|
Lời Trần T́nh Bi Thương và Hào Hùng!!
Bài Thơ Khép Lại Quá Khứ & Trần Chiêu
Yên
http://thongtin.brinkster.net/phim/baithovode.htm
 
( PPS - Trần Quang )
Paris,
giờ này sắp giờ thứ 24 của một ngày cuối tuần, thứ
Bẩy. Và mùa Đông đang về tới, với cái lạnh rất khắt
khao đă mấy ngày nay. Cảm giác lạnh thấu khắp toàn
thân và tim óc càng dữ hơn, khi tôi bấm vào link
trên để nghe và đọc lại bài thơ bất hủ đó của Trần
Chiêu Yên. Tiếng nhạc đệm rải theo từng câu thơ đi
cùng từng h́nh ảnh : như những bước chân buồn thê
lương gơ nhịp vào hồn người sao mà da diết, đau
thương đến thế!! Tôi cứ run lên bần bật và không
kiềm nổi nước mắt!! Đă bao lần tôi coi, vậy mà lần
nào tôi cũng nguyên si cảm giác này. Tôi muốn gục
đầu xin được tạ tội cùng người, những con người vô
tội và thân cô, thế cô của Mẹ Việt Nam tôi. Tạ tội
trước những người đă nằm xuống chỉ v́ những lư do
thật là vô nghĩa lư(??) Tạ tội trước cả những người
c̣n đang lay lắt nơi quê nhà, hay những người đang "tha
phương" khắp các ngả đường thế giới. Linh hồn tôi ră
rời như những mảnh vụn vỡ vô h́nh của một hành tinh
siêu nhiên trong và ngoài trần thế. Ấy là khi tôi
cảm nhận thấy nỗi đau của Chúa Cha tôi trên con
đường lên ngọn đồi Gô-Gô-Tha, với thân h́nh đẫm máu,
mỏi mệt, nhức buốt với cây thánh-giá trên đôi vai
cứu-thế và bị đóng đinh bởi người-đời trên chính cây
thật tự đó!!
Cuốn phim cuộc đời bất hạnh của cả một nửa dân tộc
tôi đó!!
Với bắt đầu :
...những ngày khói lửa dậy trời Nam
Chiến xa Nga hằn đậm vết hung tàn
Trên đường phố Sài G̣n ngày quốc hận !
Tôi nh́n thấy ǵ : những chiếc xe tăng lạc loài trên
đường phố Sài G̣n trước con mắt c̣n quá bất ngờ, quá
ngạc nhiên của người dân thành phố. Hẳn họ vốn quen
những ánh đèn màu? Hẳn họ ưa sự yên b́nh trong những
nhộn nhịp của một mạch đời đă là nền nếp và khá là
đầy đủ tiện nghi?? Hẳn họ chưa thể nào nghĩ ra sự
thể đă là như vậy: một ngày lá cờ đỏ sao vàng kia
cùng đoàn quân màu áo chiến binh thật khác lạ...ào
ào tuôn vào thành phố của họ, như của chính ḿnh???
Nơi những con người thắng trận đó, trên gương mặt họ
với vẻ nửa ngạo mạn, xong cũng nửa tự thấy ḿnh lạ
lẫm giữa nơi đây không? Chắc chắn là có và có thể
nói rất nhiều là đằng khác! Giản đơn, ngay cả một
người đi xa nhà thật lâu khi trở về c̣n cảm thấy xa
lạ chính nơi ḿnh với xung quanh? Huống hồ, đây chỉ
quen nghĩ đó là nhà của ḿnh, nhưng ngôi nhà ḿnh
chưa hề ở trong đó bao giờ, ngay cả trong trí tưởng
?
Hai người con của Mẹ Việt Nam lạ quá trước mắt nhau.
Một người tự xưng là đoàn quân đi giải phóng? Một
người hoàn toàn không hiểu ḿnh cần được giải phóng
khỏi điều ǵ? Nhưng chắc chắn, có một người tự cho
ḿnh là kẻ chiến thắng? C̣n một người kia biết ḿnh
trong hàng ngũ chiến bại. Nhưng hẳn ít ai trong họ,
cả hai phía của hai nửa trái tim Mẹ Việt Nam kia, có
thể nghĩ rằng một ngày rất không xa nữa, thế sự sẽ
đổi dời nơi đây. Những thắt nơ tội lỗi được buộc
thêm một lần nữa. Buộc nơi thân thể đă nát bầm của
ḿnh, với bao vết thương găm hằn đầy những mảnh đạn,
xác bom...sau hai mươi năm khói lửa điêu tàn. Rồi sẽ
lại thêm vào trên đó những vết thương không phải
bằng sắt thép, mà tàn ác hơn là bằng chính tâm địa,
ḷng dạ quá lạc loài về sự độc ác của con người chóp
bu cộng sản. Một kẻ bị sai đi làm điều ác nghiệt mà
biết hay không biết ḿnh đă làm một việc của kẻ sát
nhân? Một người chịu những tội ác kia đổ lên đầu
ḿnh có biết hay không biết lư do bởi v́ đâu? Quá
nhanh như một cơn ác mộng!! Mà lại quá lâu hơn một
cơn ác mộng, hết ngày này qua tháng khác, năm trôi
theo năm dài, và đă ba mươi hai năm có lẻ nhiều
tháng, nhiều ngày!!!
Và Lời Trần T́nh :
...những ngày lận đận
Cha đi tù, mẹ buôn gánh bán bưng
Nuôi đàn con trong khốn khổ tột cùng
Tôi phải thôi học, sáng ngô chiều sắn
Không một ai biết trước ḿnh sẽ bị đi tù dễ như thế
: rất dễ như mời đi họp tổ dân phố một hôm kia,
không kể hôm đó trời mưa hay trời nắng, chỉ biết có
một hôm đi rồi không trở về nhà. Đi tù nhưng lại
được đặt cho cái tên nhẹ như bấc: đi học tập. Học ǵ?
Học bài học thua trận cộng sản th́ "biết tay" ra sao??
Bài Học ấy kéo dài hơn tất cả mọi bài học trên thế
gian này, bao nhiêu thời gian vẫn không đủ: 5 năm,
10 năm, 20 năm, 30 năm...
Và cũng không một ai, trong số những người vợ ở nhà,
biết trước có một ngày chính ḿnh sẽ lao ra ngoài
đường, để làm ra được đồng tiền quá đắt trên đôi vai
gầy, với chút sức hèn mọn mà nuôi đàn con thơ dại
vắng bóng cha.
Những khốn khổ đến tận cùng, chất chồng lên người mẹ
không đủ, chạy sang phần bao nhiêu đứa trẻ thơ !?
Nắng Mưa Đời trên thân xác tù đày của cha. Nắng Mưa
Đời trên đôi vai gầy của mẹ. Nắng Mưa Đời trên vai
nhỏ của con.
Và cứ thế nối tiếp đoạn trường :
...những ngày mưa, nắng
Đi ṃ cua, giúp mẹ buổi cơm chiều
...những ngày nước ngập mái tranh xiêu
Đêm u tịch hăi hùng : "kinh tế mới"
Hành hạ người cha chưa đủ, hành hạ người mẹ chưa yên,
phải hành hạ thêm những đứa con của người cha và
người mẹ : những đứa trẻ thơ bỗng cũng trở thành tội
đồ của chủ nghĩa, một chủ nghĩa cộng sản qoái thai
hơn cả quỷ. Chế độ lại bày đặt ra thêm cái tên tưởng
quá giản đơn kia, mà lại hóa quá kinh hồn : Kinh Tế
Mới !! Mới cái ǵ? Mới vô lương và mới mưu mô: đuổi
người đi để chiếm nhà cửa và tài sản cho dễ. Đẩy
người lành vào nơi rừng xa núi thẳm để bưng mắt, bít
tai cho khỏi phải bị cắn rứt lương tâm? Nhưng lương
tâm c̣n đâu mà cắn rứt??
Bảo phải quên đi ư? Kẻ gieo ra oán thù đi khuyên
người bị ḿnh gây oán: thôi hăy quên đi chuyện ngày
đă qua, coi như không biết, không nghe, không thấy??
Có chết mất thân xác con người, nhưng hồn linh ấy
vẫn c̣n sống để c̣n nghe, c̣n thấy và c̣n biết? Biết
những ngày quá khứ, biết ngày hiện tại và biết tới
những ngày tương lai: cộng sản đă, đang và sẽ c̣n
đối xử với họ ra sao?? Cớ sao người đang c̣n thở,
c̣n nghe và c̣n nghĩ suy lại bảo phải quên đi, câm
nín đi, cũng như khác nào nói họ hăy chết đi cùng
với quá khứ đau thương, không bao giờ hết rỉ máu nơi
tim, óc và tâm thần.
Rồi một ngày...
Giờ, tha phương, quê nhà xa dịu vợi
Tôi sống cuộc đời dân chủ ấm no
Nhưng dân tôi ĐANG khắc khoải mong chờ
Ngày sụp đổ của bạo quyền tàn độc
...một ngày, sau khi đă trả giá quá đắt cho sự sống,
đôi khi là đi t́m sự sống trong cái chết, để được
sống làm người tự do, trong bầu trời dân chủ. Mới
lại càng thấm hơn nỗi đau quá khứ!!!
Bởi vậy, dẫu có đi xa nơi Quê Cha Đất Tổ ấy ngàn vạn
dặm đường vẫn mang nguyên si đau đớn. Một nửa vết
thương c̣n nằm lại nơi chôn rau cắt rốn với những
người c̣n ở lại chịu đọa đày tiếp và hơn lên bởi lũ
bạo quyền cộng sản ác nhân. C̣n một nửa theo thân
xác lưu vong cùng Đời. Bởi vậy, đời người viễn xứ
tươi xác mà sầu ḷng. Đố ai c̣n chút lương tâm mà
không cảm thấy ray rứt trong ḿnh, thương xót cho
nửa phần thương đau của chính ḿnh vẫn lay lắt, vẫn
hoang vu và hoang dă trước những giản đơn là dân chủ,
tự do. Bởi thế, ngay cả chút nhân quyền làm người
cũng không được cho phép. Nhà nước "xă hội chủ nghĩa
cao quư" cấm hết tất cả, cả quyền được làm người và
cả quyền phải làm người. Phải chăng, bởi họ, người
cộng sản chóp bu ấy, không phải là con người, mà đă
là dă thú !
Trong sâu thẳm tiềm thức:
Thương quê hương, bao lần tôi bật khóc
Thấy lương dân trong kiếp sống khốn cùng
Thương dân hiền cam chịu kiếp lao lung
Khổ đến nổi đem con ḿnh đi bán !
Ngày xưa, khi khốn khổ tận cùng, mẹ buôn gánh bán
bưng nuôi con, và con cũng bỏ học cùng mẹ sớt chia
nặng nhọc để nuôi mẹ và nuôi ḿnh. Nhưng hôm nay,
trong cùng cực của mọi khốn cùng mẹ đành ḷng đem
con đi bán! Bán con ḿnh để nuôi ai? Nuôi chế độ "xă
hội chủ nghĩa tốt đẹp" ấy đă hẳn rồi, nếu suy xét
cho thấu lư, thấu t́nh!? Người mẹ bán con có thể
không hiểu ra điều đó, nhưng Mẹ Việt Nam hiểu và
biết v́ sao đứa con của ḿnh lại đi bán những đứa
con của ḿnh??
Mẹ Việt Nam là chính nơi những người con của ḿnh đă
hiểu và đă biết điều ǵ đi ra từ những nỗi đau dân
tộc ấy hôm nay? Nguồn gốc, gốc rễ của những dây mơ,
rễ má, những nhằng nhịt vơng lưới đan xen vào nhau
ấy là do đâu, v́ đâu, tại ai, ai là đầu đảng của mọi
vấn đề, mọi sự???
...và đây những đối thoại:
Tôi chống anh KHÔNG PHẢI V̀ DĨ VĂNG
Mà là v́ HIỆN TẠI với TƯƠNG LAI
V́ dân tôi ĐANG sống kiếp dọa đày
Thế hệ trẻ nh́n TƯƠNG LAI VÔ ĐỊNH !
- Thôi đừng nhớ tới dĩ văng nữa, hăy quên đi !! Và
quên đi !! V́ điều đó sẽ gây ra hận thù dân tộc...Không
có lợi cho nhà nước? Không có lợi cho người cầm
quyền ?? Đừng chống đối chúng tôi nữa ! (( một phía
nói, một phía nghĩ và một phía hăm dọa ))
- Ah! Nếu không có Quá Khứ làm sao có Hiện Tại và
Tương Lai ? Những nỗi đau cho ta hiểu và biết thêm
về con người và về cuộc đời...Cho ta lớn lên trong
con mắt và trong đầu óc, có phải? Để ta đừng có ngu
ngơ, khờ khạo trước những giả dối và lừa phỉnh bịp
bợm?? Để ta nh́n vào hiện tại và hướng về tương lai
được rơ hơn, đúng hơn. Và những nỗi đau của quá khứ
kia vẫn c̣n đó và sẽ c̣n đó trong mỗi con người hôm
nay và ngày mai nơi quê hương tôi đó, một Việt Nam.
Không phân biệt mọi con người, không phân biệt mọi
lứa tuổi = cùng oằn oại như nhau và cùng vô phương
hướng như nhau khi ngước về phía trước !! (( một
phía nghĩ, một phía nh́n, một phía trả lời ))
Th́ anh ơi, nói chi lời lừa phỉnh
Đến bây giờ, ai tin cộng sản đâu
Nếu thật ḷng xin hăy thực hiện mau
Cuộc hoà giải với người dân quốc nội :
- Hăy đừng để tất cả cùng phải đồng ư một câu nói
bất hủ : hăy nh́n những ǵ cộng sản làm, mà đừng tin
những ǵ cộng sản nói !!
- Nếu thật một lần muốn lấy lại lời nói của ḿnh,
hăy làm ngay điều cần phải làm với những người c̣n ở
ngay trong ḷng Mẹ Việt Nam đó. Chứ không hẳn là chỉ
với chúng tôi, một nhúm người đang bị cắt ĺa ở hải
ngoại?
...Đây những điều cần làm ngay, nếu c̣n biết nghĩ
suy như một con người b́nh thường:
Hăy ngưng ngay những hành động bỉ ổi
Ngưng đuổi nhà, cưởng chiếm đất nhân dân
Ngưng đào mồ, sang phẳng những mộ phần
Xây khách sạn làm giàu cho đảng ủy
Hăy ngưng ngay những ngón nghề phù thủy
Đạo giáo quốc doanh, dân chủ c̣ mồi
Hứa hoà hợp hoà giải ở đầu môi
Nhưng cộng đảng vẫn độc quyền chúa tể
Nếu thật t́nh th́ hăy mau giải thể
Đảng độc tài cộng sản (đảng vô lương)
Người TỴ NẠN bốn bể sẽ hồi hương
Đem tài sức hiến dâng cho đất nước
Hứa với anh, tôi là người đi trước !!!
TrầnChiêuYên
(17/04/2006)
Đối thoại này chỉ một bên dám tiếp tục, bởi đă hiểu
và đă biết quá người cộng sản là ai và người cộng
sản muốn ǵ, đằng sau những vỏ bọc ḷe loẹt, mỹ miều?!
Trị v́ và muốn măi trị v́, không cần biết thế thái,
nhân t́nh. Không cần biết mọi câu châm ngôn của Đời
mà mọi con người đều đă học, đă biết: "gieo gió gặt
băo","trồng cây nào ăn quả đó", "lưới trời lồng lộng,
tuy thưa mà khó tránh", "một người có tội mà biết ăn
năn, c̣n hơn chín mươi chín kẻ tự xưng là công b́nh
mà không biết hối cải"...
Kết thúc cuộc đối thoại, cuối cùng thành độc thoại
!?
Những suy tư này tôi đă từng và đă bắt gặp ở rất
nhiều ở các bạn bè tôi, hay những con người tôi gặp,
tôi biết, tôi nghe. Cả ngoài cơi thật và trong cơi
ảo, nơi những ngày tôi đang sống đây. Đặt biệt là
nơi Trần Chiêu Yên, một thi sĩ mà tôi rất ḱnh trọng
và quư mến qua lời thơ. Những bài thơ của Trần Chiêu
Yên luôn làm tôi rúng động tâm hồn, khuấy động lương
tâm tôi và cho tôi được nghĩ suy thêm và trăn trở
thêm cho vận mệnh của gần một trăm triệu con người
Việt Nam tôi đó.
Tôi lớn lên theo năm tháng về tuổi đời, nhưng tôi
được trẻ trung trở lại theo thời gian của tuổi Thơ-Văn
Trong đó có một phần nhờ những lời thơ, ư nhạc của
những con người rất đồng điệu với tôi về khoảng trời
văn học nghệ thuật. Đồng cảm trong khoảng không gian
có tiếng nói Yêu Thương. Yêu Thương quê hương tôi
với những cánh đồng lúa ngát hương mỗi mùa trổ bông
lúa mới. Yêu lũy tre xanh có gió làm dịu mát mỗi
trưa hè oi ả. Yêu những con sông chạy dài như những
bài thơ nổi trôi bồng bềnh trong Sóng Triều Yêu
Thương và Xa Xót cho muôn người dân Việt Nam tôi.
Yêu những mái tranh có khói lam chiều nồng ấm chất
thôn quê. Yêu những câu chuyện ngày xưa bà tôi hay
kể đi kể lại mỗi đêm về. Yêu những quăng đời chưa
từng có tôi hay đă có tôi trong đó, ghi khắc một
thời những kỷ niệm không thể phai phôi: đó là những
bài thơ xưa tôi thích, đoạn văn xưa tôi ưa, bài hát
xưa tôi mê mải lắng nghe...Ở đó những mẩu đời in lại
thành trang ḍng c̣n măi măi.
Tôi cám ơn thi sĩ Trần Chiêu Yên bài thơ rất đặc
biệt này, tôi cám ơn người đệm đàn cho bài thơ đó.
Mà mỗi khi tôi t́m để đọc và nghe trên nền nhạc tôi
đều được thổn thức trong cảm giác quá vợi vời và quá
đau thương. Chưa khi nào tôi thấy một bài thơ thể
hiện trên nền nhạc mà hay đến vậy, ḥa hợp đến vậy.
Mỗi nốt dương cầm như một bước chân Thơ cứ thế gơ
vào hồn tôi để cho tôi đi hết được chiều sâu, chiều
rộng, chiều dài của tháng năm, cuộc đời người Việt
Nam tôi một thời trầm luân nhất, chỉ giản đơn qua
những con chữ rất thật và rất thơ của thi sĩ, cùng
với những h́nh ảnh qua đoạn video clip này. Đôi khi
tôi bật khóc v́ yếu mềm hay v́ thương cảm hay v́
đồng cảm? Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi quả
quyết rằng có một phần nhiều trong đó là sóng từ của
hồn tôi bắt được sóng từ của hồn thi sĩ, sóng từ của
hồn người đêm đàn, sóng từ của hồn người làm ra bản
nhạc ( linh hồn bản nhạc!) tất cả hội tụ lại. Và
cùng hội tụ một lượt với tất cả những hồn linh đau
đớn của con Mẹ Việt Nam. Từng ấy hội tụ đă đè trĩu
lên tôi, lên từng cảm nghĩ và từng suy tưởng !! Con
gái tôi nó học đàn piano đă mười năm, khi trưa nay
ngồi ăn cơm, nó nghe bản nhạc này và nó bảo với cả
nhà : Con nghĩ là con biết bản nhạc này, nhưng con
chưa t́m được ở nơi đâu trong trí nhớ của con kia !!
Nhưng mà hay quá mẹ ơi, buồn chi đâu và tha thiết
chi đâu. Tôi hỏi nó : có phải con nói thế là nhờ nó
như nhịp những bước chân người thả trên con đường
mỏi mệt, hoang lạ và nhất là khi có tiếng ḥa âm một
giọng ai đó rất xa xăm? Như lời của những linh hồn
vọng tưởng lại với thời gian ?? Nó nh́n tôi gật đầu
và mắt nó cũng ướt nhè ! Rồi tôi nói với nó: bản
nhạc đó nằm trong chính trái tim con đó, một trái
tim Việt Nam. Và mỗi người nghe nó là tác giả của
bản nhạc. Mẹ đặt tên bản nhạc đó của mẹ là "Lời Trần
T́nh Bi Thương và Hào Hùng"!!
Tôi viết những ḍng này để tặng cho Đời. Tặng cho
người, những con người khốn khổ của Mẹ Việt Nam tôi,
cho bạn bè, cho người thân...Cho thi sĩ Trần Chiêu
Yên và cho công cuộc tranh đấu không ngơi nghỉ của
tất cả những người đang tranh đấu hôm nay cho một
tương lai rạng ngời của quê hương tôi ngày mai. Và
cuối cùng tôi xin dâng tặng cho nàng-thơ của thơ-văn
nghệ thuật, cho Nhạc và cho Thơ !!
Paris, thứ
Bẩy - 15 Dec 2007
thythy_hoangthymaithao
|