|
From: Hanh
Tran <t.hanh1995@yahoo.com>
Subject: [DDCL] Cơi Vô H́nh
To: "DDCL"
<DienDanCongLuan@yahoogroups.com>
Received: Tuesday, 15 March,
2011, 1:50 PM
Cơi
Vô H́nh
Hamud là một pháp sư có kiến
thức rất rộng về cơi vô h́nh.
Khác với những đạo sĩ phái đoàn
đă gặp, ông này không phải người
Ấn mà là một người Ai cập. Ông
ta sống một ḿnh trong căn nhà
nhỏ, xây dựa vào vách núi.
Hamud không hề tiếp khách, nhưng
trước sự giới thiệu của bác sĩ
Kavir, ông bằng ḷng tiếp phái
đoàn trong một thời gian ngắn.
Vị pháp sư có khuôn mặt gầy g̣,
khắc khổ và một thân h́nh mảnh
khảnh. Ông ta khoác áo choàng
rộng và quấn khăn theo kiểu Ai
cập.
Giáo sư Evans-Wentz vào đề :
- Chúng tôi được biết ông chuyên
nghiên cứu các hiện tượng huyền
bí…
Pháp sư thản nhiên :
- Đúng thế, tôi chuyên nghiên
cứu về cơi vô h́nh.
- Như thế ông tin rằng có ma…
Vị pháp sư nói bằng một giọng
chắc chắn, quả quyết :
- Đó là một sự thật không những
ma quỷ hiện hữu mà chúng c̣n là
đối tượng nghiên cứu của tôi.
- Bằng cớ nào ông tin rằng ma
quỷ có thật ?
- Khắp nơi trên thế giới đều có
các giai thoại về ma, v́ con
người thường sợ hăi cái ǵ mà họ
không thể nhận thức bằng các
giác quan thông thường nên họ đă
phủ nhận nó. Sự phủ nhận này
mang đến niềm sợ hăi. Từ đó họ
thêu dệt các giai thoại rùng
rợn, ly kỳ, không đúng sự thật.
Nếu chúng ta chấp nhận ma quỷ
hiện hữu như một con voi hay con
ngựa th́ có lẽ ta sẽ không c̣n
sợ hăi. Các ông đ̣i hỏi một
chứng minh cụ thể chăng ?
- Dĩ nhiên, chúng tôi cần một
bằng chứng hiển nhiên …
- Được lắm, các ông hăy nh́n
đây.
Vị pháp sư mở ngăn kéo lấy ra
một cặp que đan áo, một bó len
và mang ra góc pḥng để xuống
đất. Ông ta thong thả :
- Chúng ta tiếp tục nói chuyện,
rồi các ông sẽ thấy.
Mọi người ngơ ngác, không hiểu
ông muốn nói ǵ, giáo sư
Mortimer nóng nảy :
- Nếu ông nghiên cứu về cơi vô
h́nh, xin ông giải thích về quan
niệm thiên đàng, địa ngục cũng
như đời sống sau khi chết ra sao
?
Vị pháp sư nghiêm giọng :
- Đó là một quan niệm không
đúng, sự chết chỉ là một giai
đoạn chuyển tiếp chứ không phải
là hết. Vũ trụ có rất nhiều cơi
giới, chứ không phải chỉ có một
cơi này.
- Khi chết ta bước qua cơi trung
giới và cơi này gồm có bảy cảnh
khác nhau. Mỗi cảnh được cấu tạo
bằng những nguyên tử rất thanh
mà ta gọi là “dĩ thái”. Tùy theo
sự rung động khác nhau mà mỗi
cảnh giới một khác. Tùy theo vía
con người có sự rung động thanh
cao hay chậm đặc, mà mỗi người
thích hợp với một cảnh giới, đây
là hiện tượng “đồng thanh tương
ứng” mà thôi.
Khi vừa chết, thể chất cấu tạo
cái vía được sắp xếp lại, lớp
thanh nhẹ nằm trong và lớp nặng
trọc bọc phía ngoài, điều này
cũng giống như một người mặc
nhiều áo khác nhau vào mùa lạnh,
áo lót mặc ở trong, áo choàng
dầy khoác ngoài. V́ lớp vỏ bọc
bên ngoài cấu tạo bằng nguyên tử
rung động chậm và nặng nề, nó
thích hợp với các cảnh giới
tương ứng ở cơi âm, và con người
sẽ đến với cảnh giới này.
Sau khi ở đây một thời gian, lớp
vỏ bao bọc bên ngoài dần dần tan
ră giống như con người trút bỏ
áo khoác bên ngoài ra, tùy theo
các lớp nguyên tử bên trong mà
họ thích ứng với một cảnh giới
khác. Cứ như thế, theo thời
gian, khi các áp lực vật chất
tan ră hết th́ con người tuần tự
tiến lên những cảnh giới cao
hơn.
Điều này cũng giống như một quả
bóng bay bị cột vào đó những bao
cát; mỗi lần cởi bỏ được một bao
th́ quả bóng lại bay cao hơn một
chút cho đến khi không c̣n bao
cát nào, th́ nó sẽ tự do bay
bổng.
Trong bảy cảnh giới của cơi âm,
th́ cảnh thứ bảy có rung động
nặng nề, âm u nhất, nó là nơi
chứa các vong linh bất hảo,
những kẻ sát nhân, người mổ sẻ
súc vật, những cặn bả xă hội,
những kẻ tư tưởng xấu xa, c̣n
đầy thú tánh. V́ ở cơi âm, không
có thể xác, h́nh dáng thường
biến đổi theo tư tưởng nên những
kẻ thú tánh mạnh mẽ thường mang
các h́nh dáng rất ghê rợn, nửa
người, nửa thú.
Những người thiếu kiến thức rơ
rệt về cơi này cho rằng đó là
những quỷ sứ. Điều này cũng
không sai sự thật bao nhiêu v́
đa số những vong linh này luôn
oán hận, ham muốn, thù hằng và
thường t́m cách trở về cơi trần.
Tùy theo dục vọng riêng tư mà
chúng tụ tập quanh các nơi thích
ứng, dĩ nhiên người cơi trần
không nh́n thấy chúng được.
Những loài ma đói khát quanh
quẩn bên các chốn trà đ́nh tửu
quán, các nơi mổ sẻ thú vật để
t́m những rung động theo những
khoái lạc vật chất tại đây. Khi
một người ăn uống ngon lành họ
có các rung động, khoái lạc và
loài mà t́m cách hưởng thụ theo
tư tưởng này. Đôi khi chúng cũng
t́m cách ảnh hưởng, xúi dục con
người nếu họ có tinh thần yếu
đuối, non nớt.
Những loài ma dục t́nh th́ quanh
quẩn nơi buôn hương bán phấn,
rung động theo những khoái lạc
của người chốn đó, và t́m cách
ảnh hưởng họ. Nếu người sống sử
dụng rượu, các chất kích thích
th́ ngay trong giây phút mà họ
không c̣n tự chủ được nữa, các
loài ma t́m cách nhập vào trong
thoáng giây để hưởng một chút
khoái lạc vật chất dư thừa. V́
không được thoa? măn nên theo
thời gian các dục vọng cũng giảm
dần, các nguyên tử nặng trọc
cũng tan theo, vong linh sẽ có
các rung động thích hợp với một
cảnh giới cao hơn và y sẽ thăng
lên cơi giới tương ứng.
Dĩ nhiên, một người có đời sống
trong sạch, tinh khiết sẽ không
lưu ở cơi này, mà thức tỉnh ở
một cơi giới tương ứng khác. Tùy
theo lối sống, tư tưởng khi ta
c̣n ở cơi trần mà khi chết ta sẽ
đến những cảnh giới tương đồng,
đây chính là định luật “đồng
thanh tương ứng, đồng khí tương
cầu”.
Toàn thể phái đoàn im lặng nh́n
nhau, vị pháp sư Ai cập đă diễn
tả bằng những danh từ hết sức
khoa học, chính xác, chứ không
mơ hồ, viễn vông. Dù sao đây vẫn
là một lư thuyết rất hay, nhưng
chưa chứng minh được. Có thể đó
là một giả thuyết của những dân
tộc nhiều tưởng tượng như người
Á châu chăng ?
Hamud mỉm cười như đọc được tư
tưởng mọi người :
- Nếu các ông biết rằng tôi cũng
là một tiến sĩ vật lư học tốt
nghiệp đại học Oxford …
Giáo sư Harding giật ḿnh kêu
lên :
- Oxford ư ? Ông đă từng du học
bên xứ chúng tôi sao ?
- Chính thế, tôi tốt nghiệp năm
1864, và là người Ai cập đầu
tiên tốt nghiệp về ngành này.
(Ghi chú của giáo sư Spalding :
Phái đoàn đă phối kiểm chi tiết
này và hồ sơ đại học Oxford ghi
nhận có một tiến sĩ người Ai cập
tên là Hamud El Sarim nhập học
năm 1856 và tốt nghiệp năm 1864
với bằng Tiến sĩ Vật lư).
- Nhưng làm sao ông biết rơ được
cơi giới này ? Ông đă đọc sách
vở hay dựa trên những bằng chứng
ở đâu ?
- Tôi đă khai mở các giác quan
thể vía, nhờ công phu tu hành
trong nhiều năm. Ngay khi c̣n là
sinh viên tôi đă say mê môn Vật
lư siêu h́nh (metaphysics). Tôi
dành nhiều thời giờ nghiên cứu
sách vở khoa học, nhưng đến một
lúc th́ khoa học phải bó tay. Sự
nghiên cứu dẫn dắt tôi đến với
Khoa Huyền Bí học. Tôi học hỏi
rất kỹ về môn này, khi trở về Ai
cập tôi may mắn gặp được các vị
đạo sư uyên bác, nên sự nghiên
cứu càng ngày càng tiến bộ.
Sự nghiên cứu dẫn dắt tôi sang
Ấn độ, và Tây Tạng. Tại đây tôi
gặp một Lạt Ma chuyên nghiên cứu
về cơi âm, tôi đă học hỏi rất
nhiều với vị này. Sau đó, tôi tu
nhập thất trong 10 năm liền, và
khai mở được một vài giác quan
đặc biệt. Từ đó, tôi tha hồ
nghiên cứu cơi âm v́ tôi có thể
sang tận đây học hỏi và cơi này
trở nên quen thuộc, tôi kết bạn
với rất nhiều sinh vật siêu
h́nh, chúng giúp đỡ tôi rất
nhiều.
Giáo sư Evans- Wentz ngập ngừng
:
- Ông muốn nói rằng ông kết bạn
với ma ?
- Dĩ nhiên, v́ tôi dành trọn
thời giờ hoạt động bên cơi này,
nên tôi có rất đông bạn bè, phần
lón là vong linh người quá cố
nhưng cũng có một vài sinh vật
có đường tiến hoá riêng, khác
với loài người, có loài khôn hơn
người và có loại không thông
minh hơn loài vật là bao…
- Giao thiệp với chúng có lợi
ích ǵ không ?
- Các ông nên biết cơi âm là một
thế giới lạ lùng, phức tạp với
những luật thiên nhiên khác hẳn
cơi trần. Sự đi lại giao thiệp
giúp ta thêm kiến thức rơ
ràng…..
- Như thế có nguy hiểm không?
- Dĩ nhiên, có nhiều sinh vật
hay vong linh hung ác, dữ tợn…Một
số thầy phù thuỷ, thường liên
lạc với nhóm này để mưu cầu lợi
lộc, chữa bệnh hoặc thư phù,
nguyền rủa….
- Ông có thể làm như vậy không ?
Vị pháp sư nghiêm mặt :
- Tất cả những việc ǵ có tính
cách phản thiên nhiên, ngược
luật tạo hoá đều mang lại hậu
quả không tốt. Mưu cầu lợi lộc
cho cá nhân là điều tối kỵ của
ai đi trên đường đạo. Tôi không
giao thiệp với những loại vong
linh này, v́ chúng rất nguy hiểm,
hay phản phúc và thường giết
chết kẻ lợi dụng chúng bất cứ
lúc nào. Các ông nên nhớ tôi là
một khoa học gia chứ không phải
một thầy pháp hạ cấp hay một phù
thuỷ chữa bệnh.
- Xin ông nói rơ hơn về những
cảnh giới cơi âm.
- Các ông nên biết dù ở cơi nào,
tất cả cũng không ra ngoài các
định luật khoa học. Thí dụ như
vật chất có ba thể : thể lỏng,
thể đặc và thể hơi, th́ bên cơi
này cũng có những thể tương tự.
Luật thiên nhiên cho thấy
vật nặng sẽ ch́m xuống
dưới và vật nhẹ nổi lên trên th́
cơi vô h́nh cũng thế. Nguyên tử
cơi âm rung động với một nhịp độ
khác với cơi trần, các nguyên tử
rung động thật nhanh dĩ nhiên
phải nhẹ hơn các nguyên tử nặng
trược. Tóm lại, tùy theo nhịp độ
rung động mà tạo ra những cảnh
giới khác nhau, có bảy loại rung
động nên có bảy cơi giới.
Các nguyên tử rung động chậm
chạp phải ch́m xuống dưới v́ nếu
ta mang nó lên cao, sức ép sẽ
làm nó tan vỡ ngaỵ Thí dụ ta đặt
một quả bóng xuống nước nếu đến
một độ sâu nào đó sức ép của
nước sẽ làm nó vỡ tan. Loài cá
cũng thế, có loại sống gần mặt
nước, có loại sống tận đáy đại
dương. Nếu loại sống gần mặt
biển bị mang xuống đáy nó sẽ bị
sức ép mà chết, ngược lại nếu
loài sống ở dưới đáycũng không
thể lên sát mặt nước v́ đă quen
với sức ép khác nhau.
Cảnh giới thứ bảy lúc nào cũng
tối tăm, nặng nề với các vong
linh h́nh dáng ghê rợn, nhưng
hoàn toàn không có vụ quỷ sứ tra
tấn tội nhân. Bị lưu đày ở đây
đă là khổ sở lắm rồi, các ông
hăy tưởng tượng bị dục
vọng hành hạ mà không thể
thoa? măn th́ c̣n khổ gấp trăm
lần bị tra tấn. Vong linh thèm
muốn nhưng không sao
thoa? măn được, như đói mà không
thể ăn, khát không thể uống. Do
đó, theo thời gian y sẽ học bài
học chịu đựng, nhẫn nhục cho đến
khi dục vọng giảm bớt và tan ra
th́ y sẽ thăng lên cảnh giới thứ
sáu.
Cơi giới thứ sáu, có sự rung
động rất giống như cơi trần, tại
đây các vong linh ít c̣n thèm
muốn vật chất như ăn uống, dục
t́nh, nhưng bận tâm với những
nhỏ nhen của cuộc sống như thoa?
măn bản ngă, ích kỷ, ghen tuông,
hờn giận, v…v… Đa số có h́nh
dáng giống như người cơi trần,
nhưng lờ mờ không rơ. V́ sự rung
động của nguyên tử gần giống như
cơi trần nên họ hay trở về cơi
này, họ thường nhập vào đồng cốt,
các buổi cầu cơ, cầu hồn để chỉ
dẫn bậy bạ, nói chuyên vu vơ
nhằm thoa? măn tự ái, bản ngă cá
nhân. V́ đa số vong linh khi c̣n
sống rất ham mê danh vọng, chức
tước, uy quyền nên khi họ nhập
vào đồng cốt, họ thường tự xưng
là các đấng này, đấng nọ.. Theo
thời gian, các rung động ham
muốn, các cố chấp về bản ngă,
danh vọng cũng tan biến nên họ
thăng lên cảnh giới thứ năm.
Cơi thứ năm có sự rung động
thanh nhẹ hơn cơi trần nên vong
linh có thể biến đổi sắc tướng
rất nhanh chóng. Đây là một thế
giới với những âm thanh màu sắc
lạ lùng dễ bị mê hoặc. Các vong
linh ở đây đă bớt ham muốn về cá
nhân, nhưng c̣n ham muốn về tư
tưởng, kiến thức. Đây là nơi cư
ngụ của những kẻ đạo đức giả,
những kẻ bảo thủ nhiều thành
kiến, những người trí thức tự
phụ, v…v… Đây cũng là cơi có
những sinh hoạt của loài Tinh
linh. Loài Tinh linh là những
sinh vật vô h́nh có h́nh dáng
hao hao giống như người mà ta
thường gọi là Thiên tinh (sylphs),
Thổ địa (gnome), Phong tinh (elves),
v…v… Một số bị thu phục bởi các
phù thuỷ, pháp sư để làm ảo
thuật hay luyện phép. Cơi này
c̣n có sự hiện diện của những
“h́nh tư tưởng”.
Các ông nên biết, khi một tư
tưởng hay dục vọng phát sinh th́
chúng sử dụng tinh chất cơi này
tạo nên một h́nh tư tưởng thích
hợp. Đời sống của chúng tùy theo
sức mạnh của tư tưởng mạnh hay
yếu. V́ đa số tư tưởng con người
c̣n mơ hồ nên h́nh tư tưởng chỉ
tạo ra ít lâu là tan ră ngaỵ Một
người tập trung tư tưởng có thể
tạo ra một h́nh tư tưởng sống
lâu trong vài giờ hay vài ngày.
Một pháp sư cao tay có thể tạo
ra các h́nh tư tưởng sống đến cả
năm hay cả thế kỷ, không những
thế h́nh tư tưởng này c̣n chịu
sự sai khiến của ông tạ Các phù
thuỷ luyện thần thông đều dựa
trên nguyên tắc cấu tạo một sinh
vật vô h́nh để sai khiến.
H́nh tư tưởng không chỉ phát
sinh từ một cá nhân mà c̣n từ
một nhóm người hay một quốc gia,
dân tộc. Khi một đoàn thể, dân
tộc cùng một ư nghĩ, họ sẽ tạo
ra một h́nh tư tưởng của đoàn
thể, quốc gia đó. H́nh tư tưởng
này sẽ tạo một ảnh hưởng vô cùng
rộng lớn đối với t́nh cảm,phong
tục, thành kiến của quốc gia,
dân tộc. Ta có thể gọi đó là “Hồn
thiêng sông núi” hay “dân tộc
tính”.
Khi sinh ra tại một quốc gia, ta
ít nhiều chịu ảnh hưởng của h́nh
tư tưởng này, dĩ nhiên chúng chỉ
ảnh hưởng lên thể vía, nghĩa là
t́nh cảm của dân tộc đó, chứ
không ảnh hưởng đến lư trí. Một
người sống nhiều bằng lư trí sẽ
ít chịu ảnh hưởng như người b́nh
thường. Điều này giải thích tại
sao một dân tộc có tâm hồn mơ
mộng như thi sĩ khi dân tộc khác
lại có đầu óc thực tế mặc dù
trên phương diện địa lư, họ
không ở cách xa nhau mấy và ít
nhiều chia sẻ một số quan niệm
về tôn giáo, phong tục, tập quán.
Cảnh giới cơi thứ tư sáng sủa
hơn và dĩ nhiên nguyên tử cơi
này rung động rất nhanh. Phần
lớn những vong linh tiến hoá,
thánh thiện, những nhà trí thức
trầm mặc nhưng c̣n quyến luyến
một ít dục vọng khi chết đều
thức tỉnh ở cảnh giới này. Đa số
đều ư thức ít nhiều, nên họ bắt
đầu cởi bỏ những ham muốn, quyến
luyến. Đây cũng là chỗ họ học
hỏi và ảnh hưỏong lẫn nhau, và
đôi khi kêt những liên hệ để
cùng nhau tái sinh trong một gia
đ́nh hay quốc gia.
Cơi giới thứ ba chói sáng, có
những rung động
nhẹ nhàng. Tại đâu có những linh
hồn từ tâm nhưng vụng về, những
tu sĩ thành tâm nhưng thiếu trí
tuệ, những nhà lănh đạo anh minh
nhưng thành kiến. Đây cũng là
một cảnh giới của một số thần
linh (devas) như Cảm
đục thiên thần (Kamadeva),
Hữu sắc thiên thần (Rupadeva),
và Vô sắc thiên thần (Arupadeva).
Các thần linh này có đời sống và
tiến hoá cao hơn tŕnh độ của
nhân loại.
Cơi giới thứ hai và thứ nhất cấu
tạo bằng những nguyên tử hết sức
thanh thoát, rung động rất nhanh
và tràn đầy ánh sáng. Đây là cơi
giới mà những người tiến hoá rất
cao, rất tệ nhị không c̣n dục
vọng, ham muốn, lưu lại để học
hỏi, trao đổi kinh nhigệm, phát
triển các đức tính riêng trước
khi siêu thoát len cảnh giới cao
hơn.
- Như thế người chết thường lưu
lại ở cơi Trung giới bao nhiêu
lâu ?
- Thời gian lưu lại đây hoàn
toàn tùy thuộc vào dục vọng con
người, có người chỉ ghé lại đây
vài giờ, lập tức đầu thai trở
lại. Có kẻ ở đây hàng năm và có
kẻ lưu lại đây hàng thế kỷ… Để
siêu thoát, thể vía phải hoàn
toàn tan ră hết th́ mới lên đến
cơi Thượng thiên hay siêu thoát.
Tóm lại danh từ như thiên đàng
hay địa ngục chỉ là những biểu
tượng của những cảnh ở cơi Trung
giới (Kamaloka). Tùy theo sự sắp
xếp của thể vía khi chết, mà ta
thức tỉnh ở một cảnh giới tương
ứng.
Mọi người yên lặng nh́n nhau,
những điều Hamud giải thích hoàn
toàn hợp lư và hết sức khoa học,
không hoang đường chút nào.
Nhưng làm sao chứng minh những
điều mà khoa học thực nghiệm
không thể nh́n thấy được ? Dù
sao Hamud cũng là một Tiến sĩ
Vật lư tốt nghiệp đại học nổi
tiếng nhất Âu châu chứ không
phải một phù thuỷ vô học chốn
hoang vu, ít nhiều ông ta cũng
có một tinh thần khách quan vô
tư của một khoa học gia chứ
không mê tín dễ chấp nhận một lư
thuyết vu vơ, không kiểm chứng.
Nhưng làm sao có thể thuyết phục
những người Âu Mỹ vốn rất tự hào,
nhiều thành kiến và tin tưởng
tuyệt đối ở khoa học.
Hamud mỉm cười tiếp tục :
- Sự hiểu biết về cơi vô h́nh
rất quan trọng, v́ khi hiểu rơ
những điều xảy ra sau khi chết,
ta sẽ không sợ chết nữa. Nếu có
chết chỉ là h́nh hài, xác thân
chứ không phải sự sống, và h́nh
hài có chết đi, th́ sự sống mới
tiếp tục tiến hoá ở một thể khác
tinh vi hơn. Đây là một vấn đề
hết sức hợp lư và khoa học cho
ta thấy rơ sự công b́nh của vũ
trụ.
Khi c̣n sống, con người có dục
vọng này nọ, khi dục vọng được
thoa? măn, nó sẽ gia tăng mạnh
mẽ, đồng thời các chất thô kệch,
các rung động nặng nề sẽ bị thu
hút vào thể vía.
Sau khi chết, dục vọng này trở
nên mạnh mẽ v́ không c̣n lư trí
kiểm soát nữa, chính thế nó sẽ
đốt cháy con người của ta. Sự
nung đốt của dục vọng chẳng phải
địa ngục là ǵ ?
Giống như đức tính, phẩm hạnh
khi c̣n trẻ, quyết định điều
kiện sinh sống lúc tuổi già, đời
sống cơi trần quyết định đời
sống bên kia cửa tử.
Luật này hết sức hợp lư và dễ
chứng minh.
Khi c̣n trẻ ta tập thể thao, giữ
thân thể khoẻ mạnh, th́ khi về
già ta sẽ ít bệnh tật, khi c̣n
trẻ ta chịu khó học hỏi, có một
nghề nghiệp vững chắc th́ khi về
già đời sống được bảo đảm hơn,
có đúng thế không ?
Những người nào chế ngự được dục
vọng thấp hèn, làm chủ được đ̣i
hỏi thể xác, th́ các dục vọng
này không thể hành hạ khi ta
chết. Luật thiên nhiên định rằng
khi về già thể xác yếu dần, đau
ốm, khiến cho ta bớt đi các ham
muốn và nhờ thế, dục vọng cũng
giảm bớt rất nhiều nên thể vía
cũng thanh lọc bớt các chất nặng
nề, ô trượt để khi chết, sẽ thức
tỉnh ở cảnh giới cao thượng hơn.
Trái lại những người c̣n trẻ,
ḷng ham muốn c̣n mạnh mẽ, nếu
chết bất đắc kỳ tử thường đau
khổ rất nhiều và phải lưu lại
cơi Trung giới lâu hơn. Nếu hiểu
biết như thế, ta cần phải duyệt
xét lại đời sống của ḿnh ở cơi
trần để khỏi lưu lại những cảnh
giới thấp thỏi, nặng nề bên cơi
âm.
Những người lớn tuổi cần chuẩn
bị để dứt bỏ các quyến luyến,
ràng buộc, các lo lắng ưu phiền,
các tranh chấp, giận hờn, phải
biết xả ly, dứt bỏ mọi phiền năo
để mau chóng siêu thoát. Một sự
chuẩn bị Ở cơi trần sẽ rút ngắn
thời gian bên cơi âm và chóng
thúc đẩy thời gian lên cơi giới
cao hơn.
- Nhưng c̣n các ma quỷ th́ sao ?
- Các ông cứ cho rằng ma quỷ là
một thực thể thế nào đó, khác
hẳn loài người. Thật ra phần lớn
chúng là những vong linh sống ở
cảnh giới thứ bảy, thứ sáu mà
thôi. Chúng c̣n lưu luyến cơi
trần, c̣n say mê dục vọng không
sao thoát ra khỏi cảnh giới này…
Luật thiên nhiên không cho phép
chúng trở lại cơi trần, nhưng
cũng có những trường hợp đặc
biệt, khiến người cơi trần trong
một thoáng giây có thể nh́n thấy
chúng…Khoan đă, các ông hăy xem
ḱa, người bạn của tôi đă làm
xong việc.
Hamud chỉ vào góc pḥng nơi ông
ta để bó len và cây kim đan áo.
Mọi người bước đến gần và thấy
một chiếc áo len đan bằng tay đă
thành h́nh từ lúc nào không ai
rơ. Chiếc áo đan tay rất vụng,
không khéo léo nhưng trên ngực
có thêu tên giáo sư Mortimer. Vị
pháp sư giải thích :
- Con ma này rất nghịch, và
thường quanh quẩn ở đây. Tôi yêu
cầu hắn đan chiếc áo len cho các
ông để làm bằng chứng. Để tránh
việc các ông cho rằng tôi làm
tṛ ảo thuật, tráo vào đó một
chiếc áo len khác, tôi yêu cầu
hắn thêu tên người nào trong
phái đoàn có nhiều nghi ngờ nhất.
Các ông đều biết rằng từ khi gặp
gỡ tôi không hề hỏi tên các ông,
và nếu chiếc áo này không đan
riêng cho các ông th́ c̣n ai nữa
?
Qủa thế, vị pháp sư gầy g̣ không
thể mặc chiếc áo đan to tướng ,
rất vừa vặn cho giáo sư
Mortimer, một người Âu mà kích
thước đă rất ư quá khổ, so với
những người Âu khác, đó là chưa
kể ṿng bụng khổng lồ, rất hiếm
có của ông này. Hơn nữa, áo này
cũng không thể may sẵn để bán v́
đường kim mũi chỉ rất ư vụng về,
nếu có bán, cũng chẳng ai mua.
Tại nơi hoang vu, không có ai
ngoài vị pháp sư và phái đoàn,
sự kiện này quả thật rất lạ lùng.
Giáo sư Evans-Wentz thắc mắc :
- Như vậy ông có thể sai khiến
ma quỷ hay sao?
- Tôi không phải là một phù thuỷ,
lợi dụng quyền năng cho tư lợi;
mà chỉ là một người có rất nhiều
bạn hữu vô h́nh bên cơi âm. Tôi
hiểu rơ các luật thiên nhiên như
Luân hồi, Nhân quả, và hậu quả
việc thờ cúng ma quỷ để mưu cầu
một cái ǵ. Tôi chỉ là một khoa
học gia nghiên cứu cơi vô h́nh
một cách đứng đắn. Sự nghiên cứu
những hiện tượng siêu h́nh là
một khoa học hết sức đứng đắn,
chứ không phải mê tín dị đoạn.
Nhiều người thường tỏ ư chê cười
khi nói đến vấn đề ma quỷ, nên
những ai có gặp ma, cũng chả dám
nói v́ sợ bị chê cười hay cho là
loạn trí. Nếu người nào không
tin hăy nghiên cứu và chứng minh
một cách khoa học rằng ma quỷ
chỉ là những giả thuyết tưởng
tượng, c̣n như phủ nhận không
dám chứng minh chỉ là một cái cớ
che dấu sự sợ hăi. Điều khoa học
chưa chứng minh được không có
nghĩa là điều này không có thật,
v́ một ngày nào đó, khoa học sẽ
tiến đến mức mà họ có thể chứng
minh tất cả.
Những phương pháp thông thường
như cầu cơ, đồng cốt, thường gặp
sai lầm v́ như tôi đă tŕnh bày,
các vong linh nhập vào phần lớn
cũng có kiến thức giới hạn ở
cảnh giới nào đó. Đôi khi họ
cũng trích dẫn vài câu trong “Thánh
kinh”, hoặc sách vở, kinh điển
để nâng cao giá trị lời nói,
điều này có khác nào những nhà
chính trị khi diễn thuyết.
Phương pháp khoa học chính xác
nhất là phải tự ḿnh qua hẳn thế
giới đó nghiên cứu. Các ông nên
biết thân thể chúng ta không
phải môi trường duy nhất của
linh hồn và giác quan của nó
cũng không phải phương tiện duy
nhất để nghiên cứu ngoại cảnh.
Nếu ta chấp nhận rằng vũ trụ có
nhiều cơi giới khác nhau và mỗi
thể con người tương ứng với một
cơi, th́ ta thấy ngay rằng thể
xác cấu tạo bằng nguyên tử cơi
trần nên chỉ giới hạn trong cơi
này được thôi.
Các thể khác cũng có giác quan
riêng của nó và khi giác quan
thể vía được khai mở, ta có thể
quan sát các cơi giới vô h́nh dễ
dàng. Khi từ trần, thể xác tiêu
hao, các giác quan không c̣n sử
dụng được nữa th́ linh hồn sẽ
tập phát triển các giác quan thể
vía ngaỵ Nếu biết cách khai mở
các giác quan này khi c̣n sống,
ta có thể nh́n thấy cơi âm một
cách dễ dàng.
Giáo sư Allen ngập ngừng :
- Nhưng có một quan niệm lại cho
rằng, sau khi chết linh hồn sẽ
lên thiên đàng hay xuống địa
ngục vĩnh viễn, điều này ra sao
?
Hamud lắc đầu :
- Đó là một quan niệm không hợp
lư, v́ điều này cho rằng khi
chết linh hồn sẽ đổi thay toàn
diện. Sau khi chết, linh hồn sẽ
mất hết tính xấu để trở nên toàn
thiện, trở nên một vị thiên thần
vào cơi thiên đàng hoặc là linh
hồn có thể mất hết các tính tốt
để trở nên xấu xa, trở nên một
thứ ma quỷ bị đẩy vào địa ngục.
Điều này vô lư v́ sự tiến hoá
phải từ từ, chứ không thể đột
ngột được.
Trên thế gian này, không ai toàn
thiện hay toàn ác. Trong mỗi
chúng ta đều có các chủng tử xấu,
tốt do các duyên, nghiệp từ tiền
kiếp để lại; tùy theo điều kiện
bên ngoài mà những chủng tử này
nẩy mầm, phát triển hay thui
chột, không thể phát triển.
Một người tu thân là một người
biết ḿnh, lo vun xới tinh thần
để các nhân tốt phát triển,
giống như người làm vườn lo
trồng hoa và nhổ cỏ dại. Thực
ra, khi sống và chết, con người
không thay đổi bao nhiêu.
Nếu khi sống họ ăn tham th́ khi
chết, họ vẫn tham ăn, chỉ có
khác ở chỗ, điều này sẽ không
c̣n được thoa? măn v́ thể xác đă
hư thối, tan ră mất rồi. Sau khi
chết, t́m về nhà thấy con cháu
ăn uống linh đ́nh mà họ th́
không sao ăn được, ḷng ham muốn
gia tăng cực độ như lửa đốt gan,
đốt ruột, đau khổ không sao tả
được.
- Như ông đă nói, loài ma đói
thường rung động theo không khí
quanh đó, như thế họ có thoa?
măn không ?
- Khi người sống ăn ngon có các
tư tưởng khoái lạc th́ loài ma
đói xúm quanh cũng t́m cách rung
động theo tư tưởng đó, nhưng
không làm sao thoa? măn cho
được. Điều này ví như khi đói,
nghĩ đến món ăn ngon ta thấy
khoan khoái, ứa nước bọt nhưng
điều này đâu có thoa? măn nhu
cầu bao tử đâu. Các loại ma hung
dữ, khát máu thường tụ tập nơi
mổ sẻ súc vật, ḷ sát sinh để
rung động theo những không khí
thô bạo ở đó. Những người giết
súc vật trong nhà vô t́nh mời
gọi các vong linh này đến, sự có
mặt của họ có thể gây nhiều ảnh
hưởng xấu, nhất là cho nhũng
người dễ thụ cảm.
- Đa số mọi người đều cho rằng
ma quỷ thường xuất hiện ở nghĩa
địa, điều này ra sao ?
- Sự hiện h́nh ở nghĩa địa chỉ
là h́nh ảnh của thể phách đang
tan ră, chứ không phải ma quỷ,
vong linh. Khi ta chết, thể xác
hư thối th́ thể phách vốn là thể
trung gian giữa thể xác và thể
vía cũng tan ră theo. Thể phách
được cấu tạo bằng những nguyên
tử tương đồng với nguyên tử cơi
trần. Nhưng trong đó có nhiều
nguyên tử 'dĩ tháí, nên nhẹ hơn,
nó thu thập các sinh lực c̣n rơi
rớt trong thể xác, để cố gắng
kéo dài sự sống thêm một thời
gian nữa. V́ đang tan ră nên thể
phách không hoàn toàn, do đó,
đôi khi ta thấy trên nghĩa địa
có những h́nh ảnh người cụt đầu,
cụt chân, bay là là trên các nấm
mồ, người không hiểu th́ gọi đó
là mạ Theo sự hiểu biết của tôi,
th́ việc thiêu xác tốt đẹp hơn
việc chôn cất, v́ để thể xác tan
ră từ từ làm cho linh hồn đau
khổ không ít và thường ở trong
một giai đoạn hôn mê, bất động
một thời gian rất lâu. Thiêu xác
khiến vong linh thấy ḿnh không
c̣n ǵ quyến luyến nữa nên siêu
thoát nhanh hơn nhiều.
- Ma quỷ thường thuộc thành phần
nào trong xă hội ?
- Chúng thuộc đủ mọi thành phần,
tùy theo dục vọng khi c̣n sống.
Người chết bất đắc kỳ tử thường
lưu lại cơi âm lâu hơn người
chết già v́ c̣n nhiều ham muốn
hơn. Những kẻ sát nhân bị hành
quyết vẫn sống trong cảnh tù tội,
giận hờn và có ư định trả thù.
Một người tự tử để trốn nợ đời
cũng thế, y sẽ hôn mê trong
trạng thái khổ sở lúc tự tử rất
lâu. Định luật cơi âm xác nhận
rằng, “Chính cái dục vọng của ta
quyết định cảnh giới ta sẽ đến
và lưu lại ở đó lâu hay mau.”
- Số phận của những người quân
nhân tử trận th́ ra sao ?
- Họ cũng không ra ngoài luật lệ
đó, tùy theo dục vọng từng cá
nhân. Tuy nhiên, người hy sinh
tính mạng cho một lư tưởng có
một tương lai tốt đẹp hơn, v́
cái chết cao đẹp là một bậc
thang lớn trong cuộc tiến hoá.
Họ đă quên ḿnh để chết và sống
cho lư tưởng th́ cái chết đó có
khác nào những vị thánh tử đạo.
Dĩ nhiên không phải quân nhân
nào cũng sống cho lư tưởng và
những kẻ giết chóc v́ oán thù và
chết trong oán thù lại khác hẳn.
- Như ông nói th́ người chết vẫn
thấy người sống ?
- Thật ra phải nói như thế này.
Khi chết các giác quan thể xác
đều không sử dụng được nữa,
nhưng người chết vẫn theo dơi
mọi sự dễ dàng v́ các giác quan
thể vía. Không những thế họ c̣n
biết rất rơ tư tưởng, t́nh cảm
liên hệ; mặc dù họ không c̣n
nghe thấy như chúng tạ Nhờ đọc
được tư tưởng, họ vẫn hiểu điều
chúng ta muốn diễn tả.
- Như vậy th́ họ Ở gần hay ở xa
chúng ta ?
- Khi mới từ trần, người chết
luôn quanh quẩn bên gia đ́nh,
bên những người thân nhưng theo
thời gian, khi ư thức hoàn cảnh
mới, họ sẽ tách rời các ràng
buộc gia đ́nh để sống hẳn ở cơi
giới của họ.
- Như thế có cách nào người sống
tiếp xúc được với thân nhân quá
cố không ?
- Điều này không có ǵ khó. Hăy
nghĩ đến họ trong giấc ngủ. Thật
ra nếu hiểu biết th́ ta không
nên quấy rầy, v́ làm thế chỉ gây
trở ngại cho sự siêu thoát.
Sự chết là bước vào một đời sống
mới, các sinh lực từ trước vẫn
hướng ra ngoài, th́ nay quay vào
trong, linh hồn từ từ rút khỏi
thể xác bằng một bí huyệt trên
đỉnh đầu. Do đó, hai chân từ từ
lạnh dần rồi đến tay và sau cùng
là trái tim. Lúc này người chết
thấy rất an tĩnh, nhẹ nhàng
không c̣n bị ảnh hưởng vật chất.
Khi linh hồn rút lên óc, nó sẽ
khơi động các kư ức, cả cuộc đời
sẽ diễn lại như cuốn phim. Hiện
tượng này gọi là “hồi quang phản
chiếu” (Memory projection). Đây
là một giây phút hết sức quan
trọng v́ nó ảnh hưởng rất lớn
đến đời sống cơi bên kia. Sợi
dây từ điện liên hệ giữa thể xác
và thể phách sẽ đứt hẳn. Đây là
lúc người chết hoàn toàn hôn mê,
vô ư thức để linh hồn rút khỏi
thể phách và thể vía bắt đầu lo
bảo vệ sự sống của nó bằng cách
xếp lại từng lớp nguyên tử, lớp
nặng bọc ngoài và lớp thanh nhẹ
Ở trong. Sự thu xếp này ấn định
cơi giới nào vong linh sẽ đến.
- Ông du hành sang cơi âm thế
nào ?
- Nói như thế không đúng lắm, v́
ám chỉ một sự di chuyển từ nơi
này đến nơi khác. Các cơi thật
ra ở cùng một nơi chỉ khác nhau
ở chiều không gian và thời gian.
Sang cơi âm là sự chuyển tâm
thức, sử dụng giác quan thể vía
để nhận thức chứ không phải đi
đến một nơi nào hết. Sở dĩ cơi
trần không thấy cơi âm v́ nguyên
tử cấu tạo nó quá nặng nề, rung
động quá chậm không thể đáp ứng
với sự rung động nhanh của cơi
âm.
Quan niệm về không gian cũng
khác v́ đây là cơi tư tưởng,
nghĩ đến đâu là ta đến đó liền,
muốn gặp ai chỉ cần giữ h́nh ảnh
người đó trong tư tưởng ta sẽ
gặp người đó ngaỵ Khi di chuyển
ta có cảm giác như lướt trôi,
bay bỗng v́ không c̣n đi bằng
hai chân như thể xác.
- Những người chết nhận thức về
đời sống mới ra sao ?
- Trừ những kẻ cực kỳ hung dữ,
ghê gớm, đa số mọi người thức
tỉnh trong cảnh giới thứ năm
hoặc thứ sáu, vốn có rung động
không khác cơi trần là bao. Lúc
đầu họ c̣n bỡ ngỡ, hoang mang
nhưng sau sẽ quen đi. Tùy theo
t́nh cảm, dục vọng mà họ hành
động.
Tôi đă gặp vong linh của một
thương gia giàu có, ông này cứ
quanh quẩn trong ngôi nhà cũ
nhiều năm, ông cho tôi biết rằng
ông rất cô đơn và đau khổ. Ông
không có bạn và cũng chả cần ai.
Ông trở về căn nhà để sống với
kỷ niệm xưa nhưng ông buồn v́ vợ
con ông vẫn c̣n đó nhưng chả ai
để ư đến ông. Họ tin rằng ông đă
lên thiên đàng, v́ họ đă bỏ ra
những số tiền, tổ chức các nghi
lễ tôn giáo rất lớn, một tu sĩ
đă xác nhận thế nào ông cũng
được lên thiên đàng. Tôi khuyên
ông ta nên cởi bỏ các quyến
luyến để siêu thoát nhưng ông ta
từ chối. Một vài người thân đă
qua đời cũng đến t́m gặp, nhưng
ông cũng không nghe họ. Có lẽ
ông ta sẽ c̣n ở đó một thời gian
lâu cho đến khi các lưu luyến
phai nhạt hết.
Tôi đă gặp những vong linh quanh
quẩn bên cạnh cơ sở mà họ gầy
dựng nên, họ vô cùng đau khổ và
tức giận v́ không c̣n ảnh hưởng
được ǵ, họ rất khổ sở khi người
nối nghiệp, con cháu có quyết
định sai lầm, tiêu phá cơ nghiệp.
Tôi đă gặp những người chôn cất
của cải, phập phồng lo sợ có kẻ
t́m ra, họ vẫn quanh quẩn gần đó
và đôi khi t́m cách hiện về doa.
nạt những người bén mảng đến gần
nơi chốn dấu.
Vong linh ghen tuông c̣n khổ sở
hơn nữa; họ không muốn người họ
yêu mến chia sẻ t́nh yêu với kẻ
khác. Đôi khi họ điên lên khi
chứng kiến sự âu yếm của người
họ yêu mến và người khác. Dĩ
nhiên họ không thể làm ǵ được
nên vô cùng khổ sở.
Những nhà lănh đạo, những vua
chúa, những người hống hách
quyền uy th́ cảm thấy bất lực
khi không c̣n ảnh hưởng ǵ được
nữa, nên họ hết sức đau khổ.
Hăy lấy trường hợp một vong linh
chết đuối, v́ y không tin ḿnh
đă chết, nên cứ ở trong t́nh
trạng lúc chết, nghĩa là ngộp
nước. V́ đầu óc hôn mê, nên y
không nh́n thấy cơi âm, mà vẫn
giữ nguyên h́nh ảnh cơi trần, dĩ
nhiên nó chỉ nằm trong tư tưởng
của y mà thôi. Nói một cách khác,
thời gian như ngừng lại, y cứ
thế hôn mê trong nhiều năm. Tôi
đă cố gắng thuyết phục nhưng nói
ǵ y cũng không nghe, tôi bèn
yêu cầu y trở về nhà, đầu óc y
hôn mê quá rồi, nên cũng không
sao trở về được.
Nhờ các bạn bè cơi vô h́nh, tôi
t́m được tên tuổi, và địa chỉ
thân nhân vong linh. Tôi tiếp
xúc với họ và yêu cầu lập một
nghi lễ cầu siêu để cảnh tỉnh
vong linh. Nhờ sức chú nguyện
mănh lực của buổi cầu siêu, tôi
thấy vong linh từ từ tỉnh táo
ra, nghe được lời kinh. Y trở về
nhà và chứng kiến buổi cầu siêu
của con cháu gần 60 năm sau khi
y qua đời. Sau đó y chấp nhận
việc ḿnh đă chết và siêu thoát…
- Ông cho rằng sự cầu nguyện có
lợi ích đến thế sao
?
- Cầu siêu cho vong linh là một
điều hết sức quan trọng và ích
lợi , v́ nó chứa đựng một sức
mạnh tư tưởng vô cùng mănh liệt.
Oai lực lời kinh và âm hưởng của
nó thật là vô cùng ở cơi âm nếu
người ta tụng niệm chú tâm, sử
dụng hết cả tinh thần. Tiếc
thay, người đời chỉ coi tụng
niệm như một h́nh thức. Họ chỉ
biết đọc các câu kinh trên đầu
môi, chót lưỡi chứ không biết
tập trung tinh thần, nên mất đi
phần nào hiệu nghiệm. Sự cầu
nguyện có một sức mạnh kinh
khủng, có thể dời núi lấp sông,
đó là bí huyết khoa “Mật tông
Tây Tạng”.
