|
CỐ TỔNG THỐNG NGÔ Đ̀NH
DIỆM - MỘT L̉NG V̀ NƯỚC
V̀ DÂN
*
V̉NG HOA TƯỞNG NHỚ...Thương
thay, ba anh em ông
Diệm đă bị bọn phiêu
lưu chính trị tay mơ
thanh toán tàn bạo,
nghịch thường với
đạo lư Khổng Mạnh,
với truyền thống
hiền ḥa, ân nghĩa
của dân tộc...Ông
nằm xuống mà hồn non
sông rung động !...
"Không v́ t́nh riêng
mà quên phép nước",
lúc c̣n thủ đắc
quyền lực, TT Diệm
đă một lần trực tiếp
ra lệnh cho Pḥng
Quan Thuế Phi Trường
Tân Sơn Nhất khám
xét kỹ càng hành lư
của Đại Sứ Ngô Đ́nh
Luyện khi ông này từ
chuyến du ngoạn Hồng
Không trở về lại Sài
G̣n. Kết qủa bất ngờ
là không một món
hàng lậu thuế nào
được t́m thấy để
biến thành ng̣i nổ
cho một x́ căng đan
chính trị ầm ỹ.
Chuyện tưởng nhỏ và
tầm thường ấy lại
đặc biệt mang ư
nghĩa quan trọng,
đáng cho mọi người
suy nghĩ v́ cách đối
xử nghiêm minh nội
trong gia đ́nh họ
Ngô và việc thi hành
nghiêm chỉnh luật
pháp Quốc Gia.
Nhân danh là bào đệ
của một vị cố Tổng
Thống, lại là cựu
đại sứ tại Anh Quốc,
thế mà không một
chút ngượng ngập,
ông Luyện nhỏ nhẹ
thổ lộ với cựu Đại
Tá Duệ rằng đă trên
mười năm ông vẫn
chưa để dành đủ tiền
để may sắm bộ quần
áo mới cho tươm tất
mỗi khi ra ngoài xă
hộị. Trong chuyến đi
liên lục địa từ Âu
Châu qua Mỹ, ông
Luyện may mắn được
một Mạnh Thường Quân
ở Nữu Ước tặng vé
máy baỵ Suốt thời
gian ở San Diego
thăm bà con và dự lễ
cầu hồn cho bào
huynh, ông Luyện tá
túc tại nhà tác giả
hồi kư (tức Đại Tá
Nguyễn Hữu Duệ).
Được khoản đăi và
được đài thọ mọi chi
phí ăn uống di
chuyển. Rời
California lên
Missouri thăm Tổng
giám mục Ngô Đ́nh
Thục đang lâm trọng
bệnh, ông lại được
tác gỉa bỏ tiền
riêng mua vé. Trên
máy bay vào pḥng vệ
sinh xong, lúc ra
th́nh ĺnh dây lưng
qúa cũ phựt đứt
khiến ông phải túm
vội lấy quần không
cho tụt xuống, trong
lúc khẩn cấp tác gỉa
mau mắn rút giây
lưng của ḿnh đưa
biếu ông Luyện thắt
ta.m. Ngày chia tay
về lại Pháp, rút ví
kiểm tiền tổng cộng
được $600 (sáu trăm
đô) đô la y nguyên
lúc ra đi, ông Luyện
bùi ngùi xin được
chia xẻ số tiền nhỏ
nhoi ấy với tác gỉa.
Bằng một cử chỉ đẹp
cuối cùng, tác gỉa
từ chối không nhận
đồng nào mặc dù ông
Luyện khẩn khoản.
Chiếc thắt lưng kỷ
niệm ân t́nh được
ông Luyện ǵn giữ
đến ngày cuối đời.
Chuyện kể lại mủi
ḷng qúa đổi !
T́nh cảnh bần hàn
của ông Luyện đă làm
nổi bặt nếp sống
thanh bạch, không
hối mại quyền thế,
không tham nhũng vơ
vét của mấy anh em
ông khi họ c̣n tại
chức. Ghê gớm thay
và cũng chán chường
biết mấy tṛ bẩn
thỉu ngậm máu phun
người !
Cuộc đời của nhà ái
quốc bất đắc kỳ tử
Ngô Đ́nh Diệm bàng
bạc huyền thoạị Cuộc
đời ấy giống như một
cuốn sách tuyệt vời
lôi cuốn nhiều thế
hệ tương laị Những
người yêu nước thật
sự, yêu dân tộc, yêu
quê hương, thiết tha
mong muốn nghiên cứu
sự nghiệp của ông sẽ
hiểu thật rơ lịch sử
sóng gío Việt Nam
thời cận đạị
Quanh năm nằm phản
gỗ không nệm, sống
bằng cá kho, canh
đậu, hút thuốc Basto
rẻ tiền, áo quần dăm
bộ, màu xám cho mùa
đông, màu trắng cho
mùa hè, với chiếc mũ
phớt, cây ba toong,
con người uy vũ bất
năng khuất ấy chỉ
thích đây đó kinh lư
các khu trù mật,
dinh điền, thống
khoái trước cảnh
sung túc của đồng
bào chất phác nơi
thôn dă, lâm tuyền.
Sống kiếp thầy tu,
không vợ con, lấy
anh em, gịng họ,
người thân cận chung
quanh, đồng bào
nghèo khó khắp nơi
làm nguồn vui gia
đ́nh. Hộp thuốc lá
cũ hư hỏng cũng
không muốn vứt bỏ,
đưa nhờ sĩ quan quân
cụ cố sửa lại dùng
tiếp, không phí phạm,
không tơ hào của
công một xu, đó có
phải là đức tính của
mẫu người Á Đông
không ? Ư muốn cuối
đời trước khi bị
thảm sát, sẽ từ bỏ
địa vị và danh vọng
khi hết nhiệm kỳ
hiến định, sẽ nghĩ
hưu về Huế phụng
dưỡng mẹ ǵa, sẽ vào
ḍng tu Chúa cứu thế
nếu mẹ ǵa qua đời
trước, sẽ quanh quẩn
bên các "Quốc gia
nghĩa tử" con cháu
những vị anh hùng hy
sinh v́ đất nước....
Toàn những t́nh cảm
nhân ái trong một
con người phi thường
!
Giết ông xong, bọn
cách mạng gỉa hiệu
1/1/1963 chỉ t́m
thấy hai triệu tám
trăm ngàn tiền lương
và phụ cấp do Chánh
Văn Pḥng Vơ Văn Hải
và linh mục Nguyễn
Văn Toán, hai người
thân nhất cất giữ.
Những nhà cách mạng
rởm năm xưa, có phút
giây nào ăn năn, hối
lỗi không ??
