Nhận định:    

 

  Về đề tài  Nam Việt Nam có tồn tại được không

Tác giả không thấy rằng những thế lực hắc ám luôn luôn ŕnh rập. Tại sao lại đảo chánh 1960, rồi lại dội bom dinh Độc Lập.

Nếu trên một con tàu xuyên đại dương mà bị Mafia liên tục tấn công (một số thủy thủ bị mua chuộc), th́ thuyền trưởng phải làm sao ? Dĩ nhiên ông ta phải xử dụng những người thân tín (rồi bị chúng ré lên là thuyền trưởng thiên vị, bè phái, gia đ́nh trị.

Đứng ngoài mà phê b́nh bậy bạ th́ ai làm mà không được.

Nguyễn Chánh Thi là con cưng chế độ, Tôn Thất đính là con cưng chế độ. Chúng phản th́ cho ăn ngập mặt cũng phản.

Có chính phủ nào cứ bị đánh phá liên tục bới những người cùng chiến tuyến.do đồng minh chủ mưu, th́ phải làm ǵ ?

Nếu không thu hẹp ṿng tay lại th́ sẽ có vô số kể lực lượng địch xâm nhập, th́ càng mau sụp đổ. Con nít cũng hiểu điều đó..

Mà thử hỏi ngay hôm nay tại Bắc Mỹ nầy có tham nhũng không ?

Tại sao cứ trách cứ một cách ngu xuẩn chính quyền không kiện toàn, thật ra có ai để mà kiện toàn, xung quanh toàn là một lũ nịnh thần, chuyên bưng bít. Tại sao lại trách chế độ.

Không phải tổ chức đảo chánh hay thả bom dinh Độc Lập mà gọi là kiện toàn. Nhờ nghiên cứu chúng xúi những người tốt của chế độ ra sức dánh phá chế độ (để chế độ bị cô lập) mà tôi thoát hiểm nhiều lần do địch t́m cách giết tôi (sau khi trả giá rất đắc là mất hết cơ nghiệp, bỏ của chạy thóat thân).

Ngoài Bắc tham nyhuxng gấp ngàn lần mà có sụp đổ đâu !

Miền Bắc độc tài gấp triệu lần mà có sụp đổ đâu !

Lập luận một chiều như ông Nguyễn Thái th́ nên về nhà đuổi gà cho vợ là hơn. 

Trân trọng,

Bùi Như Hùng

2010

buinhuhung@hotmil.com  

 

 
 

 

 

 
 

Nam Việt Nam có tồn tại được không

(IS SOUTH VIETNAM VIABLE ?)

 

Nguyễn Thái

 

Tác giả  Nguyễn Thái nguyên là  Chủ tịch Hội Sinh Viên Công Giáo Việt Nam tại Mỹ. Sau hiệp định Genève, v́ là một tín đồ Công giáo, tác giả  được ông Diệm mời về  nước và cử làm. Tổng giám đốc Việt Nam Thông Tấn Xă, 1955-1961. Năm 1961, tac giả bất măn v́ chế độ độc tài của chính phủ Diệm nên rời khỏi nước và qua Phi Luật Tân, tại đấy, ông viết tác phẩm Is South Vietnam Viable? (Manila, 1962) để phản đối chế độ và cảnh báo với chính quyền Mỹ. Phần trích dưới đây là Lời Mở Đấu của tác phẩm Is South Vietnam Viable ? (Nam Việt Nam có tồn tại được không ?)

Lời mở đầu

Tôi khỏi nói ra đây rằng, hơn ai hết, tôi biết rất rơ những thiếu sót hiển nhiên trong cuốn sách này. Được thai nghén trong niềm lo âu và được viết ra một cách vội vàng, cuốn sách này chỉ có giá trị của một lời báo động khẩn cấp về t́nh trạng tuyệt vọng của miền Nam Việt Nam. Phần lớn nội dung của lời báo động này có thể là không mới mẻ ǵ. Tuy nhiên tôi cũng phải nói lên cho công luận biết, v́ có thể đó là bước đầu để mở một lối thoát cho sự bế tắc hiện nay tại Việt Nam. Ví thử ước nguyện này không bao giờ thực hiện được để hàng triệu người Việt phải nhận lănh cái hậu quả thảm hại của một chính sách “tự vận” hiện nay th́ ít nhất tôi cũng đạt được một niềm an ủi đáng buồn là tôi đă cố gắng phơi bày những điều mà tôi tin là sự thật.