- Như ông nói th́ tôn giáo Tây
Tạng có hiệu nghiệm nhiều hay
sao ?
- Vấn đề cầu nguyện cho người
chết không phân biệt tôn giáo và
cũng không cần theo một nghi
thức, nghi lễ nào nhất định, mà
chỉ cần tập trung tư tưởng, hết
sức chú tâm cầu nguyện. Theo sự
hiểu biết của tôi th́ tôn giáo
nào cũng có những nghi lễ riêng
và nghi lễ nào cũng tốt nếu
người thực hành thành tâm.
- Như vậy nghi lễ rửa tội trước
khi chết có ích lợi ǵ không ?
- Một số người tin rằng, hạnh
phúc vĩnh cữu của con người tùy
thuộc tâm trạng y lúc từ trần.
Nếu lúc đó y tin rằng ḿnh được
cứu rỗi th́ như được một vé phi
cơ lên thiên đàng, c̣n không y
sẽ xuống địa ngục. Điều này gây
nhiều sợ hăi, lo âu vô ích. Nếu
một người chết th́nh ĺnh th́
sao? Phải chăng họ sẽ xuống địa
ngục ? Nếu một tín đồ hết sức
ngoan đạo nhưng chết ngoài trận
mạc th́ sao ? Họ đâu được hưởng
nghi lễ rửa tội ?
Sự chuẩn bị hữu hiệu nhất là có
một đời sống thanh cao, nếu ta
đă có một đời sống cao đẹp, th́
tâm trạng khi chết không quan
trọng. Trái lại, ta không thể ao
ước một tương lai tốt đẹp dù
tang lễ được cử hành bằng các
nghi lễ to lớn, linh đ́nh nhất.
Dù sao, tư tưởng chót trước khi
ĺa đời cũng rất hữu ích cho
cuộc sống mới bên kia cửa tử .
Nó giúp vong linh tỉnh táo, dễ
thích hợp với hoàn cảnh mới hơn.
Một cái chết thoải mái, ung dung
phải hơn một cái chết quằn quại,
chết không nhắm mắt được.
Theo tôi th́ sự hiểu biết về cơi
vô h́nh, sự chuẩn bị cho cái
chết là điều hết sức quan trọng,
cần được phổ biến rộng răi,
nhưng tiếc là ít ai chú ư đến
việc này.
- Vậy theo ông, chúng ta cần có
thái độ ǵ ?
- Đối với người Âu tây, đời sống
bắt đầu khi lọt ḷng mẹ, và chấm
dứt lúc chết, đó là một quan
niệm cần thay đổi. Đời sống cơi
trần chỉ là một phần nhỏ của chu
kỳ kiếp sống. Chu kỳ này được
biểu hiện bằng một ṿng tṛn mà
sự sống và chết là những nhịp
cầu chuyển tiếp giữa hai cơi âm,
dương, giữa thế giới hữu h́nh và
vô h́nh. Trên con đường tiến hoá,
c̣n hằng ha sa số các chu kỳ,
các kiếp sống cho mỗi cá nhân.
Linh hồn từ cơi thượng giới cũng
phải qua cơi trung giới. Phần ở
cơi trần chỉ là một phẩn nhỏ của
một kiếp sống mà thôi. Trong chu
kỳ này, phần quan trọng ở chỗ
ṿng tṛn tiến sâu vào cơi trần
và bắt đầu chuyển ngược trở lên,
đó là lúc linh hồn hết tha thiết
với vật chất, mà có ư hướng về
tâm linh. Các cổ thư đă vạch ra
một đời sống ở cơi trần như sau
: 25 năm đầu để học hỏi, 25 năm
sau để lo cho gia đ́nh, đây là
giai đoạn tiến sâu vào trần thế,
25 năm sau nữa phải từ bỏ việc
đời để lo cho tâm linh, đó là
thời điểm quan trọng để đi ngược
lên, hướng về tâm linh, và 25
năm sau chót phải từ bỏ tất cả,
chỉ tham thiền, quán tưởng ở nơi
rừng sâu, núi thẳm.
Đối với người Á châu th́ 50 tuổi
là lúc từ bỏ vật chất để hướng
về tâm linh, nhưng người Âu châu
lại khác, họ ham mê làm việc đến
độ mù quáng, cho đến già vẫn
tranh đấu hết sức vất vả, cho
dục vọng, cho bản ngă, cho sự
sống c̣n, cho sự thụ hưởng. Do
đó, đa số mất quân b́nh và khi
chết hay gặp các nghịch cảnh
không tốt.
Theo ư tôi, chính v́ sự thiếu
hiểu biết về cơi âm nên con
người gây nhiều tai hại ở cơi
trần. Chính v́ không nh́n rơ mọi
sự một cách tổng quát, nên họ
mới gây lầm lỗi, chứ nếu biết tỷ
lệ đời sống cơi trần đối với
toàn kiếp người, th́ không ai
dồn sức để chỉ lo cho 1/3 kiếp
sống, mà sao lăng các cơi trên.
Nếu con người hiểu rằng quăng
đời ở cơi trần rất ngắn ngủi,
đối với trọn kiếp người và đời
sống các cơi khác c̣n gần với
chân lư, sự thật hơn th́ có thể
họ đă hành động khác đi chăng ?
Có lẽ v́ quá tin tưởng vào giác
quan phàm tục, nên đa số coi thế
giới hư ảo này là thật và cơi
khác là không có…
- Nhưng nếu ông cho rằng các cơi
kia c̣n gần với sự thật hơn, th́
tại sao ta lại kéo lê kiếp sống
thừa ở cơi trần làm ǵ ? Tại sao
không rũ nhau đi sang cơi khác
có tốt hơn không ?
Hamud mỉm cười :
- Tuy cơi trần hư ảo, nhưng nó
có những lợi ích của nó, v́ con
người chỉ có thể t́m hiểu, và
phát triển xuyên qua các rung
động thô thiển này thôi. Cơi
trần có các bài học mà ta không
t́m thấy ở đâu khác. Chính các
bậc chân tiên, bồ tát trước khi
đắc quả vị đều phải chuyển kiếp
xuống trần, làm các công việc vĩ
đại như một thử thách cuối cùng.
Muốn khai mở quyền năng, con
người phải tiếp nhận các bài học
ở cơi trần, nhờ học hỏi những
bài học này, họ mới trở nên nhạy
cảm với các rung động ở cơi trên.
|