Date: Tue, 1 Nov 2011 09:35:36 -0400
Subject: NGÔ Đ̀NH DIỆM: PHÓ CHỦ-TỊCH NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG H̉A & Đại tá Nguyễn Hữu Duệ viết về gia đ́nh cố tổng thống Ngô Đ́nh Diệm
From: tabe1964@gmail.com
To:

 

NGÔ Đ̀NH DIỆM:
PHÓ CHỦ-TỊCH NƯỚC
VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG H̉A
 
 
           Ngày 23-10-2011, tôi được người quen ở đường Willet gọi báo là có một người muốn được gặp tôi, nên tôi đến gặp.
           “Người ấy”      tự giới-thiệu là “đàn em thân-tín” của cố Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ (Mời xem).
 
           Người ấy giải-thích trường-hợp gặp tôi:
           “Vào năm 2004, Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ có nhờ tôi mang bỏ vào thùng thư Bưu-Điện một bức thư gửi cho ông Lê Văn Anh, ở Số 5 Đường Willet Court, Thành-Phố Alameda. Tôi không biết rơ trong thư viết ǵ. Nhưng tôi để ư thấy ông cũng là người ở Thành-Phố Alameda, mà trong hồi-kư của ông đăng báo cũng như in sách th́ có đề-cập đến Đại-Tá Duệ. Hôm nay tôi muốn gặp ông, song sợ đường-đột chưa biết tính-t́nh của ông thế nào, nên ghé vào nhà Ông Lê Văn Anh để hỏi ḍ trước, v́ nghĩ rằng chắc hai ông có quen biết nhau; do đó Ông Anh mới gọi đến ông.”      
 
 
           Tôi hỏi mục-đích người ấy muốn ǵ.
            Người ấy đáp là bất-đồng với những bài-viết của tôi, nhưng muốn thử-thách xem tôi có dám phổ-biến một bài xác-nhận là có kết-quả cụ-thể trong việc cố Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm và cố Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu thương-thảo với Ông Hồ Chí Minh và phe cộng-sản Bắc Việt.
 
           Thấy chuyện có vẻ hấp-dẫn, tôi mời người ấy vào một nhà hàng để ngồi nói chuyện cho thoải-mái hơn.
          
           Người ấy yêu-cầu tôi giữ bí-mật tính-danh, địa-chỉ của ḿnh. Tôi hứa.
           Mở đầu, người ấy nói là cuốn sách “Nhớ lại những ngày ở cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm” không phải hoàn-toàn do Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ viết, mà ổng chỉ thảo nguệch-ngoạc mấy đoạn hồi-kư, rồi có người khác sửa giùm, phỏng-vấn mà viết thêm vào, cũng như tự họ viết thêm.
           Tôi hỏi: “Làm sao ông biết?” Người ấy trả lời:
           – Hồi đó tôi ở gần ổng, thường đến thăm ổng, nên có nghe thấy việc này. Nhưng họ đă viết lung-tung, thí-dụ: đại-tá Trưởng Pḥng II Quân-Đoàn II là Trịnh Tiếu mà họ viết là Trịnh Tiến; khi ổng nhắc chuyện có người nói là dân-chúng Miền Trung không thích bị đi Dinh Điền tận trên Cao Nguyênlà nói về chuyện Dinh Điền thời đónhưng họ lại gài vào chuyện ổng làm Tỉnh-Trưởng Thừa-Thiên sau này, viết rằng sau này khi ổng ở Huế có rất nhiều người xin đi Dinh Điền mà không đi được. Thật ra, thời-gian ổng làm Tỉnh-Trưởng ở Huế th́ đâu c̣n có chương-tŕnh Dinh Điền mà đ̣i xin đi!
 
