|
ai đem định mệnh chắn ngang cầu ?
cho buổi tàn thu lă ngọn sầu
đă biết buồn vui là huyển hoặc
mà sao ngấn lệ suốt canh thâu
người chắc giờ đây chẳng nhớ chi
?
nhưng thôi vương vấn để làm ǵ
tâm tư hai lối nhầu thương hận
oà khóc từng trang chữ biệt ly
lang thang ṃn khắp những phương
buồn
thơ viết ngh́n câu, nghẹn vạn cơn
cuối ngơ vô thường không vướng
bận
chỉ c̣n nhớ thuở vó câu dồn
trời đất miên man khuất biển khơi
nghiên bầu ḥa lệ với men đời
quẩn quanh t́m bóng mời say tỉnh
mà tưởng cùng ai sóng sánh đôi
bên kia bến củ nối cầu sương
thuở đó
ḿnh chung một lối đường
nay một bóng đời sầu cổ độ
biết đâu mà gởi gió thương vương
biển có dạt về đất mẹ không ?
cho ta kư thác nắm tàn xương
lưu vong đời khác ǵ hoa dại
mưa gió dập vùi khắp bến sông ...
Xóm Cồn
Tháng 11-2007
MƯỜNG GIANG |