|
Cái chết của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm và vấn
đề chính nghĩa dân tộc
Tác giả: Minh Vơ
Ít ai để ư rằng có hai sự việc quan trọng
chứng tỏ Tổng Thống Diệm coi chính nghĩa quốc gia, chính
nghĩa dân tộc là điều kiện tiên quyết để chiến thắng.
Thứ nhất, ông đă nhiều lần liên tiếp từ khước lời mời ra
chấp chánh của cựu Hoàng Bảo Đại v́ thấy thực dân Pháp chưa
thực tâm trao trả hoàn toàn độc lập cho VN. Và ông đă nhận
ra chấp chánh khi người Pháp đă trao trả độc lập hoàn toàn
cho Việt Nam bằng hiệp ước kư kết với Thủ Tướng Bửu Lộc ngày
4-6-1954. Rồi từ khi chấp chánh (song thất 7-7-54) cho đến
khi được bầu làm tổng thống đầu tiên của Việt Nam, ông đă
kiên tŕ tranh đấu qua bao nhiêu gian khổ trước âm mưu đen
tối của thực dân muốn duy tŕ một chế độ thối nát ở miền Nam
ḥng tiếp tục ở lại phần đất béo bở này, bất chấp hiệp ước
4-6, cũng như hiệp định Genève 20-7-54. Và kết quả cụ thể là
lá cờ Pháp gần một thế kỷ tung bay trước Dinh Norodom được
hạ xuống để lá quốc kỳ Việt Nam (cờ vàng ba sọc đỏ) được
long trọng kéo lên trước sư hiện diện của Tổng Thống Diệm
chứng kiến sự thành công, và trước mặt tướng Paul Ely đại
diện Pháp quốc chứng kiến sự thất bại. Và cũng từ đó Dinh
Norodom ấy đă được mệnh danh là Dinh Độc Lập để đánh dấu
ngày mà nhân dân VN dưới quyền lănh đạo của Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm đă dành được Độc Lập hoàn toàn trên thực tế, chứ
không phải chỉ trên giấy tờ theo như những hiệp ước trước.
Sau đó là cuộc rút toàn bộ quân Pháp hăy c̣n lưu lại Việt
Nam sau hiệp định Genève.
Mưu toan của người Pháp dùng các Tướng Nguyễn Văn Hinh,
Nguyễn Văn Vỹ để duy tŕ sự cai trị của Quốc Trưởng Bảo Đại
như một bù nh́n của Pháp, ḥng đưa đến sự trở lại khó tránh
của chính quyền thực dân đă bị Tổng Thống Diệm đập tan nhờ
sự cương quyết dũng cảm của ông và nhờ sự nhận thức khôn
ngoan của các đoàn thể tổ chức, đảng phái lúc ấy tự động
đứng đàng sau ông.
Tranh đấu thực sự để dành độc lập, ngăn chặn âm mưu trở lại
của thực dân lúc ấy là chính nghĩa sáng ngời. Nên ông đă
thành công. Thực dân Pháp lúc ấy vô cùng căm ghét ông, nhưng
không làm sao triệt hạ được ông, v́ ông được nhân dân ủng hộ.
Sau sự thành công đó ông đă được toàn dân bầu lên làm tổng
thống đầu tiên của một nước Việt Nam mới với quốc hiệu Cộng
Ḥa Việt Nam được trên 80 quốc gia công nhận.
Thứ hai, sự thành công của ông cũng làm cho một số người
Việt Nam nhỏ nhen đố kỵ ghen ghét và chính quyền Mỹ thấy ông
trở thành nguy hiểm đối vói đường lối chính sách đương thời.
Đặc biệt là đối với một vài nhân vật trong bộ ngoại giao Mỹ.
V́ vậy, vào những năm cuối cùng của đệ nhất cộng ḥa, ông đă
gặp nhiều khó khăn rắc rối với ngay chính quyền Mỹ.
