|
BÀI II.- SAU 30 NĂM GẶP
LẠI PHẠM XUÂN ẨN, MỘT THANH NIÊN YÊU NƯỚC NỒNG NÀN, VIÊN
TƯỚNG ĐIỆP BÁO TÀI BA LỖI LẠC CỦA CSBV ĐĂ TỎ RA HỐI HẬN,
THẤT VỌNG NĂO NỀ!
ĐẶNG VĂN NHÂM
( tiếp theo kỳ trước )
MINH -KHÁNH ÂM MƯU THẢ CỌP
VỀ RỪNG, ĐÂM SAU LƯNG CHIẾN HỮU!!!
Theo tôi, việc các tướng thả Mười Hương ra
ngay sau ngày 1.11.63 chẳng phải do dốt nát, nhầm lẫn vô
t́nh, hay do sơ xuất trong cuộc điều nghiên, mà bởi do một
chủ trương đă được xếp đặt có bài bản lớp lang hẳn hoi cuả
hai tướng Dương Văn Minh ( quốc trưởng) và Nguyễn Khánh (
thủ tướng).Đây là những sự kiện cụ thể, xin bạn đọc hăy lấy
trí thông minh cuả ḿnh mà phán đoán, chớ đừng vội nghe theo
tôi mà buộc tội các tướng này oan uổng. Tội nghiệp!Lúc bấy
giờ các tướng lănh Sài G̣n cho phép dùng một chuyến xe lưả
đặc biệt chở hết các tù nhân CS đang bị giam giữ trong các
nhà giam ở Huế, như: Thừa Phủ, Toà Khâm, Chín Hầm, Mang Cá
v.v...về Sài G̣n ( V́ đă quá lâu nên tôi không c̣n nhơ được
ngày tháng, nhưng chắc chắn trong thời gian 2 tướng DVMinh
và Ng. Khánh đang chia chác quyền hành sau đảo chánh). Một
số đem giam ở Chí Hoà, một số khác giam ở Tổng Nha Cảnh Sát
QG, để lấy lại lời khai. Trong trường hợp này các cán bộ CS
đều được phép đảo cung. Dĩ nhiên, lẫn lộn trong số đó gồm cả
thảy 22 cán bộ CS nằm vùng cao cấp nhất, Mười Hương cũng
được bố trí cho phép đảo cung và kêu oan. Mười Hương vẫn giữ
nguyên danh tánh là Trần Ngọc Ban, nhưng thay đổi chút đỉnh
về lư lịch, nhận là một giáo viên dạy tư, không hề biết ǵ
về chánh trị, con cuả bà Lê Thị Nhiễm [một cán bộ cơ sở cuả
CS] có chồng đă chết cũng họ Trần. Trước Hội Đồng An Ninh QG,
Mười Hương cực lực phủ nhận tội trạng, cho rằng đă bị Mật Vụ
cuả chế độ Ngô Đ́nh Diệm bắt oan và dùng biện pháp tra tấn
cực h́nh cưỡng bách nhận tội...Chỉ cẩn đảo cung khơi khơi
như thế là Mười Hương liền được các tướng ra lệnh trả tự do
cho đương sự và không quên dạy đương sự: sau khi về nhà rồi
phải nhớ hết ḷng ” phục vụ quốc gia” nghen! Được các tướng
ban ơn trả tự do, Mười Hương về ngụ tại nhà cuả bà Nhiễm ở
quận 3, mỗi tháng ngoan ngoăn đến ty cảnh sát tŕnh diện một
lần cho có lệ. Nhưng thực sự, sau khi được phóng thích Mười
Hương chỉ đi tŕnh diện có một lần duy nhất. Đến tháng sau,
khi cục R đă bố trí hoàn bị đường giây đưa Mười Hương vào
mật khu ở Củ Chi, th́ Mười Hương không c̣n phải đi tŕnh
diện cảnh sát nưă. Vào tới căn cứ Củ Chi, Mười Hương đă được
ngay các đồng chí cán bộ cao cấp ở miền Nam gồm: Nguyễn Chí
Thanh, Nguyễn Văn Linh, Trần Văn Trà, và Trần Văn Danh...túc
trực đón chào.Sau đó ít lâu, Mười Hương đă được chánh trị bộ
rút về Hà Nội và đích thân Hồ Chí Minh đă cho phép Mười
Hương đi Âu Châu một chuyến để ”bồi dưỡng” và đoàn tụ với vợ.
