TinParis. Chúng tôi
cho đăng bài nầy để
rộng đường dư luận.
DƯ ÂM MỘT
CUỘC PHỎNG VẤN
Luật sư Lâm Lễ Trinh đă
nói ǵ về “Nguyên Soái”
Cao Văn Viên ? *Lê Hoài
Việt - Trích Báo GÓP
GIÓ số 154
LỜI
TOÀ SOẠN
:
Như chúng tôi đă
nhiều lần khẳng định
: Ông Ngô Đ́nh Diệm
vốn xuất thân từ một
gịng họ quan liêu,
phong kiến; bản chất
lại nhu nhược. Nhưng
dẫu sao ông vẫn là
con người tốt. Nếu
ông có được những vị
cố vấn tốt th́ ông
cũng sẽ làm được
nhiều việc tốt cho
quốc gia. Nhưng rất
tiếc rằng, những vị
cố vấn tốt ban đầu
đă giúp đưa ông lên
cầm quyền, sau đó
cũng đă lần lượt bỏ
rơi ông, hoặc bị
chính Ngô Đ́nh Nhu
ra lệnh cho Mật Vụ
sát hại. Ngô Đ́nh
Nhu - là một kẻ
nghiện ngập mắc bịnh
tâm thần, hoang
tưởng, mất lư trí
trở thành ngông
cuồng, độc ác, coi
mạng người như cỏ
rác...
Riêng việc Nhu ra
lịnh cho Không Quân
dội bom Chiến hạm
HQ-401 đang trên
đường chở hơn 200
chánh trị phạm trong
vụ 11-11-1960 ra Côn
Đảo... để giết họ,
và giết luôn cả thủy
thủ đoàn HQ-401 (nhưng
rất may Đại úy phi
công Huỳnh Ngọc
Đường đă bất tuân
lịnh, lái máy bay
qua Cam-bốt xin tị
nạn), đủ thấy cái dă
tâm ác độc tận cùng
của Ngô Đ́nh Nhu. Do
đó, nền Đệ I Cộng
Hoà trở thành “tội
đồ” của nhân dân
Miền Nam. Và dĩ
nhiên, trên cương vị
là “Tổng thống”, ông
Diệm phải hoàn toàn
chịu trách nhiệm
trước lịch sử.
Mặc
dù mọi người muốn
quên quá khứ. Thế
nhưng rất tiếc,
những phần tử Cần
Lao như Tú Gàn,
Nguyễn Đạt Thịnh (báo
Saigon Nhỏ) và ông
Lâm Lễ Trinh...
không để cho mọi
người quên ! GÓP GIÓ.
Trong thời gian qua,
LS Lâm Lễ Trinh đă
viết một loạt chuyện
xưa tích cũ về thời
Đệ nhất Cộng hoà
dưới quyền lănh đạo
của TT Ngô Đ́nh Diệm.
Ông vẫn được coi là
khuôn mặt thân cận
của chế độ cũ --đặc
biệt trong bài báo
gần nhất, LS Trinh
chủ tâm làm sống lại
một người : Đại
tướng Cao Văn Viên,
Tổng Tham Mưu trưởng
QLVNCH từ tháng
11-1967 đến
27-4-1975, gần một
thập niên, dẫn đến
việc Miền Nam rơi
vào tay cộng sản
Miền Bắc.
Vào đề, tác giả Lâm
Lễ Trinh (LLT) báo
tin Cao Văn Viên (CVV)
đang lâm trọng bịnh,
khó thoát bàn tay tử
thần ? Đời người rồi
ai cũng đi qua cái
cầu dương thế thê
thiết ấy để ngàn thu
vĩnh biệt thế gian.
Định luật của tạo
hoá không dành một
ngoại lệ cho bất cứ
ai.
Bây giờ, trong dư
luận nếu có nghe th́
chỉ mũi ḷng trước
cảnh sinh ly, tử
biệt sẽ lại đến với
một kiếp người.
Ngoài sự trầm lặng
đón nhận nguồn tin,
ít ai nỡ có thêm lời
ra tiếng vào kia
khác, dù cá nhân ấy
từng có một thời
vàng son ngay giữa
cuộc chiến đẫm máu
trên quê hương ngày
trước, và cũng từng
để lại ít nhiều
tiếng tăm trong xă
hội, trong quân đội
buổi xa xưa ?
Thật đáng tiếc,
tác giả LLT không
nghĩ như vậy.
Ông lại muốn mượn
dịp vinh danh tẩu
tướng Viên ! Nói
đúng hơn, ông cố
t́nh giải thích,
thanh minh bào chữa
cho CVV : Xét về đời
sống “ông” và “tui”
ở dưới thời Diệm-Nhu
và sau này, dưới
trướng Nguyễn Văn
Thiệu, nắm chức vụ
cao tuyệt đỉnh trong
quân đội cho đến giờ
phút cuối cùng
30-4-1975 cũng bỏ
Quân Đội chạy ra
ngoại quốc, th́
trong mọi t́nh huống,
ở mọi hoàn cảnh --tướng
Viên vẫn trong sạch
? Trong sáng như
gương ? Không để lại
một t́ vết chi hết
(sic). Tác giả LLT
nên hỏi ông Đại tá
Bầu, Mười Trân cậu
của CVV và có bà vợ
có biệt danh là Chị
Tư quần lănh th́
biết rơ hơn.
Vậy, tác giả
LLT đă có chủ ư khi
đặt bút. Ông Trinh
nh́n nhận giữa ông
và CVV đă có một mối
giao t́nh sâu đậm từ
46 năm qua ? Và ông
cũng đă mất rất
nhiều năm đi thuyết
phục CVV phải lên
tiếng đánh tan những
dư luận không đúng
từ phía quốc gia đă
gán ghép cho tướng
CVV, liên hệ đến
cuộc chiến ? Nhưng
CVV vẫn khăng khăng
im lặng --một im
lặng mà theo LLT cho
là “liêm sỉ” (sic).
Tướng Viên nhất định
từ chối phê b́nh
những biến cố tại
Miền Nam cùng những
bí mật trong hậu
trường ?
Nay th́ trong thời
gian tướng Viên đang
thập tử nhất sinh, ở
vào ngày Tết Bính
Tuất mới đây, LS
Trinh đă quyết liệt
“đánh thức” ông bạn
cố tri nói ra cho
bằng hết về những
uẩn khúc, những bí
mật động trời mà CVV
cứ măi giấu kín
trong đáy ḷng.
Nhưng phải xin hỏi
thật LS Trinh chỉ
“muốn biết” và CVV
th́ bị thúc ép quá,
nên phải nói ra
“thật thế chăng ?”
hay đây chỉ là một
sự đồng t́nh có tính
toán giữa 2 ông nhằm
tung ra trước dư
luận người đồng
chủng một phương
cách tự biện minh
cho ḿnh và che lấp
cho chế độ gia tộc
trị Ngô Đ́nh Diệm.
Nếu điều này là
đúng, đi thẳng vào
tim đen của LLT, và
nếu LLT và CVV c̣n
chút xíu danh dự th́
trong thiên hạ chỉ
mong rằng : Kể từ
nay cả hai người hăy
nên “tuyệt đối câm
mồm im lặng” ! Để
người đời nhất là
các tầng lớp cựu
quân nhân Miền Nam
khỏi phải buồn nôn;
mà có nói th́ nên
cho biết về vụ Ngô
Đ́nh Diệm và Ngô
Đ́nh Nhu đă giết
chết hơn 30 ngàn các
nhà chính trị đối
lập và sinh viên học
sinh tại Miền Nam !
Lâm Lễ Trinh là một
cây bút cừ khôi,
kinh nghiệm chính
trị, chính em đầy
ḿnh, luôn thận
trọng viết lách, rào
đón trước sau kỹ lắm.
Song lần này v́ quá
hăng say bênh vực,
biện hộ cho người
bạn chí thiết nên
ông đă để lộ nhiều
“sơ hở” khi đặt bút.
Do đó, LLT đă mở
đường cho những
người đọc nhận ra
ngay cung cách “dàn
cảnh” kẻ tung người
hứng trong bài viết
u mê của CVV mà ông
là tác giả !
Tác giả mệnh
danh bài viết là một
cuộc mạn đàm phỏng
vấn CVV không c̣n
nằm trong giường
bệnh đầy nguy hiểm
ŕnh rập, mà đang
thung dung, thanh
thản bên tách trà,
ly rượu, chén chú
chén anh mặn nồng
với tác giả !?
Đáng tiếc, ở trường
hợp hiện hữu, th́...
phỏng vấn hay mạn
đàm ? Lại chỉ buộc
giới đồng hương,
giới cựu quân nhân
khắp nơi chỉ phải
hiểu giản dị là, từ
những “câu hỏi” và
“trả lời” đều đă
được chuẩn bị, bố
trí, sắp xếp “lớp
lang” trước -cả ư đồ
của việc đă “định
sẵn”.
Vậy th́ khi người ta
có “ẩn ư” đem “dụng
ư đặt vào việc” th́
nhất định sự thật sẽ
biến chất, nhường
chỗ cho “giả tạo” kế
tiếp giả tạo xuất
hiện ngự trị.
Tác giả LLT “khá
giỏi”, cái giỏi hơn
người ở ông chính là
ở chỗ đă quyết định
tung ra một bản “dự
đoán sở tại” mại mật
cho tướng Cao Văn
Viên vào thời gian
này.
Song lại thấy có cái
“chưa mấy ngoan” ở
đây, tức có nghĩa là
ông đă xa rời tâm lư
người dân Việt Nam
khi ông áp dụng một
phương pháp không
mấy thành thực, ít
nhiều có pha mầu
“thủ thuật chính trị”
để đưa CVV ra trước
ánh sáng công luận
quá “hùng hồn”.
Và cái chưa thật...
chính chắn ở ông, là
đă bỏ rơi cá tính
“khiêm nhường” cố
hữu của dân tộc ta
khi đứng trước sự
việc mà ông muốn chu
toàn cho tướng Cao
Văn Viên.
Ông lại quá lời ! Có
lẽ như coi thường dư
luận thiếu tŕnh độ
hiểu biết việc Miền
Nam VN ngày trước !
Ông lại chủ quan,
cho rằng giờ đây đă
có thể là thời tái
sinh của “những
khuôn mặt chế độ cũ”
giữa ḷng tập thể
lưu vong tị nạn ư ?
(Xin hiểu cái danh
xưng “chế độ cũ” ở
đoạn bài này một
cách tinh tế, thực
tiển hơn là nó ám
chỉ cái đảng ruột
thịt của ông cố vấn
Ngô Đ́nh Nhu đấy –
và cái đảng này
không liên quan ghê
gớm đến TT Ngô Đ́nh
Diệm đâu. Đă nhiều
lần TT Ngô Đ́nh Diệm
“bất như ư” mà không
tiện nói ra thôi.
Nỗi khổ tâm ở Ngô
Đ́nh Diệm nào ai
biết đâu ? (Lần lượt
sẽ xin đề cập ở hồi
sau, khi phải đặt
bút mổ xẻ một số
điều chính yếu trong
nội dung cuộc phỏng
vấn giữa 2 ông
Trinh-Viên.
Với những ai thật
biết chuyện đảng của
ông Ngô Đ́nh Nhu
được thai nghén vào
cuối năm 1953, thời
gian Bộ trưởng Pháp
quốc hải ngoại Mac
Jacquel đặt chân đến
Saigon, và khi đó
t́m thăm Ngô Đ́nh
Nhu tại toà soạn
“Tạp chí Xă Hội” do
ông Nhu làm chủ
nhiệm. Ngọn gió thời
thế đang đổi chiều,
vô cùng thuận lợi
cho ông Ngô Đ́nh
Diệm trở về nước
chấp chánh.
Chỉ xin vắn tắt nói
thoáng qua thôi. Gọi
là “toà soạn” song
chỉ là một căn pḥng
có chiều dài 5 thước,
và chiều ngang chưa
đầy 4 thước. Nó nối
liền với 3 pḥng nữa
là nơi cư ngụ của vợ
chồng Ngô Đ́nh Nhu.
Chỉ cần đẩy cửa
pḥng ngủ bà Nhu là
đặt chân sang toà
soạn. trần nhà lại
thấp, nóng hết sức
vào những buổi trưa
mùa hạ. Để có thể dễ
dàng h́nh dung ra
cái cơ ngơi này, xin
chỉ đích danh nó chỉ
là dăy nhà dành cho
gia nhân ở, nằm ở
góc vườn. C̣n chủ
nhân th́ ở nơi ngôi
biệt thự lộng lẫy
toạ lạc giữa khu
vườn rộng. Chủ nhân
là Bác sĩ Cao Xuân
Cẩm, không hề ở tại
biệt thự. Cao Xuân
Cẩm đă cho tu sửa
thành một dưỡng
đường tư, có tên
“Clinique Saint
Pierre”, số 8 đường
Ypress, sau gọi là
đường Đinh Công
Tráng.