Vào thời chính quyền Kennedy một số người Mỹ đă muốn tốc
chiến tốc thắng Việt Cộng. Họ muốn đưa quân tác chiến vào
Việt Nam và bị Tổng Thống Diệm cương quyết bác bỏ. Không
phải ông không biết nước nhà c̣n yếu cần sự viện trợ dồi dào
của Hoa Kỳ cả về mặt quân sự. Nhưng ông thấy lúc ấy miền Nam
VN chưa cần tới quân viện ồ ạt của Hoa Kỳ, mà chỉ cần một số
cố vấn và huấn luyện viên, và vào hai năm cuối, cần sự yểm
trợ của một số trực thăng. C̣n việc chấp nhận cho quân tác
chiến của Mỹ tham gia các trận đánh, th́ ông đă nói với
những đại diện của Hoa Kỳ như đại sứ Nolting và tướng
Taylor, nếu đến một lúc nào đó, chiến trận gay go, cần tới
quân tác chiến của Hoa Kỳ, th́ ông sẽ sẵn sàng kư một hiệp
ước song phương, cho cuộc viện trợ này có danh chính ngôn
thuận để ông có thể trả lời với quốc dân VN. Và hiệp ước đó
cũng sẽ chỉ cho quân Mỹ đóng ở dọc biên giới (vĩ tuyến 17)
mà thôi. Đại sứ Frederick Nolting, người đă thương lượng với
Tổng thống về việc đem quân tác chiến vào để đẩy mạnh cuộc
chiến sớm thành công đă phải công nhận lập trường của Tổng
Thống Diệm là hữu lư, mặc dù ông cũng than phiền là ông Diệm
là người rất khó thương thuyết (về vấn đề này).
Sở dĩ Tổng Thống Diệm quyết liệt như thế v́ chủ quyền quốc
gia là một vấn đề nguyên tắc bất di bất dịch. Ngoài ra c̣n
về mặt chiến lược nữa. Ông biết rơ lúc ấy Hồ Chí Minh là
người vô cùng xảo quyệt đang được dư luận thế giới và số
đông trí thức trong nước cũng như nhân dân ủng hộ. V́ họ
được CS thế giới tuyên truyền rằng ông Hồ mới thực sự là
người yêu nước, c̣n ông Diệm chỉ là tay sai hay bù nh́n của
Mỹ. Nếu để cho dân chúng và thế giới thấy quân đội Hoa Kỳ
chủ động trong cuộc chiến, th́ quân đội VN CH dưới quyền
lănh đạo của tổng thống là tổng tư lệnh theo hiến Pháp sẽ
trở thành lính đánh thuê. Nghĩa là mất hẳn chính nghĩa dân
tộc.
Chính sự quyết tâm không nhượng bộ trong những vấn đề nguyên
tắc và chiến lược đó, đă làm phật ư một số nhà lănh đạo Mỹ,
khiến họ t́m mọi cách, dàn dựng nên hay phóng đại những lỗi
lầm của ông hầu lấy cớ triệt hạ ông.
Trước hết, như chính Roger Hilsman, phụ tá ngoại trưởng Mỹ
lúc ấy đă viết, và sau này nhiều sử gia Mỹ, trong số đó có
hai nữ sử gia là Marilyn B. Young và Ellen Hammer đă nhắc
lại để dẫn chứng, ông Ngô Đ́nh Nhu lúc ấy là cố vấn chính
trị phủ Tổng thống chủ trương “nếu ít th́ cũng phải rút một
số cố vấn Mỹ về nước, c̣n nếu nhiều th́ yêu cầu Mỹ rút hết
cố vấn”. Nói chi đến việc đem thêm quân Mỹ vào VN? V́ thế
những nhà ngoại giao Mỹ lúc ấy như thứ trưởng ngoại giao
Averel Harriman, phụ tá ngoại trưởng Roger Hilsman... đề
nghị với cấp trên đ̣i Tổng Thống Diệm phải đưa ông Ngô Đ́nh
Nhu ra ngoại quốc. Sự việc vừa nêu cho thấy họ sợ rằng với
ông Nhu bên cạnh, tổng thống sẽ không bao giờ cho Mỹ đổ quân
tác chiến vào. Họ không biết rằng đối với một nhà lănh đạo
có bản lănh và lập trường kiên định như Tổng Thống Diệm, ông
Nhu hay ai khác ở bên cạnh cũng chỉ là để thực hiện những
sáng kiến chiến lưộc của ông mà thôi. Và đời nào ông chịu áp
lực của ngoại bang mà loại bỏ người em trung thành và hiểu
rơ đường lối chính sách của ông hơn ai hết.
Khi mà trong chiến lược toàn cầu, Mỹ thấy cần đem quân tác
chiến vào, mà bị một nước nhỏ bé đang cần viện trợ của Mỹ
lại dám bác bỏ và chống đối, th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra? Người
ta dễ tiên liệu được. Vi vậy mà cho đến nay, một số người
vốn ca tụng Tổng Thống Diệm, và nghĩ ông thực sự là nhà ai
quốc cũng phê b́nh ông thiếu khôn ngoan, khi không đồng ư để
Mỹ đem quân vào “giúp”.
Nhưng đối với Tổng Thống Diệm hai vấn đề nguyên tắc và chiến
lược tối cao là quan trọng hơn cả. Thà phải hy sinh tính
mệnh, chứ không thể v́ sự sống của ḿnh mà hy sinh chủ quyền
quốc gia. C̣n chết là chuyện ai cũng phải có lúc chết. Anh
hùng có ai sợ chết ?
Thực tế lịch sử những năm sau đó đă chứng minh, dù Mỹ đem
đại quân vào, và dùng đủ mọi thứ vũ khí tối tân vẫn không
thắng được VC. Nguyên nhân chính mà ngày nay ai hiểu về
chính trị và nhất là về h́nh thức chiến tranh ư thức hệ của
CS đều phải công nhận. Đó là, sở dĩ Mỹ thua và phải rút quân,
để cho miền Nam rơi vào tay CS, để rồi bị nhiều người dân
miền Nam oán trách cho đến bây giờ, chính v́ họ đă tự ư đem
quân tác chiến vào, Mỹ hóa cuộc chiến, khiến cuộc chiến
chống cộng (có chính nghĩa) trở thành cuộc chiến chống Việt
Nam (phi nghĩa), chẳng khác ǵ chiến tranh xâm lược như VC
thường rêu rao.
Thật đáng tiếc và hết sức buồn, phải nhắc lại rằng, ngoài
những kẻ chủ mưu và tham gia đảo chính, những người có trách
nhiệm trực tiếp trong việc để Mỹ tự do đem quân vào mà không
có một hiệp ước song phương quy định những chi tiết thực
hiện lúc ấy chính là thủ tướng bác sĩ Phan Huy Quát và bộ
tham mưu của ông. Trong cuốn hồi kư In The Jaws of history1
cựu đại sứ Bùi Diễm đă xác nhận sự kiện trên. Nhưng ông tự
biện minh là “người Mỹ đă không hỏi ư” các ông trước.2
Tất cả những ǵ xảy ra sau khi tổng thống Ngô Đ́nh Diệm bị
lật đổ rồi bị giết một cách man dại, hèn nhát đă cho thấy
những người chống đối ông, đ̣i ông chia xẻ quyền hành một
cách quá đáng đều đă có cơ hội thử thời vận, nhưng tất cả
đều thất bại. Ngay chính phủ họ Phan cũng chỉ tồn tại được
hơn ba tháng. Điều này đă làm cớ cho người ta suy luận rằng,
người Mỹ chỉ cố đem được con bài của ḿnh lên để thực hiện ư
định đổ quân tác chiến ồ ạt vào VN. Sau khi đă làm xong bổn
phận của ḿnh, chính phủ đó liền bị thay thế.
Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu sau này, được sự tham gia của
nhiều trí thức thuộc các đảng từng chống Tổng Thống Diệm đă
mặc nhiên trở thành một thứ tay sai của Mỹ. Chính v́ có sự
hiện diện của nửa triệu quân Mỹ nắm trọn quyền điều khiển
chiến tranh. Trong t́nh trạng ấy, người dân khó có thể không
nghĩ mọi việc tổng thống làm đều do Mỹ bảo phải làm. Kể cả
việc triệt thoái quân khỏi vùng II chiến thuật vào những
tháng cuối, và việc trao quyền lại cho một thầy giáo cô đơn
về chính trị, cô đơn đến nỗi một ḿnh “xách giỏ đi chợ chiều,
tôm cá tươi đă hết đành phải hót mấy con cá ươn về làm cỗ”,
để rồi “thầy giáo cô đơn” phải trao quyền lại cho ông hàng
tướng có em VC gộc, để rồi tướng này trao trọn miền Nam cho
VC.
Với hàng chục vạn quân Mỹ tự tung tự tác, chủ động mọi kế
hoạch tác chiến trên tổ quốc VN lúc ấy, trước mắt các quan
sát viên quốc tế, tổng thống, phó tổng thống, thủ tướng
chẳng qua cũng chỉ là tay sai đắc lực hay bất đắc dĩ của
ngoại bang. Và trong chính thể đó, những vị trí thức, những
nghị sĩ tên tuổi, những vị tổng bộ trưởng, đại sứ, tướng
lănh VN không hề biết rằng ḿnh đă trở thành một thứ lính
đánh thuê cho một ngoại bang, nếu họ không chứng minh được
với thế giới và dư luận trong nước (bên kia bờ bến hải) rằng
họ đang cùng Hoa Kỳ chống Hồ Chí Minh và đồng bọn tay sai
của Quốc Tế III, tức Quốc Tế Cộng Sản. Tiếc rằng từ khi ông
Diệm bị giết, những nỗ lực về mặt này chẳng c̣n có ǵ đáng
kể. V́ thế mà với trên nửa triệu lính Mỹ thường trực tại VN
với vũ khí tối tân đủ loại, miền Nam đă mất vào tay CS!
Dù chính quyền Ngô Đ́nh Diệm có lỗi lầm ǵ đi chăng nữa (mà
chính quyền nào lại không có lỗi lầm? Hăy nghe hai phe đối
đầu trong các cuộc tranh cử tại Mỹ là một nước dân chủ hàng
đầu trên thế giới chỉ trích lẫn nhau th́ thấy rơ điều đó),
th́ chúng ta cũng phải công nhận rằng chính quyền đó đă t́m
mọi cách để nêu cao chính nghĩa dân tộc chống cộng sản. Hầu
hết thảy các chuyên viên chống cộng trên thế giới đều được
Đệ Nhất Cộng Ḥa tiếp xúc và/hoặc mời tới Sài G̣n để tham
khảo, thuyết tŕnh, giới thiệu các phương cách chống cộng
hữu hiệu nhất của họ. Nào phái đoàn NTS của tổ chức chống
cộng Nga, phái đoàn Vương Thăng của Trung Hoa Quốc Dân Đảng,
phái đoàn Sir Thompson của Anh, phái đoàn của nữ sĩ Suzane
Labin, tướng Vanuxem... của Pháp và hàng tá chuyên viên
chống cộng sản Huc của Phi. Lúc ấy những lănh tụ chống cộng
hàng đầu trên thế giới như Raymon Magsaysay của Phi, Lư Thừa
Văn của Đại Hàn, Tưởng Giới Thạch của Trung Hoa Dân Quốc đều
trở thành bạn thân và chí hữu của Tổng Thống Diệm...
Your browser may not support display of this image.
H́nh 1: Công chức miền Nam nghe thuyết tŕnh về cộng sản
quốc tế.
Xin đừng bảo sau này anh em ông Diệm đă bắt tay với VC, nên
đă bị trừng trị v́ tội phản bội. Bởi v́ bàn chuyện hiệp
thương, tạm ngưng xung đột trong một cuộc chiến lâu dài là
một kế sách mà các chiến tướng từ cổ chí kim đă từng làm.
Việc đó không tất nhiên là chuyện phản bội. Nếu bảo thương
lượng với người cùng một tổ quốc, dù có là kẻ thù, để làm
giảm áp lực của ngoại bang muốn xâm phạm chủ quyền tối
thượng của quốc gia là trọng tội, th́ sau này chính quyền
Nguyễn Văn Thiệu muốn ngồi ngang hàng với Hà Nội để bàn
chuyện ngưng chiến mà không được th́ sao? Khi tính chuyện
hiệp thương ông Diệm đă phân biệt con người Việt Nam trong
đám lănh đạo miền Bắc với con người CS, và tạm thời đặt
những tranh chấp về ư thức hệ vào một tương lai. Chứ ai cũng
biết bản chất của ông không phải là người chấp nhận chủ
nghĩa cộng sản vô thần. Hơn nữa lúc ấy nếu ông có nói chuyện
với Hồ Chí Minh là nói trong một tư thế vượt trội không như
chính quyền Nguyễn Văn Thiệu sau này, và thậm chí ngay cả Mỹ.
V́ lúc ấy Mỹ đă bị dư luận toàn quốc và thế giói, kể cả
Vatican làm áp lực không thương thuyết không được.
