ÔNG BÀ NGÔ Đ̀NH NHU
DƯỚI MẮT NGƯỜI ĐỜI
Ông Cố-Vấn
Ngô Đ́nh Nhu
được nhiều người, đặc-biệt là
các vị thân-Diệm hoặc hoài-Ngô,
xem là nhân-vật có tài+trí và
đức+hạnh tuyệt-vời, là
sách-lược-gia, là kế-hoạch-gia,
là kiến-trúc-sư của chế-độ
Đệ-Nhất Cộng-Hoà. Ngay chính
Tổng-Thống
Ngô Đ́nh Diệm
cũng phải gồng ḿnh bảo-vệ Ông
Nhu
(luôn cả Bà
Nhu),
với tư-cách quân-sư chính-trị và
ở vị-trí cận-thần tâm-phúc, cho
đến phút chót của cuộc đời ḿnh,
đủ thấy là ông
Nhu,
trên nhiều phương-diện, vượt
trội ông
Diệm
rơ-ràng. Cụ-thể những ǵ gọi là
sự-nghiệp để đời của nền Đệ-Nhất
Cộng-Hoà, là các chủ-đề sau đây,
mà phần lớn đều qua
“bộ
óc”
của ông
Ngô Đ́nh Nhu:
Chủ nghĩa
Nhân Vị;
Đảng
Cần Lao;
Chương Tŕnh
Ấp Chiến Lược...
Ta hăy dựa
vào chính các tài-liệu lịch-sử
với các nhân-chứng trong cuộc,
để biết giá-trị thực-sự của các
công-tŕnh kể trên ra sao (xin
xem
các Mục liên-quan).
Ngoài ra,
“trăm
năm bia đá th́ ṃn, ngàn năm bia
miệng vẫn c̣n trơ trơ”:
Theo
ông
LÊ TÙNG
MINH
(Nhà
văn):
“...
Giữa năm 1963,
Phạm Ngọc
Thảo
được
thăng cấp Đại tá, v́
‘có
công trong công vụ xây dựng nông
thôn’
(?) Kỳ thật, v́ ông
Ngô Đ́nh
Nhu
muốn dùng
Phạm Ngọc
Thảo
trong việc thực hiện
‘chiến dịch BRAVO I’.
Bởi v́ vào lúc đó, thông qua các
nguồn tin của T́nh báo Quốc
ngoại, ông
Ngô Đ́nh
Nhu
đă được biết: Chính Phủ
Kennedy
(Hoa
Kỳ) đang có ư định
‘thay
ngựa giữa đường’
- Nghĩa là
bỏ ông
Diệm,
đưa
người khác lên thay
để
‘chống Cộng hữu hiệu hơn’
(?) Thật ra,
Mỹ nghi
ngờ ông Diệm
‘muốn
bắt tay với Hồ Chí Minh’.
Do đó, ông
Diệm
đă tỏ
ư không chấp nhận để cho quân
đội Mỹ vào tham chiến ở Miền Nam
Việt Nam (?) Cho nên, ông
Nhu
định ra tay trước bằng cách làm
một cuộc chính biến gia đ́nh.
Theo dự định, kết quả của cuộc
chính biến này là
đưa ông
Nhu lên thay ông Diệm.
Nhưng, v́ ông
Diệm
không
đồng ư (!) Thế là, PNT mất cơ
hội lập công để
‘trở thành vị tướng kế
cận
Tân tổng
thống
Ngô Đ́nh
Nhu’
(?)”
(Trích
từ bài “Từ
PHẠM NGỌC THẢO Đến PHẠM XUÂN ẨN
- Cùng
Ôm Khối Hận Đời Mang Theo Xuống
Tuyền Đài!”
-
New
England,
USA -
Ngày
20-02-2007)
Tức là Mượn Tay Cộng-Sản (Phạm
Ngọc Thảo) để Giải-Quyết
T́nh-H́nh Nội-Bộ Miền Nam (tranh-chấp
giữa chế-độ Diệm và Phật-Giáo)
Theo ông
NGUYỄN HỮU HANH
(cựu
Tổng Giám Đốc Ngân Hàng Quốc Gia
Việt Nam và Cố Vấn Kinh Tế Tài
Chánh cho Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm):
“...
