử
TinParis
có tựa: “Ḥa
thượng Thích Quảng Độ có phải là 'Nhà Chống
Cộng' hay không?
” do
Hàn <Gian> Trần Lệ Tuyền
thêm thắt đuôi đầu theo kiểu
vẽ rắn thêm
chân.
Rắn làm ǵ mà có chân, nên vẽ chân rắn sao
cũng được, đánh giá người đọc thuộc loại
"ngổng
đực".
Bài viết dài hơn 9 trang, khổ tiêu chuẩn,
chuyện nọ nối sang chuyện kia, không đầu
không đuôi, quanh co khúc mắc. Người đọc có
cảm tưởng nghe một người
đàn bà mất gà
nghi cho nhà hàng xóm đánh cắp, nên đứng ở
bờ dậu
văng tục
giờ này sang giờ khác.
Suốt bài
Hàn
<Gian> Lệ Tuyền
chỉ lan man viết điều thị muốn nói, chẳng
băn khoăn đến sự thật và lịch sử. Điều thị
muốn nói là điều thị đeo đuổi nhiều năm, lập
đi nói lại qua nhiều bài báo, nhưng chẳng
đưa ra chứng cớ xác đáng trong công tác "
Tố khổ
Ḥa thượng Thích Quảng Độ và chư Tăng Giáo
hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là Cộng
sản ".
Bài viết th́
dài ḍng, quanh co, khúc mắc. Nhưng luận
điệu chánh yếu chỉ dựa vào các lời trích, mà
mụ Lệ
Tuyền
khổ công t́m ṭi trong tạp chí Quê Mẹ xuất
bản tại Paris số 108 phát hành tháng 3 năm
1990 .
Thị rất tự
tin khi viết như đinh đóng cột:
“Để
mọi người đều biết một cách rơ ràng hơn, th́
không ǵ bằng những bài viết của chính các
sư săi Ấn Quang đă được đăng tải trên báo
Quê Mẹ của ông Vơ Văn Ái” (…)
“Nên nhớ,
những ḍng mà
tôi
đă trích ở trên đây, là đă đăng trên báo Quê
Mẹ chứ không phải do
tôi
tự ư viết ra hay “suy diễn” như một số người
đă nói”.
Sợ độc giả
không hiểu những đoạn trích từ tạp chí Quê
Mẹ của y, hoặc giả y quá tương đắc với những
trích đoạn mà y xem như “chiến lợi phẩm” thu
đạt trong cuộc chiến ảo lúc nằm mơ. Nên mụ
Lệ Tuyền lập lại tới hai lần các trích đoạn
rút từ tạp chí Quê Mẹ, một lần ở đầu bài và
lần sau ở cuối bài.
Chúng tôi vạch trần sự bịp bợm cùng những vu
cao vô bằng và bất lương của mụ Lệ Tuyền qua
các đoạn mụ trích từ tạp chí Quê Mẹ. Làm như
vậy độc giả có thể kiểm chứng khi lật t́m
các số báo Quê Mẹ rồi so sánh với những điều
mụ Lệ Tuyển “suy diễn”. Dù mụ ta cố tín viết
rằng:
“Nên
nhớ, những ḍng mà tôi đă trích ở trên đây,
là đă đăng trên báo Quê Mẹ chứ không phải do
tôi tự ư viết ra hay “suy diễn” như một số
người đă nói”.
◘
Điều thứ
nhất, dù là kẻ thù chăng nữa, người có
văn hóa khi tranh luận luôn giữ lễ độ khi
nhắc đến tên của người hay tổ chức ḿnh phê
phán. Ḥa thượng Thích Quảng Độ và ông Vơ
Văn Ái thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Thống nhất (GHPGVNTN), một giáo hội dân lập
và truyền thống có 2000 năm lịch sử Việt.
Chỉ có những người Cộng sản Hà Nội, thông
qua 700 tờ báo và các cơ quan truyền thông
đại chúng, mới gọi xách mé “Phật
giáo Ấn Quang”,
“Giáo
hội Ấn Quang”.
Chúng tôi lấy làm lạ cho một số người ở hải
ngoại “tự gọi là Chống Cộng” như mụ Lệ
Tuyền, lại rất thích kiểu nói xách mé, vô
giáo dục của Cộng sản gọi
GHPGVNTN
là “Phật
giáo Ấn Quang”,
“Giáo
hội Ấn Quang”.