Dù vậy, tôi là người đầu tiên công nhận rằng v́ sự thật không phải là độc quyền của riêng tôi nên tôi cũng có thể sai lầm trong việc nhận định về t́nh h́nh hiện nay cũng như trong việc tiên đoán những diễn biến trong tương lai - Tuy nhiên có một điều mà không ai bị lường gạt là cuốn sách này không phải chỉ là một cuộc diễn tập chữ nghĩa để phân tách “một cách khách quan” những khó khăn của t́nh trạng quản trị chậm tiến, mà là một thông điệp chính trị tôi hoàn toàn tin tưởng và sẵn sàng chấp nhận mọi nguy hiểm có thể xảy đến cho sinh mạng cũng như sự nghiệp của tôi.

Sau nhiều tháng suy nghĩ, tôi cũng đă cố ư quyết định phơi bày trong cuốn sách này những điều mà hầu hết người Việt đang ưu tư nhưng không có khả năng để diễn đạt v́ sự áp bức tại miền Nam Việt Nam ngày nay. Làm điều này, một số người có thể coi tôi như là một “kẻ phản bội” và cuốn sách chỉ là phản ứng của một kẻ bất măn; một số người khác có thể coi tôi như một kẻ vô ơn nay trở lại cắn vào bàn tay đă nuôi ḿnh ăn. Nhưng tôi chỉ quan tâm đến chuyện mà tôi nghĩ cần phải làm, hơn là lo lắng đến chuyện đưa ra một h́nh ảnh tốt về ḿnh hay là chuyện ném bùn vào những kẻ mà có thời tôi đă tin tưởng và ủng hộ. Một số người nữa có thể nghĩ rằng tôi có điên mới viết cuốn sách này, nhưng tôi sẵn sàng hứng chịu mọi hậu quả của sự điên rồ này.

Sau những lời mở đầu ở trên, tôi xin quư vị hăy kiên nhẫn với lời văn không mấy hay ho của tôi trong cuốn sách này. Sau khi đọc hết cuốn sách, nếu quư vị đồng ư với tôi rằng, miền Nam Việt Nam do chế độ Ngô Đ́nh Diệm quản trị sẽ không chống lại lâu dài được mối đe dọa do Cộng Sản khuynh đảo th́ lời tôi chỉ trích chế độ này đă không phải là điều vô ích.

Như quư vị sẽ thấy, sau khi đọc chi tiết cuốn sách này, tôi không cổ súy việc thiết lập ngay một nền dân chủ lư tưởng tại miền Nam Việt Nam. Như hầu hết những người Việt không Cộng Sản khác, tôi sẽ măn nguyện nếu miền Nam Việt Nam có được một chế độ dù không lư tưởng nhưng ngay thẳng, liêm chính và hữu hiệu, ít nhất là ở mức độ mà quần chúng có thể chấp nhận được. Bất hạnh thay, chế độ Ngô Đ́nh Diệm, như ta thấy, đă không đáp ứng được cả điều mong ước tối thiểu này. H́nh như tất cả những ǵ chế độ này chỉ có thể làm được là phung phí hết những trợ giúp rộng răi nhất mà Việt Nam đă được hưởng và bằng mọi giá nắm giữ độc quyền quyền lực của gia đ́nh nhà Ngô tại miền Nam Việt Nam.

Nếu quư vị tự hỏi làm thế nào mà chế độ Ngô Đ́nh Diệm đă có thể tồn tại dài lâu như thế th́ tôi xin trả lời rằng sở dĩ Diệm c̣n tồn tại được thứ nhất là v́ những cố gắng hỗ trợ tận t́nh của người Mỹ, thứ hai là v́ người Việt thù ghét vô cùng nền độc tài Cộng Sản.