Tôi c̣n nhớ một hôm tôi được
phó Đại sứ
Mỹ
Palmer mời cơm tối; khi
tôi đến, tôi giật ḿnh thấy
ông bà Nhu
ở đó, và khi vào bàn ăn, chỉ có
mỗi hai
ông bà Nhu thôi. Sau bữa
cơm, khi đứng nói chuyện, tôi
thấy bà
Nhu ghé vào tai ông phó
đại sứ nói nhỏ. Sau khi ông bà
Nhu về – về trước chứng tỏ ḿnh
là thượng khách – ông phó đại sứ
cho tôi hay,
bà Nhu
hỏi ông, tôi là ai mà được mời
cùng bàn với bà. Ông nói tôi là
Tổng Giám đốc Ngân hàng Quốc gia
và là cố vấn của Tổng thống; bà
hỏi ông tại sao lại mời một ông
Tổng Giám đốc ngồi cùng bàn với
bà. Ông hơi khó chịu, ông trả
lời với bà rằng tuy tôi chỉ là
Tổng Giám đốc, nhưng toà đại sứ
Hoa Kỳ coi trọng hơn là các bộ
trưởng. Có lẽ bà đă bực ḿnh nên
về sớm.
“Tuy
tôi là
bà con với bà, nhưng
không bao giờ tôi nói ra,
bà con
với bà đối với tôi là một cái
nhục...
“Tôi từ chối không
vào
Đảng Cần lao của ông Nhu,
tôi cũng không chịu bỏ
‘đạo’
Khổng của tôi, để
vào đạo
Thiên chúa như một số tướng lănh
và nhân viên chính phủ khác.
Tôi cũng không phải chạy theo
hầu đức
cha Ngô Đ́nh Thục, hay
hàng năm ra Huế
‘hầu’
cậu Cẩn,
như một
số các bộ trưởng, và tướng lănh.
“Tôi
hoàn toàn độc lập, nên tôi chỉ
làm việc theo công tâm của tôi,
là phục vụ đất nước và dân chúng.
Không ai bắt buộc tôi làm việc
ǵ trái với lương tâm của tôi
được. V́ vậy mà tôi đụng chạm
rất nhiều với
những
người chạy theo nịnh bợ
ông Diệm,
ông bà Nhu,
ông Thục,
ông Cẩn...”
(Trích từ cuốn hồi-kư
“Brushing
the World Famous”
[“Làm
việc với các nhân vật danh tiếng
thế giới”])
Theo ông
NGUYỄN Đ̀NH TUYẾN
(Tiến-Sĩ
Văn-Chương & Báo-Chí, Giáo-Sư
Đại-Học):
“Ngày
7 tháng 6 năm 1963
“Bà
Ngô Đ́nh Nhu, được mệnh
danh là Đệ
Nhất Phu Nhân của Việt Nam Cộng
Ḥa (v́ ông
Diệm
không có vợ) tuyên bố rằng Hoa
Kỳ đă giúp đỡ Phật Giáo. Trong
lúc đó Tổng Thống
Diệm,
dưới áp lực của Phụ Tá Đại Sứ
William
Trueheart, ra lệnh cho mở
cuộc điều tra về biến cố Phật
Giáo ở Huế.
“Bà
Ngô Đ́nh Nhu là nhân vật
được quốc tế lưu ư v́ sắc đẹp và
sức quyến rũ của bả. Nhưng bà
không phải là một chính khách
khi bà tuyên bố với kư giả Mỹ về
các cuộc tự thiêu của Phật Giáo:
‘Hăy để cho họ barbeque (nướng
thịt). Họ cứ nướng, và chúng ta
vỗ tay.’
“Bà
lập gia đ́nh với ông
Nhu
năm 1944.
Từ tháng 7-1954, bà là người đàn
bà duy nhất trong Dinh Độc Lập
và thân cận với Tổng Thống Diệm
nhất. Đó chính là cái lư do đă
khiến Tổng Thống Diệm không thể
để ông bà Nhu đi ra ngoại quốc
như Hoa Kỳ đă khuyến cáo.
“Trong
quá tŕnh phục vụ công ích cho
xă hội, bà tỏ ra kiêu căng,
‘nữ
kê tác quái’,
tham nhũng và vô t́nh trước
những nỗi đau khổ của dân tộc
Việt Nam.
“Năm
1963, sau khi Phật Giáo nổi loạn,
bà
Nhu
đi
chu du thế giới để
‘giải độc’,
để bênh vực cho Tổng Thống
Diệm
và cho chồng bà là ông cố vấn
Ngô
Đ́nh Nhu.
Bà đă được đón tiếp nồng hậu ở
vài nơi. Thân phụ bà là ông
Trần Văn Chương,
Đại Sứ Việt Nam Cộng Ḥa tại Hoa
Kỳ, đă tháp tùng bà trong chuyến
công du đó trên đất Mỹ. Nhưng
ông
Trần Văn
Chương
đă
chống lại Tổng Thống Diệm, cạo
đầu và phản đối các lời tuyên bố
của bà Nhu là con gái ông.
“Trong
lúc đó, Tổng Thống
Diệm
vẫn không nghe theo lời yêu cầu
của Hoa Kỳ, xác nhận là biến cố
ở Huế là do Cộng Sản gây ra.
“Nhiều
tu sĩ Phật Giáo sau đó đă tiếp
tục tự thiêu. Và
bà Ngô
Đ́nh Nhu
đă nói với kư giả Mỹ:
‘Nếu
họ cần thêm diêm quẹt để nướng
thêm thịt, tôi sẽ cung cấp cho.’
Đó
chính là những lời tuyên bố
thiếu khôn ngoan và tế nhị của
một dân biểu kiêm
‘Đệ Nhất Phu Nhân’.
“Có
thế nói là hơn bất cứ ai,
bà Nhu
phải góp phần chịu
trách
nhiệm to lớn về sự sụp đổ của Đệ
Nhất Cộng Ḥa,
và thể chế
‘gia
đ́nh trị’
mà Hoa Kỳ với tư cách là một
quốc gia dân chủ, luôn luôn tỏ
ra chống đối.
“Sau
khi Tổng Thống
Diệm
và ông
Nhu
bị mưu sát,
bà Nhu
sống cuộc đời giàu sang của
người góa phụ La Mă.
“Dưới
thời Đệ Nhất Cộng Ḥa, h́nh ảnh
của
bà Nhu
có lúc đă được dựng tượng (gọi
là Hai Bà Trưng). Nhưng sau
cuộc cách mạng 1-11-1963 dân
chúng phá đổ
‘thần
tượng’
này đă được xây với công phí
quốc gia ở Bến Bạch Đằng.”
(Trích
từ sách “Những
Biến Cố Lớn Trong 30 Năm Chiến
Tranh tại Việt Nam
(1945-1975)”
của
Nguyễn
Đ́nh Tuyến
[Đại
Học Đông Nam,
Houston,
1995] các trang 74-5)
Theo ông
HOÀNG DUY HÙNG
(luật
sư, nhà báo, nhà văn):
“...
Ông Ngô
Đ́nh Nhu và vợ ông này là
Trần Thị
Lệ Xuân, đều là
Dân-Biểu
Quốc-Hội, nhưng ông
Nhu không
bao giờ tham-dự một buổi họp nào
của Quốc-Hội! Mặc dù
Nhu
và vợ chỉ là cố-vấn trong
chính-quyền
Diệm,
nhưng
quyền-lực của họ đă vượt lên
trên mọi người, chỉ trừ
có Diệm
mà thôi.
Nhu và vợ gần giống như
“thủ-tướng” trong chính-quyền
Diệm.
Nhu
là một người thông-minh, song
không thích-hợp trước công-chúng
v́ ông ấy nói-năng không
lưu-loát. Cũng giống
như Diệm,
Nhu quá tự-tin, và nhiều người
cho rằng đó là thói kiêu-ngạo.
Trong lúc đó th́
Bà Nhu là
một phụ-nữ đầy tham-vọng,
tuy nhiên, đối với nhiều người,
bà ấy không có khả-năng
giao-thiệp, khiến
gây nên
nhiều sự chống-đối nhằm vào
chính-quyền Diệm. Vào
ngày 13 tháng 12 năm 1957,
Bà Nhu
đề-xuất Luật Gia-Đ́nh, cấm
đa-thê. Luật này chọc tức nhiều
chính-trị-gia và doanh-gia có
quyền-thế. Dẫu dự-luật này là
một vấn-đề gây tranh-căi,
Tổng-Thống
Diệm đă chấp-thuận kư
thành Luật trong năm 1959; đó là
Luật số 1/59. Nhiều
chính-trị-gia gọi nó là
‘Luật
Bà Nhu’
thay v́ Luật Gia-Đ́nh.
Bà Nhu
cũng ra lệnh tạc và dựng hai bức
tượng của hai nữ anh-hùng Việt-Nam,
là Hai Bà Trưng, mà khuôn mặt
th́ giống Bà Nhu như đúc. Sau
ngày Diệm
bị ám-sát, dân-chúng đă kéo sập
hai bức tượng ấy.
“Ngay
chính thân-phụ của
Bà Nhu
là ông
Trần Văn Chương cũng được
bổ-nhiệm làm Đại-Sứ tại thủ-đô
Hoa Thịnh Đốn, và thân-mẫu
Bà Nhu
là bà
Chương cũng là Đại-Sứ tại
Liên Hiệp Quốc. Cả hai đều
không gắng sức biện-minh cho các
biến-cố tại Nam Việt-Nam trước
công-luận Hoa-Kỳ; và trong năm
1963, v́ tin rằng họ có thể sẽ
về nước, chồng làm
‘Tổng-Thống’,
vợ làm
‘Thủ-Tướng’
nên cả hai đă công-khai
chỉ-trích
Diệm,
Nhu,
và phê-phán ngay cả con gái của
họ là Lệ
Xuân. Sự công-kích của
họ thật-sự đă gây tổn-hại cho
h́nh-ảnh của chính-quyền
Diệm...”
(Trích và phỏng dịch từ bản thảo
“A
Common Quest For Vietnam's
Future, a brief of Vietnam War,
the First and Second Republic of
Vietnam”
[Cùng
T́m Tương Lai cho Việt Nam, tóm
lược Chiến Tranh Việt Nam, hai
nền Đệ-Nhất và Đệ-Nhị Cộng-Ḥa]
của
Hoàng Duy Hùng)
Theo
Xuân Vũ
TRẦN Đ̀NH
NGỌC
(Giáo-Sư,
cựu
Dân Biệu VNCH):
“Ngày
5-11-03, đài truyền h́nh Saigon
T.V. cho đọc một lá thư của
bà Ngô đ́nh Nhu...
chúng tôi thấy bà
chưa
học được sự hiểu biết và ḷng
khiêm nhường.
Lẽ ra bà nên dành th́ giờ để cám
ơn các cấp trong GH Công giáo và
toàn thể mọi người Việt Nam
không phân biệt tôn giáo đă nhớ
đến và cầu nguyện cho cụ Diệm và
hai người em cụ.
Trước
ngày 1-11-63,
bà là
một
trong những người làm cụ Diệm
mang tiếng là “gia đ́nh trị” và
người ta ghét lây cụ.
Trong bài
‘Công
và Tội Ngô Đ́nh Diệm’
đăng trên
Nguyệt báo Đông Phương,
Seattle, WA, tuỳ viên TT, cố Đại
Úy
Đỗ Thọ,
cháu ruột của kẻ bội phản Đỗ Mậu,
(nguyên văn tựa đề) có viết:
‘Tôi
thấy ở ông bà Ngô đ́nh Nhu, Đức
Cha Thục, cậu Cẩn, cho đến mụ
Luyến gia nhân
là
những
h́nh ảnh ma quái chập chờn
bên
con người
đạo đức không biết tiền bạc,
trọng lễ hơn tài’
đă đủ
nói lên những đau khổ của cụ Ngô...”
(Trích
từ bài
“BỐN
MƯƠI
BA NĂM MIỀN
NAM LẠC HƯỚNG” của
Tran Dinh
Ngoc phổ biến trên Net
[HOATUDO] :
Monday, November 24, 2008 8:36
PM
From: "hatien"
<
vanctnguyen @yahoo.com>
Theo nữ bác-sĩ
NguyỄn ThỊ Thanh:
... “Đến tháng Sáu năm
2001,
đi thăm bệnh cha linh hướng của
tôi là Đức Hồng Y
Nguyễn
đ́nh
Thuận
(1)
tại
La Mă
trong hai tuần. ...
... Trong thời gian ở
lại
Rôma
cho ĐHY uống thuốc, tôi có hỏi
thăm ĐHY về gia đ́nh bà
Nhu.
ĐHY nói với tôi rằng
mấy đứa
con bà
Nhu
trách bà đă phát ngôn bừa băi
gọi "Phật Giáo là một Hiệp hôi
và phản loạn" mà gia đ́nh tan
nát, gịng họ Ngô Đ́nh mang
tiếng xấu
nên
chúng
nó không sống chung với bà, đều
ra sống riêng.
Tôi nghe mà thất kinh, không
ngờ
con cái
bà Nhu sáng suốt cũng có ư nghĩ
như tôi, và chúng rất yêu mến
gia đ́nh gịng họ như vậy.
Tôi có hỏi ĐHY có hay thăm bà
Nhu không, và ngày ĐHY chịu chức
Hồng Y (2),
bà
Nhu
có đến dự không ? ĐHY nói rằng
ngài không dám đến thăm bà Nhu,
v́ sợ bà Nhu sẽ họp hành tuyên
bố nầy nọ với báo chí làm phiền
cho ngài.
Ngày
Lễ
Phong chức Hồng Y của ngài, bà
Nhu đ̣i được ngồi ghế danh dự,
ĐHY không chấp nhận, nên bà Nhu
không đến dự...”
... (trích lời của Ông
Ngô Đ́nh
Châu:)
“Năm
1960 trong ngày lễ Kỷ
Niệm Hai Bà Trưng, được tổ chức
tại Vườn Tao Đàn, tôi được lệnh
theo bảo vệ và chụp h́nh lưu
niệm. Tôi c̣n nhớ trong bài diễn
văn hôm ấy Bà đọc có câu:
- "Chiếc áo không làm nên thày
tu"
Và sau buổi lễ đó có
Cha vô
mách với Tổng Thống
cho rằng Bà
Nhu
đă xúc phạm tới các Cha. Tổng
Thống bèn cho kêu Bà
Nhu
qua để giải thích và bắt Bà
Nhu
phải xin lỗi các Cha , song
Bà
Nhu
cứng đầu không chịu xin lỗi
mà c̣n đứng giải thích cho đó là
câu nói từ ngàn xưa, vả lại
không phải chỉ các Cha mới là
thày tu mà các Thượng tọa, Đại
đức cũng là thày tu mà họ đâu có
phản ứng và bắt bẻ ǵ ?
Tổng Thống bèn đuổi bà Nhu ra
khỏi pḥng, bà c̣n lỳ đứng nói
với các Cha nữa,
làm
Tổng Thống giận lấy luôn chiếc
gạt tàn thuốc lá liệng bà
Nhu,
may lúc đó có Trung úy
Đức
thuộc Binh chủng Thiết giáp,
thường được gọi là Đức đen ( một
trong những Tùy viên) giơ tay ra
chộp được,
lúc đó bà
mới chịu lui ra khỏi pḥng...”
.
(Date: Thu, 26 Aug 2010
22:03:46–0700 - Subject: FW: Bà
Ngô Đ́nh Nhu - Ngô Đ́nh Lệ Thủy
- From: BANCHAPHANH
HOIAIHUUBIENHOA <aihuubienhoa@gmail.com>
- To:
donghuongbhgroup@yahoo.com)
(1)
Hồng Y
Nguyễn
Văn Thuận
đă qua đời rồi mà c̣n bị Bác sĩ
Nguyễn Thị Thanh đổi tên thành
ra
Nguyễn Đ́nh Thuận.
(2) Măi đến năm 2001 (38 năm sau
năm 1963) mà Bà
Ngô Đ́nh Nhu
vẫn không thay đổi tính t́nh. |