Những Bí Ẩn Lịch Sử Dưới Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm

 

Trong quyển "hồi kư" có tựa đề dẫn thượng, Lê Trọng Văn kể lại rất tỉ mỉ việc thủ tiêu 2 ông Nguyễn Bảo Toàn và Phạm Xuân Gia.

Phải công nhận sự việc được kể lại có đầu đuôi rành mạch súc tích.

Ông Lê Trọng Văn tiết lộ chính ông ta là một nhân viên vô cùng thân tín của ông Ngô Đ́nh Nhu cho nên việc ông Nhu cho thủ hạ thủ tiêu 2 ông Nguyễn Bảo Toàn và Phạm Xuân Gia, th́ LTV được ông Nhu sai phái ông ta đi giám sát bí mật việc thủ tiêu nầy rồi về phúc tŕnh lại cho ông Nhu rơ.

Tuy nhiên

Thể theo các chứng nhân của thời bấy giờ, cũng như thể theo các tài liệu và các mấu chốt thời gian của cuộc đời LTV, th́ LTV chưa bao giờ có thể gặp ông Nhu trong bất cứ trường hợp nào. [(Ở Lào một thời gian, Lê Trọng Văn nộp đơn xin làm mật vụ cho Ṭa Đại Sứ Việt Nam tại Lào. Ông Tôn Thất Hối nhận hồ sơ và gởi về Sở Nghiên Cứu Chính Trị ở Saigon để cứu xét. Ông Trần Kim Tuyến phụ trách về t́nh báo hải ngoại đă cho điều tra phát hiện ra ba bố con Lê Văn Hộ, Lê Văn Thông (tức bí danh Lê Trọng Văn) và Lê Văn Thăm khi ở Thái Lan đều hoạt động cho Việt Cộng nên từ chối)]

Do đó

Ông Nhu không hề trọng dụng Lê Trọng Văn. Ông Nhu cũng không hề xưng hô "toa" với bất cứ người nào. Hơn nữa ông Nhu cũng không bao giờ giữ tiền bạc, cho nên LTV ảo tưởng ra để phịa: trích "Tiền đó toa cầm lấy mà tiêu". Tôi nhận lấy bao thư thấy nặng nên phải kẹp vào nách rồi chào ông Nhu ra về. 

Do đó, mà một người tôi quen là Mă Trạng Sư cho biết nhận định của ông ta là rơ ràng Lê Trọng Văn tự thổi phồng bằng cách nhét ống cao su vào hậu môn, ráng sức thổi mạnh  để cho ph́nh bụng, cho to ra bằng con ḅ, nhưng khi làm như vậy th́ Lê Trọng Văn để ḷi ngay cái láo của ḿnh, mà chỉ có cán ngố Đảng Cộng Sản VN mới tin LTV và xúm lại nâng bi cái tên LTV láo khoét nầy.

 

Những chi tiết khả nghi trong lời tŕnh bày của Lê Trọng Văn:

Khi thủ tiêu một người th́ không ai đem ra bờ sông mà "nhét giẻ vào miệng", "trói tay trói chân", "trùm bao bố", "dây và đá", theo LTV kể th́ tất cả động tác đó rơ mồn một dưới ánh đèn pin và đèn của xe Jeep chiếu sáng. Tất nhiên là láo,

v́ không ai thủ tiêu một người mà lại thực hiện ngoài trời dưới ánh đèn pin, trong lúc các hung thủ có xe chở người bịt bùng,

nếu muốn thủ tiêu th́ các hung thủ phải ra tay ngay trong xe bịt bùng của cảnh sát, chứ không thể thực hiện bên bờ sông, nơi mà người bộ hành có thể bất ngờ đi ngang qua hay xe hơi có thể chạy ngang qua đó. Trời Sài G̣n rất nóng cho nên ghe thuyền có thể đi lại suốt đêm.

Sự việc giết người như vậy chỉ có thể thực hiện ở miền quê hẻo lánh do Việt Cộng thực hiện v́ chúng không có xe bịt bùng.

Nhất định việc thủ tiêu như LTV kể không có thể thực hiện được tại Nhà Bè, v́ có nhiều nhà dân cư ngụ (tuy không nhiều như bây giờ), có nhiều ghe thuyền qua lại. Cái ngu của LTV là ở đó. Tức nhiên LTV kể lại đích thị là một vụ thủ tiêu do Việt Cộng thực hiện ở vùng quê.

Theo nhân chứng Lữ Giang th́ LTV không có tư cách ǵ cả [(xin đọc tài liệu về LTV bên dưới)]. Thế th́ tại sao LTV lại có thể phịa ra được những vụ việc in như thật ?

Thế th́ ai giết ông Nguyễn Bảo Ṭan mới được ?

v́ không có người nào dính đến vụ đảo chánh 11-11-1960 mà bị chính quyền thủ tiêu hay bị tử h́nh, th́ không lư ǵ chỉ có nhóm của ông Nguyễn Bảo Ṭan mới bị thảm sát như LTV kể.

Tất cả chi tiết của việc thủ tiêu nầy do LTV tŕnh bày là những dấu ấn của việc thủ tiêu do Việt Cộng Cờ Máu thực hiện:

- do sự say máu cố hữu của Việt Cộng

- những hành vi của các hung thủ trong hiện vụ đầy nét đặc thù của một vụ thủ tiêu dă man thông thường của Việt Cộng ở miền quê.

Ngược lại

Ông Nhu là người đạo đức, tất cả cuộc đời của ông từ lời ăn tiếng nói cho đến các văn bản và tư tưởng đều đặt vào triết lư uyên nguyên của nhà Phật [(KẾT LUẬN:  Trụ mà Không Trụ)]

Trong bài tường tŕnh của LTV về vụ giết người trong sách "Những Bí Ẩn Lịch Sử Dưới Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm", độc giả dễ nhận chân ra cán ngố Trần Quang Diệu sơn son phết vàng một tên đại lưu manh của thời kỳ tranh tối tranh sáng sau hiệp định Ge-neo 1954, tên đại lưu manh đó là Lê văn Thông tức Lê Trọng Văn (thể theo ông Lữ Giang) 

Hơn nữa ngày 14 tháng 5 - 2011 cán ngố Lê Trọng Văn chính thức xuất đầu lộ diện là thành phần trung kiên của Cờ Máu do theo tài liệu

Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Bác Hồ đời đời

Cái độc hại là Lê Trọng Văn lừa gạt được ṭan bộ Đảng Cộng Sản VN từ Chủ Tịch Nước, Bí Thư, Thủ Tướng cho đến bọn cán bộ địa phương. Tất cả hồ hỡi tung hô Lê Trọng Văn thành "siêu điệp viên" đức độ (!)  "Tác giả đă biểu lộ được cái đạo đức chính trị của Thánh hiền trong mọi hành động. Tác giả đă hơn hẳn nhiều khuôn mặt một thời khoác áo lănh đạo Quốc gia"

cho nên người ta đă từng biết cái Đảng Cộng Sản VN gồm ṭan cán ngố rồi, mà bây giờ mọi người c̣n có bằng cớ bằng xương bằng thịt là tên ba xạo đầu đường xó chợ Lê Trọng Văn úm-ba-la phút chốc trở thành Thần Tượng siêu điệp viên mà Đảng Cộng Sản VN đă hết lời ca ngợi con người siêu điệp viên có đạo đức chính trị của Thánh hiền.

Ngu chi ngu lạ ngu lùng, Cán ngố vẫn ḥan cán ngố là vậy.

Trân trọng,

Bùi Như Hùng

2011

buinhuhung@hotmail.com

  

Mỗi một người chúng ta góp lại mà làm nên Lịch Sử

 

 

 

"Những Bí Ẩn Lịch Sử Dưới Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm"

 

 

 

 

Ôi Nhân Vị và Duy Linh !" : Trần Quang Diệu sưu tầm

"Ôi Nhân Vị và Duy Linh !" 

          "Tác giả Lê Trọng Văn đă cho xuất hiện quyển hồi kư "Những Bí Ẩn Lịch Sử Dưới Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm" vào năm 1989. Đây là một quyển sách rất quan trọng của một nhân vật quan trọng đă tham dự vào nhiều việc tối mật dưới thời Tổng Thống Diệm. Tác giả với nhiệm vụ theo dơi, hoặc trực tiếp hành động, đúc kết và tường tŕnh cho ông cố vấn Ngô Đ́nh Nhu những công tác tối mật mà cả cơ quan mật vụ chánh thức cũng không hề hay biết. Tất cả đều nằm xấp trong bóng tối. Những dữ kiện lịch sử này tưởng đă ch́m sâu trong dĩ văng nếu tác giả không khai quật lại. Điều này hiển nhiên giúp các sử gia sau này có những phán xét khoa học và khách quan hơn cho một giai đoạn lịch sử đầy biến động. Trong lời giới thiệu tập sách trên, ông Bùi Ngọc Lâm có đưa ra một nhận xét sau đây :  "Tác giả đă biểu lộ được cái đạo đức chính trị của Thánh hiền trong mọi hành động. Tác giả đă hơn hẳn nhiều khuôn mặt một thời khoác áo lănh đạo Quốc gia". 

          (...)

          Ông Lê Trọng Văn, "Bề ngoài là một Tham vụ ngoại giao bặt thiệp trí thức, nhưng ông không làm việc cho Bộ Ngoại Giao. Ông cũng không làm việc cho Sở Nghiên Cứu Xă Hội và Chính Trị Phủ Tổng Thống (thực chất là Mật Vụ). Không làm việc cho Phủ Đặc Ủy Trung Ương T́nh Báo. Không làm việc cho Nha Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia hoặc Nha An Ninh Quân Đội. Vậy ông đă làm ǵ ? Xin thưa :  Ông Nhu xử dụng ông như một thứ siêu mật vụ. Một thứ mật vụ tối mật bao trùm lên mọi ngành mật vụ khác để theo dơi, kiểm tra và báo cáo trực tiếp cho ông Nhu. Và với công tác này, ông là con người trong bóng tối. Một loại bóng tối thật đậm đặc. (...). Ông nói lưu loát được nhiều ngoại ngữ Thái, Lào, Miên, Pháp nên địa bàn hoạt động của ông trải rất rộng. Chính v́ cuộc đời phiêu bồng đó mà một người đẹp xứ Thái đă trở thành hiền thê của một điệp viên trẻ tuổi Việt Nam. Cuộc t́nh kéo dài tới nay đă có đủ cháu nội ngoại của hai ḍng máu. Và v́ được giao những công tác tối mật nên từ lâu ông rơ nhiều mặt trái mà ít ai được thấy. Bên ngoài cái vỏ hoạt động, cái vỏ chánh trị, lư tưởng đẹp đẽ ấy chứa chấp những âm mưu, bịp bợm, hèn kém trơ tráo bỉ ổi đến cùng tận. Người thân, bạn bè thường khuyên ông hăy quên đi. Ông cố thử câm lặng, đui điếc. Mà rồi ông tâm sự là có cái ǵ "réo gọi" tự lương tâm phải đứng dây." 

          Như trên, là trích đoạn nội dung lời "Vào đề" của Dược sĩ Bùi Khiết cho sách "Lột Mặt Nạ Những Con Tḥ Ḷ Chính Trị" của ông Lê Trọng Văn, xb tại Hoa Kỳ năm 1991.

          Đó là "làm chính trị" (?). Là quyền lực, là địa vị và danh vọng ! ! !

          Ở chỗ khác, ông Lê Trọng Văn trong "hồi kư" mang tên "Những Bí Ẩn Lịch Sử Dưới Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm" (xb năm 1989, USA, từ trang 263 đến 267), th́ một số những nét đặc trưng "bí ẩn" đó là ǵ ?  Là những bí ẩn khủng khiếp, rùng rợn khi thanh trừng, thủ tiêu các đảng phái đối lập, những thành phần được xem là những đối thủ chính trường, nhưng lại cùng chung chiến tuyến chống Pháp lẫn chống Cộng như ḿnh trong lúc gia đ́nh ông Tổng Thống thể hiện "t́nh yêu thương", "Thiên Chúa ḷng lành vô cùng".  Nhân danh và thể hiện tinh thần "Tiết Trực Tâm Hư", "Cần Lao Nhân Vị", "Ngô Tổng Thống anh minh", sẽ "muôn năm"  (?)  v..v... như sau :

 

 

          "Nguyễn Bảo Toàn Và Đồng Chí Bị Thủ Tiêu Ra Sao ?

 

          "Nội vụ được kết thúc bằng khẩu cung của các nạn nhân dày đến trên trăm trang giấy. Nguyễn Văn Y cùng với Nguyễn Văn Hay tŕnh nội vụ lên ông Nhu. Một tuần sau, ông Nhu cho đ̣i Y và Hay vào dinh ra lịnh thủ tiêu ông Toàn và những người quan trọng có liên hệ mật thiết với ông. Tôi (Lê Trọng Văn) vừa đi công tác ở xa về th́ nhận được lịnh là phải gặp ông Nhu ngay chiều hôm đó. Gặp tôi, ông Nhu cười và khoe với tôi là đă bắt được Nguyễn Bảo Toàn và đồng bọn, nhiều lắm, toàn là cán bộ cao cấp của Dân Xă Đảng cả. Tôi định báo cáo miệng sơ qua những công tác tôi được giao phó đă hoàn tất, nhưng ông Nhu chận lại và nói :  "Nhớ đến đêm mùng 3 tháng 1, đúng 12 giờ đêm, th́ toa phải đến ban Hoạt Vụ 4 để theo dơi xem bọn thuộc hạ của Đại Tá Nguyễn Văn Y đem bọn Toàn đi thủ tiêu. Toa phải để ư xem bọn nó có làm không hay lại làm láo và nhớ cho moa biết". Tôi phải rút quyển sổ tay trong túi ra và ghi vắn tắt bằng mật ngữ ghi trong lịch :  12 giờ đêm 3 tháng 1 năm 1963 tiêu Nguyễn Bảo Toàn. Theo dơi tại Hoạt Vụ 4. Để cho chắc chắn, ông Nhu hỏi tôi :  "mà toa có biết ban Hoạt Vụ 4 ở đâu không ?". Tôi nói với ông là tôi không lạ ǵ nơi đó, tên trưởng bót là Khưu Văn Hai  (một hung thần giống như Trần Bửu Liêm). Xong vụ Nguyễn Bảo Toàn rồi, ông Nhu mới để cho tôi báo cáo sơ qua thành quả chuyến công tác đi xa vừa qua.

          "Ông Nhu đi vào pḥng biệt thự, vừa đi vừa bảo tôi khoan hăy về. Chờ ông một lát. Tôi đứng đợi ở ngoài pḥng khách, không đến 5 phút sau, ông Nhu trở ra và đưa tôi một bao thư lớn và nói :  "Tiền đó toa cầm lấy mà tiêu". Tôi nhận lấy bao thư thấy nặng nên phải kẹp vào nách rồi chào ông Nhu ra về. Tôi nhớ là trước khi đi công tác, ông Nhu đă đưa tiền cho tôi dư dả rồi. Chắc có lẽ bắt được ông Toàn nên ông vui vẻ mà đưa thêm tiền cũng không biết chừng.

          "Mấy ngày trôi qua, đă thấy đến ngày 3 tháng 1 năm 1963 rồi. Sáng sớm tôi đến t́m Phương, người cộng tác tin cẩn của tôi. Tôi cho anh biết rằng đêm nay tôi với anh ta phải theo dơi Ban Hoạt Vụ để xem chúng làm ǵ ?  Tối nay Phương đến đón tôi đúng 11 giờ và xe Jeep mang bảng số Việt Nam, v́ xe của tôi phải mang vào garage cho thợ xem. Trước khi ra về, tôi c̣n dặn Phương là phải mang theo hai khẩu súng, một ngắn, một dài và mấy băng đạn để pḥng khi hữu sự. 

          "Tôi không cho Phương biết là tối nay họ mang ông Nguyễn Bảo Toàn đi thủ tiêu. Sở dĩ rủ Phương đi theo để đề pḥng bọn thuộc hạ của Y và Hay làm ẩu khi chúng thấy có người theo dơi chúng. Ăn cơm chiều xong, tôi đánh một giấc đến khi nghe tiếng chị giúp việc mở cửa trước nhà cho Phương vào. Tôi đi thay quần áo và mang một lúc hai khẩu súng lục và 8 băng đạn, mỗi khẩu 4 băng. Giắt (tôi chỉ sửa chữ đó khi ông Lê TRọng Văn dùng chữ "Dắt") trong ḿnh một khẩu, c̣n một khẩu th́ cầm tay. Lúc chúng tôi đến trước bót Hoạt Vụ th́ đúng 11 giờ rưỡi. Tôi bảo Phương lái xe đậu tránh ra một chút và tắt máy, tắt hết đèn. Khoảng chừng 15 phút sau tôi thấy Nguyễn Văn Hay cùng mấy tên thuộc hạ ngồi trên xe Jeep Cảnh Sát đến đậu trước bót. Đàn em của Hay ở ngoài, Hay vào một ḿnh. Độ nửa giờ sau Hay ra xe về.

          "Những bóng đèn đường hôm nay sao trông èo uột và xanh xao như những con đom đóm lập loè. Bầu trời u ám không trăng sao. Hai mươi phút sau, chúng tôi nghe thấy tiếng máy xe hơi của nhiều chiếc ở trong bót và ánh đèn pha của xe rọi sáng. Tôi nói với Phương lên xe và để chúng nó chạy trước một khúc, ḿnh tắt đèn chạy sau, giữ khoảng cách vừa phải để bọn chúng không chạy hút.

          "Ở trong bót chạy ra, đi đầu là một xe Jeep thứ cảnh sát thường dùng, chiếc thứ hai là một xe bịt bùng loại mà cảnh sát thường dùng để bắt người, chiếc thứ ba cũng là một chiếc Jeep cảnh sát mới tinh. Ra khỏi Sài g̣n, đi về hướng Phú Xuân và Nhà Bè. Đến gần Nhà Bè th́ đi dọc bờ sông. Đến một khúc vắng vẻ, th́ chiếc xe đầu dừng lại, tuy nhiên xe vẫn nổ máy và để đèn.

          "Khi thấy bọn chúng ngừng lại, và ra hiệu cho hai chiếc xe đi sau đứng lại th́ tôi bảo Phương rẽ vào một bụi cây ở bên đường và tắt máy xe. Chúng tôi xuống xe, súng cầm tay, tôi đi trước, Phương theo sau. Chúng tôi lom  khom đi đến gần chỗ bọn chúng đỗ xe, nhờ chung quanh toàn bụi cỏ hôi và cỏ hoang mọc cao nên chúng tôi dễ dàng ẩn ḿnh và quan sát. Theo ánh đèn pin của chúng rọi trong lúc làm việc nên chúng tôi thấy chúng đưa hai người bị c̣ng tay xuống xe. Một tên trong bọn lấy ở đâu ra một khoanh giây kẽm và một cái ḱm. Chúng lấy giây kẽm buộc tay, buộc chân hai người lại, đoạn mở c̣ng ra.

          "Một trong hai người bị trói lên tiếng :  "Các ông làm ǵ vậy ?". Tên Liêm nạt đàn em :  "Lấy giẻ nhét miệng chúng nó lại", tức th́ một tên đàn em Liêm ra xe lấy giẻ nhét vào miệng hai người, rồi thấy một tên khác ôm một đống ǵ trong xe vứt xuống, lúc đầu tôi tưởng là chăn, sau mới nhận rơ ra là bao bố đựng gạo. Hai tên cầm bao bố, hai tên khác xách nách người bị trói nhét vào trong bao bố, xong chúng đè hai người xuống và lấy giây kẽm luồn như người ta may miệng bao bố bằng chỉ cho kín lại. Hai người giẫy giụa trong bao, bọn chúng thi nhau đá túi bụi vào hai cái bao. Có một đứa trong bọn hỏi : "Giây và đá có sẵn chưa ?", có tiếng đáp :  "có sẵn dưới ghe rồi". Dưới ánh đèn pha của xe hơi, tôi thấy c̣n có cả sự hiện diện của Khưu Văn Hai bên cạnh Trần Bửu Liêm.

          "Có lẽ hai người bị tra tấn đă nhiều nên không c̣n sức giẫy giụa tiếp nữa, mặt khác bị trói bằng gây kẽm gai cả tay lẫn chân. Sau đó cứ bốn tên xúm vào ôm một bao bố xuống sông, hai tên xuống ghe, hai tên ở lại chỗ đậu xe. Liêm và Hai đi theo cầm đèn pin và chiếu xuống dưới ghe. 

          "Tôi và Phương phải lùi ra xa v́ chỗ đường ṃn đi xuống dưới ghe không có chỗ nấp. Một lát chúng tôi nghe tiếng mái chèo khua nước, ánh đèn pin vẫn theo chiếc ghe. Ghe chèo đến giữa sông th́ thấy chúng hè nhau quăng hai cái bao xuống nước nghe tiếng "Bơm, bơm".

          "Giữa bốn bề cảnh vật lặng ngắt, chỉ c̣n lại những tiếng chèo khua nước. Xa xa, dọc bờ sông, một hai ánh sáng lập loè không rơ là của nhà người ta hay của ghe thuyền nào. Một luồng khí lạnh chuyển động từ ót tôi xuống xương sống dưới lưng. Tôi nghe tiếng thở dài của Phương và thấy anh ta rút khăn tay ra lau nước mắt. Chúng tôi như hai tên ăn trộm, lặng lẽ đi ṿng lại chỗ đậu xe của chúng tôi. Để cho 3 chiếc xe của bọn chúng về trước, Phương hỏi tôi :  "Anh có biết hai người bị chúng thủ tiêu là ai không ?". Tôi v́ quá xúc cảm nên không giấu, đáp giọng run run :  "Nguyễn Bảo Toàn và Phạm Xuân Gia". 