           Tôi đă có đọc cuốn sách ấy rồi, và thấy không cần b́nh-luận ǵ thêm, mà chỉ nôn-nóng được nghe người ấy cho biết “kết-quả cụ-thể” của việc đàm-luận giữa họ Ngô và họ Hồ mà thôi. Tôi nói:
           – Xin ông kể ngay về vụ liên-lạc giữa các lănh-tụ hai Miền.
           Người ấy vẫn c̣n nói thêm:
           – Tôi muốn để ông biết rơ, là Đại-Tá Duệ trung-thành tuyệt-đối với Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm, và cả ḍng họ Ngô Đ́nh; và tôi cũng thế. Dù ổng tŕnh-độ không cao*, nhưng tôi rất kính-phục Đại-Tá Duệ, là một mẫu người trung-can nghĩa-khí, đă được “Cụ Tổng”, “Ông Cố” và “Cậu Út” thương-yêu, th́ quyết trọn đời tôn-thờ lănh-tụ ân-nhân của ḿnh, chứ không thay-đổi lập-trường như một số khác có tŕnh-độ cao hơn ổng. Và đó chính là nỗi khổ-tâm trọn đời của ổng, như tôi sắp kể tiếp theo.
            
 
 
-------
*Sau đó, tôi t́m đọc lại bức thư của cố Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ viết gửi Ông Lê Văn Anh, mới thấy quả thật là Duệ “tŕnh-độ không cao.” Ai lại không nhớ ngày (tháng, năm) ḿnh đến làm Tỉnh-Trưởng/Thị-Trưởng Thừa-Thiên/Huế, bao lâu, trong thư hồi-âm cho Ông Lê Văn Anh. (Viết thư tức là có đủ th́-giờ tra-cứu, chứ đâu là phải trả lời điện-thoại tức-th́, mà bảo rằng ḿnh chưa kịp nhớ ra, hay là nhớ sai?)
 
           Tôi đưa máy điện-thoại lên, định chụp hoặc nhờ kẻ khác chụp giùm một vài tấm ảnh, nhưng bị người ấy chối-từ.
            Tôi đành im-lặng ngồi chờ. Người ấy xích tới gần tôi, nói chậm và rơ vào sát tai tôi. Đại-ư như sau:
 
           – Trước cuộc chính-biến 1-11-1963, Đại-Tá (lúc ấy c̣n là Thiếu-Tá) Nguyễn Hữu Duệ sai tôi mang một mật-thư của Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm ra Huế để kín-đáo trao tận tay cho Ông Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn. Tôi đă ra Huế vào ngày 30-10-1963, nhưng v́ lo-ngại đám người hầu việc tại nhà “Cậu Út” đă bị “Đức Cha” mua-chuộc, nên tôi nấn-ná chờ xem có ai là bạn cũ không; măi đến chiều ngày 1-11-1963 th́ biến-cố lớn xảy ra, thành-thử tôi chưa trao được mật-thư của “Cụ Tổng” cho “Cậu Út”. Sau đó, vào lại Sài-G̣n, chờ-đợi cho đến khi có dịp may thoáng gặp lại Thiếu-Tá Nguyễn Hữu Duệ trong t́nh-huống mới, tôi quá bức-xúc nên mất tự-chủ, đă gật gật đầu, xem như báo-cáo là đă hoàn-thành công-tác mà ổng giao cho, để ổng an-tâm chịu đựng hoàn-cảnh khó-khăn. Lỡ rồi, từ đó cho đến ngày nay, tôi vẫn c̣n giữ mật-thư nói trên. . . .
           Tôi hỏi nhẹ-nhàng:
           – Nhưng ông là người thân-tín, vả lại t́nh-h́nh đă lắng yên rồi, mà Đại-Tá Duệ đă làm việc lại, đă thăng lên cấp đại-tá, đă được cử làm Tỉnh-Trưởng Thừa-Thiên, bây giờ đă qua Mỹ rồi, c̣n ǵ cấn-cái mà ông không nói thẳng ra cho Đại-Tá Duệ biết rơ Sự Thật?
           Người ấy lắc đầu:
           – Không phải là người trong cuộc, ông không hiểu đâu. Tôi xin tóm-tắt như sau:
            “Sau khi chế-độ Đệ-Nhất Cộng-Ḥa sụp đổ, hai phíakể công cũng như kết tộiđều nhắm vào hai nhân-vật Ngô Đ́nh DiệmNgô Đ́nh Nhu, nhất là về vụ tiếp-xúc với phe bên kia.
Phía kết tội th́ chê-bai là phản-bội Đồng-Minh, phản-bội Chính-Nghĩa Quốc-Gia, đem dâng Miền Nam cho Miền Bắc, chịu làm đàn-em dưới trướng của họ Hồ.
Phía kể công th́ đề-cao tinh-thần tự-chủ, tái-lập ḥa-b́nh, tạo nên cơ-hội cho Miền Nam ổn-định, giúp cho dân giàu nước mạnh, Việt-Nam Cộng-Ḥa trường-tồn.
            “Chúng tôinhững người của chế-độ cũtất-nhiên là phía kể công. Nhưng đại-đa-số th́ chỉ kể công dựa trên lư-thuyết, dựa trên ước-muốn, dựa trên cảm-tính, chứ không đưa ra một kết-quả nào rơ-ràng. . . .”
 
            Tôi vội xen ngang:
            – Thế sao ông bảo là có kết-quả cụ-thể?
            Người ấy khoát tay:
            – Khoan đă, để tôi nói hết. Rắc-rối là phía kể công lại chia ra làm hai bên. Bên này th́ chỉ đề-cập đến việc thương-thảo như một giả-thuyết, như một kế-hoạch tuyệt-vời, nhưng chưa thực-thi th́ bị Hoa-Kỳ phá vỡ nên mất cơ-hội bằng vàng. Bên kia th́ cho là đă bắt đầu, có chỉ-dấu tốt, nhưng bị Đồng-Minh ngáng chân dở chừng nên mang uất-hận ngút trời. . . .
            – Phần Đại-Tá Duệ, và ông?
            – Ổng cũng như tôi, dù đứng về phía kể công; nhưng lại... khác bên. Bên Đại-Tá Duệ th́ là số đôngđúng ra là ổng đă chịu ảnh-hưởng của họHọ khẳng-định là không có đi đêm,” rằng việc liên-lạc giữa “Cụ Tổng” & “Ông Cố” với “Cụ Hồ” chỉ do Ông Ngô Đ́nh Nhu bịa ra để bỡn Hoa-Kỳ, đồng-thời “các Tướng” cũng phịa như thế để có lư-do mà “phản” Nhà Ngô. Bên ấy mạnh miệng nhất, và mạnh thế nhất. Họ đưa Đại-Tá Duệ đi khắp các Bang, qua Âu, qua Úc, tán-dương sách-lược Cách Mạng Nhân Vị, hoan-hô lập-trường chống Mỹ đổ quân, quyết-tâm bảo-vệ chủ-quyền Quốc-Gia, đề-cao tinh-thần yêu nước và khôi-phục danh-dự cho cố Tổng-Thống và cố Cố-Vấn họ Ngô cùng các cựu cộng-sự-viên... Đại-Tá Duệ hăng say quá, nên tôi không thể nói ǵ chống lại ư ổng.
    – C̣n về bên ông?
            – Bên tôi th́ có một điểm đặc-biệt: ít người nhưng có uy-tín hơn người. Giáo-Sư Tôn Thất Thiện, Tiến-Sĩ Lâm Lễ Trinh, Đổng-Lư Quách Ṭng Đức... Họ đă xác-nhận là đă có tiếp-xúc giữa hai Miền, nhưng chưa thành-công, như mọi người đă biết. Tuy nhiên, riêng tôi th́ khác: tôi có bằng-chứng là đă có kết-quả cụ-thể bước đầu. . . .
            – ???
            – Tôi đă ṭ-ṃ mở đọc mật-thư của Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm gửi cho Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn.
 
    Người ấy kể cho tôi nghe nội-dung của bức thư ấy, mà tôi chỉ nhớ đại-ư như sau:
 
            Ngoài những tin-tức đă lọt ra ngoài, thật ra th́ chính Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm đă có nhiều đường dây liên-lạc khác, bí-mật, trực-tiếp với Ông Hồ Chí Minh. Không lẽ tự dưng mà vào đầu năm 1963 Ông Hồ gửi vào biếu một cành đàotất-nhiên là đă từng có trao-đổi, thông-cảm, thỏa-thuận những ǵ trước rồi mới đến bày-tỏ cảm-t́nh công-khai.
            Cả hai, NgôHồ đă qua quá-tŕnh dài ngày mặc-cả với nhau.
            Đồng-thuận trước nhất là không c̣n có binh-lính Hoa-Kỳ hiện-diện tại Miền Nam.
            Miền Bắc gặp nhiều khó-khăn: đối-ngoại th́ Nga-Cộng muốn “sống chung ḥa-b́nh” (ḥa-hợp BắcNam, ai lo phần nấy, không c̣n chiến-tranh). Tàu-Cộng th́ muốn chiến-tranh, quyết đ̣i thống-nhất (thôn-tính Miền Nam); đối-nội th́ Hồ muốn theo ư Nga, trong lúc Lê Duẩn & Lê Đức Thọ th́ muốn theo ư Tàu. (Việc này là một trở-ngại xảy ra sau khi Ông Hồ đă gửi cành đào vào biếu Cụ Ngô.)
            Miền Nam cũng có khó-khăn: đối-ngoại th́ bị Hoa-Kỳ đ̣i đưa quân vào, trong lúc Giáo-Hoàng Giôn XXIII ủng-hộ một nước Việt-Nam thống-nhất dưới quyền của Hồ Chí Minh; đối-nội th́ Mặt Trận Giải Phóng ngày càng lớn lên, Phong-Trào Phật-Tử Tranh-Đấu rộng ra. (Cả hai cũng đều chống Mỹ như “ta”.)
            Đề-nghị mới nhất là: Thống-Nhất Đất Nước, với Cụ Hồ Chí Minh là Chủ-Tịch, Cụ Ngô Đ́nh Diệm là Phó Chủ-Tịch, Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Ḥa. Như thế th́: về đối-ngoại, Miền Bắc đáp-ứng được yêu-cầu của cả Liên-Xô lẫn Trung-Quốc, Miền Nam thoát khỏi áp-lực của Hoa-Kỳ, cả hai Miền thỏa-măn ư-đồ của Vatican cũng như ước-muốn của Pháp, Ư, Ấn-Độ, Ba-Lan; về đối-nội, Miền Bắc hết đổ xương máu, noi gương Miền Nam mà tái-thiết và phát-triển, Miền Nam vừa xóa bỏ Mặt Trận Giải Phóng vừa dẹp tan Phong Trào Phật-Tử Tranh-Đấu. (Trước đó, Cụ Ngô đ̣i làm Thủ-Tướng, hay ít nhất cũng là Bộ-Trưởng Bộ Nội-Vụ tức Bộ Công-An, như đă yêu-cầu từ hồi 1945-46, để có thực-quyền, và có thể dành vài ghế Phó Thủ-Tướng, hay Bộ-Trưởng, Thứ-Trưởng, hay Tổng-Cục-Trưởng, cho Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu và Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn; nhưng đến phút chót th́ phe Duẩn+Thọ không chịu, nên Cụ Hồ khuyên Cụ Ngô nhận chức Phó Chủ-Tịch Nước để có vai-vế tương-đương mà cũng có thể có vài Trợ-Lư cho Phủ Phó Chủ-Tịch Nước. Cụ Hồ hy-vọng là có Cụ Ngô và Ông Nhu bên cạnh th́ sẽ thoát được áp-lực của Lê DuẩnLê Đức Thọ.)
            Kết-luận là cả Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm lẫn Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu đều cần ư-kiến thuận của Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn, trước khi chính-thức thỏa-hiệp với Chủ-Tịch Hồ Chí Minh, dự-trù sẽ cùng th́nh-ĺnh công-bố một lần, để đặt cả thế-giới trước một “sự đă rồi”, trong năm 1964 (sẽ thảo-luận thêm, là vào ngày 7-7 hoặc 26-10 theo đề-nghị của Cụ Ngô, hay là vào ngày 19-5 hoặc 2-9 theo đề-nghị của Cụ Hồ). . . .
 
            Tôi hỏi người ấy sao không phổ-biến tin này sớm hơn. Người ấy trả lời:
            – Mật-thư chưa đến được tay “Cậu Cẩn” th́ cả chế-độ đă tiêu-tan rồi. Sau đó, tôi phải giấu kín, v́ sợ nếu Đại-Tá Duệ mà biết là tôitức là chính ổngđă không làm tṛn sứ-mạng của Ngô Tổng-Thống tín-cẩn giao cho, th́ ổng sẽ hối-hận khủng-khiếp và căm-thù tôi ghê-gớm, không lợi-ích ǵ cho cả hai.
            Tôi hỏi một câu cuối cùng:
            – Tại sao hôm nay ông lại muốn tôi công-bố chuyện này?
            – V́ Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ đă chết. Tôi định đợi đến 2-9-2013, kỷ-niệm lần giỗ lần thứ 50 của “Cụ TổngNgô Đ́nh Diệm và “Ông CốNgô Đ́nh Nhu th́ sẽ tung ra. Đây là kết-quả cụ-thể của cuộc mật-đàm 2 bên, nếu không bị vụ binh-biến 1-11-1963 phá hỏng th́ hẳn nước ta đă là một Quốc-Gia thanh-b́nh, thịnh-vượng, hùng-cường, nhờ ơn của nhị vị vĩ-nhân, Khai-Sáng Nền Đệ-Nhất Cộng-ḤaLa-Sơn Phu-Tử Tái-Thế của Việt-Nam. Tôi sợ qua năm 2012 th́ có “tận-thế” theo lịch của người Maya, không c̣n cơ-hội nào nữa; đồng-thời, tôi muốn thách ông, là người chống lại sáng-kiến và nỗ-lực của Nhà Ngô dàn-xếp giữa 2 Miền, xem ông có dám phổ-biến bằng-chứng thành-công này (dù chưa viên-măn) đến với quảng-đại độc-giả gần+xa?
 
            Lời kết: “Người ấy” tuyệt đối cấm tôi tiết lộ tên và địa-chỉ trong khi c̣n sống, v́ đây là “bí mật thâm cung.”
 

 

 

 

 

Đă gian lận th́ lại thêm láo.

Chúng dùng người chết để tạo ra bằng cớ giả.

Cái ǵ gia nô và đĩ điếm của CIA cũng làm được kể cả việc bôi nhọ ông Nhu buôn thuốc phiện.

Những thằng hề nầy dù sắp chết cũng c̣n ba xạo, chúng là loại cà cuốn cà chớn.

Trân trọng,

Bùi Như Hùng

2011

buinhuhung@hotmail.com

  

Mỗi một người chúng ta góp lại mà làm nên Lịch Sử

 

 

 

 
 

Kính tặng các chiến sĩ QLVNCH trên bốn vùng chiến thuật.

"Chúng ta không thua tại Việt Nam, nhưng chúng ta đă không giữ đúng lời cam kết đối với Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa."

"Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các bạn cựu quân nhân của Quân Lực Miền Nam Việt Nam v́ chúng tôi đă bỏ rơi các bạn."

On behalf of the United States Armed Forces, I would like to apologize to the veterans of the South Vietnamese Armed Forces for abandoning you guys.

General William C. Westmoreland

Cộng tác với Hoa Kỳ

 

NHẬN DIỆN HUNG THỦ
1963 1963 - 1975 1963 - 1975 - 2011

 

 

 

 

 

 

 

 

    

 

Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage