|
có lần từ Mỹ về Phan Thiết
theo bạn nhậu chơi tận Phú Long
bửa tiệc nhà giàu đầy rượu thịt
đời vui như lạc cảnh tiên bồng
đang lúc ngã ngiêng cười ngặt
nghẽo
bổng ai vừa trổi khúc bi ca
thêm đờn vọng cổ hờn, than, oán
não nuột trời ơi, nước mắt hoà
ra ngó, gặp anh người hát dạo
cụt chân, mù mắt, lết xe lăn
phong trần nhuộm bạc đời trai trẻ
nhưng nét nam nhân vẫn khắc hằn
mấy chục năm sầu, bao biển lệ
mà anh vẫn giữ áo hoa rừng
chiến y chằng chịt trăm lần vá
bạc phếch, đoạn trường lắm thãm
thương
anh hát toàn bài chinh chiến cũ
điệu ru nước mắt, nát tim người
hò, xề, sang, xứ như oà thét
khiến kẽ vong gia cũng tã tơi
tàn tiệc mỗi người trôi một nẽo
loạn ly đời thế, mấy ai vui ?
tôi về xứ lạ làm bồi Mỹ
quên chuyện long đong, khóc lẫn
cười
nhân có bạn từ Phan Thiết tới,
hỏi tin người hát dạo thưong binh
mới hay anh đã ôm đàn
chết
giữa một đêm
mưa trước mái đình
buổi đó
vì đời làm lính trận
tàn cơn lửa loạn chịu thương đau
nay trơ nấm đất hoang vô chủ
định mệnh gì đâu quá nghẹn ngào.
MƯỜNG GIANG |