TRANG NGHỆ THUẬT
 
  Văn Thơ Nhạc
    Hội họa và Điêu khắc
      của các anh em văn nghệ sĩ nặng t́nh non sông
  chân t́nh góp sức vào công cuộc đấu tranh của  toàn dân cơ hàn điêu tàn
  thanh đạm,  nhưng vô cùng thân thương và quyến luyến khả ái vô bờ bến

 

Văn Lang Bùi Như Hùng tŕnh bày

 

 KHÉP LẠI QUÁ KHỨ 

Thi sĩ Trần Chiêu Yên (TCY)

 

Anh khuyên tôi: "Hăy quên đi thù hận"
Về quê hương xây dựng nước non nhà
Bằng tài năng học hỏi chốn phương xa
Đảng, nhà nước hoan nghênh người viễn xứ !

Anh khuyên tôi hăy "khép lại quá khứ"
Quên những ngày khói lửa dậy trời Nam
Chiến xa Nga hằn đậm vết hung tàn
Trên đường phố Sài G̣n ngày quốc hận !


Anh bảo tôi quên những ngày lận đận
Cha đi tù, mẹ buôn gánh bán bưng
Nuôi đàn con trong khốn khổ tột cùng
Tôi phải thôi học, sáng ngô chiều sắn


Vâng, tôi cố quên những ngày mưa, nắng
Đi ṃ cua, giúp mẹ buổi cơm chiều
Quên những ngày nước ngập mái tranh xiêu
Đêm u tịch hăi hùng : "kinh tế mới" !

Giờ, tha phương, quê nhà xa dịu vợi
Tôi sống cuộc đời dân chủ ấm no
Nhưng dân tôi ĐANG khắc khoải mong chờ
Ngày sụp đổ của bạo quyền tàn độc

Thương quê hương, bao lần tôi bật khóc
Thấy lương dân trong kiếp sống khốn cùng

Thương dân hiền cam chịu kiếp lao lung
Khổ đến nổi đem con ḿnh đi bán !

Tôi chống anh KHÔNG PHẢI V̀ DĨ VĂNG
Mà là v́ HIỆN TẠI với TƯƠNG LAI
V́ dân tôi ĐANG sống kiếp dọa đày
Thế hệ trẻ nh́n TƯƠNG LAI VÔ ĐỊNH !

Th́ anh ơi, nói chi lời lừa phỉnh
Đến bây giờ, ai tin cộng sản đâu
Nếu thật ḷng xin hăy thực hiện mau

 

Cuộc hoà giải với người dân quốc nội :

Hăy ngưng ngay những hành động bỉ ổi
Ngưng đuổi nhà, cưởng chiếm đất nhân dân

Ngưng đào mồ, sang phẳng những mộ phần
Xây khách sạn làm giàu cho đảng ủy

Hăy ngưng ngay những ngón nghề phù thủy
Đạo giáo quốc doanh, dân chủ c̣ mồi

 
Hứa hoà hợp hoà giải ở đầu môi

Nhưng cộng đảng vẫn độc quyền chúa tể

Nếu thật t́nh th́ hăy mau giải thể
Đảng độc tài cộng sản (đảng vô lương)
Người TỴ NẠN bốn bể sẽ hồi hương
Đem tài sức hiến dâng cho đất nước

 
Hứa với anh, tôi là người đi trước !!!

(17/04/2006)

  

  Thi sĩ Trần Chiêu Yên (TCY)      

  

 

 

 

  Th́ Đây HIỆN TẠI  và  TƯƠNG LAI 

  ViệT GiAN Cờ MáU  hăy nh́n  cho rơ 

 

Những cảnh tục tiểu nầy không bao giờ có tại   Miền Nam thời Việt Nam Cộng Ḥa  

Phải nhờ "CÁCH MẠNG 1945 GIẢI PHÓNG 1975" mới có được

 

Tôi chống anh KHÔNG PHẢI V̀ DĨ VĂNG
Mà là v́ HIỆN TẠI với TƯƠNG LAI

 

Chuyện khó tin ở một vùng quê

img


V́ dân tôi ĐANG sống kiếp dọa đày
Thế hệ trẻ nh́n TƯƠNG LAI VÔ ĐỊNH !

 

Bởi cuộc sống mà dân ta đang sống 

Dưới búa trên đe, cùng khốn lắm rồi ! 

Đạo lư nhân luân thay bằng nọc độc 

Do một phần tư thế kỷ trồng người !!!

   

Đảng đă vẽ bao nhiêu là bánh, mật 

Phỉnh dụ trẻ thơ, bịt mắt người già 

Điên đảo, tham ô, bạo tàn, khuất tất 

Lừa mị dân lành, sống cuộc xa hoa....

                 Ngô Minh Hằng  

 

Trích thơ HOA ĐỊA NGỤC

 

V́ ấu trĩ

 V́ ấu trĩ, thờ ơ, u tối,
V́ muốn an thân, v́ tiếc máu xương...
Cả những kẻ đă nằm trong mả
những bào thai trong bụng mẹ trót sinh ra
Chúng sẽ có quyền nguyền rủa lũ ông cha
Đă để chúng sa xuống hầm tai vạ.
Lỗi lầm tại ai? Xét ra tất cả,
Mấy ai người đem hết tâm can...
Ai đứng dậy diệt trừ lũ quỉ,
Ai trái tim lân mẫn vạn dân tàn?
 

Nguyễn Chí Thiện 1975

 

Cước chú:

Tập thơ Hoa Địa Ngục là một siêu tác phẩm, tố cáo tội ác của Việt Gian Cờ Máu, năm 1995 bọn sát nhân đă cho một tên gian tế xuất ngoại đến Hoa Kỳ để CƯỚP lại tập thơ nầy: 

CHÍNH DANH:  NGUYỄN CHÍ THIỆN và HOA ĐỊA NGỤC

 

 Tài Liệu 01

 

Những cảnh ĐAU KHỔ nầy không bao giờ có tại   Miền Nam thời VNCH 

  nhất là dưới chế độ Độc tài Gia đ́nh trị Ngô Đ́nh Diệm 

 

Dân Oan Khiếu Kiện

của   pham1647 

DÂN-OAN DÂN-OAN DÂN-OAN
DÂN-OAN DÂN-OAN DÂN-OAN
     
DÂN-OAN DÂN-OAN DÂN-OAN
DÂN-OAN DÂN-OAN DÂN-OAN
DÂN-OAN DÂN-OAN DÂN-OAN
DÂN-OAN DÂN-OAN DÂN-OAN
DÂN-OAN DÂN-OAN DÂN-OAN
     
   

       Thương quê hương, bao lần tôi bật khóc
       Thấy lương dân trong kiếp sống khốn cùng
       Thương dân hiền cam chịu kiếp lao lung
       Khổ đến nổi đem con ḿnh đi bán !

 
    
 Tôi chống anh KHÔNG PHẢI V̀ DĨ VĂNG
       Mà là v́ HIỆN TẠI với TƯƠNG LAI
       V́ dân tôi ĐANG sống kiếp dọa đày
       Thế hệ trẻ nh́n TƯƠNG LAI VÔ ĐỊNH !

       Trần Chiêu Yên (TCY) 

 

 

 Tài Liệu 02

 

Hành vi  vô cùng gian ác và tục tiểu của GIẶC CỜ ĐỎ :

                                                                      chúng cướp nhà đất của dân

 

Công An Bắt Dân Oan Dẹp Biểu Ngữ Tại 110 Cầu GiấyCông An Bắt Dân Oan Dẹp Biểu Ngữ Tại 110 Cầu Giấy Cong an danh dan, công an đánh đàn bà Việt NamCong an danh dan, công an đánh đàn bà Việt Nam Dân Oan Biểu T́nh Tại Quốc Hội 37 Hùng Vương Hà NộiDân Oan Biểu T́nh Tại Quốc Hội 37 Hùng Vương Hà Nội Dân Oan Nghĩ Ǵ & Nói Ǵ Tại 110 Cầu Giấy 22-01-08 -2Dân Oan Nghĩ Ǵ & Nói Ǵ Tại 110 Cầu Giấy 22-01-08 -2
Dân Oan Bị Vệ Sỹ Đàn Áp Ngày 10-04-2008Dân Oan Bị Vệ Sỹ Đàn Áp Ngày 10-04-2008 Dân Oan Nghĩ Ǵ & Nói Ǵ Tại 110 Cầu Giấy 22-01-08 -1Dân Oan Nghĩ Ǵ & Nói Ǵ Tại 110 Cầu Giấy 22-01-08 -1 Dân Oan Chửi Cán Bộ Văn Pḥng Trung Ương ĐảngDân Oan Chửi Cán Bộ Văn Pḥng Trung Ương Đảng Thương Binh Cộng Sản Kéo Lên Hà Nội Đ̣i Ruộng ĐấtThương Binh Cộng Sản Kéo Lên Hà Nội Đ̣i Ruộng Đất

Những cảnh tục tiểu nầy không bao giờ có tại    Miền Nam thời VNCH 

 

 
Ngày 5 tháng 06, tại văn pḥng tiếp dân trung ương đảng CSVN 110 Cầu Giấy Hả Nội, dân oan đă tụt quần lót tố cộng ...
video lang: getattr(, 'lang', '')
     

 

 

 

Dân oan tụt quần    để tṛng lên đầu  Chế độ
     để tṛng lên đầu Công an, Quân đội Nhân dân
     để tṛng lên đầu Mặt Trận Tổ Quốc
     để tṛng lên đầu Chính Trị Bộ
     để tṛng lên đầu Đảng Đ̣an

 

 

 

 

Dân oan tụt quần   để tṛng lên nóc Lăng Ba Đ́nh
    để tṛng lên đầu bọn Đồng lơa Xă nghĩa Nga Tàu
    để tṛng lên đầu bọn Mỹ ủng hộ Việt Cộng Cờ Máu
    để tṛng lên đầu bọn Việt gian phản thùng
    để tṛng lên đầu bọn hèn hạ cầu an a dua đồng lơa

 

 

 
Khi tôi sinh ra

. . . . . . . . . .