          "Bây giờ tôi mới biết, th́ ra chúng đă chuẩn bị chu đáo từ trước, từ những cục đá, những ṿng giây, chiếc ghe, những bao bố, giây kẽm để chuẩn bị thủ tiêu hai người như hai con mèo mà người ta thường nhốt vào trong giỏ, hay vào bao, cột lại, trấn nước cho chết trước khi làm thịt mà không muốn đập đầu. Các bạn cũng như tôi, nếu chứng kiến cảnh thê lương hăi hùng đó th́ không sao cầm được nước mắt. Đồng thời cũng là một cái chết, nhưng tại sao ông Lê Quang Vinh, tự Ba Cụt không bị xử bắn mà lại chém đầu ? Giờ đây đến lượt ông Nguyễn Bảo Toàn và ông Phạm Xuân Gia sao cũng không được chết một cách êm đềm ?

          "Suốt quăng đường từ Nhà Bè về đến Sài g̣n, Phương và tôi vẫn im lặng (như sấm sét ? - Trần Quang Diệu), không trao đổi với nhau một lời nào. Tôi nghĩ, sự im lặng đó là một kính cẩn của chúng tôi trước vong linh người chết mà chúng tôi đă chứng kiến, sự tàn ác có một không hai của thời đại văn minh này. Ôi Nhân Vị và Duy Linh !  Mi đang ở phương nào ?"  (Cửu Long Lê Trọng Văn).

 

 

          Nguyệt Đam và Thần Phong trong quyển "Chín Năm Máu Lửa Dưới Chế Độ Gia Đ́nh Trị Ngô Đ́nh Diệm", với giấy phép xuất bản ngày 17.9.1964 - số 340/XB cũng đă có nêu vụ Nguyễn Bảo Toàn và Phạm Xuân Gia bị thủ tiêu từ trang 187 đến 192. 

 

          Tưởng chúng ta cần hiểu lại, ông Nguyễn Bảo Toàn là một trong những chính khách ủng hộ ông Ngô Đ́nh Diệm mới chân ướt chân ráo quay về nước từ hải ngoại. Trong những ngày cuối tháng 4 năm 1955, ông Toàn là Chủ tịch "Ủy Ban Thường Vụ Đại Hội" đại diện cho trên 15 hội đoàn, đoàn thể, các đảng phái nhằm ủng hộ ông Ngô Đ́nh Diệm thành lập chính phủ, cầm quyền miền Nam.

          Thế rồi, trong vụ đảo chánh hụt ngày 11.11.1960 th́ sở Trung ương T́nh báo Tổng Nha Cảnh sát nhận lệnh của ông Diệm, ông Nhu cho truy nă, xử tử h́nh khiếm diện ông Nguyễn Bảo Toàn khi ông ấy có chân trong thành phần đảo chánh. 

          Anh em trong gia đ́nh của tổng thống Ngô Đ́nh Diệm "xử trị" những thành phần âm mưu lật đổ lănh tụ, lật đổ chính quyền là như thế đó. Trần Quang Diệu

Nguyễn Bảo Ṭan ở giữa mang kiến

 

 

 LÊ TRỌNG VĂN

 

 

Saig̣n Nhỏ ngày 23.3.2001

Tú Gàn

Bộ mặt con tḥ ḷ

 

1.- Lê Trọng Văn là ai ?

 

Chuyện Lê Trọng Văn đă được Tú Gàn đề cập ít nhất ba lần trên mặt báo. Tuy nhiên, càng ngày bộ mặt con tḥ ḷ của Lê Trọng Văn càng xuất hiện rơ nét hơn qua các hành động và tài liệu được công bố.

Trong khoảng 10 năm trở lại đây, trên thị trường sách báo Việt ngữ ở Mỹ đă xuất hiện một số tác phẩn của một người lấy tên là Cửu Long - Lê Trọng Văn. Những tác phẩm nầy đều là những chuyện thêu đệt hay xuyên tạc được dựng đứng lên để bêu xấu các chế độ và nhân vật của miền Nam Việt Nam, đánh phá Thiên Chúa Giáo và ca tụng sự thành công của Cộng Sản. Cửu Long - Lê Trọng Văn là ai?

Trong lời giới thiệu cuốn "Hồi kư những bí ẩn lịch sử dưới chế độ Ngô Đ́nh Diệm", xuất bản năm 1989 tại San Diego, California, một người kư tên là Bùi Ngọc Lâm đă mô tả Lê Trọng Văn như sau:

"Tác giả Dược Sĩ Lê Trọng Văn, bên ngoại vốn cùng quê với anh em Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, cho nên hai gia đ́nh đă hiểu nếp sống chính trị và xă hội mỗi bên. Đó cũng là lư do khi ông Diệm mới về nhận chức Thủ Tướng, D.S. Văn đă được tiến cử để làm việc với ông Ngô Đ́nh Nhu. Vốn tốt nghiệp Tây học, lại thông thạo các ngoại ngữ Thái-Lào-Miên, cho nên tác giả không những được sự tin cậy của ông Nhu mà c̣n dành được sự nể v́ của ông cố vấn nữa.

"Tất cả những sự kiện trên đă đưa tác giả tới vị trí biết được nhiều, chứng kiến được nhiều thủ đoạn tàn bạo của anh em nhà họ Ngô."

Trong lời mở đầu, chính Lê Trọng Văn đă tự giới thiệu như sau:

"Lư do tôi có được một cơ hội biết nhiều các sự kiện tối mật này là v́ chính tôi đă làm việc trực tiếp dưới quyền ông cố vấn Ngô Đ́nh Nhu trong suốt 9 năm ṛng ră. Tôi được chọn làm việc với ông Nhu v́ liên hệ bên ngoại, ngay từ buổi đầu khi ông Diệm vừa về nước làm Thủ Tướng. Tôi được coi như người nhà. Do đó, tuy là một Tham Vụ Bộ Ngoại Giao, nhưng tôi không làm việc ở Bộ Ngoại Giao hay trực thuộc một cơ quan nào của chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa. Những vị chỉ huy các cơ quan như: Sở Nghiên Cứu Xă Hội và Chính Trị Phủ Tổng Thống (Mật Vụ), Nha An Ninh Quân Đội, Nha Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia. Phủ Đặc Ủy Trung Ương T́nh Báo... đều không biết được những công tác mật do tôi phụ trách.