Đến năm 1968 Mười Hương lại trở vào miền Nam hoạt động với
công tác an ninh miền. Đến năm 1970, Mười Hương được chuyển
qua thường vụ T, giữ nhiệm vụ trưởng ban an ninh T 4 với các
công tác đặc biệt là: diệt ác ôn, đánh bại thế chánh trị cuả
miền Nam, tiến hành và phát triển hoạt động điệp báo ngay
trong ḷng địch... Sau ngày 30.4.75, Mười Hương được cử làm
phó bí thư thành ủy TP Hồ Chí Minh, đặc trách an ninh. Không
lâu sau, trong khoá 4, Mười Hương được trở thành Uỷ viên
trung ương đảng , và lần lượt giữ các chức vụ: Phó bí thư
thành uỷ TP Hà Nội, tổng cục trưởng Tổng Cục Du Lịch, phó
ban Thanh tra Nhà Nước, trưởng ban Nội Chính Trung Ương... [Ghi
chú quan trọng: Đoạn tư liệu này trích trong tác
phẩm” HẬU TRƯỜNG CHÍNH TRỊ MIỀN NAM” quyển 2, cùng
mợt tác gỉa ].
SAU 30 NĂM GẶP LẠI PHẠM XUÂN ẨN,
MỘT THANH NIÊN YÊU NƯỚC NỒNG NÀN, VIÊN TƯỚNG ĐIỆP BÁO TÀI BA
LỖI LẠC CỦA CSBV ĐĂ TỎ RA HỐI HẬN, THẤT VỌNG NĂO NỀ!
Foto: (Phạm Xuân Ẩn, thiếu tướng t́nh báo chiến lược của
CSBV với người bạn năm xưa Đặng Văn Nhâm. H́nh chụp trong
sân trước tư thất của anh Phạm Xuân Ẩn nhân một ngày trước
Tết năm ” con Gà”!).
Mấy năm trước đây, khi về nước, tôi đă có dịp gặp lại một
vài người quen cũ ở Sài G̣n. Trong số có Sơn Nam, Vũ Ngọc
Nhạ và Phạm Xuân Ẩn... Trong lúc chuyện tṛ, tôi đă không
khỏi ái ngại, khi thấy ai cũng tỏ vẻ giữ ǵn, và dè dặt
trước một đe dọa vô h́nh ám ảnh nặng nề. Nhưng người nào
cũng không nén được giọng ngậm ngùi cho thân phận ḿnh và
sót sa bất lực trước t́nh h́nh chung của đất nước.
Năm 2002 tôi về Sài G̣n t́nh cờ gặp lại anh Phạm Xuân Ẩn,
viên tướng t́nh báo hồi hưu đang ngồi ở nhà hàng Givral,
trước trụ sở quốc hội ngày xưa, chẳng khác nào lúc anh hăy
c̣n là một kư giả cho các báo ngọai quốc cùng với Cao Dao,
Già Vượng và Nguyễn Thanh Yên (và vợ con đă đi cùng tàu TX
với tôi đến Hồng Kông)…
Hôm ấy, trong chỗ đông người chúng tôi không tiện chuyện tṛ
riêng tư, nên hôm sau tôi đi một ḿnh đến nhà anh ở đường Lư
Chính Thắng (đường Yên Đỗ cũ).
Hôm ấy sắp Tết nguyên đán, vừa bước qua cổng, theo chân anh
vào vườn, tôi đă nhác thấy đồ đạc trong nhà anh rất bừa bộn
ngổn ngang. Anh hiểu ư tôi, nên vội giải thích ngay:
- Ê, bao nhiêu năm rồi nhà ḿnh không sơn phết ǵ cả, trông
dơ bẩn lắm. Bây giờ nhân dịp Tết, ḿnh mới bày ra…c̣n lộn
xộn, ở trỏng hôi mùi sơn chịu không nổi đâu…Vậy, tụi ḿnh
ngồi tạm ng̣ai vườn, dưới bóng cây này nói chuyện cho thỏai
mái, chịu không?
Tôi đáp:
- Gặp nhau để hàn huyên chuyện tṛ mới quan trọng…Ngồi ng̣ai
này, không ai lai văng quấy rầy càng tốt chớ sao!
Lúc bấy giờ anh Ẩn đang mặc trên người độc nhất một chiếc áo
thung lá mỏng te đă ngả màu cháo ḷng, với chiếc quần kaki
cũ, để khuân vác và sơn phết, nên anh ngỏ ư muốn thay đồ,
tôi gạt đi luôn v́ sợ mất th́ giờ vô ích.
