|
From: Nhuan Xuan Le <lechannhan@yahoo.com>
Date: Saturday, August 28, 2010, 3:33 PM
Kỷ niệm thời-gian 1963-1965
tôi làm Trưởng Ty CSQG Tỉnh Quảng Đức (trích cuốn hồi kư "Cảnh
Sát Hoá"):
Tôi là “TrưỞng Ty toàn-quỐc”
HÔM ấy, nhằm
ngày củ-mật, tôi cùng các Phó Trưởng-Ty và Trưởng-Pḥng
thuộc-quyền tổ-chức một buổi picnic tại suối Nhân-Cơ, trước
mặt đồn-điền "Văn Cảnh", có các nội-tướng cùng đi.
Người-ta cho
rằng ông chủ nhà-hàng Văn-Cảnh v́ nghe tin đồn có váng vàng
nổi trên mặt suối ấy, nên mới cất công từ Sài-G̣n lên, giả
mở đồn-điền để t́m kho vàng của Nhật lúc chúng đầu-hàng vào
năm 1945 chôn cất đâu đây.
Buổi trưa, tôi
ra Quận-lỵ Kiến-Đức mua thêm thức ăn, t́nh-cờ gặp thiếu-tá
Đinh Ngô nên tôi kéo anh cùng đi vào suối nhập bọn với
chúng tôi.
ĐINH Ngô là
một người Thượng gốc Tỉnh Quảng-Ngăi, lănh-tụ Phong-Trào
Thượng Đ̣i Tự-Trị ngoài đó. Anh đă từng bị chế-độ Đệ-Nhất
Cộng-Ḥa bắt về tập-trung ở Huế cùng với nhiều nhân-vật
Thượng đối-kháng khác từ các Tỉnh trên Cao-Nguyên. Cấp-bậc
của anh là thiếu-tá Địa-Phương-Quân. Anh có ba vợ
chính-thức, trong đó có một bà là người Kinh, mà người-ta
đồn là nhảy-dù giỏi, cùng lứa với trung-tướng Đỗ Cao Trí,
cựu Tư-Lệnh Nhảy Dù.
Bị nghi về mặt
chính-trị nên thiếu-tá Đinh Ngô bị đổi đi nhiều Tỉnh khác,
cuối cùng lên Tỉnh Quảng-Đức này. Ở đây, mỗi lần
chỉ-huy lính đi hành-quân, anh thường bấm độn chọn giờ và
phương-hướng xuất-quân, bất-chấp lệnh trên; nhưng v́ thường
thắng nên chỉ bị rầy qua-loa.
Có một lần
đụng-độ lớn, được lệnh lui quân, xe chở lính về gần hết mà
chẳng ai thấy anh đâu. Các cấp hữu-trách nghi là anh đă vào
rừng.
Riêng tôi, do
đă tiếp-xúc với anh nhiều lần, nên tôi không tin là anh đi
theo đối-phương. Tôi cho mật-viên đi t́m kiếm giùm th́ gặp
anh đang cơng một người lính bị thương, lội bộ băng rừng mà
về, chứ không gọi máy báo-cáo hay xin trực-thăng.
Anh nghe
nhân-viên người Thượng của tôi kể lại, nên cám ơn tôi đă
hiểu biết anh.
Từ trước, anh
đă từng khen phục tôi về phần đóng góp với các lực-lượng bạn
trong các hoạt-động quân-sự mà CSQG có quyền không tham-gia.
V̀ Tiểu-Khu không có đủ quân-số để đảm-đương mọi hoạt-động,
nên tôi đă tiếp tay tổ-chức nhiều cuộc hành-quân, riêng của
cảnh-nhân cũng như chung với quân-nhân. Có một lần,
Việt-Cộng tấn-công căn-cứ Nam-Huân, nằm trên đường từ Thị-Xă
Gia-Nghĩa về Quận Đức-Xuyên, lúc qúa nửa đêm, nhằm lúc
Tiểu-Khu không c̣n có đơn-vị nào để dùng làm viện-binh. Tôi
liền t́nh-nguyện huy-động thuộc-viên, kể cả nhân-viên
văn-pḥng, và các Phó-Ty, Trưởng-Pḥng, cùng tôi đi cứu Nam-Huân.
Tuy phải
đối-phó với những ổ phục-kích, những tổ bắn sẻ dọc đường,
nhưng cuối-cùng chúng tôi đă đến mục-tiêu an-toàn; chỉ tiếc
là không đến kịp v́ Việt-Cộng đă giết hết quân-nhân đồn-trú
tại đó và thiêu rụi căn-cứ Nam-Huân.
Vất-vả từ lúc
mờ sáng, chúng tôi xông vào những đống lửa c̣n cháy để kéo
ra từng xác bạn bị địch ném vào đó, lùng quanh để kiếm mang
về từng thi-hài gục ngă quanh đồn, trong xóm nhà dân, giúp
chở ngay về "Nhà Vĩnh-Biệt" của Tiểu-Đoàn 28 Bảo-An, để
vợ+con họ sớm đến nhận xác của thân-nhân ḿnh.
NGAY trong
cuộc chạm súng lớn nhất tại Tỉnh, trên Liên-Tỉnh-Lộ 8-Bis (là
nơi trước đó Việt-Cộng đă từng phục-kích một xe của Ty CSQG
Tỉnh Quảng-Đức đi Buôn Ma-Thuột lănh lương cho nhân-viên từ
Ty Ngân-Khố trên đó trở về, bắn chết cả hai cha+con một em
bé mới có 4 tuổi -- mặc dù cha em van-xin chúng chỉ giết
riêng ḿnh mà tha cho con -- rồi hạ-sát cả tài-xế lẫn
phát-ngân-viên và cướp hết tiền), tôi đă thiết-lập một đường
dây an-ninh lộ-tŕnh cho các đơn-vị chiến-đấu chuyển quân và
tiếp-vận giữa Thị-Xă với tiền-phương, nơi tôi có mặt chỉ
cách đại-tá Đặng Hữu Hồng (Tỉnh-Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng)
có mươi thước khi ông trúng đạn hy-sinh.
TRONG các
hoạt-động biệt-kích, phục-kích hoặc truy-lùng Việt-Cộng, tôi
luôn luôn đi cùng anh+em, hoặc nếu ở nhà th́ thức suốt đêm
đích-thân gọi máy theo-dơi t́nh-h́nh.
Nhờ hoạt-động
tích-cực và tự-nguyện, chúng tôi đă được đồng-bào mến thương
và nhất là đă tạo được bầu không-khí thân-thiết hơn giữa hai
giới quân-nhân và cảnh-nhân tại địa-phương.
VỀ mặt
pḥng-thủ, tôi cũng đă tự-túc và do sáng-kiến riêng
thực-hiện được một hệ-thống ụ súng và hầm+hào quy-mô, cùng
với đường dây ánh-sáng khẩn-cấp -- v́ điện của Tỉnh chỉ chạy
đến mười giờ đêm -- bên trong và bên ngoài trụ-sở cơ-quan.
Nhờ thế mà sau đó, có một lần Việt-Cộng tấn-công thẳng vào
trụ-sở Ty CSQG Tỉnh Quảng-Đức, anh+em không những đă tránh
được nhiều thiệt-hại cho ḿnh mà c̣n gây nên tổn-thất
lớn-lao cho địch: sáng ra đếm thấy 12 xác giặc bỏ lại trong
sân+vườn Ty...
HÔM đó, lúc
trời ngả chiều, Đinh Ngô đ̣i về, nhưng nhóm của tôi th́ cứ
nấn-ná ở thêm. Đến lúc trời tối, chúng tôi ra đường th́ gặp
một chiếc xe đ̣ ngược chiều, tài-xế ra dấu cho biết là có
Việt-Cộng xuất-hiện dọc đường.
Tôi bảo anh+em
cứ đi, lái chạy theo tôi (thật ra th́ tôi đă cho biệt-kích
đến đó trước rồi).
Vợ tôi và vợ
thiếu-tá Trương Minh Dũng ngồi ở ghế sau. Đinh Ngô ngồi
trước cùng tôi; anh lên đạn súng Carbine sẵn-sàng.
Đến gần chỗ
quẹo nơi mà Việt-Cộng thỉnh-thoảng chận xe, Đinh Ngô sợ quá
nói líu, nói lộn:
-- Các bà đừng
sợ, có ǵ th́ các bà chết trước chứ không phải chúng tôi đâu
mà lo!
Về đến Thị-Xă
rồi, anh mới thở phào. Anh vỗ vai tôi:
-- Ông thật là
ông Trưởng Ty toàn-quốc (ư nói xứng-đáng giữ chức ở cấp
Trung-Ương hơn là cấp Ty).
LÊ XUÂN NHUẬN
|