"Nhờ thông thạo nhiều ngoại ngữ, nên ông Nhu đă giao cho tôi rất nhiều phần vụ quốc tế bên cạnh những vấn đề đối nội tối mật của chế độ.

"Chính v́ được giao những công tác trên cho nên tôi đă thấy tận mắt những cảnh giết người man rợ nhất trong lịch sử văn minh nhân loại do một người xuất thân tại trường danh tiếng của Pháp chủ trương, với sự chấp thuận của vị Tổng Thống đương quyền".

 

 

Thật sự, Lê Trọng Văn là ai ? Hồ sơ t́nh báo của Việt Nam Cộng Ḥa cho biết Lê Trọng Văn tên thật là Lê Văn Thông, sinh năm 1935, con của ông Lê Văn Hộ, thường được gọi là Sáu Hộ. Ông Hộ là người Tây Ninh, trước 1945 làm nhà in ở Lào. Ông Sáu Hộ có ba người con là Lê Văn Thông (tức Lê Trọng Văn), Lê Văn Thái và Lê Văn Thăm. Năm 1945, khi Việt Minh lên cướp chính quyền, đa số Việt kiều ở Lào đều theo Việt Minh. Năm 1946, Pháp chiếm Đông Dương, những người theo Việt Minh ở Lào bị Pháp bố ráp, phải vượt sông Mê Kông qua Thái, trong đó có 4 cha con ông Sáu Hộ. Lúc đó Lê Văn Thông mới có 11 tuổi. Khi thấy người Việt tràn qua Thái nhiều quá, không thể nuôi ăn đi chơi được, chính phủ Thái liền cho sửa sang và mở thêm các con lộ ở phía đông bắc Thái Lan từ Royet qua Chanobot đến Oudorn để cho những người chạy loạn có công ăn việc làm. Ông Sáu Hộ v́ biết chữ, có thể làm sổ sách lương bổng, nên được cho làm cai. Trong thời gian làm đường, phu Việt Nam bị bệnh nhiều quá, người Thái dạy thêm cho ông Sáu Hộ nghề chích thuốc để chửa bệnh cho nhau. Sáu Hộ có thêm một nghề tay trái là nghề y tá. Nhóm này về sau được cho định cư tại phía bắc Thái Lan. Khoảng 95% nhóm này đă theo Việt Cộng. Trước đây, đi vào làng Việt Nam ở bắc Thái, người ta thấy gần như nhà nào cũng có treo ảnh "Bác Hồ".

Năm 1954, sau khi Hiệp Định Genève được kư kết, Pháp rút khỏi Đông Dương, Mỹ nhảy vào thay thế. Nhờ viện trợ và sự vận động của Mỹ, các nước Thái Lan và Lào quyết định không dung nạp các thành phần theo Cộng Sản trên đất nước họ nữa. Ngày 5.9.1958, chính phủ Thái Lan tuyên bố sẽ buộc 40.000 người Việt đang định cư tại Thái phải hồi hương về Việt Nam. V́ phần lớn trong số này đều theo Việt Cộng nên chính phủ Ngô Đ́nh Diệm không chịu nhận. Chính phủ Thái mở cuộc bố ráp những thành phần hoạt động cho Việt Cộng rất gắt gao. Một số trong nhóm này đă phải hối lộ cho cảnh sát để đi vào Bangkok tạm trốn, trong đó có ba cha con Sáu Hộ, Lê Văn Thông (Lê Trọng Văn) và Lê Văn Thăm. Lê Văn Thái bị kẹt lại ở biên giới Lào - Thái. Ngày 2.7.1958, có 26 người Việt đă vượt biên giới Thái Lan đến Savannakhet rồi theo quốc lộ số 9 về tới Đồng Hà (Quảng Trị) và tŕnh diện nhà chức trách Việt Nam. Trong số 29 người này có Nguyễn Văn Thái. Tất cả nhóm này đều được đưa vào Saigon để thẩm vấn về hoạt động của Việt Cộng ở Thái rồi cho ra về. Chỉ một vài người trong nhóm này được chọn để huấn luyện rồi cấp giấy hợp pháp cho trở lại Thái và Lào hoạt động phản gián, v́ họ nói thông thạo tiếng Thái và tiếng Lào.

Ngày 22.6.1959, đại diện Việt Cộng đă đến Bangkok họp với nhà cầm quyền Thái Lan về số phận Việt kiều đang ở tại Thái. Việt Cộng muốn Thái cho tất cả nhóm này ở lại Thái để tiếp tục quậy. Thái muốn bắt hồi hương tất cả. Kết quả, Việt Cộng đồng ư nhận về tất cả các phần tử đă tích cực hoạt động cho Việt Cộng ở Thái mà cảnh sát Thái có hồ sơ. Những người khác để họ tự ư lựa chọn. Ông Sáu Hộ và cậu Lê Văn Thăm nằm trong nhóm phải lên đường về Hà Nội cuối năm 1959. Năm 1975, sau khi Việt Cộng chiếm miền Nam, ông Sáu Hộ và Lê Thăm đă về Nam thăm Lê Văn Thái và bà con. Người ta thấy Sáu Hộ mang lon Trung Tá Quân Y. Trong chế độ Việt Cộng, làm y tá lâu năm đương nhiên thành bác sĩ! Sáu Hộ cũng thuộc loại đó. Lê Văn Thăm làm việc trong ngành công an. Riêng Lê Văn Thông (tức Lê Trọng Văn) qua Lào.

Ở Lào một thời gian, Lê Trọng Văn nộp đơn xin làm mật vụ cho Ṭa Đại Sứ Việt Nam tại Lào. Ông Tôn Thất Hối nhận hồ sơ và gởi về Sở Nghiên Cứu Chính Trị ở Saigon để cứu xét. Ông Trần Kim Tuyến phụ trách về t́nh báo hải ngoại đă cho điều tra phát hiện ra ba bố con Lê Văn Hộ, Lê Văn Thông và Lê Văn Thăm khi ở Thái Lan đều hoạt động cho Việt Cộng nên từ chối. Sở dĩ ông Trần Kim Tuyến khám phá ra được chuyện này là nhờ một gián điệp hai mang. Đó là một nữ cán bộ Việt Cộng ra đầu thú đă được Sở Nghiên Cứu Chính Trị huấn luyện rồi đưa qua Lào hoạt động. Chính nữ cán bộ này báo cáo cho biết ba bố con ông Sáu Hộ khi ở Thái Lan đều hoạt động cho Việt Cộng. Ông Sáu Hộ và Lê Văn Thăm đă về Hà Nội làm việc, c̣n Lê Văn Thông trốn qua Lào, có thể là đang hoạt động phản gián cho Việt Cộng. Căn cứ vào báo cáo này, Bộ Ngoại Giao Việt Nam Cộng Ḥa đă bác đơn xin làm việc của Lê Văn Thông, tức Lê Trọng Văn. Lê Văn Thông lấy vợ Lào và tiếp tục làm ăn ở Lào.

Năm 1975, khi Cộng Sản Lào lên cướp chính quyền, những người Lào chống Cộng đă phải bỏ Lào qua tỵ nạn ở Thái Lan. Lê Trọng Văn đă theo làn sóng này qua Thái Lan, sau đó được Hoa Kỳ cho đến định cư ở Mỹ. Khi nhập quốc tịch Mỹ, Lê Trọng Văn đổi tên là David Le.

2.- Một cuộc đụng độ nặng với Cộng Đồng Lào

Lúc đầu, Lê Trọng Văn định cư ở Denver, Colorado. Địa chỉ ghi trên các thư tín: David Le, 2600 W. Cornell Ave., Denver, CA 80236. Trong thời gian định cư tại đây, giữa Lê Trọng Văn và Cộng Đồng Lào đă xẩy ra một cuộc đụng độ nẩy lửa. Bản Tin Thư có tên là Neo-Lao Haksat Newsletter, trong số ra ngày 9.5.1975 có đăng một bài dưới đầu đề Another "Plain of Jar" in Colorado (Một Cánh Đồng Chum khác tại Colorado) của Lê Trọng Văn, trong bài đó Lê Trọng Văn tự xưng ḿnh là "former diplomatic" (cựu nhân viên ngoại giao), tố cáo người Mèo, tức người Hmong, đă hoạt động cho CIA và giải thích tại sao Việt Cộng và Pathet Lào đă mở một cuộc chiến tranh bí mật chống lại người Hmong và các sắc tộc khác ở tỉnh phía Bắc Lào, với chủ đích biện hộ và tuyên truyền cho Việt Cộng và Pathet Lào. Cuộc chiến giữa Cộng Đồng Lào và Lê Trọng Văn bắt đầu và ngày càng trở nên gây cấn.

Ngày 4.15.1983, Trung Tâm Cộng Đồng Lào (Lao Community Center) đă gởi cho Lê Trọng Văn một văn thư, ở trên lá thư ghi rơ: "To David Le, Former communists dipplomatic and spy in Laos (Gởi David Le, Cựu nhân viên ngoại giao và gián điệp cộng sản tại Lào). Trong lá thư đó, Cộng Đồng Lào nói: "ông là một tên gián điệp đă báo cáo tất cả tin tức về chính phủ cánh hữu cho cộng sản trong suốt thời gian chiến tranh" (you are a spy who informed all information about the right wing goverment to the communists during the war). Và nếu ông là một tên gián điệp tài giỏi, hăy trả lời các câu hỏi của chúng tôi trong ṿng một tuần lễ. Nếu không, ông sẽ trả lời cho hàng trăm ngàn người Hmong đă chết sau chiến tranh, bởi v́ ông là một tên gián điệp làm việc rất giỏi cho cộng sản. Nếu ông không thể mang những tội này xuống địa ngục, ông có thể nhờ bọn băng đảng giúp đỡ. (If you cannot bear this sins to hell, then you can have your gang to help you).

Nhận được lá thư này, Lê Trọng Văn co gị bỏ chạy về San Diego, California, lánh nạn. Lúc đầu Lê Trọng Văn làm nghề cắt cỏ. Cắt cỏ không nổi, Lê Trọng Văn xin đánh máy và layout cho tập san Y Tế. Làm việc cho tập san này được một thời gian, Lê Trọng Văn đă gây lủng củng trong trong nội bộ của tập san này nên bị loại ra. Sau đó, Lê Trọng Văn xin trợ cấp xă hội và đứng tên cho một nhóm xuất bản sách báo chống Việt Nam Cộng Ḥa và Thiên Chúa Giáo. Đồng chí của Lê Trọng Văn là Đỗ Mậu, Trần Chung Ngọc, Lê Hữu Dăn, Trần Đông Phương, Tạo Đông Dương, v.v...