Chúng tôi vừa ngồi xuống mấy chiếc ghế đá trong ngôi vườn
nhỏ trước sân nhà, là một biệt thự cũ, xây cất từ thời Tây,
khá rộng răi. Tôi mở đầu câu chuyện trêu ghẹo anh ngay:
Trước khi đến thăm anh, tôi cứ nghĩ: với quân hàm cấp tướng,
dù sao tối thiểu anh cũng phải có một chiếc xe và một tên
lính hầu…
Nhưng, năy giờ tôi chẳng thấy một tên gia nhân nào, cả xe cộ
cũng không?
Anh cười rất hồn nhiên:
- Xe à? Có chứ! Đấy chiếc xe đó…
Miệng nói, tay anh vừa chỉ cho tôi thấy một chiếc xe gắn máy
hiệu Suzuki sơn đen, cũ x́, đầy sét rỉ lở chóc loang lổ. Có
lẽ cây chống của nó đă liệt rồi, nên phải dựng nghiêng bên
vách tường.. Anh nói tiếp:
- Lâu nay ḿnh cũng ít đi ra ng̣ai.Thỉnh thỏang cần chạy tới
chỗ nọ chỗ kia một chút, ḿnh cứ leo lên chiếc xe gắn máy đó
là tiện nhất!
Tôi cười, ngầm hiểu ư anh. Tôi hỏi thẳng vào vấn đề:
- Từ sau 1975 đến nay, dưới chế độ này, anh có làm ǵ nữa
không?
- Không. Ḿnh chẳng làm ǵ cả!
Tôi ngạc nhiên hỏi thêm:
- Như vậy là họ không cho anh làm ǵ hết, hay tự anh không
muốn làm?
Ra vẻ suy nghĩ đắn đo trong một thóang thật nhanh, anh chậm
răi trả lời tôi bằng giọng bông đùa hóm hỉnh cố hữu:
- Kể ra th́ họ cũng có mời ḿnh làm việc đấy chứ. Nhưng,
ḿnh đă nói thẳng với họ là:” Trong thời buổi này, tôi có
biết ǵ đâu mà làm. C̣n những việc tôi có thể làm được, th́
các anh lại cấm hết cả rồi!”...
Tôi biết anh giỡn chơi có hàm ư, nhưng vẫn thắc mắc hỏi:
- Những việc ấy là ǵ vậy?
- Th́ lúc bấy giờ họ cũng đă hỏi ḿnh một câu giống hệt như
cậu vừa hỏi ḿnh đó. Để trả lời, ḿnh đáp:” Trong đời tôi
chỉ biết rành có hai việc là: nuôi chó Berger và đá gà hay
đá cá lia thia!...
Nuôi chó th́ sau ngày thống nhất đất nước, đến người c̣n đói,
phải ăn độn bo bo, nên các anh đă cấm. C̣n việc đá cá lia
thia và đá gà, các anh cho là tṛ cờ bạc, nên cũng đă cấm
luôn. Thế là hết, tôi c̣n biết ǵ khác nữa đâu mà làm!”
Chợt tôi nhớ đến dư luận trong giới anh em cầm bút ở thành
phố HCM lúc bấy giờ, tôi vội hỏi anh ngay kẻo quên mất:
- Tôi nghe nói anh sắp cho ra đời quyển hồi kư của anh…
Anh vội cải chính ngay:
- Ồ, làm ǵ có chuyện đó. Ḿnh không viết. Nhưng nghe đâu có
người đă viết một quyển sách nói về ḿnh…
- Đúng rồi, tôi nghe anh em ng̣ai phố kháo nhau h́nh như tác
giả là một phụ nữ và quyển sách có cái tên ḷng tḥng là…”
Cuộc đời một người như tên gọi” hay sao đó. Tuy anh không
viết, nhưng chắc anh cũng phải cung cấp dữ kiện th́ người ta
mới có chất liệu mà viết chứ?
- Không. Ḿnh cũng chẳng tiết lộ chuyện ǵ với ai cả. Có lẽ
họ chỉ sưu tầm tài liệu đâu đó thôi…
Tôi xoay sang chuyện khác:
- Thời gian gần đây, ở nước ng̣ai, tôi có nghe một vài người
bạn đồng nghiệp Mỹ của anh ngày xưa nói họ muốn anh viết hồi
kư để họ giúp việc xuất bản và ấn hành ở ngọai quốc. Vậy,
mấy người đó có liên lạc ǵ với anh không?
- Có! Họ có tiếp xúc với ḿnh và đề nghị viết hồi kư, kể lại
mọi họat động của một điệp viên trong bóng tối ở VN…Nhưng
ḿnh đă từ chối ngay.
- Tại sao? Tôi hỏi.
- Rắc rối và nguy hiểm lắm.Trong thời gian ḿnh họat động đă
có nhiều liên hệ với một số nhân vật gồm cả Anh, Thái, Phi,
Đài Loan, Đại Hàn, Trung Quốc, Nam Dương…Trong số có người
đă chết rồi, nhưng nhiều người vẫn đang c̣n sống và đang giữ
chức vụ quan trọng ở nước họ, nếu ḿnh kể ra những liên hệ
của họ th́ tai hại cho họ ghê lắm. Bởi thế, ḿnh giữ im lặng
là tốt nhất!...
Trước khi chia tay, tôi bịn rịn nh́n anh chăm chú, thấy tóc
anh đă thưa và bạc ít nhiều. Mặc dù anh chỉ lớn hơn tôi vài
tuổi, nhưng trông anh có vẻ đă già hơn tuổi và gầy ốm, mệt
mỏi. Tôi chợt nhớ lại, thuở c̣n là học tṛ, khi xảy ra vụ ”
Tṛ Ơn”, nếu trí nhớ tôi không kém, lúc đó anh đang học ở
Collège Le Myre de Vilers ở Mỹ Tho mới chuyển lên Lycée
Pétrus Kư, Sài G̣n, học cùng trường với tôi. V́ các trường
Collège của Pháp ở VN thời bấy giờ không có chương tŕnh đệ
nhị cấp , để thi Tú Tài .
[ Ghi chú : Thế mà tên cầm bút NGU DỐT, THIẾU LƯƠNG THIỆN
TRI THỨC (honnêteté intellectuelle) Lữ Giang đă dám chê càn
, chửi bừa PX Ẩn, trên NET, trong bài “PHẢN PHÁO TRẬT LẤT”.
Viết như vậy, nếu v́ “ vô tri bất mộ” ta có thể tạm tha thứ
cho Lữ Giang được. Nhưng nếu v́ sợ mấy con“ cà cuống chống
Cộng” ở hải ngọại, như lũ nghiệt súc Tuấn Phan, Hứa Vạng Thọ,
Trương Minh Ḥa ( ở Perth, Úc), và Trần Thanh…( bản tin
Paris), th́ thằng Gù Lữ Giang đă tỏ ra hèn hạ quá mức, chỉ
nên cầm bị gậy chớ không nên cầm bút.. Hăy cứ xem như Đặng
Văn Nhâm đây ,xác nhận bạn thâm giao của Phạm Xuân Ẩn đấy,
của Ng. Cao Kỳ đấy…lại c̣n chưng cả h́nh ảnh chụp chung nữa,
mà vẫn cứ hiên ngang giang hồ khắp chốn…Chẳng sợ thằng chó
nào hết .Có sao đâu?! Trong thiên hạ không ai dại ǵ mà nghe
lời xui trẻ ăn cứt gà sáp của bọn lưu manh vô danh tiểu tốt
băng nhắng chống Cộng dổm bao giờ!Trong thời gian này tôi đă
trực tiếp tham gia cuộc biểu t́nh ngày 9.1.50, trước dinh
thủ hiến Trần Văn Hữu.
[ * Muốn biết đầy đủ chi tiết, xin xem hồi ký “ ĐỜI
TÔI” của ĐVN, đã phát hành khắp nơi ].
Sau đó, với ḷng yêu nước nhiệt thành của một thanh niên sắp
vào đời, anh đă được móc nối để cuối cùng trở nên một điệp
viên đă lập được nhiều kỳ công quan trọng. C̣n tôi, cũng đă
tham gia kháng chiến, nhưng tôi chỉ vào chiến khu một thời
gian không lâu, rồi lại trở ra ngay và từ đó không c̣n trực
tiếp can dự ǵ vào cuộc chiến nồi da sáo thịt ấy nữa!
Bây giờ, về nước gặp lại anh, một người cùng thế hệ, trước
t́nh cảnh chung c̣n đầy đau khổ của dân tộc, tôi tự hỏi:
những người trí thức, tiến bộ, có tấm ḷng đối với vận mệnh
đất nước từ thuở thanh niên như anh không hiếm. Nhưng chẳng
lẽ cuối cùng ai cũng đều chỉ c̣n biết có hai việc đă bị nhà
nước cấm tiệt là: Nuôi chó kiểng,đá gà và đá cá lia thia !(
c̣n nuôi chó thịt , để bác và đảng nấu rựa mận th́ rất đúng
chính sách và đường lối của đảng ta...)!
Nên biết: lương tháng của một ông tướng CSVN hồi hưu
chỉ có 960.000 đồng bạc Hồ mà thôi. Tức trị gía
khoảng hơn 60 USD!
ĐẶNG VĂN NHÂM |