Tự nhiên tôi xót xa
ứa lệ !... (Bác Sĩ
Nguyễn Anh Tuấn)
Ông Đại Sứ Hoa Kỳ
Frederick Nolting
trong cuốn "From
Trust To Tragedy"
của ông ta, đă viết
về Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm như sau:
"Tôi đă có đọc lịch
sử Việt Nam, và đă
biết các cuộc chiến
tranh giành độc lập
của xứ sở này, và
cũng đă biết là ông
Diệm hiểu biết tường
tận, thấu đáo vấn đệ.
May mắn là tôi cũng
đă có một căn bản
hiểu biết đáng kể về
triết học và khoa
tôn giáo đối chiếu.
Nhưng tôi hoàn toàn
không được chuẩn bị
để nghe những điều
như thế nàỵ Càng
nghe tôi càng thích
thu’. Tôi đặt những
câu hỏi. Mỗi câu hỏi
lại mở ra một chương
mới, và sau một thời
gian tôi nhận ra sữ
dấn thân tận hiến và
ḷng say mê của con
người này, là người
đă hiến trọn đời
ḿnh để giữ cho bằng
được căn cước lịch
sử của dân tôc của
ông ta và ông ta
hiểu nó, yêu thích
nó.
....Cho đến lúc này
cáo buộc quan trọng
nhất của ông ta là
người Mỹ can thiệp
vào nội bộ Việt Nam.
Ông ta (TT Diệm)
không muốn người Mỹ
đoạt lấy trách nhiệm
của VN. Ông ta không
muốn quân lực Mỹ
chiến đấu cho nền đc
lập và quyền tự
quyết của nhân dân
miền Nam VN.
Ông bảo tôi: "Nếu
chúng tôi không tự
ḿnh thắng cuộc
chiến này với sự
viện trợ vô giá của
qúy quốc th́ như vậy
chúng tôi sẽ thua và
thua là đáng đời".
Ông ta vô cùng cương
quyết trong vấn đề
này và ông ta cảm
thấy rằng nếu chính
phủ Nam VN trở nên
lệ thuộc vào Hoa Kỳ
th́ như vậy chứng tỏ
luận cứ của Việt
cộng là đúng. Việt
cộng thường nói rằng:
"Nếu các anh cúi đầu
thần phục Hoa Kỳ th́
các anh sẽ thấy các
anh đúng chỉ là
thuộc địa của Mỹ
cũng như 75 năm về
trước VN đă từng là
thuộc địa của Pháp".
Về điểm tế nhị này
tôi đă có thể trấn
an ông ta, v́ toàn
bộ ư niệm của những
khuyến cáo cho toán
đặc nhiệm cũng như
những huấn thị cho
tôi do TT Kennedy
ban hành, là phải
giúp Nam VN tự bảo
vệ nền độc lập tự Do
của họ cho chính họ"
(Đại Sứ Hoa Kỳ
Frederick Nolting
trong cuốn "From
Trust To Tragedy").
Gần như tất cả các
sách báo Mỹ và Tây
Phương viết về nền
Đệ Nhất Cộng Ḥa đều
kết tội ông Nhu là
một người tuy thông
minh, tài giỏi nhưng
tàn ác, qủy quyệt,
khát máụ Tuy vậy nếu
đem so sánh ông Nhu
với các lănh tụ độc
tài khi phải đối phó
với địch thủ nguy
hiểm như CS th́
không thấm vào đâu.
Tướng Franco sau khi
chiến thắng CS Tây
Ban Nha đă đem ra xử
tử hàng vạn đảng
viên nên Tây Ban Nha
mới được yên, tướng
Suharto đă giết hơn
1 triệu đảng viên CS
Nam Dương trong vụ
đảo chính 1965 (nhờ
có CIA giúp sức),
khi đem quân sang
Đài Loan tỵ nạn th́
Tưởng Giới Thạch
cũng giết hơn 1 vạn
dân địa phương biểu
t́nh chống lại Quốc
Dân dảng.
Nếu đem so sánh với
Stalin, Mao, Hồ chí
Minh, Phạm Văn Đồng,
Lê Khải Phiêu, Lê
Duẩn ...vv.. th́ qủa
thực hai anh em ông
Diệm và Nhu đă qúa
hiền lành, trung hậu
nên mới mắc na.n.
Ngay cả Hồ chí Minh
khi được báo chí hỏi
về cái chết của ông
Diệm cũng phải khen
ngợi "ông ta (Ngô
Đ́nh Diệm) là một
người yêu nước, tuy
rằng ông ta có đường
lối riêng của ông ta.
Trong một cuộc chiến
sống c̣n với một kẻ
thù nguy hiểm như
CSVN th́ bên cạnh mt
quân đội thống nhất
và thiện chiến như
quân đi VNCH mà
không có một bộ máy
Mật Vụ tinh vi, một
ư thức hệ riêng biệt,
một hệ thống đảng
phái để yểm trợ cho
chính phủ th́ làm
sao có thế thắng CS
được ? Các chính phủ
ở Trung Nam Mỹ khi
bị CS khuấy rối ở
bên trong đă phải
nhờ đến các đảng bí
mật như "La Man
Blanco" hoặc
Justicialist để
chống lại theo kiểu
dĩ đc trị đc. Nhờ tổ
chức La Guardia
Civil nên tướng
Franco đă dẹp tan
được CS. Ngay cả Mỹ
và các nước Tây
Phương cũng phải
trông cậy vào những
cơ quan t́nh báo như
CIA, FBI, Pḥng Nh́,
Intelligence Service
và trước đây Đức th́
có Gestapo, Nhật có
Kempetai, đảng Hắc
Long để chống lại
CS. (Điểm Sách:
Những Ngày Tháng Với
TT Ngô Đ́nh Diệm của
Nguyễn Hữu Duệ, Xuân
Sơn, Văn Nghệ Tiền
Phong số 669, trang
52)
Cu. (Ngô Đ́nh Diệm)
sống giản dị, không
ăn cao lương mỹ vị,
Cụ nằm phản không
nệm, Cụ không xa hoa
phung phí, khi đương
thời Cụ chỉ lo cho
Quốc Gia, chẳng lo
ǵ cho bản thân, nay
Cụ được chôn ở đây (Lái
Thiêu), nghĩa trang
sơ sài này, cạnh
đồng bào nghèo khổ
của Cụ, chắc Trời
định vậy để hợp với
đức tính khiêm
nhường của Cụ. Con
mừng v́ nơi Thiên
Đàng Cụ ở, Cụ cũng
c̣n thấy nhiều người
nhớ đến Cụ và đến
thăm viếng Cụ. Con
từ nơi xa xôi về đây
viếng mong Hồn Cụ có
thiêng, xin phù hộ
cho tổ quốc thân yêu."
(Trương Phú Thứ)
(Kẻ hậu sinh xin đốt
nén hương ḷng tưởng
niệm nhân ngày giỗ
Cố Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm, vị Tổng
Thống khả kính đầu
tiên của nước Việt
Nam Cộng Ḥa)
Một ánh sao băng,
tắt giữa trời
Giang sơn từ đấy tối
thêm thôi!