Là bạn bè với
nhau, BS Cẩm cảm
thông, mời ông bà
Nhu về ở hẳn nơi dăy
nhà phía sau, “vốn
dành cho gia nhân”
như đă kể trên.
Tổ tiên ta thường
nói “ “sông có khúc,
người có lúc”, th́
đây là thuở hàn vi
của ông bà cố vấn là
vậy đó. Nay kể sơ
qua, chỉ là để nêu
ra một “chứng tích”
ở thời quá khứ xa
xưa kia... c̣n ḷng
riêng, ngậm ngùi
khôn tả... và ghê sợ
thay cho định mệnh
đời người, nhưng đối
với Ls LLT chắc sẽ
vui lắm. V́ giờ đây,
ông cũng có lư do
“hănh diện” khi ngắm
nh́n cái biệt thự
“Thủy Hoa Trang” của
ông giữa đông đảo
những người Việt
nước mất, nhà tan,
bỏ quê hương, lang
bạt bốn phương trời,
sống thân tằm gửi
đau đớn...
Thật t́nh, giá
như Ls LLT chỉ viết
riêng để che chống,
chạy tội cho CVV một
cách vừa phải hay
định đề cao tướng
CVV qua đôi nét nhẹ
nhàng, đừng quá ồn
ào, và nhất là đừng
mượn gió bẻ măng xúc
phạm đến các cấp
tướng lănh khác
trong quân đội VNCH
và Phật giáo miền
Trung, miền Nam cùng
hệ phái Nguyễn Thái
Học –do nhà cách
mạng Nguyễn Văn Lộc
đại diện, với các
chiến sĩ không quân
Nguyễn Văn Cử, Phạm
Phú Quốc nổi dậy,
ném bom dinh Độc Lập,
chống lại tai hoạ
độc tài gia tộc trị
đang dấn sâu vào
bước quá độ, th́ dễ
thường cũng chưa cần
có bài viết nầy xuất
hiện trên mặt báo.
Tạm xin nêu tổng
quát sự thể như thế
đă và phút này xin
mời công luận hăy
ghé mắt vào một vài
sự việc đáng để ư
nhất trong cuộc
phỏng vấn tướng CVV
do nhà đạo diễn Ls
LLT thực hiện :
1.-
LLT xác nhận mối
thân t́nh với CVV từ
năm 1958, khi tướng
Viên mới chỉ là
Trung tá Viên, và Ls
LLT đă là Bộ trưởng
Nội vụ trong Nội Các
Ngô Đ́nh Diệm từ năm
1954 ? Cho đến năm
1959 ?
Nhưng
vào thoạt chuyện,
tác giả LLT đă nói
sai đời hoạn lộ của
chính ông, chính phủ
đầu tiên do Thủ
tướng Ngô Đ́nh Diệm
thành lập ngày
6-7-1954 không có
tên LLT, mà Bộ
trưởng Nội Vụ lúc ấy
là ông Nguyễn Ngọc
Thơ.
Ngày 24-9-1954 chính
phủ NĐD cải tổ vẫn
chưa có LLT tham
chánh. Tổng trưởng
Nội Vụ là Huỳnh Văn
Nhiệm.
Ngày 30-3-1955 Bộ
trưởng Huỳnh Văn
Nhiệm từ chức, Thủ
tướng Diệm cử ông
Tổng trưởng Tư pháp
Bùi Văn Thinh kiêm
nhiệm BT Nội vụ, lúc
đó Ls LLT c̣n ở đâu
đâu ?
Ngày 10-5-1955 chính
phủ cải tổ, Thủ
tướng Diệm chọn ông
Nguyễn Văn Sĩ vào
ghế Tổng trưởng Tư
pháp và cử ông Bùi
Văn Thinh đảm nhiệm
hẵn chức vụ Tổng
trưởng Nội vụ; Ls
Trinh vẫn chưa xuất
hiện.
Qua năm 1956 người
ta c̣n biết Ls
Nguyễn Hữu Châu đă
được thay thế ông
Bùi Văn Thinh ở Bộ
Nội vụ...
Cho nên trường hợp
LLT được chỉ định
đảm nhiệm Bộ Nội vụ
có... hơi muộn (sau
khi tuân lịnh Ngô
Đ́nh Nhu bày tṛ lập
Toà án Quân sự chặt
đầu tướng Lê Quang
Vinh tự Ba Cụt ngày
13-7-1956, th́ LLT
mới được Diệm thưởng
công cho làm Bộ
trưởng Nội vụ - Chú
thích của Góp Gió)
và trong thời gian
ấy, dư luận gần xa
nơi chính giới cũng
đă nghe bàn tán
nhiều, thật nhiều
mối liên hệ khá
khắng khít giữa LLT
và CVV và Bs Trần
Kim Tuyến ?
2.- Ls LLT đề cập
đến việc tướng Viên
viết sách bằng Anh
ngữ : The Final
Collapse, phân tích
các lư do sụp đổ của
Miền Nam về mặt quân
sự và chính trị (có
một số tác giả người
Mỹ đều là chuyên gia
danh tiếng về chiến
tranh Việt Nam –
Đông Dương hợp tác).
Nếu như thật
t́nh không nhận một
ngân khoản trợ cấp
nào của Mỹ, th́ CVV
cứ khai là “tác giả”
chủ yếu, và ông phải
là người chủ động ?
Không thể cho phép
bất cứ người Mỹ nào
được quyền sửa chữa,
làm sai lạc nhiều ư
kiến, quan điểm của
CVV viết ra. Lư
đương nhiên là thế.
Đàng này, hoàn toàn
không phải vậy. Măi
khi tác phẩm in ra,
tướng Viên mới giật
ḿnh thấy có 3 điểm
không làm cho ông
vừa ư :
· Nhà
xuất bản cho in trên
b́a The Final
Collapse một chiếc
xe mang cờ Việt cộng,
khiến độc giả có thể
hiểu lầm ông (?)
·
Một số đoạn trong
sách khi được biên
tập viên dịch ra
tiếng Anh đă diễn tả
sai lạc ư kiến của
tác giả (?)
· Ông
chưa thực hiện được
bản tiếng Việt đồng
lúc với bản tiếng
Anh để tŕnh bày
quan điểm của ông
trong các chi tiết
(!). Chuyện ǵ lạ
vậy ? Sao lại viết
lách, ăn nói nhập
nhằng đến mức độ kỳ
quái như thế ư ?
Xin hỏi Ls LLT, đọc
đoạn viết của ông
giải bày thay cho
CVV, người ta thật
không tài nào hiểu
nổi – có lúc th́ LLT
nói là CVV viết sách
The Final Collapse
bằng tiếng Anh, lúc
lại “đổ tội” cho
biên tập viên dịch
tiếng Việt sang
tiếng Anh sai lạc
hẵn những điều tướng
Viên muốn nói !?
Thậm chí đến tờ b́a
sách in cờ Việt Cộng
mà tác giả (CVV)
cũng chẩng hay biết
ǵ cho đúng lúc kịp
thời ?
Xin Ls LLT đọc lại
những ǵ ông viết
trong phần mạn đàm
là bút tích c̣n rành
rành ra đó.
3.-
Ls LLT nêu câu hỏi
tướng Viên : Lúc đó
Quân đoàn 4 với trên
dưới 200.000 quân
chưa đánh 1 trận lớn
nào, chưa 1 viên Tư
Lệnh nào bỏ chạy ?
Tại sao chúng ta
thua CS mau như thế
trong thời loạn ? Có
đáng thua hay không
? Tướng Viên trả lời
:
“Kế hoạch thôn tính
Miền Nam do chính
trị bộ CS nghiên cứu
kỹ, thi hành liên
lạc với quyết tâm
chiến thắng bằng mọi
giá, mọi hy sinh;
Hànội được đồng minh
Nga Tàu hỗ trợ toàn
lực, với khối Chủ
nghĩa Xă hội đứng
sau lưng - Bắc Kinh
và Mạc Tư Khoa không
trực tiếp xen vào để
chỉ huy” (sic). Chỉ
có đui mù và ngu
xuẩn mới nói như thế
để chạy tội mà thôi.
Ở cương vị Tổng
Tham mưu Trưởng Quân
Đội VNCH, tướng CVV
đă long trọng đưa ra
nét nh́n về đối thủ
Miền Bắc. Ông đă
khen tặng, ca ngợi
hết lời (sic). Hơn
30 năm mất nước, qua
hằng trăm tài liệu
được báo chí quốc tế
bàn đến, người dân
Miền Nam mất nước
cũng từng được biết,
được nghe như vậy.
Nó không thể là điều
mới lạ, chờ đến bây
giờ nghe tướng CVV
nêu ra !
Nhưng khi LLT và CVV
chọn để nói ra, lại
có một tác dụng tâm
lư khác. Nó chứng tỏ
đó là một cao kiến
nhận định, phân tích
của CVV, riêng của
CVV ? Và mặt khác để
gián tiếp ngụ ư rằng
chính quyền và nhóm
lănh đạo CS Miền Bắc
được rảnh tay toàn
quyền hành động.
C̣n Miền Nam th́
Nguyễn Văn Thiệu với
Tổng Tham Mưu trưởng
Quân đội CVV cũng
rất tài giỏi lắm,
cũng đầy đủ nhân
phẩm nhân cách lănh
đạo toàn dân – toàn
quân nhưng hiềm v́
bị Hoa Kỳ “khoá chân,
cột tay” nên mới ra
nông nỗi mất nước mà
thôi !?
Lại một câu phỏng
vấn đặt ra cho tướng
CVV về âm mưu đảo
chánh hụt ngày
11-11-1960, mở đường
cho CVV uyển chuyển
giới thiệu về gia
đ́nh, đời sống của
ḿnh ???
Xin hăy nghe tướng
CVV kể : “Vài tuần
tiếp đó, để giúp tôi
làm việc dễ hơn, ông
Quách Ṭng Đức, Đổng
lư VP Phủ Tổng thống
có cấp cho tôi 1 căn
nhà gần bệnh viện
Grall và 1 chiếc xe
Peugeot 202 mang số
ẩn tế”, cứ như là
Tham Mưu Biệt Bộ CVV
có nếp sống rất
khiêm nhường, thanh
bạch (?). Y, kế đó
mới đi vào một vài
t́nh tiết nghĩa lư
hơn – “tôi nghĩ là
Hoa Kỳ xử dụng cuộc
đảo chánh ngày
11-11-1960 và vụ 2
phi công Nguyễn Văn
Cử và Phạm Phú Quốc
ném bom Dinh Độc lập
vào tháng 2-1962 như
2 cảnh cáo liên tiếp
đối với Ngô Đ́nh
Diệm trước khi tiến
vào giai đoạn chót
là lật đổ ông vào
ngày 1-11-1963”.
Vâng, điều này dư
luận cũng có nghe
rất nhiều, song nay
cần định xét lại cho
công bằng, cho đúng
với thực trạng tinh
thần dân tộc ở phía
quần chúng nhân dân
Miền Nam và ở một số
nhà Tướng thuộc Binh
chủng Nhảy Dù với
khá đông những chiến
sĩ trong Quân đội
VNCH cùng 2 sĩ quan
phi công đầy nhiệt
huyết, đầy tinh thần
chống cộng sản...
Phải trả lại chỗ
đứng danh dự cho tất
cả, không thể dễ
dàng bảo việc ǵ
cũng do từ người Mỹ
nêu ra cả ?!
Người Mỹ họ chủ
trương, toan tính
thế nào là việc của
họ.
Chúng ta là người
Việt Nam, chúng ta
có vấn đề của chúng
ta, và trong đó ta
vẫn không thiếu
những tâm hồn yêu
nước và luôn sẵn
sàng làm những việc
chọc trời khuấy nước.
Nếu chế độ Ngô Đ́nh
Diệm không đi sâu
vào vũng lầy gia
đ́nh trị, độc tài,
không làm bao nhiêu
điều thất nhân tâm
th́ đâu có bỗng
nhiên hàng trăm ngàn
Phật tử hiền hoà và
chống cộng từ trong
máu phải bừng bừng
phẫn nộ lao ḿnh
xuống đường chống
đối chế độ ?
Ls LLT và CVV đừng
vội đổ ngay cho bàn
tay cộng sản.
Những nhà viết sử
mai sau sẽ không ấu
trĩ, cả tin đâu !
4.- Tiếp nối câu hỏi
khác của Ls LLT.
Tướng Viên so sánh
giữa 2 cựu Tổng
thống Ngô Đ́nh Diệm
và Nguyễn Văn Thiệu
: “Ông Diệm là một
lănh tụ được biết
nhiều về mặt quốc tế,
hơn xa tên Thiệu, dù
sao ông chỉ là một
symbol, một biểu
tượng mà thôi, ông
không thể làm ǵ nếu
không có Ngô Đ́nh
Nhu bên cạnh. Tất cả
các bài diễn văn của
ông Diệm đều do Nhu
soạn thảo. Khổ nỗi
Hoa Kỳ muốn tách ông
Nhu khỏi ông Diệm.
Ông Nhu là một trở
ngại - trở ngại lớn
hơn ông Diệm, v́ Ngô
Đ́nh Nhu nhiều mưu
lược – ông Nhu chống
Mỹ nhiều hơn chống
Pháp. TT Diệm trở
thành nạn nhân của
Mỹ.”
Mới nghe, tưởng là
hay ho lắm, song ngu
xuẩn và rỗng tuếch.
Dù đă biết đem “biểu
tượng” tặng TT Diệm
cùng lại vội vă, rẽ
rúng, khinh khi và
hết ḷng suy tôn
đảng trưởng Cần Lao
Ngô Đ́nh Nhu. Công
lao của 2 ông Viên
và Trinh lớn lắm.
Phải biết rằng, dù
sao chăng nữa TT
Diệm là một biểu
tượng “cần thiết”
từng được thời gian
và dư luận quốc tế
xác nhận. Lẽ ra CVV
và LLT phải sáng mắt
ra từ lâu rồi và
phải biết kết luận
ngược lại mới đúng :
Nếu không có cố vấn
Ngô Đ́nh Nhu bên
cạnh, TT Diệm c̣n có
thể làm được nhiều
việc tốt hơn nhiều
cho đất nước, và
chắc chắn c̣n có
nhiều nhân tài kéo
về bên cạnh TT Diệm
phục vụ cho dân Miền
Nam.
Hai ông có bao giờ
biết được rằng v́ có
nhiều mưu lược nham
hiểm, Ngô Đ́nh Nhu
toả lưới bao vây TT
Diệm mà nhà lănh đạo
NĐD đă bỏ mất một cơ
hội đoạt thế thượng
phong trong lịch sử
nước nhà không ?
Hăy nh́n kỹ vào sự
kiện lịch sử này :
Khởi sự cuộc chiến
tranh Việt-Pháp diễn
ra ngày 19-12-1946,
cộng sản Hồ Chí Minh
thật sự chỉ có vài
trăm đảng viên, cán
bộ lẫn bộ đội “giải
phóng” nhưng chỉ v́
tinh thần yêu nước,
hoài băo ấp ủ tiếng
gọi độc lập đă là
động lực lôi cuốn
toàn thể các thành
phần trí thức, thanh
niên, sinh viên học
sinh, tư sản, công
chức, quan lại và
địa chủ nông thôn
hăng say tham gia
phong trào Việt-Minh,
sẵn sàng đánh giặc.
Họ coi cái chết nhẹ
lắm. Thế cho nên mới
nẩy sinh cái quyết
tâm : Toàn dân một
ḷng v́ nước – Toàn
dân kháng chiến !
Cái công lao, cái
công lớn như núi ấy
của quốc dân Việt
Nam đă sớm bị người
lănh đạo CS cướp
đoạt.
Khi chánh quyền CS
tương đối vững vàng
rồi, chúng thẳng tay
đấu tố, thanh trừng,
sát hại các thành
phần giai cấp mà
chúng qui tội là
“phản động”. Hằng
triệu người dân Miền
Bắc đă bị giết công
khai hoặc thủ tiêu
trong bóng tối.
Ngay vào thời điểm
ấy, ở bên này vĩ
tuyến 17, chế độ
Việt Nam Cộng Hoà
trong tay lănh tụ
quốc gia Ngô Đ́nh
Diệm thành lập, với
sự hậu thuẫn tích
cực của người Pháp
cùng lúc là phong
trào di cư, bỏ Miền
Bắc vào Nam có cả
triệu người – trong
số đó có khá đông
những thành phần
kháng chiến, tức là
những người quốc gia
trí thức, tiểu tư
sản gia nhập phong
trào Việt Minh đánh
Pháp - lẽ ra chế độ
Ngô Đ́nh Diệm do Ngô
Đ́nh Nhu phải dang
rộng ṿng tay đón họ,
dùng họ ở vào cương
vị xứng đáng và làm
sống lại cái danh
xưng “kháng chiến”
của toàn dân Việt.
Nhưng ông cố vấn Ngô
Đ́nh Nhu ngại, sợ họ
cứng đầu, khó bảo,
càng e ngại hơn nếu
họ nẩy tư tưởng công
kích, chống đối. Và,
v́ có thể cố vấn Nhu
đă sẵn có chủ đích
là thiết lập chế độ
“gia đ́nh trị” trên
giải đất Miền Nam
rồi, nên Ngô Đ́nh
Nhu không cho phép
nhắc đến cái tiếng
“kháng chiến”. Đă
thế ông c̣n chỉ thị
cho các cấp bộ an
ninh, tuyên truyền,
tâm lư chiến Miền
Nam dùng 2 chữ
“kháng chiến” để gọi
bọn cán bộ VC mà
thôi. Như thế khác
nào là làm cổ sẵn
cho Miền Bắc ! Và v́
cũng từ mầm mống này
nên bây giờ, vài
thập niên qua rồi,
thế giới chỉ biết có
khuôn mặt Hồ Chí
Minh lănh đạo kháng
chiến đánh Pháp,
đánh Mỹ, giành độc
lập cho nước Việt
Nam !?
Vậy hai ông Trinh-Viên
nghĩ sao ?
5.- Trong bài phỏng
vấn “nếu có” th́ đây
là điểm lư thú và có
thể thành thật nhất
khi Ls LLT thuật rơ
phần nội tâm, sâu
kín của CVV ?
Ông thổ lộ : “Tôi
chỉ là một quân nhân,
không làm chính trị,
tôi vô cùng chán nản,
không tha thiết ở
lại quân đội v́ t́nh
huynh đệ chi binh
không c̣n nữa, anh
em một nhà giết hại
nhau. nếu có lệnh
đẩy tôi đi làm tùy
viên quân sự tại Lào,
tôi chấp nhận ngay...”
(Hèn chi 10 năm sau
này khi làm TTMT th́
chỉ để đi học, ngồi
thiền và khi địch
quân chưa đến Thủ đô
th́ đă chà đạp lên
quân sĩ mà chạy lấy
thân !).
Cao Văn Viên lại nói
: “Một hôm trong khi
ngồi rầu tại văn
pḥng, tôi bỗng nhận
được cú điện thoại
của vợ tôi. Bà nói :
Buồn lắm hả ?. Nước
mắt của tôi tự nhiên
trào lên. Vợ tôi
tiếp : Nếu người ta
đưa anh trở lại chỉ
huy Nhảy Dù, anh có
nhận không ?. (Cao
Văn Viên từ chối
việc chống lại nhà
Ngô nên bị giam lỏng
sau 1-11-1963. Thế
mà sau đó lại được
Trần Thiện Khiêm bổ
nhiệm lại làm Tư
Lệnh Lữ Đoàn Nhảy Dù
– th́ chả có người
nào lại đi làm cái
chuyện trái đời như
thế ?).
Cao Văn Viên nói
tiếp : “Tôi nghẹn
lời v́ không thể tin
được. Do sự dàn xếp
sao đó mà tôi biết,
giữa vợ tôi và vợ
Trần Thiện Khiêm (hai
người này là Phụ Nữ
Liên Đới của Trần Lệ
Xuân), tôi nhận được
sự vụ lệnh của Trần
Thiện Khiêm, lúc đó
là Tham Mưu Trưởng
Liên Quân, đưa tôi
về lại nắm Nhảy Dù.”
Một thoáng rung động
chợt đến với người
đọc... th́ ra vấn đề
đặt ra trong bài
phỏng vấn trở nên ồn
ào phức tạp trước
công luận là do bàn
tay sắp xếp của tác
giả “Thủy Hoa Trang”
Lâm Lễ Trinh cả.
Đầu
Xuân năm 2006
Lê
Hoài Việt
TINparis …Xin bỏ
đoạn nầy….