Những nhà chính trị có liêm sỉ không thể không sám hối về
những sai lầm nghiêm trọng của ḿnh, nếu c̣n muốn chường mặt
ra với công luận. Đáng buồn là những cuốn sách viết bằng
ngoại ngữ của những người có trách nhiệm trong việc làm mất
chính nghĩa đấu tranh chống cộng lại chỉ nhắm mục đích tự
biện minh cho việc làm sai trái của ḿnh.
Đến nay lịch sử đă cho thấy rơ những người cầm đầu và tham
gia hai cuộc đảo chính 1960 và 1963 đều làm theo lệnh ngoại
bang. Họ dại dột không biết rằng lật một chính quyền đă được
toàn dân bầu lên, theo và với hiến pháp được toàn dân bỏ
phiếu tán thành, được trên 80 nước trên thế giới công nhận,
để gây ra một lỗ trống chính trị nghiêm trọng trong lúc cuộc
chiến chống cộng đang tiếp diễn một cách gay go là vô cùng
nguy hiểm cho đất nước. Đến khi sự việc xảy ra họ vẫn không
nh́n thẳng vào thực tế lịch sử để rút kinh nghiệm và sám hối.
Đáng lư ra thay v́ ngoan cố chỉ trích lên án nhà ái quốc Ngô
Đ́nh Diệm, họ biết hối lỗi bằng cách tố cáo Hồ Chí Minh,
vạch cho dư luận ngoại quốc biết rơ huyền thoại về “người
yêu nước Hồ Chí Minh”, về “cha già dân tộc Hồ Chí Minh”, để
biến cái gọi là chính nghĩa của CS trở thành phi nghĩa, th́
họ đă đái tội lập công. Nhưng họ lại chỉ biết vạch lá t́m
sâu, bới bèo ra bọ, không ngừng xuyên tạc, bịa đặt để xỉ vả
nhà ái quốc đă thà chết để giữ chủ quyền quốc gia hơn là
sống để phải khuất phục ngoại bang. Họ có biết chăng, làm
như vậy chỉ khiến cho những kẻ chiến đấu v́ ảo tưởng xă hội
chủ nghĩa, v́ quyền lợi của Quốc Tế CS, đứng đầu là Liên Xô
và Trung Cộng trở nên những nhà ái quốc, v́ dám chống lại
siêu cường Mỹ xâm lăng. Họ biết rằng họ phải làm hết cách đổ
lỗi, chạy tội, để nhân dân, lịch sử không lên án, oán ghét
họ, v́ đă gây nên tội ác tầy trời, làm mất chính nghĩa của
cuộc đấu tranh chống CS.
Để kết thúc, chúng tôi mong rằng, chẳng cứ những nhân vật
vừa kể, mà tất cả chúng ta, những người c̣n muốn cho con
cháu ḿnh về sau không lên án cha anh chúng là tay sai của
Mỹ, bán nước cầu vinh, hăy làm hết cách để nêu cao chính
nghĩa của cuộc chiến tranh chống cộng. Và điều trước tiên là
hăy tháo gỡ những huyền thọai bao quanh nhân vật Hồ Chí Minh
để con cháu chúng ta thấy rơ chân tướng của ông ta và của
cái đảng mà ông ta sáng lập theo chỉ thị của quốc tế CS. Đó
là cái khó của chúng ta. Nhưng muốn cho cuộc đấu tranh của
chúng ta có chính nghĩa dân tộc, th́ phải làm bằng mọi cách.
Và khi đă hạ được thần tượng HCM rồi th́ mới mong các h́nh
thức đấu tranh khác đạt được kết quả mong muốn.
Đó là vấn đề chính nghĩa cần lấy lại, v́ khi vị tổng thống
hợp hiến hợp pháp đầu tiên đă bị lật và bị giết để cho quân
tác chiến Mỹ ồ ạt đổ vào, mà không do một lời yêu cầu chính
thức hay một hiệp ước song phương, th́ đảng CS Việt Nam dưới
sự lănh đạo của Hồ Chí Minh đă được nhân dân trong nước và
thế giới cho là có chính nghĩa dân tộc, khi họ hô hào nhân
dân “chống Mỹ cứu nước”.
Minh Vơ
Trích chương 6 tác phẩm Ngô Đ́nh Diệm và Chính Nghĩa Dân Tộc
do Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân tái bản, sẽ ra mắt tại trung
tâm Vivo, số 2260 Quimby Road, San Jose, CA 95122, vào lúc
1:30 chiều thứ Bảy, 21-3-2009. |