Thương người nghĩa
khí tàn cơn mộng
Tiếc bậc tài hoa úa
mảnh đời!
Khinh bọn túi cơm,
loài rắn rết
Giận phường giá áo,
lũ đười ươi
Nếu không phản phúc,
không tham vọng
Đất nước giờ đây hẳn
kịp người!
Ngô Minh Hằng
Trích "Có Những
Vùng Trời"
***
NGÀY QUỐC GIỔ : 01
THÁNG 11 TƯỞNG NHỚ
CỐ TỔNG THỐNG NGÔ
Đ̀NH DIỆM
Sau khi bị quân đảo
chính do Dương Văn
Minh cầm đầu giết
vào tháng 11/1963,
thi hài Tống Thống
Ngô Đ́nh Diệm và Ông
Cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu
được chôn ở nghĩa
trang Mạc Đĩnh Chi.
Áo quan của Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm
h́nh hộp, áo quan
của Ông Cố Vấn Ngô
Đ́nh Nhu có nắp tṛn.
Một nhân chứng thời
kỳ này giải thích,
người thân của hai
ông đi mua vội quan
tài nên chỉ mua được
một chiếc hạng tốt
dành cho Tổng Thống,
c̣n chiếc hạng vừa
dành cho Ông Cố Vấn.
Mộ Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm và Ông Cố
Vấn Ngô Đ́nh Nhu tại
nghĩa trang Mạc Đĩnh
Chi khá đặc biệt:
không có nấm mộ, bia,
chỉ có tấm đan bê
tông đặt bên trên
cao hơn mặt đất vài
chục phân. Suốt từng
ấy năm trước ngày
cộng sản chiếm Miền
Nam, hai ngôi mộ nằm
lọt thỏm, đ́u hiu
giữa nghĩa trang bộn
bề mộ kiên cố. Những
kẻ cơ hội xưa vụt
quay lưng với gia
đ́nh họ Ngô đă đành,
những người thân tín
cũng ngại đến thăm
viếng v́ sợ bị ḍm
ngó. Năm 1964 Bà
Phạm Thị Thân, thân
mẫu của hai ông mất,
đám tang không người
đưa tang.
Một nhân chứng cải
táng sau này kể:
Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm và Ông Cố Vấn
Ngô Đ́nh Nhu được
chôn trong kim tĩnh
rất khô ráo. Khi cải
lên, thi thể của cả
hai ông chỉ khô lại
chứ không tan rữa,
vẫn có thể nhận ra
từng người. Đầu hai
người đều quấn băng
trắng in dấu máu đen
từ những vết thương
trước khi chết. Khi
băng được mở, vết
máu vẫn c̣n cứng.
Sau gáy Ông Cố Vấn
có một vết thương
khá lớn do Thiếu Tá
Dương Hiếu Nghĩa và
Đại Úy Nguyễn Văn
Nhung tay sai của
Dương Văn Minh đánh
trước khi giết.
Khi nhà cầm quyền
cộng sản ra lệnh
giải tỏa nghĩa trang
Mạc Đĩnh Chi, thi
hài Tổng Thống và
Ông Cố Vấn được cải
táng tại nghĩa trang
Lái Thiêu tỉnh B́nh
Dương, với áo quan
loại tốt và kim tĩnh.
Mộ ông Ngô Đ́nh Cẩn
trước kia được chôn
tại nghĩa trang phi
trường Tân Sơn Nhứt
sau khi bị nhóm đảo
chính cầm đầu bởi
Dương Văn Minh xử
bắn vào năm 1965, và
mộ bà thân mẫu Phạm
Thị Thân cũng được
quy tụ về nghĩa
trang Lái Thiêu.
Trong khu đất rộng
hàng ngàn mẫu tây
với những rặng cây
lớn xanh và mát, mộ
gia đ́nh họ Ngô nằm
cùng một dăy. Mộ bà
Phạm Thị Thân nằm ở
giữa, mộ Tổng Thống
và Ông Cố Vấn hai
bên. Cách mộ Ông Cố
Vấn một quăng là mộ
ông Ngô Đ́nh Cẩn.
Trước đây, v́ sợ rắc
rối đối với nhà cầm
quyền cộng sản nên
mộ không đề tên, mà
chỉ đề "mẫu", "huynh",
"đệ". Sau, theo đề
nghị của một số
người, trong đó có
Việt kiều về thăm,
mộ được đề đích danh.
Anh Mâm, anh Chẩy,
hai trong số hàng
chục người trông coi
mướn mộ phần tại đây,
cho hay: Thời gian
đầu, mộ gia đ́nh họ
Ngô không có người
chăm nom, trong khi
đa số ngôi mộ khác
có thân nhân thường
xuyên lui tới và
thuê người chăm nom.
Thấy những ngôi mộ
đó cỏ mọc, rêu phong,
anh em bảo nhau dọn
cỏ, dùng bàn chải
chà rêu như những
ngôi mộ khác. "Lẽ
nào ḿnh quanh quẩn
ở đây cả ngày mà nỡ
để cho ngôi mộ ngay
gần ḿnh lạnh lẽo!"
- Mâm nói, sau khi
chia đều nắm hương
ngút khói, cắm vào
từng bát nhang trước
bốn ngôi mộ gia đ́nh
họ Ngô.
Một thời gian sau
ngày mộ cải táng
được hoàn thành,
thỉnh thoảng có một
số Việt kiều về nước
thăm viếng, đọc kinh
cầu nguyện, cho tiền
những người trông
nom. Có người để lại
cả tên tuổi. Thỉnh
thoảng, đại diện
Công giáo cũng đến
thăm viếng.
Tôi nghĩ sự thật vẫn
là sự thật. Các ông
tướng lấy tiền của
Mỹ có thể giết được
thể xác của anh em
họ Ngô, nhưng họ
không thể giết được
thanh danh, tinh
thần và uy tín của
họ Ngô. Khi các
ông tướng xuống tay
th́ chính cũng là
lúc họ tự sát. Họ
chết khi c̣n đang
sống.
Muốn nói ǵ th́ nói,
miền Nam từ năm 1948
đến 1975, chỉ duy
nhất có chế độ Ngô
Đ́nh Diệm là xứng
đáng. Chỉ dưới chế
độ ông, quốc gia mới
có kỷ cương, có thể
thống. Không thể đem
so sánh chế độ ấy
với bất cứ chế độ
nào từ Nguyễn văn
Xuân đến Nguyễn văn
Thiệu. Giết anh em
họ Ngô, các ông
tướng đă vô t́nh
giết cái chính nghĩa
quốc gia mà họ vẫn
hô hào phục vụ ….
