TÔI  TRỞ  VỀ  từ  CƠI  CHẾT    

 

Trời vào cực đông, mới 3 giờ chiều mà ánh sáng đă yếu dần. Mây xám đầy trời, có lẽ tuyết cũng sắp rơi.

Xong giờ dạy toán, tôi lấy xe ra về. V́ cần phải đề pḥng xe bị nằm đường” nếu gặp bảo tuyết, cho nên tôi đi đổ xăng cho đầy b́nh. Tôi đi dạy toán ở trường Lac Etchemin cách nhà tôi ở thành phố St Georges de Beauce là 45 Km, cho nên rất sợ gặp băo tuyết bất thần.

Tôi không nhận dạy ở Khoa Canh nông ở Đại học Laval, thành phố Quebec v́ nhà tôi là Dược sĩ được nhà thuốc tây pharmacie Paul Émile Doyon ở thành phố St Georges nhận thực tập để thi dược sĩ chỉ trong ṿng 6 tháng.

Khi xe tôi chạy trên tỉnh lộ 204 đến gần cầu St Prosper (cầu bắt qua một con sông nhỏ), th́ độ hơn 3 giờ rưỡi.

Xe tôi vừa chạy gần quá nửa cầu th́ tôi thấy từ đầu cầu bên kia một chiếc xe ủi tuyết rất lớn (loại xe có càng vô cùng cứng chắt, có loại 1 càng, có loại 2 càng)

 

h́nh của một xe ủi tuyết,

h́nh nầy chỉ là một ư niệm, chứ không phải h́nh của chiếc xe gây tai nạn

xe nầy chạy trực diện rất nhanh về phía tôi. Xe nầy không ủi tuyết v́ càng ủi ở cao cách mặt đường độ 3 hay 4 tất.

Không cách ǵ tránh né, tôi chỉ kịp cho xe leo lên lề người đi bộ, nhưng không thoát v́ chỗ lề cầu dành cho người đi bộ chỉ có 1 mét (là đụng thành cầu, garde fou = parapet) mà lại phủ đầy tuyết. Rầm, xe tôi bị cái càn của xe ủi tuyết hất tung lên, xe tôi rớt trở lại xuống nền cầu, mà c̣n bị xe ủi tuyết tống đi gần trở lại bên nầy đầu cầu mới ngừng (theo biên bản cảnh sát).

Một thoáng ngay khi bị xe ủi tuyết đụng, tôi cảm thấy trời đất tối sầm, thấy ḿnh bị tung lên cao. Rồi không biết ǵ nữa, v́ tất cả là màu đen, rồi tôi từ từ thấy lờ mờ ánh sáng trở lại.

Tôi thấy ḿnh nhẹ nhơm và bị cuốn hút lên cao theo một đường sáng như đường hầm thẳng đứng mà chung quanh toàn màu đen, càng lên cao ánh sáng càng nhiều. Khi lên đến trên cao th́ bầu trời rộng mênh mông, ánh sáng êm dịu, thật an lành. Nh́n về phía trước, tôi thấy ḿnh đang đứng như bên bờ một con sông nhỏ mà mặt sông là khói mây mờ ảo, mây khói phủ kín mặt sông, phía bên nầy sông mây từ xám đậm tới xám lờ mờ, c̣n phía bên kia bờ sông là mây trắng. Xa hơn bên kia bờ sông là một vừng ánh sáng thật êm dịu như trời rạng đông, ánh sáng ngũ sắc lung linh. Tôi đang ngơ ngác v́ không biết bây giờ ḿnh đang ở đâu, phải làm ǵ, th́ tôi nghe (tôi cảm nhận như vậy) có một giọng nói hỏi tên họ của tôi (tôi không biết người đang nói dùng tiếng ǵ, nhưng tôi hiểu). Tôi nói lên tên của ḿnh. Th́ như có bàn tay khoát khoát (bên kia bờ sông), mà thật ra không phải bàn tay mà là ánh sáng ngũ sắc h́nh rẻ quạt xoay qua xoay lại trước mặt mà tôi hiểu rằng theo giọng nói thật rơ ràng: không phải lúc nầy.

Tôi không kịp t́m hiểu ǵ hơn v́ th́nh ĺnh tôi thấy ḿnh rớt xuống rất nhanh, như từ trên mây cao, rớt đến đỉnh núi, rồi đến sườn núi, th́ tôi thấy những người thân của tôi đă quá cố. Các chú tôi, cha tôi, nhiều người lắm (không thấy mẹ tôi), họ mặc quần áo đơn sơ như khi ở nhà, áo bà ba trắng. Những người đó reo lên Thằng Tám, ḱa thằng Tám! (ở trong gia đ́nh, ngày trước bà con tôi thường gọi tôi như vậy), rồi họ đưa tay vẫy tôi trong lúc tôi đang tiếp tục rơi xuống càng lúc càng nhanh. Tôi thấy ḿnh rơi nhanh, mà không hiểu tại sao ḿnh vẫn thấy những người thân đi ra đi vô ở khoảng lưng chừng núi, nhưng họ lại đi trên đất bằng !?

Tôi không thấy ǵ nữa th́ tôi tỉnh lại, tôi thấy ḿnh đang ngồi trong xe, mà xe không chạy. Tôi cảm nhận gió thổi  luồng vào trong xe lồng lộng (không c̣n kiến xe, tất cả đều bể hết) làm cho tuyết đang rơi phủ một lớp tuyết mỏng lên người tôi. Do phản ứng tự nhiên, tôi mở dây nịt an toàn, tôi bị kẹt cứng v́ tay lái ép tôi sát vào thành ghế. Tôi ráng lách để ḅ ra khỏi xe v́ cánh cửa xe cũng bị kẹt cứng ngắt và kiến xe bị nát vụn. Có tiếng người nói ngạc nhiên le mort est vivant! (người chết c̣n sống!) mấy người dân bản xứ thấy tôi đă chết rồi, họ ngạc nhiên khi thấy tôi sống dậy và tự ḅ ra khỏi xe (người dân ở đây nói tiếng Pháp). Bây giờ tôi mới ư thức cái ǵ đă xảy ra: Áo sơ-mi của tôi đầy máu, máu chảy từ miệng và mũi (sau nầy chụp quang tuyễn X, th́ tôi bị bể xương mũi và hàm trên). Tôi bị chết độ chừng 20 phút v́ nh́n số đông đèn xe và đèn lấp lánh của 2 dăy xe thật dài có lẽ cả mấy trăm thước mỗi phía, hơn nữa trời về đông đă sập tối rồi. Cảnh sát cũng đă đến, không biết từ bao lâu (thời đó không có điện thoại cell phone cầm tay, mà phải chạy vào nhà dân để kêu điện thoại), nhưng họ thấy tôi chết rồi, phải chờ đến xe chữa lửa kéo xác ra, v́ cái xe thun lại.

Tôi không cảm thấy đau đớn ǵ, mà c̣n nói chuyện được với mấy người chung quanh. Tôi t́m thấy lư do ḿnh không mở cửa xe được v́ cánh cửa chỗ người lái bị tống luồn vào cánh cửa sau dính cứng ngắt, v́ sườn chiếc xe bị cong lại, cái xe bị ép thun lại. Trong đêm đó tôi mới cảm thấy đau rêm cả người và suốt ngày hôm sau th́ tôi cứ lúc tỉnh lúc mê đầu óc quay cuồng.

Cái cảm tưởng mà tôi có được ở thế giới bên kia, tuy ngắn ngủi, nhưng rất nhẹ nhàng, êm dịu và khoáng đạt.

Tôi thấy rằng chết không có ǵ đáng sợ. Có lẽ chỉ là sự đi qua từ một nếp sống nầy qua một thế giới sống khác với những yếu tố, nguyên tắc khác. Nhưng điều chắc chắn nhất mà như tôi đă tŕnh bày, thế giới đó an lành và thanh tịnh.

Sự việc xảy ra

ngày 24 tháng 1 năm 1978, lúc 3 giờ rưỡi chiều

tại cầu St Prosper, comté de Beauce - Tỉnh Quebec - Canada

Trân trọng,

 

Bùi Như Hùng

2009

buinhuhung@hotmail.com

  

 

 

Bản đồ

Xin bấm vào đây

 

 

Những "tai nạn" khác

Những vụ mưu sát vô số kể, sau đây chỉ ghi nhớ một ít

 

- Năm 1972 trên đường đi Vũng Tàu

 

Tối hôm trước, chúng tôi để xe Dauphine tại một chỗ sửa xe ở đầu cầu xa lộ Biên Ḥa, sáng hôm sau ăn phở xong, mới lấy xe chạy trên xa lộ Biên Ḥa, rẻ qua đường đi Vũng Tàu, xe chạy độ năm, mười cây sô ǵ đó th́ bị nổ bánh trước, phía người lái. Không cách ǵ điều khiển xe được, xe cứ lạng qua lạng lại trên đường, sau cùng lật xuống bên lề đường. Tuy vậy vẫn c̣n hên, v́ chỗ xe bị lật th́ cái mươn rất cạn độ 1 thước. Nếu xe nổ bánh trên xa lộ th́ nguy vô cùng, hay là xe chạy tới cái hố thăm thẳm cách đó chừng 10 cây số nữa. Mà có một sự lạ lùng là trong lúc xe bể bánh lạng qua lạng lại trên đường 2 chiều mà lại không có xe chạy đối diện, nếu có xe chạy đối diện từ hướng Vũng Tàu lên th́ đụng mạnh là cái chắt, sau khi xe bị lật rồi mới thấy cả đoàn xe hơn 10 chiếc chạy từ hướng Vũng Tàu về Sài g̣n !

Khi kéo xe lên th́ mới biết bánh xe bị nổ v́ bên trong có nhiều đinh 10 cm! xem đến bên trong cái bánh chưa nổ th́ cũng có đinh 10 cm.

 

- Năm 1975 ngày 26 tháng Tư chúng cũng c̣n mưu sát tôi !

 

Tôi cũng như mọi người, trong những ngày cuối cùng xấc bấc xang bang cố t́m đường "chạy". Th́ vào lúc 10 giờ, một người tôi quen là Kỹ sư Lương Ngọc Bích điện thoại cho tôi để nói rằng phải đến thương xá Tax gấp để lo "đường dây". Tôi không có sẳn xe, tôi ra trước cổng 45 Cường Để th́ gặp ngay một người lái xe Honda ôm, tôi lên ngồi phía sau và nhờ anh ta chở đến Thương xá Tax. Nhưng anh ta chạy đến ngă tư đường Nguyễn Trung Trực và Lê Thánh Tôn th́ ngừng lại ngay ngă tư. Một chiếc xe hơi chạy hết tốc lực trên đường Lê Thánh Tôn lao nhanh về phía tôi, tông tôi té lăn cù. Tôi đưa tay che đầu và mặt lăn vào lề đường. Hú hồn thoát chết. Khi tôi đến thương xá Tax th́ Kỹ Sư Bích rất ngạc nhiên v́ tôi không chết. Sau đó Kỹ sư Bích cho tôi biết là anh ông ta là Đại tá Lương Ngọc Vân của quân đội "Giải Phóng" đang tiến quân về Sàig̣n.

Cùng đường, sáng ngày 30 tháng Tư 1975 tôi chạy xuống tàu Trường Xuân.

Sang Hồng Kông, ngày 4 tháng 5 th́ các vảy trầy trên đầu gối mới bắt đầu lột ra.

 

- Năm 1992 tôi ở thành phố Verdun gần Montreal

 

Xe tôi thường chạy trên xa lộ 720 từ Montreal về hướng Verdun, th́ tự nhiên tôi đưa tay trái vuốt tóc, v́ tôi cứ có cảm tưởng như tóc bay vào mắt, bất th́nh ĺnh mu bàn tay tôi đau nhói như bị đốt cháy. Tôi quay sang bên trái thấy 1 tên Do Thái râu ria đang cầm cái ǵ như súng laser, và nó nhắm tôi định bắn nữa. Tôi tức quá nhấn ga nhằm ủi vào xe nó. Chúng nó hoản sợ lao vút bỏ chạy thật nhanh. Xe tôi đuổi theo không kịp v́ xe của nó là xe Mercedes màu trắng mới tinh. Xe tôi lớn xác hơn hiệu GM Parisienne đă trên 10 năm, không bắt kịp nó.

Về nhà tôi điện thoại kể cho bạn bè nghe cái vụ chúng muốn bắn tôi bằng laser. Mà ai ai cũng thấy một điều lạ lùng là tôi đâu có tóc mà tóc phủ xuống mắt, và tôi lại cảm nhận có tóc bay vào mắt, mới đưa tay lên vuốt kịp thời !

 

- Năm 1994, vào một tối thứ bảy không nhớ ngày,

 

xe tôi chạy trên đường Crémazie từ Acadie về hướng đông (East) để vào xa lộ 40. Có một chiếc xe kéo loại towing (cảng trước của xe có bọc cao su caoutchouc, rubber), nó chờ xe tôi chạy qua rồi chạy nối đuôi phía sau. V́ là tối thứ bảy cho nên có quá nhiều xe trên xa lộ 40, cho nên khó mà chạy ngay vào xa lộ được, tôi phải chạy từ từ chờ dịp có chỗ trống trên đường 40. Th́nh ĺnh chiếc xe towing phóng thật nhanh và tống mạnh xe tôi cốt làm cho xe tôi phóng vào giữa xa lộ trong lúc xa lộ đầy xe đang chạy vùn vụt. Xe tôi như một quả banh billard lao nhanh về phía trước thật bất ngờ cho nên xe tông ngay vào xe do một ông già đậu ngay phía trước, ông già thắng xe chực rẽ vào  xa lộ v́ có quá nhiều xe, ông ta sợ quá cho nên đậu lại!

Xe tôi đụng mạnh quá, phía sau xe của ông già bị dẹp, cảng sau của xe ghim vào bánh sau, c̣n xe tôi th́ bị móp cái đầu xe, nắp đậy đầu máy capot (bonnet) bị bung, nhưng xe c̣n chạy được sau khi gỏ cho nắp tạm dính trở lại.

Nếu không có xe của ông già th́ xe tôi như trái billard đă lao vào giữa ḍng lưu thông vùn vụt của xa lộ 40. Hậu quả sẽ không biết đâu mà lường

 

- Năm 1995, tôi được nhóm Vạn Thắng của ông Lê Tư Vinh ở Virginia Hoa Kỳ

 

mời tham gia biểu t́nh 20 năm ngày Quốc Hận 30 thánh 4.

Tôi khởi hành từ Montreal lúc 4 giờ sáng ngày 28 -04-1995, xe chạy trên xa lộ 87, về hướng nam.

Vừa qua khỏi quan thuế Hoa Kỳ (douane, customs), gặp mưa khá lớn. Sắp đến chỗ có đừơng từ bên tay mặt tấp vào th́ bất th́nh ĺnh tôi thấy một con ếch màu xanh lá cây to như một người thật, với đôi mắt đỏ thật to, hai chân trước dang ra, con ếch chụp vào kiến xe, trong lúc quạt nước xe vần chạy nhanh v́ trời đang mưa. Hoảng hồn tôi vội thắng xe, nhưng không dám thắng gấp v́ xe đang chạy ở tốc độ 80 cây số một giờ (nếu trời nắng ráo th́ có thể chạy 100 cây số giờ). Nhưng nhờ thắng gấp mà tôi thấy một chiếc xe vận tải (camion, truck) loại 14 bánh chạy vút ngay trước mặt (chỉ cách đầu xe tôi độ nửa thước), v́ xe nầy chạy từ ngă rẻ vào xa lộ 87, chỗ rẽ vào lại khuất sau một lùm cây, và nguy hiểm hơn nữa xe nầy không có đèn ! 

Nó đen thù lù, xe camion (truck) đó có thể dùng hồng ngoại tuyến kỹ thuật tân kỳ của Mỹ, và nó thấy xa lộ dễ dàng do đèn của xe tôi chiếu xuống mặt đường, c̣n tôi không thấy nó v́ nó không bật đèn khi chạy đến gần xa lộ.

Lúc vào xa lộ, xe đó mới bật đèn lên, ngay trước mặt xe tôi. Không đọc dược bản số của xe nầy, tôi đuổi theo, bóp c̣i. Xe đó ngừng lại, nhưng tôi quyết định qua mặt xe đó rồi chạy luôn, không dây dưa nữa. Ngay lúc đó th́ có 2 xe cảnh sát Mỹ chạy sau xe tôi, tôi nhừơng cho họ qua mặt. Sự việc diễn biến ghê rợn mà những người ngồi trên xe tôi vẫn ngủ say, không hay biết ǵ cả !

Tôi cũng không biết có xe tấp vào tay mặt để chuyển qua lề bên trái. Nhưng nếu nó muốn đâm vào xe ḿnh, th́ ḿnh có qua lane trái nó cũng đâm vô trúng ḿnh như thường, chỉ có thắng lại kịp thời khi nó lao vút tới th́ nó không thể nào tông ḿnh được.  

    Nếu không có con ếch chụp vào kiến xe tôi, tôi không thắng lại kịp

     th́ cái xe vận tải nặng camion đă tông ngang hông xe tôi.

Đoạn đường c̣n lại b́nh yên và không có tai nạn nào xảy ra nữa.

 

 - Năm 2001, trong tháng 6 năm đó

 

Một hôm có nhóm người thân đến thăm tôi. Trong số đó có một người có cái tay đang mang bandage như thế nầy:

 

tôi do dự không muốn bắt tay, nhưng anh ta cứ đưa bàn tay đó. Tôi cũng gắng gượng bắt tay anh ta. Tôi thấy mu bàn tay của ḿnh đau nhói một tí, như bị một vật nhọn đâm vào nơi đốt xương ngón tay trỏ (tay mặt) chỗ giáp ranh với bàn tay.

Sau đó anh ta viện dẫn lư do phải lấy ít đồ trong xe, và anh sẽ lên sau.

Khi anh ta trở lại th́ không thấy bandage trên tay.

Chuyện nhỏ thôi, chẳng ai để ư.

2 hôm sau th́ ở chỗ kim đâm đau nhói hôm trước, nay đă làm mủ trắng, và có h́nh dáng như sau:

 

Tôi nhớ lại lúc nhỏ chủng ngừa đậu mùa (variole = smallpox) th́ tôi có cái mụt y như thế đó.

Tại sao chúng phải hạ độc thủ như vậy ?

Th́ cũng tại Bùi Như Hùng thôi. Nguyên do trước đó Do Thái bỏ tiền ra mướn 2 tên cán bộ Việt Cộng có thành tích 30 tuổi đảng, tức 30 năm nhúng tay vào máu người Việt Quốc gia, là Hoàng Ngọc Hiển và Nguyễn Huệ Chi đến William Joiner Center để viết tài liệu mạ lỵ cộng đồng người Việt Tỵ nạn tại hải ngoại

Do thái bôi vôi trét cứt vào mặt người Việt QG

th́ Bùi Như Hùng có văn thư đệ tŕnh Thủ Tướng Canada xin cho 2 giáo sư người Đức gốc Nazi sang Canada ở nhà Bùi Như Hùng đài thọ để viết về cộng đồng Do Thái tại Bắc Mỹ. Như vậy là huề, chẳng cần kiện William Joiner Center như ông Nguyễn Hữu Luyện đang làm lúc đó. Do thái liền phản ứng dữ dội, tên Richard Armitage (tên Do Thái nầy làm việc tại DAO đă tham dự tích cực trong vụ giết VNCH 1975)  liền triệu tập cái anh có cái tay có băng giả đ̣ như bị thương, luồng một mũi kim vào chỗ cái bandage trong dự mưu bắt tay Bùi Như Hùng rồi truyền vi trùng đậu mùa, như vậy th́ BNH sẽ chết chắt và chết trong thân bại danh liệt lôi theo cả lô hàng xóm láng giềng cùng chết v́ đậu mùa, như chúng đă truyền vi trùng đậu mùa năm 2002 tại New York làm chết vài chục ngàn người (trong chủ mưu xúi Mỹ đánh Iraq, rồi sau đó năm 2003 chúng dùng bột vi trùng than anthrax để giết dân Mỹ nữa). Nhưng chúng không ngờ BNH không hề hấn ǵ v́ từ nhỏ BNH đă chủng ngừa bệnh đậu mùa rồi !

Qua năm 2002 th́ CIA cấy vi trùng đậu mùa tại New York, giết chết 20 000 người rồi đỏ lỗi cho Saddam Hussein, Tổng Thống Iraq.

 

- Năm 2003, chúng bỏ đinh vào parking của tôi

 

- Năm 2005, chúng đánh sập cửa của tôi

 

Bằng cớ ám toán 2005

 

- Năm 2006, trong năm nầy chúng phải ám hại tôi ở ṭa h́nh sự Montreal

 

Con mụ Do Thái 33 tuổi tên là Cristina Vinze chính thức thưa tôi ở cảnh sát là tôi đập tượng thờ của nó, t́m chụp h́nh con của nó 8 tuổi lúc thằng bé đang ở truồng. Chánh án Do Thái, công tố viên là luật sư buộc tội cũng Do Thái, lục sự Do Thái, cảnh sát cũng Do Thái mà chẳng thể nào thắng sự thật.

Chính phủ Do Thái Du côn đă cùng đường rồi. V́ không ám hại được tôi cho nên chúng mới giở tṛ ma bùn vu cáo xằng bậy. Một cái dân tộc như vậy th́ gọi bằng ǵ nếu không gọi chúng là dân tộc chó đẻ

ĐẠI THẮNG 2008

 

NHỮNG NGÓN Đ̉N KHÁC

Bỏ Thuốc Độc

 

Ngón nghề chính của bọn gián điệp CIA và Trung Cộng là bỏ thuốc độc. Chúng bỏ thuốc độc cho nhiều người chứ không phải chỉ riêng cho Bùi Như Hùng

 

Làm cho Tán Gia Bại Sản

 

Chúng cho người luồng vào các cơ cấu kinh doanh

Chúng ăn cắp thơ (không cách ǵ giao tế các nơi.)

Ăn cắp cả thơ bảo đảm của tôi gởi cho cơ quan điều tra GRC.

 

Phao Vu

 

Phao vu là ngón nghề của lũ du côn t́nh báo. Chúng phao vu tôi đủ điều.

Những người nhẹ dạ cứ tưởng thiệt, rồi tin chúng nó.

Chỉ cần nghe bọn tay sai nói xấu tôi là Quí vị biết ngay là đứa nào. Đứa nào nói mà không trưng bằng cớ là chính nó đó.

V́ từ 34 năm ở Canada cả cái guồng máy t́nh báo khổng lồ CIA không t́m thấy tôi có hành động nào sai trái, không làm ǵ phương hại đến ai cả, cho nên đối đế lắm chúng mới dùng biện pháp vu cáo. Đê tiện và dă man là bản chất của Do Thái. Cảnh sát cũng vu cáo và ngay tại ṭa án chúng cũng phao vu nữa, thật đốn mạt cho dân tộc Do Thái tận cùng đê tiện

 Trận Chiến Tiếp Diễn  BẮT CÁ MẬP 100 tấn

 

Muốn bán Việt Nam cho Cộng sản th́ CIA và Vatican không thể nào không giết Bùi Như Hùng

Muốn đô hộ Việt Nam, th́ Trung Cộng không thể nào không giết Bùi Như Hùng