THIÊN KIM  THI TỨ 

"Lời lời châu ngọc, hàng hàng gấm thêu" 

 

  


 

  

HẸN ANH MỘT NGÀY TÁI NGỘ


(Để nhớ về bức tượng TIẾC THƯƠNG.

Như một lời tạ ơn,

kính dâng  các  Linh Hồn  Tử Sĩ

Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.)

 

 


     Gặp anh trong chiều tiễn biệt
     Dáng anh lặng lẽ trầm tư
     Anh ơi, anh từ chiến tuyến
     Về đây ngồi tự bao giờ ?
??

   

Anh từ điạ đầu Bến Hải
Khe Sanh, An Lộc, Hạ Lào ?
Pleiku, Tam Biên, Darlac ?
Đông Hà, Quảng Trị ? Chu Pao ??

Hay từ Cà Mau, Đồng Tháp
Định Tường, Cái Nước, Năm Căn ?
Hoàng Sa ? U Minh ? Rừng Sát ?
Súng rơi giữa cuộc quân hành ?

Anh về từ đâu chăng nữa
Cũng đời tận hiến non sông
Anh về bao giờ chăng nữa
Cũng tươi ḍng máu Lạc Hồng !!!

Tôi biết anh v́ lư tưởng
Hào hùng, chiến trận xông pha
Chẳng mơ công hầu, khanh tướng
Chỉ mong mạnh nước, an nhà !

Anh đi v́ yêu sông núi
Yêu đời Hải, Lục, Không Quân
Mong ngày ba miền vào hội
Mừng nhau quét sạch vô thần

Anh tự bao giờ, trầm lặng
Ngồi đây thương bạn, nhớ rừng ?
Súng nằm ngang đùi, sưởi nắng
Ba lô thiếp ngủ triền lưng !

Mắt anh, ḍng sông suy tưởng
Dưới vành nón sắt, xa xăm
Là anh ??? Anh là pho tượng ???
Cho đời ngưỡng phục ngàn năm !
 

Cho đời vô cùng thương tiếc
Tinh hoa ṇi giống Lạc Hồng
Tóc vừa xanh màu mây biếc
Mà hồn đă núi, đă sông !

Mà hồn ḥa trong nhịp thở
Biển, rừng, hoa, lá, cỏ, cây
Ơn anh, sơn hà ghi nhớ
Thương anh mắt lệ vơi đầy !

Gặp anh chiều xưa tiễn biệt
Rồi xa, trăm nhánh sông đời
Quê hương, một ngày giặc chiếm
Và anh ngă xuống....Than ơi !!!

Người ta trả thù hèn hạ
Cả ngay bức tượng nữa sao ?
Nghe tin, tôi đau đớn quá!
Thương anh khôn xiết nghẹn ngào !!!

Thế rồi một chiều bụi đỏ
T́m anh, tôi đến chốn xưa
Anh ơi, chỉ c̣n đổ vỡ
Hoang tàn theo với nắng mưa...

Hỡi anh, những hồn Anh Liệt!
Sử vàng, Tổ Quốc ghi công (*)
Hẳn nghe B́nh Than hội kiến
Hẳn nghe trống giục Diên Hồng ???

Hẹn anh một ngày tái ngộ
Là ngày quang phục quê ta
Có anh ngồi trên nền cũ
Có tôi dâng một ṿng hoa

  

  Ngô Minh Hằng      

  

 

 

 

Đây, tôi góp, linh hồn tôi: ngọn bút  

Trước bạo tàn ác quỷ đứng khua đao  

Trước thảm họa giáng lên ḿnh tổ quốc  

Bút thành thơ, ḍng đạn lửa tuôn trào  

Thơ tôi thét lời dân ta căm phẫn  

Thơ tôi gào lời thống khổ dân ta

Thơ nức nở lời quê hương nức nở  

Thơ, v́ đời, nung nấu chí xông pha  

Thơ u uất đau thương ḍng mực lệ  

Cho cây đời đơm lộc, nụ tin yêu

Cho nhục tủi của một thời dâu bể  

Cho độc tài, cuồng bạo  phải tan tiêu. 

 

Ḍng_Tâm_Huyết

17 bản  Tường Ca

Đóa Hồng Dâng Mẹ

Vết thương Thế kỷ

Bài thơ cho Tháng Tư Đen

Tiếc Thương

Gọi Đàn

 

 
 

 

    

 

 

 NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI NẰM

   XUỐNG CHO TỔ QUỐC VIỆT NAM


              (kính dâng những linh hồn Tử Sĩ VN.)

 

Anh vẫn đó, oai hùng như dáng núi

Ánh căm hờn trong lũng mắt đau thương

Hăm mốt năm qua, trời sầu đất tủi

Nơi đáy mồ anh khóc chuyện quê hương !



Anh có nhớ trong niềm đau mất nước

Nh́n Hiền Lương máu ngập đến Cà Mau

Vẫn anh dũng, anh kiên cường tiến bước

Viên đạn thù tàn nhẫn réo thương đau ?!



Tuổi thanh xuân, anh bừng bừng khí thế

Trái tim hồng đỏ thắm máu Tiên Long

Cổ thành xưa anh đă từng ngạo nghễ

Gương hào hùng oanh liệt bốn ngh́n năm !



Ôm hoài bảo và t́nh yêu sông núi

Anh hiên ngang đối diện với quân thù

Dù ngă xuống, bia vàng không tên tuổi

Nhưng trong ḷng dân tộc đă thiên thu !



Anh không chết, muôn đời anh không chết

Và muôn đời Tổ Quốc măi ghi công

Hỡi các anh ! những người trai tuấn kiệt

Lấy máu đào anh rửa hận non sông !



Tôi nợ anh một lễ nghi quốc táng

Lời tuyên dương, truy điệu bậc anh hùng

Hăm mốt năm qua làm thân tỵ nạn

Tôi cúi đầu nghe nước mắt rưng rưng ...



Tôi nợ anh khúc quân hành rộn ră

Ánh đuốc thiêng và tiếng hát khải hoàn

Món nợ đó tôi rất mong được trả

Trả cho anh và Tổ Quốc VIỆT NAM !


 

 

 

 

                                                                       Ngô Minh Hằng  1996

 

 

   

 

 
 

    

 

   Sẽ một buổi nắng vàng tươi sông núi

   Có ta về quê cũ : Việt Nam ta!

   Ta sẽ về trong vạn tiếng quân ca

   Trong pháo nổ tưng bừng thay tiếng súng.

    

   Ngày ta về, núi oai hùng dáng đứng

   Biển vỡ ra, ngàn con sóng vươn ḿnh

   Gió reo cười, rừng nẩy lộc, hồi sinh

   Chào đất mẹ trong ngày vui quang phục.

 

   Ngày ta về những oan hờn áp bức

   Những gông cùm tàn bạo phải tro than

   Ma quỉ, hung thần từ Bắc chí Nam

   Sẽ ngă gục trong một giờ đền tội .

 

   Ngày ta về đời không c̣n bóng tối

   Cây Việt Nam bừng nở nụ Nhân Quyền

   Bởi lời thề sông Hoá măi c̣n thiêng

   Dưới kiếm báu của anh hùng Hưng Đạo.

 

   Ngày ta về, muôn ḷng chung hoài bảo

   Toàn dân ta mong đợi, vỗ tay mừng

   Có mẹ già chân mỏi, gánh oằn lưng

   Cười rạng rỡ mừng con, bờ  mắt ướt.

 

   Ngày ta về, Hoàng Sa triền sóng cuộn

   Đ̣i phân minh lănh hải, nghiệp sơn hà

   Đ̣i Nam Quan, Bản Giốc của dân ta

   Phải lấy lại vẹn toàn, không sứt mẻ !

    

Ngô Minh Hằng

 

 
   

 

 

 

    

  

 

 

  

Thơ   NGÔ MINH HẰNG
 

  

   

 

  

 

Trang nhà BÙI NHƯ HÙNG Homepage