Khi tôi sinh ra làng xóm hoá tiêu điều
Khắp mặt đất bốc mùi tử khí
Máu đồng bào đồng chí tang thương
Cả cộng đồng rên xiết điêu linh
(Con đấu tố cha, vợ tố cáo chồng)
Khắp xóm thôn bỗng bừng lửa hận
Thây xác chất chồng, cúng tế... Mao (3)

Khi tôi sinh ra đất nước hoá pháp trường
Máu chảy, đầu rơi, mạng người như sung rụng
Bao cuộc đời chịu nỗi oan khiên
Chịu tù đày, giam hăm triền miên (4)

Khi tôi sinh ra đất nước đă thế rồi
Cả cộng đồng hoá thân thành bè đảng
Sống vật vờ như những zôm bi (5)
Mà Duẩn,Thọ hai thầy pháp Châu Phi
(Không kư ức, trí khôn chỉ biết phục tùng)
Thiếu trái tim, thiếu t́nh thương nhân loại)
Ôi mạng người giữa thời Đảng trị
Bàn tay đồng chí diệt lẫn nhau
Ngày lại ngày nhuốm máu hôi tanh
Khi tôi sinh ra trại lính đă h́nh thành
Mỗi người dân một tù nhân dự khuyết
Cúi dập đầu trước Đảng vô song
Sống kiếp lắt lay, tư tưởng giam cầm

Khi tôi sinh ra. . . . . . . . . .

Trần Khải Thanh Thủy

 

 

 

 

 

 

 Tài Liệu 03

 

  Dân oan biểu t́nh khiếu kiện tại tpHCM (tháng 7/2007)
  Nguyen Tien Trung's photostream
Người ta ăn ngủ trên vỉa hè ở cả hai mặt tiền Hồ văn Huê và Hoàng văn Thụ. 
 

Nguyen Tien Trung's photostream

536
uploads
 

This photo also belongs to:

Dân oan biểu t́nh (Set)

 
74
items
 

 

 

    

Bài thơ viết giữa đêm trừ tịch 

Là bản thương ca tự đáy ḷng 

Là tiếng thở buồn hơn tiếng gió 

Tiếng hờn lịch sử, tiếng non sông.

Giữa giây nhật nguyệt giao t́nh ấy 

Có lệ ai nhoà mặn góc môi

Có tiếng xích xiềng trong tiếng pháo

Tiếng ma than lẫn tiếng rên người !!! 

Tiếng bước mẹ hiền đi bán máu 

Buồn như tiếng khóc của bầy con. 

 

                         Ngô Minh Hằng         

 

 

Những cảnh ĐAU KHỔ nầy không bao giờ có tại Miền Nam thời VNCH

không bao giờ có tại Miền Nam thời độc tài gia đ́nh trị NGÔ Đ̀NH DIỆM

 

 

 Tài Liệu 04

 "Tức nước vỡ bờ"

Subject: [HOATUDO] TIN VIET NAM
 
Một chủ tịch xă bị đánh bất tỉnh
Ngày 7/6, một đám đông quá khích đă bao vây nhà ông Trần Xuân Nghiêm, Chủ tịch UBND xă Quảng Thọ, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng B́nh. Họ đập phá, hành hung những người trong gia đ́nh ông.
Riêng ông Trần Xuân Nghiêm bị đánh bất tỉnh phải đưa đi cấp cứu tại bệnh viện.
Nghe tin dự án xi măng Quảng Phúc được di dời từ xă Quảng Phúc, Quảng Trạch về xă Quảng Thọ, một số người dân quá kích động cho rằng sẽ bị mất đất và bị ô nhiễm nên đă có hành vi manh động.
 
Dân Oan Đả Đảo Lê Tiến Hào - Phó Tổng Thanh Tra CSVN
 
 
Vào lúc 6 giờ sáng ngày thứ Năm 5 tháng 06 - 2008, dân oan đă kéo đến ngay tại tư dinh của Lê Tiến Hào - phó tổng thanh tra chính phủ CSVN. 
 

 

 

 

 

Bởi cuộc sống mà dân ta đang sống 

Dưới búa trên đe, cùng khốn lắm rồi ! 

Đạo lư nhân luân thay bằng nọc độc 

Do một phần tư thế kỷ trồng người !!!

   

Đảng đă vẽ bao nhiêu là bánh, mật 

Phỉnh dụ trẻ thơ, bịt mắt người già 

Điên đảo, tham ô, bạo tàn, khuất tất 

Lừa mị dân lành, sống cuộc xa hoa....

