THIÊN KIM  THI TỨ 

"Lời lời châu ngọc, hàng hàng gấm thêu" 

 

Đây, tôi góp, linh hồn tôi: ngọn bút  

Trước bạo tàn ác quỷ đứng khua đao  

Trước thảm họa giáng lên mình tổ quốc  

Bút thành thơ, dòng đạn lửa tuôn trào  

Thơ tôi thét lời dân ta căm phẫn  

Thơ tôi gào lời thống khổ dân ta

Thơ nức nở lời quê hương nức nở  

Thơ, vì đời, nung nấu chí xông pha  

Thơ u uất đau thương dòng mực lệ  

Cho cây đời đơm lộc, nụ tin yêu

Cho nhục tủi của một thời dâu bể  

Cho độc tài, cuồng bạo  phải tan tiêu.

 

    Dòng_Tâm_Huyết

    17 bản  Tường Ca

    Đóa Hồng Dâng Mẹ

    Vết thương Thế kỷ

    Tiếc Thương

    Hẹn Anh Một Ngày Tái Ngộ

    Gọi Đàn

 

 

BÀI THƠ cho THÁNG TƯ ĐEN

 

(gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam thân mến)
 

 

 

Năm tháng theo nhau rụng xuống đời
Tháng Tư lại đến, biển sầu khơi !
Tháng Tư này nữa là bao nhỉ
Mà vẫn xa quê, sống phận hời ???

Tóc đã phai xanh, tuổi đã chiều
Chưa ngày thanh thản, vẫn đăm chiêu
Phần thương dân tộc trong sầu tủi
Phần xót quê hương đỏ giáo điều ...

Hỡi những trái tim, những tấm lòng
Cơ trời vận nước buổi suy vong
Hãy xin gìn giữ niềm trung nghĩa
Đừng để ngàn sau hổ giống dòng

Đừng để tàn phai nét đẹp xưa
Của trang thanh sử, dẫu giao mùa
Chao ơi, từ đỏ cơn hồng thủy
Bao kẻ xuôi dòng theo gió mưa !!!

Nhìn những lòng thay, những nắng phai
Mà tim thổn thức nhịp u hoài
Mà đau mà xót niềm hưng phế
Thương bóng Loa Thành, thương Ức Trai !

Giọt lệ đôi phen đã ngỡ ngàng
Khi người đổi bến, kẻ sang ngang
Thịnh suy mới rõ đời đen trắng
Mới thấy thau kia lẫn với vàng !

Dốc thẳm, đường chênh vắng bóng người
Âm thầm chiến sĩ bước đơn côi
Con thuyền chính nghĩa, lòng son sắt
Xin chớ phong ba mãi dập vùi !

Mấy chục năm dài vẫn đợi mong
Đợi anh góp sức, chị chung lòng
Đứng lên trừ hết loài gian ác
Để trả cho tròn nợ núi sông

Rồi sẽ bình minh rực tháng Tư
Quê hương nhất định hết lao tù
Cờ Vàng tô thắm khung trời Việt
Tổ quốc vinh quang, sạch bóng thù


 

Ngô Minh Hằng

          2008

 

 
   

 

 

  NỖI BUỒN THÁNG TƯ 

  

        Tháng Tư đất nát trời tan

Máu người loang đỏ lá ngàn, nước sông

        Lúa không mọc ở cánh đồng

Mà xương trắng lại chất chồng thành non

       Tháng Tư súng tủi, gươm hờn

Sông đau từng mạch, núi buồn từng phân

       Rừng hoang lạ lẫm dấu chân

Vầng trăng tiền sử mấy tầng mây che

       Bốn phương âm khí não nề

Ngọn roi qủy đỏ tái tê hồn người

       Tháng Tư ngọc vỡ, châu rơi

Biển Đông thủy quái say mồi trần gian

       Máu đào, sóng bạc hòa tan

Ai gây thảm cảnh da vàng?! Thương ơi!

       Tháng Tư đau đớn phận người

Hăm ba năm vẫn còn tươi vết bầm!!!

 

 

 

 BIỂN THÁNG TƯ

 

Bãi biển chiều nay thật vắng người

 Nước xanh, mây trắng, cát vàng tươi

 Ngồi trên ghềnh đá nhìn ra biển

 Thương quá Việt Nam, nẻo cuối trời!

 

 Chốn ấy, bên kia biển Thái Bình

 Quê hương tôi đó, khát bình minh

 Anh em tôi đó, cần hơi thở

 Và mẹ tôi buồn, mắt lệ quanh

 

 Trên màu nước bạc thấy quê tôi

 Thấy những hồn oan vói mặt trời

 Thấy những mảnh tàu tan nát vỡ

 Nổi chìm theo nhịp sóng trùng khơi

 

 Hình như tiếng thét vút lên cao

 Thủy quái vung roi, máu lệ trào

 Những chị em tôi quằn quại đó

 Hỏi lòng nào chẳng cõi lòng đau ?!

 

 Nhật nguyệt xoay vần. Lại tháng Tư

 Tháng Tư đẫm máu mỗi ngôn từ

 Tháng Tư sông núi vào tay giặc

 Hồng thủy trào dâng đỏ cõi bờ!

 

 

 HẬN THÁNG TƯ                

 

Lại tháng Tư rồi có phải không?

Tháng Tư ? chưa nhắc đã đau lòng !

Tháng Tư!  Hai chữ sôi niềm hận

Cơ nghiệp bao đời của  núi sông...

 

Rơi trọn vào tay kẻ bạo cường

Nên giờ chìm đắm một  quê hương

Nên tan nát cả hồn dân tộc

Đau xót, trời ơi....Những máu xương !!!

 

Xương máu vì ai, hỡi Lạc Hồng

Đã cao như núi, chảy như sông

Mà sao xương máu thành vô nghĩa ???

Dân nước giờ đây lại khốn cùng ?

 

Quốc hận, riêng vinh một số người

Tháng Tư, bạo chúa nhảy lên ngôi

Tháng Tư, đảng nắm quyền sinh sát

Để cả giang sơn phải ngậm ngùi !

 

Ta hãy cùng nhau khóc Tháng Tư

Khóc thương Tổ Quốc đã đau nhừ

Rồi lau nước mắt, ta vùng dậy

Đập nát xiềng gông, phá ngục tù

 

Kìa, lửa Tây Nguyên đã rực trời

Nguyệt Biều chuông gióng tiếng ngàn khơi

An Giang đuốc cháy, thân người gục

Bản Giốc, Nam Quan khóc nghẹn lời....

 

Hận Tháng Tư nào chửa trả xong

Nam Quan thêm nhức vết thương lòng

Tay dơ, nước rửa tay ta sạch

Rửa nước bằng  gì cho  nước trong ??? ( * )

 

Hỡi những con dân Việt quật cường

Đã cùng non nước gánh đau thương

Xin đem tim, óc, đem hùng khí

Rửa sạch oan hờn cho cố hương!

 

( * ) Lời Vua Duy Tân hỏi cận thần " Tay dơ,

 lấy nước mà rửa. Nước dơ, lấy gì mà rửa ?"

 

  CỘT MỐC OAN HỜN       

 

 Biển buồn từ đấy, tháng Tư ơi!

 Bao lớp người chôn đáy biển rồi ?

 Ơi, bậc trượng phu, ơi, tráng sĩ!

 Động lòng hay để nước mây trôi ???

 

Ai đem phiến đá vô hồn

Biến thành Cột Mốc Oan Hờn, hỡi ai !!!

 

Núi cao soi bóng sông dài

Sao thu hẹp để u hoài núi sông ?

Nỗi đau đã nhức mọi lòng

Nỗi hờn tươm máu triệu dòng lệ chan

Bao đời mốc tại Nam Quan

Sao nay Móng Cái, Hà Giang hở Trời !?

Vết dao, cột mốc, còn tươi

Cắt da thịt Mẹ chao ơi, bạo tàn !!!

Hỡi Bản Giốc, hỡi Nam Quan

Sao đem đất nước Việt Nam  dâng người ?

Đất ta, xương máu, cơ ngơi

Ông cha ta đã bao đời dựng xây

Quyền chi cắt đất dâng thày ?

Tại sao làm nước non này đau thương ???

Niềm đau, nỗi nhục quê hương

Hỡi ai, tráng sĩ, tuốt gươm báo đền!

 

 

Ta ơi, toàn quốc đứng lên !

Nhổ phăng cọc mốc oan khiên, xây đời ...

 
 

 

   HÃY ĐỂ CHO ĐỜI NHỮNG THÁNG TƯ  

 

 

Lại tháng Tư về nữa đấy sao ?

Còn đây vết chém tháng Tư nào !  

Đau thương vẫn đắng khung trời cũ

Máu vẫn tuôn rơi, lệ vẫn trào

 

Vẫn những gông xiềng, vẫn oán than

Người dân chân chính vẫn cơ hàn

Độc tài, bạo chúa, thêm tàn bạo

Nửa thế kỷ buồn. Ơi , Việt Nam !!!

 

Vẫn những nhà giam, những trại tù

Nhốt người yêu nước, nhốt người tu !

Ba miền sông núi đau từng tấc

Miệng xóa, tay khơi lửa hận thù !

 

Xin hãy nhìn xem đất nước nhà

Đâu rồi quần đảo của Hoàng Sa ?

Nam Quan, Bản Giốc còn không nhỉ

Ai cắt dâng người sông núi ta ???

 

Hí hửng cầm tiền, mẹ bán con

Vì đâu luân  lý cũng không còn ?

Than ôi, xã hội suy tàn thế

Lòng hỡi ! Đau cùng với nước non ???

 

 

Em bé không quen cảnh học đường

Tương lai  tuổi trẻ cõi mù sương

Má hồng con gái, xuân chưa thắm

Đời đã giang hồ, đã  phấn hương !

 

Nòi giống đau thương đến nỗi này

Hỏi rằng trách nhiệm của ai đây ?

Thất phu cũng thẹn hồn hưng phế

Hào kiệt anh hùng lại bó tay ???

 

Xin hãy cùng chia những hận sầu

Để mà kẻ trước bảo người sau

Đứng lên, gom gió ta làm bão

Rửa hận sơn hà, gắn nỗi đau

 

Quang phục, cùng nhau dựng lại nhà

Tô bồi truyền thống của Ông Cha

Xây đời hạnh phúc, nền dân chủ

Bằng trái tim hồng, ta với ta

 

Hãy để cho đời những Tháng Tư

Hết đau, hết nhục, hết lao tù

Quê hương  hết bóng quân tàn bạo

Ba cõi vàng tươi một sắc cờ

 

 

 

 

 CHUYỆN BUỒN THÁNG TƯ 

  (Kính dâng Quê Hương Việt Nam  

                                và những Anh Hồn Tử Sĩ đã hy sinh ngày 30/4/75)

 

video

     Hoàng Oanh ngâm thơ

 

 

Hỡi ai thương nhớ quê hương

Xin nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư

Tháng Tư, trời đất mây mù

Lệnh hàng, buông súng, thiên thu còn buồn!

Nghẹn ngào, nhục tủi, đau thương

Oan khiên máu đỏ ngập đường lui quân

Thân người đổ xuống theo thân

Không làn đất phủ, không lần tiễn đưa !

Xác người bón gốc rừng thưa

Nước tôi có một Tháng Tư kinh hoàng !

 

Tháng Tư nghe lệnh đầu hàng

Bao người thương lá cờ vàng, quyên sinh!

Nước nguy, vị nước, quên mình

Mất thành, anh dũng cùng thành, chết theo!

Tháng Tư khói lửa ngặt nghèo

Vô danh quốc sử bao nhiêu anh hùng!

Tháng Tư vợ trẻ khóc chồng

Mẹ già chan chứa lệ hồng khóc con

Tháng Tư đại bác nổ giòn

Trẻ thơ chết thảm dưới cơn đạn thù

Tháng Tư rộng cửa lao tù

Nước tôi từ đấy đau nhừ nỗi đau

Núi rừng người nối chân nhau

Kiếp tù lạ nhất địa cầu, thảm chưa !

Trong tù, tù chết như mơ

Ngoài tù, dân chết bên bờ biển đông

Biển xanh pha đỏ máu hồng

Rừng xanh lệ đỏ từng dòng mồ hôi !

Tháng Tư ai biến nước tôi

Thành lò hỏa ngục thiêu người tang thương!

 

Hỡi ai còn nhớ quê hương

Lắng nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư

Nghe rồi, xin chớ làm ngơ

Vì quê ta đã đến giờ đổi thay

Góp vào, xin góp bàn tay

Làm cơn gió lộng thổi bay mây buồn

 

Ai còn nghĩ đến quê hương

Đứng lên mà rửa nỗi hờn Tháng Tư!

 

 Trích Có NhữngVùng Trời

 

 

 

  Ngô Minh Hằng

 

 

 

Trang nhà BÙI NHƯ HÙNG Homepage

 

  

Chúng ta phải lấy lại ch quyền

Rồi tiền lễ hậu binh, sẽ lấy lại  Ải Nam quan, và Hoàng sa, Trường sa

bùi như hùng

 

 
LẤY CHÍ NHÂN THAY CƯỜNG BẠO
 ĐEM ĐẠI NGHĨA THẮNG HUNG TÀN