|
Nhận
định:
Trong sự tŕnh bày các dữ kiện lịch
sử một cách chí công vô tư, chúng tôi thấy kho tài liệu mà ông Lê
Xuân Nhuận đă dành nhiều thi giờ sưu tầm và biên khảo rất có giá trị
- từ những dữ kiện đó cũng như từ những tài liệu khác - mà độc giả
tùy nghi nhận xét những hệ lụy của một số nhân vật gắng liền với vận
mệnh của đất nước.
lexuannhuan.tripod.com/NgoDinhDiem
Tưởng cũng
nên nói rơ, các b́nh luận gia mà tác giả của tập hồ sơ nầy nêu ra
cũng rất thiếu sót (v́ không một ai có tài sưu tầm đầy đủ) hơn nữa
tuy làm công việc sưu tầm tỉ mỉ nhưng tác giả Lê Xuân Nhuận vẫn
không thấy rơ cái công lao và hoàn cảnh khó khăn của nền Cộng Ḥa
non trẻ phải lưu nhiệm hầu hết các viên chức
(với đầu óc nô lệ và Việt gian)
đă được Thực dân Pháp tuyển chọn và huấn
luyện (như chính Lê Xuân Nhuận, thuộc guồng máy c̣
bót cảnh lại mật thám đàn áp nhân dân) trong những năm mới giành lại
chủ quyền. TT Diệm chết cũng do cái di sản nô lệ kinh khủng đó, kể cả "18 nhân sĩ", chỉ là người -nhân- nhưng không có cái sĩ!,
lịch sử đă chứng minh họ chẳng có làm được cái tṛ trống ǵ, chẳng
làm được chút xíu ǵ cho ra hồn.
Chỉ xin Quí
vị độc giả sáng suốt xử dụng mọi tài liệu và dữ kiện của một thời
lịch sử đau thương của dân tộc
và đất nước.
Những tài
liệu do một số người viết ra sau nầy cũng có khi đúng sự thật nhưng
cũng có khi do sự đặt hàng của các thế lực gian trá như CIA, Trung
Cộng hay Việt Cộng. Đôi khi các cộng sự viên, nhân viên, tùy viên
của TT Diệm lại là nhân viên của CIA, Việt Cộng hay Tàu Cộng phục kích bên trong chế độ
viết ra để mạ lỵ chế độ, rồi hậu thế cứ căn cứ vào đó mà kết án
những nhà ái quốc chân chính: đó là sự tai hại của những mánh mung
gian trá tạo nên ngụy sử.
Khi thâu
lượn một số tài liệu th́ người chủ tâm làm việc nầy có thể thiên vị
khi chỉ trích dẫn những bài, những đoạn văn có lợi cho quan điểm của
ḿnh.
Cá nhân tôi
ước mong
nêu ra càng nhiều tài liệu càng quí, kể cả 30 tài liệu của ông
Lê Xuân Nhuận -mặc dù biết rằng các tài liệu do ông LXN rất bất lơi
cho TT Diệm- v́ tôi ư thức rằng không có ǵ có thể che dấu trước
lịch sử. Mọi xuyên tạc ác ư sẽ bị ảnh hưởng phản hồi mà tác giả các
vụ xuyên tạc sẽ bị đào thải.
Sự khả tín
của một tài liệu có khi rất tế nhị, đừng tưởng chánh văn pḥng của
TT Diệm như Quách Ṭng Đức đă nói lên sự thật, ngay cả Bác sĩ Trần
Kim Tuyến Giám đốc sở T́nh báo Trung Ương cũng tổ chức đảo chính TT
Diệm! Ông Hùynh Văn Lang, Giám đốc viện Hối đoái cũng tổ chức đảo
chính nữa! (Bs Tuyến và ông Lang đi tu nghiệp ở Mỹ về,
mà theo tôi nhận thấy tất cả những người đi tu nghiệp ở Mỹ đều được
CIA tuyển mộ rồi về nước rủ rê nhiều người nữa a vào đảo chánh TT
Diệm).
Cái nguy cơ
đem đến cái chết cho TT Diệm và bào đệ Nhu của ông là 2 người đă
trốn vào nhà Mă Tuyên, mà hai ông không biết rằng bọn Tàu phù là bọn
chủ mưu thâm độc sát hại 2 ông, c̣n bọn CIA Hoa Kỳ th́ chỉ là đầu
tàu bung xung du côn và bồng bột không rơ cái thâm mưu
của Tàu.
Tập Tài
liệu NGÔ Đ̀NH DIỆM của Lê Xuân Nhuận
bao gồm
những chứng tích hiếm hoi:
|
1. Tính
chất đối lập hẳn với các tài liệu vinh danh
TT Ngô Đ́nh Diệm, do một người không phải là Việt Cộng
viết ra.
2. Toàn bộ
sưu tập tài liệu, thật có giả có, dùng vào mục đích chứng minh tội ác của Đệ Nhất
VNCH, do một người không phải là Việt Cộng nêu ra..
3.
Tất cả chương tŕnh (kể cả Ấp Chiến Lược) lập ra đều sai lầm, hay
làm bậy, do một người không phải là Việt Cộng chỉ trích.
4. TT Diệm
không có công ǵ trong việc giành độc lập cho Việt Nam
từ tay thực dân Pháp.
|
v́ không có
công mà lại có tội và có quá nhiều sai lầm th́:
| 5. Toàn bộ
tài liệu có hậu ư nhằm chứng minh Hoa Kỳ giết TT Diệm là đúng. |
Cho nên đây
là bằng cớ hy hữu và là chứng tích về
suy tư và hành vi của một tên C̣ bót Mật
thám H́nh cảnh tại Huế 1947-1954 .
Có ai muốn biết sự gian manh
của bọn mật thám thời Pháp thuộc, thực dân ác ôn như thế nào th́ nên
đọc các tài liệu gian trá của Lê Xuân Nhuận viết về TT Diệm th́
rơ. Bởi v́ sự gian manh của c̣ bót cảnh binh mật thám LXN gom
trọn trong cái mánh lới hạ tiện là xử dụng những đoạn tài liệu nói
xấu và bằng cớ giả để xuyên tạc.
Ở Bắc Mỹ
rồi mới biết cái du côn của Hoa Kỳ nó tởm như thế nào. Tổ sư lừa bịp
là họ, mà con nít bị lừa bịp cũng là họ: đó là cốt cách của một
thằng ranh vặt mà lại kém thông minh. Xin cứ xem vụ bột vi trùng
bệnh than anthrax năm 2003 th́ rơ.
Colin Powell đă “ngă trên thanh gươm ḿnh”
Cái tính
chất du côn và dă man của CIA được thể hiện qua âm mưu giết Thiếu
Tướng Nguyễn Cao Kỳ rồi đưa một người khác na ná dống Tướng Kỳ để
đóng vai ông để mạ ly QL VNCH:
NghiAnk/NCK/8_Tai_Lieu
Riêng cá
nhân tôi trong suốt 40 năm luôn luôn bị CIA ám hại, th́ tôi rất
thông cảm với hoàn cảnh của những người đă bị cái cơ quan quái ác
nầy
mưu giết
BẰNG
CỚ CIA T̀M CÁCH GIẾT TÔI
Rồi chúng
phịa ra đủ thứ để mạ lỵ tôi, nhưng nhờ trời, và nhờ TT Diệm
mà tôi
thoát nạn
NGƯỜI
đă CHẾT từ 40 năm rồi
mà Hôm Nay
cứu được NGƯỜI c̣n SỐNG
Tai Qua Nạn Khỏi
Qua sự
tŕnh bày 30 tài liệu của ông Lê Xuân Nhuận và
những trang sách hắc ám như trong Về Vùng Chiến Tuyến của ông
ta, người ta thấy cái thù
hiềm nhỏ nhen của một con người được đào tạo và phục vụ ngành cảnh
binh mật thám thời Pháp thuộc (bất cứ nhân viên nào đă có khuynh
hướng vào ngành nầy đều là một bọn chuyên dùng phao vu và tra tấn dă
man vô cùng tận của thời nước ta bị
thực dân đô hộ nhục nhă), với đầy đủ khôn ngoan gian trá, lập luận một chiều,
khai thác tài liệu suy tư thiên lệch, dùng biện minh của cả một
người
cựu tù VC là Hoàng Duy Hùng (và được VC thả ra) th́ đă nói lên cái bản chất không chính
trực của tác giả 30 tài liệu nầy.
Thời Pháp thuộc người
dân ai ai cũng sợ bọn cảnh binh mật thám hơn sợ cọp,
hơn sợ rắn độc, đó
là cái gánh nặng di sản tăm tối của lịch sử mà hành vi của ông Lê
Xuân Nhuận chứng minh ông ta thuộc thành phần
cảnh binh ác ôn đó ngay trong mánh lới dùng các tài liệu một cách
bất lương.
Xin đọc
Ông Ngô Đ́nh
Diệm Đuổi Pháp Ra Khỏi Việt-Nam
và đọc các điều tôi đă nêu ra trong bài B́nh Luận
song song tài liệu
nầy.
Trong toàn
bộ 30 tài liệu của ông LXN, người ta thấy rơ chứng cớ của những mánh
lới ti tiện của một con người đă có chủ tâm đi vào con đường làm C̣
bót Công an H́nh cảnh Mật thám thời thực dân Pháp
với dă tâm giết người và biện minh cho sự giết người.
Thiếu ǵ
ngành để tiến thân, tại sao ông Lê Xuân Nhuận lại chọn cái nghề
đê tiện đại Việt gian là C̣ bót công an cảnh binh mật thám
phục vụ cho đế quốc thực dân
bĩ ổi ?
Ngành nghề
c̣ bót mật thám là ngành nghề đê tiện nhất, dă man nhất mà người ta
nhận xét thấy ngay cái khuynh hướng sắt máu của nó nơi cảnh binh mật
thám Lê Xuân Nhuận
Khi đề cập
đến vụ giết TT Diệm và ông Nhu: Lê Xuân Nhuận đă biện minh cho bọn
sát thủ, tất y cũng hành động dă man như bọn chúng
và cho rằng cỡi lưng cọp th́ phải giết cọp (c̣n cọp bị xiềng bị trói
bị nhốt trong cũi sắt và có thể tống xuất đi hải đảo th́ tại sao
phải giết, hỡi lũ khát máu ?): lũ khát máu mượn chiêu bài
giả tạo tự giải cứu hay
đem lại an ninh, đem lại tự do cho dân chúng, để giết người !
Trong thời
thực dân
Pháp, quan thầy của Lê Xuân Nhuận, chúng "phải t́m giết tất cả những
nhà ái quốc của ta để đem lại an ninh cho xứ sở": đó là lập luận của
một lũ Việt gian côn đồ khát máu vô lương, vô văn hóa, vô giáo dục,
tận cùng đê tiện.
Ngành nghề
làm c̣ bót mật thám nầy của nhân vật hạ tiện Lên Xuân Nhuận là ngành
nghề ghê tởm nhất thời Pháp thuộc mà ai ai cũng khinh bĩ.
Để cho công
bằng tưởng cũng nêu ra (theo sự tŕnh bày của đương sự) những đóng
góp của ông Lê Xuân Nhuận :
a.) công-khai chống lại phe trung-tướng Nguyễn
Văn Hinh (Tổng-Tham-Mưu Trưởng) & đại-tá Trương Văn Xương (Tư-Lệnh
Đệ-Nhị Quân-Khu) là tay sai của Pháp,
b.)
kêu-gọi mọi giới đồng-bào ủng-hộ chí-sĩ Ngô Đ́nh Diệm. Là người đầu
tiên ở Miền Trung công-khai và chính-thức góp phần hữu-hiệu củng-cố
địa-vị Thủ-Tướng cho ông Ngô Đ́nh Diệm vượt qua khó-khăn từ những
ngày đầu.
c.) . . . . .
.
(xin xem
phần Tiểu sử Lê Xuân Nhuận dưới đây)
Không phải
chúng ta bắt buộc phải tin những cái ǵ ông ta nêu ra, nhưng do lẽ
công bằng khi chưa có tài liệu phản bác th́ chúng ta phải chấp nhận
những hành động đáng khen đó, ít nhất về mặt h́nh thức v́ ông ta đă
nêu ra để hănh diện với những thành tích (có thật hay không có thật)
mà ông ta cho là tích cực.
Cho nên
nh́n một cách bao quát, không phải ông Lê Xuân Nhuận hoàn toàn là
một tay mật thám vô tri, mà đôi lúc phần phục thiện hiện ra th́ ông
ta có thể có một vài cử chỉ tốt.
Nhưng trong
thâm tâm, bản chất ông ta biểu lộ ở đâu
ṛng ră trong 60 năm 1949-2009:
Xin nói rơ:
Bằng cớ
là ông ta tiếp tục bênh vực cho Thực dân Pháp
Ông Lê Xuân
Nhuận là người từng trăi. Ông ta đă nh́n qua bao nhiêu ḥa ước (nhất
là Hiệp định Đ́nh chiến Paris 1973), ông ta đă kinh qua những vi
phạm (nếu không muốn nói là phản bội) các Ḥa ước khi chưa ráo mực.
Thế mà ông ta lại mặt dày mày dạn ghi rằng:
“... Chiếu công pháp quốc tế,
Việt
Nam đă thâu hồi chủ quyền độc lập
do Hiệp Định
Elysee
ngày 8 tháng 3,
1949.
Cũng trong năm này, 11 quốc gia khác tại Á Châu đă
giành được độc lập bằng đường
lối chính trị và ngoại giao, không bạo động,
không vơ trang....
và ông LXN
c̣n ghi tỉ mỉ [mà
tôi ghi thành chữ xiên cho phân biệt trong bài viết nầy, các chữ tô
màu đỏ và màu xanh là do chính LXN làm]:
“... b) Ngày 27-3-l947 Hội Đồng Chính Phủ Ramadier và
Hội Đồng các Chính Đảng Pháp (lănh đạo
Quốc Hội gồm cả Đảng Xă Hội và Đảng
Cộng Sản) công bố Quyết
Nghị về chính sách mới của Pháp tại Việt
Nam. Theo Quyết Nghị này Pháp không chủ trương
tái lập thuộc địa tại Á Châu. Pháp tán thành
nguyện vọng chính đáng của nhân dân Việt Nam
về độc lập và thống nhất (ba miền cùng
chung một lịch sử, một chủng tộc, một
văn hóa và một ngôn ngữ).
Do
đó, 3 tháng sau, ngày 27-3-1947 Hội
Đồng Chính Phủ Ramadier cùng
Hội Đồng các Chính Đảng Pháp công bố
Quyết Nghị về chính sách mới của Pháp tại
Việt Nam, theo đó Pháp tán thành nguyện vọng chính
đáng của nhân dân Việt Nam về độc lập
và thống nhất.
Như vậy là từ năm
1947 Pháp đă công bố ư định
trao trả độc lập và thống nhất cho
Việt Nam và đă đăng kư Việt
Nam là một quốc gia độc lập tại Liên
Hiệp Quốc. (Sở dĩ Việt Nam không được
gia nhập Liên Hiệp Quốc v́ gặp sự phản kháng
của Liên Xô hành sử quyền phủ quyết.)
Mặc
dầu vậy các chính phủ Pháp kế tiếp vẫn
trung thành với Quyết Nghị của Hội Đồng
Chính Phủ và Chính Đảng Pháp năm 1947.
Ngày
7-12-1947 Cao Uy Bollaert
kư Hiệp Ước Sơ Bộ Vịnh
Hạ Long với Quốc Trưởng Bảo
Đại, để thừa
nhận chủ quyền độc lập của Việt
Nam.
Hiệp Ước Sơ
Bộ này được chính thức hóa bởi Thông
Cáo Chung Vịnh Hạ Long
ngày 5-6-1948
kư kết giữa Cao Ủy Bollaert
và Tướng Nguyễn văn Xuân,
Thủ Tướng Chính Phủ Quốc Gia Lâm Thời,
với sự bối thự của Quốc Trưởng Bảo
Đại. Theo Hiệp Ước này Pháp
long trọng thừa nhận nền độc lập
của Việt Nam và Việt Nam được
quyền tự do tiến hành thủ tục để
thực hiện nền thống nhất quốc gia
chiếu nguyên tắc dân tộc tự quyết.
“...
Đặc biệt là cũng trong năm 1947,
tại Liên
Hiệp Quốc, Pháp
đă chính thức đăng kư Việt Nam là một
quốc gia độc lập .
“... c) Chủ quyền độc lập của
Việt Nam được thừa nhận bởi Hiệp
Định Elysée ngày 8-3-1949.
Tổng Thống Pháp Vincent Auriol, nhân
danh Tổng Thống Cộng Ḥa Pháp và nhân danh Chủ
Tịch Liên Hiệp Pháp, đă kư với Quốc Trưởng
Bảo Đại Hiệp Định
Elysée công nhận Việt Nam
Thống Nhất Và Độc Lập
trong Liên Hiệp Pháp. (Quy chế Liên Bang Đông Dương
đă bị băi bỏ).
Ong Lê Xuân
Nhuận không hề ghi
sự thực thi các bản văn mà Pháp đă kư như thế nào.
Đó là sự lươn lẹo của tay trùm mật thám với ngón nghề bao che tội
phạm để lừa người đọc (người đọc
quan trọng ở đây là dân tộc VN).
Ngoài ra
ông Lê Xuân Nhuận nhấn mạnh trong các dẫn chứng
sau đây:
Đại-Ư:
Pháp đă quyết-dịnh rời bỏ Việt-Nam
từ trước khi kư-kết Hiệp-Định
Genève 1954:
được
mời lập chính phủ.
Điều trần trước quốc hội, Mendès-France
tuyên bố sẽ giải quyết vấn đề Đông
Dương trong ṿng bốn tuần lễ (chưa đầy
một tháng). Nói cách khác, với ư
nguyện của quốc hội Pháp, chính
phủ Mendès-France quyết
định bỏ rơi Quốc Gia Việt Nam, và
bằng mọi giá kư kết hiệp ước đ́nh
chiến, rút quân Pháp ra khỏi Đông Dương.
. . . . .
“...
Đầu năm 1956,
do
áp lực của Mỹ,
Pháp đă phải kư thỏa ước với Việt Nam
rút Quân Đội Pháp khỏi miền Nam trước ngày
30/6/1956. Nhưng đến ngày 26/4/1956 (hai tháng trước hạn), Quân Đội Pháp
đă rút hết khỏi miền Nam. Ngày 26/4/1956, Pháp tuyên
bố băi bỏ chức Cao Ủy Đông Dương và ngày
28/4/1956 tuyên bố giải tán Bộ Tư Lệnh Pháp
tại Đông Dương.”
Ông LXN c̣n
bồi thêm, ngụ ư nêu rơ thiện chí của mẫu quốc Pháp của ông ta như
sau:
Tuyên
Ngôn Chung Cuộc của Hội Nghị Geneva
Về việc Tái Lập Hoà B́nh tại Đông Dương, Ngày 21-7-1954
Đây
là Tuyên Ngôn chung cuộc vào ngày 21/7/1954 của Hội Nghị Geneva về
việc tái lập hoà b́nh tại Đông Dương, với sự tham dự của đại
diện các nước: Cam Bốt, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, Pháp,
Lào, Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, Quốc Gia Việt
Nam, Liên Bang Xô Viết,
Vương Quốc Anh, và Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Điều
2. Hội Nghị
bày tỏ sự hài ḷng về việc chấm dứt các cuộc chiến tranh tại
Cam Bốt, Lào, và Việt Nam. Hội Nghị biểu lộ sự tin tưởng
rằng việc thi hành các điều khoản nêu lên trong bản tuyên ngôn
này và trong các thoả ước về việc chấm dứt chiến tranh sẽ
cho phép Cam Bốt, Lào, và
Việt
Nam từ nay trở đi
đảm nhận sứ mạng của ḿnh trong
nền độc lập và với chủ quyền trọn vẹn,
giữa cộng đồng các dân tộc sống hoà b́nh.
Đặc biệt
ông LXN nhấn mạnh:
Điều
10. Hội nghị ghi nhận
bản tuyên bố
của chính phủ Pháp nhằm mục đích là
sẵn sàng
rút quân đội của họ khỏi lănh thổ Căm-pu-chia,
Lào và Việt Nam, theo sự yêu cầu của các chính
phủ liên quan và trong phạm vi thời hạn mà sẽ
được ấn định bởi sự nhất trí
giữa các nước ấy, ngoại trừ trong
những trường hợp, nơi mà, bởi sự đồng
ư giữa 2 nước, một số quân Pháp nào đó
sẽ giữ nguyên tại vị trí định rơ và trong
thời hạn định rơ.
