|
THƯ ĐỀ THÁM
(Hồi âm Nghĩa Phụ
Hoàng Cao Khải)
Đọc mấy lời trong thư Cha nhủ
Ḍng lệ con hoen ố mảnh nhung y
Nhớ ngày nào mang chí lớn ra đi
Trong tâm khảm con ghi nhiều kiêu
hănh
Ḱa lưỡi kiếm máu quân thù c̣n dính
Mà Anh hùng tim lạnh bởi hư vinh
Trong phong ba vùng vẫy bóng nghê
ḱnh
Ham mồi béo nạp ḿnh cho ngư phủ
Nơi rừng thẳm tung hoành con mănh hổ
Mê mồi ngon ủ rũ chốn chuồng con
Bả vinh hoa làm chết cả tâm hồn
Nhưng nào chuyển được ḷng son dạ
sắt
Núi Hồng Lĩnh c̣n vương nhiều u uất
Sông Nhị Hà c̣n chứa chất nỗi căm
hờn
Th́ đời con là của cả giang sơn
Dù thịt nát xương tan nào dám kể
Có những lúc Cha vui vầy ích kỷ
Là khi con rầu rĩ
khóc non sông
Đêm Đông trường Cha
nệm gấm chăn bông
Nơi rừng thẳm con
nằm chông nếm mật
Cha hít thở mùi
hương trầm bát ngát
Pha những mùi máu
thịt của lê dân
Th́ mũi con nghẹt
thở, cổ khô khan
Tai vẳng tiếng hồn oan trong thảm
cảnh
Cha trên ngực đầy mề đay kim khánh
Con bên sườn lấp lánh kiếm tầm cừu
Cha say mê bên thiếu nữ yêu kiều
Con tận tụy với t́nh yêu Tổ Quốc
Hai hướng tiến Cha, con là trái
ngược
Cha tiến một đường, con tiến một
đường
Thôi từ nay hai chữ cương thường
Con mở rộng để dâng thờ đất nước
Buổi đoàn viên thôi Cha đừng hẹn ước
Ngày tao phùng chỉ là đại bác với
thần công
Bức thư này là bức thư cuối cùng
Mà Cha chỉ là cha trong dĩ văng
Thôi dừng bút cho thâm t́nh gián
đoạn
Mặc cho đời kết án kẻ gian phi
Thanh gươm thần con tuốt sẵn chờ khi...
|