►
Điều thứ
hai, mụ
Lệ Tuyền
viết:
“Vậy, nhân đây, tôi xin trích nguyên văn
một trong“Năm yêu sách của Phật giáo tại
Việt Nam, do Thượng tọa Thích Thanh Từ, Tổng
thư kư Hội đồng trị sự Trung ương Giáo hội
Phật giáo THỐNG NHẤT (sic, chúng tôi
nhấn mạnh), trong tháng 2 năm 1990, đă
đưa ra năm yêu sách đối với Ban chấp hành
Trung ương đảng cộng sản tại Hà Nội”. Và sau
đó, đă được đăng trên báo Quê Mẹ số 108,
tháng 03 năm 1990, nơi trang số 21 như sau:
“Yêu
sách thứ năm: Phải nhớ ơn các nhà tu hành,
các tín đồ Phật giáo Việt Nam Thống Nhất
(sic,
4 chữ “Phật giáo Việt Nam Thống nhất” không
có trong tạp chí Quê Mẹ, chúng tôi mạn phép
ghi chú)
đă
góp công lao vào công cuộc tranh đấu thống
nhất đất nước trước đây”.
“Đến đây, tôi xin quư độc giả cùng suy
nghĩ:
Nếu không
phải là một thành viên trongBan chấp hành
Trung ương đảng cộng sản, mà chỉ là một
“Tăng sĩ” hay một người dân b́nh thường th́
“HT” Thích Thanh Từ có được
“đưa ra Năm
yêu sách đối với Ban chấp hành Trung ương
đảng cộng sản tại Hà Nội”
hay không??? Nên nhớ, “Ḥa thượng” Thích
Thanh Từ là một “Tăng sĩ” kỳ cựu của Phật
giáo Thống Nhất (Ấn Quang). Để giải đáp,
chúng ta chỉ cần hai chữ “đưa
ra”
th́ đă rơ”.
(Trích nguyên cách viết pha nhiều màu sắc và
nhấn đậm trong bài viết của mụ Hàn <Gian>
Trần Lệ Tuyền đăng trên Trang điện tử
TinParis.)
Sự vu cáo vô bằng và bất lương của mụ Lệ
Tuyền là không trích nguyên văn theo tạp chí
Quê Mẹ. Trái lại, thêm thắt chỗ này chỗ kia
cho phù hợp với ư đồ bất lương của mụ. Ngoài
ra, mụ c̣n cố ư bóp méo sự thật. Hàn <Gian>
Lệ Tuyền lạm dụng chữ “Nên nhớ”
để xác định ư đồ, nhưng y thị lại không có
trí nhớ. Không có trí nhớ v́ mụ thiếu hiểu
biết và không có kiến thức. Ví dụ, Ḥa
thượng Thích Thanh Từ chưa từng giữ bất cứ
chức vụ ǵ trong
Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống
nhất trước cũng như sau 1975. Thế nhưng mụ
Lệ Tuyền vẫn coi trời bằng vung để xác định
một caqch vô bằng:
“Nên
nhớ, “Ḥa thượng” Thích Thanh Từ là một
“Tăng sĩ” kỳ cựu của Phật giáo Thống Nhất
(Ấn Quang)”.
Câu thứ 3 trong đoạn đầu mà mụ
Lệ Tuyền
trích từ tạp chí Quê Mẹ số 108, phát hành
tại Paris tháng 3.1990, trang 21, mụ viết:
“Năm yêu sách của Phật giáo tại Việt Nam, do
Thượng tọa Thích Thanh Từ, Tổng thư kư Hội
đồng trị sự Trung ương
Giáo hội Phật
giáo THỐNG NHẤT
(sic), trong tháng 2 năm 1990, đă đưa ra
năm yêu sách đối với Ban chấp hành Trung
ương đảng cộng sản tại Hà Nội”.
Vào đọc tạp chí Quê Mẹ, th́ không hề có chữ
“Giáo
hội Phật giáo Thống Nhất”.
Trái lại, tạp chí Quê Mẹ in rơ “Giáo
hội Phật giáo Việt Nam”.
Nguyên văn trên Quê Mẹ viết rằng:
“Thượng tọa Thích Thanh Từ, Phó Tổng Thư kư
Hội đồng Trị sự Trung ương
GIÁO HỘI PHẬT
GIÁO VIỆT NAM,
trong tháng 2.1990, đă đưa ra 5 yêu sách đối
với
Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản tại
Hà Nội”.
 |
|
Thích
Thanh Từ |
Hóa ra đọc mà
không hiểu, hay hiểu méo theo
ư đồ lừa
gạt,
mụ Lệ Tuyền không biết rằng tư liệu in ở Quê
Mẹ số 108, trang 21, là tư liệu của “Giáo
hội Phật giáo Việt Nam”,
tức
Giáo hội Phật
giáo Nhà nước,
Giáo hội Quốc doanh
do
Đảng
h́nh thành năm 1981, làm công cụ chính trị
cho đảng
Cộng sản.