V́ từng làm việc mật thiết với chế độ này trong suốt 7 năm, nên tôi đă có thể thấy được rằng chế độ này không có khả năng thu phục được sự ủng hộ của nhân dân. Ngay cả những người lúc đầu ủng hộ chế độ cũng không c̣n chịu đựng được t́nh trạng tham nhũng giả dối và vô hiệu năng do những phe nhóm gồm toàn những kẻ ăn bám và nịnh hót tạo ra để nhũng lạm chế độ trước khi chế độ này sụp đổ. Ngoài những tên nịnh hót vô tích sự và các bà con trong gia đ́nh họ Ngô, không c̣n ai tận tâm ủng hộ chế độ nữa.

Do đó mà tại miền Nam Việt Nam ngày nay, với một quân đội tinh nhuệ và được trang bị đầy đủ, và một bộ máy hành chánh tương đối to lớn, chế độ vẫn không chống nổi sự khuynh đảo chính trị của Cộng Sản, v́ những người lănh đạo của chế độ đă vẫn liên tục không chịu chặt tận gốc rễ những nguyên nhân của tham nhũng và sự vô hiệu. Trái lại, giới lănh đạo này đă nỗ lực tối đa để dấu diếm sự thật về t́nh h́nh miền Nam Việt Nam, xuyên tạc sự thật đến độ ngay cả người Mỹ cũng tin rằng không có một giải pháp chính trị nào khác ngoài t́nh trạng hiện hữu.

Đặt hết trọng tâm vào việc diệt hết những người quốc gia đối lập, chế độ cố gắng thay sự ủng hộ của nhân dân Việt Nam bằng sự trợ giúp của người Mỹ. Ngô Đ́nh Diệm cố tạo cho ḿnh h́nh ảnh của một lănh tụ chống Cộng “bất khả thay thế”, và ngày nào mà người Mỹ c̣n tin rằng ông Diệm là “bất khả thay thế” th́ ngày đó ông Diệm không cần sự ủng hộ của nhân dân Việt Nam, v́ ông ta có thể dựa vào sự ủng hộ vô điều kiện và vô giới hạn của người Mỹ.

Không thể nào thoát ra được cái ṿng luẩn quẩn do mối liên hệ Việt-Mỹ ấy tạo ra nếu không đặt một hướng đi mới cho chính sách của Mỹ, một hướng đi dẫn đến sự xuất hiện của một giới lănh đạo chính trị khác, không Cộng Sản, tại miền Nam Việt Nam.

Tôi c̣n một lời cuối cùng cho những ai thắc mắc về việc tôi tránh đưa ra những đề nghị chi tiết, những giải pháp tích cực trong cuốn sách này.

Tôi nghĩ là chưa cần phải đưa ra đề nghị về những giải pháp chi tiết cho cuộc thay đổi t́nh h́nh tại miền Nam Việt Nam, khi mà mọi người liên hệ đến t́nh h́nh ấy vẫn chưa tin rằng cần thay đổi. V́ nếu nhu cầu thay đổi này không được công nhận th́ mọi giải pháp đề nghị ra đều vô nghĩa.

Nói cách khác, những bạn hữu của Việt Nam tự do phải biết rằng chế độ hiện nay tại miền Nam Việt Nam không thể tồn tại được, rằng chế độ ấy không có khả năng xây dựng Việt Nam thành một quốc gia tân tiến, và không thể đánh bại được Cộng Sản. Sự kiện thiết yếu này phải được công nhận rơ ràng trước khi t́m kiếm một giải pháp để bảo đảm khả năng sinh tồn của miền Nam Việt Nam.

Niềm hy vọng của tôi là sự kiện thiết yếu nói trên được tất cả các bạn hữu của Việt Nam tự do công nhận.

Cambridge, tháng 11 năm 1962

 

From: Cahat Nguyen <cahat56@gmail.com>
Date: 2010/11/3
Subject: Re: [PhoNang] ĐÁNH GIÁ LẠI NGÔ Đ̀NH DIỆM CHO ĐÚNG
To: PhoNang@yahoogroups.com
Cc: xaydungxahoi@googlegroups.com, nuoc_viet@yahoogroups.com, goidan@yahoogroups.com

 

NHẬN DIỆN HUNG THỦ
1963 1975 1975 - 2010
 

 

 <<< Trở về trang chính   Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN

 

 

Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage