THIÊN KIM  THI TỨ 

"Lời lời châu ngọc, hàng hàng gấm thêu" 

 

 

bài 1

 

 

Mẹ ơi, đây một đóa hồng

Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành

Ghi đêm thức đủ năm canh

Khi con trở gió ươn mình không vui.

 

Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi

Nhường cho con để con tươi tuổi hồng

Quản chi tháng Hạ ngày Đông

Thương con, mẹ biết bao công vun bồi

 

Lớn khôn con đã nên người

Mong manh, mẹ, nắng cuối trời, hoàng hôn

Cầu xin mẹ khỏe vui luôn

Cho con muôn một ghi ơn báo đền

 

Yêu thương săn sóc mẹ hiền

Mong cao tuổi hạc, mong thêm nụ cười

Con cầu xin lượng đất trời

Ban ơn cho mẹ như lời con mong

 

Lòng con, một đóa hoa hồng

Xin dâng lên mẹ nhớ công sinh thành  

 

Ngô Minh Hằng    

 

 

 

 bài 2

   

 

 

  BÀI THƠ DÂNG MẸ   

kính dâng Mẹ 

Tặng những bạn đồng tâm cảnh

   

Bài thơ dâng Mẹ, mẹ ơi

Xin ghi ơn mẹ một đời hy sinh

Nuôi con nên vóc, nên hình

Gian nan nào quản riêng mình biển dâu

 

Khi con mạnh, lúc con đau

Yêu thương, mẹ lại tìm câu vỗ về

Sách đèn nhắc nhở sớm khuya

Lời hay lẽ phải trăm bề, mẹ khuyên

 

Lòng mẹ Phật, tay mẹ Tiên

Dìu con đứng thẳng bước lên cõi đời

Lúc con lười học, mê chơi

Đua đòi chúng bạn, cãi lời, mẹ đau

 

Con ngoan như mẹ mong cầu

Mẹ vui, vạn nỗi ưu sầu khói mây

Mẹ ơi, con viết thơ này

Để riêng với mẹ tỏ bày kính yêu

 

Cầu cho sức khoẻ mẹ nhiều

Và luôn toại nguyện những điều ước mong

Dại khờ, con có trẻ lòng

Đã làm những giọt lệ trong mẹ trào

 

Muộn phiền, lo lắng, tiêu hao

Tóc thêm sợi bạc, đời cao thêm sầu

Xin vì mẫu tử tình sâu

Thương con, mẹ hãy gật đầu thứ tha

 

Lớn khôn thì mẹ đã già

Biết thương thì lệ mẹ sa đã nhiều

Lời thơ mộc mạc tình yêu

Xin dâng lên mẹ, đôi điều tạ ơn ....

 

 Ngô Minh Hằng  

 

 

Bài 3  

 

 

 

  TIẾC THƯƠNG   

Viết để khóc Mẹ  

Kính dâng Hương Hồn Từ Mẫu.  

   

Mẹ ơi, xa cách lắm rồi !

Trăm năm con Mẹ ngậm ngùi tiếc thương

Phút giây chia biệt đôi đường

Cách ba tấc đất mà nhường núi sông ...

Ngậm cười, Mẹ cõi hư không

Để con trần thế đau lòng biệt ly!

Đã đành sinh ký, tử quy

Tuần hoàn đành luật huyền vi của Trời

Tử sinh đành đã kiếp người

Hợp tan đành chuyện trong đời, lạ chi

Nhưng sao tim nát, hồn mê

Nhưng sao hai chữ từ ly xé lòng!

Làm chi cay nghiệt, Hóa công

Sớm đem tang trắng quấn vòng đầu xanh !

Mẹ ơi! Mẫu tử chi tình

Mà sao hai mẹ con mình xa nhau ?!

Nhìn di ảnh mẹ mà đau

Lệ mờ hương khói, hồn sầu thiên thu!

Âm dương gang tấc mịt mù

Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa hiện về...

Tiếng cười, giọng nói, dáng đi

Lời khuyên dạy, Mẹ , con ghi bên lòng

Mai đây sông nước muôn trùng

Thuyền con bé nhỏ theo dòng triều trôi

Lỡ khi giông bão giữa vời

Ai người an ủi, ai người chở che ?

Thiếu bàn tay Mẹ vỗ về

Là con thấy cả bốn bề tuyết sương!

Bao nhớ tiếc, bấy đau thương

Thơ không đủ ý, từ chương thiếu lời...

Đau lòng con lắm Mẹ ơi...

Mẹ đi để lại một trời TIẾC THƯƠNG !!!

 

Ngô Minh Hằng  

 

 

 

  

Bài 4

 

 

 

   GIỖ MẸ   

   

Mẹ ơi, sắp giỗ mẹ rồi

Con nhìn tờ lịch ngậm ngùi, lòng đau

Thắp lên một nén hương sầu

Khói bay, con tưởng như đâu bóng người

 

Như là dáng mẹ , mẹ ơi

Bao dung, mắt mẹ mỉm cười nhìn con

Ba mươi năm, lắm hao mòn

Nhưng thương nhớ mẹ vẫn tròn như xưa

 

Từ ngày mất mẹ đến giờ

Đời xô con ngã xuống bờ trầm luân

Không bàn tay mẹ dìu nâng

Hồn con  mộng cũng phù vân héo tàn

 

Phong trần trăm nỗi nghiệt oan

Điên cuồng sóng vỗ, phũ phàng bèo trôi

Tha phương, lạ cảnh, lạ người

Hương quan lòng những bồi hồi xót xa

 

Từ khi con mẹ vắng nhà

Sớm hôm mộ mẹ ai là khói nhang?

Mắt con lệ đẵm hai hàng

Nhìn lên ảnh mẹ bàng hoàng cơn đau

 

Con xa mẹ nửa địa cầu

Mẹ ơi, khóc mẹ ngàn câu thơ buồn

 

Ngô Minh Hằng

   

 

 

 

Bài 5

 

 

 

  MẸ NHỚ VỀ THĂM CON VỚI NHÉ 

  kính dâng Hương Hồn Từ Mẫu   

   

Lâu qúa không nằm mơ thấy mẹ

Đời dài thê thiết những mùa Đông

Mẹ ơi, nắng cháy tình nhân thế

Hạn hán nên khô cả tấm lòng

 

Con đứng bên này bờ dĩ vãng

Giơ tay tìm níu bóng dư âm

Sợ dòng nước chảy soi mòn đá

Động vết tâm thương lại não lòng!!!  

 

Ơi  Mẹ! Ước gì con sống lại

Những chiều phượng đỏ, thắm hiên trưa

Những đêm trăng sáng tròn hơn vẽ

Tình Mẹ trong từng nhịp võng đưa

 

Thắp sáng đời con muôn hạnh phúc

Để  lòng con chẳng  gợn mây vương

Ngày con nhận biết công ơn Mẹ

Thì đã chia xa bởi luật thường!

 

Mẹ hỡi, huyệt sầu hồn có lạnh

Khi đàn con Mẹ chốn tha phương?

Ở đây, con cũng cô đơn lắm

Tình chẳng như tình nơi cố hương!

 

Con ngã bao lần, chưa kịp dậy

Đời bồi thêm nữa, những lằn roi

Từ khi mất Mẹ là con mất

Mất  hết. Còn chăng chỉ thiệt thòi !!!

 

Mẹ ạ, dòng sông con tuổi nhỏ

Bóng hình Mẹ đấy, mãi thênh thang

Trời ơi, lắm lúc lòng  se sắt

Nhớ Mẹ vô cùng! Nhớ  xốn xang!

 

Chao ơi, lâu qúa  con không được

Gặp Mẹ, cho dù chỉ giấc mơ

Thắp nén nhang buồn, hồn tỏa khói

Sầu con bốn hướng nhập sầu thơ!

 

Con thèm một phút  đời bên Mẹ

Một chút thương  yêu, một chút  tình

Mẹ nhớ về thăm con với nhé

Cho hồn cỏ mục được hồi sinh!

 

Ngô Minh Hằng  

 

 

 

 Bài 6

 

 

 

   NGÀY CỦA MẸ 

Dâng mẹ trong  ngày Mother's Day  

   

Con bật khóc ngon lành như trẻ nít

Khi tiếng người trầm bổng phía đầu dây

Người đọc con nghe những đoản văn hay

Của người viết  tặng mẹ người, mẹ ạ !

 

Ngày của mẹ, mẹ con người vui quá

Những bông hồng cài đỏ áo ai tươi

Những lá thư, tấm thiệp, những môi cười

Những ánh mắt và vòng tay thương mến

 

Trước cảnh ấy, con cúi đầu nghèn nghẹn

Mắt con cay, lòng đắng, mẹ hiền ơi !

Ba chục năm hơn vắng mẹ trong đời

Nỗi thương nhớ lắm khi là biển động

 

Con thường gọi " Mẹ ơi" trong tuyệt vọng

Những âm giai theo từng đợt sóng buồn

Câu trả lời là tiếng dội cô đơn

Của ngọn sóng vỗ khan bờ đá lạnh...

 

Từ không mẹ , bóng đời con hiu quạnh

Những nghẹn ngào con giấu cả trong thơ

Cõi nhân gian, con:  một kẻ dại khờ

Nên mỗi bước chân đi là một ngã !

 

Chưa đủ lớn nên đời nhiều xa lạ

Biết chi đời đồng nghĩa với đau thương

Với bể  dâu và cay đắng hí trường

Thiếu vắng mẹ không ai người nâng dắt

 

Ngày của  mẹ,  lệ con tràn khóe mắt

Nhớ mẹ nhiều và thương mẹ, mẹ ơi !

Kiếp tha phương, con lưu lạc quê người

Nên mộ mẹ khói nhang đành vắng vẻ

 

Mẹ người có những bài văn hay thế

Con viết gì cho mẹ của con đây ?

Con vụng về không có  áng văn hay

Mà chỉ có tấm lòng con mộc mạc

 

Người vẫn đọc những lời văn dào dạt...

Con khóc ròng như trẻ nít, mẹ ơi

Con viết bao năm chẳng hết một lời:

Là thương mẹ , là vô cùng  yêu mẹ !

  

Chợt mờ tỏ qua hai dòng nước lệ

Mẹ mỉm cười đôi mắt vẫn bao dung...

Mẹ của con ơị  Nhớ mẹ vô cùng !

 

Ngô Minh Hằng      

 

 

 

 Bài 7

 

 

 

   NHỚ MẸ    

 Viết để nhớ Mẹ trong mùa Vu lan 1998  

 Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh   

 

Hôm nay nhớ Mẹ ôi nhiều quá

Ba chục năm dư vắng Mẹ rồi

Nỗi nhớ se lòng, day dứt lạ

Trong mùa lễ nhớ. Mẹ hiền ơi!

 

Cuối hè,  thiên hạ vui như  nắng

Con lại buồn hơn tiếng lệ rơi

Con nhớ mùa Xuân đau đớn ấy

Mùa Xuân con mẹ khóc chia phôi

 

Mùa Xuân Mẹ bỏ con đi mãi

Biền biệt bao năm chẳng trở về

Hai chục tuổi đời, con, trẻ dại

Lần đầu nhỏ lệ khóc phân ly

 

Lần đầu con khóc ai ngờ lại

Khóc Mẹ ! Trời ơi, thật não lòng

Con lớn vội vàng như Mẹ vội

Trở về với đất, với hư không!

 

Cút côi lại gặp thời tao loạn

Thì trách đời chi chuyện bạc lòng

Cơm áo từ đong bằng nước mắt

Con càng thương Mẹ Nhớ vô song!

 

Mỗi lần nhớ Mẹ con thường mở

Tủ Mẹ , con tìm áo Mẹ xưa

Lặng ngắm hằng giờ từng mữi chỉ

Rồi ôm chặt  áo, khóc như mưa !!!

 

Vuì đầu trong áo. Hôn lên áo

Cố gắng con tìm một chút hương

Để dỗ lòng mình là Mẹ vẫn

Bên đời, an ủi lúc đau thương

 

Thế  rồi một buổi con đành phải

Từ giã trường xưa, bỏ phố  xưa

Để đến một trời xa lạ lắm

Mà bao bất trắc biết đâu ngờ

 

Hành trang: Bốn đứa con thơ dại

Áo Mẹ Hờn vong quốc. Tập thơ

Cuối chuyến hải hành còn sót lại

Kiếp tha hương và đám con khờ!

 

Quê người đất khách buồn ghê lắm

Tất tả xoay che gió bốn mùa

Nhớ Mẹ bây giờ không có áo

Để mà úp mặt  khóc như xưa!

 

Để mà tìm chút mùi hương Mẹ

Con dỗ con cho bớt tuỉ lòng

Ba chục năm trời xa cách thế

Suối vàng Mẹ hỡi, nhớ con không?!

 

Chiều nay  nhớ Mẹ con ngồi viết

Một khúc thơ buồn, chín khúc đau

Xin Mẹ linh thiêng về chứng giám

Ba mươi năm, một ý thơ sầu...

 

Ngô Minh Hằng      

 

 

 Bài 8

 

 

 

  GIỖ MẸ NĂM THỨ BA MƯƠI BỐN 

kính dâng Hiền Mẫu

tặng những người đồng tâm cảnh  

     

Tuyết lại đầy sân, trắng, Mẹ ơi

Tuyết mang áo trắng mặc cho đời

Như màu tang trắng ngày đưa Mẹ

Tuyết trắng hay là khăn trắng phơỉ

 

Tuyết trắng hay là khăn trắng phơỉ

Để con nước mắt nghẹn trong lời

Mẹ ơi, băm bốn năm thương nhớ

Băm bốn năm con mất Mẹ rồi !!!

 

Băm bốn năm con mất Mẹ rồi

Bóng đời từ đấy phũ phàng trôi

Bao nhiêu thua thiệt, bao nhiêu lệ

Lớp lớp chồng lên với tuổi đời

 

Lớp lớp chồng lên với tuổi đời

(Đời thì Mẹ ạ, chỉ đầu môi

Đời không đôn hậu như tình Mẹ)

Nên mãi lòng con cứ ngậm ngùi...

 

Nên mãi lòng con cứ ngậm ngùi..

Tiếc nguồn hạnh phúc Mẹ từng khơi

Tiếc bàn tay ấm, thần tiên Mẹ

Từ biết tình thương: nghĩa cuộc đời

 

Từ biết tình thương: nghĩa cuộc đời

Con thương Mẹ qúa, Mẹ hiền ơi !!!

Ước chi lại được chăm hầu Mẹ

Rót nước, bưng cơm, nói một lời

 

Rót nước, bưng cơm, nói một lời

Rằng tình yêu  Mẹ tựa trùng khơi

Rằng con khôn lớn nhờ công khó

Ơn nghĩa bao năm Mẹ dưỡng bồi

 

 

Ơn nghĩa bao năm Mẹ dưỡng bồi

Nuôi con nào quản nỗi đầy vơi

Tình sâu nghĩa nặng con chưa trả

Mẹ đã non tiên, đã nước trời !

 

Mẹ đã non tiên, đã nước trời

Để con lệ nhớ chẳng ngừng rơi

Hôm nay giỗ Mẹ , lòng hương khói

Xin chứng tình con nhé, Mẹ ơi !

 

Xin chứng tình con nhé, Mẹ ơi...

Rằng con yêu Mẹ nhất trên đời

Mỗi khi nhớ Mẹ là con lại

Lệ nghẹn hồn thơ, bút nghẹn lời...

 

Ngô Minh Hằng    

 

 

  

 Bài 9

 

 

 

  GIỖ MẸ THỨ HAI MƯƠI SÁU 

  Kính dâng hương hồn Từ Mẫu

 

 

Mẹ yêu quí, hôm nay ngày giỗ mẹ

Một chén cơm, quả trứng, một tuần hương

Con đốt hương lên, lòng con cháy đỏ

Hăm  sáu năm tròn rừng rực  nhớ thương

 

Con nhớ những ngày con còn thơ bé

Quê hương mình giặc đến cướp yên vui

Mẹ bồng con, trong đêm, băng ruộng lúa

Đưa con đi tìm an sống quê người  

 

Chốn quê người mẹ đảm đang, tần tảo

Chẳng ngại nhọc nhằn, mưa nắng sớm khuya

Con thơ bé, biết đâu đời giông  bão

Biết đâu điều  cơ cực  để cùng chia!

 

Con lớn lên trong tình yêu của mẹ

Aó ấm, cơm no, vui vẻ học hành

Và với mẹ niềm vui là con trẻ

Được trở nên người hiếu hạnh, nghĩa nhân

Rồi buổi chiều Xuân Đinh Mùi năm ấy

Mẹ êm đềm về với cõi thiên thu

Để lại lòng con vết thương từ đấy

Hăm sáu năm qua chẳng chút phai mờ !

 

Con vẫn nhớ như in hình bóng mẹ

Vành khăn nhung ôm mái tóc mây đen

Bàn tay mẹ nhiệm màu sao siết kể

Của thiên thần hộ mệnh dắt diù con!

 

Nụ cười mẹ,  dịu êm cơn nắng hạ

Đôi  mắt hiền ăm ắp những yêu thương

Con mất mẹ là mất đi tất cả

Có còn chăng là chỉ những đau buồn!!!

 

Con lại tiếp theo con đường của mẹ

Cũng tảo tần và nuôi dạy đàn con

Biết đắng cay trắng đen tình nhân thế

Kiếp tha hương chua ngọt những nguồn cơn

 

Và càng biết, mẹ ơi, càng thương mẹ

Như đ̐