Chứ không phải
Giáo hội
Phật giáo Việt Nam Thống
nhất đă và đang bị
Cộng sản
đàn áp trắng trợn.
Cũng thế, câu Yêu sách thứ năm, tạp chí Quê
Mẹ viết theo Thượng tọa Thích Thanh Từ trích
từ báo chí Cộng sản:
“Yêu sách
thứ năm: Phải nhớ ơn các nhà tu hành, các
tín đồ đă góp công lao vào công cuộc tranh
đấu thống nhất đất nước trước đây”.
Khi trích lại, mụ Lệ Tuyền tự ư thêm 4 chữ “Giáo
hội Việt Nam Thống nhất”
sau chữ “tín đồ”nhằm vu oan giá họa!
Tạp chí Quê Mẹ cho in bài này để chứng minh
rằng, đấy, các
Sư quốc doanh
trong
Giáo hội Quốc doanh
mà c̣n phải than phiền như thế. Cốt vạch
trần một chế độ độc tài toàn trị khiến giới
tay
chân khuyển mă
c̣n không chịu nỗi. Trong số bào này nhan
nhản những bài vạch trần như thế:
Hội nghị
Trung ương Đảng 8, Khi trái núi lớn đẻ ra
con chuột chù vừa hôi vừa thối (tr. 8) – Thi
sĩ Hoàng Cầm lên tiếng (tr.11) – Bà Nguyễn
Đ́nh Chi thành viên Mặt trận Giải phóng miền
Nam kêu gọi cho Dân chủ đa nguyên (tr.15) –
Huỳnh Tấn Mẫm trả lại thẻ đảng (tr.19) –
Nguyễn Văn Linh chống những người Kháng
chiến cũ (tr.22) – Đường Sơn Quán, thế giới
Nhất dạ đế vương của cán bộ CS (tr.30),
v.v... và v.v...
Thứ
ba, mụ
Lệ Tuyền
trích 10 câu trong cuộc phỏng vấn
Đại lăo Ḥa
thượng Thích Quảng Độ
để “khẳng
định”
Ḥa
thượng Thích Quảng Độ
“ḥa
đồng với Nhà nước”.
Xin đọc đọan mụ Lệ Tuyền trích dẫn:
“Thích
Quảng Độ:
Đúng rồi. Bởi v́ từ đầu ḿnh phải xét. Cái
ǵ nó có cái dĩ nhiên. Khi hợp tác, phải hai
bên cùng có lợi th́ ḿnh mới làm được chứ?
Việc làm ăn ngoài đời cũng thế...”
“Vơ Văn Ái:
Vâng ạ.
Cái ǵ cũng phải đồng đẳng và b́nh đẳng
chứ...
“Thích
Quảng Độ:
Đúng. Đồng đẳng! Mà ít nhất là hai bên
cùng có lợi. Ông lợi cái này, tôi được lợi
cái kia. Cũng như ḿnh hợp tác trao đổi để
cùng làm, đằng này họ thu lợi tất (cười).
“Vơ Văn Ái:
Dạ, tham
quá th́...
“Thích
Quảng Độ:
Tôi
mới nói rằng là... Các vị Sư miền Bắc được
vào Quốc Hội, nào Phó Chủ tịch Quốc hội, nào
Dân biểu v...v...”.
(Trích nguyên cách viết pha nhiều màu sắc và
nhấn đậm trong bài viết của mụ Hàn <Gian>
Trần Lệ Tuyền đăng trên Trang điện tử
TinParis.)
Sự vu cáo vô bằng và bất lương của mụ
Lệ Tuyền
là trích 10 câu phỏng vấn không đầu không
đuôi để
quy chụp
Ḥa
thượng Thích Quảng Độ
“ḥa
đồng với Nhà nước”
trong một bài phỏng vấn dài 9 trang!
