|
TÔI TRỞ VỀ từ
CƠI CHẾT
    
Trời vào cực đông,
mới 3 giờ chiều mà ánh sáng đă yếu dần. Mây xám đầy trời, có lẽ
tuyết cũng sắp rơi.
Xong giờ dạy toán,
tôi lấy xe ra về. V́ cần phải đề pḥng xe bị
“nằm
đường” nếu gặp bảo tuyết,
cho nên tôi đi đổ xăng cho đầy b́nh. Tôi đi dạy toán ở trường Lac
Etchemin cách nhà tôi ở thành phố St Georges de Beauce là 45 Km, cho nên rất
sợ gặp băo tuyết bất thần.
Tôi không nhận
dạy ở Khoa Canh nông ở Đại học Laval, thành phố Quebec v́ nhà tôi là
Dược sĩ được nhà thuốc tây pharmacie
Paul Émile Doyon ở thành phố St Georges
nhận thực tập để thi dược sĩ chỉ trong ṿng 6 tháng.
Khi xe tôi chạy
trên tỉnh lộ 204 đến gần cầu St Prosper (cầu bắt qua một con sông
nhỏ), th́ độ hơn 3 giờ rưỡi.
Xe tôi vừa chạy
gần quá nửa cầu th́ tôi thấy từ đầu cầu bên kia một chiếc xe ủi
tuyết rất lớn (loại xe có càng vô cùng cứng chắt, có loại 1 càng, có
loại 2 càng)
 |
h́nh của một xe ủi tuyết,
h́nh nầy chỉ là một ư niệm, chứ không
phải h́nh của chiếc xe gây tai nạn |
xe nầy chạy trực
diện rất nhanh về phía tôi. Xe nầy không ủi tuyết v́ càng ủi ở cao
cách mặt đường độ 3 hay 4 tất.
Không cách ǵ
tránh né, tôi chỉ kịp cho xe leo lên lề người đi bộ, nhưng không
thoát v́ chỗ lề cầu dành cho người đi bộ chỉ có 1 mét (là đụng thành
cầu, garde fou = parapet) mà lại phủ đầy tuyết. Rầm, xe tôi bị cái
càn của xe ủi tuyết hất tung lên, xe tôi rớt trở lại xuống nền cầu,
mà c̣n bị xe ủi tuyết tống đi gần trở lại bên nầy đầu cầu mới ngừng
(theo biên bản cảnh sát).
Một thoáng ngay
khi bị xe ủi tuyết đụng, tôi cảm thấy trời đất tối sầm, thấy ḿnh bị
tung lên cao. Rồi không biết ǵ nữa, v́ tất cả là màu đen, rồi tôi
từ từ thấy lờ mờ ánh sáng trở lại.
Tôi thấy ḿnh nhẹ
nhơm và bị cuốn hút lên cao theo một đường sáng như đường hầm thẳng
đứng mà chung quanh toàn màu đen, càng lên cao ánh sáng càng nhiều.
Khi lên đến trên cao th́ bầu trời rộng mênh mông, ánh sáng êm dịu,
thật an lành. Nh́n về phía trước, tôi thấy ḿnh đang đứng như bên bờ
một con sông nhỏ mà mặt sông là khói mây mờ ảo, mây khói phủ kín mặt
sông, phía bên nầy sông mây từ xám đậm tới xám lờ mờ, c̣n phía bên
kia bờ sông là mây trắng. Xa hơn bên kia bờ sông là một vừng ánh
sáng thật êm dịu như trời rạng đông, ánh sáng ngũ sắc lung linh. Tôi
đang ngơ ngác v́ không biết bây giờ ḿnh đang ở đâu, phải làm ǵ,
th́ tôi nghe (tôi cảm nhận như vậy) có một giọng nói hỏi tên họ của
tôi (tôi không biết
“người”
đang nói dùng tiếng ǵ, nhưng tôi hiểu). Tôi nói lên tên của ḿnh.
Th́ như có bàn tay khoát khoát (bên kia bờ sông), mà thật ra không
phải bàn tay mà là ánh sáng ngũ sắc h́nh rẻ quạt xoay qua xoay lại
trước mặt mà tôi hiểu rằng theo giọng nói thật rơ ràng:
“không
phải lúc nầy”.
Tôi không kịp t́m
hiểu ǵ hơn v́ th́nh ĺnh tôi thấy ḿnh rớt xuống rất nhanh, như từ
trên mây cao, rớt đến đỉnh núi, rồi đến sườn núi, th́ tôi thấy những
người thân của tôi đă quá cố. Các chú tôi, cha tôi, nhiều người lắm
(không thấy mẹ tôi), họ mặc quần áo đơn sơ như khi ở nhà, áo
“bà
ba”
trắng. Những người đó reo lên
“Thằng
Tám, ḱa thằng Tám!”
(ở trong gia đ́nh, ngày trước bà con tôi thường gọi tôi như vậy),
rồi họ đưa tay vẫy tôi trong lúc tôi đang tiếp tục rơi xuống càng
lúc càng nhanh. Tôi thấy ḿnh rơi nhanh, mà không hiểu tại sao ḿnh
vẫn thấy những người thân đi ra đi vô ở khoảng lưng chừng núi, nhưng
họ lại đi trên đất bằng !?
Tôi không thấy ǵ
nữa th́ tôi tỉnh lại, tôi thấy ḿnh đang ngồi trong xe, mà xe không
chạy. Tôi cảm nhận gió thổi luồng vào trong xe lồng lộng (không
c̣n kiến xe, tất cả đều bể hết) làm cho tuyết đang rơi phủ một lớp
tuyết mỏng lên người tôi. Do phản ứng tự nhiên, tôi mở dây nịt an
toàn, tôi bị kẹt cứng v́ tay lái ép tôi sát vào thành ghế. Tôi ráng
lách để ḅ ra khỏi xe v́ cánh cửa xe cũng bị kẹt cứng ngắt và kiến
xe bị nát vụn. Có tiếng người nói ngạc nhiên
“le
mort est vivant!”
(“người
chết c̣n sống!”)
mấy người dân bản xứ thấy tôi đă chết rồi, họ ngạc nhiên khi thấy
tôi sống dậy và tự ḅ ra khỏi xe (người dân ở đây nói tiếng Pháp).
Bây giờ tôi mới ư thức cái ǵ đă xảy ra: Áo sơ-mi của tôi đầy máu,
máu chảy từ miệng và mũi (sau nầy chụp quang tuyễn X, th́ tôi bị bể
xương mũi và hàm trên). Tôi bị
“chết” độ
chừng 20 phút v́ nh́n số đông đèn xe và đèn lấp lánh của 2 dăy xe
thật dài có lẽ cả mấy trăm thước mỗi phía, hơn nữa trời về đông đă
sập tối rồi. Cảnh sát cũng đă đến, không biết từ bao lâu (thời đó
không có điện thoại cell phone cầm tay, mà phải chạy vào nhà dân để
kêu điện thoại), nhưng họ thấy tôi chết rồi, phải chờ đến xe chữa
lửa kéo xác ra, v́ cái xe
“thun”
lại.
Tôi không cảm
thấy đau đớn ǵ, mà c̣n nói chuyện được với mấy người chung quanh.
Tôi t́m thấy lư do ḿnh không mở cửa xe được v́ cánh cửa chỗ người
lái bị tống luồn vào cánh cửa sau dính cứng ngắt, v́ sườn chiếc xe
bị cong lại, cái xe bị ép thun lại. Trong đêm đó tôi mới cảm thấy
đau rêm cả người và suốt ngày hôm sau th́ tôi cứ lúc tỉnh lúc mê đầu
óc quay cuồng.
Cái cảm tưởng mà
tôi có được ở thế giới bên kia, tuy ngắn ngủi, nhưng rất nhẹ nhàng,
êm dịu và khoáng đạt.
Tôi thấy rằng
chết không có ǵ đáng sợ. Có lẽ chỉ là sự đi qua từ một nếp sống nầy
qua một thế giới sống khác với những yếu tố, nguyên tắc khác. Nhưng
điều chắc chắn nhất mà như tôi đă tŕnh bày, thế giới đó an lành và
thanh tịnh.
Sự việc xảy ra
ngày 24 tháng
1 năm 1978, lúc 3 giờ rưỡi chiều
tại cầu St
Prosper, comté de Beauce - Tỉnh Quebec - Canada
Trân trọng,
Bùi Như Hùng
2009
buinhuhung@hotmail.com |