Phạm Xuân Ninh trích lời
tựa tác phẩm “Ḍng Họ
Ngô Đ́nh, Ước Mơ Chưa
Đạt “ của tác giả Nguyễn
văn Minh xuất bản tại
Hoa Kỳ.
Toàn Dân Toàn Quân Ghi
Ơn CỐ TỔNG THỐNG NGÔ
Đ̀NH DIỆM
Ngô chí sĩ, người anh
hùng vĩ đại ,
Đă ra đi c̣n để lại
tiếng thơm
Như mặt trời, người ngự
trị trong tim
Ḷng thế hệ muôn ngàn
năm tưởng nhớ .
Ngô Tổng Thống, đệ nhất
người dân cử
Đă khai sinh nền móng sử
Cọng Ḥa,
Làm vẽ vang dân tộc Việt
Tự Do
Xây dựng nước Việt cơ đồ
nhung gấm .
Ngô Chí Sĩ, người anh
hùng chết thảm
Do bàn tay nhóm phản
loạn phi nhân.
V́ tham tiền, đành bán
rẻ lương tâm,
Gây xáo trộn dâng miền
Nam cho Cộng.
Cầu Thượng Đế cho linh
hồn Tổng Thống
Vị anh hùng v́ tổ quốc
vong thân,
Được đời đời vui tận
hưởng Thiên Nhan,
Và sống măi trong ḷng
dân bất tử.
Nhân kỷ niệm ngày tang
chung quốc giổ,
Toàn quân dân đoàn kết
nhớù ơn Ngài
Xin dâng lên nén hương
qúy ḷng người
Lời cảm tạ với cả trời
thương nhớ ./.
NGUYỄN Đ̀NH HOÀI VIỆT
(Thơ Máu Và Nước Mắt
)
***
KHÓC THƯƠNG CHÍ SỸ
NGÔ Đ̀NH DIỆM
Nhân ngày Quốc
giổ ,1/11 Kẻ hậu
sinh xin thắp nén
hương lịng tưởng nhớ
Cha già dân tộc Chí
Sỹ NGƠ Đ̀NH DIỆM.
Con đau xót, khóc
cha già dân tộc,
Chết anh hùng v́ tổ
quốc v́ dân .
NGÔ Chí Sỹ là vỹ
nhân thời đại ,
Măi muon đời cả thế
giới tiếc thương.
Cha bị giết trong xe
tăng bọc thép ,
Bằng giao găm, đâm
chém nát cả người.
Chết tức tưởi không
một lời trăn trối.
Máu tuon trào, ghê
sợ quá trời ơi …
. . . . . . . . . .
. . . . . . . . . .
. . . . . . . . . .
Ngô Tổng Thống, suốt
một đời kham khổ.
Sống v́ dân, xây Dân
Chủ phú cường ,
V́ quốc thể, nhất
quyết khong lùi bước
Trước bạo tàn hay áp
lực ngoại bang .
Cha đă chết theo con
đường Thánh giá ,
Không hận thù và hỷ
xả thứ tha .
Con khấn vái vị cha
già dân tộc.
Xin cầu bầu dân nước
Việt Tự Do.
Trước di ảnh xin
nguyện thề ghi nhớ ,
Lời hịch truyền con
ghi rơ bên tai.
“Người tiến bước,
hăy theo người tiến
bước."
"Người chết đi hăy
tiếp nối gương người,”
Ngày quốc nhục, xin
thỉnh Ngài chứng
giám ,
Tồan quân dân thành
kính cám ơn Ngài .
Đây hương qúy với cả
trời thương nhớ ,
Công đức Ngài ghi
nhớ măi muơn đời .
NGUYEN DINH HOAI
VIET
NĂM MƯƠI NĂM, ĐỌC
BÀI THƠ " NỖI L̉NG "
CỦA MỘT CHÍ SĨ
Trần Việt Yên
T́nh cờ tôi gặp nhà
thơ Lệ Khanh, trong
câu chuyện hàn huyên,
anh hỏi tôi :
- "Có biết cụ Diệm
làm thơ không ?"
- "Tôi chưa nghe nói"
? tôi thành thực trả
lời
Anh kể:
- "Cụ Diệm có một
bài thơ làm từ năm
1953, Việt Yên muốn
nghe tôi đọc cho
nghe .
- "Vâng xin anh đọc
đi" ? tôi vừa trả
lời vừa sửa soạn
giấy bút để ghi chép
lại .
Anh đọc bài thơ cho
tôi chép :
Gươm đàn nửa gánh
quẩy sang sông
Hỏi bến: thuyền
không, lái cũng
không !
Xe muối nặng nề thân
vó Kư
Đường mây rộng răi
tiếc chim Hồng
Vá trời lấp biển
người đâu tá ?
Bán lợi mua danh chợ
vẫn đông!
Lần lữa nắng mưa
theo cuộc thế
Cắm sào đợi khách,
thuở nào trong ?
Mới thoạt nghe bài
thơ Lệ Khanh đọc, tự
nhiên tôi rùng ḿnh,
cảm xúc bài thơ đi
thẳng vào tim óc,
tôi nhẩm đi nhẩm lại
bài thơ, gần như
thuộc ḷng, Lệ khanh
cười : C̣n đây là
bài họa của tôi :
Gan vàng đem trải
khắp non sông
Quyền rộng chẳng
màng, lợi cũng không
Chí quyết dẹp xong
bọn cướp nước
Ḷng mong quét sạch
đám cờ hồng
Tâm hư chói rạng
vùng trời Bắc,
Tiết trực sáng ngời
chốn biển Đông
Một lũ phản thần mưu
giết chúa
Tham tiền nào biết
đục hay trong .
Lệ Khanh nói tiếp :-
"anh Từ Phong cũng
có một bài họa, rất
tiếc tôi không nhó
hết, Việt Yên thử
hỏi anh Từ Phong xem
.
Từ giả Lệ Khanh, tâm
trí tôi luôn ám ảnh
bài thơ của cụ Diệm,
về đến nhà tôi gọi
điện thoại cho anh
Từ Phong và xin anh
đọc bài họa, anh vui
vẻ đọc cho tôi chép
qua phone :
Ghé vai gánh vác nửa
non sông
Lèo lái Thuyền Nam
sóng gió không
Đả thực, giữ ǵn bờ
cơi Việt,
Bài phong, tô điểm
nước non Hồng
Đêm lo ngăn cản thù
phương Bắc
Ngày tính canh chừng
giặc bể Đông
Tế thế kinh bang tài
xuất chúng
Tiếc thay mầm vạ nẩy
từ trong !!
Và anh nhấn mạnh :
Tôi làm bài này đúng
ngày 7 tháng 7 năm
2003 cũng là để kỷ
niệm ngày cụ Diệm về
nước chấp chánh (mồng
7- tháng 7 ngày Song
Thất)
Đêm đó tôi không ngủ
và cố ḍ theo tư
tưởng của Cụ Diệm để
làm một bài họa. Gần
đến nửa đêm th́ tôi
chợt nảy ra cái ư :
tinh thần độc lập
của cụ Diệm, nhất
định không muốn
người Mỹ nhúng tay
trực tiếp vào cuộc
chiến Việt Nam, thế
là tôi hăm hở ngồi
ghi chép :
Nỗi ḷng trang trải
với non sông
Hậu thế ai người có
biết không ?
Độc lập nước nhà nêu
ư hướng
Tự do dân tộc điểm
tâm hồng .
Chí ngăn lũ giắc
cuồng phương Bắc
Tài giữ đồng minh
vai chủ Đông
Tiết trực tâm hư
gương ái quốc
Mai nầy đời gạn đục
khơi trong
Làm xong bài thơ -
thực ra chưa được
hoàn chỉnh lắm ? và
vội vă gởi cho các
thi hữu gần xa để
xin nhă hứng họa lại,
Cụ Trường Giang là
người gởi bài thơ
họa đến cho tôi xem
sớm nhất :
Thù nhà, nợi nước,
gánh non sông
Chưa vững quyền uy
bậc cũng không
Quyết chí đánh tan
quân mặt trắng
Tận tâm xé nát ngọn
cờ hồng
Thanh liêm chỉ một
vang Miền Bắc
Chính trực không hai,
dội cơi Đông
Khí tiết lăng sương
thù khiếp vía
Hiềm v́ phản loạn
núp bên trong.
Tiếp theo nhà thơ
Hoàng Ngọc Văn cũng
gởi bài họa của anh
:
Bùi ngùi tấc dạ xót
non sông,
Sóng lớn thuyền con,
kẻ sĩ không
Xin gửi tấm ḷng
củng sử kư
Trao về xương cốt
với tim hồng
Quốc gia nghiêng
ngửa, chèo pḥ tá ?
Đất nước chênh vênh,
tát biển Đông
Nhắm mắt xuôi tay
tùy cơi thế
Nguyện cầu dân tộc,
đục thành trong .
Tôi chần chừ chưa
muốn viết bài này
vội v́ c̣n chờ bài
họa của nhiều nhà
thơ khác, Trong đó
có thi hữu Thiên Tâm
v́ tôi biết anh rất
thích họa thơ những
bài Đường luật hay,
quả nhiên anh gởi
đến tôi không phải
một mà tới 2 bài họa
. Cái đặc biệt của
Thiên Tâm là anh đă
kư thác được tâm sự
của anh và của cụ
Diệm một cách sâu
sắc .
MỘT đời tận tụy gánh
non sông
NÉN bạc phản thùng,
nghiệp hóa không
HƯƠNG ngát ngh́n thu,
gương chính khí
L̉NG son một thuở
dáng linh hồng
THẮP cao ngọn đuốc
soi đêm tối
DÂNG tận đài mây gọi
gió đông
CHÍ lớn chưa thành,
thân dẫu thác
SĨ dân thương tiếc
biển, trời trong
Gió uất, mây hờn phủ
núi sông
"Tự do, Độc lập??"
rứa, buồn không?!
Nhe nanh múa vuốt
loài yêu quỷ
Tím ruột bầm gan
giống Lạc Hồng
Tuấn kiệt lơ thơ sao
buổi sớm
Nhân tài lác đác lá
mùa đông
Cứu tinh dân tộc nay
đâu vắng
Xao xác chợ đời luận
đục trong
Nhà thơ Tố Nguyên
cũng gởi đến cho
chúng tôi thưởng lăm
bài họa của anh :
Chí Sĩ quên ḿnh với
núi sông
V́ dân v́ nước chẳng
hề không
Cộng ḥa khai lối
gịng Dân Việt
Tiên tổ truyền lưu
giống Lạc Hồng
Diệt Cộng bài Phong
nạn giặc Bắc
Đồng minh kết hữu
t́nh Tây Đông*
Trời ơi ! Oan nghiệt
ai mưu giết
Giữa buổi nhiễu
nhương đục lẫn trong
(*) Tây Phương và
Đông Nam Á
Trở lại với bài thơ
NỖI L̉NG của chí sĩ
NGÔ Đ̀NH DIỆM, tôi
xin được nêu vài ư
nghĩ thô thiển về
bài thơ của cụ. Thật
ra, tôi không phải
là người quen b́nh
thơ thiên hạ, gặp
bài thơ hay tôi chỉ
xin được gọi là họa
lại đôi lời hưởng
ứng hoặc gởi đến anh
em thi văn hữu quen
biết để cùng thưởng
lăm.Việc xướng họa
trong ṿng anh em
chúng tôi thường hay
diễn ra . Hôm nay
tôi đánh bạo viết
đôi ḍng để gọi là
nối điêu ư tưởng bậc
cao minh .
Theo Lệ Khanh cho
biết Cụ Diệm làm bài
thơ này từ năm 1953,
nếu trí nhớ không
đánh lừa tôi th́ lúc
đó cụ Diệm chưa về
nước chấp chánh, cụ
c̣n đang lưu ngụ
trong một nhà ḍng
Thiên Chúa Giáo tại
tiểu Bang Misouri
(?) Hoa Kỳ .
Thời điểm đó, chiến
cuộc Đông Dương đang
diễn ra ác liệt, một
bên là Việt Minh
Cộng Sản với sự trợ
giúp cả người và vũ
khí của Trung Cộng
và Liên sô , bên kia
là Quân Đội Liên
Hiệp Pháp và Quân
Đội Quốc Gia Việt
Nam rất non trẻ mà
phần thắng đang
nghiêng dần về khối
Cộng . Hội nghị
Genève được h́nh
thành nhằm t́m kiếm
ḥa b́nh cho Đông
Dương, các chính phủ
Quốc gia được thành
lập và tham dự ḥa
đàm Genève, nhưng
tốc độ chiến tranh
đẩy phe Quốc gia vào
thế bị động, các
chính phủ lần lượt
ra đời ( dường như
chính phủ Nguyễn Văn
Tâm, Trần Văn Hữu
trong Nam kỳ,
roiࠣhính phủ của
Hoàng Thân Bửu Lộc
được Quốc Trưởng Bảo
Đại tấn phong )
nhưng xem ra t́nh
thế không có ǵ sáng
sủa,
Người Mỹ với vai tṛ
lănh đạo khối thế
giới Tự Do nóng ḷng
và muốn can thiệp
vào vũng lầy Đông
Dương, đang t́m kiếm
một khuôn mặt ít
chịu ảnh hưởng của
người Pháp để ủng hộ
, Do những quen biết
ông Ngô Đ́nh Diệm có
lẽ đă được thăm ḍ ư
kiến về vai tṛ lănh
đạo, theo tôi chính
đó là hoàn cảnh bài
thơ NỖI L̉NG được ra
đời .