Đến đây th́
ai ai cũng hiểu rằng mụ
Lệ Tuyền
quá ngơ ngác trước một điều tối sơ đẳng. Đó
là Ḥa
thượng Thích Quảng Độ
là một nhà
lănh đạo tôn giáo. Tôn giáo có ngôn ngữ và
phong thái tôn giáo. Ḥa thượng không là cán
bộ chính trị chuyên hô hào, sách động. Huống
chi qua cuộc phỏng vấn dài 9 trang,
Ḥa thượng
Thích Quảng Độ
khai triển những đoạn dài kêu gọi người hải
ngoại “Phải
tiếp tục góp phần thêm nữa, để làm sao hy
vọng đất nước ḿnh và dân tộc ḿnh một ngày
không xa cũng hưởng được đủ mọi cái quyền
như các dân tộc văn minh”.
Ḥa thượng cũng nhắc đến cuốn sách đă đem
lại cho ngài 5 năm tù tội, sách
“Nhận định về
những sai lầm tai hại của
Đảng Cộng sản
Việt Nam
đối
với
Dân
tộc
và
Phật giáo”
(Sách
do Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc tế và Quê
Mẹ xuất bản tại Paris 1995, tái bản 3 lần.).
Cuốn sách quyết liệt này không có chỗ đứng
cho một mảy may nghi ngờ về lập trường dân
tộc của bậc
cao tăng Phật
giáo
trước ư thức hệ ngu dân và ngoại lai
Cộng sản.
Ḥa thượng thẳng thắn tố cáo “Giáo
hội Nhà nước”
ra đời năm 1981:
“Cái việc
thống nhất Phật giáo là cái việc của Giáo
hội chứ, của Phật giáo chứ. Thế mà ông Bí
thư Đảng ủy của Nhà nước đứng ra tổ chức
thống nhất Phật giáo th́ c̣n ra cái ǵ!”
(…)
“Người nào đă được Nhà nước tin tưởng, th́
dân không tin tưởng nữa!”.
Mô tả chuyện ngoài Bắc, Ḥa thượng nói:
“Bây giờ anh thấy ở miền Bắc nó nguy như thế
này. Đấy, 40 năm họ o ép nhé! Cũng như một
ḥn đá đè lên nấm cỏ. Họ tưởng là chết rồi,
nhưng mà nó không chết. Rồi lật lên, nới nó
ra, cái đám cỏ nó lên rất mau. Cũng như tín
ngưỡng 40 năm bị ép. Bây giờ họ nới ra một
tí, th́ bị ôi đủ thứ. Đồng bóng này! Chứ
thực ra Chính pháp họ không hiểu. Đưa cả cá
thịt đến chùa. Lễ th́ giết cả gà lợn hết cả
trong chùa th́ c̣n cái ǵ đây? (…) “Đảng
Cộng sản phải nắm độc quyền, không chia sẻ
cho ai”.
Khi được hỏi Ḥa thượng có bị Cộng sản áp
lực phải bỏ nước ra đi như họ đă áp lực hai
ông Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế, Ḥa
thượng đoan quyết:
“Chẳng thà
tôi cứ ở trong tù thôi, c̣n về mà đi nước
ngoài… Cũng như con cá phải có nước, bỏ vứt
nó lên cạn, nó sống làm sao? Đi đâu có được,
mà đây là cái Đất tổ tiên ông bà, cha mẹ của
tôi đẻ ra ở đây, tôi phải sống ở đây”.
Đại loại những ư chí kiên cường và dân tộc
như thế sao
mụ Lệ Tuyền
không trích? Lại đi trích mười câu không đầu
không đuôi? Câu Ḥa thượng khái quát sự việc
“đôi bên cùng có lợi” là nhắc tới nguyên lư
tương sinh trong xă hội loài người. Có chi
không phải? Có chi tội lỗi? Có chi liên quan
tới Cộng sản hay theo Cộng sản? Vợ chồng
cưới nhau, hai bên cùng chia sớt t́nh yêu.
Thương gia hùn hạp làm ăn, hai bên cùng có
lợi. Đảng phái liên minh nhau, hai bên không
thất thế. Hai quốc gia thương thảo hợp tác,
hai bên cùng có lợi, v.v...
Tại sao trích mười câu rồi quy chụp
Ḥa thượng
Thích Quảng Độ
“ḥa
đồng với nhà nước”,
mà những ai đọc 9 trang phỏng vấn không thể
đi tới kết luận ấu trĩ như thế? Tại sao, nếu
không là
sự bất
lương!
|
|
LIÊN THÀNH VÀ NHỮNG SỰ THẬT HAY LỪA DỐI ?
Bảo quốc Kiếm

Từ khi đọc được cuốn sách
t́nh báo chính trị “Biến Động Miền
Trung” của ông Liên Thành, nguyên thiếu
tá Chỉ huy trưởng Cảnh sát Quốc gia tỉnh
Thừa thiên-Huế (1966-1974) bản nông dân
nghe nụ cười hoà nước mắt trào dâng. Tôi
nói là nghe, chứ không phải thấy. Tôi
nghe, tôi thật sự nghe trong lắng đọng
của tâm tư, sâu kín, xa dài, đau đớn và
pha lẫn những nụ cười đôi khi nhẹ nhàng,
có lúc ác nghiệt, đau đớn khôn lường cho
số phận Dân tộc Việt. Từ đó, tôi quyết
định tŕnh bày những ǵ tôi thấy nó
KHÔNG THẬT, TIẾU LÂM VÀ GIAN ÁC mà cuốn
sách Biến Động Mền Trung đă chuyển tải.
Cuốn sách tôi đang viết được đặt tên rất
nhà quê, đó là LIÊN THÀNH VÀ MẮM TÔM.
Tuy nhiên, do yêu cầu t́m lại lịch sử
một cách lương thiện, tôi phải truy lục
tài liệu, luận chứng vững chăi, do đó nó
sẽ dài ḍng. Vừa đưa lên Internet 26
chương đầu, th́ ông Liên Thành lại đi Úc
để quảng bá cuốn sách của ông. Tôi đă
đọc bài tường thuật và Diễn văn của Chủ
tịch Cựu quân nhân Nguyễn việt Long,
thấy ḿnh ngẩn ngơ, khó chịu, đau đớn,
nhục nhă. Nhân có vài vị yêu cầu tóm
lược cái nh́n của tôi về cuốn sách ấy,
nên xin phép bàn sơ vài chuyện về tác
giả và tác phẩm ấy.
Là một kẻ ít học, nhưng
thích đọc sách. Là một người nhà quê nên
ưa sự thật, ghét lừa dối; do đó, tôi chỉ
tŕnh bày trong phạm vi hiểu biết cấp
thấp của ḿnh và đúng như CHÍNH NÓ. T́m
thú đọc sách nhưng không nô lệ cuốn sách
đó là ư nguyện xưa nay của bản kiếm.
Chính v́ vậy, những thổn thức nổi lên
cuồn cuộn khi đọc phải một tác phẩm mang
tính T́nh báo Chính trị của Liên Thành.
Cái khổ nỗi là, khi gọi là T́nh báo th́
nó mơ màng khó hiểu; khi là chính trị
th́ nó thủ đoạn khôn lường. Vậy th́ làm
sao hiểu được sự thật ? Theo tôi, trước
hết phải t́m thấy sự thật của chính
người viết khi viết về chính tác giả. Từ
khởi điểm chúng ta phải có niềm tin vào
tác giả, th́ sự đánh giá tác phẩm mới
không nhầm lẫn. Và bây giờ thử xem Liên
Thành nói về chính ông, về đối tượng của
ông như thế nào trước khi t́m hiểu về sự
thật t́nh báo chính trị của ông ?
A. Không thật về chính
ḿnh:
Khi mới cầm cuốn sách,
coi b́a trước, lật b́a sau, tôi ngạc
nhiên khi thấy ông ghi bên cạnh tấm h́nh
Mai Bạc là:”1969-1975 Chỉ huy trưởng
Cảnh sát Quốc gia Thừa thiên Huế”. Là
một cư dân tại Huế, và có dịp vào Bộ chỉ
huy Cảnh sát vào khoảng hạ bán niên
1974, tôi không thấy ông Thiếu tá Liên
Thành, mà gặp ông Trung tá Hoàng thế
Khanh làm Chỉ huy trưởng. Vậy điều này
có là sự thật hay không ? Năm ngàn Cảnh
sát Thừa thiên Huế có ai dám bảo là
đúng, th́ nói thử xem ? Một điều hiển
nhiên như thế mà c̣n nói sai, th́ sự
thật nào khi ông viết về cái gọi là T́nh
báo, Chính trị ? Về lư lịch cá nhân ông,
ông đă viết trong các trang 107, 205,
208 của cuốn sách hoàn toàn trật trẹo
với nhau. Xin trích lại một đoạn tôi đă
viết:
“Nơi trang 205, Liên
Thành viết:
1-“Hoàng
kim Loan sinh và chánh quán tại xă Phong
an, quận Phong điền, tỉnh Thừa thiên.
Tính đến tháng 5 năm 1972 hắn vừa đúng
56 tuổi”.(1972-56=1916)
Tại trang
208, Liên Thành viết:
2-“Nhưng
Hoàng kim Loan không ngờ lần này, hắn
gặp một đối thủ dù tuổi đời chỉ mới 26,
thua hắn 30 năm, vào nghề sau hắn 18
năm, nhưng thừa khả năng, ḷng can đảm,
ư chí sắt đá của một sỹ quan quân lực
Việt nam Cộng hoà, và là nhân viên công
lực của lực lượng Cảnh sát Quốc gia miền
Nam Việt nam. Viên sỹ quan trẻ tuổi này
đă bẻ găy kế hoạch của Hà nội và Hoàng
kim Loan”.(1972-26=1946)
Nơi trang 107, ổng viết:
3-“Thưa thầy, tôi là Liên
Thành, học tṛ cũ của thầy môn Việt văn,
lớp đệ nhị B2 tại trường Quốc học Huế,
niên khoá 57-58”.(1957-17=1940)
Trang 108,
ổng viết:
4-“…đó là Nguyễn đắc Xuân
(Nguyễn đắc Xuân sinh năm 1937 tại Huế,
nhưng trên giấy tờ khai sinh là 1943,
hắn gốc Quảng nam)..”
Qua những đoạn trích dẫn
trên đây, chúng ta biết Liên Thành là ai
?
Từ trích dẫn
1: Hoàng kim Loan, vào tháng 5 năm 1972
đúng 56 tuổi, nghĩa là hắn sinh năm
1916. Từ trích dẫn 2, “thua hắn 30 năm”;
nghĩa là Liên Thành sanh năm 1946. Đối
chiếu với trích dẫn 3, th́ “học sinh đệ
nhị 2B niên khoá 57-58”. Chúng ta cũng
thấy rằng, ít nhất 17 tuổi mới học đệ
nhị, th́ trích dẫn 3 cho thấy, Thành
sinh năm 1940.
Như thế, một
thiên tài xuất chúng mang tên Liên Thành
ra đời mà không ai biết. Chỉ mới 11-12
tuổi đă
 |
|
Đọc
và
suy gẫm thật kỹ để biết mục đích
của Mậu thân 1968 là ǵ, do ai
tạo ra, và
nó
liên hệ ǵ đến
Phật giáo
?
|
học đệ nhị. (sinh năm
1946 học đệ nhị niên khoá 57-58). Điều
này được xác nhận lại trong trích dẫn
2: “tuổi đời chỉ mới 26” (1972-26=
1946). Những điều này khế hợp với: “thua
hắn 30 năm” (26+30=56). Thế nhưng, qua
trích dẫn 4, chúng ta lại thấy khác, v́
ông Liên Thành là bạn học từ tiểu học
với Nguyễn đắc Xuân, nhưng Xuân sinh
1937, lại khai sinh là 1943. Do vậy, hoá
ra Liên Thành lại sinh năm 1943 ??? Cộng
lại, chúng ta có 3 Liên Thành, một sinh
năm 1940, một sinh năm 1943, một sinh
năm 1946. Vậy, ông nào làm Trưởng ty
???”
C̣n vui hơn nữa là, cho
đến 14-7-2009, khi ông Quốc Việt ở Úc
phỏng vấn th́ Liên Thành mới chính thức
nói: ”năm nay tôi đă 66 tuổi”,
nghĩa là ông sinh năm 1943. Điều ấy lại
tự xác nhận sự bất minh của ông. Nếu
sinh năm 1943 th́ làm sao học lớp đệ nhị
B2 vào năm 1957-1958 khi c̣n 14 tuổi ?
Làm sao nói được là năm 1972 mới 26 tuổi
như trong sách đă ghi ? Tại trang 57 của
sách BĐMT, Liên Thành xác định ông làm
Chỉ huy trưởng CSQG/TT-Huế cho đến
30-4-1975, nay ông lại nói là cho đến
cuối năm 1974, vậy nó đúng chỗ nào, sự
thật ở đâu ? Sau sự xác nhận ấy, Liên
Thành lại lừa dối trắng trợn thêm khi
ông nói: “Tôi đi khoá 16 Thủ đức, ra
trường phục vụ tại chi khu Nam hoà, làm
Đại đội trưởng Nghĩa quân, Đại
đội trưởng Địa phương quân”. Có ai xác
nhận được Nghĩa quân đă thành lập ĐẠI
ĐỘI năm nào không ? Sự thật về chính
ông, ông không biết, th́ sự thật nào mà
người đọc có thể tin hả ?
B. Không
biết đối tượng:
Là một Chỉ huy trưởng
Cảnh sát, thế nhưng khi ông lên giọng
buộc tội những nhà lănh đạo Phật giáo là
Cộng sản, ông không hề tŕnh bày những
theo dơi, khai thác do ông chỉ huy để
đưa đến kết luận, mà chỉ căn cứ vào lời
tên t́nh báo Cộng sản Hoàng kim Loan và
lời tên Ủy viên BCT đảng Cộng sản là Tố
Hữu. Vậy Liên Thành là ai ? Để chứng
minh điều này, tôi xin tŕnh bày những
bất minh của ông như sau:
1-Khi nói về HT Thích Trí
Thủ nơi trang 299, Liên Thành cho là:
“Thích như Ư là anh ruột HT Thích trí
Thủ”. Như thế, rơ ràng ông Thành chẳng
biết ǵ về đối tượng mà ông bắt. Rơ ràng
ông Thích như Ư trú tŕ chùa Trà am là
người Quảng nam, c̣n HT Trí Thủ là CON
TRAI ĐỘC NHẤT, người Quảng trị. Vậy sự
thật ở đâu ? Trong câu kế tiếp, ông
Thành cho rằng HT Trí Thủ là TỔNG THƯ KƯ
VIỆN HOÁ ĐẠO. Trang 293, Liên Thành cũng
đă nói điều này. Lại là một trật lất của
ông Chỉ huy trưởng CSQG/TT Huế, là người
Huế, là t́nh báo, là vương gia, là…bá
láp ! HT Trí Thủ chưa bao giờ là Tổng
thư kư cả, mà là ngài Thích huyền Quang.
Vậy sự thật ở đâu ?
2-Khi nói về ông Thích
chánh Trực, nơi trang 206, Liên Thành
viết:
‘Thích Chánh Trực TRỤ TR̀
CHÙA TƯỜNG VÂN và hàng ngàn cơ sở nằm
trong các khuôn hội tại 13 quận thuộc
Thừa thiên Huế để thi hành công tác
khuấy động chính trị gây xáo trộn và rối
loạn tại miền trung và Thừa thiên Huế”.
Do vậy, nơi trang 284,
Liên Thành cho rằng TCT đem Việt cộng
Hoàng kim Loan vào chùa Tường vân để ở
hơn một năm. Trong thực tế, ông Thích
chánh Trực là đệ tử Hoà thượng Thích
lương Bật, thuộc chùa Kim tiên, th́ làm
sao ông ta Trú tŕ chùa Tường vân thuộc
ngài HT Thích tịnh Khiết, nơi mà chú và
anh ông Thành làm đệ tử ? Đă không phải
Trú tŕ chùa Tường vân, th́ chuyện đem
Hoàng kim Loan vào ở hơn một năm làm sao
xảy ra ? Vậy sự thật ở đâu ?
3-Khi nói về ông Nguyễn
khắc Từ, Trưởng ban hướng dẫn gia đ́nh
Phật tử Thừa thiên Huế, Liên Thành cho
ông ta là nhân viên t́nh báo của Cộng
sản bên cạnh HT Thích trí Quang. Cũng
trong trang 283 Liên Thành lại cho thấy
Nguyễn khắc Từ là nhân viên thuộc cấp
của ông, khi ông viết: ”Báo nhận hiểu
và thi hành đi”. Trong một cuộc
phỏng vấn khác, Liên Thành lại cho
Nguyễn khắc Từ là Đại tá T́nh báo chiến
lược ! Như thế hoá ra Liên Thành là Đại
tướng T́nh báo của Cộng sản Hà nội chăng
? Xin quư vị theo dơi cuốn sách LIÊN
THÀNH VÀ MẮM TÔM để cùng cười, cùng khóc
với quê hương.
Tóm lược vài điều như thế
để đồng bào thấy rằng tác giả Biến động
Miền Trung đă hoàn toàn không biết chính
ḿnh, không biết đối tượng mà ông truy
bức, chỉ nói càn, nói nhảm để buộc tội
Phật giáo, đẩy đưa những thành phần
tranh đấu 1966 về phía CS mà thôi. Tôi
sẽ cố gắng dẫn chứng cụ thể, luận chứng
rơ ràng theo thực tế về những điều mà
ông Liên Thành đưa ra trong cuốn sách
Biến Động Miền Trung nhằm làm sáng tỏ
những điều mà ông ta và phe nhóm cho là
“sự thật lịch sử”. Tôi ước mong được sự
chỉ giáo từ mọi phía, mọi người, mọi
giai tầng xă hội để không cho những kẻ
phù thủy bẻ cong lịch sử đích thực.