                 Ngô Minh Hằng  

 Tài Liệu 05

 

    

           Th́ anh ơi, nói chi lời lừa phỉnh
           Đến bây giờ, ai tin cộng sản đâu
           Nếu thật ḷng xin hăy thực hiện mau
 
           Cuộc hoà giải với người dân quốc nội :

           Hăy ngưng ngay những hành động bỉ ổi
           Ngưng đuổi nhà, cưởng chiếm đất nhân dân

           Ngưng đào mồ, sang phẳng những mộ phần
           Xây khách sạn làm giàu cho đảng ủy

       Trần Chiêu Yên (TCY) 

 

 

Những cảnh ĐAU KHỔ nầy không bao giờ có tại    Miền Nam VNCH 

 

 

H́nh Ảnh Dân Oan Khiếu Kiện Trước Cửa Văn Pḥng Thủ Tướng Ngày 11-04-2008
 

Lê Thị Kim Thu thực hiện từ Hà Nội

 



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cảnh dĂ¢n oan ngá»§ trưa trước cá»­a Văn PhĂ²ng Thá»§ Tướng

 



 

 

 

----- Original Message -----
Sent: Saturday, April 12, 2008 10:10 AM
Subject: [DIEN DAN CHINH TRI] Hinh Anh Dan Oan Khieu Kien Truoc V/P Mafia Nguyen Tan Dung 11/04/08 !!!

 
H́nh Ảnh Dân Oan Khiếu Kiện Ngày 11-04-08
đăngvietnamexodus vào Saturday, 12, April
_CONTRIBUTEDBY vietnamexodus

 

 

 
 
               Th́ anh ơi, nói chi lời lừa phỉnh
               Đến bây giờ, ai tin cộng sản đâu
               Nếu thật ḷng xin hăy thực hiện mau
 
               Cuộc hoà giải với người dân quốc nội :

Hăy ngưng ngay những hành động bỉ ổi
Ngưng đuổi nhà, cưởng chiếm đất nhân dân

       Trần Chiêu Yên (TCY) 

 


 

 Tài Liệu 06      23 Jul 2009

 

 
From: TRAN MONG VU <tranmongvu@googlemail.com>
Subject: Hi`nh a?nh Da^n oan bie^?u ti`nh o+? Saigo`n d-o`i quye^`n so^'ng va` ke^u oan vi` bi. cu+o+'p d-a^'t
Date: Sunday, July 26, 2009, 10:34 AM

 
 
H́nh ảnh Dân oan biểu t́nh ở Saig̣n đ̣i quyền sống và kêu oan v́ bị cướp đất
 
 (23 Jul 2009 08:44)
 
SAIG̉N - Ngày 20.7.2009 vừa qua, tại địa điểm số 210 đường Vơ thị Sáu, Saig̣n, dân oan từ các tỉnh Đồng Nai và các các tỉnh Miền Tây đă kéo về đây để cùng lên tiếng đ̣i quyền sống và đ̣i lại đất đai đă bị CSVN cướp đi. Cảnh sát và công an đă bao vây cô lập họ. Nhưng những dân oan này cương quyết nói lên nỗi oan ức của ḿnh. Sau đây là h́nh ảnh mà chúng tôi nhận được từ một độc giả ở Saig̣n gửi tới.







Dương Hùng

 

 

2009 tháng 8

 

DânOan MiềnNam BiểuT́nh Với những tiếng hô lớn "Đả đảo cộng sản - 34 năm giải phóng, 33 năm dân ra ngoài đầu đường xó chợ"

 

 

 

 

 

 

 

 

Ṭan thể đất nước là thảm kịch từ Bắc chí Nam


 

  NHƯNG CÓ KHI NÀO TA TỰ HỎI    Ngô Minh Hằng  

  KHI TÔI SINH RA...  Trần Khải Thanh Thủy

 

 

 

Tại HẢI NGOẠI:

    PHÁT SÚNG LỆNH từ ÚC CHÂU  2008  Bùi Như Hùng tổng hợp tài liệu

 

 

 

 

Lời Trần T́nh Bi Thương và Hào Hùng!!

  Bài Thơ Khép Lại Quá Khứ & Trần Chiêu Yên 

http://thongtin.brinkster.net/phim/baithovode.htm

( PPS - Trần Quang )




Paris, giờ này sắp giờ thứ 24 của một ngày cuối tuần, thứ Bẩy. Và mùa Đông đang về tới, với cái lạnh rất khắt khao đă mấy ngày nay. Cảm giác lạnh thấu khắp toàn thân và tim óc càng dữ hơn, khi tôi bấm vào link trên để nghe và đọc lại bài thơ bất hủ đó của Trần Chiêu Yên. Tiếng nhạc đệm rải theo từng câu thơ đi cùng từng h́nh ảnh : như những bước chân buồn thê lương gơ nhịp vào hồn người sao mà da diết, đau thương đến thế!! Tôi cứ run lên bần bật và không kiềm nổi nước mắt!! Đă bao lần tôi coi, vậy mà lần nào tôi cũng nguyên si cảm giác này. Tôi muốn gục đầu xin được tạ tội cùng người, những con người vô tội và thân cô, thế cô của Mẹ Việt Nam tôi. Tạ tội trước những người đă nằm xuống chỉ v́ những lư do thật là vô nghĩa lư(??) Tạ tội trước cả những người c̣n đang lay lắt nơi quê nhà, hay những người đang "tha phương" khắp các ngả đường thế giới. Linh hồn tôi ră rời như những mảnh vụn vỡ vô h́nh của một hành tinh siêu nhiên trong và ngoài trần thế. Ấy là khi tôi cảm nhận thấy nỗi đau của Chúa Cha tôi trên con đường lên ngọn đồi Gô-Gô-Tha, với thân h́nh đẫm máu, mỏi mệt, nhức buốt với cây thánh-giá trên đôi vai cứu-thế và bị đóng đinh bởi người-đời trên chính cây thật tự đó!!