Đọc bài thơ NỖI L̉NG
người ta thấy được
tinh thần dấn thân
của một con người
đang muốn xông pha
vào thế cuộc ,
Đọc câu thơ thứ nhất
"Gươm đàn nữa gánh,
quảy sang sông"
người ta thấy h́nh
ảnh đầu tiên đập vào
mắt người đọc NỖI
L̉NG là TỪ HẢI, một
nhân vật cái thế anh
hùng trong truyền
KIỀU của THI HÀO
NGUYỄN DU .
Thật vậy GƯƠM ĐÀN
NỬA GÁNH, chứng tỏ
cái chí của một bậc
anh hùng cái thế, "Gươm
đàn nữa gánh, non
sông một chèo" người
muốn tự ḿnh tạo
riêng một cơi triều
đ́nh, chứ không chịu
cúi luồn trong khuôn
khổ .
Chỉ 3 chữ ?quẩy sang
sông ? đă thể hiện
được thái độ hăm hở
xốc vác dám dấn bước
sang một hoàn cảnh
khác của tác giả dù
hoàn cảnh đó có như
thế nào đi nữa cũng
không thối chí nhụt
ḷng.
"Hỏi bến: thuyền
không, lái cũng
không,"
Mặc dù hăm hở muốn
sang sông, tác giả
vấp phải hoàn cảnh
thực tế phũ phàng :
Muốn sang sông th́
phải có thuyền,
nhưng thuyền không
có mà lái cũng không
nốt!!
Nh́n vào hoàn cảnh
nước nhà lúc đó con
thuyền quốc gia đang
bị sóng gió cộng sản
vùi dập, mà người đủ
tài lèo lái con
thuyền cũng không
co,?'y ǵ để sang
sông .
Riêng trong trường
hợp tác giả lúc đó,
dù nóng ḷng hăm hở
muốn sang sông gánh
vác, nhưng thuyền là
tổ chức, mà người
lănh đạo cũng chưa
có th́ làm sao có
thể sang sông cho
được bây giờ ?!
"Xe muối nặng nề
thương vó kư,
Đường mây rộng răi,
tiếc chim hồng"
Tác giả mượn điển
tích Chu Bá Nhạ để
nh́n cơ đồ tổ quốc
đang như một chiếc
xe ngựa thồ muối ́
ạch leo dốc mà
thương cho những
người đang cố gắng
vất vả như con ngựa
Kư ( tương truyền là
một giống ngựa giỏi,
có thể đi xa, thồ
nặng được như không
)
Nh́n hoàn cảnh nước
nhà như thế, mà tiếc
cho cánh chim hồng
trước không gian bao
la của tương lai dân
tộc lại không được
bay bổng .
"Vá trời lấp biển
người đâu tá ?
Bán lợi mua danh chợ
vẫn đông"
Trước nghịch cảnh
này thử hỏi những
người có hoài băo
lấp biển vá trời nay
đâu cả rồi sao không
dấn bước sang sông ?
Dù hoàn cảnh nước
nhà đang nghiêng
ngửa nhưng nh́n lại
triều đ́nh, người ta
vẫn ́ xèo buôn danh
bán tước, vẫn lắ??
bán người mua, mà
trong những kẻ mua
danh bán tước đó có
mấy ai mang hoài băo
lấp biển vá trời ?
Mấy ai thực ḷng v́
dân v́ nước ? Hay
chỉ là những kẻ v́
danh chút danh tiếng
hăo huyền, v́ chút
lợi ích nhỏ nhen cho
bản thân và phe nhóm
?.
"Lần lữa nắng mưa
theo cuộc thế
Cắm sào đợi khách
thuở nào trong?"
Tác giả một lần nữa
nói lên cái ư chí
nhập cuộc của ḿnh,
không thể chần chừ
trước cảnh dầu sôi
lửa bỏng, trước cảnh
bá tánh toàn dân
đang trở thành nạn
nhân cho thứ chủ
nghĩa Cộng sản bạo
tàn , nếu dợi cho
lúc bể lặng trời
trong mới ra gánh
vác th́ đâu c̣n cái
dũng của một kẻ sĩ:"
kiến giả bất vi vô
dũng giă" "Giữa
đường thấy sự bất
bằng mà tha ?!"
Nếu cứ chần chừ chờ
cơ hội thuận tiện
th́ bao giờ cơ hội
mới đến, v́ thế phải
nhập cuộc, phải sang
sông .
Đọc cả bài thơ tôi
thấy toát lên cái
hào sảng của một kẻ
sĩ, dù đang ẩn nhẫn
, nhưng quyết chí
phải xông pha vào
con đường gió bụi
phong trần cái hăm
hở của một con người
nhập thế, dám chấp
nhận thử thách khó
khăn ,
Có lẽ v́ mang tinh
thần NHẬP CUỘC đó mà
chí sĩ NGÔ Đ̀NH DIỆM
sau đó ít lâu đă
nhận lời mời của
Quốc trưởng Bảo Đại
về nước đảm nhận vai
tṛ thủ tướng khi
người Pháp đang bị
vây khốn Điện Biên
Phũ, Cụ về nước để
gánh vác trách nhiệm
xây dựng một Miền
Nam thanh b́nh no ấm
trước một miền Bắc
nghèo nàn xác sơ v́
chủ nghĩa Cộng sản
bóc lột,
Có lẽ v́ bản tính
chính trực quang
minh của cụ Diệm (Thể
hiện qua Quốc huy
nền Đệ Nhất Cộng Ḥa
là Bụi Trúc "Tiết
trực tâm hư") là
khắc tinh với Gian
manh xảo quyệt của
Hồ Chí Minh, và Hồ
Chí Minh đă thấy
được sự thất bại sẽ
đến với hắn nếu cụ
Diệm c̣n nắm chính
cương ở Miền Nam,
nên Hồ chí Minh đă
t́m mọi cách loại
trừ cụ, âm mưu sát
hại cụ để trừ hậu
hoạn cho chế độ Cộng
Sản Vô Thần .
Viết như thế, tôi
không có ư ám chỉ Hô褐Đồng
Tướng Lănh Cách Mạng
năm 1963 đă làm một
việc không công cho
Hồ chí Minh, tôi chỉ
giận và tiếc, giống
như tâm trạng các
thi hữu đă họa lại
bài cũa cụ Như Lệ
Khanh phê phán.
Một bọn phản thần
mưu giết chúa
Tham tiền nào biết
đục hay trong ?!
V́ đồng tiền tối mắt
mà những kẻ vơ biền
đă làm một điều tệ
hại khôn lường cho
quốc gia đại sự,
tiếc lắm thay !!!
Hay như nhà thơ Từ
Phong than thở :
Tế thế kinh bang tài
xuất chúng
Tiếc thay mầm vạ nẩy
từ trong!!