Điều 12. Trong
quan hệ của các nước với
Cam-pu-chia, Lào, và Việt Nam, mỗi thành viên của
Hội nghị Geneva cam kết tôn trọng chủ quyền,
nền độc lập, sự thống nhất, và
sự toàn vẹn lănh thổ của mỗi nước
được đề cập, và để ḱm chế
khỏi sự gây cản trở vào công việc nội
bộ của các nước ấy.
Như vậy th́
quá tốt đẹp rồi !
Ông Lê Xuân Nhuận ghi ra tỉ
mỉ các quyết định và các hiệp ước để vinh danh chính phủ Pháp đă
nhất quyết (và bằng mọi giá)
trả lại chủ quyền và độc
lập thật sự cho Việt Nam (Rơ).
Nhưng xin
Quí vị nh́n kỹ Quan thầy thực dân Pháp
của LXN hành động như thế nào sau khi kư các
Hiệp ước đó :
Xin trích về giai
đoạn đuổi Pháp như
sau trong các tài
liệu nói về cuộc
chiến cuối cùng của
dân tộc ta đánh Pháp
và Việt gian tay sai
[tôi tô nền vàng lợt
để phân biệt với cái
ǵ ông LXN viết]:
các đoạn trích sau
đây được viết ra do
Hoàng Ngọc Thành &
Thân Thị Nhân Đức
"Nhưng đến ngày 25/3/55, tức
3 ngày sau khi mặt trận
[B́nh Xuyên, Cao Đài,
Ḥa Hảo...] gởi tối hậu thư đến ông Diệm, Bảo Đại kêu gọi
ông Diệm hăy thống nhất, kết hợp và liên kết với B́nh Xuyên và các giáo
phái, tức Bảo Đại muốn ông Diệm nhượng bộ, hai ngày sau, tức ngày tối
hậu thư của mặt trận hết hạn, và khi chắc đă vận động tướng Nguyễn thành
Phương của giáo phái Cao Đài về phe chính phủ, thủ tướng Diệm ra lệnh
cho các tiểu đoàn dù dưới quyền đại tá Đỗ cao Trí đánh chiếm trụ sở cảnh
sát và ṭa nhà mật thám tức công an dưới quyền B́nh Xuyên trên đại lộ
Galliéni (sau đổi tên là Trần Hưng Đạo). Quân dù đánh chiếm được sở
cảnh sát nhưng B́nh Xuyên c̣n giữ được ṭa nhà công an. Ngày sau, ông
Diệm ra lệnh đánh chiếm luôn ṭa nhà công an. Nhưng trước khi vụ tấn
công bắt đầu, cao ủy Pháp tướng Ely can thiệp và ông Diệm phải hoăn lại
vụ tấn công một cách miễn cưỡng. Ngày 29/3/55, tướng Nguyễn thanh
Phương, tư lệnh các lực lượng Cao Đài, ra công khai ủng hộ chính phủ.
Đây là một thắng lợi chính trị đáng kể cho thủ tướng Diệm và làm suy yếu
mặt trận chống đối. Đến nữa đêm hôm ấy, B́nh Xuyên cho nă súng cối vào
dinh Độc Lâ.p. Quân đội chính phủ và B́nh Xuyên xung đột với nhau, súng
nổ tại nhiều nơi, trên đại lộ Galliéni, gần ṭa nhà công an và rải rác
vùng ranh giới Saigon – Chợ Lớn. Đại tá Lansdale lái xe đi quan sát,
thấy các đoàn xe chở binh sĩ Việt đến các nơi xung đột bị xe tăng và
thiết giáp Pháp ngăn chận và phải quay đầu lại trở về. Cuộc đụng độ kéo
dài độ 3 giờ, rồi tướng Pháp Paul Ely với sự tán thành của tướng Lawton
Collins
[ đại diện của Mỹ], buộc thủ tướng Diệm ngưng chiến.
Như thế ông Diệm cố gắng
thiêt lập chính quyền cho toàn quốc và tại ngay thủ dô th́ bị 2 ngoại
bang ngăn chận."
. . . .
"Đại đa số báo chí Pháp chỉ trích thủ tướng Diệm và việc Hoa Kỳ ủng
hộ ông, ngay cả trước khi sự xung đột với B́nh Xuyên giáo phái xảy ra.
Một số thường xuyên phao tin bất lợi và tiên đoán rằng chính phủ Diệm
gần sụp đổ. Thực dân Pháp biết rằng họ chỉ c̣n hy vọng tạo nên một
chính phủ tay sai kiểu Xuân, Hữu, Tâm nếu ông Diệm thât bại, không dẹp
được B́nh Xuyên và các giáo phái. V́ thế, họ mở một chiến dịch đả kích
dữ dội thủ tướng Diệm. Nhiều nhà báo Pháp miêu tả ông Diệm là cứng
rắn, bất lực, ông sẽ làm nguy hại cho sự sống c̣n của Nam VN. Họ tố ông
là yếu kém, không được dân chúng ủng hộ và không có khả năng ngăn chận
CS. Đây là cố gắng cuối cùng của thực dân Pháp để đối phó với thái độ
quyết liệt của ông Diệm giành lại chủ quyền.
"
. . . . .
Trong hai tuần lễ tiếp của tháng 4/1955,
t́nh h́nh Saigon – Chợ Lớn bắt đầu căng thẳng. Quân đội chính phủ cũng như phe B́nh Xuyên củng cố các vị trí của ḿnh với các bao cát, hàng rào
dây thép gai hay bố trí thêm binh sĩ. Có nơi lính hai bên gờm nhau hai
bên đường, c̣n xe cộ và bộ hành lưu thông ở giữa đường.
Các lực lượng Pháp cũng kéo
vào thành phố, đậu chiến xa trên các lễ đường và dùng bao cát và giây
kẽm gai để lập các vùng gọi là khu vực Pháp, và lính B́nh Xuyên có thể
di chuyển tự do và công khai với sự bảo vệ của quân Pháp.
Ngoài ra,
người Pháp c̣n lập ra một khu vực Pháp, sát cạnh ngay dinh Độc Lập, phe
B́nh Xuyên cũng tăng cường sự pḥng thủ trụ sở cảnh sát dưới quyền họ,
sau này là bộ nội vụ, tại đường Catinat, sau đổi tên là đường Tự Do."
Sự bấp bênh của quân
đội của ông Diệm
trước lực lượng hùng
hậu của thực dân
Pháp trang bị tối
tân, là một giai
đoạn vô cùng gay cấn
"Các khu vực Pháp chiếm độ ½
thành phố Saigon – Chợ Lớn với độ 30,000 lính chưa kể các đơn vị tại
vùng ngoại ô. Dân chúng Việt thấy rơ ràng là Pháp uy hiếp chính phủ Ngô
Đ́nh Diệm đang thu hồi lại chủ quyền từ người Pháp, và ủng hộ phe Binh
Xuyên lâu nay làm tay sai cho Pháp và độc quyền cờ bạc, đĩ điếm và
thuốc phiện lâ.u. Phe B́nh Xuyên có độ 4000-5000 lính chia ra chừng 16
tiểu đoàn, với quân số độ 400 người cho mỗi tiểu đoàn với nhiều vũ khí
tự đô.ng. Pháp có thể đă cấp cho B́nh Xuyên loại súng cối 81 ly nguy
hiểm hơn súng cối 60 ly mà lâu nay họ dùng pháo kích dinh Độc Lâ.p.
Pháp cấp cho B́nh Xuyên 3 pháo thuyền nhỏ để hoạt động trên các sông
vùng Saigon – Chợ Lớn."
. . . .
"Trong khoảng thời gian này,
quân đội quốc gia c̣n phải nhận đạn
dược và xăng nhớt từ quân đội Pháp
với sự cung cấp rất hạn chế. Tướng Collins
[của Mỹ]c̣n khuyến cáo thủ tướng
Diệm một cách gắt gao không được mở lại cuộc tấn công phe B́nh Xuyên.
Một phát ngôn của chính phủ tuyên bố ngày 7/4/55 rằng “sự can thiệp của
tướng Collins trói buộc tay chân của chúng tôi” "
. . . . .
"Ông Diệm t́m cách đem thêm vào Saigon
vài tiểu đoàn mà ông có thể tin cậy được, nhưng tướng Ely không chịu cấp
phương tiên chuyên chở. Quân đội Pháp rất hạn chế trong việc cấp nhiên
liệu như xăng nhớt cho các đơn vị của quân đội quốc gia.
Tại Saigon,
người Pháp t́m cách ngăn chận sự điều động các đơn vị của quân đội Việt
nữa. Họ để quân B́nh Xuyên tự do di chuyển và mở rộng phạm vi của B́nh
Xuyên tại Saigon – Chợ Lớn, và chiếm giữ thêm các điểm chiến lược trong
thành phố. Ngày 19/4, một phát ngôn của B́nh Xuyên tuyên bố với một
phóng viên Pháp như sau: “Diệm đang trở nên mỗi ngày một suy yếu thêm.
Quân đội không theo ông và các tướng bỏ rơi ông.
Bảo Đại khuyến khích
chúng tôi cầm cự cho đến khi thanh toán được thủ tướng Diê.m. Người
Pháp đứng về phe chúng tôi và người Mỹ đang thay đổi thái độ. Nếu Diệm
gây chiến, y sẽ sụp đổ càng chóng hơn và tính mạng y sẽ bị đe dọa”
. . . . .
"B́nh Xuyên không tuân lệnh của chính phủ và quân hai bên bắt đầu xung
đột tại các nơi trong thành phố. Trưa 28/4, quân nhảy dù bắn vào một
ṭa nhà của B́nh Xuyên trên đai lộ Galliéni (Trần Hưng Đạo) rồi sau đấy,
4 tiểu đoàn dù và một đơn vị thiết giáp tấn công vào các vị trí B́nh
Xuyên, c̣n phe B́nh Xuyên nă súng cối vào dinh Độc Lâ.p.
"
. . . . . . .
"Ông Diệm cũng cho biết là
đă xảy ra nhiều vụ nổ súng trên các đường phố.
Khi lái xe đến dinh Độc
Lập, ông Lansdale và trung úy Redick đi với ông đă phải xuống xe để núp
khi súng nổ gần dinh Gia Long. Theo ông Diệm, B́nh Xuyên đă gây hấn, họ
đă có súng cối 81 ly và đặt nhắm vào dinh Độc Lập.
Sau đấy, ông Lansdale lái xe
về nhà ở đường Duy Tân. Vừa vào sân nhà, ông nghe tiếng nổ lớn về phía
dinh Độc Lập. Cuộc tấn công của phe B́nh Xuyên bắt đầu th́ phải. Khi
ông vào nhà, điện thoại đang reo. Thủ tướng Diệm gọi ông, giọng b́nh
thản."
. . . . . . . .
Tướng Ely
(Cao ủy Pháp) giả vờ
điếc trước sự tấn
công của B́nh Xuyên
"Tướng
Ely bảo không nghe tiếng nổ ǵ cả từ nhà ông ấy. Nhà tướng Ely ở gần
dinh Độc Lập hơn nhà ông Lansdale độ nửa đường và ông Lansdale nghe có
tiếng nổ. Ông Diệm có vẻ ngạc nhiên bảo rằng tướng Ely không nghe ǵ
hết về tiếng trái phá nổ tại dinh Độc Lập, rồi tiếng động… rồi điện
thoại ngưng nói, giọng ông Diệm trở lại trên đường dây điện thoại, hơi
run. Ông hỏi tướng Ely có nghe không ? Một trái phá dă nổ vào tường
của pḥng ngủ, nơi ông đang nói điện thoại, ông muốn tướng Ely hiểu rằng
ông đă không phá vỡ cuộc ngưng chiến, nhưng B́nh Xuyên đă làm việc này
và ông đă ra lệnh quân đội đánh trả ngay lập tức. Tướng Ely bắt đầu
muốn nói ǵ nhưng ông Diệm chận lời, bảo rằng đă cho tướng Ely biết hết
tất cả các sự kiện rồi, và ông hành đô.ng. Ông Diệm cúp điện thoại.
"
. . . . . .
"Chiến sự đă bùng nổ trong
thành phố. Các tiểu đoàn bộ binh và một bộ phận thiết giáp đánh vào các
vị trí của B́nh Xuyên. Nhà báo John Mecklin, phóng viên của tạp chí
Time & Life và nhiếp ảnh viên Howard Sochurek đă chứng kiến trận đánh
đẹp mắt tại sở cảnh sát trên đường Trần Hưng Đạo, sau đổi tên là Đồng
Khánh. Một đại đội bị một tiểu đoàn B́nh Xuyên bao vậy và tấn công với
súng máy. Nhưng khi quân B́nh Xuyên tiến sát gần, đại đội này phản công,
làm cho tiểu đoàn B́nh Xuyên chạy tán loạn vứt bỏ mũ bê rê màu lục của
họ đầy đường. "
. . . . . .
"Chiều 29/4 Lansdale và trung
úy Redick đến dinh Độc Lâ.p. Toàn cả dinh giống như băi chiến trường.
Khu vườn rộng bao quanh dinh có nhiều lỗ do trái phá nổ đào ra, vỏ đạn
rải rác nhiều nơi và nhiều bức tường trong dinh bị vỡ v́ bị trúng các
mảnh trái phá. Các cửa sổ đều đóng kín. Ông Diệm tiếp 2 người Mỹ trong một pḥng nhỏ, gần pḥng ngủ
của ông. Trong pḥng chỉ có một bàn nhỏ đầy
giấy tờ, một ghế cho ông
Diệm và 2 ghế nhỏ được mang đến cho 2 người khách Mỹ ngồi."
Cái đau đớn nhất cho
danh dự của nước
Pháp là quân đội
Pháp đă dùng xe Hồng
Thập Tự chở đầy khí
giới để tiếp tế cho
B́nh Xuyên.
|
Tất cả những hành
động của Cao ủy Pháp là tướng Ely và quân đội Pháp đều
xảy ra sau các tuyên bố và các hiệp ước mà chính phủ
Pháp đă kư kết ! |
Thế mà ngay
đến tận hôm
nay, 2009
Việc ông Lê
Xuân Nhuận cố lờ đi
|
- những hành vi phạm pháp của thực dân Pháp
cấu kết với bọn B́nh Xuyên (trong chủ đích của Pháp cố
nán lại để ăn cướp và bóc lột thuộc địa VN),
- những cảnh bi
đát của Thủ tướng Diệm đă anh dũng chiến đấu quyết liệt
với lũ địch hùng mạnh và có đầy đủ ưu thế cả về vũ khí
lẫn truyền thông. |
điều nầy khiến chúng ta
phải nh́n thấu tâm can Lê Xuân Nhuận để thấy rơ y là gia nô mật thám
của thực dân Pháp, chứ không thể nào chối căi được: cái trắng trợn
bất nhân bất nghĩa của đương sự đă khiến cho y bênh vực thực dân
Pháp khi y nêu ra những tuyên ngôn, ḥa ước vô cùng
tốt đẹp . . . (mà trên thực tế là hữu danh vô thực,
không bao giờ được Pháp tôn trọng),
cho nên do đó người ta thấy rằng LXN tự phỉ nhổ vào mặt.
Thật đáng tiếc,
thật thảm thương.
Thâm ư của Lê Xuân
Nhuận vô cùng ác ôn:
Ngoài việc
tâng bốc nước Pháp "tự ư" muốn cho Việt Nam độc lập, th́ ông Lê Xuân
Nhuận cũng biện minh luôn là ông Ngô Đ́nh Diệm không có công đuổi
Pháp, do đó việc sát hại ông Diệm do Hoa Kỳ chủ xứơng
năm 1963 không nên coi
trọng, đó chính là cái gian ư thứ hai của tên c̣
bót cảnh binh mật thám Lê
Xuân Nhuận.
việc đuổi quân đội Pháp ra khỏi VN
Từ trước
đến nay người ta có nghe đến những hành vi của cảnh binh mật thám,
nhưng chưa ai có bằng cớ. Th́ nay cả 30 tài liệu
và các sách phịa sử của ông Lê Xuân
Nhuận cho chúng ta đầy đủ chứng tich:
- xu nịnh
thực dân: nêu cao nghĩa cử của thực dân Pháp cho VN độc lập qua các
tuyên ngôn và hiệp ước.
- lờ đi cái
công lao của nạn nhân Ngô Đ́nh Diệm (bị bọn du côn giết chết) đuổi
quân đội thực dân Pháp ra khỏi VN.
- chứng
minh sự mưu hại (như vụ giết TT Diệm) là hành động đương nhiên giữa
hai nước, để biện minh cho lũ sát nhân du côn Việt
gian và Mỹ 1963.
việc lật đổ TT Diệm
những dữ
kiện do ông LXN nêu ra để mạ lỵ chế độ Ngô Đ́nh Diệm không thể nào
khả tín, nhất là ngay những năm sau 1963 không hề nghe ai nói đến
những sự bắt bớ như ông ta phịa ra trong
Chứng cớ Lê Xuân Nhuận mạ lỵ Chế độ Cộng Ḥa
như vậy
các sách và các tài liệu do LXN viết ra
là chứng tích quí hóa vô cùng về hành vi vô liêm sĩ của một nhân
viên cảnh binh mật thám được đào tạo dưới thời thực dân Pháp.
Ngoài ra
trong tài liệu:
ông Lê Xuân
Nhuận đă bày tỏ cái nhẫn tâm tột cùng của một tên sát thủ, khi ông
ta viết:
Nước này can-thiệp vào việc nội-bộ của nước
khác, thậm chí tổ-chức đảo-chính lật đổ
hay sát hại nhân-vật cầm quyền, là một
việc đă từng xảy ra từ lâu.
Ngay chính
Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm
của Việt-Nam Cộng-Hoà cũng
đă từng âm-mưu tạo chính-biến nhằm lật đổ Quốc-Vương Sihanouk của nước láng-giềng Campuchia cơ mà.
Trích từ Tài
liệu "Các
tướng bị Mỹ thuê..."
Hoa Kỳ chưa
hề tuyên chiến với VNCH, lợi dụng sự tôn trọng qui chế ngoại giao,
Hoa Kỳ cho tên phản tặc Thích Trí Quang trốn ở trong các cơ sở thuộc
đặc quyền của ḿnh, như vậy Hoa Kỳ là tên tội phạm gian ác và du côn.
Nếu Nga Sô
chủ mưu giết TT Diệm lúc đó th́ tôi không có ǵ phải luận bàn, đàng
nầy ông Lê Xuân Nhuận lại đồng lơa với cái lối cư xử du côn đốn mạt
phản thùng của Hoa Kỳ vô luân vô giáo dục vô nhân đạo.
Ông LXN
viết:
Riêng về cái
chết của cố Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm, trong Chương "Người Bạn Đồng-Minh
Ferguson" của cuốn hồi-kư "Về
Vùng Chiến-Tuyến", Lê Xuân Nhuận đă có viết:
"Tôi kính-trọng (Tổng-Thống) Diệm, tôi không tán-đồng việc giết
Diệm, tôi phản-đối cách giết Diệm; nhưng tôi thông-cảm t́nh-cảnh của
những kẻ đă cỡi lên đầu hổ rồi. Giết hổ hay hổ giết ḿnh. Có thể xem
như “tự-vệ” mà thôi."
Đây là bằng
cớ ác tâm của LXN, v́ TT Diệm đă đầu hàng, không có một tất sắt
trong tay, bị trói lại để chúng tra tấn khảo của (cả 2 thi thể đều
có vết bầm). Cho nên cái lối ngụy biện để bênh vực cho lũ sát nhân
của LXN cho thấy cái dă tâm của một tên cựu mật thám h́nh cảnh c̣
bót của thực dân dă man.
Hơn nữa
Tất cả hành vi của Lê Xuân
Nhuận trong nhiều sách tài liệu của y, chứng tỏ y tự đặt ống cao su
vào hậu môn, phùng mang trợn mắt thổi cho căng phồng to lên bằng con
ḅ. Nhưng khả năng của y có hạn, chỉ có cái đầu của y to bằng cái
đầu ḅ mà thôi.
Thời thực dân
Pháp, những người có nghĩa khí đều lo giành lại độc lập, c̣n Việt
gian th́ lo giúp thực dân di bắt các nhà ái quốc chống Pháp
Thư Đề
Thám
Trân trọng,
Bùi Như Hùng
2010-01-10
nhuhungbui@yahoo.ca |