Riêng về vụ Thảm sát Mậu
thân 1968, Liên Thành đă chứng tỏ sự lừa
dối trắng trợn trong việc Hồ chí Minh,
Nguyễn văn Thiệu đă điều hợp t́nh h́nh,
mà Liên Thành thủ một vai tṛ quan yếu
tại Huế. Chuyện ghi nhận trước tiên là
chuyện lá cờ tại Kỳ đài Ngọ môn khi CS
chiếm Huế. Tất cả mọi người, kể cả phía
CS; đặc biệt là hai vị Sĩ quan trực tiếp
hạ cờ MTGPMN để treo cờ quốc gia lên;
thế nhưng Liên Thành vẫn nói là cờ Mặt
trận Liên minh Dân tộc, Dân chủ Hoà b́nh
do ông Đôn Hậu làm phó để buộc tội Phật
giáo !
Thực tế, vụ thảm sát Mậu
thân hoàn toàn bị cả ba phía bịt kín cho
đến ngày nay. Liên Thành vẫn bám chặt
con số 5327 người bị giết và 1200 người
mất tích mà không chứng minh cụ thể,
nhưng các tài liệu trong và ngoài nước
nói rằng thực tế có hàng chục ngàn người
bị giết và mất tích. Tại sao ? Trong
cuộc phỏng vấn mới đây của ông Quốc
Việt, Liên Thành xác nhận “không nhà nào
không có người bị giết hay mất tích”,
vậy tại sao chỉ có khoảng 6000/130000
người như Liên Thành nói ??? Nguyễn văn
Thiệu đă đưa hung thần Nguyễn ngọc Loan
ra Huế ngay tức khắc để chận đứng báo
giới trong và ngoài nước, không cho một
ai bén mảng đến hiện trường của Mồ chôn
Tập thể. Điều ấy chứng tỏ sự gian ác của
chế độ Thiệu về vụ này, trong đó Liên
Thành đóng vai phụ mẫu tại Huế. Chính v́
vậy, cuốn sách Biến Động Miền Trung ra
đời để đổ thừa cho Phật giáo, chạy tội
cho Cộng sản và chế độ Thiệu. Có lạ lùng
lắm không khi biến cố này xảy ra th́
Chuẩn tướng Ngô quang Trưởng Tư lệnh SĐ
I không có mặt tại BTL một ngày một đêm,
Trung tá Phan văn Khoa, Tỉnh trưởng mất
tích bảy ngày; Phó Tỉnh trưởng bị VC bắt
từ đầu, Phó Thị trưởng bị giết ngay,
Thiếu tá Tiểu khu phó bị thương và bị
loại; Thiếu tá T́nh đoàn trưởng XDNT bị
giết tàn bạo; chỉ c̣n lại Liên Thành và
Nguyễn văn Tố Tham mưu trương Tiểu khu
điều hợp. Hậu quả của tất cả điều đó gói
gọn trong một đoạn của Liên Thành tại
trang 144:
““Việt
cộng đă vào thành phố quá dễ dàng, Y NHƯ
ĐI VÀO CHỖ KHÔNG NGƯỜI. Cũng chính v́
vậy mà từ đêm 2 Tết và liên tục đến ngày
mồng 6 Tết, bọn chúng muốn đi đâu th́
đi, muốn bắt ai cứ việc bắt, muốn bắn
giết ai cứ việc bắn, cứ việc giết, tự
do, thoải mái hành động, thoả măn thú
tính, và hậu quả là điêu tàn, là đổ nát,
là tang thương, là 5327 thuờng dân vô
tội bị lính ông Hồ giết chết, không
nguyên nhân, cũng chẳng cần lư do,
mà quân đội cũng như lực lượng Cảnh sát
quốc gia Thừa thiên Huế không can thiệp
ngăn chận, và bảo vệ dân chúng”.
Đây là “sự thật” do Liên
Thành tiết lộ, xin đồng bào suy gẫm thật
kỹ để biết mục đích của Mậu thân 1968 là
ǵ, do ai tạo ra, và nó liên hệ ǵ đến
Phật giáo hay không ?
BQK-23-7-09
|
|
|