Và nhà thơ Trường
Giang ngưỡng mộ :
Khí tiết lăng sương
thù khiếp vía,
Hiềm v́ phản loạn
núp bên trong.
Nhưng trong những kẻ
nhúng tay vào máu,
chúng ta không thể
không nói đến vai
tṛ người MỸ. Theo
như các tài liệu
được giải mật, người
ta được biết một
trong những nguyên
nhân cái chết của cụ
Diệm là v́ cụ đă mâu
thuẫn với chủ trương
đem quân tham chiến
truục tiếp của người
bạn đồng minh Hoa Kỳ
. Ở đây ta mới thấy
cái tài thao lược
ước đoán như thần
của cụ Diệm, dường
như có một tài liệu
cho rằng cụ Diệm
phản đối người Mỹ đổ
bộ ở Miền nam, v́ dù
có phải nhờ tiền của
viện trợ, cụ Diệm
nhất định giữ lấy
vai chính trong việc
đối đầu với cả khối
Cộng sản tại Việt
Nam, v́ cụ e rằng
người Mỹ trực tiếp
tham chiến sẽ là cái
cớ để Hồ Chí Minh
đánh bóng chính
nghĩa giả tạo giải
phóng Miền Nam . Cụ
không muốn nhờ vả
đến máu xương ngướ
Mỹ v́:
Nợ ǵ c̣n có thể trả
được
Nợ Máu Xương lấy chi
báo đáp cho cân ??
Cái gương ái quốc và
minh tuệ của cụ Ngô
Đ́nh Diệm đă làm tôi
thao thức kính phục,
Hy vọng sự thật phải
được sáng tỏ để phục
hồi danh dự cho một
người có công lớn
với đất nước và dân
tộc :
Tiết trực tâm hư
gương ái quốc
Mai nầy đời gạn đục
khơi trong .
Tôi dùng chữ mai nầy
e không được hoàn
chỉnh cho lắm, cần
ǵ phải đến mai sau
gương ái quốc của cụ
Diệm mới trở nên
trong sáng vằng vặc
như trăng rằm ? Bổn
phận chúng ta phải
như Thi sĩ Thiên Tâm
:
CHÍ lớn chưa thành
thân dẫu thác
SĨ dân thương tiếc
biển trời trong
Để tự hỏi và tự kêu
gào :
Cứu tinh dân tộc nay
đâu vắng ?
Xao xác chợ đời luận
đục trong
Ước vọng lớn nhất
của người viết bây
giờ là phục hồi uy
tín của một bậc đại
sĩ, một cứu tinh dân
tộc,
Một người mà tâm
nguyện đến lúc chết
vẫn là "uy vũ bất
năng khuất"
Nhắm mắt xuôi tay
tùy cơi thế
Nguyện cầu dân tộc
đục thành trong
Đọc bài thơ NỖI L̉NG
của chí sĩ NGÔ Đ̀NH
DIỆM để chúng ta cảm
thông và kính phục
tinh thần nhập cuộc
của cụ , niềm thao
thức của cụ và xót
xa cho thân phận
lănh tụ một nước
nhược tiểu :
"Dường mây rộng răi
tiếc chim hồng"
Sau 50 năm, đọc bài
thơ NỖI L̉NG của chí
sĩ NGÔ Đ̀NH DIỆM,
ḷng tôi thấy bùi
ngùi xúc cảm, phải
chi cụ c̣n sống, hẳn
lịch sử nước nhà đă
đổi khác, 80 triệu
con dân nước Việt ít
ra cũng không phải
sống trong cái chế
độ XẮP HÀNG CHÓ NGỰA
như bây giờ, hàng
triệu sinh linh chưa
chắc đă phải vùi
thây nơi rừng thiêng
nước độc, hay biễn
cả băo bùng . Và
hàng triệu người
khác phải lưu lạc
nơi đất khách quê
người để bùi ngùi
nh́n về quê hương
tăm tối .
Câu nói "một
dân tộc không cần
nhiều anh hùng, chỉ
cần có một vị minh
quân" sao chí lư
lắm thay .
Có người đặt nghi
vấn đây không phải
là bài thơ của cụ
Diệm, mà có thể là
bài thơ của một nhà
nho ái quốc nào khác
viết hoặc giả có
người nào đó viết
thác tên của cụ; tôi
không được rơ lắm,
nhưng tôi nghĩ cụ
Diệm đă từng học Hán
văn, lại theo Tân
Học, một người như
cụ chẳng lẽ cả đời
không làm được bài
thơ nào hay sao, có
thể bài thơ do cụ
sáng tác nhưng v́
bản tính khiêm tốn,
kín đáo cụ không
muốn phổ biến lúc cụ
c̣n sống, c̣n cầm
vận mệnh dân tộc,
c̣n lèo lái con
thuyền quốc gia (đó
là điểm khác biệt
giữa Trần Dân Tiên ?
Hồ Chí Minh và chí
sĩ Ngô Đ́nh Diệm) vả
lại thời gian trước
phương tiên truyền
thông không phổ cập
như hiện nay, nên có
rất nhiều nhà nho,
nhà trí thức làm thơ
chỉ lưu truyền trong
ṿng thân hữu nên
sau này bị thất lạc
là đa phần .
Tôi nêu bài thơ này
để như tiếng chuông
gióng lên để quư vị
nào biết th́ lên
tiếng để đánh tan
những ghi vấn .
Tôi nghĩ rằng sẽ c̣n
nhiều thi hữu sẽ họa
lại bài thơ này,
nhưng sợ để lâu
nhiều ư nghĩ bị mai
một nên tôi xin được
ghi chép ra đây để
như thi sĩ THIÊN TÂM
gọi là:
MỘT NÉN HƯƠNG L̉NG
DÂNG CHÍ SĨ MUÔN ĐỜI
TƯỞNG NHỚ BẬC HIỀN
MINH
San Jose ngày 19
tháng 10 năm 2003
Trần Việt Yên *
Kỷ niệm 40 năm ngày
mất của vị khai sáng
Việt Nam Cộng Ḥa
* Tôi cũng vừa được
cụ Mục Sư Hồ Xuân
Phong ( năm nay 81
tuổi ) cho hay cụ
Diệm c̣n một bài thơ
nhan đề "TÓC BẠC",
nhưng rất tiếc đă
lâu cụ quên mất, cụ
có hứa khi nào nhớ
lại được bài thơ sẽ
đọc cho tôi chép lại
, nếu bậc cao minh
nào biết bài thơ ấy
xin gởi cho chúng
tôi sớm càng hay -
Xin đa tạ
VIỆT NAM: VÙNG TRỜI
ĐAU THƯƠNG VÀ UẤT
HẬN
Em trót sinh ra sau
ngày "giải phóng"
Và lớn lên khi đất
nước "thanh b́nh"
Nhưng cuộc đời sao
vất vả điêu linh
Mẹ buôn gánh bán
bưng nuôi con dại
Em đi học, qua đồng
khô cỏ cháy
Trời quê hương bàng
bạc áng mây buồn
Đường chiều về leo
lét ánh tà buông:
- "Con đói quá, mẹ
ơi trời sắp tối !"