3.- Nói láo không có sách

Chỉ đọc phần giới thiệu và tự giới thiệu Lê Trọng Văn mà Tú Gàn đă trích dẫn ở trên, chúng ta cũng đă thấy kẻ viết sách cho Lê Trọng Văn đứng tên đă xạo một cách ngu xuẩn. Nếu giới thiệu Lê Trọng Văn là phu vác hàng ở cầu Ông Lănh hay đứng bến xe đ̣ miền Tây... th́ quả thật khó ai có thể kiểm chứng được. Nhưng không thể nói rằng Văn là Dược Sĩ hay Tham Vụ Ngoại Giao mà không một Dược Sĩ hay Tham Vụ Ngoại Giao nào ở Việt Nam biết đến. Ở Việt Nam, số Dược Sĩ cũng như Tham Vụ Ngoại Giao rất ít, lại được tổ chức rất chặt chẻ, nên mạo danh là ḷi tẩy ra ngay.

Lê Trọng Văn c̣n được giới thiệu có quê ngoại cùng với Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm cho nên hai gia đ́nh đă hiểu nếp sống chính trị và xă hội mỗi bên. Do đó khi ông Diệm mới về th́ Lê Trọng Văn được giới thiệu để làm với ông Nhu ngay và được ông Nhu coi như "người nhà". Nhưng bịp đầu hở đuôi. Trong phần "Vài nét về ḍng họ Ngô Đ́nh", Lê Trọng Văn bảo ông Ngô Đ́nh Khả có 8 người con, 2 gái và 6 trai. Hai người con gái là: Ngô Thị Giáo, thân mẫu Giám Mục Nguyễn Văn Thuận và Ngô Thị Hiệp, thân mẫu bà Trần Trung Dung. Sự thật, ông Ngô D́nh Khả có đến 9 người con, trong đó có ba người con gái: Người thứ nhất là bà Ngô Đ́nh Thị Giao, vợ của ông Trương Đ́nh Tùng. Bà này đă qua đời năm 1944. Người thứ hai là bà Ngô Đ́nh Thị Hiệp, vợ của ông Nguyễn Văn Ấm. Bà này mới là thân mẫu của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận (chớ không phải bà Ngô Thị Giáo!). Người thứ ba th́ cả nước đều biết, chỉ một ḿnh Lê Trọng Văn tự xưng là cùng quê và là "người nhà" của nhà Ngô lại không biết, đó là bà Ngô Đ́nh Thị Hoàng, vợ của ông Cả Lễ, tức ông Nguyễn Văn Lễ, nên thường được gọi là Bà Cả Lễ. Bà này mới là thân mẫu của vợ ông Trần Trung Dung. Lê Trọng Văn đem râu cha nọ chắp cằm mệ kia như thế mà dám xưng là "người nhà" của họ Ngô th́ không có ǵ khôi hài bằng!

Lê Trọng Văn sinh năm 1935. tức khi ông Diệm về chấp chánh năm 1954, Lê Trọng Văn chỉ mới 19 tuổi, mũi chùi chưa sạch, làm sao được ông Nhu giao cho các công tác quan trọng về t́nh báo và c̣n được ông cố vấn "nể v́" như tác giă đă viết? Thật sự, lúc đó Lê Trọng Văn đang ở Lào với bố là ông Sáu Hộ và hoạt động cho Việt Cộng.

Tŕnh độ văn hóa của Lê Trọng Văn chỉ ngang Đỗ Mậu là cùng, nghĩa là trên tiểu học một tư. Sống ở Thái và Lào lâu, Lê Trọng Văn phải biết tiếng Thái và tiếng Lào. Tiếng Pháp th́ Văn thua xa Đỗ Mậu v́ Đỗ Mậu có đi lính cho Pháp một thời, c̣n tiếng Anh th́ Văn phải nói bằng tay và "Yes", "No" loạn xà ngầu cả lên! Đó là tất cả vốn "Tây học" của Lê Trọng Văn mà người mang tên Bùi Ngọc Lâm đă ca tụng. Với số vốn "Tây học" đó, Lê Trọng Văn đă đi cắt cỏ và ăn trợ cấp xă hội tại San Diego. Dĩ nhiên, với vốn liếng "Tây học" đó, làm sao Lê Trọng Văn viết sách được? Lê Trọng Văn chỉ đứng tên cho một nhóm khác viết.

 

Tú Gàn

[VN-Politics] Bo^. Ma(.t Con Tho` Lo` Co^.ng Sa?n: Cu+?u Long/Le^ Tro.ng Va(n

From:

vn-politics@yahoogroups.com on behalf of Tra^`n Tu' Uye^n (ttuuyen@gmail.com)

Sent:

June 25, 2008 12:15:53 AM

Reply-to:

VN-Politics@yahoogroups.com

To:

VN-Politics@yahoogroups.com

Tài liệu trích từ: Lê Trọng Văn

 

 

 

Kính tặng các chiến sĩ QLVNCH trên bốn vùng chiến thuật.

"Chúng ta không thua tại Việt Nam, nhưng chúng ta đă không giữ đúng lời cam kết đối với Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa."

"Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các bạn cựu quân nhân của Quân Lực Miền Nam Việt Nam v́ chúng tôi đă bỏ rơi các bạn."

On behalf of the United States Armed Forces, I would like to apologize to the veterans of the South Vietnamese Armed Forces for abandoning you guys.

General William C. Westmoreland

Cộng tác với Hoa Kỳ

 

NHẬN DIỆN HUNG THỦ

(bấm vào h́nh để rọi lớn)

1963 1975 1975 - 2011

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   
 

Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage