|
Tapes
mới của Kennedy
Lữ Giang
Mặc dầu Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă bị lật đổ
và hạ sát một cách tàn nhẫn cách đây 46 năm, thỉnh thoảng Bộ
Ngoại Giao, Cơ quan CIA, các văn khố và thư viện Hoa Kỳ lại
cho công bố thêm một vài tài liệu liên quan đến vụ này. Chắc
chắn c̣n một số văn kiện quan trọng khác liên quan đến nội
vụ vẫn chưa được giải mă v́ có phương hại đến chính sách
ngoại giao của Hoa Kỳ, nhưng với những tài liệu đă được công
bố, chúng ta có thể biết được biến cố đă thật sự xẩy ra như
thế nào, không c̣n có thể nói ṃ, viết ṃ hay bóp méo sự
thật như từ năm 1990 trở về trước.
KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆN
MỚI LẠ
Ngày 3.11.2009, hầu hết các báo tại Hoa Kỳ đă
đăng một bài dưới đầu đề “Những cuốn băng cho thấy
Kennedy chống lại cuộc đảo chánh ở Sài G̣n (năm 1963)”
(Kennedy was conflicted over Saigon coup) của kư giả Barry
Schweid thuộc hăng thông tấn AP, nói về việc thư viện JFK
Fresidental Libraby ở Boston vừa mới công bố các cuốn băng
cho thấy cách đây 46 năm các tướng lănh Việt Nam tin tưởng
được sự ủng hộ của Đồng Minh Hoa Kỳ đă lật đổ chính quyền
Ngô Đ́nh Diệm tại Sài G̣n, nhưng Tổng Thống Kennedy chống
lại việc Bộ Ngoại Giao bật đèn xanh cho các tướng làm đảo
chánh. Tổng Thống nói: “Tôi không thấy có bất cứ lư do
nào để tiến tới, trừ khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta có cơ
hội tốt để thành công.” Theo Kennedy, chúng ta muốn có
những phán đoán tốt hơn, và ông không nghĩ rằng chúng ta
phải làm điều đó. Ông Maura Porter, người quản thủ thư viện
cho biết các cuộc hạ sát không hề được bàn căi tại các cuộc
họp ở Toà Bạch Ốc.
Sáng ngày 3.11.2009 đài truyền h́nh MSNBC đă
cho phát lại đoạn video phỏng vấn Tổng Thống Kennedy trong
chương tŕnh Huntley-Brinkley Report (NBC) ngày 9.9.1963 và
audio trích lại một phần những phát biểu trong các buổi họp
nói trên.
Năm 2003, các lời phát biểu của các Tổng
Thống Mỹ trong thời gian chấp chánh đă được ghi lén và in
lại trong 9 CD dưới cái tên “The White House Tapes
Eavesdroping on the President”, trong đó có những lời
phát biểu của Tổng Thống Kennedy và các cố vấn liên quan đến
cuộc đảo chánh năm 1963. Từ đó đến nay, một số băng khác
cũng đă được công bố thêm. Những đoạn băng mới được công bố
nói trên chỉ là phần bổ túc mà thôi.
Thật ra, tài liệu về sự bất đồng của Tổng
Thống Kennedy trong việc tổ chức đảo chánh lật đổ ông Diệm
đă được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố gần đầy đủ trong bộ
“Foreing Relations of the Unitied States” (FRUS), Tập
IV, 1961 – 1963 (từ tháng 8 đến tháng 12 năm 1963), xuất bản
năm 1991.
Không đọc các tài liệu in trong các bộ
FRUS từ 1954 đến 1963 đă được Bộ Ngoại Giao Hoa ấn hành,
không thể biết được chính phủ Hoa Kỳ đă thúc đẩy và giúp đỡ
chính phủ Ngô Đ́nh Diệm h́nh thành ở miền Nam một chế độ
độc đảng gióng “mô thức Trung Hoa Quốc Dân Đảng”
của Tưởng Giới Thạch để chống cộng, và cuộc tranh luận chung
quanh “mô thức” này. Nhưng sau đó, khi quyết định đưa quân
vào miền Nam, các viên chức Hoa Kỳ đă phê phán và đập phá
“mô thức” do chính họ đ̣i hỏi phải thiết lập một cách không
thương tiếc.
Phải đọc bản phúc tŕnh điều tra của phái
đoàn Liên Hiệp Quốc mới biết được biến cố Phật Giáo đă xẩy
ra tại miền Nam năm 1963 như thế nào. Đây là một bản phúc
tŕnh đă nói lên những sự thật khiến Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ lo
sợ, phải vận động và làm áp lực để bản phúc tŕnh đó đừng
được đưa ra trước Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc!
Phải đọc từng trang biên bản các phiên họp,
các báo cáo, các chỉ thị của Ṭa Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao,
chúng ta mới thấy được sự phức tạp trong chính sách của Hoa
Kỳ về việc điều hành cuộc chiến Việt Nam. Ngồi viết ṃ hay
dựa theo quan điểm của một số tác giả, không thể viết đúng
được.
Cũng đừng tin vào hai cuốn được giới thiệu là
tài liệu mật của CIA mới được giải mă, đó là cuốn “CIA
and the House of Ngo” và cuốn “CIA and the
Generals” do Thomas L. Abern Jr. biên soạn và được
Nguyễn Kỳ Phong giới thiệu và tóm lược, v́ Thomas L. Abern
Jr. đă viết hai tập đó với ư đồ “lái sử”, nên không phản ảnh
đúng sự thật. Phải đọc từng bản văn chính thức đă được giải
mă để t́m hiểu những chuyện ǵ đă thật sự xẩy ra.
Trong phần dưới đây chúng tôi sẽ tŕnh bày
những nét chính về sự bất đồng của Tổng Thống Kennedy trong
việc tổ chức lật đổ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm và âm mưu của
các nhóm đứng đàng sau.
BẤT ĐỒNG VỀ ĐẢO CHÁNH
Ông McNamara cho biết quyết định của Tổng
Thống Kennedy là Hoa Kỳ “không đưa ra bất cứ khởi
xướng nào nhắm tích cực khuyến khích một sự thay đổi trong
chính phủ” (VNCH) đă gây tranh luận mấy tuần liền.
Trong một điện văn gởi cho Tướng Maxell
Taylor ngày 25.10.1963, ông Lodge nói rằng âm mưu của các
tướng Nam Việt Nam nay đă đi quá xa và “chúng ta không
nên phá ngang cuộc đảo chánh.” (we should not thwart a
coup). Lập luận của ông ta “dường như dám đánh cá chính phủ
mới sẽ không vụng về (bungle) và sai lầm (stumble) như chính
phủ hiện tại.” Thay mặt Tổng Thống, Tướng Taylor trả lời
rằng không phải chúng ta làm hỏng cuộc đảo chánh, mà chúng
ta phải xem xét kế hoạch của các tướng và loại ra những sơ
hở có thể đưa tới thất bại.
Tướng Harkins đă nổi giận khi đọc công diện
nói trên của ông Lodge. Ông cho rằng ông Lodge đă không cho
ông biết về kế hoạch đảo chánh. Tướng Harkins đề nghị
“chúng ta không nên đổi ngựa một cách
quá vội vàng, mà chúng ta phải tiếp tục t́m cách thuyết phục
con ngựa đó đổi hướng và phương pháp hành động.”
Ông Lodge cho rằng như vậy là Hoa Kỳ đang phá
hỏng kế hoạch đảo chánh. Ông viết:
“Đừng nghĩ rằng chúng ta có quyền ngăn trở hay tŕ hoản cuộc
đảo chánh.”
(Do not thing we have the power to delay or
discourage a coup.)
(Robert S. McNamara, “In Retrospect, Tragedy
and Lesson of Vietnam”, Vintage Books, New York, 1995, tr.
81 – 82).
Tổng Thống nói xem ra lực lượng quân sự ủng
hộ và chống ông Diệm bằng nhau. Nếu thế, bất cứ âm mưu bày
ra một cuộc đảo chánh nào đều vớ vẩn. Nếu Lodge đồng ư quan
điểm đó, chúng ta sẽ chỉ thị ông ta
ngăn cản cuộc đảo chánh.
(FRUS 1961 – 1963. Volume IV, tr. 468 – 471.
Document 234).
Lúc 6 giờ 40 ngày 29.10.1963, Đại Sứ Lodge đă
gởi về Bộ Ngoại Giao ở Washington một công điện nói rằng xem
ra âm mưu đảo chánh của các Tướng Lănh đă đến nơi
(imminent), và dù cuộc đảo chánh này thành công hay thất bại,
Chính Phủ Hoa Kỳ phải chuẩn bị để chấp nhận sự kiện là chúng
ta sẽ bị đổ tội (blamed), mặc dầu không chứng minh được. Và
cuối cùng, “không một hành động
tích cực nào của Chính Phủ Hoa Kỳ có thể ngăn chận âm mưu
đảo chánh trừ phi báo tin cho Diệm và Nhu với tất cả sự nhục
nhả mà một hành động như thế có thể gây ra.”
(FRUS 1961 – 1963. Volume IV, tr. 454 – 455.
Document 226).
Trong công điện gởi cho Ṭa Đại Sứ Việt Nam
tại Sài G̣n lúc 5 giờ 49 phút chiều 30.10.1963, ông Bundy,
Phụ Tá Đặc Biệt của Tổng Thống Về An Ninh Quốc Gia, đă nói
thẳng với Đại Sứ Lodge: “Chúng tôi không chấp nhận như
là một chính sách của Hoa Kỳ rằng chúng ta không có quyền
tŕ hoản hay ngăn cản cuộc đảo chánh.” Ông phải
khuyến khích những người đảo chánh ngưng hay hoản lại bất cứ
hoạt động nào mà theo sự phán đoán tốt nhất của của ông, rơ
ràng là không đem lại viễn tượng thành công cao.
(FRUS, 1961 – 1963, Volume IV, tr. 500 - 501.
Document 249).
Sau đó, lúc 6 giờ 30 chiều 30.10.1963 ông
Lodge lại gởi một công điện khác cho Bộ Ngoại Giao nói rằng
chúng ta phải đánh giá chính xác về cơ hội thành công cuộc
cuộc đảo chánh, “nhưng đừng nghỉ
rằng chúng ta có quyền tŕ hoản hay ngăn cản cuộc đảo chánh.”
Qua các cuộc tranh luận, chúng ta thấy Tổng
Thống Kennedy, Tướng Taylor, Bộ Trưởng Tư Pháp Robert
Kennedy, Bộ Trưởng Quốc Pḥng McNamara, Tướng Harkins, hai
viên chức cao cấp CIA là McCone và Colby, v.v. đă tỏ vẻ
không muốn tổ chức đảo chánh. Chỉ có Harriman và Cabot Lodge
là cương quyết hành động.
NHÓM CHỦ TRƯƠNG ĐẢO CHÁNH
1.- Lư do quyết định đảo chánh
Ông Frederick Nolting, cựu Đại Sứ Hoa Kỳ tại
Việt Nam Cộng Ḥa đă ghi rơ trong cuốn “From Trust to
Tragedy” như sau:
“Âm mưu “trung lập hóa” Lào của ông ta
(Harriman) là một sự thất bại thê thảm, và sự thù nghịch
ngày càng gia tăng của ông với Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm và
gia đ́nh của ông ta, trở thành một yếu tố chủ yếu trong việc
lật đổ ông Diệm. 1963.”
(Frederick Nolting, From Trust to Tragedy,
sách đă dẫn, tr. Xiv).
2.- Làm cho t́nh h́nh xấu đi
Để có thể tổ chức đảo chánh, nhóm Harriman đă
cố t́nh làm cho t́nh h́nh tại miền Nam ngày càng xấu đi. Sau
vụ giao cho Trần Quang Thuận tổ chức hỏa thiêu Hoà Thượng
Quảng Đức vào ngày 11.6.1963, theo báo cáo của Tướng Trần
Văn Đôn cho CIA, chiều 18.8.1963 Tướng Khiêm, một nhân viên
CIA, đă triệu tập các tướng tại Bộ Tổng Tham Mưu, trong đó
có cả những tướng đang bất b́nh với ông Diệm như Dương Văn
Minh, Lê Văn Kim, Mai Hữu Xuân và Nguyễn Ngọc Lễ, và quyết
định đến xúi ông Nhu và ông Diệm phải “ban hành các
biện pháp mạnh để ổn định t́nh h́nh”. Họ báo cáo
rằng “tinh thần của quân đội đang xấu hơn (detoriorating)
và trong thực tế họ sợ rằng một đồn quân sự ở trong t́nh
trạng gần như đào ngũ (near state of desertation)”. Ông
Diệm đă trúng kế của CIA. Ngày chiều 20.8.1963 ông ban hành
Sắc Lệnh số 84/TTP “tuyên bố t́nh trạng giới nghiêm trên toàn lănh thổ Việt Nam...” và cho phép lục xét
các chùa để bắt các phần tử gây rối.
(FRUS, 1961 – 1963, Volume III, tr. 616.
Document 275).
3.- Ra lệnh đảo chánh
Trong cuốn hồi kư “Swords and Plowshares",
Đại Tướng Maxwell D. Taylor, Chủ Tịch Ban Tham Mưu Liên Quân
thời Tổng Thống Kennedy, cho biết khi t́nh h́nh lộn xộn xẩy
ra tại Sài G̣n, một nhóm hoạt động chống Diệm (a small group
of anti-Diem activists) đă nắm lấy cơ hội, xử dụng “mánh
mung lẫn tránh” (end run) để vượt qua bằng cách soạn thảo
một cách vội vàng một công điện tối quan trọng đối với Sài
G̣n không cần có sự đồng ư thông thường của Bộ.
Trong cuốn hồi kư “In Retrospect, Tragedy
and Lesson of Vietnam”, ông Robert S. McNamara đă tŕnh
bày khá rơ ràng về quyết định lật đổ chính phủ Ngô Đ́nh Diệm.
Ông viết:
“Khi báo cáo về t́nh
trạng xáo trộn tới tấp gởi về Hoa Thịnh Đốn vào ngày 24
tháng 8, các nhân viên có nhiệm vụ ứng trực nhận thấy rằng
cơ hội để có hành động chống lại ông Diệm đă đến. Trong đêm
đó Hoa Kỳ đă đề ra một kế hoạch đảo chánh, một hành động
trong số những hành động quan trọng nhất của hai trào Tổng
Thống Kennedy và Johnson.
“Người khởi xướng hành động này là Roger
Hilsman Jr., nhân vật kế nhiệm Averell Harriman, giữ chức
Phụ Tá Ngoại Trưởng đặc trách Viễn Đông Vụ.
“Sau khi Roger
Hilsman hoàn thành bức công điện, trong ngày 24 tháng 8,
Averell Harriman, người vừa được trở thành Thứ Trưởng Ngoại
Giao Đặc Trách Về Chính Trị Vụ, chấp thuận ngay. Bức công
điện của những người chủ trương được quyết định gởi cho Sài
G̣n ngay trong ngày hôm đó...”
4.- Xử dụng cơ quan mật vụ đặc biệt
Lúc đó, Giám Đốc CIA tại Washington và Trưởng
Trạm CIA ở Sài G̣n đều chống đảo chánh, nên nhóm Harriman
phải xử dụng một hệ thống t́nh báo đặc biết để tổ chức đảo
chánh.
Khi Harriman được Tổng Thống cử làm Thứ
Trưởng Ngoại Giao về Chính Trị Sự Vụ, ông kiêm luôn Chủ Tịch
Đoàn Công Tác Đặc Biệt về Chống Nổi Dậy vừa có chân trong
Ủy Ban 40 (phối hợp về t́nh báo) trong đó có “Đoàn
Công Tác Đặc Biệt” (Special Group).
Tổ chức này gióng như “một chính phủ bí
mật trong một chính phủ” (a secret government within a
government). Thông thường, Đoàn triển khai chủ trương
của Tổng Thống, nhưng khi có sự xung đột về quan điểm, mạnh
ai nấy làm. Như vậy ông đă nắm trọn trong tay các cơ quan
t́nh báo Mỹ nên quyền lực rất lớn.
Kế hoạch đảo chánh được hoạch định rất công
phu và tỉ mỉ. Trước hết là tách những người thân tín như
Trần Kim Tuyến (Giám đốc sở mật vụ), Nguyễn Đ́nh Thuần (Bộ
trưởng Phủ Tổng Thống), Đỗ Mậu (Giám Đốc An Ninh Quân Đội)...
ra khỏi ông Diệm và ông Nhu bằng cách tạo ra những biến cố
giả tạo để gây sự nghi ngờ. Kế đến là xử dụng ngay lực lượng
được ông Nhu tin cẩn nhất đó là Sư Đoàn 5 đo Đại Tá Nguyễn
Văn Thiệu chỉ huy với nhiệm vụ bảo vệ thủ đô để làm lực
lượng chính của cuộc đảo chánh. Người chỉ huy cuộc đảo chánh
cũng là người được ông Diệm tin tưởng nhất, đó là Tướng Trần
Thiện Khiêm, Tham Mưu Trưởng Liên Quân. Ông Điệm và ông Nhu
không bao giờ nghĩ rằng Tướng Khiêm và Đại Tá Thiệu đă đi
theo CIA!
LỆNH GIẾT ÔNG DIỆM VÀ ÔNG NHU
Chúng tôi xin nhắc lại, trong một cuốn băng
dài 30 tiếng đồng hồ do thư viện Johson Library ở Austin,
Texas, công bố ngày 28.2.2003, cho biết vào ngày 1.2.1966,
Tổng Thống Lyndon B. Johnson đă nói chuyện bằng điện thoại
với Thượng Nghị Sĩ Eugene McCathy như sau:
Johnson: ...
Nhưng ngài nhớ, lúc đầu họ nói với
tôi về ông Diệm.
MacCarthy:
Có chứ.
Johnson:
(Rằng) ông ta tham nhũng và ông ta
phải bị giết. V́ thế, chúng ta đă giết ông ta. Tất cả chúng
ta đă họp lại với nhau VÀ XỬ DỤNG MỘT BỌN ÁC ÔN CÔN ĐỒ ĐÁNG
NGUYỀN RỦA để hạ sát ông ta. Bây giờ, chúng ta thật sự không
có sự ổn định chính trị [ở Miền Nam Việt Nam] từ lúc đó.
Ít phút sau, trong một cuộc nói chuyện với
Tướng Maxwell D. Taylor đang là Đại Sứ Hoa Kỳ ở Nam Việt
Nam, Tổng Thống Johnson lại nhắc lại điều đó:
Johnson:
Họ khởi đầu và nói: “Chúng ta phải
giết Diệm, bởi v́ ông ta không tốt. Chúng ta hăy, chúng ta
hăy lật đổ ông ta. Và chúng ta đă làm.”
Taylor:
Phải, sự việc đă khởi đầu tất cả
như thế. Đúng là sự việc đă khởi đầu như thế.
Johnson:
Và lúc đó tôi đă van nài họ, “Xin
vui ḷng đừng làm điều đó”. Nhưng sự việc vẫn được khởi sự.
Và họ đă lật đổ ông ta.”
Ông Maura Porter, người quản thủ thư viện cho
biết các cuộc hạ sát không hề được bàn căi tại các cuộc họp
ở Toà Bạch Ốc. Vậy quyết định giết ông Diệm mà Tổng Thống
Johnson nhắc lại ở trên đă được bàn tại đâu và ai là người
đă ra lệnh giết ông Diệm và ông Nhu? Phải chăng bàn ở Bộ
Ngoại Giao? Hiện nay vẫn c̣n nhiều tài liệu chưa được tiết
lộ và có thể sẽ vĩnh viễn không được tiết lộ, nên rất khó
biết được.
Trong cuốn “The Secret History of the
CIA”, Joseph J. Trento cho biết Tổng Thống Kennedy đă ra
lệnh cho ông William R. Corson, một nhân viên CIA cao
cấp tại Sài G̣n năm 1963 điều tra xem việc ǵ đă xẩy ra và
ai có trách nhiệm. Trả lời của ông Corson như sau:
“Mọi chỉ thị từ Averell Harriman... Các lệnh
đưa đến cái chết của ông Diệm và bào đệ của ông ta phát xuất
từ Harriman và được phụ tá quân sự của Henry Cabot Lodge
thực hiện.”
(On instructions from Averell Harriman... The
order that ended in the deaths of Diem and his brother
originated with Harriman and were carried out by Henry Cabot
Lodge’s own military assistant.)
Phụ tá quân sự của Đại Sứ Henry Cabot Lodge
được ông Corson nói ở đây không ai khác hơn là Trung Tá
Lucien Conein.
Theo ông Corson, năm 1963, Harriman đă
điều hành Việt Nam không cần hỏi ư kiến của Tổng Thống hay
Tổng Trưởng Tư Pháp.
Tổng Thống Kennedy bắt đầu nghi ngờ rằng
không một ai trong toán an ninh quốc gia là trung thành. Ông
Carson tiết lộ:
“Kenny O’Donnell (người được Tổng Thống
Kennedy chỉ định làm thư kư) tin rằng McGeorge Bundy, cố vấn
an ninh quốc gia, nhận lệnh từ Averell Harriman chứ không
phải từ Tổng Thống. Kenndy đặc biệt lo lắng về việc Michael
Forrestal, một người trẻ trong nhân viên Toà Bạch Ốc phụ
trách về liên lạc giữa Việt Nam và Harriman.”
Trưởng Trạm CIA tại Saigon là “Jocko”
Richardson được thay thế bằng một toán không tên
(no-name team). Nhân vật chính là một sĩ quan của Đội Hành
Quân Đặc Biệt (Special Operations Army), đó là John
Michael Dunn, nhận mệnh lệnh không phải từ hệ cấp CIA
thông thường mà từ Harriman và Forrestal.
Theo Carson, “John Michael Dunn được biết
như là người tiếp xúc với những người âm mưu đảo chánh”,
mặc dù vai tṛ của Dunn không bao giờ được công khai hoá
trước công luận. Carson tin rằng Richardson bị cất chức để
Dunn, một người được Đại Sứ Cabot Lodge chỉ định cho “các
công tác đặc biệt” (special operations) có thể hành động
không bị trở ngại.
(Joseph J. Trento, “The Secret History of the
CIA”, Carroll & Graf, New York, 2005, tr. 334 – 335).
PHẢN ỨNG CỦA KENNEDY
Trong cuốn hồi kư mang tên “In Retrospect,
the Tragedy and Lessons of Vietnam”, ông McNamara cho
biết những ǵ đă xẩy ra tại Ṭa Bạch Ốc sau khi nghe tin
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă bị giết:
“Khi Tổng Thống
Kennedy nhận được tin này, mặt ông tái xanh. Tôi chưa bao
giờ thấy ông xúc động mạnh đến như thế...
“Arthur Schlesiger Jr. ghi nhận rằng Tổng
Thống “buồn thảm và bối rối”, tinh thần xem ra suy sụp chưa
từng thấy từ sau vụ thất bại ở Vịnh Con Heo.
“Đọc xong bản tin, Tổng Thống nghĩ đến ảnh
hưởng cái chết của hai người có tác dụng xấu ngay trong nước
và ở hải ngoại...
Hôm 4.11.1963, hai ngày sau khi ông Diệm bị
ám sát, Tổng Thống Kennedy nói:
“Theo sự xét đoán của tôi, bức điện đó (ra
lệnh đảo chánh) đă được soạn thảo tồi tệ. Bức điện đó phải
không bao giờ được gởi vào hôm thứ bảy. Tôi phải không bao
giờ biểu đồng t́nh nếu không được bàn luận bàn tṛn.”
Tổng Thống Kennedy nói ông đă gởi một công
điện khác để đ́nh hoản lại nhưng kế hoạt đảo chánh đă được
tiến hành rồi. Tuy nhiên, chúng tôi chưa t́m thấy công điện
này.
Phần băng ghi lại lời của Tổng Thống Kennedy
ba tuần lễ trước khi ông bị ám sát tại Texas có đoạn như sau:
“Tôi bị chấn động v́ cái chết của Ngô Đ́nh
Diệm. Ông ta là một nhân vật khác thường. Trong khi ông ta
bắt đầu gia tăng sự khó khăn trong vài tháng cuối cùng, ông
ta đă có thể duy tŕ được đất nước về một mối trong 10 tháng
cuối cùng.”
Ngày 9.11.2009
Lữ Giang
|