Sáng đi học bụng em
c̣n thấy đói
Cô dạy em phải yêu
kính "bác" Hồ
Em hỏi : - " 'bác'
là ai vậy, hở Cô ?"
Cô bả-"Nhờ 'bác',
đảng ta 'CHIẾN THẮNG
' !"
Em không hiểu, nhưng
cúi đầu im lặng
Mà trong ḷng thắc
mắc măi không thôi
"CHIẾN THẮNG" ǵ ?
Sao khổ qúa đời tôi,
Nhà, họ lấy, phải đi
vùng kinh tế!
Ba mươi năm, lớn lên
đời vẫn thế :
Trời quê hương c̣n
đó áng mây buồn
Vẫn từng ngày, vẫn
kiếp sống đau thương
Em thay mẹ : Đời bán
bưng buôn gánh !
Em tự hỏi nếu đảng
không "CHIẾN THẮNG"
Nước Việt Nam có
chậm tiến thế nầy ?
Người dân hiền đâu
ngậm đắng nuốt cay
Bị "xuất khẩu" sang
xứ người lao dịch !
Em thầm hỏi : "Ai
đây là kẻ địch?"
"Mỹ, Ngụy", "bác" Hồ,
hay cộng đảng ta ?
"Ngụy" bây giờ là "khúc
ruột phương xa"
Mỹ là thầy, là ân
nhân kinh tế !
Nước Việt thụt lùi
bao thế hệ
Từ môi sinh cho đến
đạo làm người:
Chính phủ chỉ là một
lũ đười ươi
Bọn ích kỷ, phường
buôn dân bán nước!
Xă hội xuống dốc
nhanh không tưởng
được
Quan bạo tàn, tham
nhũng đến vô lương
Chuyên hối lộ, cướp
nhà, chiếm hết ruộng
nương
Dân thấp cổ kêu trời
cao chẳng thấu !
Đảng của "bác" biến
nước ta lạc hậu
Dân Việt Nam nghèo
nhất cơi năm châu
Những huy hoàng ngày
cũ nay c̣n đâu
Phụ nữ Việt bán thân
ngoài muôn dặm !
Ôi tổ quốc, ôi quê
hương nhung gấm
Hỡi địa linh, nhân
kiệt hăy vùng lên !
Giành TỰ DO, DÂN CHỦ
với NHÂN QUYỀN
Quyết đập đổ NỘI THÙ:
phường cộng sản
Hết cộng nô, trời
Việt Nam lại sáng
Đàn con Hồng cháu
Lạc đứng cao lên
Xây đấp non sông, bờ
cơi vững bền
Đó là lúc toàn dân
ta CHIẾN THẮNG !
Hương Sài-G̣n
2009/10/29 John
Nguyen
<hoangquangnguyen@yahoo.com>
TT Ngo Dinh Diem
da chet vi yeu:
Yeu que huong
khong duoc doc
lap va tu do,
yeu dong bao
ngheo kho va doi
rach, yeu linh
trang ngay dem
loi suoi treo
non, lo an nguy
cho moi nguoi.
Thien Chua goi
nguoi ve que
troi trong
khoanh khac,
khong vuon ban.
Ke o lai phai
dau kho nhieu.
vi lam tham,
san, si, phai
keo le cuoc song
traan the de den
toi. Xin Nguoi
thuong cuu giup
dat nuoc, dan
tinh con dang
dau kho.
From:
Bac Ky Di Cu
<backydicu@gmail.com>
Date: 2009/10/30
Subject: Re: [DDCL]
Happy Halloween !!
Một nén hương cho
ngày giỗ Cố T/T Ngô
Đ́nh Diệm
To:
DienDanCongLuan@yahoogroups.com
Nếu nghĩ lại
những hành động
cuối cùng của
Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm, chúng
ta sẽ thấy Người
thật sự Nhân đức
và Cao thượng.
-Đáp
lại những lời
khẩn thiết xin
xử dụng những
lực lượng và
quân nhân c̣n
trung thành với
Tổng Thống để đè
bẹp bọn phản
loạn, Tổng Thổng
đă cương quyết
từ chối, v́
Người không muốn
đổ máu của những
người anh em!
Thực tế, nếu lúc
ấy Tổng Thổng ra
lệnh chống lại,
th́ nhất định
nhóm phản loạn
không thể thành
công dễ dàng như
thế, có thể c̣n
tiêu vong.
-Khi
Tổng Thổng trú
ngụ ở nhà thờ
Cha Tam, nhóm
Dương Văn Minh
không biết Người
ở đâu. Chúng
quưnh quáng lo
âu sợ phản đảo
chính, th́ chính
Người đă cho gọi
điện thoại báo
tin về chỗ trú
ngụ của Người,
v́ Người sợ máu
sẽ đổ thêm nữa,
nếu bọn phản
không t́m thấy
Người. Tổng
Thống nhất định
đă biết nguy
hiểm nhiều hơn
là an b́nh,
nhưng Người vẫn
chấp nhận hy
sinh mạng ḿnh
để lấy sự an
b́nh của dân
chúng cũng như
của binh sĩ.
-Việc
gọi điện thoại
báo tin cho nhóm
phản loạn chứng
tỏ Tổng Thống bao
dung, và "dễ
tin" vào ḷng Nhân
của con người,
tin vào sự Liêm
Sỉ, Sĩ Khí, của
nhóm đảo chánh,
và cũng không
ngờ chính kẻ mà
Tổng Thống ôm
lấy, choàng ṿng
hoa chiến thắng
sau chiến dịch
dep loạn B́nh
Xuyên, và rồi
thăng cấp ngay
tại mặt trận lại
là kẻ phản phúc
hạng nhất. Tổng
Thống không ngờ
một khi bọn phản
loại đă bị mua
chuộc bằng tiền
đô la Mỹ, những
kẻ mà ngày
thường vẫn một
điều "Thưa Cụ,
Bẩm Cụ" đă không
c̣n mang trái
tim của con
người.
-Tổng
Thồng đă từ chối
lời đề nghị của
Mỹ cho đi tá túc
tại một quốc gia
khác. Người muốn
ở lại và chết
trên quê hương
của ḿnh. Người
cũng từ chối lời
yêu cầu tha
thiết của cận vệ
mong Người trốn
đi một ḿnh.
Tổng Thống là
một người trọng
Sĩ Khí, và Danh
Dự, không muốn
lét lút như một
kẻ có tội.
Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm là một
nhân vật Vĩ Đại
trong lịch sử
Việt Nam.
|