Cuốn phim cuộc đời bất hạnh của cả một nửa dân tộc tôi đó!!

Với bắt đầu :

...những ngày khói lửa dậy trời Nam
Chiến xa Nga hằn đậm vết hung tàn
Trên đường phố Sài G̣n ngày quốc hận !


Tôi nh́n thấy ǵ : những chiếc xe tăng lạc loài trên đường phố Sài G̣n trước con mắt c̣n quá bất ngờ, quá ngạc nhiên của người dân thành phố. Hẳn họ vốn quen những ánh đèn màu? Hẳn họ ưa sự yên b́nh trong những nhộn nhịp của một mạch đời đă là nền nếp và khá là đầy đủ tiện nghi?? Hẳn họ chưa thể nào nghĩ ra sự thể đă là như vậy: một ngày lá cờ đỏ sao vàng kia cùng đoàn quân màu áo chiến binh thật khác lạ...ào ào tuôn vào thành phố của họ, như của chính ḿnh??? Nơi những con người thắng trận đó, trên gương mặt họ với vẻ nửa ngạo mạn, xong cũng nửa tự thấy ḿnh lạ lẫm giữa nơi đây không? Chắc chắn là có và có thể nói rất nhiều là đằng khác! Giản đơn, ngay cả một người đi xa nhà thật lâu khi trở về c̣n cảm thấy xa lạ chính nơi ḿnh với xung quanh? Huống hồ, đây chỉ quen nghĩ đó là nhà của ḿnh, nhưng ngôi nhà ḿnh chưa hề ở trong đó bao giờ, ngay cả trong trí tưởng ?

Hai người con của Mẹ Việt Nam lạ quá trước mắt nhau. Một người tự xưng là đoàn quân đi giải phóng? Một người hoàn toàn không hiểu ḿnh cần được giải phóng khỏi điều ǵ? Nhưng chắc chắn, có một người tự cho ḿnh là kẻ chiến thắng? C̣n một người kia biết ḿnh trong hàng ngũ chiến bại. Nhưng hẳn ít ai trong họ, cả hai phía của hai nửa trái tim Mẹ Việt Nam kia, có thể nghĩ rằng một ngày rất không xa nữa, thế sự sẽ đổi dời nơi đây. Những thắt nơ tội lỗi được buộc thêm một lần nữa. Buộc nơi thân thể đă nát bầm của ḿnh, với bao vết thương găm hằn đầy những mảnh đạn, xác bom...sau hai mươi năm khói lửa điêu tàn. Rồi sẽ lại thêm vào trên đó những vết thương không phải bằng sắt thép, mà tàn ác hơn là bằng chính tâm địa, ḷng dạ quá lạc loài về sự độc ác của con người chóp bu cộng sản. Một kẻ bị sai đi làm điều ác nghiệt mà biết hay không biết ḿnh đă làm một việc của kẻ sát nhân? Một người chịu những tội ác kia đổ lên đầu ḿnh có biết hay không biết lư do bởi v́ đâu? Quá nhanh như một cơn ác mộng!! Mà lại quá lâu hơn một cơn ác mộng, hết ngày này qua tháng khác, năm trôi theo năm dài, và đă ba mươi hai năm có lẻ nhiều tháng, nhiều ngày!!!

Và Lời Trần T́nh :

...những ngày lận đận
Cha đi tù, mẹ buôn gánh bán bưng
Nuôi đàn con trong khốn khổ tột cùng
Tôi phải thôi học, sáng ngô chiều sắn


Không một ai biết trước ḿnh sẽ bị đi tù dễ như thế : rất dễ như mời đi họp tổ dân phố một hôm kia, không kể hôm đó trời mưa hay trời nắng, chỉ biết có một hôm đi rồi không trở về nhà. Đi tù nhưng lại được đặt cho cái tên nhẹ như bấc: đi học tập. Học ǵ? Học bài học thua trận cộng sản th́ "biết tay" ra sao?? Bài Học ấy kéo dài hơn tất cả mọi bài học trên thế gian này, bao nhiêu thời gian vẫn không đủ: 5 năm, 10 năm, 20 năm, 30 năm...

Và cũng không một ai, trong số những người vợ ở nhà, biết trước có một ngày chính ḿnh sẽ lao ra ngoài đường, để làm ra được đồng tiền quá đắt trên đôi vai gầy, với chút sức hèn mọn mà nuôi đàn con thơ dại vắng bóng cha.

Những khốn khổ đến tận cùng, chất chồng lên người mẹ không đủ, chạy sang phần bao nhiêu đứa trẻ thơ !?

Nắng Mưa Đời trên thân xác tù đày của cha. Nắng Mưa Đời trên đôi vai gầy của mẹ. Nắng Mưa Đời trên vai nhỏ của con.

Và cứ thế nối tiếp đoạn trường :

...những ngày mưa, nắng
Đi ṃ cua, giúp mẹ buổi cơm chiều
...những ngày nước ngập mái tranh xiêu
Đêm u tịch hăi hùng : "kinh tế mới"


Hành hạ người cha chưa đủ, hành hạ người mẹ chưa yên, phải hành hạ thêm những đứa con của người cha và người mẹ : những đứa trẻ thơ bỗng cũng trở thành tội đồ của chủ nghĩa, một chủ nghĩa cộng sản qoái thai hơn cả quỷ. Chế độ lại bày đặt ra thêm cái tên tưởng quá giản đơn kia, mà lại hóa quá kinh hồn : Kinh Tế Mới !! Mới cái ǵ? Mới vô lương và mới mưu mô: đuổi người đi để chiếm nhà cửa và tài sản cho dễ. Đẩy người lành vào nơi rừng xa núi thẳm để bưng mắt, bít tai cho khỏi phải bị cắn rứt lương tâm? Nhưng lương tâm c̣n đâu mà cắn rứt??

Bảo phải quên đi ư? Kẻ gieo ra oán thù đi khuyên người bị ḿnh gây oán: thôi hăy quên đi chuyện ngày đă qua, coi như không biết, không nghe, không thấy?? Có chết mất thân xác con người, nhưng hồn linh ấy vẫn c̣n sống để c̣n nghe, c̣n thấy và c̣n biết? Biết những ngày quá khứ, biết ngày hiện tại và biết tới những ngày tương lai: cộng sản đă, đang và sẽ c̣n đối xử với họ ra sao?? Cớ sao người đang c̣n thở, c̣n nghe và c̣n nghĩ suy lại bảo phải quên đi, câm nín đi, cũng như khác nào nói họ hăy chết đi cùng với quá khứ đau thương, không bao giờ hết rỉ máu nơi tim, óc và tâm thần.

Rồi một ngày...

Giờ, tha phương, quê nhà xa dịu vợi
Tôi sống cuộc đời dân chủ ấm no
Nhưng dân tôi ĐANG khắc khoải mong chờ
Ngày sụp đổ của bạo quyền tàn độc


...một ngày, sau khi đă trả giá quá đắt cho sự sống, đôi khi là đi t́m sự sống trong cái chết, để được sống làm người tự do, trong bầu trời dân chủ. Mới lại càng thấm hơn nỗi đau quá khứ!!!

Bởi vậy, dẫu có đi xa nơi Quê Cha Đất Tổ ấy ngàn vạn dặm đường vẫn mang nguyên si đau đớn. Một nửa vết thương c̣n nằm lại nơi chôn rau cắt rốn với những người c̣n ở lại chịu đọa đày tiếp và hơn lên bởi lũ bạo quyền cộng sản ác nhân. C̣n một nửa theo thân xác lưu vong cùng Đời. Bởi vậy, đời người viễn xứ tươi xác mà sầu ḷng. Đố ai c̣n chút lương tâm mà không cảm thấy ray rứt trong ḿnh, thương xót cho nửa phần thương đau của chính ḿnh vẫn lay lắt, vẫn hoang vu và hoang dă trước những giản đơn là dân chủ, tự do. Bởi thế, ngay cả chút nhân quyền làm người cũng không được cho phép. Nhà nước "xă hội chủ nghĩa cao quư" cấm hết tất cả, cả quyền được làm người và cả quyền phải làm người. Phải chăng, bởi họ, người cộng sản chóp bu ấy, không phải là con người, mà đă là dă thú !

Trong sâu thẳm tiềm thức:

Thương quê hương, bao lần tôi bật khóc
Thấy lương dân trong kiếp sống khốn cùng
Thương dân hiền cam chịu kiếp lao lung
Khổ đến nổi đem con ḿnh đi bán !


Ngày xưa, khi khốn khổ tận cùng, mẹ buôn gánh bán bưng nuôi con, và con cũng bỏ học cùng mẹ sớt chia nặng nhọc để nuôi mẹ và nuôi ḿnh. Nhưng hôm nay, trong cùng cực của mọi khốn cùng mẹ đành ḷng đem con đi bán! Bán con ḿnh để nuôi ai? Nuôi chế độ "xă hội chủ nghĩa tốt đẹp" ấy đă hẳn rồi, nếu suy xét cho thấu lư, thấu t́nh!? Người mẹ bán con có thể không hiểu ra điều đó, nhưng Mẹ Việt Nam hiểu và biết v́ sao đứa con của ḿnh lại đi bán những đứa con của ḿnh??

Mẹ Việt Nam là chính nơi những người con của ḿnh đă hiểu và đă biết điều ǵ đi ra từ những nỗi đau dân tộc ấy hôm nay? Nguồn gốc, gốc rễ của những dây mơ, rễ má, những nhằng nhịt vơng lưới đan xen vào nhau ấy là do đâu, v́ đâu, tại ai, ai là đầu đảng của mọi vấn đề, mọi sự???

...và đây những đối thoại:

Tôi chống anh KHÔNG PHẢI V̀ DĨ VĂNG
Mà là v́ HIỆN TẠI với TƯƠNG LAI
V́ dân tôi ĐANG sống kiếp dọa đày
Thế hệ trẻ nh́n TƯƠNG LAI VÔ ĐỊNH !


- Thôi đừng nhớ tới dĩ văng nữa, hăy quên đi !! Và quên đi !! V́ điều đó sẽ gây ra hận thù dân tộc...Không có lợi cho nhà nước? Không có lợi cho người cầm quyền ?? Đừng chống đối chúng tôi nữa ! (( một phía nói, một phía nghĩ và một phía hăm dọa ))
- Ah! Nếu không có Quá Khứ làm sao có Hiện Tại và Tương Lai ? Những nỗi đau cho ta hiểu và biết thêm về con người và về cuộc đời...Cho ta lớn lên trong con mắt và trong đầu óc, có phải? Để ta đừng có ngu ngơ, khờ khạo trước những giả dối và lừa phỉnh bịp bợm?? Để ta nh́n vào hiện tại và hướng về tương lai được rơ hơn, đúng hơn. Và những nỗi đau của quá khứ kia vẫn c̣n đó và sẽ c̣n đó trong mỗi con người hôm nay và ngày mai nơi quê hương tôi đó, một Việt Nam. Không phân biệt mọi con người, không phân biệt mọi lứa tuổi = cùng oằn oại như nhau và cùng vô phương hướng như nhau khi ngước về phía trước !! (( một phía nghĩ, một phía nh́n, một phía trả lời ))

Th́ anh ơi, nói chi lời lừa phỉnh
Đến bây giờ, ai tin cộng sản đâu
Nếu thật ḷng xin hăy thực hiện mau
Cuộc hoà giải với người dân quốc nội :


- Hăy đừng để tất cả cùng phải đồng ư một câu nói bất hủ : hăy nh́n những ǵ cộng sản làm, mà đừng tin những ǵ cộng sản nói !!
- Nếu thật một lần muốn lấy lại lời nói của ḿnh, hăy làm ngay điều cần phải làm với những người c̣n ở ngay trong ḷng Mẹ Việt Nam đó. Chứ không hẳn là chỉ với chúng tôi, một nhúm người đang bị cắt ĺa ở hải ngoại?

...Đây những điều cần làm ngay, nếu c̣n biết nghĩ suy như một con người b́nh thường:

Hăy ngưng ngay những hành động bỉ ổi
Ngưng đuổi nhà, cưởng chiếm đất nhân dân
Ngưng đào mồ, sang phẳng những mộ phần
Xây khách sạn làm giàu cho đảng ủy

Hăy ngưng ngay những ngón nghề phù thủy
Đạo giáo quốc doanh, dân chủ c̣ mồi
Hứa hoà hợp hoà giải ở đầu môi
Nhưng cộng đảng vẫn độc quyền chúa tể

Nếu thật t́nh th́ hăy mau giải thể
Đảng độc tài cộng sản (đảng vô lương)
Người TỴ NẠN bốn bể sẽ hồi hương
Đem tài sức hiến dâng cho đất nước

Hứa với anh, tôi là người đi trước !!!

TrầnChiêuYên
(17/04/2006)


Đối thoại này chỉ một bên dám tiếp tục, bởi đă hiểu và đă biết quá người cộng sản là ai và người cộng sản muốn ǵ, đằng sau những vỏ bọc ḷe loẹt, mỹ miều?!

Trị v́ và muốn măi trị v́, không cần biết thế thái, nhân t́nh. Không cần biết mọi câu châm ngôn của Đời mà mọi con người đều đă học, đă biết: "gieo gió gặt băo","trồng cây nào ăn quả đó", "lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó tránh", "một người có tội mà biết ăn năn, c̣n hơn chín mươi chín kẻ tự xưng là công b́nh mà không biết hối cải"...

Kết thúc cuộc đối thoại, cuối cùng thành độc thoại !?

Những suy tư này tôi đă từng và đă bắt gặp ở rất nhiều ở các bạn bè tôi, hay những con người tôi gặp, tôi biết, tôi nghe. Cả ngoài cơi thật và trong cơi ảo, nơi những ngày tôi đang sống đây. Đặt biệt là nơi Trần Chiêu Yên, một thi sĩ mà tôi rất ḱnh trọng và quư mến qua lời thơ. Những bài thơ của Trần Chiêu Yên luôn làm tôi rúng động tâm hồn, khuấy động lương tâm tôi và cho tôi được nghĩ suy thêm và trăn trở thêm cho vận mệnh của gần một trăm triệu con người Việt Nam tôi đó.

Tôi lớn lên theo năm tháng về tuổi đời, nhưng tôi được trẻ trung trở lại theo thời gian của tuổi Thơ-Văn Trong đó có một phần nhờ những lời thơ, ư nhạc của những con người rất đồng điệu với tôi về khoảng trời văn học nghệ thuật. Đồng cảm trong khoảng không gian có tiếng nói Yêu Thương. Yêu Thương quê hương tôi với những cánh đồng lúa ngát hương mỗi mùa trổ bông lúa mới. Yêu lũy tre xanh có gió làm dịu mát mỗi trưa hè oi ả. Yêu những con sông chạy dài như những bài thơ nổi trôi bồng bềnh trong Sóng Triều Yêu Thương và Xa Xót cho muôn người dân Việt Nam tôi. Yêu những mái tranh có khói lam chiều nồng ấm chất thôn quê. Yêu những câu chuyện ngày xưa bà tôi hay kể đi kể lại mỗi đêm về. Yêu những quăng đời chưa từng có tôi hay đă có tôi trong đó, ghi khắc một thời những kỷ niệm không thể phai phôi: đó là những bài thơ xưa tôi thích, đoạn văn xưa tôi ưa, bài hát xưa tôi mê mải lắng nghe...Ở đó những mẩu đời in lại thành trang ḍng c̣n măi măi.

Tôi cám ơn thi sĩ Trần Chiêu Yên bài thơ rất đặc biệt này, tôi cám ơn người đệm đàn cho bài thơ đó. Mà mỗi khi tôi t́m để đọc và nghe trên nền nhạc tôi đều được thổn thức trong cảm giác quá vợi vời và quá đau thương. Chưa khi nào tôi thấy một bài thơ thể hiện trên nền nhạc mà hay đến vậy, ḥa hợp đến vậy. Mỗi nốt dương cầm như một bước chân Thơ cứ thế gơ vào hồn tôi để cho tôi đi hết được chiều sâu, chiều rộng, chiều dài của tháng năm, cuộc đời người Việt Nam tôi một thời trầm luân nhất, chỉ giản đơn qua những con chữ rất thật và rất thơ của thi sĩ, cùng với những h́nh ảnh qua đoạn video clip này. Đôi khi tôi bật khóc v́ yếu mềm hay v́ thương cảm hay v́ đồng cảm? Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi quả quyết rằng có một phần nhiều trong đó là sóng từ của hồn tôi bắt được sóng từ của hồn thi sĩ, sóng từ của hồn người đêm đàn, sóng từ của hồn người làm ra bản nhạc ( linh hồn bản nhạc!) tất cả hội tụ lại. Và cùng hội tụ một lượt với tất cả những hồn linh đau đớn của con Mẹ Việt Nam. Từng ấy hội tụ đă đè trĩu lên tôi, lên từng cảm nghĩ và từng suy tưởng !! Con gái tôi nó học đàn piano đă mười năm, khi trưa nay ngồi ăn cơm, nó nghe bản nhạc này và nó bảo với cả nhà : Con nghĩ là con biết bản nhạc này, nhưng con chưa t́m được ở nơi đâu trong trí nhớ của con kia !! Nhưng mà hay quá mẹ ơi, buồn chi đâu và tha thiết chi đâu. Tôi hỏi nó : có phải con nói thế là nhờ nó như nhịp những bước chân người thả trên con đường mỏi mệt, hoang lạ và nhất là khi có tiếng ḥa âm một giọng ai đó rất xa xăm? Như lời của những linh hồn vọng tưởng lại với thời gian ?? Nó nh́n tôi gật đầu và mắt nó cũng ướt nhè ! Rồi tôi nói với nó: bản nhạc đó nằm trong chính trái tim con đó, một trái tim Việt Nam. Và mỗi người nghe nó là tác giả của bản nhạc. Mẹ đặt tên bản nhạc đó của mẹ là "Lời Trần T́nh Bi Thương và Hào Hùng"!!

Tôi viết những ḍng này để tặng cho Đời. Tặng cho người, những con người khốn khổ của Mẹ Việt Nam tôi, cho bạn bè, cho người thân...Cho thi sĩ Trần Chiêu Yên và cho công cuộc tranh đấu không ngơi nghỉ của tất cả những người đang tranh đấu hôm nay cho một tương lai rạng ngời của quê hương tôi ngày mai. Và cuối cùng tôi xin dâng tặng cho nàng-thơ của thơ-văn nghệ thuật, cho Nhạc và cho Thơ !!


Paris, thứ Bẩy - 15 Dec 2007


thythy_hoangthymaithao

 



  
 

  Nhân dân Miền Nam chúng tôi phải trăi xương máu ngút ngàn mới sống c̣n 20 năm

  Sau bị "đồng minh" đâm sau lưng mới ngă gục .


ĐẠI CÁO TRẠNG

 

 

 

TRANG NGHỆ THUẬT ĐẤU TRANH

Văn Thơ Nhạc Hội Họa Điêu Khắc

 

 

 

Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage

 

 

 
LẤY CHÍ NHÂN THAY CƯỜNG BẠO
 ĐEM ĐẠI NGHĨA THẮNG HUNG TÀN