|
Bài đáp 4:
Tao không gửi súng
Mũ nâu 11
Gữi
Nguyễn Cung Thương như mội lời tạ tội
Đọc thơ mày...
... buổi trưa hè nắng cháy
Tao nghe hồn chết lịm giữa mù Đông
Thấy xót xa
cay đắng trong lòng
Khi mày bảo chúng ta gửi súng
Mày nói
đúng,
quả thật mày
nói đúng!
Làm sao hòa
hợp được với lũ sài lang
Lũ chó trâu,
bạo ngược hung tàn
Chỉ biết
sống trên máu xương đồng loại
Mấy mươi năm chúng ra công phá hoại
Mảnh giang
san gấm vóc của cha ông
Đất miền Bắc,
biển miền Đông
Chúng dâng
cúng cho quan thầy Trung Cộng
Lũ tầu đỏ
bắt giết đân đen
Chúng rút
đầu câm họng.
Cha, Thầy
mới mở lời
Chúng hùng
hổ ra tay
Khiếu nại
kêu oan, chúng thẳng tay đoạ đầy
Coi mạng sống con người như cỏ rác
Mọi người ngó lơ trước bao tội ác
Hiệp định Hoà bình vừa ký ở GiơNeo
Ngoảnh mặt
đi chúng xé cái vèo
Văn bản Paris , chúng đem ra chùi đít...
Cả thế giới,
Cả nhân loại
đều im thin thít
Mặc tình
chúng lộng giả thành chân
Mở miệng ra
là nói nghĩa nhân
Nhưng rặt một phường buôn dân bán nước
Thế mà...
Có lắm kẻ,
ngày xưa từng ăn trên ngồi trước
Từng hùng
hồn tuyên bố: Sẽ vì nước hy sinh
Nhưng than ôi!
Đấn nay,
bỗng khúm núm hạ mình
Để xin được
làm chó săn, liếm gót giầy giặc Cộng
Có những
thằng,
Áo cao mũ
rộng
Bằng cấp đầy
mình, kiến thức mênh mông
Mà một câu
nói đơn giản cũang chẳng chịu thuộc lòng:
"Hãy nhìn,
chứ đừng nghe những gì Cộng Sản nói"
Xuống tầu ra
đi chúng thảm thương thật tội
Mặt mũi xanh
xao, quần áo tả tơi
Còn bị lũ
đầu trâu chửi mắng nặng lời
"Bọn đĩ điếm chỉ ôm chân đế quốc"
Nay được đám lưu manh xoa đầu
Gọi "Việt
Kiều yêu nước"
Vội đem tiền về mở tổ hợp đầu tư
Rồi nhanh
nhẩu hoan hô- bác đảng -nhuyễn nhừ
Cùng một
ruộc: trâu tầm trâu, mã tầm mã
Họ có thấy
chăng?
Những người chết,
Cũng bị đào
mồ cuốc mả
Lấy đất, bán đất chia nhau
Tranh thủ
làm giầu
Chúng vơ vét cả tiết trinh em nhỏ...
Nghe mày hỏi,
tao gục đầu xấu hổ
Súng đạn đấu mà gửi cho máy đấy?
Ngoài một
chút sắt son nặng trĩu lòng này
Chắc mày
hiểu vì sao:
"Tao không gửi súng..."

|