|
Một buổi
đẹp trời vào tháng 6 năm 1966, tôi được
hân hạnh đi theo ông thầy Địa lư
Dươmg Thái Bang, ông là thầy Địa lư nổi tiếng nhất Miền
Nam, nhà của ông ở cư xá Đô Thành. Hôm nay thầy Bang dẫn môn đệ, độ mươi lăm người, đi thực tập t́m
huyệt và điểm huyệt tại Cát Lái (gần
Sàig̣n). Lúc xe tôi đến nơi th́ thấy nhiều
người đang đào huyệt. Tôi nh́n qua nh́n lại đă thấy có năm ba ngôi
mộ đă được chôn từ mấy tháng,
mấy năm trước, hôm nay người ta định chôn thêm 3
ngôi mộ nữa do cải táng (dời hài cốt từ một nơi khác đến đây an táng)
theo lời dạy của thầy Dương Thái Bang.
Buổi trưa
hôm đó tất cả mọi người được mời vào thành Cát Lái, được đăi ăn với
nhiều món ăn thật ngon, v́ những "khổ chủ" đăi tiệc
là những gia đ́nh giàu có, họ xin thầy
Địa Lư ban cho họ được những ngôi mộ, mà theo lời thầy Địa
lư th́ thế nào con cháu của họ cũng phát phú quí giàu sang. Rượu
thịt thật nhiều, gặp khí trời tươi sáng
trong lành, cho nên tôi ăn uống no say.
Ăn xong th́ cũng đă hơn 12 giờ trưa, và tất cả mọi người đều được
mời nghỉ trưa trên các chiếc ghế bố nhà binh, sườn sắt với vải bố
màu kaki sậm.
Tôi ngủ
thiếp đi lúc nào không hay.
Th́nh ĺnh
tôi bị lay dậy và thấy 2 người cầm dáo dài và nhọn đứng hai bên. Mặt
mày hung tợn, người đầy lông dài cả nửa tất, tuy họ hung tợn như hai
con quỉ, nhưng tôi không có cảm tưởng sợ hăi ǵ, hai người cùng nói
lễ phép:
- Xin
mời ông đi theo chúng tôi !
Tôi không
biết là đi đâu, họ d́u tôi qua một cánh đồng minh mông,
tôi thấy tôi không đi theo những con đường, mà có lúc như
bay là là phớt qua những thửa ruộng.
Tôi thấy
ḿnh mặt áo dài khăn đóng với quần trắng, tôi thấy cả thân h́nh tôi đang bay, tà áo
bay nhẹ v́ tôi lướt đi rất nhanh cùng với hai "người quỉ" nắm tay
tôi hai bên, mà đôi lúc tôi như thấy ḿnh tự bay một ḿnh.
Đến một nơi
vô cùng
lạ lùng, tôi thấy ḿnh đang đứng trên cao, trên bờ một thung lũng.
Thung lũng do người đào chứ không phải thiên nhiên v́ đất xén
thẳng đứng c̣n
mới có màu vàng lợt, mép trên của thung lũng có cỏ xanh,
với dấu xén c̣n nguyên. Trong cái thung
lũng đó có nhiều tử thi, có người bị thương máu chảy nhiều nơi, lại
c̣ người đàn bà tóc xỏa mà một chân bị chặt
mất, máu đang chảy, nhiều
người bị thương đủ kiểu. Tiếng than khóc
và oán hờn vang lên từ thung lũng.
Nhiều hồi tôi thấy họ rất gần ḿnh (như độ vài thước tây),
có vị tướng quân mặc áo giáp đen không có đầu, tôi rất
sợ những người bị thương th́ tự nhiên thấy ḿnh xa ra (không gian
như thu ngắn hay giản ra tùy ư). Đại ư các lời kêu oan mà tôi chỉ
nhớ là "oan cho chúng tôi lắm."
Nhiều giọng
nói nghe rơ là
- Ông
phải xử cho chúng tôi ! Oan quá trời ơi !
Tôi trả lời
với họ là tôi mới đi du học về (tôi
từ Pháp về ngày 5 tháng 10 năm 1965), tôi có biết ǵ đâu mà xử.
Nhưng họ
nhất thiết kêu oan và nhiều người cùng nói:
- Ông
đến đây rồi và ông phải xử cho chúng tôi !
Bất ngờ hai
con quỉ khi nảy đẩy tôi ngồi xuống trên một cái ghế bành rất lớn (ghế
bành đem đến từ bao giờ tôi không biết,
đặt ngay sau lưng tôi), có hai tay dựa để tôi để
tay ḿnh lên đó, tôi thoáng nhận thấy cái ghế làm bằng gỗ quí,
được chạm trổ tinh vi và có cẩn xa cừ. Tôi ngồi chễm chệ
trên cái ghế đó mà lại có cảm tưởng êm ru như ngồi trên một tấm nệm,
tôi vừa ngồi xuống th́ hai con quỉ kéo một
tấm màn đen trước mặt tôi. Tôi không thấy cái thung lũng phía trước
nữa, nhưng tai tôi vẫn nghe những lời người ta
tŕnh bày (tôi hiểu họ nói ǵ, nhưng điều lạ lùng là không biết
ḿnh nghe ǵ), th́ sau đó tôi bắt
đầu phán quyết về từng trường hợp một. Tôi không biết ḿnh phán
quyết những ǵ, nhưng tôi chỉ ư thức là minh đang nói, và chính ḿnh
cũng không nghe cái ǵ ḿnh đang nói! Thật lạ lùng, thật huyền
diệu! (h́nh như có một sự bảo mật thiên lư mầu nhiệm, mà chính tôi
cũng không ư thức được cái ǵ ḿnh đang nói).
Một thời
gian thật lâu sau đó (h́nh như các vụ kiện thưa đă
được xét xử xong một cách thỏa đáng), không gian như nhẹ hẳn đi, cái
không khí nặng trĩu kêu oan khi nảy không c̣n nữa, tôi vừa
toan muốn
đứng lên khỏi ghế th́ thấy ḿnh thức giấc, mồ hôi văi ra như tắm.
Cái cảm tưởng nhẹ nhơm, thân ḿnh bồng bềnh khi nảy không c̣n nữa,
mà tôi phải chống tay mới ngồi dậy được,
th́ ra tôi vừa mới chợp ngủ trên cái ghế nhà binh
màu kaki sậm trong thành Cát Lái, chỉ độ một giờ.
Những người cùng ngủ chung quanh tôi đều thức dậy và đă đi ra pḥng
khách, tôi là người thức dậy trể nhất.
[(sau nầy tôi được biết rằng thành
Cát Lái nầy được xây lên từ thời Pháp
thuộc, dùng để nhốt tù nhân và cũng là nơi tra tấn dă man các người
kháng chiến chống Pháp, tôi c̣n nghe đồn rằng nơi nầy có nhiều ma,
oan hồn thường xuất hiện)]
Sau đó
trong cả chục năm trời tôi không biết có phải là điềm chiêm bao
hay
không. Thôi cho là như vậy đi. Nhưng giấc mộng đó cứ
luôn luôn ám ảnh. Tôi đi hỏi các vị cao niên để biết cái ǵ kỳ
lạ xảy đến cho tôi, nhưng không ai trả lời được.
Có phải do
tiềm thức mà ḿnh mơ thấy như vậy. Điều nầy không thể có, v́ tôi rất
ghét kiện tụng.
Thế rồi một
hôm tôi may mắn gặp ông Lương Sĩ Hằng, mà người ta thường gọi trong
giới thân mật là ông Tám. Ông Tám là đệ tử của ông Đỗ Thuần Hậu vị
sáng lập khoa Thiền Vô Vi ở Việt Nam. Tôi kể cho ông Tám nghe giấc
chiêm bao lạ lùng ở thành Cát Lái năm 1966. Ông Tám cười rất tươi
rồi nói ngay: "đâu có ǵ lạ, thường thường
có những việc mà dưới âm phủ không xử
được th́ phải nhờ người trên dương thế xuống xử!" đó là câu trả
lời của ông Tám về các thắc mắc của tôi.
Sau lời ông
Tám cắt nghĩa th́ tôi hết thắc mắc, nhưng không tin
lắm, v́ một lư do vô cùng trọng đại và
vô cùng thực tế:
tôi rất
ghét khoa luật,
đây mới
thật là một vấn đề then chốt: "làm sao xử kiện mà chính tôi không
thích luật pháp!?"
Nguyên do
v́ tôi quan niệm rằng khoa luật là một khoa "ăn hại đái nát"(xin
lỗi Quí vị, đây chỉ là quan niệm riêng tư của tôi thôi) và "stérile" (khô
cằn, không sản xuất, barren),
bản thân tôi thích làm nghề ǵ phải hữu ích cho xă hội như là kỹ
thuật, như là kiến trúc. Cho nên tôi đă nhất
quyết xây dựng cho cuộc đời tôi theo ư hướng của ḿmh: tôi quyết chí theo học ngành kỹ sư và đậu
Kỹ sư Nông học tại Institut National Agronomique de Paris.
(Nước nhà của ḿnh, ông cha ḿnh theo nghề nông, tôi sẽ phục vụ xứ
sở một cách hữu hiệu với mớ kiến thức khoa học).
Thế rồi
thời cuộc đưa đẩy, tôi bị lâm vào các vụ kiện (gần như liên tu bất
tận) mà v́ những vụ tôi kiện (và những vụ
tôi bị kiện) không có luật sư nào chịu đảm nhận:
kiện Thánh Kinh (kiện Giáo Hội La Mă), kiện Tổng Thống Hoa Kỳ v.v.
Trước khi kiện tôi đă gởi "tối hậu thơ" cho các phe bị cáo. Ṭa án
Canada gồm ṭan chánh án là Công giáo th́ tôi thua ở ṭa thượng thẩm,
lên ṭa phúc thẩm th́ cũng thua luôn, lên ṭa Tối cao Liên bang họ
xử huề.
Nhưng sau cái vụ kiện như vậy th́ Giáo hội La Mă (từ trước
đến nay tại Canada nhà thờ được coi như thần thánh, bất khả xâm phạm)
bị các nạn nhân ấu dâm, hay nạn nhân bạo lực thấy Ṭa Thánh không có
ǵ là thánh cả (đă có người đưa ra ṭa), cho nên họ xúm lại,
bắt chước tôi, kiện các ông Linh mục đă hăm hiếp
họ. Hậu quả là có khi Ṭa Thánh phải đền cho các nạn nhân cả mấy
triệu, cả tỷ đô la, rồi các nạn nhân ở Mỹ
cũng đi kiện giáo hội nữa.
Riêng về vụ
tôi kiện Tổng Thống Hoa Kỳ th́ các ṭa ở các cấp (kể cả ṭa Tối cao
Liên bang) xử tôi thua, không phải tại tôi sai, nhưng v́ việc truy
tố các nguyên thủ quốc gia như vậy phải do công tố viện (chưởng
lư, procureur général) của chính phủ Canada đứng ra truy tố.)
Tiếp theo
vụ kiện nầy, tôi xin Công tố viện Canada truy tố tội ác của Việt
Cộng, cho nên ông Procureur Général đồng ư và ủy nhiệm cho một ủy
ban đặc biệt điều tra tội ác Việt Cộng, sau 2 năm làm việc với ủy
ban điều tra, chúng tôi không t́m thấy có tên Việt Cộng chủ mưu giết
người trốn tại Canada, cho nên việc truy tố
tạm đ́nh chỉ, nhưng nếu bọn Việt Cộng chủ mưu giết người
đă nhúng tay vào máu mà đến Canada th́ sẽ bị bắt ngay để truy tố.
Và cũng xin
nói thêm là tôi cũng bị bọn Do Thái du côn phao vu đủ điều (như chúng
phao vu tôi đập bể tượng thờ của Do Thái, tôi chủ trương giết người
Do Thái, tôi chụp h́nh thằng bé 8 tuổi đang ở truồng), rồi cảnh sát
truy tố tôi ra ṭa h́nh sự thể theo những lời vu cáo đó, v́ chúng
phải làm vậy để đối phó lại sự tôi điểm mặt tên Henry Kissinger sát
nhân tại trước quốc hội Canada, tôi tố cáo tội ác Do Thái giết dân
Pa Lết Tin, tôi tố cáo Thánh Kinh Do Thái là do một bọn côn đồ viết
ra để lừa gạt dân Do Thái.
Ngày tháng
qua, tự nhiên tôi ham thích t́m hiểu sự thật của nhiều uẩn khúc,
tôi muốn t́m ra sự thật (mà v́ tôi bị oan, rồi nộ khí xung thiên)
bất kể ngày đêm, tôi nghiền ngẫm từng vụ oan trái.
Cho nên
riêng về
những vụ án trong lịch sử th́
tôi truy t́m
ra hung thủ khác với những ǵ các tài liệu thuật lại.
Sau đây là các
trường hợp điển h́nh:
1)
Hung thủ
chủ mưu giết Quan Vân Tường (Quan Công
chết vào năm 220 sau TC) chính là Khổng Minh Gia Cát Lượng.
Vụ việc đă xảy ra cách nay đă gần một ngàn tám trăm năm
(chính xác là 1775 năm) mà bây giờ (năm 2005) oan hồn
Quan Vân Tường mới được giải oan:
Huyền
thoại KHỔNG MINH
2) Minh oan
cho Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm (việc làm từ 1989-2009)
Tổng Thống NGÔ Đ̀NH DIỆM
3)
Hung thủ
chủ mưu giết Tướng Nguyễn Văn Hiếu ngày 8 tháng Tư - 1975 không phải
là bọn tham nhũng mà là CIA Hoa Kỳ. Bọn tham nhũng chỉ là những kẻ
thừa hành đă ra tay hạ sát. (34 năm rồi,
1975-2009)
Chủ
mưu giết Tướng HIẾU để giết VNCH
NGÓN
Đ̉N chí tử Đánh VNCH tháng TƯ 75
4) Thiếu
tướng Nguyễn Cao Kỳ đă bị CIA giết
năm 1975 (sự việc đă 34 năm qua)
Nghi Án NGUYỄN CAO KỲ
5) Lấy lại
danh dự cho Đại Thi hào Nguyễn Chí Thiện (1995-2009)
đây là cuộc chiến gay go nhất trong nhiều năm trời với nhiều bài lập
luận nhất v́ số nhân lực của địch
(cái lũ binh vực cho tên Thiện giả mạo) khá đông và những vị
đánh lại chúng nó cũng nhiều mà lại phải vất vả lắm v́ lũ địch không hề biết căi
hóa.
CHÍNH
DANH
6) Thánh
Kinh
Đây là phán
quyết vĩ đại nhất nhân loại về tâm linh:
Do
thái giáo và Công giáo
phần 1
Jehovah
phần 2
Jesus Christ
Sự đào thải của Do Thái giáo (Cựu Ước) chỉ là vấn đề thời gian
Nếu Giáo hội La Mă không hủy bỏ Cựu Ước th́ con chiên sẽ phải đứng
lên hủy bỏ nó.
v́ Cựu Ước vô cùng dơ dáy, du côn, điếm đàng, ngu ngốc, ngớ ngẩn,
gian tham.
Kính thưa
Quí vị Độc giả,
Theo suy tư
khiêm tốn của tôi, th́ h́nh như ở cơi âm sự phán xét cũng tùy thuộc
vào các sự sưu tra ở cơi dương thể theo quan niệm của tiền nhân "âm
dương đồng nhất lư".
Tỷ như
trong vụ xử bọn hung thủ đă giết tướng Nguyễn Văn Hiếu, th́ chúng có
thể xin ân giảm v́ chúng thi hành theo lệnh cấp trên. Cho nên
phải chờ khi
Bùi Như Hùng chứng minh là chính CIA đă chủ mưu giết Tướng Hiếu để
giết VNCH th́ tội ác của bọn hung thủ
(như Nguyễn văn Toàn) có thể được ân giảm một đôi
phần.
Tỷ như
trường hợp Khổng Minh Gia Cát Lượng, nếu bị xét xử th́ linh hồn của
ông ta sẽ viện dẫn là có không bết bao nhiêu
triệu triệu người (cả tỉ người) thờ phượng
ông ta như một trung thần gương mẫu, như một vĩ nhân
siêu việt từ 18 thế kỷ nay trên dương thế.
Như vậy làm sao kết án ông ta được. Cho đến khi, thể theo các chứng tích, Bùi Như Hùng phán rằng ông ta là
phản thần, âm mưu vô cùng thâm độc đă
chủ mưu giết Quan Vân Tường, th́ thần
tượng Gia Cát Lượng sụp đổ, ông ta hết đường lấp liếm và sẽ
phải bị trừng trị thích đáng.
Như đă
tŕnh bày trên đây, tôi là người ghét cay ghét đắng các môn luật (mà
tôi cho là không có sản xuất, stérile), thế mà do thời cuộc đưa đẩy,
tôi phải học các môn luật của cả tỉnh bang lẫn liên bang Canada cùng
luật pháp quốc tế để đối phó trong các vụ kiện, v́ không có luật sư nào chịu nhúng tay vào các
vụ kiện đó.
Cho nên định mệnh là một cái ǵ, dù chúng ta có muốn
hay không muốn, có thích hay không thích, chúng ta cũng không thể tránh né
trách vụ của ḿnh. Khi phải tranh biện th́ phải học luật
để minh xét cặn kẽ (học luật chỉ là để có dụng cụ), nhưng vấn đề
then chốt là sự sưu tra kiên định và chính trực th́ các vụ oan ức
thâm sâu mới được giải tỏa: đây là cốt lỏi chính yếu nhằm đi đến
phán quyết sáng suốt và chí lư.
Chung qui
lại,
|
Định mệnh là một lănh vực thiên biến vạn hóa mênh mông
vô bờ bến, uyển chuyển thích nghi tùy trường hợp mà lại
là sắt thép chặt chẽ vô cùng trong từng ly tất.
|
Trân trọng,
Bùi Như Hùng
2009
buinhuhung@hotmail.com |